1:56 CH
Thứ Sáu
19
Tháng Mười
2018

MỐI TÌNH THẦM LẶNG. HUỲNH VĂN HUÊ.

19 Tháng Ba 201212:00 SA(Xem: 15952)

MỐI TÌNH THẦM LẶNG.

 huetl-large-content 

 Vào đầu những năm 2020, ga tàu điện ngầm Suối Tiên đã bắt đầu hoạt động… . Vào một ngày nghỉ, lúc nắng ấm phương Nam đã ngập tràn….Là nơi giao lộ đường bộ, lại có thêm nhà ga tàu điện ngầm nên khu vực này trở nên sầm uất mặc dù việc đi lại vẫn thuận tiện hơn trước rất nhiều. Hàng quán đương nhiên mọc lên, nhất là quán café. Nhưng khu vực này đâu chỉ duy nhất có một quán café. Nào là các quán tân kỳ theo phong cách Âu-Mỹ với ít nhất một tầng lầu, đi thang cuốn êm ái và tiện lợi, trang trí phía ngoài bởi màu sơn đặc trưng và hình thức bắt mắt, rất dễ dàng thu hút khách từ xa… Duy có một cái quán vừa phải với hàng cây xanh phía trước, khách phải đi đến gần mới trông thấy. Cái quán có tên rất Việt: café Ti-Gôn. Ai cũng biết hoa ti-gôn rồi, loài hoa dây leo, có sức sống rất mãnh liệt, những chiếc lá màu xanh không đậm lắm (mang dáng hình trái tim!) . Rồi còn hơn thế nữa, đậm đà tha thiết với những bông hoa có màu hồng ấm nồng nàn… Đặc biệt, những chùm hoa cũng… hình trái tim quấn quít với nhau - như tim của những người đang yêu? - quyến luyến không muốn lìa xa…Đặc biệt chỉ quán này còn lợp… lá! Thời buổi này lá lợp nhà tính ra còn mắc hơn các vật liệu khác vì chỉ dùng được lâu nhất là ba năm phải lợp lại. Nhưng đây là thứ “lá nhân tạo” được sản xuất trong nước và bán khá chạy, ngay cả xuất khẩu ra nước ngoài. Bên trên lớp mái lá dày là cả một công trình phải nói là…kỳ công. Người ta đã trồng và cho không biết bao nhiêu dây hoa ti-gôn leo chằng chịt, tạo nên một mái nhà thứ hai, một mái nhà toàn bằng … lá và hoa.

 Vào một ngày nghỉ, lúc nắng ấm phương Nam đã ngập tràn… Nơi góc quán có đôi vợ chồng già(?) hình như là khách quen thì phải. Họ hay ngồi trước một cái bàn nhỏ với hai chiếc ghế cạnh nhau, khu vực dành cho những đôi lứa. Lần nào cũng vậy, đến đây là bà nhanh nhẹn vào khu vực “khách hàng tự pha chế” pha cho ông ly cooktail-rhum… đặc biệt theo sở thích của ông, rồi tự tay mang ra bàn. Riêng phần bà chỉ uống nước khoáng thôi vì bà có bệnh cao huyết áp mấy mươi năm nay rồi.

 Cả hai rất khó đoán tuổi, ước chừng cũng gần bảy mươi hoặc có thể hơn.Ông người vừa phải,đầy đặn nhưng không đến mức béo phì như phần đông các cụ có cùng tuổi, mặc chiếc áo pull màu sáng, mang đôi giày đi tập thể dục, dáng dong dỏng cao… Riêng bà, cũng trạc vào độ tuổi đó nhưng thân hình còn thanh tú và vẫn còn vương vấn nét thanh xuân-kiêu hãnh với mái tóc dài và dày, được bới cao gọn gàng tuy một phần đã bạc theo năm tháng… Thật bất ngờ khi cả hai Ông-Bà đều xưng hô anh-em ngọt ngào với nhau khiến một vài đôi thanh niên nam nữ gần đó nhìn nhau cười tủm tỉm… Người ta chỉ cần gặp ông bà tại đây vài lần là có thể biết khá nhiều câu chuyện tâm tình giữa hai người.

