11:54 CH
Thứ Ba
29
Tháng Chín
2020

Một chuyến xuôi Nam - Hoàng Duy Liệu

16 Tháng Tám 201212:00 SA(Xem: 18457)

Một chuyến xuôi Nam

 

blank

 

 Bà nội vợ tui... à không, có lẽ phải viết như vầy... Bà Nội của vợ tui vừa đúng một trăm tuổi mà bả vẫn còn nhớ đến tui, hổng phải là trong những đêm dài buồn đơn côi đâu nha. Đêm nào bả cũng ngủ một lèo thẳng cẳng đến chừng 5, 6 giờ sáng rồi hả cái miệng không răng đỏ lòm la lên:

- Cái đồ nhét lỗ tai của tao đâu rồi?

 Lẽ ra thì bà nên hỏi cái mắt kiếng của tao đâu rồi mới phải, tui chỉ nghĩ vậy mà không dám có ý kiến chỉ trùm mền ngủ tiếp.

Bả nhớ là vì hơn mười năm về trước có lần tui trổ tài coi tướng cho bả và đã phán rằng:

 - Cở bà sống hơn trăm tuổi vẫn còn xăng.

Làm bà nội chịu quá cười ỏn ẻn cà cà cặp mông trên ghế còn khen:

 - Cái thằng quỷ!

 Làm thầy bói mù nói tầm bậy tầm bạ vậy mà trúng ngay chóc, nên lần sinh nhật 100 chẳn này bả nhứt quyết bắt tui phải đưa vợ con về chầu cùng một lúc với toàn thể đại gia đình nhà vợ, luôn tiện xem coi tui "nui" cô cháu nội út của bả tròn trên, bự dưới tới đâu rồi.

 Hai năm trời đã qua, người tình trăm năm của bả là ông Nội vợ vui vẻ bỏ lại cái xe lăn cho thằng Liệu mà giã biệt tình em lang thang... về đâu nhỉ? Ổng cũng như tui chẳng có đạo nào thì khi chết sẽ đi đâu đây? Thôi thì xin cho tui về lại xóm ga Biên Hòa và lần này thì tui hứa là sẽ quậy chút chút thôi, để cho mấy chị trưa chiều về ngang nhà tui không phải thòng cái cặp xuống mà che cái phần sau nữa, xin cứ an tâm mà thả bước đường chiều bụng đói meo. Cái nghề bắn giàn ná hay giàn thun của tui cũng đã tàn lụn theo tuổi đời nghiệt ngã. Bây giờ mà chị em nào bị tui bắn trúng thì chắc là phải mua nguyên băng hai ba ghế khi đi máy bay.

 Cu ky, lọc cọc đêm trường bà nội vẫn sống một mình thủ tiết thờ chồng, mặc cho mấy ông lão già khằn già sụm trong hội người cao niên vãn ve, lấm lét bày tỏ tâm sự lòng thòng theo kiểu "What did you say?”.

 Nghe tui nói ở quê tui người ta chỉ cần thờ chồng đúng ba năm, là đủ chất lượng đễ được nhà vua phong cho cái tước hiệu Tiết Hạnh Khả Phong, làm bà nội khoái chí la lên:

 -Sang năm tao sẽ đi VN gặp ông vua với mày.

 Bả bị điếc nên lúc nào cũng... la. Có lần vợ tui bảo bả là: bà nội nói nhỏ thôi tụi con nghe được mà, thì bả nheo mắt cười hề hề:

 -Phải nghe mình nói thì mới phê chứ mậy!

 Cái bà già này quậy không thua gì thằng cháu nội trời xa. Nói là người Mỹ nhưng bả cũng như bà con mình đã có một thời thẻ xanh. Hơn tám mươi mấy năm về trước bà nội rời hải đảo mù sương qua đây du học gặp một anh chàng cùng lớp cao lớn, đẹp trai con cháu của Hitler. Mối tình sinh viên một chiều thư viện đã làm cho hai người xin chọn nơi này làm quê hương. Ông già vợ tui thường hay nhắc đến chuyện ông bà nội cãi lộn nhau tối ngày trong thời thế chiến thứ hai và lịch sử đã chứng minh thêm một lần nữa. Anh thắng Đức thua, giận quá ổng gom banh bỏ cuộc chơi, ông nội đã về trời hai năm trước khi chỉ còn vài tháng nữa là đủ 100 tuổi. Bà nội có vẻ hơi buồn buồn khi nhắc đến Euro lẫn Olympic năm nay không còn đối thủ để mà đá banh.

