3:12 SA
Thứ Ba
22
Tháng Năm
2018

NẮNG CHIỀU XUÂN - THANH NGA

23 Tháng Ba 201212:00 SA(Xem: 13734)

 
NẮNG CHIỀU XUÂN



Nhìn qua cửa sổ máy bay, ngoài trời tối đen. Bên dưới, ánh đèn đường chạy dài như sợi dây kim tuyến lấp lánh. Đèn muôn màu rực rỡ trong thành phố. Máy bay sắp hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhất.

blank

Hai mươi mấy tiếng đường bay dài không nôn nao bằng giây phút này. Ngoài cửa đón, chắc đám con tôi đang sốt ruột lắm. Có thể chúng đã đến đây từ …9 giờ tối, trong khi Air Korean từ Mỹ về VN bao giờ cũng đáp xuống phi trường vào lúc 12giờ đêm, chưa kể thủ tục Hải quan và lấy hành lý thêm một tiếng nữa.

Rời VN chưa lâu tôi đã về mấy lần, nhưng chưa bao giờ về vào dip tết. Lần này về trước tết một tuần. Tôi sẽ hưởng trọn niềm vui háo hức sắm sửa vào những ngày cuối năm (bản tính phụ nữ thích mua sắm). Được ăn món dưa hành thơm dòn ngọt lịm tự làm, chỉ ở VN mới có “nguyên liệu”. Món này ăn chung với thịt kho nước dừa, thịt đông,bánh trưng, giò thủ, thì ngon tuyêt vời, vị chua ngọt của hành làm thịt thà đỡ ngán.

Mùa xuân là mùa của hoa trái xum xuê. Đặc biệt hợp thời là những quầy dừa tươi trĩu qủa ngọt lịm, để dành cho nồi thịt kho hột vịt mềm riệu song sánh mỡ và lát mứt dừa dẻo mềm thơm phức. Người miền Nam nấu món gì cũng thích dung nước dừa tươi, nên trái dừa luôn thông dụng, góp “mặt” tích cực vào dịp tết.

Thích thú nhất là đi chợ hoa, ở Mỹ làm gì có nét văn hóa đặc thù này. Hình như những ngày cận tết còn vui hơn những ngày trong “mùng”. Từ sau 23 tháng chạp đưa ông Táo về trời, không khí “bốc” lên tưng bừng nhộn nhịp. Mọi nhà tất bật chuẩn bị một cái tết đầy đủ viên mãn. Trong tâm tưởng khắc sâu của người dân Việt, ngày đầu năm mới no đầy phủ phê thì năm đó mới phát tài thịnh vượng.

Ngày cuối năm, con đường Nguyễn Huệ bỗng trở thành rừng hoa rực rỡ muôn màu muôn sắc, đủ mọi chủng loại hoa cỏ lạ từ các nơi chở đến, nhiều nhất là hoa Đàlạt. Các nghệ nhân có kỹ thuật ghép Mai nhiều cánh nở như bông hồng tiểu muội, không cần cầu may mua được cây mai rừng nở sáu cánh mới là hên, nhiều lộc đầu năm. Đào Nhật Tân từ miền Bắc chở vào, đỏ thắm như môi hồng con gái, mong manh trước gió xuân. Đi chợ hoa làm tôi nhớ lại kỷ niệm năm 16 tuổi…
Năm đó tôi được mẹ tặng cho món quà tết hâu hĩ là chiếc HonDa PC “đập thùng” mới cáu. Chiếc xe mà tôi phải tranh đấu …năn nỉ bao nhiêu ngày tháng mới lung lạc được mẹ. Mẹ không tin tưởng vào tay lái của tôi, vì đã vài lần tôi nhào lộn…làm xiếc khi xuống dốc cầu trên đường đi học bằng xe đạp. Hôm ấy chở mẹ ra Nguyễn Huệ, mua vài chậu hoa về chưng tết, là dịp “mở hàng” chiếc xe, tôi sẽ biểu diễn vài đường lả lướt cho mẹ…hết hồn.

