11:43 SA
Thứ Bảy
16
Tháng Mười
2021

THƠ BỐN CÂU- TRẦN KIÊU BẠC

19 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 47450)

 THƠ BỐN CÂU TRẦN KIÊU BẠC

 Giai thoại Thơ Đường Trung Quốc có kể chuyện “ Bốn Câu Là Đủ Ý” :

 Có một chàng thư sinh trẻ tên Tố Vịnh quê ở Lạc Dương đến Tràng An dự kỳ thi Hội.Đề thi được ra là “Chung Nam vọng dư tuyết” (dịch nghĩa: Núi Chung Nam ngắm tuyết còn sót lại) . Thí sinh phải làm bài thơ năm chữ tả cảnh gồm sáu vần trong mươì hai câu.Tố Vịnh suy nghĩ và trầm ngâm, sau cùng chỉ viết ra bốn câu như sau:

(phiên âm Hán Việt)

Chung Nam âm lĩnh tú

Tích tuyết phù vân đoan

Lâm biểu minh tễ sắc

Thành trung tăng mộ hàn

(dịch nghĩa)

 Đĩnh phía Bắc núi Chung trơ trụi

Mây và tuyết thường đọng lại

Phía ngoài rừng ngày sáng rỡ

Trong thành thì giá buốt hơn

 Viết xong, Tố Vịnh đứng lên nộp bài. Quan chủ khảo xem, ngạc nhiên hỏi: Sao không làm trọn trọn mười hai câu? Tố Vịnh cười nói: “ Khi làm thơ viết văn, đáng đi thì đi, đáng dừng thì dừng. Ý tôi đã hết, há có thể lải nhải viết bừa cho đủ số câu?”

 Theo trường qui, với bài thơ thiếu tám câu, Tố Vịnh sẽ bị đánh rớt. Nhưng quan chủ khảo sau khi thấy lạ, đọc kỹ bài thơ thì thấy dù chỉ bốn câu, thí sinh đã tả cảnh rất hay, từ ngọn núi đến rừng cây, từ ngày sáng đến chiều tà qua cái lạnh khi tuyết xuống. Ý thơ toàn vẹn, quả là thơ hay!

 Ông cảm kích bèn tâu Vua, đề nghị phá lệ, cho Tố Vịnh đỗ Tiến Sĩ. Việc đó thành một giai thoại trong thi cử ở Trung Hoa. Sau nầy bài thơ của Tố Vịnh được tuyển vào Đường Thi Tam Bách Thủ, thành một kiệc tác được lưu truyền dài lâu. 

“Bốn Câu Là Đủ Ý”, tôi suy nghĩ hoài! Vâng, thì không cần nhiều, chỉ cần bốn câu thôi!

 Tôi sẽ đưa ra vài bài bốn câu, không dám bảo là Tứ Tuyệt vì dù muốn tạo ngạc nhiên hay gây ra cái mới ở câu cuối vẫn thấy đâu đó ý thơ còn vụng về, luật thơ chưa thể chỉnh như thơ cổ, và việc gây thỏa mãn cho người đọc chắc không thể chu toàn, nên chỉ dám mạo muội gởi đi như sau:

NHÌN LẠI

 Cuối mùa còn một chút mưa rơi

Hạt nhớ, hạt thương, hạt ngậm ngùi

Mai sau có trầm mình trong nắng

Vẫn nhớ mưa buồn rớt lẻ loi! 

TẠ

 Tạ ơn đời rót máu về tim

Tạ tình em khóc ướt vai mềm

Tạ từ đêm thức cho trời sáng

Tạ lòng nguyệt quế tỏa hương quen! 

KHÔNG ĐỀ

 Không giờ, không thấy số không

Đồng hồ đã vẽ hai vòng mười hai

Đêm không em để đêm dài

Không giờ, không cả lòng ai đợi chờ!

 

GỞI VỀ SÀIGÒN

 Mừng nghe nguyệt quế trổ hoa

Chắc là rụng trắng hiên nhà, ngoài sân

Gởi Sàigòn chút bâng khuâng

Người chăm nguyệt quế còn không nụ cười?

 

XA MẸ

Cầm theo ve Nhị Thiên Đường

Dầu còn phân nửa, tình thương Mẹ đầy

Xa quê đếm chuổi ngày dài

Ve dầu nhỏ xíu giữ hoài bên lưng!

 

CÚC NỞ HOA

 Trồng ở đầu hiên đơn độc Cúc

Mơ hoài Cúc chẳng nở cho ta

Bụt bảo: Con làm thơ Tứ Tuyệt

Cúc Vàng cảm động sẽ ra hoa!

