6:18 CH
Thứ Hai
22
Tháng Mười
2018

Nửa hồn lang thang- Chương 2- Chị Gấm và thằng Cu Lửa - Hoàng duy Liệu

14 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 10231)

 

 Chị Gấm và thằng Cu Lửa

Vợ tui bảo :

 - Hôm nay tới phiên ông rửa chén !

 Tuy là không hứng thú chi mấy nhưng tui cũng miễn cưởng đứng lên lê chân vô nhà bếp. Mấy năm nay rồi, từ khi không còn phải đi làm ăn xa nữa thì tui cưa đôi cái nhiệm vụ này với thằng con. Quy luật cũng công bằng, bả nấu hai cha con tui thay phiên nhau dọn dẹp, sau khi vừa nhơi vừa chê bai đủ thứ.

 Cái tài nấu ăn của vợ tui có thể tóm lại qua câu chuyện nhỏ này. Khi thằng con được chừng vài tuổi chạy vô nhà bếp đứng coi Mama nấu cơm, chẳng biết là món gì nhưng bả đút cho nó một miếng, cu cậu đớp lia lịa rồi há miệng xin miếng nữa, làm cho vợ tui mếu máo ngồi bệt xuống sàn nhà ôm con khóc rống lên :

 - Cuối cùng rồi thì cũng có được một người thích ăn đồ tui nấu.

Tui lắc đầu thương cho cái tuổi dại khờ của thằng con, chưa tới ngàn ngày trần thế mà đã bị đàn bà con gái dụ dỗ.

 Một vật lạ trên bàn bếp làm tui buồn cười. Không biết ở đâu ra mà bả có được cái chày và cối bằng đá xanh. Ngày xưa tui đã từng ngồi chồm hổm giã tỏi ớt trong cái cối như thế này cho má tui pha nước mắm. Một góc tuổi thơ lại hiện về...

o

o o

 Thấy tui từ ngoài cửa sau chạy vô bếp chị Gấm chụp lấy hai cây đủa bếp dài thòn xuống tấn giơ lên thủ thế y hệt như Cô gái Đồ Long trong thế Kim kê độc lập hét to lên:

 - Ê! Nhà ngươi đi đâu từ trưa đến giờ? Bả hỏi hoài đó.

Rút cây cà rem đậu nành vàng tươi ra khỏi miệng tui chọt nhẹ vô bụng chị Gấm:

 - Tui đi bắt dế ngoài ruộng.

 - Được con nào hông?

 Vừa hỏi vừa nắm lổ tai kéo tui đi về phía cái lu nước có vài chú lăng quăng đang bơi lội nhẩn nha trong đó, chị Gấm lấy cái gáo dừa múc ra một gáo đầy tạt lên hai cái chân bê bết bùn sình của tui.

Lấy chân này chà lên chân kia vẫn không quên mút cà rem, nắm lấy vạt áo của chị Gấm cho khỏi bị té tui khoe:

 - Bốn con dế than bự cát xì đùng!

 - Xạo mày! đâu? Chị Gấm hất hàm.

 - Tui đổi với con Hoa ù lấy cây cà rem này nè!

 Ký nhẹ lên đầu tui một cái chị Gấm la lên:

 - Đồ ngu! Bốn con dế than người ta bán ở ngoài trường Nguyễn Du tới hai đồng mày lấy cây cà rem có năm cắc .

 -Ừ ha! mà tại tui thèm cà rem chớ bộ !

 -Chớ hổng phải mày dại gái sao? Ê! Cởi quần ra tao tắm luôn cho, bùn dính đầy bụng đen thùi kìa!

Chẳng cần đợi tui tuột cái quần xà lỏn ra chị Gấm một tay ào ào dội nước lên đầu tui tay kia không ngừng kỳ cọ lia lịa. Lợi dụng lúc tui sợ ướt dơ cây cà rem lên cao khỏi đầu chị Gấm há miệng cắn một miếng lớn còn phát vô mông tui một cái:

 - Đi mặc quần vô rồi xuống đây phụ chị làm nước mắm. Chiều nay nhà mình ăn cá thu chiên với rau muống xào tỏi thịt bò ngon hết xẩy!

