11:35 CH
Thứ Năm
17
Tháng Mười
2019

KHÔNG CÒN... LÊ DU MIÊN

04 Tháng Mười Hai 201312:00 SA(Xem: 6103)

 sad-lady-large-content

Không Còn…*

(lan man theo “Không Còn…” của Tưởng Dung)

 

Không còn tia nng nào

chy dài trên tay em,

sáng hôm nay,

khi mở tung cánh cửa

kiếm tìm…

bóng anh,

đang vẫn còn quanh quẩn?(*)

 Nghi mở tung cửa sổ. Ngọn gió mùa ùa vào. Nàng không sao kềm lại thân thể run rẩy vì lạnh. Đông đã về rồi trên thành phố và mặt trời dường như luôn vắng bóng. Mặt trời thoáng chốc đi nghỉ đông…Và riêng nàng mùa đông này thật khủng khiếp. Vĩnh viễn xa anh…Dù biết thế mà người ta vẫn kiếm tìm. Kiếm tìm một điều vô vọng để níu kéo cái hy vọng hay để tự lừa dối mình, để mong một cơ hội thoát qua cái mất mát, thoát qua sự chia lìa bi thảm nhất trong đời. Dù biết là vô thường, dù biết rằng “có có, không không” trong cõi nhân gian này chỉ là ảo thức. Nàng cũng thế…vẫn bị cuốn trôi theo dòng đời. Trần gian vẫn vô tình với nỗi khát vọng của nàng. Mở tung cửa sáng nay để muốn thấy rằng những gì xẩy ra vài ngày qua chỉ là giả tạo. Mở tung cửa để mong rằng sẽ thấy anh vẫn còn quẩn quanh với nụ cười hiền hoà:

 -Em tìm gì bên khung cửa?

 -Em tìm anh…Anh của những tháng năm yêu dấu …

 -Thì anh đây …Chỉ chơi “hú tìm” với em thôi mà …Sao lại khóc?

 -Em sợ quá …Tưởng mất anh rồi…Khi em chợt nhận ra chẳng còn một sợi nắng nào dù mỏng manh dù vàng úa vương vãi trên tay em. Niềm hạnh phúc ấm áp đó em chợt nhận ra là đã mất rồi từ sáng nay…Mất rồi…Mất thật rồi…

 Đoạn đối thoại đó…mà không. Chỉ là độc thoại, âm thoa nghe nhẹ như những nốt nhạc buồn, nhưng nó lại là những cơn bão về, tàn phá tan nát cõi lòng nàng. Nàng đưa tay lên ôm mặt cùng tiếng khóc bật ra khô khan. Tiếng khóc đã nghẹn câm từ mấy ngày qua.

 Đưa tay nhẹ kéo cánh cửa. Cửa đóng lại như cuộc đời mình cũng vừa khép kín sau đám tang của chồng. Căn phòng lạnh lẽo mênh mông. Bước lại bên giường ngủ. Xòe tay vuốt nhẹ tấm “ra” như vuốt nhẹ trên da thịt anh những đêm ân ái. Nghi nhắm mắt lại nghe những hư hao đang chảy chất cường toan tiêu hủy dòng máu mình.

 Nghi bước ra đường. Những làn mưa mỏng vuốt ve trên khuôn mặt tiều tuỵ. Dáng nàng xiêu xiêu. Thỉnh thoảng một cơn gió thổi mạnh. Tà áo Nghi bay mơ hồ như những chiếc lá cuối thu của những ngày mây xám. Đứng đợi xe bus. Đoạn đường Sunnyside dẫn đến nghĩa trang Gethsemani ngoằn ngoèo buồn ảm đạm. Gió vẫn còn đó, nhưng gió đã chẳng lùa làn tóc rối, những lọn tóc rối ướt đẫm, dầm dề bên giải khăn sô trắng. Bức tượng mẹ Maria ôm xác Chúa đọng những giọt nước long lanh bên cổng nghĩa trang đã chẳng dấu đi niềm đau xót khôn cùng. Nghi thẫn thờ bước tới chậm chạp…Nhưng cho dù có đi nhanh hơn thì cũng chẳng thể thu ngắn được khoảng cách giữa nàng và chồng lúc này. Ông bà thường nói “âm dương cách trở”. Còn cách trở nào xa hơn?

