1:24 CH
Thứ Hai
25
Tháng Mười
2021

Kính thầy Châu kim Lang - Xuân Sang

01 Tháng Tư 201212:00 SA(Xem: 25032)

Kính thầy Châu kim Lang .

Tối nay,sau khi thao tác open cái laptop, việc đầu tiên em nghĩ là phải viết về thầy. Kính thưa thầy. Vừa rồi,qua trang web HỘI ĐỒNG HƯƠNG BH, mục văn-thơ em vô cùng ngạc nhiên thấy một bài thơ tiếng Pháp mà dịch giả là một cái tên rất quen thuộc: CHÂU KIM LANG! Đó là nội dung bài thơ nói về buổi sáng ở quê hương Tân Uyên của bác Châu kim Đặng, thân phụ thầy (cũng là một nhà giáo). Từ đây xin phép thầy cho em được lùi về quá khứ một chút. Kính thưa thầy, mới đây mà đã hơn 40 năm, kể từ ngày rời xa mái trường NLS Blao. Nơi đầy ắp những niềm vui, nỗi buồn, những trò quậy phá của tuổi học trò. Nhất là nơi đây qui tụ những "hảo hán" của "4 vùng chiến thuật", được cha mẹ gửi đến học.Trong số những cô ,cậu học trò chơn chất, vào trường cặm cụi với sách vở cho mong ước tương lai, thì cũng có một số "cậu ấm ,cô chiêu" lấy ăn chơi làm lý tưởng. Nhưng cũng có thể thông cảm về khoản ấy. Học trò thời nào chẳng vậy, nhất là đang tuổi mới lớn lại được xa nhà, thế là anh chị nào cũng muốn thể hiện một chút gì TA ĐÂY cho oai ! Nhưng thật lòng mà nói, dân NLS có nhiều biệt tài (dân kỹ thuật mà!), nhất là văn nghệ. Nhớ mỗi lần trường có tổ chức văn nghệ là các lớp thi đua nhau ở các tiết mục như: hát đơn ca,song ca, hợp ca, kịch hài cười "bể bụng" luôn, rồi các ban nhạc (bắt chước các ban nhạc nước ngoài như the Beatles,Abba,...) hòa tấu các bản nhạc thịnh hành lúc đó như: The house of the rising sun, Be same mucho, love is blue, apache,... thật hay. Cũng đầy đủ 4 tay: trống, solo, bass, accord như các ban nhạc nước ngoài, rất ầm ỉ và khí thế! Nhưng...thầy có biết không? toàn là đàn "mò" không đó! Thầy có nhớ Nguyễn viết Hy, Nguyễn viết Đình( Đình vì mặt đỏ nên có biệt danh là Đình cà rốt. Đã bịnh chết 2 năm rồi)không? Hai anh em nầy chẳng biết tí nhạc lý nào cả nhưng mở radio ra nghe xong 1 bản nhạc nước ngoài là đàn được ngay. Thật siêu! Rồi Trần thanh Nghị, một tay organ cừ (đã chết gần ngày 30/4/75). Rồi Đặng cẩm Sơn (biệt danh Sơn cà bẹt,vì 2 chân cong như chân lư, cũng chết trên đường vượt biên) cũng là tay đờn tuyệt vời...Thưa thầy, thật ra mà nói em lúc đó "chăm chỉ hạt bột" lắm. Chỉ cố gắng học để mong ra trường có một nghề ổn định, nhẹ được gánh gia đình (vì gia đình em rất đông anh em, ba lại là giáo viên tiểu học phải oằn lưng cơm áo cho 12 đứa con đang sức lớn với mẹ "nội trợ". Tuy nhiên lúc đó có khi em muốn buông trôi, chao đão. Vừa chân ướt, chân ráo lên Bảo lộc có mấy tháng thì nổ ra cuộc tổng tiến công Mậu thân 68 (năm đệ tam ) nên nghỉ tết 1 lèo 3 