3:07 SA
Thứ Ba
27
Tháng Mười
2020

NGƯỜI ĐI TÌM TRÁI TIM THẤT LẠC *Truyện ngắn NGUYỄN THIẾU NHẪN

08 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 13976)

 

Ngày xưa, thuở đất trời còn là một khối hỗn mang, trời còn cúi xuống gần đất bằng những sợi mây trắng như tơ nõn và đất còn cố vươn lên để phù hợp với trời bằng những ngọn núi mù sương.

Ngày ấy, trời đất hồng hoang còn đầy rẫy những linh vật rong chơi trong một mùa xuân miên viễn. Ngày ấy, rồng thiêng còn vặn mình múa vút trên trời không, đàn phượng hoàng còn xòe đôi cánh múa trong rừng phương trúc và những con kỳ lân ngọc thạch còn lăn mình đùa rỡn trên triền đá lở. Chốn bình nguyên cỏ mượt hàng đàn rùa vàng còn thỏa thuê uống sương trong những đêm nguyệt bạch.

Ngày ấy, còn được truyền tụng rằng cỏ cây sinh vật đều biết nói, nhưng chúng và cả con người thời đó đều không dùng ngôn ngữ như chúng ta bây giờ mà là một thứ ngôn ngữ của cảm thông. Một thứ âm nhạc sinh ra do sự hòa hợp của đất trời - một thứ âm nhạc mang mang trong trời, trong đất, trong gió, trong mưa.

Và ngày ấy có một người khổng lồ không tim.

Người khổng lồ được cấu thành từ những tinh túy của đất trời. Chàng cao, lồng lộng như trời cao, hùng vĩ thăm thẳm như hàng cổ thụ quây quần với dưới vai chàng. Mái tóc chàng bồng bềnh xanh mướt như một loài rong biển; những buổi chiều chàng đi trong gió, lồng lộng mái tóc chàng bay, những ngọn tóc rong xanh lòa xòa trước trán làm dịu đi ánh mắt tinh cầu rực lửa.

Những lúc đó đất trời bỗng như chùng xuống, không gian bỗng đựng đầy tiếng nhạc, chim chóc côn trùng cất tiếng hát. Những lúc đó đất trời bỗng như chùng xuống, không gian bỗng đựng đầy hương thơm, cội cây già đâm lộc mới, bụi cỏ dại chợt đơm hoa.

Nhưng không phải lúc nào không gian cũng tấu nhạc, cũng đợm hương. Người khổng lồ không tim, nên nào rung động trước những dào dạt của đất trời; người khổng lồ không tim, nên nào bùi ngùi theo cái bùi ngùi của vạn vật. Chàng sống hoàn toàn với thiên tính hoang dã của mình, không suy nghĩ, không băn khoăn, không bùi ngùi, không xúc động. Chàng có một sức mạnh vạn năng, nên khi đất trời dạt dào thôi thúc, chàng tát cạn suối, xô ngã rừng; chàng đập đá núi cả, lấp bằng sông sâu. Thật tự nhiên, thật dửng dưng.

Những lúc đó đất trời thôi còn vang tiếng nhạc, thôi còn đượm hương thơm; chim chóc côn trùng thôi hát, cỏ cây thôi đơm bông, rừng cây rũ lá lướt thướt.

Nhưng trời không buồn, nhưng đất không buồn, chim muông dã thú không buồn và người cũng không buồn.

Bởi buồn vui là những tình cảm tạo thành do kinh nghiệm và bị ràng buộc trong phạm trù diễn đạt của tri giác, của ngôn ngữ. Mà trời đất có bị có bị ràng buộc gì đâu, con người đã có ngôn ngữ gì đâu, nên con người không bị vướng mắc vào những tình cảm đó.

Người khổng lồ khi nghe trong lòng đất những sôi sục, người khổng lồ tàn phá - thấy không những thất bại của ngôn ngữ, làm sao diễn đạt được mức cảm thông tuyệt vời giữa trời và người – chim muông cỏ cây cảm nhận được những bừng bừng trong trời đất, trong người khổng lồ nên thôi đi những tiếng hát, nên thôi đi động tác sinh tồn. Buông rời giác quan, bỏ đi những sinh hoạt thường nhật, để sống trọn một chu kỳ của trời đất. Thật an nhiên, thật tự tại, không vướng mắc lo âu, vui buồn.

Tất cả đều mông lung như trời, tất cả đều sâu đậm như đất và tất cả đều khoái hoạt như gió mây.