blank

 

 Bà nội vợ tui an hưởng tuổi già trong một cái nhà nhỏ đầy hoa, cùng nhiều đồ cổ ở miền cực Nam nước Mỹ gần biên giới Mễ Tây Cơ, cách xa cái chỗ tối về của tui những một ngày đường lái xe mệt hổng được nghỉ. Những người Mỹ già thường hay sống cô đơn trên đồi vắng một mình, xa con cháu chứ không như ở Việt Nam xung quanh xóm hẻm cháu chắt, bà con lủ khủ như mấy cái ông Luận, ông Chiếu, ông Đạo, ông Sang, bà Lan, bà Lài, bà Bùi Lợi mà tui quen biết ở Biên Hòa. Họ là những ông bà Nội, Ngoại gì mà "kỳ" vậy như tui như mấy cha, mấy chị. Rõ ràng là không có nói tới "mấy em" à nha!

 Ai nói sao thì nói chớ tui thích dưỡng già theo lối quê nhà của mình hơn, thà là sống trong xóm hẻm lèo tèo vậy mà vui phải không? Muốn ăn uống món gì cũng chỉ cần tà tà ra đầu ngõ, buồn buồn thì cà phê bia rượu khô mực, ốc len, sò huyết ở ngay đầu hẻm mà ngắm em đi qua, chị đi lại lắc lư con tàu đi. Thỉnh thoảng, thăm hỏi một câu để nghe cõi hồn lâng lâng qua mấy lời Xí Hứ cười duyên. Rồi còn thêm mấy cái free show đánh ghen, đánh vợ đập chồng, chạy lên chạy xuống rần rần kéo theo sau cả một bầy con nít coi mà phê hết xẩy. Tui vẫn còn bị ám ảnh với cái mặt tròn quay ú nú của một bà lớn, với cây kéo trên tay thình thịch mở đường, cùng với một bầy đệ tử tay cầm hủ muối ớt chạy theo cứ như là Tam Tạng thỉnh kinh. Gần đây tui đọc truyện của Nguyễn Ngọc Tư mới biết bây giờ người ta văn minh hơn nhiều, họ chơi keo dán sắt. Ha ha... “chất xám” đã về đến quê nhà.

 Tui khoái ngồi nhậu ở đầu đường cuối ngõ lỡ mà có xỉn say quên mất đường về thì cũng có sao đâu, xung quanh toàn là bà con lối xóm thân tình. Ai cũng biết ai. Như ở Sài gòn tui đã từng thấy cái bà chị họ, học khóa 6 Ngô Quyền đứng trên lan can lầu 3 mà thòng sợi dây có cột cái gà mên xuống, là có ngay tô mì hay chén chè đậu hủ thơm phứt mùi gừng. Mong sao đất nước, tình thân vẫn còn mãi mãi để tui có một chốn về phơi xương bên cạnh cha ông. Ý quên, ông già tui còn... 

 Sống trên đồi cao gió lộng như bà nội ở cái chốn này, mỗi khi muốn mua một chai bia hay gói thuốc là phải xách xe chạy cả tiếng đồng hồ, tới tiệm thì không có chị Ba, em Bảy để mà cười tình hay là chọc quê một phát, có chăng là mấy ông già Ấn độ hay mấy mụ Đại hàn mặt khó đăm đăm như miếng kim chi giữa trời tháng Hạ. Gái xứ Hàn đẹp cái chỗ nào tui hổng biết, từ trên xuống dưới từ trước ra sau trông như cây thước kẻ, hèn chi mà mấy anh Hàn thích lấy vợ Việt Nam.

 Nghe tin tui xuống núi làm một chuyến vân du, cô cháu ngoại bác Tám hăm hở đứng ra làm một bữa tiệc, để có cớ cho tui cùng đồng huơng vui thêm một lần hội ngộ. Cái cô nàng có "nụ cười ăn ảnh" này ra lịnh cho tui phải ghé qua Los Angeles mà trình diện gia đình cậu Liệu. Ừ thì một công hai ba chuyện vậy, con khờ vợ cũ có đem ra khoe thì cũng chẳng có ai thèm dòm, tui cũng muốn nhân dịp này gặp lại những người xưa năm cũ Biên Hòa thân thương, hiện đang đếm cao tuổi đời từng ngày trên phố Bolsa. Thế là tui chất bà xã cùng hai đứa con lên xe khởi hành một chuyến xuôi Nam.