 Bà có lẽ cố hữu vẫn nhanh nhẹn hơn ông nên lúc nào cũng… nhắc chuyện trước, một câu chuyên cách nay hơn…mười năm:

- Hồi đó không biết sao khi đi họp mặt cựu sinh viên em lại chụp chung với anh một tấm hình. – Ông chậm rãi, trìu mến và âu yếm:

 - Làm… sao khi… không được! Em đã nói rồi, em muốn “né” chụp hình với ai đó nên “núp” kế bên anh… Mà lúc đó mình đâu có nghĩ gì, chỉ chụp hình… xã giao với nhau thôi.

Bà mĩm cười nghiêng mặt nhìn ông và nói:

- Nhưng mà em cũng cố tình tìm đúng người để… núp chớ bộ.- Rồi với cái nhoẽn miệng cười thật duyên bà nói tiếp:

- Rồi đâu có ngờ từ tấm hình này mà mình… với nhau đến bây giờ….

 Ông với bà vốn là sinh viên trường Luật, ra trường mãi từ năm 74. Sau năm 75, thời cuộc đưa đẩy, bà trở thành cô giáo của một trường học, ông thì trở về quê sinh sống tại một thành phố nhỏ hiền hòa, giáp ranh với Sài Gòn… .

 Dạo đó, sau ngày định mệnh chụp hình chung với nhau, qua vài e-mail, nhiều tin nhắn và những cuộc điện thoại nhẹ nhàng…hai người đã có cảm tình với nhau. Có một chuyện thật là trước thời điểm có tình cảm với nhau, cách đó bốn năm bà đã ly dị với người chồng. Riêng ông thì có khác, nói vui thì ông chỉ… “độc thân kỹ thuật” vì người vợ một phần cũng đã lớn tuổi lại hình như có bệnh sao đó mà không còn thiết đến việc vợ chồng. Xong công việc gia đình bà vợ của ông chỉ biết chuyên tâm đi công quả nơi các cảnh chùa…

 Trước đây, khi còn ở vào độ tuổi ngấp nghé sáu mươi, tuy không phải là hoa khôi, nhưng với dáng cao, người thon thả, giọng nói Nam Bộ dịu dàng… bà đã thu hút biết bao mối quan tâm, tình ý của nhiều quý ông có cùng độ tuổi với mình… Mặc dù bề ngoài có vẻ “thoáng” trong giao tiếp, nhưng đâu có người nào biết bà đã từng dũng cảm quyết liệt chống trả mấy cuộc “tấn công” dục tình đầy mưu mô và thủ đoạn. Bà đã vượt qua tất cả để đến với ông, người đàn ông mà theo bà có tính tình nhu hòa, không tranh hơn thua, thậm chí có khi còn nhường nhịn bạn bè. Có những lúc riêng tư bên nhau, sau một ánh nhìn nồng nàn, bà nói ra những lời (gần như là)… thỏ thẻ, âu yếm:

 - Hồi trước em đã… “lầm” anh đó chớ! Bề ngoài anh nho nhã như vậy, mà có lúc… anh cũng trở nên đầy sinh lực, tình tứ, mãnh liệt…- Ông cũng cười hiền lành: “ Chớ em cũng đâu có… chịu thua anh!”.Tiếp theo là tiếng cười rúc rích, có lẽ của… bà.