Tât cả không có một cái gì trói buộc nên biển sâu, núi cao, nên cỏ cây lừng lững, nên chim muông dã thú dẫy đầy hung vĩ. Tất cả đều sống không khuôn phép nên con người cũng mông lung như trời, lừng lững như cổ thụ, hùng vĩ và man dã như muông thú, sống và chết như ngày và đêm.

Những đứa trẻ sinh ra khi trời rựng sang, không tiếng khóc, không tiếng cười ; không ai buồn vui vì trời sáng một ngày mới bắt đầu và đời người cũng bắt đầu. Thế thôi. Và người ta chết đi trong đêm, ngày tắt và người làm hết một chu kỳ đời sống nên chết đi; lẳng lặng thoải mái mà chết đi. Thế thôi.

Và người khổng lồ không tim đã kinh qua đã kinh qua cuộc đời an nhiên tự tại trong thế giới êm đềm đó đã biết bao nhiêu lần trăng lên.

Một ngày kia, khi những sợi nắng đầu tiên trải dài trên vạn vật báo hiệu một ngày mới bắt đầu và đời người cũng bắt đầu. Ánh nắng viền vàng trên triền núi, vuốt ve những cánh lá non, chảy loang loáng theo thân cây cổ thụ, men xuống ôm ấp bờ suối nhỏ. Ánh nắng bão hòa trong nước thành một dải lụa vàng óng, vờn quanh những tảng đá xanh mướt rong rêu, đem ngọt ngào nồng ấm đến cho muôn vật. Và bên bờ suối nhỏ, giữa thảm cỏ xanh ánh lên màu vàng của nắng, người khổng lồ thấy một vật gì lóng lánh - một giọt sương đêm còn sót lại trên lá cỏ, một mảnh bạch ngọc ngời lên trong nắng – Chàng cúi xuống…

Cỏ hoa bỗng nở rộ, cây cối bỗng vươn mình, chim muông bỗng ríu rít. Trời đất đầy hương hoa và những âm thanh cuống quít của chim chóc côn trùng, của những dòng nhựa ấm chảy dào dạt trong thân cây, trong cành lá. Không gian thật trong làm người khổng lồ nghe rõ từng nụ hoa nứt cánh, nghe rõ từng tiếng sột soạt của con sâu đất chui mình khỏi lớp vỏ thiên thu thành ve sầu để ngợi ca ánh sáng.

… người khổng lồ bỗng nghe nhói đau trong lồng ngực nơi khoảng trống không tim của chàng.

Chàng thảng thốt kêu lên:

-Ồ, cô tiên bé!

Nàng tiên đang ngủ quên trên lá cỏ giật mình mở choàng mắt. Mặt trời chợt như bớt chói chang, không khí trở nên mát rượi và như đượm đầy men rượu. Người khổng lồ thấy như ngất ngây say. Chàng khum tay nâng nhẹ nàng lên, thật nhẹ như sợ nàng sẽ tan loãng như sương trong tay chàng. Nàng rung rung đôi cánh trắng mỏng như hơi thở, chớp nhẹ hàng my e ấp. Làn da trắng muốt như tuyết của nàng vương một màu hồng nhạt nhòa, đôi môi nàng như tươi thắm thêm.

Nàng nhẹ hé đôi môi thỏ thẻ trả lời câu hỏi âm thầm trong ánh mắt chàng khổng lồ.

Không gian không còn vang tiếng nhạc, vạn vật không còn dám cất tiếng hát, và thời gian đọng lại chết sững trên những nụ hoa mới nở được nửa chừng.

Nàng tiên một chiều đã bỏ quên thiên đường, rong chơi hạ giới và không còn muốn nhớ đuờng về.

Nàng thôi nói, ngước mắt nhìn chàng. Và không gian lại vang vang lời hát, thời gian sống lại mãi miết trôi, những nụ hoa nở trọn. Trong tiếng nhạc tưng bừng của đất trời, trong tiếng ngợi ca của muôn loài, nàng tung đôi cánh múa khúc nghê thường. Rồi nàng lại cất tiếng hát, chàng khổng lồ im lặng, chàng đã biến thành tượng đá. Những lời hát mật ngọt như ướp chàng trong tư thế đón nhận thiên sủng.

Chàng thấy mình như tan loãng, vạn vật cũng biến mất. Chỉ còn lại tiếng hát - tiếng hát một người hát cho chỉ một người để nhớ ngàn đời – và hình như còn nữa, còn tiếng một nhịp tim đập thật khẽ.