tháng liền(từ tháng giêng đến tháng 3). Sau đó lên học tiếp thì gặp "tổng động viên". Một số thầy, trò chia tay lên đường nhập ngũ.Trong đó có thầy Bách dạy toán. Rồi có một số chạy vô chiến khu,bưng biền... Lúc đó cái đám học sinh lóc chóc còn lại trong trường tư tưởng không ổn, học không yên, thôi mặc kệ cuộc đời tới đâu thì tới.Thưa thầy, em nghĩ lúc đó chắc các thầy cô cũng cảm nhận tình hình thế sự như em? nhưng chức phận làm thầy cũng cố làm tròn khi đứng trên bục gỗ. Nào thầy Huy, ba Trực, ba Hộ, cô Ngọc, cô Kim, cô Thăng, thầy Minh, thầy Hải, cô Vân, thầy Thịnh, thầy Chương, thầy Ẩn dạy Sử địa(thầy Ẩn cũng là người BH, dân cù lao phố, chồng cô Nga dạy Ngô quyền),thầy Định,...nhưng người em nhớ nhất là ...thầy.
Lúc ấy nhìn dáng hơi khòm, cặp kính cận, khi lên lớp với phong cách tự tin, lạc quan, em nghĩ chắc chỉ có thầy là người tâm huyết cho sự nghiệp giáo dục. Nhưng vừa rồi được biết thầy là "dân Biên hòa" em lại càng có sự "thiên vị" thầy nhiều hơn.
Em nhớ lần đầu tiên tham dự họp mặt NLS Blao ở nhà hàng Đất phương Nam,(đường Huỳnh tịnh Của,SG)ngày 01/01/2007 sau mấy mươi năm xa vắng, nhìn thầy cô nào tóc cũng bạc màu sương gió. Em cảm kích nhất là khi đến "trình diện", thì thầy hỏi tên gì, lớp mấy? Em nói là ban Thủy lâm từ năm 1967-70 thì thầy lấy ra 1 quyển A4, được đánh máy cẩn thận trên giấy pelure đã ngã vàng.Trong đó là danh sách các học trò thân thương của thầy từng lớp, từng lớp, từng niên khóa rỏ rệt, không lẫn vào đâu được.Trong đó có tên Lê xuân Sang. Ôi cảm động quá! Từng ấy năm mà thầy vẫn còn lưu giữ trọn vẹn tất cả danh sách của học trò mình.
Kính thầy, nói về đồng hương BH lên học ở NLS Blao nhiều lắm như: Bùi thị Lợi, Khắc Dũng, Đăng Minh ,Văn Trung, Văn Xịch (đã chết),Văn Lê,Văn Phước (đã chết), Chú Hào,xuân Sang, AoVăn Thân(đã chết), Ao Văn Thinh( hiện là Phó chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai ), Nguyễn đình Khuê (Khuê "kinh tế")...và còn nhiều nữa nhưng em không biết hết.
Thưa thầy, nếu nói quê thầy ở Tân Uyên thì quê em ở làng Bình Long, giáp ranh với Tân uyên chỉ cách con sông Đồng Nai hiền hòa.
 Ngày xưa ba má em,"trai tài gái sắc"ở hai thôn khác nhau. Bình Ninh gặp Bình Quới nên duyên vợ chồng(thuộc làng Bình Long,quận Tân Phú).
Em nhớ lúc nhỏ (khoảng năm 1955-65) Mỗi năm được về quê hai lần: Tết và hè.Tết năm nào bác ba cũng đánh chiếc xe tải từ Thủ Đức về BH (nhà ba má em ở tại thị xã )để rước em,cháu về quê thăm bà con thật vui.
