10:22 CH
Thứ Sáu
13
Tháng Ba
2026

Đêm Đọc Cổ Thi - Thơ: Lý Đông A - Vô Ngã - Nhạc: Dân Chủ Ca

18 Tháng Chín 201312:00 SA(Xem: 27466)
Đêm Đọc Cổ Thi
Thơ: Lý Đông A - Vô Ngã
Nhạc: Dân Chủ Ca
 
1.
Đêm đọc cổ thi,
Chữ còn, chữ mất,
Trên vách tường,
Trăng múa thúy hoa.
Đêm đọc cổ thi,
Người đi xa đã khuất,
Nhấn phím đàn,
Cất tiếng ly ca.
 
Ta vỗ án hét thành Ca Chính Khí
Một ngày lạnh, nước người không tri kỷ
Thấu buốt tận lòng người trong cốt tủy.
Đông thê thê như gió thổi u hồn
Ta vỗ án hét thành Ca Chính Khí
Một ngày lạnh nước người không tri kỷ
Thấu buốt tận lòng người trong cốt tủy.
Đông thê thê như gió thổi u hồn
 
2.
Đêm đọc cổ thi,
Gió thổi thiết tha,
Lá trúc bay phơ phất,
Nắng thu vàng
Nay đã xưa xa.
 
Sông Bạch Đằng sóng vỗ thuyền cắc cắc
Nước Mê Linh trăng thu còn vằng vặc
Đồng Đống Đa xương người phơi man mác.
Non Chi Lăng gió cuốn rừng cung đao
Chiều tịch dương chìm khuất,
Trên tơ đàn, tí tách mưa sa...
 
Ta vỗ án hét thành Ca Chính Khí
Một ngày lạnh, nước người không tri kỷ
Thấu buốt tận lòng người trong cốt tủy.
Đông thê thê như gió thổi u hồn
 
Chiều tịch dương chìm khuất,
Trên tơ đàn, tí tách mưa sa...
Chiều tịch dương chìm khuất,
Trên tơ đàn, tí tách mưa sa...
 
Chính Khí Việt
Lý Đông A
 
Một ngày lạnh, nước người không tri kỷ
Ta vỗ án hét thành ca chính khí
Đông thê thê như gió thổi u hồn
Thấu buốt tận lòng người trong cốt tủy.
Nước Mê Linh trăng thu còn vằng vặc
Sông Bạch Đằng sóng vỗ thuyền cắc cắc
Non Chi Lăng gió cuốn rừng cung đao
Đồng Đống Đa xương người phơi man mác.

 
Đêm Đọc Cổ Thi
Vô Ngã
 
Đêm đọc cổ thi,
Chữ còn, chữ mất,
Trên vách tường,
Trăng múa thúy hoa.
Người đi xa đã khuất,
Nhấn phím đàn,
Cất tiếng ly ca.
Gió thổi thiết tha,
Lá trúc bay phơ phất,
Nắng thu vàng
Nay đã xưa xa.
Chiều tịch dương chìm khuất,
Trên tơ đàn,
Tí tách
Mưa sa...

Nhà thơ Vô Ngã với ‘300 Năm Thơ Văn Cổ’
Viên Linh
 
“300 Năm Thơ Văn Cổ” là tiền đề của bộ sách do tác giả Vô Ngã Phạm Khắc Hàm viết và sửa lấy bằng nhu liệu Microsoft Word trên máy vi tính riêng của ông, trong một thời gian dài trên hai mươi năm, đọc tới sửa lui nhiều lần. Với chiều dài Lịch Sử Nền Độc Lập của nước ta từ sau khi Ngô Quyền đánh tan quân Tầu (939, thế kỷ mười), qua Tiền Lê, Lý, tới hết Nhà Trần, (vài năm qua thế kỷ mười lăm), nội dung sách gồm hai bộ, bốn quyển, tổng cộng 1270 trang thơ văn của tiền nhân, nhà thơ Vô Ngã đã trao bản thảo cho tôi để in ấn càng sớm càng tốt.