 

o0o

 Nhà tui có một cái xe van, loại ở VN kêu là xe 12 chỗ ngồi gì đó. Cùng một dạng xe nhưng ở Mỹ này thì chỉ có thể chở được tối đa là 7 người thôi tính luôn tài xế.

 Có nhiều lý do ở cái chỗ khác biệt này nhưng theo tui nghĩ thì ở đây mình chỉ có thể chở được một bà mà thôi và nếu mình đã đi vào cái tuổi hoàng hôn bóng xế chiều tà thì bả sẽ là tài xế kiêm luôn trưởng xa. Nhớ lại mà thầm ghen tức với cái thằng bạn hiện đang ở Vũng Tàu của tui. Xe nhà nó mỗi băng một bà, mà lại còn là xe hai mươi chỗ mới đã chứ. Bất kể là đi với bà nào hay là mấy bà lúc nào nó cũng ngồi ghế số hai đàng trước, oai vệ ngon lành bên cạnh tài xế. Đã vậy còn hùng hổ ra lịnh ghé chỗ này mua chai rượu, chỗ kia món mồi, ngay cả lúc ghé bên vệ đường sắp hàng một dọc bắn bươm bướm, chuồn chuồn.

 Sau khi phải chạy ra chạy vô mấy bận để tắt ga, cúp điện khóa cửa sổ làm tui bực mình thảy luôn con mèo cưng của vợ tui vô trong cái bị chứa thức ăn cho mèo, bự như cái bao bố mua ở Costco cho nó chắc ăn, chứ không khi về có người sẽ càm ràm là con mèo ốm đi vì tại tui không để đủ đồ ăn trên dĩa.

 Xe chạy, lẽ dĩ nhiên là bả lái, ông con ngồi ghế số hai giúp má chạy lạc cả ngày, còn tui thảnh thơi sửa soạn ngủ khò ở băng sau trong tiếng nhỏ con gái ngồi băng giữa lẩm nhẩm dợt bài:

 - Chào Kô...Chào Bak...

 

 o0o

 

Ôm chặt lấy tui bà nội nghẹn ngào:

 - Sao mày già quá dzậy?

Rồi bả cười ha hả:

 - Chắc mày đi trước tao quá!

Được lắm bà nội, cứ như thế mà sống thì mười năm tới mình sẽ lại gặp nhau. Không chừng ngày đó bà sẽ phải thở phì phò mà đẩy xe lăn cho tui vòng quanh Sea World.

Kéo tay vợ tui vô nhà bếp bà nội hớn hở lôi trong tủ lạnh ra chai nước mắm dơ cao lên:

 - Biết có thằng Liệu xuống tao đã tìm mua được cái này, không biết có hợp gu nó hay không nữa.

 Nhìn bà nội vuốt ve chai nước mắm làm tui muốn khóc, cả một đời lang thang bao xứ lạ tui nợ nghĩa ân tình của bao nhiêu người. Tự nhiên thấy mình nhỏ nhoi ngụp lặn trong niềm cảm xúc, tui bước ra ngoài vườn đưa mắt nhìn cây thánh giá lẻ loi, trắng toát giữa nền trời xanh trên nóc nhà thờ bên kia đồi, mà muốn xin một lời nguyện cầu, không phải cho bà nội mà là cho tui.

 Cầu sao mai này đâu đó trong kiếp sau xin cho tui gặp lại cái Bà Nội này.

 blank

Hình bà Nội lúc tuổi xuân thì tóc xanh 80 năm về trước

o0o


 Sáng ngày 25 tháng 7, tui quá giang xe của một ông anh vợ đi về hướng bắc để vợ con ở lại nấu cho bà Nội thêm một bữa ăn trưa. Tui phải đến phố Bolsa Cali trước vì gia đình Lê Văn Trung bạn học Ngô Quyền khóa 8 cũ, con trai của bác Sáu Nhơn muốn gặp tui sớm hơn dự định là chiều nay.

 Phải nói thêm là thằng Trung này gắn bó với tui suốt mấy mươi năm đầu cuộc đời, hai thằng tui học chung trường chung lớp từ Nguyễn Du đến Ngô Quyền rồi đi lên núi Bảo Lộc và cho đến cả lúc cùng đi lang thang Phù Tang Tam Đảo. Tất cả mọi chuyện có vẻ như là một sự trùng hợp ngẫu nhiên của định mệnh, tui với nó lúc nào cũng rất ăn rơ với nhau trong chuyện quậy. Bao giờ tui cũng là thằng "lên kế hoạch" cho nó "thi hành" vì nó thuờng hay trầm ngâm ít nói, cộng thêm cái vẻ bề ngoài hiền lành con nhà giàu dễ lấy lòng tin của bà con. Nó là thằng Trung trong cái chuyện Chánh Già mà tui đã viết trên Cà Phê Cầu Mát đó.