0o0

 Tui ra đời nhằm ngay trận lụt lớn ở Biên Hòa, má tui bị bịnh nằm liệt giường nên ông Ngoại cho một đứa con gái con của một người tá điền từ ngoài La Gàn Bình Thuận vô ở phụ chăm sóc việc nhà và nuôi dưỡng tui. Chị Gấm trở thành người nhà bắt đầu từ khi đó. Tui ăn ngủ rồi lớn lên trong vòng tay thương yêu của chị Gấm, có thể nói vào thời đó chị Gấm như là một bà má thứ hai. Là dân xứ biển chị Gấm chỉ dạy cho tui rất nhiều về sóng nước trăng sao. Chị biết nhìn trăng mà đoán nắng mưa, nhìn sao mà biết đường về nhà từ ngoài chợ ban đêm. Chị còn có tuồng chữ viết rất là đẹp, lạ nhứt là chỉ có thể viết bằng cả hai tay, mấy chị trong xóm thuờng hay kéo nhau đên nhờ chị viết dùm tên lên cái nhản dán ngoài bìa cuốn sách. Có lần tui hỏi chỉ làm sao viết chữ cho đẹp thì chỉ trầm ngâm:

 - Hãy nghĩ đến cái gì đẹp đẻ trong đầu khi viết thì chữ sẽ đẹp.

 Nhiều năm sau khi phải khòm lưng gò từng chữ Hán trong chùa Nhật tui mới hiểu cái câu này. Lẽ ra chị Gấm đáng được đi du học chớ không phải tui.

 Ngày tui rời Biên Hòa đi học nội trú ở trường Nông Lâm Mục Bảo Lộc, chị Gấm bỏ chạy ra giếng nước âm thầm ngồi khóc một mình. Dăm ba tháng chị để dành tiền gánh nước mướn, lén má tui mua gởi xe đò Minh Trung lên trường cho tui một thùng đồ hộp của lính Mỹ, hay là một vài lon guigo thịt chà bông, trong khi cả gia tài của chị chỉ có hai ba bộ bà ba lẫn một cái áo dài trắng dành mặc đi lễ chùa.

 Chưa bao giờ hỏi đến, nhưng từ khi mới lớn tui đã biết chị Gấm lúc nào cũng chăm lo cho tui hàng ngày, cứ như một bà mẹ nâng niu đứa con trai đầu lòng, mặc dù lúc đó chị Gấm mới có 12 tuổi, vừa học xong lớp Nhất trường làng. Hàng đêm tui ngủ với chị Gấm trên cái gác xếp sau nhà bếp, hai chị em rù rì nói chuyện trên trời dưới đất, cho tới khi tui rúc vào lòng chị thiếp đi vào cơn mê, hay là cho tới khi có tiếng la rầy của má tui từ nhà trên, hai chị em le lưởi nhìn nhau cười. Năm tui vừa lên ba chị đẻo một cành cây nhỏ dạy tui múa côn như chị múa cây đòn gánh vù vù.

 Quê chị Gấm ở tận ngoài Qui Nhơn Bình Định quanh năm nghèo nàn thiếu ăn thiếu mặc, nên ba chị ấy đưa vợ con theo thuyền đánh cá lưu lạc đến cái quận nhỏ Tuy Phong ven bờ biển Phan Thiết, rồi làm tá điền cày ruộng trồng lúa cho ông ngoại tui cho nên ông ngoại coi chị như đứa con gái út.

 Chị Gấm kể là nhà ông ngoại tui lúc đó rất là khá giả có nhiều ruộng đất, lẫn một hãng làm nước mắm trong khuôn viên rộng lớn của nhà ngoại ngay trước quận đường. Còn nhớ những buổi chiều cùng chị Gấm đi vô trong ga xe lửa, đón ngoại trong cái áo veston trên bộ bà ba trắng bên cạnh người tá điền lực lưỡng, đang gánh trên vai hai cái thúng chất đầy gạo Nàng Hương, cùng mấy tỉn nước mắm Nhỉ lẫn mấy giỏ cá nục hấp thơm lừng. Ông ngoại dừng chân dang rộng hai tay cười hể hả :

 - Chu choa! Chị em bây lớn bộn ha!

 Chị Gấm chạy đến nắm tay ngoại còn tui thì leo vô ngồi ngất ngưởng trong một cái thúng. Tuổi thơ của tui được dưỡng nuôi hun đúc phủ đầy tình thuơng hiền hòa mộc mạc, của những người thân từ khắp nơi đổ về xứ Bưởi an lành làm chốn dung thân. Sao Trời không để yên như thế dùm tui?