Do chiến tranh,vùng Bình long (đây là làng Bình Long, quận Tân Phú,BH ,không phải Bình Long của Bình Dương) được coi là vùng "xôi đậu" lúc bấy giờ.Bà nội bị chết do "Ô-bít"(từ của dân giả hồi đó gọi đạn 105 ly là orbite-tiếng Pháp-) của Tây từ Tân Uyên bắn sang. Sau đó cả nhà nội phải tản mát khắp nơi. Bác ba,chú bảy đưa ông nội về Thủ đức sinh sống, còn ba, cô tư, cô năm ra thị xã Biên hòa (lúc ấy gọi là Bình Trước)định cư. Ba theo nghề dạy học, đầu tiên ở Tân Ba, rồi Tân Hạnh, sau cùng về trường Nguyễn Du (nhà em 50/50 là nghề giáo!)cho tới lúc mất 1985. Cô năm lấy chồng làm nghiệp chủ:chủ lò gạch Ông Tiếp, sát cầu Ông Tiếp,Tân ba(hồi đó gọi nghiệp chủ, bây giờ gọi là "nhà doanh nghiệp"!). Còn cô Tư,sau hòa bình (1954) khăn gói cùng gia đình trở về quê nội gầy dựng lại cuộc sống ở nông thôn trên vị trí cũ của nhà nội, bấy giờ chỉ còn là nền đất! Nhớ những lần về quê em thích nhất khi xe chạy qua hai hàng me rợp bóng ở đoạn núi Bửu Long, mát rượi.Hai bên là làng nghề đập đá. Những người thợ đá nhỏ bé nhưng dẽo dai. Chỉ cần vài nhát búa đúng mạch "cát khai" thì dù tảng đá to cở nào cũng bị tách ra làm nhiều mảnh. Bây giờ hai hàng me bên đường không còn nữa do thành phố BH mở rộng tới khu vực núi Bửu Long và đồng thời đường cũng mở rộng cho phù hợp với đô thị hóa. Em nhớ ở đầu đường dẫn vào nhà nội có cầu Bà Bướm. Ba kể rằng xưa kia Pháp thường chặt đầu Việt Minh bỏ xuống cầu nầy. Đây là cây cầu đúc nhỏ bằng bê- tông bắc qua dòng chảy nhỏ, có thể gọi là con lạch thì chính xác hơn. Do đó,lúc nhỏ nghỉ hè về quê nội, bọn trẻ con tụi em khi trời vừa sụp tối chỉ dám ở trong nhà cô dượng tư, chớ hề "bén mảng"ra lộ vì sợ...ma. Đứa nào cũng sợ ...nổi da gà! Vì thời kỳ đó (1955-60) thôn xóm còn vắng vẻ, xa xa mới có một cái nhà, hầu hết còn rừng, vì dân đi tản cư do chiến tranh, sau hòa bình mới từ từ quay về quê cha đất tổ(trong số đó cô dượng tư của em). Cầu Bà Bướm ngày nay không còn nữa. Đường đất đỏ đầy ổ voi ngày xưa được thay bằng đường nhựa cấp phối dễ đi, chạy thẳng tới bến đò qua Tân Uyên. Em còn nhớ nhà cô tư (được dựng lại từ nền cũ của nhà nội) quay mặt về hướng sông Đồng Nai.Từ nhà ,sau khi qua cái sân nhỏ là triền dốc thoai thoãi xuống bờ sông.Trước kia ông nội cho làm mấy bậc đá nên cũng dễ lên xuống.Từ bờ sông nhà cô Tư nhìn ra xa, cách 20 phút chèo đò là một cồn cát. Những lúc về quê gặp con nước ròng (chú thích:là nước thủy triều xuống thấp nhất trong tháng)là tụi em thích nhất vì được ba và chú,bác cho ra cồn chơi. Sau khi nhờ ông lái đò trong xóm đưa ra tới cồn, bọn trẻ con được một bửa vui đùa thỏa thích.Chạy nhảy tung tăng trên doi cát dài hàng cây số trong khung cảnh thật là yên bình. Người lớn chỉ có nhiệm vụ "canh me" cho bọn trẻ nô đùa, đến khi thấy thủy triều bắt đầu lên, liếm dần doi cát thì được lịnh "rút quân". Bọn trẻ tụi em sau mấy tiếng đồng hồ phơi nắng đen thui