Nàng đã thôi hát, tượng đá đưa tay lên ngực và thấy một con tim đang lớn dần trong đó.

Người khổng lồ bàng hoàng, chàng thấy mình cao hẳn lên, sức sống bừng bừng trong chàng, thân thể chàng như căng nứt, chàng tưởng như lồng ngực sẽ vỡ tung. Chàng cất tiếng hát.

Tiếng hát của chàng vang vọng trên đèo cao, vút trên muôn rặng núi, đựng đầy những truông mờ , lướt thướt trên sông sâu, trong suối biếc.

Nghe tiếng hát của chàng đàn ong rì rầm bay ra khỏi tổ đuổi theo nữ chúa, bướm vàng chớp cánh tìm đến bên những nụ hoa, đôi bồ câu thôi đi động tác rỉa long. mớm cho nhau một con-sâu-âu-yếm…

Rồi trời đất giao hòa, mây trắng vuốt ve ấp ủ núi xanh, đất trời ca hát hoài hoài trong một mùa xuân vĩnh cửu.

Rồi bên người khổng lồ có nàng tiên cánh trắng.

Rồi trong người khổng lồ con tim lớn lên.

Người khổng lồ từ dạo đó, truyện được kể lại rằng, đã có nhiều đổi thay. Tiếng nói của chàng đã thôi đinh tai, nhức óc. Những thôi thúc của đất trời không còn tạo trong chàng những phản ứng bạo cuồng; chàng thôi tát cạn suối, thôi xô ngã cây rừng, lấp bằng sông sâu.

Những thôi thúc của đất trời chỉ tạo trong chàng những nhịp tim bồi hồi. Theo những cụm nắng nở hoa trên đỉnh cây chàng cất tiếng hát. Theo trăng sao mở hội trên thiên đỉnh chàng cất lời ca.

Không gian lúc nào cũng đựng đầy mật ngọt, không gian lúc nào cũng đượm nồng hương thơm.

Thời gian như e dè không dám bước mau, không dám giẫm những bước chân vàng trên cỏ, trên hoa.

Để muôn loài ca hát. Để người người làm thơ.

Nhưng không phải là thứ thơ chtế cứng trong ngôn từ, bị rang buộc trong niêm luật. Mà là thứ thơ góp bằng gió, đan bằng mây, thắm đượm hương hoa, mênh mông như trời, hùng vĩ như cây rừng

Chất thơ mang mang trong trời đất, thắm sâu vào tâm não, tan loãng vào huyết mạch người thơ, để rồi một hơi thở của người là gió, một hơi thở của người là hương. Người chớp mắt không gian bỗng dịu lại, người vung tay trời đất bỗng bừng bừng.

Đó là thơ đó. Thứ thơ không ngôn từ, xuất phát từ tâm não thăm thẳm của người thơ

để ngợi ca một huyền nhiệm người tiên vừa mang xuống thế.

Nhưng rồi hội hoa cũng hết. Ngày vui cũng tàn.

Một chiều trời trở gió, nàng tiên nói tiếng giã từ.

Người khổng lồ chết sững.

Không gian bỗng lạnh tanh. Loài chim co ro rũ cánh. Muông thú tìm chỗ ẩn thân. Cây rừng rung mình thay lá.

Thiên thu rồi đó sao!.

Người khổng lồ nhìn nàng. Trời đất bỗng cuồng nộ, mây gió bỗng bừng bừng. Chàng đưa tay lên xẻ ngực, cấu đứt cuống tim. Và giữa những tiếng sét loạn cuồng, xen lẫn tiếng thời gian trốn chạy theo vó chân hãi hùng của muôn loài, tiếng người khổng lồ trầm xuống, thật trầm.

-Vâng, nàng hãy ra đi… tax in chìu nàng như vẫn chìu nàng. Nàng đến nên con tim này có trong ta. Nó là của nàng vậy nàng hãy nhận lấy.

Nàng tiên cánh trắng bỏ đi không nhận trái tim hồng.

Và trên đôi tay tượng đá của chàng khổng lồ trái tim mọc cánh bay đi biền biệt.

Rồi người khổng lồ chết đi. Rồi từ đó, đất trời có mùa thu. Rồi từ đó, muôn loài biết đến hãi hùng. Và cũng từ đó, loài người biết đến than khóc, biết đến đau thương, biết đến khắc khoải.