 Ngày đó chị thuờng hay dụ dổ mỗi khi tui không chịu ăn cơm, là ráng ăn cho mau lớn rồi Tết đi xe lửa về thăm ông ngoại với chị . Bây giờ ngồi đây nhớ lại thì tui đã hiễu. Chị Gấm nhớ nhà, nhớ ba mẹ qua câu nói đó. Không biết có phải vì thế mà sau này tui có cái tật khó chịu bực bội, muốn làm một cái gì khi thấy đàn bà con gái nghèo xa quê lang thang, tui thường hay nghĩ ngợi không biết nhà họ ở nơi đâu? Mỗi khi lên mạng thấy cái tin con gái VN bị ngược đải nơi xứ người, hay là chuyện mấy em gái quê nghèo đói lên thành làm gái mải dâm bia ôm này nọ, là tui tắt máy bỏ đi ra ngoài. Tui lại nhớ chị Gấm cùng nhỏ Mai, nhớ đến những phận đời nhỏ nhoi bơ vơ không một chốn về...

 

0o0

 

 - Mày giã tỏi ớt dùm chị đi

Đưa cho tui cái chày, chỉ vô cái cối đá đã có mấy trái ớt cùng một vài tép tỏi chị Gấm bảo.

Tui ngồi bệt xuống sàn nhà kẹp lấy cái cối vào giữa hai bắp vế, một tay cầm cái chày dộng lên dộng xuống một tay còn cầm cây cà rem đang ăn nửa chừng.

 - Ớt cay xé miệng sao mình ăn hả chị?

 - Tại nó ngon

 - Ngon sao khóc chảy nước mắt?

Chị Gấm lắc đầu cười:

 - Chị không biết nữa, chút nữa mình hỏi má nha!

 - Sao cái gì má cũng biết hả chị?

 - Tại má lớn hơn mình. Thôi ! mày lo giã cho lẹ đi, hỏi lung tung hoài.

Mà đúng quá chớ! Hồi đó tui ưa hỏi chị Gấm đủ thứ chuyện, làm cho chỉ nhức đầu vì không tìm ra câu trả lời thích hợp. Tức cười khi nhớ lại lúc tui hỏi chỉ về cái quần phồng của mấy đứa con gái mặc trong giờ thể dục.

 - Sao cái quần đó có dây thung ở bắp vế?

Chị Gấm :

 - Ờ ờ....Cho đất cát khỏi vô.

 - Sao quần tui hổng có?

 - Um…Đi học bài đi! Lộn xộn hoài!

 Tuy là chỉ có học đến lớp Nhứt trường quận nhưng chị Gấm rất là thông minh và giỏi suy luận. Tui mà hỏi cái gì nếu chỉ không biết thì chị nhà tui cứ chế đại ra chứ không bao giờ chịu thua, cùng lắm thí là :

 - Đi ra cho tao nấu cơm!

 Ông già tui xin được của ai đó trong phi trường một cái tủ bằng sắt kiểu như loại tủ locker bây giờ. Ổng chở về nhà rồi cứ để ngoài vườn sau, vì má tui nói chẳng thấy hợp với cái phòng nào. Một ngày kia trời mưa to gió lớn, làm mấy cái quần lót của má tui với chị Gấm đang phơi ngoài sân bay qua nhà ông hàng xóm, đưa đến một sáng kiến ăn tiền của chị Gấm cho cái tủ sắt.

 Ba tui cùng với chú Ba thợ hồ hì hục cả một ngày, theo sự chỉ dẫn của chị Gấm để hoàn thành một cái lò phơi ( Dryer ) thiên nhiên ngay trong nhà tắm. Họ đục tường gắn cái tủ sắt nửa trong nửa ngoài cùng hàn trên nóc tủ một cái ống thông hơi. Dưới cái nắng hun cháy da em suốt ngày rọi vô bên ngoài cái tủ làm cho tất cả những thứ bên trong khô queo mà không còn sợ bị gió bay. Hai cái kệ nhỏ dưới trên là chổ tốt để chứa xà bông bột giặt này kia. Nhỏ chéo như tui sau khi tắm xong chun vô đó đứng một chút thì chẳng cần lau bắng khăn lại có cái cảm giác ấm áp thích thú.

 Má tui rất thích cái tủ này, bả thưởng cho chị Gấm một cái quần xì màu xanh da trời mới mua ngoài chợ và căn dặn rằng chỉ phơi đồ gì nhỏ hay là mắc tiền ở trong đó thôi. Thế là tui cũng ké ngay cái quần xà lỏn chiến vô. Bà già nổi giận quăng ra sân sau cho gà mổ thủng mấy lổ. Hừm ! Cũng nhỏ vậy chứ bộ?