Không còn ngọn gió nào

vờn trên làn tóc rối,

mơn man bờ vai em.

mỗi khi thức giấc,

thay cho anh

đã không còn bên cạnh!(*)

 Không anh bên cạnh, đời còn ý nghĩa gì. Ngày nào xa tắp của ba mươi năm xưa, anh cũng đã ra đi một đêm tối đen như mực. Những tưởng cũng đã không còn gặp lại nhau nữa. Nghi cùng bầy con ở lại ôm nhau cầu xin ơn trên cho anh bình an trên chuyến vượt biển hãi hùng. Và những ngày ngóng tin khoắc khoải lo âu. Những gió táp phong ba, những tên hải tặc hung hiểm đã từng đêm giầy xéo đạp nát tim nàng. Cuối cùng biển cũng lặng khi nhận tin anh đã yên bình tới đảo Pulau Bidong. Nghi đã sống những ngày tháng ấy cô đơn. Những khát khao cuồn cuộn như sóng. Những thèm muốn thúc dục não người:

Không còn bờ môi nào

gần gũi,

dịu dàng

trao cho em

những nụ hôn ướt đẫm,

khát khao…

như những ngày mưa bão!(*)

 Nghi chợt đưa những ngón tay thon rà trên làn môi mọng. Cảm ơn trời, cám ơn anh đã vẫn giữ nguyên vẹn cho em môi thơm của những ngày hoa mộng, dù bây giờ tuổi đời chồng chất. Nghi bất chợt lan man về nụ hôn đầu đời anh trao cho nàng. Suốt đời không quên vị ngọt. Suốt đời không quên sự rung động nhũn người và làm sao quên hạnh phúc vỡ bờ của những năm sống cùng nhau. Mùi hoa bưởi ngát thơm của một đêm trăng nào với vòng tay anh đắm đuối. Anh và nàng quyện vào nhau như hòa tan thành một, lâng lâng như bay bổng, ru hồn như giấc mộng liêu trai…Hình ảnh quê nghèo năm xưa với những hẹn hò cuống quít hiện về như lưỡi dao sắc cắt sâu vào da thịt nàng…Còn đâu…Không còn bờ môi ngày hôm qua, gần gũi , dịu dàng …Môi em rồi sẽ khô. Đời em rồi sẽ héo.

Không còn vòng tay nào

rạo rực, cuộn tròn

đời ta

vào nhau

để đất trời

cuồng quay

cho quên đời đắng cay(*)

 Ngày xum họp trên vùng đất tự do dường như ngắn ngủi dù ơn Trời đã cho ta may mắn hơn người. Biết bao người đã làm mồi cho cá, làm đồ chơi thoả mãn cho hải tặc. Biết bao người đã chẳng có ngày xum họp và mơ ước bến bờ tự do đã muôn đời chìm sâu vào lòng đại dương. Con thuyền đã chẳng tới bến. Đắng cay trùng trùng. Anh đã lên tàu về một nơi xa xôi nào đó, biết có vui hơn không cái trần ai khoai củ này. Nợ đời, nợ người đã trả xong anh miên viễn thong dong, rũ bỏ tất cả, kể cả vợ con …Anh từng dặn nàng …Anh đi là giải thoát khỏi ao tù bụi bặm và vì thế đừng than đừng khóc, đừng níu kéo. Ngày còn bé, sớm mồ côi cha, hằng ngày hình ảnh mẹ bỏ quên tuổi xuân, cặm cụi ruộng đồng luôn làm anh xót xa héo hắt, bất lực trước sự nghèo túng và dĩ nhiên nó kéo theo cái hệ luỵ tầm thường trước mắt người đời. Có gì vui? Ngày khôn lớn, quê hương chiến tranh…Anh lăn vào khói lửa. Chết hụt bao lần, đạn găm đầy thẹo, là nỗi lo lắng cho mẹ hằng đêm. Có gì vui? Khi đất nước im tiếng súng, anh mang thân tù tội bị đầy ải nơi rừng thiêng nước độc, bị đối xử không bằng một con vật. Có gì vui? Tù về cưới vợ, cùng nhau đổ mồ hôi trên vùng gọi là kinh tế mới, bữa đói bữa no, nhìn nhau mà ngao ngán ...Rồi đành đoạn chia tay, anh đi vượt biên không hẹn ngày về để buồn cho cả hai…Ngày anh bảo lãnh được vợ con qua thì anh lại đổ bệnh do đã bị vắt kiệt sức những năm tháng mà kẻ thắng cuộc gọi là cải tạo, làm khổ vợ con bận bịu chăm lo nơi đất khách quê người…Nhìn lại cả cuộc đời anh có gì vui? Vâng có gì vui đâu anh…Nhưng làm sao bảo em đừng buồn, đừng khóc khi cái khổ đau, cay đắng ấy bây giờ một mình em gánh hết. Thân cò lại lủi thủi cò dò nơi cõi tạm này…Những khắc khoải lo âu không còn lời ngọt ngào an uỉ, không cả một đôi mắt cảm thông xớt chia… Không nhận được gì từ đáy sâu tâm hồn. Lời yêu nào em ghiền như thuốc phiện giờ đã vắng lặng rời xa…