 Tình cảm với nhau phải nói là tràn trề như vậy, nhưng có những lúc bà thấy ray rức. Rằng về mặt pháp lý, dù bà đã ly hôn, nhưng khi đến với ông như thế này là… không phải. Hiểu tâm sự của người yêu, ông chỉ biết an ũi cho bà (cũng cho chính mình): Đành rằng về pháp lý là như thế, nhưng về mặt đạo lý mình cũng đâu có sai phạm gì quá nặng nề. Chính em từ lúc đầu đã nói rằng em đến với anh duy nhất chỉ vì tình cảm , còn những gì khác anh và em phải lo chu toàn cho gia đình của riêng mình như lâu nay. Thế là cuối cùng cả hai vẫn bên nhau cho đến nhiều năm sau đó… . Mỗi tuần lễ ông bà vẫn đều đặn có một ngày hẹn hò găp nhau tại quán Ti-Gôn…

 Bẳng đi một thời gian khá dài, những người khách quen, những nhân viên phục vụ mới lẫn cũ không thấy hai ông bà đến quán. Họ thấy không gian café Ti-Gôn như … khác trước, đến mức giống như cái quán này có một sự thay đổi gì đó thì phải…

 Thế rồi vào một buổi sáng, buổi sáng cũng ngập tràn nắng ấm phương Nam. Lại thêm đêm qua có một trận mưa giao mùa, cây xanh được tưới nước hậu hỉ bởi thiên nhiên lẽ ra phải tươi phải thắm, nhưng… Những giọt nước còn đọng trên những chiếc lá xanh, trên những chùm hoa ti-gôn sao giống như những giọt lệ bi thương!

 Bà đã xuất hiện trở lại, cái dáng vẻ nhanh nhẹn trước kia không còn nữa, mái tóc đẹp ngày nào nay đã bạc nhiều hơn trước. Bà nặng nề, ủ dột bước vào quán chỉ với… một mình. Góc đàng kia trong số mấy cô cậu sinh viên có ai đó nói nhỏ (trong tiếng “suỵt, suỵt” – ra hiệu đừng nói – của bạn bè):

- Hai ông bà… giận nhau và… chia tay rồi, hoa ti-gôn còn có tên là… “hoa tim vỡ” mà !!

Đàng kia, trước ánh mắt ngạc nhiên của nhiều người, bà cụ tiến lại quày “khách hàng tự pha chế” pha cho mình một ly cooktail-rhum rồi trở về chổ ngồi từ trước đến giờ của mình, bên cạnh đương nhiên là một cái … ghế trống. Bà thì thầm như nói với ai vậy:

- Em pha cho anh ly cooktail anh thích đây… .- Rồi bà cúi(hay gục?) đầu tìm trong túi xách mang theo bên mình lấy ra một quyển album nhỏ, trong đó ai cũng biết sẽ là những tấm ảnh kỷ niệm của hai người.

 Mấy tháng trước đây ông đã qua đời trong một giấc ngủ bình thường.Trước đó chỉ mấy giờ, hai người còn dùng cái điện thoại smart phone 3G đồ cổ của mình để nói chuyện và còn nhìn thấy mặt nhau ! Bà có đến đưa đám tang cùng với mấy người bạn học, dĩ nhiên bà đến với danh nghĩa cũng là… bạn. Chuyện “mối tình thầm lặng” từ trước đến nay giữa hai người có lẽ đâu có ai biết.

 Quán vừa có thêm một nhóm thanh niên bước vào, dường như là nhóm bạn học với nhau… Không khí trong quán trở nên hơi ồn ào. Riêng bà rồi cũng đã đến lúc ra về, bà lúi húi thu dọn những gì mình bày ra. Một lần nữa mọi người lại ngạc nhiên khi trong lúc tính tiền bà đã dịu dàng, ân cần nói với cậu phục vụ(có lẽ cũng là sinh viên như ông bà ngày xưa):

- Cháu làm ơn uống dùm ly cooktail nhé. Bác huyết áp cao nên không uống được!

