4:32 SA
Thứ Năm
1
Tháng Mười
2020

TÔI VẪN NỢ NGƯỜI - Nguyễn Hữu Hạnh

10 Tháng Tám 201212:00 SA(Xem: 18906)

TÔI VẪN NỢ NGƯỜI

 Dù thời gian trôi qua đã hơn 37 năm, nhưng thỉnh thoảng trong giấc ngủ vẫn mơ về những địa danh xưa, Chương Thiện, Năm Căn, Hiếu Lễ, Thới Bình, Sông Ông Đốc của miền Tây nước Việt. Biết bao đồng đội của tôi đã năm xuống trong tuổi thanh xuân, biết bao người còn lại mang thương tật trên mình với những mảnh đời bất hạnh. Đất nước ngày nay không còn chiến tranh, nhưng đâu đó cũng còn những nỗi đắng cay, mãi cày trên những xác thân không lành lặn. Họ đã sống âm thầm mòn mõi. Nhớ về các anh, nghĩ về các anh. Tôi vẫn nợ người...

 Tôi đã về thăm lại Biên Hòa, quê hương của tôi vào tháng 3 năm 2012. Trước khi về tôi đã được bà Hạnh Nhơn cho danh sách Thương Phế Binh thương tật nặng của Đồng Nai, hầu giúp cho Hội ái hữu Biên Hòa tiếp tay giúp đở và thăm viếng TPB Biên Hòa trên tinh thần nhân đạo và tình người. Mọi nơi tôi đến đều không có sự báo trước, vì chỉ một vài TPB có số phone, phần đông chỉ có địa chỉ nhà thậm chí có những nhà không bảng số. Tôi đã bỏ lại Thành phố Biên Hòa những buổi họp mặt dở dang, trong thời gian ngắn ngủi cũng đã đến được trên 30 gia đình TPB. Dĩ An, Tân Uyên, Long Thành, Nhơn Trạch, Thống Nhất sau nầy, vượt qua sông La Ngà không êm ả. Đi nhiều, biết nhiều để Hội Biên Hòa chúng tôi có điều kiện giúp đở thực tế và hoàn chỉnh trong tương lai.

 Người Thương Binh Sư Đoàn 1

 Tôi đã tìm đến đúng địa chỉ nhà anh, hỏi người hàng xóm mới biết anh đang đi xin ăn trước 1 nhà hàng gần thị trấn. Đã đến là phải tìm, nhà hàng nằm trên trục lộ chính cũng là nơi khách du lịch dừng chân, tôi thấy trước cửa nhà hàng một người đàn ông cụt 2 chân, hư một mắt ngồi bệch dưới mặt đất, đang cúi đầu cám ơn sau sự bố thí của khách hàng, thực tình tôi cũng cảm thấy nghèn nghẹn ở trong lòng. Tôi đã ngồi xuống hỏi đúng tên anh, anh cũng ngạc nhiên trước cái bắt tay nồng ấm, sau phần giới thiệu bằng sự tự nhiên tôi đã hỏi anh câu hỏi có thể thừa thải

 - “ Sao ...lại đi ăn xin?”

 -Nhà nghèo không muốn là gánh nặng cho vợ con. Được anh trả lời.

dsc07252-large-contentAnh mời tôi điếu thuốc, dù đã bỏ thuốc khá lâu, nhưng cũng cần tí khói xóa tan nỗi đau tận cùng “ Cho Anh Phát Súng Tim Anh Nát”.

Người thương binh Sư Đoàn 1 của tôi ơi! Con người anh vẫn cao quý, là một phế nhân chịu làm kiếp ăn mày nhận tiền bố thí, để không là gánh nặng cho gia đình, anh vẫn còn hơn bao người lành lặn từ Bắc tới Nam cùng nhau ăn cắp làm giàu cho mình nhưng đã làm nghèo đất nước.