Không còn lời yêu nào

ngọt ngào.

đắm say

như lời anh

thì thầm

bên tai.

Ru em giấc mộng dài.(*)

 Cơn mưa đổ nặng hạt. Gió giật từng hồi. Dáng Nghi lung lay trước mộ anh. Người ta bảo phải có duyên nợ mới thành vợ chồng. Anh nợ em ít quá…Chỉ có hơn ba mươi năm thôi anh đã trả xong cả vốn lẫn lời. Anh đã ra đi…Còn lại mình em đang nợ anh với triệu lời yêu thương ngọt ngào. Chúng sẽ thì thầm dày vò mãi bên tai em những âm lượng xa vắng, không thực, khuấy động đời em, réo gọi, nhắc nợ em những tháng ngày còn sót lại giá băng. Em biết em chưa thể … Khi món nợ này chưa được thanh toán sòng phẳng dù biết rằng vô thường đến không bao giờ hẹn trước. Nghi cúi người như một cử chỉ chào từ giã. Người nằm trong mộ sâu có biết không những giọt lệ sầu vương vãi theo từng bước chân lững thững lùi xa. Mưa vẫn vô tình hòa tan hay xoá nhoà buổi sáng, buổi sáng đã oà vỡ ra vẻ chập choạng của màn đêm. Trước mặt Nghi tối thẫm….

 Đứa con gái út đưa Nghi về nhà. Con bé không thấy mẹ đâu, nó biết ngay là mẹ nó ra thăm mộ ba nó. Trời ơi mưa gió thế này…Nó kêu thầm và vội vã ra xe chạy về hướng nghĩa trang. Nó thấy mẹ nó nằm xõng xoài trên đất, người lạnh cóng…

 Nghi bị sốt nằm li bì đã ba ngày. Hôm nay gượng dậy dù cái đầu vẫn còn cháng váng đau. Nàng lại ngồi bên bàn máy, bật laptop lên. Bài thơ “Không còn…” của Tưởng Dung mà nàng đã đọc mấy lần hôm trước tự động hiện ra. Nghi thích thơ của Tưởng Dung. Không bài thơ nào của Tưởng Dung mà Nghi không đọc. Dường như bị lậm cái buồn của lời thơ “Không còn…” mà nàng tưởng chừng như tác gỉa đã nói hộ tâm sự mình. Ừ thật sự không còn, không còn gì…

Không còn gì giữ lại,

Ngoài khắc khoải

đau thương.

giờ chia cách

đôi đường

làm sao biết

bóng em

tìm bóng anh

đến cuối đời,

có gặp?(*)

 Nghi ôm đầu gục xuống bàn. Hai vai nàng rung lên. Âm thanh của những tiếng nấc như tiếng thì thầm, tắc nghẹn:” bóng em tìm bóng anh đến cuối đời, có gặp?”

Lê Du Miên

(11/2013)

(*) bài thơ “Không còn…” của nhà thơ Tưởng Dung.

