10:03 CH
Thứ Ba
29
Tháng Chín
2020

MÓN QUÀ TẠM BIỆT - Nguyễn Uyên Hưng

11 Tháng Tám 201212:00 SA(Xem: 16872)

MÓN QUÀ TẠM BIỆT

 
 Đây là lần đầu tiên con gái chúng tôi xa nhà lâu như vậy và dù cố tỏ ra cứng rắn, tôi vẫn không khỏi hụt hẳng khi nghĩ đến điều nầy. Khoảng cách giữa chúng tôi lúc nầy là 150 dặm mà vợ chồng tôi vừa trở về từ trường đại học của con gái. Tôi nhìn sang vợ, đôi mắt cô ấy ngân ngấn nước và có lẽ lúc nầy, cô ấy cũng đang tự hỏi không biết những người cha, người mẹ khác sẽ sống ra sao khi phần quan trọng nhứt trong cuộc đời của họ bỗng chốc không còn bên cạnh nữa.
 
 Những kỷ niệm ngày xưa chợt ùa về trong tâm trí tôi. Ngày xưa, khi bằng tuổi con gái tôi bây giờ, tôi cũng trải buổi đầu vừa háo hức, vừa lo lắng ngồi trên chiếc xe tải nhỏ của nông trại để cha tôi chở đến trường đại học. Tôi cùng ngồi với cha trên “cabin”, sau thùng xe là một cái rương gổ nhỏ mà tôi đã mua bằng tiền gặt cỏ cả mùa Hè năm đó. Mẹ chỉ tiễn cha con tôi đến ngõ vì bà phải ở nhà trông coi đàn gia súc. Tôi là đứa con thứ tư trong nhà, nhưng lại là đứa đầu tiên được đi học đại học. Mẹ tôi khóc, tôi cũng rơm rớm nước mắt. Khi chiếc xe chỉ vừa ra khỏi cánh cổng gỗ quen thuộc của nông trại, tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
 Cha tôi chạy xe chầm chậm trên con đường quốc lộ trải nhựa mà tôi chưa từng đi qua, một cảm giác mới mẻ xâm chiếm dần trong tôi. Tôi không muốn đến thành phố quá sớm. Đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ khoảnh khắc lúc cha dừng xe cạnh dòng suối bên đường, chúng tôi cùng ngồi ăn miếng bánh “sandwich” thơm ngon mà mẹ tôi đã chuẩn bị sẵn.
 
 Ngày đầu tiên của con gái tôi khác hẳn ngày xưa, tất nhiên rồi! Chúng tôi không cần chuẩn bị bánh “sandwich” đem theo dọc đường, mà chỉ việc dừng lại ở các tiệm “fast food”. Chỗ ở của sinh viên cũng được chuẩn bị sẵn sàng. Chúng tôi chỉ cần đưa con mình đến trường, giao cho cô quản lý rồi an tâm ra về. Thế nhưng không vì thế mà chúng tôi không lo lắng. Vợ tôi dành ra cả tiếng đồng hồ, hết nói chuyện với cô quản lý đến dặn dò con gái không biết đến lần thứ bao nhiêu. Khi cô ấy quay lại xe, tôi thấy đôi mắt đỏ hoe vì nước mắt.
 Tiếp tục trên đường về, đến khi vợ chồng tôi đi đến thị trấn kế tiếp, tôi mới phát giác ra là con gái mình để quên máy nghe nhạc ở băng ghế sau. Nhìn chiếc máy bé xíu mà con bé luôn mang theo bên người, vợ tôi bỗng oà khóc, tôi cũng cảm thấy sống mũi cay cay.
 