 

 Huynh Trưởng” Cư An Tư Nguy”

 dsc07247-large-content Người huynh trưởng của tôi cùng chung trường Thủ Đức, ra trường về Tiểu Khu Kiên Giang, anh đã bỏ lại chiến trường Rạch Giá đôi chân cuối năm 1974. Bây giờ tôi đến với anh bên xóm nhỏ đìu hiu, không phải “ Khắp Bốn Phương Trời Từng Đoàn Người Trai Về Đây”, nhưng là sự tao ngộ của những người bại trận, khác nhau là sự may mắn. Những năm tháng đổi đời, vợ anh phải làm lụng vất vả, sức cạn kiệt bỏ anh ra đi trong cơn bạo bệnh, để lại cho anh 1 mẹ già và đàn con nheo nhóc. Với đôi tay còn lại anh phải học nghề sửa đồng hồ mưu sinh bảo bọc cả gia đình, có cái ăn là mừng nhưng điều buồn của anh là những người con không có điều kiện học hành tới nơi tới chốn, bây giờ ngay cả ở dưới quê không còn ai mang đồng hồ đến sửa, vì đã có đồng hồ điện tử và cell phone. Quân trường đã dạy anh “ Tự Thắng Để Chỉ Huy”, nhưng với tấm thân tàn phế hơn 37 năm anh vẫn mang nỗi đau của người chiến bại.

 Người Thương Binh Sư Đoàn18

 Vì giao tình văn nghệ đã đưa đẩy tôi đến thăm em, người Thương Phế Binh Sư đoàn 18 Bộ Binh. Được nghe nhiều về em, nhưng khi tận mặt mới biết con người nhiều nghị lực. Em đã giả từ vũ khí từ năm 1974, viên đạn vào cột sống đưa đến liệt toàn thân, ngay cả việc tiểu tiện đều được qua đường ống, em đã nằm 1 chổ hơn 37 năm dưới sự chăm sóc của người chị. Cầm được bàn tay em sao ấm áp quá, những tấm hình tôi có được và giờ đây được đối diện với người bằng xương bằng thịt, vẫn là khuôn mặt rạng rở nụ cười, miệt mài với cái laptop em đã quên cái đau của mình để mang niềm vui và hạnh phúc đến cho người khác. Quảng đời còn lại của em không than van trách móc, lại còn tự an ủi mình, “Em đã mất nhiều nhưng bù lại em được tình thương của các anh chị khắp nơi “. Tâm sự với em rất lâu, bằng sự thật tình tôi móc vội trao em 2 tờ giấy 100 US, bàn tay em chợt đẩy ra, tôi lấy làm e ngại chỉ lo hành động của mình không đúng cách. May thay còn nhìn được nụ cười và tiếng nói dịu dàng của em “ Nhiều quá “. Tôi cố giải thích đây chỉ là tấm lòng của đồng hương Biên Hòa hải ngoại, một địa danh em đã từng vào sanh ra tử trên bước đường hành quân. Cuối cùng em chỉ nhận phân nửa, phần còn lại nhường cho đồng đội cùng hoàn cảnh với em, nơi tôi sẽ đến. Từ đâu em có được tấm lòng cao thượng biết san sẻ cho kẻ khốn cùng. Phải chi kẻ chiến thắng họ được như vậy, đất nước Việt Nam sẽ không giống như ngày hôm nay.

dsc07215-large-contentbuiphuong-content

 Trong cuộc sống đủ đầy trên đất nước tạm dung, hằng tháng hằng năm chúng ta đều chu toàn trả những món nợ, nợ nhà, nợ xe , nợ bệnh viện, nợ credit card v.v. Riêng món nợ ân tình, ân nghĩa đối với anh em Thương Phế Binh tại quê nhà, không ít trong chúng ta cơ hồ như muốn quên đi. Chẳng những muốn quên, lại còn tiếp tục vay nợ bằng sự trát muối mặn vào mắt bao đồng đội bất hạnh. Đại nhạc hội Cám ơn anh cũng là dịp người Việt khắp nơi lắng lòng hướng về anh em Thương Phế Binh VNCH, cùng nói lên tiếng nói của trái tim. Tôi Vẫn Nợ Người...

Nguyễn Hữu Hạnh


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 170126)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
30 Tháng Tám 2020(Xem: 405)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 511)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 475)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 449)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 492)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 814)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 955)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 811)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1197)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1150)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1123)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 893)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 41507)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 61403)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 19598)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 957)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 918)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 984)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 995)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 776)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 932)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1065)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 870)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 902)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1125)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 971)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 888)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1023)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 932)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1322)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1175)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1839)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1550)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1983)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2071)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 1832)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2167)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 1902)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2402)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 788)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 1877)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 1977)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2188)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 3970)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 2074)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 2072)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 1925)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 2137)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ
05 Tháng Năm 2019(Xem: 1978)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.