 Có một ngày đang tắm chợt thấy một con ruồi bay lòng vòng, tui bèn rượt bắn nó bằng cây súng nước trời cho lúc nào cũng mang theo bên mình. Ẹo qua ẹo lại có khi xém bắn vô mặt mình sắp sửa đưa em vào Hạ thì hết đạn, con ruồi chui ngay vô tủ trốn người ruồi gây máu lửa. Nạp đạn liền bằng hai gáo nước lu phình căng cái bụng mà nó vẫn chưa chịu bay ra tái đấu .

 Bực mình tui mở tủ ra kiếm thì thấy có một vật lạ chưa từng thấy bao giờ. Hai cái nón lá nhỏ xíu may bằng vải trắng dính lại với nhau, hai bên có thêm hai sợi dây cùng cái móc nhỏ xíu . Kéo tay chị Gấm vô hỏi thì bả đớ mặt ra một lúc rồi vênh váo:

 -Cái nón của em bé! Có vậy mà cũng hỏi. Hứ!

 Tìm được chiến trường mới tui tạm tha cho con ruồi xách " hai cái nón " vô phòng má kiếm em bé mà đội nón cho nó. Hơi chật một tí! Nhưng...Em bé chỉ có một cái đầu?

Còn đang lúng túng nghĩ suy đổi nón qua lại làm con bé khóc rống lên, bà già chạy vô phạt tui quỳ đội " nón lá nhỏ " suốt một buổi chiều về cái tội chụp mủ em út.

 Hối hận chuyện mình nói láo làm tui bị má phạt oan, tối đó khi lên gác ngủ chị Gấm nói thiệt cho tui biết cái đó lá cái gì rồi còn dở nón lên cho tui coi để chứng minh là kỳ này tao nói thiệt.

 É! Gì mà thấy ghê! Cái ngực của chỉ sưng lên hai cục đỏ hỏn chần vần như hai trái mận Hồng đào.

Tối đó tui ráng nằm xích ra xa nhứt định không cho chị Gấm ôm như mọi hôm, tui sợ bị lây phải đội nón suót đời. Đến bây giờ tui cũng vẫn còn lay hoay lúng túng mỗi khi phải giúp ai đó cởi nón ra. Đúng là nghiệp chướng dây dưa từ thuở chưa biết gì.

 Hôm sau tui kể chuyện cho con Hoa nghe nó móc ra hủ dầu cù là bôi lên trên ngực tui:

 - Mày tha cái dầu này thì sẽ không bị lây.

 Ê Hoa ù ơi, tao nghĩ chắc là dầu của mày made in China, bằng chứng là năm trước lúc ngồi uống cà phê với mày ở hotel Sheraton tao thấy vú mày còn sưng nhiều hơn chị Gấm cả chục lần.

0o0

 

Có tiếng guốc của má tui lê lết vô nhà làm tui giựt mình dơ chày lên dộng xuống lia lịa rầm rầm để rồi rú lên thảm thiết.

 - Cái gì đó? Má tui hoảng hồn chạy vội xuống trong khi chị Gấm ôm lấy tui vừa cười vừa kéo quần tui xuống …nắn nắn.

 - Dạ , thằng Cu Lửa vừa giả trúng trái ớt hiểm của nó.

 - ………………..!

Cái bà Gấm này! người ta đau thấy mồ tổ mà còn giởn.

Má tui lầu bầu:

 -Thiệt là...chị em tụi bây! Mùa này ớt mắc lắm đó!

 Ơ! Cái bà già hà tiện.

 

0o0

 

 Một buổi chiều năm 1971 tui từ trường trên Bảo Lộc trở về nhà với mái tóc dài quá cổ như một người rừng, trong hai túi quần đầy giấy 500 xanh có in hình thánh tổ Trần Hưng Đạo.Tiền chia phần bán mấy mẫu khoai lang trong rừng, mà tui đã thay mặt anh An chủ quán cà phê Ngọc Lan, trồng trọt trông coi suốt một năm trời kể từ lúc hạ cây đốt rừng, dọn bải lên líp ươm dây cho đến khi tròn mắt, nhìn những người con gái Thượng moi lên bỏ vô gùi những củ khoai mập ú màu tím sẩm.