blank

Mẹ tôi vẫn giữ nề nếp xưa, khi bước chân ra đường bất kể đi đâu, là đầu vấn khăn nhung, mặc áo dài tề chỉnh. Mẹ mập mạp tốt tướng, mặc áo dài nên khép nép ngồi nghiêng môt bên, tôi lèo lái chiếc xe thật vất vả. Tới ngã tư đèn đỏ, sức nặng nghiêng về bên trái, xe PC vừa cao vừa mảnh, chỉ hợp cho dáng “liễu yếu đào tơ” vi vút nhẹ nhàng. Chân tôi chưa đủ dài chấm đất nên phải chống xuống bằng hai đầu ngón chân. Đèn đỏ lâu quá, những ngón chân bắt đầu run run, rồi rùng rùng lan nhanh cả người. Không gượng được nữa!!!... chiếc xe đổ ập, quăng mẹ phịch xuống lòng đường. Tôi cũng ngã sóng soài, cố nén đau và “ê ẩm” trước những con mắt chung quanh đang nhìn, vội vã đỡ mẹ dậy. Áo mẹ đứt bung hàng nút, khăn nhung xổ rũ rượi thảm hại. Mẹ vừa vấn lại khăn, cài lại nút áo, vừa lườm tôi một cái, mắng mỏ: “Giời ạ!... đi với đứng, may mà hôm nay chứ mùng một tết mà … quật mẹ kiểu này thì xúi quẩy cả năm con ạ”. Tôi cười gỉa lả, miệng méo xệch, tôi đã làm mẹ hết hồn… thật.
***
Về VN lần này vừa ăn tết, vừa phải thi hành một sứ mạng vô cùng trọng đại: làm phù dâu cho “nhỏ” bạn vừa sang tuổi …lục tuần. Tôi và nó chơi thân từ hồi 16 tuổi. Nửa đường đời tôi làm “góa phụ cô đơn”. Nửa đường đời nó gãy gánh đọan trường. Hai tâm hồn rộng mở phơi phới, tư tưởng phóng khoáng. Hai số phận “nghiệt ngã” càng thân nhau hơn.
Ngày xưa nó nhỏ con xinh xắn, đúng model “người em bé nhỏ hậu phương”, tuy không đẹp mấy nhưng rất có duyên, thêm tính vui vẻ cởi mở nên ai cũng thích làm thân, không phân biệt …giới tính. Nó là số đào hoa chiếu mệnh. Ngày nay tuổi tác chồng chất, thời gian xoá hết dấu xuân thì, thân hình phát triển theo chiều ngang, vừa mập và đương nhiên vừa…lùn, y như mấy bà xẩm “mẳn tầm phò”. Dĩ nhiên mặt mũi cũng theo qui luật thời gian, biến dạng thành “lão bà bà”, cục nọng dài thoòng nhăn nheo dưới cằm như cổ con gà tây (thật tình nói cũng hơi quá). Tóc nhuộm vàng hoe như râu bắp, lâu chưa kịp nhuộm lại thì ngả màu đỏ quạch như râu …tôm, vậy mà vẫn có lực hấp dẫn thần kỳ, các “anh hùng” không qua được ải “mỹ nhân”. Nó có cả 1001 ”chuyện tình” với đủ màu sắc, cung bậc thăng trầm …hỉ nộ ái ố…
Sự đời cái gì có nhiều quá hóa chán, nó chỉ “diễn tuồng” tha thiết mặn nồng được với “tình lang” ở cái “phút ban đầu”, sau một thời gian là giở thói “sở khanh”, nhạt với người ta như nước ốc. Nó thường than thở cùng tôi:
- Sao kỳ ghê Ngà? Dây thần kinh …rung của tui chỉ…động đậy được có một chút lúc mới quen, còn sau đó toàn phải…diễn.