Tôi đã làm ngay phần đầu cuối tuần qua, 370 trang sưu khảo và phẩm bình thơ văn của Nhà Ngô, Nhà Tiền Lê, và Nhà Lý. Sự việc này đã khiến tôi tới gần người bạn vong niên hơn nữa. Anh năm nay 86 tuổi, và chúng tôi đã đọc thơ văn cổ trong ánh sáng của lịch sử, mặc dù bên kia đường Lâm Truy, nẻo vào Vô Tích, dưới những ngọn đèn lồng trước cửa cao lâu xanh, mấy nhà học giả đạo mạo đang sướt mướt nâng xiêm áo ngạt ngào hương xả để ca ngợi tấm gương bán hoa mua sự yên thân cho lão Vương già.

Anh Vô Ngã Phạm Khắc Hàm viết về Thơ Văn Cổ như sau: “Qua thơ văn, ta sẽ thấy mỗi tác giả - thường là những nhân vật lịch sử - kể lại một mẩu chuyện về đời mình, khiến cho trang văn học trở thành những trang lịch sử sống động.”

“Như vậy, văn thơ (cổ) đã minh họa lịch sử,... các biến cố lịch sử luôn luôn là bối cảnh của văn thơ. Văn thơ và lịch sử đi đôi với nhau như bóng với hình như thế nên muốn hiểu rõ nội dung một bài thơ, ta cần biết rõ bối cảnh lịch sử của nó, và ngược lại, đôi khi nhờ thơ văn, ta có thể hiệu đính các sai lầm trong các sách viết về sử.” (tr.25, cuốn 1, Thơ Văn Đời Ngô Lê Lý)

Bản văn cổ đầu tiên của bộ sách chỉ có 95 chữ, là “Đại kế phá Hoàng Thao” của Ngô Quyền. Tác giả Phạm Khắc Hàm đã dịch từng chữ một, giải nghĩa hết 95 chữ, với chữ Hán in trước, rồi phiên âm sau mới dịch nghĩa. Sau đó là Lời Bàn, tổng cộng 16 trang khổ lớn. Mới nghe qua, người nghe tưởng sẽ rất khô khan; không phải, đó là 16 trang hứng khởi, hưng phấn, vừa giận vừa đau, vừa vui vừa sướng, đọc đến đâu hình ảnh chiến trận, trong trướng tham mưu, ngoài sông đỏ máu, hiện ra đến đó.

“Kế Lớn Phá Hoằng Thao”
“Hoằng Thao (chỉ là) một đứa trẻ ngốc mà thôi. Cầm quân (từ) xa lại, binh sĩ mỏi mệt, lại nghe Công Tiễn (đã) chết, không (có) nội ứng, khí (thế của chúng) đã bị mất (ngay từ) trước. Chúng ta lấy sức (nhàn) đón (đánh) mỏi mệt, tất phá được chúng.

Tuy nhiên, (kẻ) kia lợi (thế) ở hạm đội, nếu không phòng bị trước việc đó, cục diện thắng bại chưa thể biết trước được.
Nếu trước đó, sai người trồng cọc lớn tại cửa biển, đầu vót nhọn, bịt sắt; thuyền kia theo (nước) triều lên, vào trong (chỗ đóng) cọc; nhiên hậu ta (sẽ) dễ dàng chế (ngự) chúng. Không có (kế nào) ngoài kế này.”