 Hầu như nguyên một năm đệ nhị tui đi vô rẩy trong rừng nhiều hơn là ngồi trong lớp. Trời xui tui đã mang tiền về nhà đúng lúc, chứ buổi sáng hôm đó tui đã định theo cái chị đào chánh, có ánh mắt long lanh của một đoàn cải lương làm một chuyến giang hồ ra tận miền Trung. Chị ấy đã xin ông bà chủ gánh cho tui một vai phụ kéo màn. Những năm đó tui thường hay đi giang hồ vặt đó đây, mỗi khi có dịp nghĩ lễ lâu dài như là Tết hay nghĩ Hè là tui liền làm một cú dế mèn phiêu lưu ký, đi ngao du đến những miền đất xa chưa từng biết. Ngày xưa còn bé đó chắc là nhờ có cái mặt hiền lành cộng với cặp mắt bự lim dim, nên không khó mấy cho tui xin quá giang trên những chuyến xe hàng, xe be hay là xe gánh hát cũng có khi là xe nhà binh của mấy anh lính.

 Chớ cở như cái tướng ông bây giờ mà tính chuyện quá giang xe ai, thì chẳng những người ta rồ ga húc cho một phát, rồi còn de xe lại làm tiếp cú nữa cho chắc ăn. Vợ tui nói.

Mỗi loại xe có một cái thú riêng. Đi với mấy anh lính chiến thì khi ngừng nghĩ dọc đường được cho ăm cơm xấy thịt hộp, tráng miệng bằng mấy phát M16 lên trời, rồi nghe mấy ảnh kể chuyện trận mạc chiến chinh đã lắm. Kẹt cái là có khi giữa đường mấy ảnh có lịnh hành quân phải thả tui xuống mà cuốc bộ rả giò. Gặp lúc chiều về tui đành chui vô bụi rậm nằm than sao mà ngu quá, đi lang thang chi cho khổ sở thế này.

Xe hàng hay xe be thì hay có bà chủ mập tròn quay với cái túi đầy tiền, hễ xe ngừng là bắt tui ăn uống đủ thứ còn kèm theo câu nói thân thương của mấy bà mẹ miền Nam:

 - Tội nghiệp, con cái nhà ai mà đi lang thang vậy hỗng biết.

Mấy bác tài hay anh lơ thì cứ chêm vô:

 - Đem nó về làm rể đi chị Bảy… chị Ba.

 Còn đi theo gánh hát thì có mấy chị đào chánh đào phụ lên giọng xuống giọng ư ử cà ngày, trong thùng xe nghe mà ngủ đã luôn nhứt là khi nào mấy chỉ bắt tui nằm chính giữa. Có khi tui đi với vợ lớn của Tiết Nhơn Quý khi về thì lại nằm kế Phàn Lê Huê. Êm ái thơm lừng giấc mơ xa.

 Vì là đi xe chùa không tốn xu nào lại còn được bao ăn uống ru ngủ cả ngày, nên tui đã đi được nhiều chỗ từ những xã ấp lèo tèo vài căn nhà vách ván mái tôn rỉ sé,t dọc theo quốc lộ cho đến những nơi phồn hoa đô hội như Đà Lạt, Nha Trang, Đà Nẳng... Sài Gòn thì tui đã biết rành từ hồi còn ở Biên Hòa. Tui nhảy xe lửa còn nghề hơn là dân đi buôn lậu. Sáng đi chiều về tui đã ngao du khắp mấy phố thủ đô từ khi còn học Tiểu học.

 Bù lại tui làm những việc lặt vặt giúp họ cho vui theo như lời họ nói. Tui kéo màn, đánh trống quảng cáo trên xe lam, vọt ra sân khấu lượm đao kiếm của thằng cha mới bị chém chết vô, hay là phụ bà chủ đếm tiền nếu là đi xe hàng. Có khi tui đứng canh chừng cho mấy chị đào hát tắm đêm ngoài giếng hay sông suối.

 Sau này khi tui trở lại trường, mấy bà mấy chị đều ghé đến quán cà phê Ngọc Lan mà tui ưa ngồi, gởi cho tui đủ thứ mỗi khi xe chạy ngang qua. Khi thì chút tiền lẻ, khi thì mấy ổ bánh mì Sài Gòn với cục thịt heo quay. Nghe chị Lan chủ quán kể lại có lần một bà chủ xe hàng ghé lại kiếm tui với một con bé kẹp tóc thiệt là đẹp. Bửa đó tui lại đang đánh trống, căng rạp hay phụ bán cà rem ở một nơi nào. Uổng quá, phải chi hồi đó có Iphone thì có thể bây giờ tui đã là chủ tịch một công ty vận tải nào đó rồi.

 Cũng không hiễu sao tui lúc nào cũng về lại trường, mà không đi luôn để làm con rễ bà chủ xe hàng hay trở thành một anh kép nhí múa may quay cuồng trong tuồng Lả Bố " Hí " Điêu Thuyền.