blank

Tuy thường làm bộ lên giọng “la” nó, nhưng thật lòng tôi cũng công nhận như vậy. Ở tuổi chúng tôi bây giờ, mấy …bà ngoại còn chút duyên dzáng đào hoa, còn chút tâm hồn mơ mộng, thường lang thang “quá bộ” xa rời thực tế. Lúc mệt mỏi giận dữ quát cháu rần trời. Lúc yên tĩnh thả hồn bay lơ lửng, mơ màng tìm lại … mộng ban đầu. Cái thuở mới lớn ngượng ngập thẹn thùng, lần đầu hẹn hò với “kép”, đứng gần cái cây nào là cây đó bị vặt trụi lá trơ cành, hoặc vô phúc cho mấy con kiến lớ quớ bò ngang qua, là bị guốc chà bẹp dí. Còn mấy chàng thì sử dụng chiêu giả bộ mượn tập chép bài, rồi bỏ thơ …thẩn vào đó, “khóc” sướt mưót lâm ly, hay lượn lờ trên con đuờng nhà nàng ngày chục bận, vừa hy vọng nàng nhìn thấy thương cảm, vừa là đi bộ tập thể dục cho cơ thể khỏe khoắn, một công hai chuyện. Khờ khạo vậy mà trái tim nàng tan chảy, làm nên mấy cái “thiên tình sử” thơ mộng. Còn các “lão” bây giờ quá “đời thường”, chả có tí văn nghệ văn gừng nào cả, làm chai hết mọi cảm xúc của “nàng”, tạo thành những “chuyện tình” thơ…thẩn lãng…xẹt.
Hôm trước nó phone cho tôi hí hửng:
-Ngà ơi, về VN ăn tết đi.
- Trời!...tui mới qua lại đây có mấy tháng, bà lại rủ về nữa. Tui chưa bắt mối được với đường dây làm … bạc giả.
Nó úp mở:
-Về đi, có chuyện vui lắm, ờ…ờ…Ngà này, sao tự nhiên dạo này mặt tui hồng hào …
Tôi cướp lời chọc ghẹo:
-À…biết rồi, biết rồi…hồng diện đa…
Nó hét toáng lên:
-Con ranh!.... đừng nói bậy, người ta là hồng loan chiếu mệnh đó. Tui sắp sang ngang của …Đỗ Lễ rồi.

Tôi ngạc nhiên quá đỗi, nếu là sự thật thì “lão Hoàng Tử” nào đã mua chuộc được “trái tim ngục tù” của nó. Đây đúng là tin gây chấn động trong giới…bà ngoại. Tin này sẽ làm một số các bà độc thân…khó tính, (không phải vui tính) phấn chấn yêu đời hơn, mơ một ngày cũng có sao hồng loan chiếu mạng, “ôm cầm sang thuyền” cho đời bớt tẻ lạnh đìu hiu. Có “đối tượng” mà ... ca cẩm, rê rỉ những lúc trời trở gió sang mùa. Sẽ hát ru cháu bằng lời của bản tình ca láng mượt, thay cho những câu ca dao buồn tẻ đơn điệu.

Trong khi còn bao người con gái quê, hoặc những phụ nữ trung niên “ế độ”, phải lấy mấy ông tàu, ông hàn “xi cà que” hay ông dziệt kiều già háp khú đế luôn phài dùng “thần dược”. Thì nó, chắc là “chàng” nào còn “ngon” lắm nó mới chịu “trao thân”. Tôi sốt ruột hỏi dồn:
-Sao?... đầu đuôi tình sử ra sao, kể tui nghe với, lần này bà có …diễn không dzậy?
-Không … không diễn, vậy mà chàng quì xuống cầu hôn mới …ghê chứ.
Tôi hoảng hốt:
-Thôi chết!!! ... chàng ở đâu…rơi xuống vậy? (vì chỉ có người… cõi trên mới qùi xuống cầu hôn “bà lão” 60 tuổi.)
Nó đắc chí cười hơ hớ, “chửi”:
-Chỉ được cái nói bậy, chàng là con nhà ngoại giao. Qua Ý từ khi còn rất nhỏ, nên có phong cách “tây”. Vợ chết mười mấy năm vẫn giữ lòng “trong trắng”. Có tâm hồn nghệ sĩ, đàn giỏi hát hay, Việt kiều giàu thật chứ không phải nhà ở gần kho thuốc súng (nổ). Có điều tui vẫn chưa hài lòng…
Trời!...một bà ngoại “gần đất xa trời” như vậy mà vớ được một “chàng” quá sức lý tưởng, phụ nữ ba bốn mươi tuổi mơ chưa thấy, vậy mà nó vẫn chưa hài lòng? Tôi hấp tấp điều tra:
-Không chịu điểm nào, nói tui nghe.
Nó thở dài:
-Cái gì ổng cũng được, chỉ là xấu xí quá, không có ngoại hình…
Thương bạn, tôi thiết tha an ủi:
-Không có ngoại hình không sao, miễn có ngoại … tệ, ngoại hối được rồi.
Hai đứa phá lên cười, nó vẫn nói cố:
-Nhưng mà ở bên ổng, dù là ngồi dưới trăng, lội dưới suối, trườn…lên đồi bắt …cóc, cũng chẳng thấy lãng mạn tí nào.
Tôi gắt:
-Ôi dào …lãng với chả …lú, bà còn muốn ổng trèo lên cây thập thò cửa sổ tỏ tình à? Ổng còn sức để leo trèo thì cũng coi chừng lính bắt, hoặc bị người ta áp giải vào bịnhviện… tâm thần là toi.
Chọc nó cho vui, nhưng tôi chợt tủi thân. So về “nhan sắc” tôi “nhỉnh” hơn một chút, nhất là nhìn từ phía …sau. Ai đi sau lưng cứ nhầm tôi là thiếu phụ …ba lăm, nhưng khi vượt lên trước mặt, liền xác định một …lão bà hơn năm ba. Tôi lại đang ở Mỹ, nghĩa là chung quanh toàn … “kiều”, vậy mà có dzớt được lão nào ”ngon” đâu. Tôi toàn …vớ phải mấy “lão” đã không có tài mà chỉ có…tật, hoặc đỡ hơn một chút thì còn ôm nồi… “cơm nguội” ở nhà (nói theo luận điệu của mấy “cha” : vợ là cơm nguội …) Tôi không muốn share trái tim lủng lỗ như bia đạn của mấy “lão” nên đành an phận làm “goá phụ cô đơn”. Do hơi ganh tỵ tò mò về “love story” của nó, nên tôi quyết định về VN ăn tết và mục thị sở tại “hiện trường” coi sự thể ra sao, một công hai chuyện.