 Tuần nào cũng vậy, bà đều đặn đến ngồi tại chỗ cũ, hình như khách quen và cả nhân viên phục vụ (vào ngày, giờ ấy) đều cố tình sắp xếp để chỗ đó còn trống mà chờ… bà. Thời gian vẫn trôi, cái quán café Ti-Gôn vẫn tồn tại vì không có quán nào độc đáo như vậy. Hơn một năm sau, trong một lần thường lệ ghé quán – dù đã thưa dần hơn trước kia - , cũng với câu nói dịu dàng nhờ người phục vụ uống dùm ly cooktail do bà tự pha…

 Nói xong bà ra khỏi quán và lên chiếc xe bus vừa trờ tới…Sau đó cậu phục vụ trong lúc dọn bàn chợt nhìn thấy có một tấm hình rơi xuống sàn. Cậu ta cúi xuống nhặt lên. Tấm hình khổ 9x15 có khuôn hình trái tim tạo bởi kỹ thuật photoshops, trên đó là hai ông bà ngồi cạnh nhau lúc độ… sáu mươi tuổi, có lẽ trong một cuộc họp nhóm hay họp khóa học gì đó. Tấm hình bị nhòe, không biết do nước uống hay là nước… (?). Tuy nhiên người ta vẫn đọc được hàng chữ hình như mới được viết một cách run run và vội vàng… “ sao anh lại ra đi trước em…? “. Vì bà vốn là khách quen nên người của quán cẩn thận giữ lại, vì mấy ngày nữa thôi bà cũng sẽ trở lại quán, đến ngồi nơi cái chỗ thân quen của bà.

 Vậy mà một tuần lễ trôi qua, nhiều tuần lễ trôi qua… Tháng sau, rồi năm sau bà cũng vẫn không trở lại. Không có ai nghĩ rằng bà đã quên được quán café Ti-Gôn, nơi chốn cũ thân thương với màu hoa ti-gôn bất diệt, nơi đầy ắp biết bao kỷ niệm . Thế nhưng vào độ tuổi qua bảy mươi đã lâu rồi, tuổi hoàng hôn bóng xế của đời người, bà còn có thể… đi đâu… ?!./.

 

  HUỲNH VĂN HUÊ.

 ( Cùng viết với T.T.Ch theo tâm sự của Q. – Tháng 3 năm 2012 )