nhưng "anh chị" nào cũng phấn khởi lắm, hẹn "bữa nào đi nữa". Thật giống như đi tắm biển, mà là biển nước ngọt! Ở phần trên em có đề cập đến cầu Ông Tiếp. Em xin quay lại chút xíu. Sau khi có chồng ở tỉnh lỵ BH (bây giờ gọi là Thị xã), cô dượng Năm mở cơ sở sản xuất gạch bên cạnh cầu ông Tiếp (thuộc Tân Hạnh). Em nhớ lúc nhỏ, nghỉ hè thường đến lò gạch của cô chơi. Lang thang trong mấy láng trại làm gạch, qua sân phơi bạt ngàn gạch hoặc "òn ỉ" xin mấy chú công nhân cho đất sét để nắn hình con chim,con cò...Có khi lấy sức leo lên mấy đụn cát cao như núi để rồi thả trôi xuống như người ta chơi trượt tuyết, thật vui.(chỗ nầy có mấy vựa cát lớn để bán cho xây dựng). Bây giờ mỗi khi đi ngang đó, nhìn mấy đụn cát em hay mĩm cười: trời đất,cái đụn cát nhỏ xíu mà lúc nhỏ mình thấy cao và to như núi! Quả thật lúc còn bé thấy cái gì cũng to lớn cả! Sau1975,lò gạch được hiến cho nhà nước, cô dượng Năm rút về thị xã sinh sống, còn căn nhà của "chủ lò" thì có thời gian bà sáu Phát(vợ của nguyên chủ tịch UBND tỉnh Sông bé) ở đó. Còn ba của em, sau khi từ Tân Hạnh về Trường tiểu học Nguyễn Du dạy một thời gian thì về công tác văn phòng ty Tiểu học BH. Sau đó kiêm luôn thủ quỹ và phát ngân viên chuyên phát lương cho tất cả giáo viên trong tỉnh BH. Coi vậy mà ba em "oai" lắm nhe.Tất cả giáo viên trong tỉnh BH đều biết bác Lê văn Đấu, vì mỗi tháng tất cả giáo viên đều phải về Ty, gặp bác Đấu để...lãnh lương. Sau 1975, ba chuyển về phòng giáo dục Thành Phố BH làm nhiệm vụ thiết bị và mất do đột quị năm 61 tuổi khi quyết định nghỉ hưu vừa ký chưa ráo mực!... Kính thầy, sở dĩ em phải "lời quê chắp nhặt dông dài" vì em nghĩ "nhanh lên,có thể sẽ không còn kịp". Như một triết gia có nói:"việc gì làm được hôm nay, không nên để đến ngày mai".Em cần phải tâm sự với THẦY, với người đồng hương mà em hằng quý mến. Về đất nước, con người xứ "Bình Nguyên Lộc" hiền hòa, hiếu khách, trọng nghĩa, chân tình. Rồi đây mấy ai còn nhớ tới Tân Phú, Bình Long, Bến Cá, chợ Võ Sa, cầu bà Bướm nữa? Nó thuộc về một thời của quá khứ. Một quá khứ dễ thương trong lòng một người hoài cỗ.
kinhthay1-large-content 
 Em bây giờ cũng hay tự giải quyết những việc gì có thể làm ngay, vì cuộc đời em đã vuột mất một cách đớn đau khi những năm đầu 1975, xa nhà, hoàn cảnh khó khăn phải quay cuồng trong cơn lốc "cơm,áo,gạo,tiền", với suy nghĩ có điều kiện sẽ về phụng dưởng cha mẹ, nhưng thời gian sẽ không bao giờ chờ mình. Khi cuộc sống riêng tư tạm ổn thì ba đã đi xa...Không định khóc mà sao sống mũi cay cay... Đến đây xin phép thầy cho em được Shut down. Chúc thầy vui, khỏe. Mong rằng lời tâm sự của em cũng mua "vui được một vài trống canh" .