Những ngày tết vui vẻ tưng bừng và mệt đừ rồi cũng qua. Để mặc mấy đứa con thu dọn đống ngổn ngang trong nhà sau tết, mùng bốn, tôi dậy sớm lục đục sửa soạn đi. Hôm nay tôi được Tú cho diện kiến chàng của nó và cũng để bàn chuyện tổ chức “đám cưới đầu xuân”, con hỏi:
- Má đi đâu mà lật đật từ sớm vậy?
Tôi ấp úng nói dối:
-Ờ…ờ…má đến nhà cô Tú, hôm nay có tiệc.
Làm sao tôi dám kể cho con nghe chuyện “động trời” của Tú. Trong suy nghĩ của đám con, ở tuổi chúng tôi, những “cụ bà” đức cao vọng trọng, phải nghiêm trang đạo mạo cho xứng bậc bề trên. Nếu kể chuyện các bà còn biết yêu và còn dám …lấy chồng, thì có khác nào khoe với bà Eva bộ cánh “hàng hiệu” mới mua, nói cho ông A Dong nghe chuyện “cơm” với “phở”. Nghĩa là chúng sẽ ngớ ngẩn chẳng hiểu gì cả, như nghe chuyện lạ bốn phương. Đám con tôi là “dân” thành phố, nhưng tư tưởng thủ cựu thời phong kiến, vì vậy chắc tôi phải “thủ tiết” cho đến khi từ giã cõi đời, không thể “tẩy não” được chúng.

Hai “vợ chồng” Tú đón tôi tận cửa. Anh lịch sự bắt tay, cười thân thiện. Qủa thật, đúng y chang lời “đồn” của nó, chàng quá …xấu. Dân ở tây ở Mỹ về mà đen thùi, gìa háp, chàng hơn nó có một tuổi mà nhìn như “cụ ông” bảy mươi, chỉ còn thiếu một cục bướu nữa là thành …thằng gù nhà thờ Đức Bà … tân thời. Nếu là tôi, tôi cũng chạy mất …giày.
Lợi dụng lúc Tú ra sau pha nước, tôi làm một cuộc phỏng vấn chàng chớp nhoáng: 
-Anh ạ…chắc Tú có nói về em cho anh nghe rồi. Em là bạn nối…váy của Tú. Chỗ thân tình, anh cho em mạo muội hỏi một câu: Điểm gì ở Tú làm anh yêu nhất và mau chóng đi đến quyết định …thổi cơm chung. Xin anh trả lời thật lòng để em giữ làm cẩm nang, theo đó mà học thuộc lòng bí quyết cao siêu của nó, hòng kiếm một người mà …cuộc (buộc) vào đời, an ủi chút tuổi già bóng xế.
Anh cười sung sướng, thật thà khai:
-Chuyện cảm xúc làm sao cô… học được? Nhưng tôi cũng nói cho cô biết, Tú biết cách biểu đạt tình cảm một cách ngọt ngào…
Anh đang nói thì Tú bưng nước lên, anh nín bặt. Cơn cười trong bụng tôi cuồn cuộn lên như sóng dồn, người rung bần bật, chực òa vỡ.
Ha…ha…chết anh rồi!!!... nó đang biểu…diễn chứ không phải biểu đạt, nó “thuốc” anh quá liều tới ngất ngư …con tàu đi. Có điều với anh, trong lúc “diễn” nó gởi vào đó chút tình thật. Có lẽ vì tấm chân tình tha thiết của anh đã “cảm hóa” được nó.