 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 63400)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
04 Tháng Mười 2018(Xem: 94)
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!
27 Tháng Tám 2018(Xem: 312)
Nhạc khúc “Trở về mái nhà xưa” của Phạm Duy đã đem minh triết Đông Phương hòa quyện vào tính lãng mạn trữ tình của Tây Phương.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 490)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
16 Tháng Bảy 2018(Xem: 350)
Những mơ ước mà Mbappé đã thực hiện và mang đến những kết quả và hình ảnh đẹp đó là một gương sáng cho các người trẻ tuổi và trẻ em ở các khu banlieux
28 Tháng Năm 2018(Xem: 861)
Cúi đầu tạ với quê hương. Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”
13 Tháng Năm 2018(Xem: 917)
Nguyện trên chư Phật luôn gia hộ Má được phước lành kiếp tái sanh.
13 Tháng Năm 2018(Xem: 837)
Trời Cali hôm nay dường như đầy u ám như muốn ôm cả nỗi buồn người mẹ trong ngày Mother Day
21 Tháng Ba 2018(Xem: 46592)
Mùa xuân chỉ vừa mới nhón bước chân đi thôi mà, mùa hạ còn mãi tít xa kia ngóng vương mộng ảo
08 Tháng Ba 2018(Xem: 46580)
Bởi mỗi lần cả gia đình Tôi đi chung đến thăm,Ông Cố luôn luôn để sẵn tiền trong túi rút ra cho hai chắt,sau khi chúng ôm hun bên má.
03 Tháng Hai 2018(Xem: 46302)
Mẹ mong sao con mình thành nhân, phải sống cho có nghĩa, cho dù phải đánh đổi cái giá quá đắt cho đời mình
30 Tháng Giêng 2018(Xem: 854)
Đứa cháu ở nhà ra xua đuổi cũng không kết quả, nó chán nản bỏ vào trong nhà... . Cuộc chiến đấu càng lúc càng khốc liệt...
06 Tháng Giêng 2018(Xem: 917)
Dòng sông mây chở lá vàng mơ đã chìm hẳn vào bầu trời đêm rộng lớn, tôi thấy lòng mình bùi ngùi muốn khóc, tôi mơ
03 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 882)
Và đâu phải chỉ tháng 12 không biết đến đợi chờ ... Có giã từ nhau cũng phải gửi lại chút lời
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 837)
tôi cũng xin cám ơn một nửa thương yêu của tôi đã cùng tôi vượt qua những đoạn đường chông gai thử thách, chia ngọt, sẻ bùi
20 Tháng Mười Một 2017(Xem: 857)
Tự do hạnh phúc với cơm no áo ấm là điều mà chúng ta có thể san sẻ cùng nhau.
17 Tháng Mười Một 2017(Xem: 889)
Con đường chúng ta đi còn rất dài. Em không mong chúng ta sẽ tránh được những lần chớp tắt. Em chỉ mong rằng chúng ta đủ TIN YÊU
09 Tháng Mười Một 2017(Xem: 883)
nhưng thấm đậm tình của người miền Nam, của các anh lính Việt Nam Cộng Hoà. Thử lắng đọng lòng mình, nghe và cảm nhận các bạn nhé.
28 Tháng Mười 2017(Xem: 800)
cứ tiếp tục đi, không có con đường nào bằng phẳng, cũng không có lối mòn để đi ra
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1079)
Một thoáng chốc buồng tim chợt đau nhói, khi nhớ về những con đường với những thân quen của Biên Hòa xưa cũ.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 966)
Tôn chỉ của dân VNCH, của QLVNCH, của chính phủ VNCH là TÔN TRỌNG CON NGƯỜI, cách hành sự chứa đầy tình người.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 909)
Hãy gắng lên ông xã. Moi việc rồi sẽ qua. Như cháu mình đã viết. "Người lính" không dễ dàng bị khuất phục.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1070)
Người vào cởi áo lau son phấn Trả hết vinh quang lẫn đoạn trường
10 Tháng Chín 2017(Xem: 1178)
Như một lời từ giả, vĩnh biệt bạn bè như giòng sông Đồng Nai cứ trôi, trôi mãi bỏ lại con đò...
09 Tháng Chín 2017(Xem: 1012)
Hè trôi. Hè đang trôi dần theo từng vạt gió lẽ hiu hiu, hè trôi theo áng mây chiều nay chỉ ửng vàng chút nắng, chắc cũng bởi hè đang trôi,
09 Tháng Chín 2017(Xem: 1053)
Trái tim nhân từ của má mở ra không chỉ cho riêng con cái của mình mà cho biết bao người xung quanh.