 

blank

 

 Những ngày còn đi học ở Tokyo tui với nó thuờng hay trải chiếu ngồi bệt lề đường, trên phố hippy Hara Juku dụ bán cho mấy đứa con gái Nhật những món lặt vặt, như là cọng kẻm uốn thành tên hay cái huy hiệu phản chiến bằng đồng, để gắn lên ve áo cùng mấy cái vòng đeo tay đeo chân, mà tui với nó hì hục mài dũa chế biến . Thuở đó người ta chưa có đeo khoen khắp mọi chỗ trên thân thể như bây giờ, chứ không thì tui đã có thêm cái nhiệm vụ... đeo thử rồi. Hai thằng tui đã đi trước thời cơ. Tiếc quá ha Trung mập!

 blank

blank

 Nó ngồi bán tui đứng chào hàng kiêm luôn bảo vệ, hai thằng làm ăn khấm khá lắm nhưng mà cái tính sợ con gái của tui từ xóm ga Biên Hòa vẫn còn, nên kiếm được bao nhiêu tiền tối về bao gái Nhật đi Disco A Go Go hết trọi, rốt cuộc hai thằng lại phải nối tiếp những ngày tháng hippy, cho đến ngày tui ra trường cắt tóc đi làm ở tỉnh xa, mất người bảo kê lẫn bạn quậy chiều vàng, thằng Trung cũng cuốn chiếu mà đi làm ông kỹ sư ngành cá hộp.

 Tình nghĩa giang hồ đứt chỉ đường tà từ dạo đó. Vậy mà khi biết tui di cư qua Mỹ nó gởi cho bà chị của nó, chị Lê Thị Thuận một lá thư với đôi dòng gởi gắm thật là thân thương “sát” nghĩa:

 “...Thằng Dũng trơ trọi một mình xin chị liệu mà giúp nó dùm. Rồi thì nó cũng sẽ lang thang…”

 Nhờ thế mà tui có dịp phụ ông Lê Văn Thành anh nó và cũng là em của chị Thuận lái xe truck đi giao nệm giường cho mấy em Mễ được hai ngày khi ghé qua Los thăm chị Thuận. Không biết anh Thành còn nhớ cái gì vui vui ngày hôm đó khi hai anh em mình khiêng nệm lên lầu? Nếu không có mấy thằng Nhật trên San Fran hối thúc trình diện đi làm thì có lẽ tui đã còn xin phụ anh đi giao nệm dài dài.

 Từ xa thằng Trung thấy tui trước, nó kêu lên bằng tiếng Nhật. Giựt mình quay lại để kịp cúi gặp người chào trả lễ vợ nó cùng hai thằng con. Hơn ba mươi năm trước khi tui qua Mỹ, thằng Trung ở lại lấy vợ Nhật và bây giờ tuy đã mang vợ con qua lập nghiệp ở đây mấy năm rồi nó vẫn sống theo lối Nhật, nên tui phải đấu hót với vợ con nó bằng thứ tiếng Nhật cổ lổ sỉ làm hai thằng con lai nó nói:

 -Bác nói tiếng Nhật như mấy ông già.

 -???

 Chỉ có vợ nó là khen tui trông giống zakuza* thiếu mấy cái hình xâm đen đỏ. Ha ha ha... Cả tháng nay rồi sao mà gặp lại ai cũng chơi tui tới bến vầy nè. Chắc phải lặn tiếp bốn mươi năm nữa quá.

 

0O0

 

 blank

 Tiệc mời của Tuyết Hương là năm giờ ba mươi, nên cả nhà tui trình diện đúng ngay 5:30 PM. Chẳng thấy ai. Nghe nói là cỡ 7, 8 giờ bà con mới tới, nên tui cho vợ con chạy một vòng bờ biển hóng gió đại dương còn tui ngồi lại quán đợi. Tui hiểu hôm nay là ngày thường bà con đi làm chưa về, lại gặp ngay giờ kẹt xe rồi còn phải đợi mấy bà trang điểm nữa nên vui vẻ ngồi chờ.