Từ đó loài người cứ thắc mắc hoài về nguyên do cái chết của người khổng lồ. Có người cho rằng chàng đã chết vì trái tim bị bứt khỏi lồng ngực. Nhưng có người lại bài bác cho rằng trước kia người khổng lồ vẫn sống, dầu không tim.

Cho đến một hôm có một ẩn sĩ qua làng, được hỏi về điều này, người nói:

-Người khổng lồ đã chết không phải vì đã bứt trái tim khỏi lồng ngực, trước đó dầu không tim chàng vẫn chẳng sống đó sao. Người khổng lồ đã chết vì cái-ý-thức-về-khoảng trống-trong-tim. Cái khoảng trống mà chàng không hề nhận biết vì chưa từng được lấp đầy.

 

ĐOẠN KẾT CỦA HUYỀN THOẠI

 

Em yêu dấu,

Thoắt đã mười năm. Cho vừa cuộc bể dâu. Mười năm. Thời gian cần và đủ để có thể lãng quên đấn độ dửng dưng cho những mối tình nồng nàn nhất của thế nhân. Nhưng mười năm không là gì đối với mối tình của chúng ta. Anh và em thuở đó. Mười năm. Chỉ đủ cho anh thôi vấp váp khi kể lại chuyện tình yêu thứ nhất – cũng là tình yêu cuối. Chỉ là mười mùa Xuân cho em may áo mới. Cho hoa đào rơi. Chỉ là mười năm anh ôm cô đơn leo lên cành bưởi. Rưng rưng khóc người. Mười năm. Cho anh chợt nhớ gương mặt thánh thiện với một chút gì thi sĩ trong em đã làm anh nhung nhớ khắp bốn phương trời. Chỉ là thời gian vừa đủ đong đầy nỗi buồn trong đôi mắt người thiếu nữ xinh đẹp là em, làm mòn rữa một ít tin yêu vốn không là bao nơi anh. Cho anh thấy rõ hơn bao giờ hết đới sống cần phải có đôi cánh để chuyên chở những ước mơ. Dù biết những ước mơ đó rồi sẽ vỡ tan khi chạm mặt với đời sống thực tế - như bọt nước rồi vỡ tan khi chạm với mặt đường. Mười năm. Chỉ là thời gian cho những cội thông già trước sân trường ngày xưa bây giờ cổ thụ. Chỉ là mười năm anh xuôi ngược bên trời tơ liễu, xót mình bể dâu. Chỉ là thời gian vừa đủ cho những ước vọng ngày xưa xa vời – Như mộng tưởng. Hàng cây trước sân trường ngày xưa anh vẫn gọi là “cây liễu tây” nhưng em nhất định không đồng ý bắt anh phải gọi là “cây mimosa ta” đã bao lần thay lá, cho tới bây giờ anh vẫn không biết gọi là cây gì. Cặp tình nhân đẹp nhất trong năm (bạn bè thuở đó đã chẳng bầu chúng ta là cặp tình nhân đẹp nhất trong năm là gì) – bây giờ đã là cố nhân. Đã thật là lâu không ai còn ai ngồi ở bờ đá ven đường, nhìn dáng anh đi và nói rằng: “Dáng anh đi rất đẹp, em rất thích nhìn dáng anh đi” như em đã nói với anh, dạo đó. Cũng không ai mang mẻ sửng vào lớp học cho anh ăn và nói “mè sửng của người ta mang đến dạm hỏi” để anh phải bối rối bỏ đi mua thuốc hút, để sau đó người ta phải xin lỗi vì ngỡ là anh hờn giận. Anh cũng chẳng còn có dịp nào nói với ai câu nói: “Có người đến dạm hỏi anh, em có chồng, anh mừng cho em” để sau đó phải nhìn gương mặt người ta phụng phịu dỗi hờn. Đã mười năm anh không còn có dịp nào - nêế có dịp chắc bây giờ anh cũng không còn có đủ can đảm cạo trọc đầu, đóng cửa nằm nhà vì em đã bỏ anh mà đi mâấ. Cũng chẳng có dịp nào anh ngồi thức trắng đêm viêế những bức thư dài thương nhớ, nặng oán hờn trách móc - những bức thư dài hơn thương nhớ mười năm sau đọc lại vẫn bâng khuâng – đã không bao giờ được gửi. Từ dạo đó.

Em yếu dấu,

Những điều em nghĩ về anh, tưởng tượng về anh thuở đó đã tạo trong em hình ảnh một người khổng lồ, là anh. Và em đã yêu anh qua hình ảnh người khổng lồ đó. Nhưng anh nào có biết gì đâu. Và khi nàng bỏ đi. Và khi chàng kịp nhận ra là chàng đã chết. Chết vì cái-ý-thức-về-khoảng-trống-trong-tim.