Chỉ có thế! Đọc “Kế Lớn Phá Hoàng Thao” của Ngô Quyền (899-944) ta được biết thân thế người anh hùng làng Đường Lâm, Giao Châu (vùng Sơn Tây), và lời ông nói với tướng sĩ kế sách phá tên Tướng Hoằng Thao ra sao, để sau này sông Bạch Đằng trở thành nơi diễn ra trận đánh lịch sử, đưa dân tộc tới đài độc lập sau gần ngàn năm bị Bắc phương đô hộ. Lời Bàn nhắc đến đôi câu đối “Cột đồng tới giờ rêu chưa xanh / Sông Đằng từ xưa máu còn đỏ,” mà tác giả Phạm Khắc Hàm sưu tầm, đem vào sách, để đưa ra nhận định rằng nội cái tên con sông ấy cũng đã làm Bắc phương phải nhục, vì nó đã trở thành câu đối đáp giữa sứ Đại Việt và chức quyền Tầu sau này. Đọc và viết về Thơ Văn Cổ Dân Tộc, theo ông, chính là ôn lại lịch sử. Thơ văn cổ chép sử, và nhân vật trong những áng văn xưa nhiều người là anh hùng dân tộc. Có thể có nhiều người biết như thế, song nói ra được, nói ra mà làm người ta tin, lại là một việc khác.

Tác giả Phạm Khắc Hàm dùng tên thật làm bút hiệu, khi làm thơ ký là Vô Ngã, sinh ngày 19 tháng 2, 1928 tại Phương Du, Yên Khánh, Ninh Bình, đỗ Tú Tài Toán (1948) tại trung tâm Yên Mô, Ninh Bình. Giáo sư trường Trung Học Tân Việt, huyện Nga Sơn, Thanh Hóa (1949), sĩ quan Trừ Bị Khóa I Nam Định (1951), tác chiến trong Tiểu Đoàn Biệt Lập 23, tại Quảng Bình (1951-54), tới năm 1956 giải ngũ, sang Pháp du học (1956), đậu Tiến Sĩ Vật Lý Vi Tử và Lý Thuyết (1964).

Về nước, ông dạy tại các Đại Học Khoa Học Sài Gòn (1965-1981), Nông-Lâm-Súc Sài Gòn, Đại Học Cần Thơ, Đại Học Huế và Đại Học Đà Lạt (1968-75). Vượt biên, định cư tại Hoa Kỳ (tháng 8, 1981), hiện cư ngụ trong một ngôi nhà lưu động với vợ ông, Bác Sĩ Minh Châu. Cả hai đã về hưu. Với cuộc đời đã trải qua từ Đông tới Tây, từ võ sang văn, từ khoa học vi-tử tới thơ vô ngã, con người ấy lại rất lặng lẽ, rất âm thầm, ngày ngủ, đêm thức, miệt mài nghiên cứu cổ thư, dõi bóng Lý Đông A một triết gia kỳ bí của quê hương Ninh Bình, hồn hướng về ngọn Nga My vọng chân nhân cứu nước, lòng lưu vong mà thao thức khôn nguôi một đất nước tro than dấy mộng phượng hoàng:
 
Một ngày lạnh nước người không tri kỷ
Ta vỗ án hét thành ca chính khí
Đông thê thê như gió thổi u hồn
Thấu buốt tận lòng người trong cốt tủy.
Nước Mê Linh trăng thu còn vằng vặc
Sông Bạch Đằng sóng vỗ thuyền cắc cắc
Non Chi Lăng gió cuốn rừng cung đao
Đồng Đống Đa xương người phơi man mác.
(Lý Đông A, Chính khí Việt)
 
Đêm đọc cổ thi,
Chữ còn chữ mất,
Trên vách tường,
Trăng múa thúy hoa.
Người đi xa đã khuất,
Nhấn phím đàn,
Cất tiếng ly ca.
Gió thổi thiết tha,
Lá trúc bay phơ phất,
Nắng thu vàng
Nay đã xưa xa.
Chiều tịch dương chìm khuất,
Trên tơ đàn,
Tí tách
Mưa sa...
(Vô Ngã, Đêm đọc Cổ thi)
 