 
 Lê xuân Sang
 Cựu hs Nguyễn Du,Ngô Quyền và NLS Blao
kinhthay2-large-content
kinhthay3-large-content


-Chú thích:quận Tân Phú,sau đổi tên là Công Thanh và bây giờ là huyện Thống Nhất). Tân Ba,Tân Uyên sau 1975 sáp nhập vào tỉnh Sông bé,rồi tỉnh Bình Dương.
Ý kiến bạn đọc
03 Tháng Tư 20127:00 SA
Khách
Trời đất, Sang ơi, nhờ Sang mình mới biết lịch sử của bên ngoại mình tức là bên nội của Sang đó. Mình đâu có biết bà ngoại mất là do obit. Nghe Sang nói đến có năm (má mình) làm tụi này bên đây chảy nước mắt nhớ lại một thời oanh oanh liệt liệt của gia đình mình mà bây giờ không còn gì hết.

Mình về Biến Hóa lần đầu là năm 1990, đi ngang cầu Ông Tiếp vẫn còn thấy căn nhà lầu của mình, mình có vô thăm, con sông năm xưa vẫn còn đó, đống cát vẫn còn đó mà nhà đã đổi chủ.

Đúng là:

Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương

Vài năm sau về lại (đi lên nhà vợ ở Tân Ba thì phải đi ngang qua cầu) cũng đi ngang qua cầu Ông Tiếp thì nhà cũ đã biến mất. Không còn gì một chút dấu vết của một cái lò gạch cũ. Mình dừng Honda trước lò gạch vô cái quán mua 1 chai nước lọc rồi vừa vừa uống vừa nhìn vô chổ năm xưa, thời thơ ấu của mình. Bà chủ quán hỏi"Ngó gì mà ngó dữ vậy? "Mình mới trả lời"Hồi nhỏ tui ở trong đó". Bà chủ quán hỏi lại"Ụa, con ông Bảy hà, mới về đó hà? ". Trời đất ơi, "con ông Bày đó hà" câu nói làm minh còn biết rằng vẫn còn có người nhớ tới lò gạch Ông Tiếp năm xưa...

"Mới về đô hà" làm mình cũng biết là những người chung quanh đều biết anh em mình lưu lạc ở đâu, ra sao. . . .

Ôi ngày xưa ấy còn đâu. . .

Mừng 2 Tết năm 2011 mình định tới nhà mợ sáu dự buổi họp mặt gia đình mà bạn bịu bên nhà vơ quá nên không xuống được. Năm kia gặp mợ Sau thì thấy mợ Sáu vẫn còn khỏe nên mình cũng mừng là mình còn một người mợ.

Cậu Sáu (Lê Văn Đấu) là ông thấy đầu tiên của mình đó. Cậu Sáu ưa cho tiền mình với thằng Phúc ăn hàng lúc ra chơi. Nói tới cậu Sáu làm mình nhớ má thường nói"tạo chèo đò đưa cậu sáu mầy đi thi tiểu học ở Giỏ Xa. Ống Đốc trường nói với ông ngoại (ông nội của Sang) là"tui kỳ vọng thằng này lắm". Má ưa nhắc tới cậu Sáu hoài.

Lần sau về Biên Hòa thì mình chắc chắn tới dự buổi họp gia đình mừng 2. À Sáng còn giữ mấy tấm hình hay quá xá cở thợ mộc. Hôm nào gặp lại cho mượn để chụp lại nha. Ở đây mình cũng có dịp nói chuyện với chị hai Cúc, con cậu ba.