blank

Tú đứng sau lưng anh nhìn tôi, một mắt lườm một mắt nháy, nó biết tôi hỏi lỡm, chọc ghẹo anh. Tôi và nó không dám nhìn nhau thêm, hai đứa sợ vỡ ra một trận cười rung mặt đất.
Anh tuy khờ khạo như chàng trai mới lớn, nhút nhát kiểu, ”mối tình đầu của tôi, là cây đàn buông tiếng xa xôi, ai cũng hiểu chỉ một nguời không hiểu, …”, nhưng khi tiếp xúc mới biết anh là người uyên bác lịch thiệp. Anh thành đạt thành danh lừng lẫy ở xứ người, vậy mà khi về đến VN “chạy trời không khỏi nắng”, chút nắng cuối đời êm diụ. 
Tôi nhìn thấy cảnh một gia đình ấm cúng, “anh chị” âu yếm xưng hô với nhau bằng “bố” và “mẹ”, y như đã là vợ chồng từ thuở đầu đời. Hai tâm hồn lãng tử gặp nhau và dừng lại. Chiều xuân gió lành lạnh, còn chút nắng vàng êm ả.[/SIZE]

HT.THANH NGA 
OCT 2011
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Năm 2018(Xem: 28)
Thế hệ con cháu lớn lên vỗ cánh bay xa chỉ còn lại những người hưu trí và những người mệt mỏi muốn yên phận.
17 Tháng Tư 2018(Xem: 32529)
Truyện ngắn Tiểu Tử là những giọt nước mắt, những tiếng thở dài, nụ cười trong những ngày bình an và ngay cả trong cơn đớn đau cùng cực.
04 Tháng Tư 2018(Xem: 32862)
rằng hận thù cho sức mạnh, làm ta tỉnh táo, đề phòng.
13 Tháng Ba 2018(Xem: 32831)
Đạo Phật không thể tồn tại được nếu chúng ta cứ theo một khuôn mòn lối cũ; đó là ê a tụng niệm kinh kệ bằng tiếng Hán
25 Tháng Hai 2018(Xem: 364)
Sài Gòn cũng không còn được như xưa nữa, vì sao? Ai đã làm nó trở nên hoang tàn như thế? Ai đã làm cho nó mất tình người như thế?
17 Tháng Giêng 2018(Xem: 1694)
Việc mà chỉ có những đại anh hùng, các bậc trượng phu không biết “tham sinh úy tử” là gì họa may mới làm được. Thật là anh hùng. Tôi xin ngã mũ.
15 Tháng Giêng 2018(Xem: 653)
Nhưng điểm chính là phải sống làm người lương thiện, sống không vì cơm áo, sống để giữ giống da vàng, sống biết thương
01 Tháng Giêng 2018(Xem: 602)
thân tàn danh liệt, thì vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời.
17 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 564)
Noel nào tôi cũng nhớ tới buổi chiều đi gánh gạo, nhớ cái vẫy tay của anh Thu, nhớ chai dầu lửa, nhớ cục kẹo đường đen ở Cẩm-Nhân
10 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 722)
Chủ nghĩa cộng sản đã là một thảm họa của nhân loại. Kể từ khi thứ chủ nghĩa này xuất hiện trên thế giới, nó đã giết chết không biết là bao nhiêu nạn nhân vô tội
07 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 560)
“Không còn cách nào để cho các thành phần như cháu sống còn cả. Ngoại trừ… ngoại trừ bỏ nước ra đi. Chỉ có con đường đó thôi.”
12 Tháng Mười Một 2017(Xem: 672)
họ muốn biểu lộ lòng biết ơn đó bằng cách để lại toàn bộ gia tài chắt chiu cả đời cho chính phủ Mỹ .
03 Tháng Mười Một 2017(Xem: 950)