 

TÓC PHAI MÀU

 Chắc buồn nên tóc đẩy xô nhau

Đường rẽ chia hai nửa mái đầu

Một bên quê cũ bên quê mới

Tóc cũng vì quê sớm bạc màu!

 

LÃNG MẠN ƠI, CON MUỖI

Nằm nghiêng em dáng nhỏ vai mềm

Muỗi đến vo ve trắng cả đêm

Một chút ngực phơi ngoài áo mỏng

Nhìn hoài muỗi chẳng muốn bay lên!

 

NƯỚC MẮT TRONG CƠM

 Bưng chén cơm chiên nhìn thấy Mẹ

Dỗ dành từng muỗng đút cho con

Sao thấy trong cơm dòng nước mắt

Con không ăn được để Mẹ buồn!

 

TRÊN VẠT ÁO DÀI

 Ước chi trên vạt áo dài

Có ghi tất cả những bài thơ tôi

Để khi vén áo em ngồi

Thơ rung từng chữ từng lời mộng du!

 

THEO CÙNG NGUYỄN BÍNH

 Cầm câu sáu tám ngại ngần

Hình như Nguyễn Bính đứng gần đâu đây

Thôi thì mạnh dạn buông tay

Cho thơ lục bát bay đầy vườn thơ!

 

MỘT GIÂY XAO ĐỘNG

 

Đìu hiu gió đìu hiu mây

Đìu hiu đến cả bàn tay người tình

Một giây suy nghĩ quẩn quanh

Thì ra mới biết một mình đìu hiu! 

THƯƠNG TÓC NGẮN 

Lỡ thương tóc ngắn ai rồi

Dẫu trăm mái tóc dài thôi cũng đành

Ngắn vừa đủ động lòng anh

Ngắn vừa đủ buộc mình thành nợ duyên.

SÔNG NƯỚC ĐỒNG NAI 

Vẫn là sông nước còn đầy

Mà khô khát cả hàng cây hai bờ

Bên nầy tả ngạn tương tư

Bên kia hữu ngạn dật dờ hồn quê! 

NGÃ BA SÔNG 

Thuyền xuôi về ngã ba sông

Ai theo nhánh rẽ cho lòng xa nhau

Mình còn hai nhánh sông sâu

Băn khoăn không biết ngã nào mà bơi. 

HỌC TOÁN

(kính tặng quý Thầy Trần Phiên và Hà Tường Cát trường TH Ngô Quyền, Biên Hoà) 

Thầy ra đề Toán khó trần ai

Tìm hoài lời giải mãi loay hoay

Thật tình em ráng vào trong lớp

Bởi không mê Toán chỉ mê Thầy! 

TẶNG CÔ HÀNG MỸ PHẨM 

Dọn hàng về sớm chi em

Người ta còn đợi mua thêm chút quà

Trăm con mắt ngó từ xa

Chắc chờ mua cái thật thà của em! 

NGƯỢC DÒNG 

Đêm vừa hết, giọt cà phê còn nặng

Đời đã vơi nhưng đáy cốc chưa vơi

Nước mắt cạn mà khổ đau chưa cạn

Tình còn đây sao người vội xa người? 

NGÃ BA ĐƯỜNG 

Thôi rồi người đã xa xôi

Sao nghe lòng đắng như đời khổ qua

Đời chia chi những ngã ba

Không chừa một lối cho ta chung đường? 

THƠ NGÂY 

Đi hoài chưa hết

Một tấc thơ ngây

Đời còn trăm thước

Nên vẫn ngu hoài! 

 

SINH NHẬT

Dù cho sinh nhật đến mấy mươi

Cũng là con trẻ của Mẹ thôi

Mấy mươi cũng vẫn là con trẻ

Cần Mẹ hoài như thuở nằm nôi. 

ĐÓN TẾT 

Đêm xa quê đón Tết

Một lời ước đơn sơ

Phải chi lòng bánh tét

Nhuộm xanh đêm giao thừa! 

PHÚT ĐẦU TIÊN 

Sinh con Mẹ đã mừng vui

Cả nhà vang những tiếng cười thân quen

Mình con khóc phút đầu tiên

Phải chăng biết nỗi truân chuyên cuộc đời? 

LƯỢM GẠO 

Lời Mẹ dặn con hồi thơ trẻ

Hạt gạo như vàng quý biết bao

Lượm hạt gạo rơi lòng nhớ Mẹ

Lời dạy còn ghi, Mẹ chốn nào? 

TƯƠNG TƯ 

Tôi lại nhìn tôi trong bóng đêm

Tắt đèn nên thấy bóng lạ thêm

Hình như ai núp đàng sau bóng

Là bóng tôi buồn hay bóng em? 