 Thật ra thì ngoài mấy bà chị đào hát cùng với mấy em đào nhí đóng vai con nít, tui cũng có quen được vài con bé bán hàng dể thương quanh phố thị, nơi mà đoàn hát ngừng xe dựng rạp vài hôm nhưng có lẽ cái nghiệp của tui chưa kéo màn, dừng lại bên cái mẹt mía ghim hay thúng đậu phọng luộc.

 Vào phút cuối tự dưng có cái gì áy náy trong lòng, tui vác bị nhảy xuống chạy băng qua bên kia đường đu xe đò xuôi Nam, bỏ lại đàng sau ánh mắt ngỡ ngàng buồn hiu hắt của chị đào hát. Em xin lỗi chị gì đó nha.

 

0o0

 

 Chị Gấm tui ôm con ngồi đó với cái bụng bầu hai mắt rưng rưng lệ. Chị đến mượn tiền má tui để đi ra Huế thăm nuôi chồng. Anh Hải vừa bị thương nặng trong trận Hạ Lào. Nghẹn ngào cầm lấy xấp tiền tui đưa, chị Gấm nức nở run lên qua từng tiếng nấc.

 Chị mím môi đứng bật dậy, ôm chặt tui vào người như ngày xưa ôm ru tui ngủ trên căn gác nhỏ. Tui có cảm giác như đang được bao trùm trong cái mùi sửa mẹ êm đềm.

 Chị em tui xa nhau từ hôm đó. Vài tháng sau tui đi du học, chị đang nuôi chồng thương tật ở đâu xa không ai biết...

 Vài năm sau khi mà Ba má tui phải lên rừng tìm nguồn sống mới, ba mẹ chị đã qua đời, anh Hải chồng chị hiên ngang trở lại chiến trường để rồi tử trận không có được tí thịt xương đủ đấp một nấm mồ, chịu không nổi cái cảnh không còn ai không có ai, lẫn không một chốn về chị Gấm dẫn hai đứa con lên ghe chài làm thêm một chuyến hải hành ra đi về huớng mặt trời mọc.

 Lần này có ông ngoại tui tiển đưa. Trong cái túi áo bà ba đã gài kim tay kín đáo của chị có thêm một thằng con. Chị đã không quên lặn lội đường xa tìm má tui mà xin một tấm hình của cái thằng chị muốn ôm mãi trong lòng. Tấm hình năm tui mười bảy tuổi đã được chị bao plastic mấy lớp đang nằm kín đáo trong túi áo.

 - Con còn nhớ nó thích đi ra biển.

Chị thì thầm với ông ngoại lúc ôm con tránh gió ngồi chờ thuyền đưa ra tàu lớn bên đụn cát La Gàn thơm mùi cá biển.

hdlieu-large-content

Chị Gấm nhớ thương,

Từ chốn xa xăm bằng chiếc thuyền con chòng chành trên biển, chị đến xứ bưởi Biên Hòa nuôi em khôn lớn rồi chị lại ra đi tìm em trên một con tàu vỡ vụn ngập tràn lệ mưa. Thằng em chị đã đi vòng quanh mấy biển bao lần, sao mình vẫn chưa tìm được nhau. Em sẽ đưa chị về lại nhà cho dù phải đi hết biển chị Gấm ơi!

 Đông đến Thu đi mai vàng nở rộ bao mùa, năm nay Tết lại sắp về chị đang lưu lạc phương nào hả chị Gấm? Chị có muốn về thắp nhang nơi mả ngoại với em không? Đừng nói với em là chị còn trên biển lạnh. Có người sẽ lại khóc tiếp một mùa Xuân...