 Cái ngày đưa tôi đi học, lúc vào thành phố cha con tôi đã gặp ngay một đám kẹt xe hỗn loạn. Vừa mệt vừa căng thẳng, cha con tôi không còn sức nói với nhau một lời nào, lúc đó tôi chỉ mong sao mau chóng đến ký túc xá để tôi được tắm rửa, nghỉ ngơi. Thế nhưng khi xe dừng lại ở cổng trường, cảm giác hụt hẳng và lo lắng kéo đến, tôi cảm thấy lòng bất an vô cùng. Tôi bắt tay với cha trong xe, sau đó cha nhìn tôi thật lâu không một lời nào, nhưng tôi có cảm thể đọc được những gì ông đang nghĩ. Cha tôi không thể nói gì cả, cuối cùng thì ông cũng mở lời:
 - Cha chưa bao giờ đi học đại học, các anh em của con cũng vậy. Thật tình cha không thể nói con không được làm cái nầy, cái kia, bởi mọi thứ bây giờ đã khác xa hồi đó. Cha thừa nhận là cha không được học cao như con, nên có lẽ cũng không thể đưa ra lời khuyên bổ ích nào giúp con cả. Nhưng cha tin là con có thể sống tốt, vì nền tảng giáo dục nhân cách vững chắc mà con đã được hưởng từ gia đình mình. Rồi mọi chuyện sẽ tốt thôi con ạ!
 Cha tôi đưa cho một tập ngân phiếu mới và bảo rằng:
 - Nếu có chuyện gì khó khăn, hãy viết một tờ ngân phiếu nhỏ, nhưng bất cứ khi nào con viết vào nó, đừng quên gởi thư cho cha để cha biết những khó khăn của con, con đừng lo gì cả, nhà chúng ta vẫn có vài thứ có thể bán được.
  Trong vòng bốn năm, tổng số tiền tôi dùng từ tập ngân phiếu của cha tôi chưa đầy bốn ngàn đô. Vừa học tôi vừa cố gắng làm thêm để kiếm tiền, từ việc làm tài xế, trông nom thư viện, trông giữ trẻ, đến cả việc tham gia đội quản lý tài chánh, công việc đã giúp ích rất nhiều cho sự nghiệp của tôi sau nầy.
 - Hãy luôn ý thức rõ mục tiêu của mình, điều đó sẽ giúp con biết con cần làm những gì. Cha tôi tiếp tục.
 - Khi con có một việc làm, hãy làm việc thật chăm chỉ và trung thực.
 Tôi biết rằng đây chính là bước ngoặt của cuộc đời mình, một bước sẽ dẫn tôi đến một cuộc đời sống tươi sáng hơn sau nầy. Tôi đang háo hức với cuộc sống mới nhưng đồng thời cũng lo lắng, sợ hãi. Tôi biết rồi cũng sẽ có lúc tôi cảm thấy đơn độc trong thành phố rộng lớn nầy và sẽ nhớ về những cánh đồng, những ngọn gió mát lạnh mơn man trên da thịt, về tuổi thơ êm đềm đã qua.
 Bỗng cha tôi đưa cho một cuốn sách củ, cuốn sách về “nhân tâm” mà cha tôi đã gìn giữ từ rất lâu như một báu vật của mình.
 - Nó sẽ giúp ích con! Nếu con để nó giúp con. 
 Ông nói rất đơn giản. Và cuốn sách ấy đã thật sự giúp tôi rất nhiều trong cuộc sống. Tôi đã tốt nghiệp đại học mà không trở thành gánh nặng của gia đình, tôi đã có một việc làm thu nhập ổn định. Ngày ra trường trả cuốn sách lại cho cha tôi, ông chỉ mỉn cười.
 - Rồi con của con cũng sẽ cần đến nó!
 
 Bây giờ chắc đã quá trể rồi. Sẽ hay hơn nếu như tôi đã đưa cho con gái mình cuốn sách khi nó bước xuống xe. Nhưng tôi đã không đưa. Mọi thứ giờ đây đều đã thay đổi. Tôi đã được đi nhiều nơi và đời sống cũng dễ dàng hơn trước nhiều. Tôi có thể cho con gái của mình bất cứ thứ gì nó muốn, một cuốn sách cũ kỹ đã khiến cho tôi ngần ngại. Ở tuổi của nó, ở thời đại nầy còn có thể đọc và hiểu một quyển sách “sống đẹp” như thế không ?
 Không! Vẫn còn kịp. Tôi nhìn qua gương chiếu hậu, tôi vẫn còn có thể quay lại trường của con gái, tôi sẽ trao cho con tôi quyển sách mà ông nội nó đã gởi trọn cả niềm tin yêu và hy vọng. Tôi cũng sẽ nói: “Cuốn sách nầy sẽ rất bổ ích, nếu con để NÓ giúp con”.
 
Nguyễn Uyên Hưng
(Phỏng dịch)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 170113)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
30 Tháng Tám 2020(Xem: 399)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 499)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 464)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 443)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 484)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 803)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 939)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 805)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1186)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1132)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1114)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 887)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 41499)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 61400)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 19595)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 950)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 913)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 978)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 993)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 771)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 928)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1063)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 863)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 899)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1118)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 961)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 882)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1022)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 922)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1320)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1168)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1832)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1547)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1978)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2066)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 1828)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2162)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 1900)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2394)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 781)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 1875)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 1970)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2181)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 3954)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 2073)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 2066)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 1919)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 2128)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ
05 Tháng Năm 2019(Xem: 1965)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.