TRONG MƠ THẤY MẸ 

Nằm mơ thấy Mẹ dắt con đi

Sau trống trường tan dẫn con về

Sương sớm phủ vây màu nắng đục

Tỉnh ra mới biết nắng Cali. 

 

LÒNG CA KỶ 

Màn khép rồi, anh có trọn vui?

Chờ cho khán giả bỏ đi rồi

Em lau son phấn ngoài sân khấu

Vãn tuồng, em chỉ có anh thôi! 

CƠM TRẮNG 

Chiều xuống Mẹ đem nồi vo gạo

Xả hết cám đen, gạo sạch trơn

Quê người cơm tối ngồi thương Mẹ

Nhìn cơm trắng muốt nhớ Mẹ buồn! 

CHỈ MỘT NGƯỜI 

Những dòng thơ tôi viết

Tưởng gởi cho nhiều người

Nhưng chắc không ai biết

Dành riêng một người thôi! 

 

THĂM MỒ MẸ

 

Về thăm mồ Mẹ gió đong đưa

Mưa rớt lâm râm khoảng cuối mùa

Áo mỏng đơn sơ còn chưa ướt

Mà sao hai mắt dột đầy mưa? 

GIAO THỪA NHỚ QUÊ XA 

Giao thừa đón Tết xa quê

Tết quê xa, nhớ Tết quê nắng đầy

Nắng đầy, hồn lại mưa bay

Ước chi mọc cánh mà bay về nhà! 

TỈNH TỌA 

Âm u bóng tối

Đơn độc cuộc đời

Sát na tỉnh tọa

Thấy đời lên ngôi 

ƠN THẦY CÔ 

Qua bờ xa, thấy đò còn đưa khách

Tim học trò đập vội tiếng ngân rung

Công người đưa đò dày hơn trái đất

Nhớ ơn hoài NGƯỜI đã chở qua sông!

 

 

TRẦN KIÊU BẠC

 

(Tham khảo từ Internet và Giai Thoại THƠ ĐƯỜNG & TÁC GIẢ của Hà Anh, Nhà Xuất Bản Văn Nghệ 2002)

" Cám ơn Nhạc đã vì thơ" Thơ Trần Kiêu Bạc. Hồng Vân diễn ngâm

 

