3:09 SA
Thứ Sáu
18
Tháng Chín
2020

SẦU ĐÂU CHƯA RỤNG - AnDNHạ

26 Tháng Mười 201312:00 SA(Xem: 8533)
Sầu Đâu Chưa Rụng   

alt

 Buổi sớm mai với khoảng không gian úa lặng, mấy tán lá đượm vàng nằm im ngậm đầy sương sớm như còn mê ngủ với bầu trời đằng đặc không chịu trôi. Những ánh nắng xuyên không thấu nhành cây buông hửng hờ bên ô cửa, nên chỉ thả xuống mấy đốm nắng lợt nhách nằm buồn hiu trên chiếc bàn nhỏ quen thuộc tôi kê sát cạnh cửa sổ ngó ra bên ngoài, ở đó có chú chim nhỏ làm tổ bên mái hiên, sáng nay chú bay đi đâu mà rời tổ sớm ...

 Mùa Thu đã về, cái hiu hiu heo may làm tôi nhớ gì đâu những điều xa ngái, rồi ngồi đây loay hoay như đùa nghịch với những con chữ vì gắn ghép mãi cũng không ra hồn những hoài niệm trong tôi. Tôi mênh mang nhớ tuổi thơ lon ton nắm tay theo má ra chợ, ngó má ngồi lựa những bó rau xanh mướt còn ngọn tươi nguyên, mà nghe thèm sao một bửa cơm canh do tay má nấu ... Chưa kịp xong với buổi đi chợ cùng má, tôi đã vội vàng nhớ ơi là nhớ ba tôi dáng gầy gò trở về nhà, bước chậm rãi trên khoảng sân rộng mệt mõi sau một ngày vất vả, nhưng ba tôi vẫn cười và hay ôm tôi vào lòng vuốt tóc tôi, ba tôi hiền lắm, tôi chẳng nghe ba tôi than thở hay la rầy anh chị em tôi bao giờ.

 Tỉnh lỵ tôi sống ngày xưa còn thưa vắng, tôi nhớ cứ chiều chiều đám con trai rủ nhau đá banh bên đường, thỉnh thoảng xe chạy qua lại dạt đứng vào lề đường, xe vừa khuất cả đám lại ào ra dành rượt có mỗi trái banh, la hét vang rần cả con phố, tôi và mấy đứa bạn khi thì chơi cò cò bửa lại nhảy dây trước sân nhà ... Vòng dây quay tiếp chưa kịp qua khỏi đầu, tôi nhớ tôi nghịch ngợm trong buổi tan học trời mưa vừa dứt, trên đường về gặp vũng nước con con đọng lại vệ đường, rủ bạn co chân nhảy qua chứ không thèm tránh rồi cười hồn nhiên cùng nhau ... Tiếng cười tuổi thơ như vang lên rõ ràng chưa dứt, tôi lại thấy mình đằm thắm hơn khi lần đầu được mặc áo dài đi học, cái cảm giác của bàn tay nắm vạt áo dài vén nhẹ nhàng khi ngồi xuống, rồi điệu đàng giữ lại vạt áo mỗi khi có cơn gió thổi bay, làm tôi thích thú đến ngơ ngẩn gì đâu (không như hồi còn nhỏ phải dùng khăn lông nhét vào lưng quần để giả làm áo dài chơi trò chơi cô giáo, mỗi lần vén để ngồi nó nặng chịch và cứ hay bị tuột hoài thôi). Tôi lại nhớ tôi thời thiếu nữ, những trang vỡ học trò dấu riêng trang cuối cho tên ai viết đầy không hàng lối xen lẫn những câu thơ ...

 Cứ vậy, tôi níu con chữ này tôi ôm lấy con chữ kia, tôi nhặt nhạnh không kịp giữa những hồi ức lùa về làm tôi mệt nhoài sắp xếp lung tung không lần nào thành tròn vẹn nỗi hoài niệm ngỗn ngang giăng mắc trong tôi, nếu có ai từng đọc và để ý sẽ thấy tôi khư khư hoài với mấy con chữ nhớ nhung nhạt nhẽo, sẽ thấy chữ nghĩa tôi mông lung không đầu không cuối, sẽ thấy tôi lưng chừng lơ lững với những kỷ niệm quê òm trong cái thành phố nhỏ xíu với dăm ba con đường không chút thơ mộng nào ngang dọc đan nhau (vậy đó, nhưng tôi giờ tha hương vẫn yêu mến đến muội cả lòng!) ... Nhưng biết làm sao khi tôi thương nhớ mà vụng về không diễn tả được, nhưng hãy tin tôi, đằng sau những con chữ là một tấm lòng, là nỗi nhớ thương ngày càng dày lên theo tuổi tác, là bao lần tôi muốn chết giấc trong nỗi nhớ quê nhà.
 
Tôi đã một mình đi xa, nên tôi phải mang bệnh nhớ nhung, cái nhớ mông lung của người xa xứ, đọc gì, nghe gì, thấy gì là lại gợi nhớ nấy. Và trong nỗi nhớ đổ nghiêng đổ ngửa bên đời, có cái làm mình vui mình hạnh phúc, có cái nhớ về là nức nở suốt tâm can ... Làm sao đây, đâu có "trái sầu rụng rơi" nào như trong một bài hát khi kỷ niệm là một điều không thể tô vẽ đổi thay, nên chắc rồi tôi lại rối ren với chút ít chữ nghĩa đi hoang rời rạc, khi nỗi hoài niệm nao nao lòng cựa mình thức giấc trước mỗi bước mùa về ...

October 25, 2013
AnDNHạ
 blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 170007)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
30 Tháng Tám 2020(Xem: 247)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 321)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 370)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 355)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 374)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 700)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 826)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 703)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1094)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1032)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1008)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 769)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 41398)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 61275)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 19506)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 831)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 813)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 869)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 886)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 676)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 838)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 932)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 763)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 811)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1028)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 877)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 811)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 933)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 828)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1230)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1084)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1743)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1478)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1871)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 1986)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 1743)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2093)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 1814)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2278)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 685)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 1780)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 1885)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2093)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 3831)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 1982)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 1989)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 1834)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 2045)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ
05 Tháng Năm 2019(Xem: 1887)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.