09 Tháng Chín 2017(Xem: 883)
Màu hoa phượng vĩ sẽ đỏ như máu của hai mẹ con mình hòa lại với nhau. Con sẽ được ở bên cạnh má đời đời
04 Tháng Chín 2017(Xem: 1440)
Khó khăn và quan trọng nhất là làm sao tui giữ vững sự thương mến của mọi người đã dành cho, để một ngày như mọi ngày vẫn là ngày sinh nhựt cũa tui.
15 Tháng Bảy 2017(Xem: 1664)
Tôi gửi lên đây chút lòng ái mộ. Một góc Biên Hòa để nhớ quê hương
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 2127)
Cư An Tư Nguy” cám ơn trường bộ binh Thủ Đức. Quân trường đã rèn luyện chúng ta sự nhẩn nhục và chịu đựng của một người lính
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 1597)
Các bạn hãy hẹn nhau cùng về hội ngộ. Để tìm lại niềm vui và nụ cười hân hoan sum họp của thầy cô và bạn hữu.
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 2252)
Nhớ đòi nó rửa lon vụ này cho cẩn thận nghe mấy cha. Ít nhất ông Thường Vụ này cũng thích ca hát, thích nhậu nhẹt và rất biết lo cho anh em.
25 Tháng Sáu 2017(Xem: 1366)
Cái nhà! vâng " Sống có nhà, chết có hòm" là câu nói ngoài miệng khi người ta khẳng định chủ trương cuộc sống của mình.
22 Tháng Sáu 2017(Xem: 1223)
đốt đuốc đi tìm xem *Bác Cùng Chúng Cháu Hành Quân* đang nằm trong cống rãnh nào
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 1264)
Nếu ba ra đi, hãy chăm sóc và yêu kính mẹ con . Người đàn bà đã dâng hiến cả đời vì cha con chúng ta.
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 1552)
“Chúng tôi là người lính”. Hy vọng chúng tôi đã làm sáng danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong ngày D- DAY của Lữ đoàn 304TH
15 Tháng Sáu 2017(Xem: 1658)
khi phác thảo xuất thần các khuôn mặt bạn văn, bằng hữu cô có lòng yêu quí. Như vậy cũng đủ cho người viết khi tình cờ ngẫu hứng muốn ‘Viết về Duyên
21 Tháng Năm 2017(Xem: 2561)
Cuộc sống dù khó khăn cách mấy nhưng những tình cảm tốt đẹp này còn tồn tại thì đời sống vẫn còn ý nghĩa biết bao nhiêu.
21 Tháng Năm 2017(Xem: 1737)
không ai giống được như Má trong thế giới của Ba. Đối với Ba, cuộc sốngcủa Ba đã chấm dứt từ khi hơi thở cuối cùng của Má trút ra trên thế gian này
14 Tháng Năm 2017(Xem: 4954)
kim đồng hồ không bao giờ quay ngược được, chiếc lá không còn đủ xanh trở nên vàng úa chuẩn bị lìa cành...
29 Tháng Tư 2017(Xem: 1640)
Thế là hết, dấu tích kỷ niệm của gia đình chúng tôi cũng không còn. Về một lần chỉ mong tìm lại kỷ niệm
28 Tháng Tư 2017(Xem: 2995)
Nếu không có ngày này thì Mẹ đã không mất chồng và con không mất Ba khi mới 1 tuổi đời
24 Tháng Tư 2017(Xem: 1514)
Bản thân tôi cứ mỗi năm đến hẹn lại thu xếp nghỉ làm để góp sức với chương trình đại nhạc hội Cám Ơn Anh.
17 Tháng Tư 2017(Xem: 1641)
Xin các đấng tiền nhân, hương linh những anh hùng tử sĩ phò hộ cho nước Việt mình vượt qua cơn bão giông này.
12 Tháng Ba 2017(Xem: 2979)
Có chăng chỉ là chữ tình để lại cho đời. Tình đồng nghiệp, tình thầy trò, bạn bè và đồng hương
11 Tháng Ba 2017(Xem: 1534)
Bao giờ ánh sáng văn mình và quyền bình đẳng nam nữ chính thức đến tận hang cùng ngõ hẻm trên thế giới. Thì ngày ấy sẽ không có chiến tranh
26 Tháng Hai 2017(Xem: 2088)
Dù sao tôi cũng đã thỏa mãn được ước mơ "Một lần viếng thăm xứ sở của Thái Dương Thần Nữ khi mùa hoa Anh Đào nở rộ"
18 Tháng Hai 2017(Xem: 2935)
Con người một khi lìa đời sẽ không mang theo của cải, nhưng đã có một gia tài bằng sự quý mến của tha nhân
14 Tháng Hai 2017(Xem: 2342)
Cảnh kinh hoàng xảy ra! Quá bực tức vì rượt đuổi theo mấy ả mái tơ, mất thì giờ và mất sức
11 Tháng Hai 2017(Xem: 2223)
Hai bản nhạc God Bless America và Việt Nam Việt Nam được hát lên với hùng hồn mãnh liệt. Đã tạo sự xúc động cho toàn thể mọi người đến tham dự