 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Tám 2021(Xem: 766)
Dịch bùng nay đã hai mùa Người dân dịch nạn Có Thừa Thương Yêu...
28 Tháng Tám 2021(Xem: 719)
Bất chợt lòng ta pha dòng lệ chảy Thương xót quê nhà trong mùa cách ly
25 Tháng Tám 2021(Xem: 790)
mọi người có quyền khen . tôi thì nói ngược lại ,
25 Tháng Bảy 2021(Xem: 904)
Tựa như sau cơn mưa trời sẽ nắng Vui lên nào… hy vọng ở tương lai…
24 Tháng Bảy 2021(Xem: 988)
Sức sống vươn lên, em mãi vẫn còn. Em chẳng cô đơn, Nguyễn Thị Sài Gòn!
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 1134)
Cố lên đất nước tôi ơi!! Ngày mai nắng đẹp qua rồi gian nan...
04 Tháng Bảy 2021(Xem: 1223)
Trần gian này, kiếp phù sinh Đến, đi như khách lữ hành rong chơi.
04 Tháng Bảy 2021(Xem: 961)
bản tuyên ngôn đôc lâp có mười ba tiểu bang; Sống tự do hạnh phúc
04 Tháng Bảy 2021(Xem: 911)
Em cho tôi "tìm lại được nụ cười" Tưởng đã mất, không bao giờ tìm thấy…
09 Tháng Năm 2021(Xem: 1854)
Xong rồi ân trả nợ vay Tám tám mùa nắng mưa phai cuộc đời
09 Tháng Năm 2021(Xem: 1657)
Ngày Mother's Day đừng bỏ lỡ Một cú phone và một món quà
09 Tháng Năm 2021(Xem: 1690)
mưa tháng năm giọt dài giọt ngắn. nắng tháng năm từng vạt chảy dài
09 Tháng Năm 2021(Xem: 1015)
con cuốu đầu khóc suốt đêm thâu. quanh gót mẹ dẫm vô vàn nước mắt
24 Tháng Tư 2021(Xem: 1257)
Thế là nghiệp dĩ đã xong Ngàn đôi mắt đỏ khóc ròng tiếc thương
14 Tháng Tư 2021(Xem: 1119)
Nếu mình còn sống còn thương nhớ Còn cúng cầu siêu mỗi tháng tư
13 Tháng Tư 2021(Xem: 924)
Lá rụng bao nhiêu tàng lá rụng Là bao dấu lệ nhớ thương Người!
26 Tháng Ba 2021(Xem: 1390)
CÁM ƠN MÀY NHỚ TẾ TAO ĐM…tao nằm dưới ba tấc đất
25 Tháng Ba 2021(Xem: 1336)
ở đâu. ta còn say giấc nhỏ dung dị một kiếp người, thế thôi
25 Tháng Ba 2021(Xem: 1431)
Cuộc đời sao ngắn đau vô tận Cho tao một phút tưởng niệm mầy
23 Tháng Ba 2021(Xem: 1325)
Máu của người như con như mẹ Đêm hôm ấy mắt con tràn lệ
10 Tháng Ba 2021(Xem: 1338)
sắc là thân người duyên hợp ...do đất nước gió lửa thành
10 Tháng Ba 2021(Xem: 1437)
Tháng Ba Gãy Súng Cờ Buông Phải chăng hồi kết vở tuồng bi ai...
07 Tháng Ba 2021(Xem: 1705)
Nhưng trước khi làm việc gì cũng phải có mưu lược, tính toán nhất là phải thủ tiền bạc cho con.
13 Tháng Hai 2021(Xem: 2233)
Trăm năm trong cõi người ta Có nam có nữ mặn mà lứa đôi...
13 Tháng Hai 2021(Xem: 2111)
Quên bao ngày tháng ngậm ngùi Chào thêm Xuân nữa sáng ngời ánh dương
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1586)
Mỗi ngày tờ lịch vẫn thường rơi Muốn níu thời gian khó vãn hồi!
28 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1594)
Thôi đành vớt dưới đáy hồ tâm thức Kỷ niệm xưa trên sỏi đá sân trường
24 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1735)
Thế thái nhân tình tan bọt sóng Đau tình mỏi vó ngựa hồng hoang.
19 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1706)
Và cuối cùng tôi yêu Trái tim nhỏ mỹ miều
19 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1592)
Áo em bay theo tóc rối bềnh bồng Đêm Đông lạnh mà lòng mình thật ấm
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 2093)
Mai tôi chết cờ vàng xin đừng phủ. Xác thân này đâu chết cho quê hương?
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 1899)
xin cúi đầu tri ơn tiên tổ. Những anh hùng liệt nữ Việt Nam
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 1993)
Làm sao biết được ngày mai? Tình Xưa Bạn Cũ vui vầy vẫn hơn..
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 1809)
Trời Mưa Ướt Đẩm Con Đường Chân Đê Ngày Ấy Không Còn Như Xưa
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 2030)
Nước Mỹ đầu tàu đi đúng hướng Bình an các nước vững tay sào
12 Tháng Mười 2020(Xem: 2215)
Vàng Thu rồi nên lá rơi xào xạc Lòng bâng khuâng mang tâm sự ngổn ngang
12 Tháng Mười 2020(Xem: 2287)
Ở đời có tuổi có tên Trốn sao tránh khỏi lưới rền bủa vây.
02 Tháng Mười 2020(Xem: 2224)
Đời sống nhiêu khê tắt lối đường Ngày chửa qua đi đêm đã đến
02 Tháng Mười 2020(Xem: 2199)
Trên sỏi đá vẫn nhẹ nhàng, êm ái Cũng an lành, và mãi mãi an vui.
20 Tháng Chín 2020(Xem: 2555)
Thu về chiếc lá vàng rơi Nắng vàng trãi lụa gió phơi gọi mùa
20 Tháng Chín 2020(Xem: 2286)
Cơn gió nhẹ lung lay rung cánh lá Chợt giựt mình! Thu đã đến rồi sao!
20 Tháng Chín 2020(Xem: 2200)
Ngõ dạo nhìn thu tràn cảm xúc Ghìm rơi rụng lá vững tâm chờ.
30 Tháng Tám 2020(Xem: 2863)
“Vu Lan” đất khách, ngồi nhung nhớ Hoa trắng thay cho một đóa hồng…
29 Tháng Tám 2020(Xem: 2728)
Con thành đứa trẻ mồ côi Lặng chiều nhang khói tìm hơi Mẹ hiền!
23 Tháng Tám 2020(Xem: 3188)
Tường vôi đổ, cố đô sầu muôn thuở Thương Huế buồn, Huế vạn cổ bơ vơ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 2412)
CHỢT LẠI TÌNH NGỜ NGHE TIẾNG MÌNH QUEN NGƯƠÌ VIỆT XA QUÊ BỖNG THẤY THÈM
08 Tháng Tám 2020(Xem: 2499)
Tích tắc đồng hồ vang điểm nhẹ Vần thơ khoả bút thả dâng ngào