 Sau năm mười phút, tui chợt nhận ra sự hiện diện của mình có vẻ làm cho người trong quán e dè lo sợ cái chi đó, nên tui lãng ra ngoài trước tiệm thấy có bộ bàn ghế bèn kéo ghế ngồi ngắm trời xanh Cali, độ chừng một tiếng đồng hồ cũng chưa thấy ai đến, ngoại trừ một em Mỹ trắng cứ từ trong cái tiệm hớt tóc kế bên đi ra đi vô, ngó tui lom lom một cách là lạ làm cho tui tưởng nó thích tui. Sau đó tui nghe Phạm Hiếu nói là cô ta không thích ai ngồi ở đó nếu không phải là khách đến làm đầu.

 - Ủa? mà nó có nói gì đâu? Tao ngồi phè ra ở đó cả tiếng đồng hồ.

 Ngạc nhiên tui hỏi Phạm Hiếu.

 Dù cho hắn ta không trả lời chỉ ngồi cười cười nhưng tui chợt hiểu. À thì ra cô em cũng biết lựa người mà ăn hiếp. Nhiều khi có cái tướng cô hồn cũng có lợi.

 

blank 

 Cái chị bà con của tui, cô giáo Ngọc Huệ đẹp hiền lành tới trước nhứt, rồi Tuyết Huơng cùng tất cả bà con lần lượt xuất hiện, vợ con tui cũng từ ngoài bãi biển trở về đúng lúc. Thế là tui đành phải trả lại cái ghế cho cô nàng tiệm bên cạnh, mà đứng lên làm một màn giới thiệu cái gia đình nhỏ xíu không giống ai của tui với bà con bè bạn Biên Hòa. Tiếc là không có chị Tuyết Linda. Chỉ sợ lái xe ban đêm lạc đường nên đành ở nhà trông cháu nhưng có nhắn riêng với tui, là nếu có bị con gái ăn hiếp như ngày xưa thì hãy khóc lớn lên:

 -Tui là em của chị Tuyết!

Hà hà ... Tự dưng kiếm được mấy bà chị ngon lành tên tuổi để mà dựa hơi. Đã quá mấy cha!

 

blank 

 Thấy Tuyết Hương bận rộn chạy lên chạy xuống dọn đồ ăn thức uống, làm tui rất là ái ngại nhưng không biết làm sao chỉ ngồi mà nhìn cô nàng khoe ... “Nụ cười ăn ảnh". Mọi chuyện sau đó thì đã có anh chàng tốt bụng bắt chước tui, mà viết ký sự chiến trường trong cái bài "Gặp lại một tối trường xưa" rồi đó nên tui chỉ xin góp vốn vài đoạn nhỏ cho thêm vui mà thôi.

 Tui học trường trung học công lập Ngô Quyền đến cuối năm đệ ngũ mới đi lên núi, chứ không phải là chỉ học có lớp đệ thất. Ha! tự nhiên mà cho người ta xuống hai ba lớp. Chơi gì kỳ vậy cha!

 Hôm nay thì tui đã nhớ ra nhiều hơn mấy tuần trước, khi gặp nhau ở kỳ đại hội Ngô Quyền trên San Jose. Mia Mỹ cứ thắc mắc là sao không nhớ ra tui ngày đó ở trong ga, dễ thôi Mỹ ơi, ngày đó có "ai" thèm ngó tui đâu mà nhớ. Hơn nữa nhà Mỹ lại có thêm mấy ông anh lớn thì tui nào dám xớ rớ đến gần cho dù là người ta đẹp. Hỏng lẽ chơi cái trò...

Thích người ta mà người ta hỏng thích

Xách cây dù đi xuống đi lên?


Ha ha ha... Nói giỡn chơi thôi chứ chắc là tại tui đi học xa và hồi đó tui đâu có giống như bây giờ. Ôi thời oanh liệt nay còn đâu!

 

 blank

 

 Chị Huệ ân cần chăm sóc thằng em thất lạc mấy mươi năm từng ly từng tí, bằng cái dáng khoan thai từ tốn múc cho tui từ dĩa bò kho đến miếng bánh mì, phải chi mà tui ở Los thì sẽ xin má cho đi học lớp cô Huệ để khỏi bị cái cô giáo Ngọc Dung kia càm ràm sao mà viết trật chính tả tùm lum. Bởi vậy nên tui có dám mò vô trang mạng Ngô Quyền mà quậy đâu?