Do niềm kính trọng đối với một nhà thơ tiền bối, một soạn giả Hán học uyên thâm, một người bạn vong niên có tầm nhìn sâu suốt, tôi viết những dòng này và nhận xuất bản cuốn sách cho anh. Tôi tin rằng “300 năm Thơ Văn Cổ” của Phạm Khắc Hàm là một bộ sách quí giá sẽ được hiện ra trong Tủ sách Văn học Dân tộc và người đọc chọn lọc đâu đó sau này.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Ba 2026(Xem: 591)
Nỗi buồn theo khắp nhân gian Niềm vui thoáng chốc xua tan muộn phiền
01 Tháng Ba 2026(Xem: 552)
Trời cao đất rộng bao la Tân Uyên lưu đấu quê cha... nghìn trùng....
01 Tháng Ba 2026(Xem: 626)
Đêm giao thừa ai cũng vui Vì sao mình lại buồn hiu thế nầy
20 Tháng Hai 2026(Xem: 797)
Đừng để lạc mất nhau anh nhé Ôm nhau ôm Xuân, hãy ôm ghì….
26 Tháng Giêng 2026(Xem: 1153)
Khi lòng anh là một cuộc bể dâu, Để em mãi đi tìm anh ảo vọng
05 Tháng Giêng 2026(Xem: 1702)
Thức dậy đi từng trang lịch sử Những chuyện buồn vui lẫn tủi hờn
19 Tháng Mười Hai 2025(Xem: 1598)
Thằng chôn thây trong tù đầy khổ ải! Thằng lưu vong nhớ mãi chuyện ngày xưa
15 Tháng Mười Một 2025(Xem: 3125)
Đừng về nghe mưa rơi, Từng giọt ngắn giọt dài Anh đâu rồi anh ơi, Tình buồn tình nồng say..
13 Tháng Mười Một 2025(Xem: 3049)
Sánh vai nhau thì thầm bao lời nói Ta dìu nhau bên con suối “Dốc Mơ”
22 Tháng Mười 2025(Xem: 3314)
Hãy rót cho đầy...nào cạn cốc Thế sự thăng trầm mặc rủi may..
18 Tháng Chín 2025(Xem: 3585)
nếu vì em mà thiên tài chán sống thì cũng vì em ta ngại bước xa đời!
18 Tháng Chín 2025(Xem: 4252)
Hôm em êm ả điệu ngồi Sau lưng là những tình ơi hỡi tình!
15 Tháng Tám 2025(Xem: 3802)
Nhớ chi một thời yêu lầm lỡ Mình ta buông bỏ giũa mênh man
29 Tháng Bảy 2025(Xem: 3119)
Ai cũng có phút giây ngoài chồng ngoài vợ Đừng có trách chi những phút xao lòng!
29 Tháng Bảy 2025(Xem: 4301)
Ông có gặp thằng con tôi hao hao... Tôi nhớ... Nó ...người ...như ông.
16 Tháng Sáu 2025(Xem: 3450)
Êm như mẹ ru trưa Hè vắng Đất tổ tôi tơi tả bao phen.
02 Tháng Sáu 2025(Xem: 4754)
Có ai đâu mà chia với sẻ Trời không đất không, mình với mình!
26 Tháng Năm 2025(Xem: 5164)
Đứng nghiêm mộ chí đôi hàng Ngày sau chói rạng ân ban điển thừa...
26 Tháng Năm 2025(Xem: 3750)
Ai buồn khóc lẻ loi Ai cười vui hạnh phúc Cuộc đời lặng lẽ trôi, Bên tro tàn nghi ngút.!
08 Tháng Năm 2025(Xem: 4330)
Tôi về gom kỹ niệm, Chôn xuống mộ lòng sâu Nói chi để buồn thêm, Cố nhân, cố nhân đâu?
26 Tháng Tư 2025(Xem: 4785)
Hơn thua chi việc được mất hay còn Đơn giản sống đường dưới chân hoa nở.