Hoàng Duy Liệu. 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 63416)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
04 Tháng Mười 2018(Xem: 103)
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!
27 Tháng Tám 2018(Xem: 322)
Nhạc khúc “Trở về mái nhà xưa” của Phạm Duy đã đem minh triết Đông Phương hòa quyện vào tính lãng mạn trữ tình của Tây Phương.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 500)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
16 Tháng Bảy 2018(Xem: 358)
Những mơ ước mà Mbappé đã thực hiện và mang đến những kết quả và hình ảnh đẹp đó là một gương sáng cho các người trẻ tuổi và trẻ em ở các khu banlieux
28 Tháng Năm 2018(Xem: 875)
Cúi đầu tạ với quê hương. Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”
13 Tháng Năm 2018(Xem: 930)
Nguyện trên chư Phật luôn gia hộ Má được phước lành kiếp tái sanh.
13 Tháng Năm 2018(Xem: 852)
Trời Cali hôm nay dường như đầy u ám như muốn ôm cả nỗi buồn người mẹ trong ngày Mother Day
21 Tháng Ba 2018(Xem: 46604)
Mùa xuân chỉ vừa mới nhón bước chân đi thôi mà, mùa hạ còn mãi tít xa kia ngóng vương mộng ảo
08 Tháng Ba 2018(Xem: 46590)
Bởi mỗi lần cả gia đình Tôi đi chung đến thăm,Ông Cố luôn luôn để sẵn tiền trong túi rút ra cho hai chắt,sau khi chúng ôm hun bên má.
03 Tháng Hai 2018(Xem: 46313)
Mẹ mong sao con mình thành nhân, phải sống cho có nghĩa, cho dù phải đánh đổi cái giá quá đắt cho đời mình
30 Tháng Giêng 2018(Xem: 867)
Đứa cháu ở nhà ra xua đuổi cũng không kết quả, nó chán nản bỏ vào trong nhà... . Cuộc chiến đấu càng lúc càng khốc liệt...
06 Tháng Giêng 2018(Xem: 926)
Dòng sông mây chở lá vàng mơ đã chìm hẳn vào bầu trời đêm rộng lớn, tôi thấy lòng mình bùi ngùi muốn khóc, tôi mơ
03 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 888)
Và đâu phải chỉ tháng 12 không biết đến đợi chờ ... Có giã từ nhau cũng phải gửi lại chút lời
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 843)
tôi cũng xin cám ơn một nửa thương yêu của tôi đã cùng tôi vượt qua những đoạn đường chông gai thử thách, chia ngọt, sẻ bùi
20 Tháng Mười Một 2017(Xem: 870)
Tự do hạnh phúc với cơm no áo ấm là điều mà chúng ta có thể san sẻ cùng nhau.
17 Tháng Mười Một 2017(Xem: 904)
Con đường chúng ta đi còn rất dài. Em không mong chúng ta sẽ tránh được những lần chớp tắt. Em chỉ mong rằng chúng ta đủ TIN YÊU
09 Tháng Mười Một 2017(Xem: 897)
nhưng thấm đậm tình của người miền Nam, của các anh lính Việt Nam Cộng Hoà. Thử lắng đọng lòng mình, nghe và cảm nhận các bạn nhé.
28 Tháng Mười 2017(Xem: 818)
cứ tiếp tục đi, không có con đường nào bằng phẳng, cũng không có lối mòn để đi ra
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1083)
Một thoáng chốc buồng tim chợt đau nhói, khi nhớ về những con đường với những thân quen của Biên Hòa xưa cũ.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 978)
Tôn chỉ của dân VNCH, của QLVNCH, của chính phủ VNCH là TÔN TRỌNG CON NGƯỜI, cách hành sự chứa đầy tình người.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 915)
Hãy gắng lên ông xã. Moi việc rồi sẽ qua. Như cháu mình đã viết. "Người lính" không dễ dàng bị khuất phục.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1081)
Người vào cởi áo lau son phấn Trả hết vinh quang lẫn đoạn trường
10 Tháng Chín 2017(Xem: 1182)
Như một lời từ giả, vĩnh biệt bạn bè như giòng sông Đồng Nai cứ trôi, trôi mãi bỏ lại con đò...
09 Tháng Chín 2017(Xem: 1018)
Hè trôi. Hè đang trôi dần theo từng vạt gió lẽ hiu hiu, hè trôi theo áng mây chiều nay chỉ ửng vàng chút nắng, chắc cũng bởi hè đang trôi,
09 Tháng Chín 2017(Xem: 1058)
Trái tim nhân từ của má mở ra không chỉ cho riêng con cái của mình mà cho biết bao người xung quanh.