 Tui thích cái mái tóc phong sương lẫn nụ cười hiền từ của cái anh chàng áo xanh ngồi kế bên Ngọc Dung. Cái anh này chắc là không bao giờ dám viết trật một chữ gì ha?

 

blank 

 Rất vui khi thấy Mười Thiện đang hồi phục một cách nhanh chóng, chắc có lẻ do tài chăm sóc của Thiếm Phượng. Mày có phước lắm đó nha Thiện. Đừng có nghe lời của cái anh chàng tốt bụng kia về cái chuyện "đi xe Mỹ cởi ngựa Nhật".

 Cái đó xưa rồi Diễm. Hắn ta cho dù làm lớn cũng là một thằng khóa 8 Ngô Quyền, khóa của những người điên, gàn gàn, tửng tửng... Không biết ở đâu ra mà năm đó trường Ngô Quyền gom đủ 250 thằng cái loại chưa thấy quan tài chưa đỗ lệ. Khi nào có dịp anh sẽ kể cho em nghe nỗi thống khỗ của người Biên Hòa dưới sự đô hộ của phát xít Nhật trong thời đại a còng. Ngạn ngữ Phù Tang có một câu rất là đúng cho hoàn cảnh của mấy ông già như anh cũng như anh Trung của em.

- Không có kiếm thì đừng có nói chuyện chính nghĩa!

Mà bây giờ thì kiếm đã...cong queo. Ha ha ha…

 Cám ơn anh Thịnh vác máy chạy lòng vòng chụp cho bao tấm ảnh đẹp, làm tui nghĩ thầm chắc là khi ở nhà ảnh phải ngồi yên một chỗ, sao mà mấy anh chị Ngô Quyền đều hiền lành vui vẻ quá trời. Cũng xin cám ơn bạn Ngãi với những chai rượu quý mềm môi đời lãng tữ, không thua gì rượu ủ cóp xe của Long Chùa hôm nọ. Cám ơn luôn hai người đẹp Tuyết Mai, Tuyết Huơng đã nấu những món ăn, ngon nhứt là bò kho là cái món khoái khẩu của vợ con tui. Ở nhà vợ tui cũng có nấu bò kho mà sao ăn như thùng giấy Made in Japan.

Xin thành tâm cám ơn tất cả bạn bè anh chị em đã cùng nhau mang đến cho gia đình tui một tối đời say vui tận mạng.

 Cũng không thể nào quên nói lên đôi lời cảm tạ với chị Mai bà xã của Thọ Huỳnh Hiệp, “Người đẹp đường ray” Mia Mỹ với Mỹ Phương đã đến cùng ái nữ Jennyfer, giúp cho vợ con tui không phải lẻ loi mà còn được một tối vui tươi, tận hưởng tình thương của người cùng quê cha xứ bưởi. Nhìn cái mặt hớn hở của thằng con mà tui cứ lo không biết nó có hỏi cô bé xinh kia một câu thân tình:

 -Nhà em có tiệm vàng?**

 Xa quê lang bạt lâu ngày óc tim vật vờ, vụn vỡ. Những tưởng tâm tư lãng mạng của một thuở học trò thơ dại, đã chìm sâu trong vực tối cuộc đời, nhưng tấm hình dưới đây đã giúp cho tui thấy lại vạt nắng trên sông Đồng. Vạt nắng trời xa đang ươm mầm hoa bưởi và tình nghĩa Ngô Quyền Biên Hòa sẽ mãi mãi tiếp nối muôn đời sau.

 blank


* Mafia

Hoàng Duy Liệu

 

** Xin đọc “Con trai tui” trong chương Văn trên trang nhà BiênHòa CLICK

 

Phụ Đính một số hình ảnh của "Một Chuyến Xuôi Nam"


blankblank

blankblank

blankblank

blankblank

blankblank

blankblank

blankblank

blank

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 170113)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
30 Tháng Tám 2020(Xem: 399)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 499)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 465)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 443)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 485)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 803)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 940)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 806)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1186)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1137)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1115)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 887)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 41499)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 61400)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 19595)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 951)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 915)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 980)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 993)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 771)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 928)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1063)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 863)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 899)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1118)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 961)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 882)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1022)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 922)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1320)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1168)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1833)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1547)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1978)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2066)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 1828)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2162)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 1900)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2396)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 781)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 1875)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 1970)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2181)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 3954)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 2073)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 2067)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 1919)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 2128)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ
05 Tháng Năm 2019(Xem: 1966)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.