Ngồi trên máy bay rồi, tôi cũng chưa chắc sẽ được đi Mỹ. Cho đến lúc máy bay rời khỏi mặt đất, tôi mới dám nói lời: Vĩnh biệt kinh tế mới.
19 Tháng Chín 2017(Xem: 1035)
Khi biết những người mà tôi cứu vớt có một cuộc sống tốt đẹp, có được hạnh phúc và tương lai rộng mở, tôi cảm thấy mình vui lây và hạnh phúc lây
19 Tháng Chín 2017(Xem: 807)
không có cả những bài "điếu văn tưởng niệm" lâm ly bi đát, nhưng đầy ắp những tình yêu thương từ xa xưa đọng lại
14 Tháng Chín 2017(Xem: 1294)
quyết mang đạn bom và xương máu ra để đổi lấy Tự Do. Bởi bên cạnh họ còn có một rừng người cùng chung một chính nghĩa, cùng chung một lý tưởng.
24 Tháng Tám 2017(Xem: 1303)
Đúng là ‘hữu thù bất báo…phi quân tử’ diễn Nôm là có thù mà không trả thì “sẽ không lớn nổi thành người”!
21 Tháng Tám 2017(Xem: 1545)
Lên án người thì dễ, nhưng mở lòng cưu mang giúp đỡ họ mới là khó.
16 Tháng Bảy 2017(Xem: 1131)
Hiện tại, tôi chơi nhạc đám ma. Cái chết – quy luật tất yếu giúp tôi sinh tồn, các giá trị nghệ thuật cao quý chỉ còn là hoài niệm!
31 Tháng Ba 2017(Xem: 1621)
Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng
10 Tháng Ba 2017(Xem: 4192)
Những làn sương mù tan dần trên những ngọn cây trơ trụi lá, lộ hé cảnh tượng tàn phá kinh khiếp của bom đạn suốt đêm qua
26 Tháng Hai 2017(Xem: 3029)
Thân thương biết mấy! Chuyện trò với người Sài Gòn-Nam Bộ, câu chuyện của họ giản dị, rõ ràng, không úp úp mở mở
23 Tháng Giêng 2017(Xem: 2064)
Tui cũng mừng rỡ vì nghe nói ông Tổng Thống mới sẽ oánh Trung Quốc là tụi tôi mừng rồi.
20 Tháng Giêng 2017(Xem: 2526)
Hôm nay chúng ta cũng đang đối diện với thảm họa mất nước. Tại sao chúng ta không có niềm tin về chính nghĩa, về chân lý
21 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 2344)
dẫu biết cô ta sẽ không hiểu sao bỗng nhiên ông nói thế, ông thì thầm: “I love Little Saigon”.
20 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 3302)
Thời gian thấm thoắt, ba mươi sáu năm đi qua. Mỗi người có riêng một hành trang, mang nó suốt đời trên vai…
17 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 2130)
bởi chỉ cần con có sức khỏe, có thể tự chăm sóc cho bản thân thì bất luận tương lai như thế nào, cho dù con ở đâu cũng đều có thể sống tốt."
18 Tháng Mười Một 2016(Xem: 1929)
Mất quá khứ, mất hiện tại, vô vọng với người thân. Mẹ xa lánh mọi người, chỉ trừ nó, con chó
10 Tháng Mười 2016(Xem: 2095)
Truyện ngắn của Phạm Chinh Đông. Tám Hà và Kim Oanh diễn đọc. Video HD 720. Mời xem thêm tại: http://phamchinhdong.com hoặc http://phamchinhdong.blogspot.com.
24 Tháng Chín 2016(Xem: 2995)
Chúng ta, những người Việt ở hải ngoại có tiếng nói, thì hãy lên tiếng để tranh đấu, để vận động và để nói thay cho những người không được nói
24 Tháng Chín 2016(Xem: 3417)
Chỉ tội cho người dân, với bộ mặt ” không giống ai ” vì bị tô son trét phấn, có nhăn nhó vì đau quặn ruột