09 Tháng Chín 2017(Xem: 892)
Màu hoa phượng vĩ sẽ đỏ như máu của hai mẹ con mình hòa lại với nhau. Con sẽ được ở bên cạnh má đời đời
04 Tháng Chín 2017(Xem: 1446)
Khó khăn và quan trọng nhất là làm sao tui giữ vững sự thương mến của mọi người đã dành cho, để một ngày như mọi ngày vẫn là ngày sinh nhựt cũa tui.
15 Tháng Bảy 2017(Xem: 1671)
Tôi gửi lên đây chút lòng ái mộ. Một góc Biên Hòa để nhớ quê hương
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 2132)
Cư An Tư Nguy” cám ơn trường bộ binh Thủ Đức. Quân trường đã rèn luyện chúng ta sự nhẩn nhục và chịu đựng của một người lính
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 1606)
Các bạn hãy hẹn nhau cùng về hội ngộ. Để tìm lại niềm vui và nụ cười hân hoan sum họp của thầy cô và bạn hữu.
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 2261)
Nhớ đòi nó rửa lon vụ này cho cẩn thận nghe mấy cha. Ít nhất ông Thường Vụ này cũng thích ca hát, thích nhậu nhẹt và rất biết lo cho anh em.
25 Tháng Sáu 2017(Xem: 1370)
Cái nhà! vâng " Sống có nhà, chết có hòm" là câu nói ngoài miệng khi người ta khẳng định chủ trương cuộc sống của mình.
22 Tháng Sáu 2017(Xem: 1233)
đốt đuốc đi tìm xem *Bác Cùng Chúng Cháu Hành Quân* đang nằm trong cống rãnh nào
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 1274)
Nếu ba ra đi, hãy chăm sóc và yêu kính mẹ con . Người đàn bà đã dâng hiến cả đời vì cha con chúng ta.
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 1565)
“Chúng tôi là người lính”. Hy vọng chúng tôi đã làm sáng danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong ngày D- DAY của Lữ đoàn 304TH
15 Tháng Sáu 2017(Xem: 1669)
khi phác thảo xuất thần các khuôn mặt bạn văn, bằng hữu cô có lòng yêu quí. Như vậy cũng đủ cho người viết khi tình cờ ngẫu hứng muốn ‘Viết về Duyên
21 Tháng Năm 2017(Xem: 2568)
Cuộc sống dù khó khăn cách mấy nhưng những tình cảm tốt đẹp này còn tồn tại thì đời sống vẫn còn ý nghĩa biết bao nhiêu.
21 Tháng Năm 2017(Xem: 1754)
không ai giống được như Má trong thế giới của Ba. Đối với Ba, cuộc sốngcủa Ba đã chấm dứt từ khi hơi thở cuối cùng của Má trút ra trên thế gian này
14 Tháng Năm 2017(Xem: 4959)
kim đồng hồ không bao giờ quay ngược được, chiếc lá không còn đủ xanh trở nên vàng úa chuẩn bị lìa cành...
29 Tháng Tư 2017(Xem: 1647)
Thế là hết, dấu tích kỷ niệm của gia đình chúng tôi cũng không còn. Về một lần chỉ mong tìm lại kỷ niệm
28 Tháng Tư 2017(Xem: 3000)
Nếu không có ngày này thì Mẹ đã không mất chồng và con không mất Ba khi mới 1 tuổi đời
24 Tháng Tư 2017(Xem: 1528)
Bản thân tôi cứ mỗi năm đến hẹn lại thu xếp nghỉ làm để góp sức với chương trình đại nhạc hội Cám Ơn Anh.
17 Tháng Tư 2017(Xem: 1649)
Xin các đấng tiền nhân, hương linh những anh hùng tử sĩ phò hộ cho nước Việt mình vượt qua cơn bão giông này.
12 Tháng Ba 2017(Xem: 2992)
Có chăng chỉ là chữ tình để lại cho đời. Tình đồng nghiệp, tình thầy trò, bạn bè và đồng hương
11 Tháng Ba 2017(Xem: 1546)
Bao giờ ánh sáng văn mình và quyền bình đẳng nam nữ chính thức đến tận hang cùng ngõ hẻm trên thế giới. Thì ngày ấy sẽ không có chiến tranh
26 Tháng Hai 2017(Xem: 2098)
Dù sao tôi cũng đã thỏa mãn được ước mơ "Một lần viếng thăm xứ sở của Thái Dương Thần Nữ khi mùa hoa Anh Đào nở rộ"
18 Tháng Hai 2017(Xem: 2942)
Con người một khi lìa đời sẽ không mang theo của cải, nhưng đã có một gia tài bằng sự quý mến của tha nhân
14 Tháng Hai 2017(Xem: 2347)
Cảnh kinh hoàng xảy ra! Quá bực tức vì rượt đuổi theo mấy ả mái tơ, mất thì giờ và mất sức
11 Tháng Hai 2017(Xem: 2233)
Hai bản nhạc God Bless America và Việt Nam Việt Nam được hát lên với hùng hồn mãnh liệt. Đã tạo sự xúc động cho toàn thể mọi người đến tham dự