Vậy mà đã mười năm rồi đó. Mười năm dòng đời cuốn chúng ta đi. Mười năm em vượt lên làm thiếu nữ, bỏ lại sau lưng những ước mơ của tuổi học trò. Mười năm anh trôi theo khói lửa lan tràn của chiến cuộc, học cách sử dụng sung, dao thay cho những lời giáo khoa thư ngày trước. Thôi làm học trò để trở thành người lính chiến đấu để bảo vệ quê hương; bảo vệ những vườn khoai, nương sắn; những tiếng hát trên nương chiều, cảnh huyền hoặc của ánh trăng dãi bạc trên những khóm mộc lan phơi mình dưới sương khuya… Những báu vật thiêng liêng mà những lớp người cha chú chúng ta đã phải đổ khnôg biết bao nhiêu mồ hôi và xương máu để bảo vệ suốt hai mươi năm qua.

Em yêu dấu,

Trong những ngày năm cùng, tháng tận này. Vào những lúc mà những hàng cây sứ quanh trại lính nơi anh ở đang bắt đầu trút lá chỉ còn trơ lại những cành nhánh như những nắm tay cùi. Buổi sáng đã có những cô gái mặc áo lạnh ra đuờng trông thật vui mắt. Tháng chạp cho trẻ em mơ ước những đồng tiền mừng tuổi. Cho những cô thiếu nữ hồng thêm đôi má. Đua nhau may áo mùa xuân.

Khi mà cái lạnh teng teng thấm vào từng phân ly da thịt đang được sưởi ấm lại nhờ một vài ly rượu làm người ta nhớ tới gia đình và những kẻ thân yêu. Thôi thì hãy uống them một ly nữa cho vừa đủ ấm lòng. Nhớ làm gì nồi bánh chưng đêm trừ tịch. Hãy quê đi nhnữg đồng tiền mừng tuổi, những câu chúc tụng đã từ lâu không được nhận. Thêm một ly nữa đi. Cho vừa quên đi những tràng pháo giao thừa đã nhiều năm nay được thay bằng tiếng sung. Để thấy là chẳng có nhằm nhòi gì ba cái hiểm nguy lẻ tẻ đang rình rập quanh mình. Và trong cái nồng say của men rượu, người ta lại mang kể cho nhau nghe những câu chuyện ngày xưa - những huyền thoại đã mất.

Câu chuyện trên vẫn được anh mang ra kể lại trong những giây phút giao mùa, bên ngoài bóng tối tràn ngập đất trời, khi có người bạn ép anh phải kể điều tâm sự.

Có điều chưa ai biết đoạn kết của huyền thoại là cho tới bây giờ trái tim thất lạc của chàng khổng lồ không tim vẫn còn bay hoài hoài trong cõi trời đất mang mang này. Bởi lẽ, cho đến bây giờ, vẫn chưa có nàng tiên cánh trắng nào đưa tay ra và níu lại.

Và cả em, em cũng chưa bao giờ biết anh là kẻ suốt đời đi tìm trái tim thất lạc của mình, phải không, hỡi em yêu dấu?!

 

Sàigòn, Việt Nam1972

NGUYỄN THIẾU NHẪN

http://nguyenthieunhan.wordpress.com

 

(Trích trong NGƯỜI ĐÀN BÀ MANG THAI TRÊN BIỂN ĐÔNG, tập truyện của Nguyễn Thiếu Nhẫn, tái bản lần thứ 2 năm 2007. Giá 20 Mỹ kim. Mua sách xin liên lạc về tác giả:

-2886 HANI CT.

SAN JOSÉ, CA. 95111

-Email: laomoc247@gmail.com)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 170393)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
02 Tháng Mười 2020(Xem: 306)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 688)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 755)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 607)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 601)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 646)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 1016)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 1159)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 1015)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1419)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1365)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1307)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 1085)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 41744)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 61607)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 19780)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1118)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1044)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 1175)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 1154)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 903)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 1084)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1236)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 1001)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 1060)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1287)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 1134)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 1056)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1191)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 1059)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1504)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1348)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2007)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1692)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2200)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2277)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 1977)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2348)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2052)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2597)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 961)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 2020)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 2167)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2364)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 4303)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 2211)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 2232)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 2113)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 2343)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