18 Tháng Chín 2016(Xem: 3537)
Đời quân ngũ đã đi vào tâm tư tình cảm tuổi trẻ khi vào đời nên gần như cả đời họ cứ vẳng nghe được tiếng nói “Thủ Đức Gọi Ta Về”
13 Tháng Chín 2016(Xem: 3795)
Nếu sự việc để đi vào lãng quên là một thiếu sót vì tôi có đề cập đến nhiều sĩ quan TQLC hồi sơ khai mà đa số anh em chưa bao giờ biết
13 Tháng Chín 2016(Xem: 3300)
anh Nguyễn Ngọc Khang là người hiền lành, tốt bụng, tận tâm và “truyền cảm hứng một cách kỳ lạ đến mỗi cuộc sống anh gặp trong đời
09 Tháng Chín 2016(Xem: 2679)
nghe hát bài " Dòng sông tuổi thơ ", tao bỗng nhớ tới con rạch nhỏ quê mình. Rồi tao nhớ mầy Cương ơi ! Bây giờ mầy ở đâu ?
04 Tháng Chín 2016(Xem: 2206)
trút lên họ những cáo buộc thiếu công bằng để chính mình không phải trả lời câu hỏi trước giờ lương tâm phán xét.
15 Tháng Tám 2016(Xem: 3941)
Là bạn, là thù, là người yêu câm lặng hoặc là “hóa thân” của lý tưởng Tự Do ? Sao ngươi mãi bám theo người chiến sĩ
15 Tháng Tám 2016(Xem: 3698)
Ôi! quả báo! Quả báo! Chắc kiếp trước ta có bắt giam người, nên kiếp nầy người mới bắt giam ta. Ôi! quả báo, quả báo!
11 Tháng Tám 2016(Xem: 3182)
Về nhà sau trước không ai,Hỏi ra em đã theo trai mất rồi.
08 Tháng Tám 2016(Xem: 3278)
Ai cũng phải bước tới cái ngày nhắm mắt lìa đời... Nhưng chú ơi, cháu đau lòng lắm nếu ra đi mà không giúp ích gì được cho quê hương và dân tộc mình...
06 Tháng Tám 2016(Xem: 3206)
Ngôi nhà của nội giản dị, đơn sơ nhưng chứa đựng cả linh hồn của thế kỷ trước mà ít người sinh ra bây giờ có cơ hội được trải nghiệm.
21 Tháng Bảy 2016(Xem: 3020)
Trên khăn tang cô phụ còn lóng lánh dấu ái ân Giọt nước mắt nóng bây giờ và còn hằng đêm cho anh cho anh
19 Tháng Bảy 2016(Xem: 3120)
Họ sống ở Campuchia nhiều năm, mưu sinh bằng nghề chài lưới, buôn bán nhỏ trên ghe. Vì cuộc sống trên con nước ở Biển Hồ quá khắc nghiệt, họ cảm thấy không an toàn nên đã tìm đường quay về Việt Nam
07 Tháng Tư 2016(Xem: 6340)
Nhìn quanh ta nhiều mảnh đời nghiệt ngã Trong cam go còn cố vuợt cơn nguy
05 Tháng Tư 2016(Xem: 6581)
Anh chỉ biết nhìn họ với đôi mắt mở to, với nụ cười dễ thương, và những giọt lệ từ khóe mắt tràn ra, rồi từ từ lăn xuống bộ râu rậm của mình…
02 Tháng Tư 2016(Xem: 5156)
Hy vọng 30-4 năm nay lịch sử sẽ sang trang, 30 thứ tang mà đảng cộng sản gây cho dân nước sẽ trở thành “tang gia bối rối” cho chính chế độ cộng sản đương thời.
22 Tháng Ba 2016(Xem: 3182)
Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm Tôi đã khóc, cho mình và đất nước”
10 Tháng Ba 2016(Xem: 3684)
Tâm tư người miền Nam bao giờ cao thượng, không thù dai, không phân biệt, kỳ thị Nam-Bắc, không cỗng cao ngã mạn như những kẻ trên rừng trên rú
09 Tháng Ba 2016(Xem: 4146)
Tôi nghe chừng thân mình bay bổng. Khi tôi mở vòng tay, mẹ quay mặt bước đi. Tôi thấy mình quá bất nhẫn, khẽ gọi: “Mẹ!”