Chúc sức khỏe

9
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 174006)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
29 Tháng Tám 2021(Xem: 823)
Hỡi các bạn đang còn sống, đừng bao giờ nghĩ mình có thể sống chung với bệnh dịch khi ta chưa có thể khắc chế được nó!
25 Tháng Bảy 2021(Xem: 1158)
Mong một ngày gần nhất mọi chiến sĩ chống giặc được về nhà. Người người sẽ trở lại với saigon còn tôi được về thăm quê hương
19 Tháng Bảy 2021(Xem: 1204)
lòng tôi rộn ràng vui như ngày tựu trường năm cũ, sắp được gặp lại các người thân yêu....
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 903)
Hôm nay nghe Mạnh đứng ra làm lại chiếc nhẫn khoá 25. Có lẽ là người sung sướng và hạnh phúc nhất là chính mình.
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 539)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 531)
tôi phân vân quá, vì bạn tôi hôm qua gọi điện cho tôi nói "Mày có phước lắm, được ở gần chùa."
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 542)
Các bạn Muối men cho đời ơi! Các bạn đã thực hành lời Chúa thật dễ dàng và đẹp đẽ! Tôi xin thay mặt cho những người nhận quà hôm nay Cám ơn các bạn!.
03 Tháng Bảy 2021(Xem: 737)
vì đã chịu lấy tôi, một người thua cuộc mất hết tất cả để rồi phải khổ, trong khi bao nhiêu người khác muốn cung phụng em.
20 Tháng Sáu 2021(Xem: 935)
Chiếu đời mâm cỗ vinh nhục có phúc có phần, thời trẻ trai hay khi trai chẳng còn trẻ thì cũng thế thôi
29 Tháng Năm 2021(Xem: 952)
“Ngày của Cha” sắp đến nơi rồi. Các bác trai hãy cùng tôi “nối vòng tay nhỏ” và làm ngày này là một ngày thiêng liêng không thua kém gì ngày “Mother’s Day.”
09 Tháng Năm 2021(Xem: 1570)
Tháng năm xin gửi đến các bà mẹ trẻ, mẹ già lời cầu chúc sức khỏe bình an hạnh phúc. Chúc các bà Mẹ nhận được thật nhiều lời chúc lành từ con cái.
27 Tháng Tư 2021(Xem: 1509)
Niềm tin sự thật sẽ không bị vùi lấp. Niềm tin cái xấu sẽ bị đào thải: Nước nâng thuyền, nước cũng có thể lật thuyền.
26 Tháng Tư 2021(Xem: 1641)
hay sương thành lệ tra vào mắt mờ khuất trong em mọi nẻo về.
17 Tháng Tư 2021(Xem: 809)
ánh trăng năm ấy đã lấy đi biết bao nhiêu linh hồn chưa đến tuổi phải từ bỏ thế gian...! trăng tròn 26-4-1975 ánh trăng buồn muôn thuở.
14 Tháng Tư 2021(Xem: 1107)
Facebook là bạn, nhưng tôi yêu những người bạn thật của tôi hơn. Họ đang chia sẻ với tôi những tâm tư tình cảm vui buồn rất thật của họ.
28 Tháng Hai 2021(Xem: 2213)
rong cơn bão tuyết khốn khó cho việc đi lại, thực phẩm khan hiếm, nhưng có “những tấm lòng vàng”
19 Tháng Hai 2021(Xem: 1533)
Sức khoẻ quý thật, nhưng quý nhất, trên cả sức khoẻ, là cái nhìn thấu suốt cuộc đời, sinh lão bệnh tử, để chấp nhận dễ dàng một khi sức khoẻ mất đi.
13 Tháng Hai 2021(Xem: 1805)
Làm hết sức mình, kiểm điểm lại những gì mình đã hành động để sửa sai. Như con trâu lặng lẽ nằm nhai lại cỏ.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 1827)
để thấy mình vẫn còn loanh quanh đâu đó một nơi rất gần, tôi nghe thấy mình đang chạm trần vào mùi hương của tết.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 1518)
Thời gian không là gì cả! Nếu không thể chạm được tay vào quá khứ, thì ta cũng còn đây ký ức để quay về
30 Tháng Giêng 2021(Xem: 1605)
“Công dưỡng dục suốt một đời lận đận Nghĩa sinh thành vương vấn cả trăm năm”
29 Tháng Giêng 2021(Xem: 1653)
Trời ơi trong 3 tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 1356)
nhưng trái tim tôi vẫn yêu nơi này: Làng quê Bình Sơn nghèo nàn, phố quận Long Thành thân thiết và ngôi trường Trung Học một thời mới lớn
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 1329)
Thư này là lá thư thứ 49 nhưng lại là lá thư đầu tiên của năm 2021. Đáng lẽ là một thư vui, lạc quan, tràn đầy hy vọng và niềm tin. Nhưng thư này không được như thế! Xin đổi ngược hai chữ Người và Cảnh trong câu thơ của Cụ Nguyễn Du để bày tỏ: “Cảnh buồn Người có vui đâu bao giờ…”. Mong Các Bạn Mình thứ lỗi.
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1528)
Cuối cùng là màn bắn pháo bông, ban nhạc vẫn tiếp tục chơi nhạc, đèn vụt tắt, trên nền trời tiếng đì đùng vang vọng, pháo hoa rực rỡ, trên cao từng vòm pháo hoa chụp xuống
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1584)
Dường như nước Mỹ có thói quen đi đêm. Cái gì cũng bí mật, cũng thông đồng có hiệu lệnh ngầm.
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 1612)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
02 Tháng Mười 2020(Xem: 2108)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 2749)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 2655)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 2441)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 2266)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 2389)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 2729)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 2914)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 2808)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 3125)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 3250)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 3178)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 2895)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 43780)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 63488)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 21582)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 2841)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 2732)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 3033)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 3151)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 2526)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 2827)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an