16 Tháng Tư 2025(Xem: 3872)
Hỡi tình tứ giữa đời giông bão Thương đôi mình suốt kiếp người dưng
29 Tháng Giêng 2025(Xem: 4778)
Lớn từ phố nhỏ thân quen Bao năm xuôi ngược nào quên phố gầy
29 Tháng Giêng 2025(Xem: 4406)
xuân chúc mọi nhà một chữ vui . đời trăm yến tiệc cũng trôi xuôi
26 Tháng Mười Một 2024(Xem: 5748)
Cảm ơn mọi việc trên đời Giúp ta khôn lớn, giúp ta trưởng thành!
31 Tháng Mười 2024(Xem: 5428)
Ngỡ sông quê chảy vờn hương khói Nghe tiếng cu kêu sực nhớ làng.
19 Tháng Mười 2024(Xem: 5884)
Phận dân đen, chỉ cam chịu tủi hờn… Mong lũ quỷ một ngày lên giàn hỏa…
13 Tháng Chín 2024(Xem: 6620)
Vết sẹo đã xanh um lòng phố cũ Đời quanh co lạ lẫm dáng Sài Gòn
13 Tháng Chín 2024(Xem: 6971)
Chờ ai thêm một tuổi Chắc ngăn cặp đã đầy
11 Tháng Chín 2024(Xem: 7069)
Đây là bài thơ cuối cùng của NGUYỄN TẤT NHIÊN .
28 Tháng Bảy 2024(Xem: 6314)
Duới giàn hoa giấy tím Lần đầu anh hôn em
28 Tháng Bảy 2024(Xem: 7026)
Ta ngồi đối diện đêm đen Ngoài xa súng nổ âm rền canh thâu
28 Tháng Bảy 2024(Xem: 6751)
Và ảo giác đã một lần tan biến Miền hoa niên giờ trắng xóa ưu phiền.
28 Tháng Bảy 2024(Xem: 6642)
trên khúc sông quê Kính lòng hồi hướng bồ đề tịnh tâm.
23 Tháng Bảy 2024(Xem: 6874)
Để nghe tiếng khóc em lạ lẫm Như còn trầm uất giữa u mê
23 Tháng Bảy 2024(Xem: 7731)
Vượt chông gai rồi mùa xuân sẽ đến Đoạn cuối rồi tôi chỉ chọn niềm vui.
11 Tháng Bảy 2024(Xem: 7197)
Em đã ngút ngàn xa xôi... Vòng tay buông xuôi... rã rời...
26 Tháng Sáu 2024(Xem: 8223)
Phù hiệu Ngô Quyên đã lâu không lạ Xin ngồi ngang nihau, không chuyên sang hèn
24 Tháng Sáu 2024(Xem: 8356)
Nhị tỷ cảm thông " ngôn bất tận... " Đường thi bắt nhịp, vọng, thành Đà
17 Tháng Sáu 2024(Xem: 8431)
Cảm ơn trời đổ cơn mưa Ta nằm ru giấc thẹn thùa trăm năm
17 Tháng Sáu 2024(Xem: 8242)
Căm thù giặc Pháp xâm lăng Đứng lên chống lại thực dân bạo quyền
17 Tháng Sáu 2024(Xem: 8500)
Dù Cha đang ở rất xa Mà lòng con vẫn nhớ hoài Cha ơi!
10 Tháng Sáu 2024(Xem: 8129)
Chia tay bối rối, chia tay rối Ngọn trúc tre buồn, ngọn trúc tre
03 Tháng Sáu 2024(Xem: 8438)
Lòng vui,vạt nắng tan đầu ngõ, Dạ mãn,làn dông phủ mái nhà.
21 Tháng Năm 2024(Xem: 7698)
Mãn kiếp có chăng ngày trở lại? Muôn trùng cách trở ngậm ngùi ta!
12 Tháng Năm 2024(Xem: 9279)
Hương án linh diên hương khói tỏa Ưu tư trầm mặc vọng về người.
02 Tháng Năm 2024(Xem: 8307)
Nước non một dải lâu rồi tháng tư hát mãi lòng người chênh chao
02 Tháng Năm 2024(Xem: 8085)
Ngàn năm… dẫu có ngàn năm nữa… Tình muộn… chỉ là mộng ảo thôi !