 

 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 109298)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
04 Tháng Mười 2019(Xem: 88)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 55)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 273)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 539)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 631)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
06 Tháng Tám 2019(Xem: 503)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 606)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 825)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 1496)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 619)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 609)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 511)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 706)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ
05 Tháng Năm 2019(Xem: 672)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 998)
Tướng Lê Văn Hưng và Tướng Nguyễn Khoa Nam đều đã không còn. Nhưng linh hồn họ, chí khí bất khuất của họ bất tử. Tôi không bao giờ quên hai ông
28 Tháng Tư 2019(Xem: 697)
Càng thương nhiều cho tuổi trẻ Việt Nam bây giờ, họ sống mà không có ngày mai, chỉ lo hưởng thụ
28 Tháng Tư 2019(Xem: 566)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được
17 Tháng Tư 2019(Xem: 801)
những trang Quân Sữ lẫy lừng cho Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa mà chính Ông, Ông Đã chinh phục được lòng ngưởng mộ của các tướng lãnh đương thời trong khối Tự Do.
17 Tháng Tư 2019(Xem: 544)
Nguyên nhân,trong thầm nghĩ nhỏ bé của tôi, tôi nghĩ có thể có nhiều người biết chuyên. Biết mà không nói thì biết cũng như không.
10 Tháng Ba 2019(Xem: 628)
Như vậy hồn thiêng lịch sử đứng về phía bạn. Tại những nơi này trái tim Việt Nam nghìn đời nhập vào trái tim bạn để hòa cùng với muôn triệu trái tim Việt Nam
05 Tháng Ba 2019(Xem: 1089)
Hội ái hữu Biên Hòa luôn sát cánh với người Việt trong và ngoài nươc, cùng cất lên tiếng kêu trầm thống cho quê hương đất nước
02 Tháng Ba 2019(Xem: 775)
lâm vào cái cảnh giữ cháu giữ luôn mấy cái cây rau ngoài vườn. Đã vậy còn phải giữ ...Thằng Chả nửa chớ!
02 Tháng Ba 2019(Xem: 917)
Nhưng thật vô cùng quý báu của một tấm lòng. Tội nghiệp chị, con tàu đang chở chị lao vào màn đêm, xé tan bóng tối và lạnh lẽo.
16 Tháng Hai 2019(Xem: 726)
Sau đó nó ở lại trong "hậu trường" chờ đợt bán hàng tiếp theo để lại làm nhiệm vụ thu tiền
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 943)
Người Lính làm thơ còn viết cho người Thầy đáng kính Đại Tá Lê Đạt Công về người đàn em quý mến Chuẩn úy Đỗ Cao Thông
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 939)
Cụ Phó Bảng cho họ được tá túc trong lăng của Cụ, như ngày nào Cụ đã được những tấm lòng người miền Nam cho tá túc, trên bước đường lưu lạc của Cụ
06 Tháng Giêng 2019(Xem: 1037)
Mà thôi! Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Tui cũng lại đang đeo … Khẩu trang! Có ai thấy cái mặt sượng sùng quê mấy cục đâu.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 45921)
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!
27 Tháng Tám 2018(Xem: 47168)
Nhạc khúc “Trở về mái nhà xưa” của Phạm Duy đã đem minh triết Đông Phương hòa quyện vào tính lãng mạn trữ tình của Tây Phương.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 1940)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
16 Tháng Bảy 2018(Xem: 1497)
Những mơ ước mà Mbappé đã thực hiện và mang đến những kết quả và hình ảnh đẹp đó là một gương sáng cho các người trẻ tuổi và trẻ em ở các khu banlieux
28 Tháng Năm 2018(Xem: 2385)
Cúi đầu tạ với quê hương. Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”
13 Tháng Năm 2018(Xem: 2308)
Nguyện trên chư Phật luôn gia hộ Má được phước lành kiếp tái sanh.
13 Tháng Năm 2018(Xem: 1928)
Trời Cali hôm nay dường như đầy u ám như muốn ôm cả nỗi buồn người mẹ trong ngày Mother Day
21 Tháng Ba 2018(Xem: 47723)
Mùa xuân chỉ vừa mới nhón bước chân đi thôi mà, mùa hạ còn mãi tít xa kia ngóng vương mộng ảo
08 Tháng Ba 2018(Xem: 47568)
Bởi mỗi lần cả gia đình Tôi đi chung đến thăm,Ông Cố luôn luôn để sẵn tiền trong túi rút ra cho hai chắt,sau khi chúng ôm hun bên má.
03 Tháng Hai 2018(Xem: 47232)
Mẹ mong sao con mình thành nhân, phải sống cho có nghĩa, cho dù phải đánh đổi cái giá quá đắt cho đời mình
30 Tháng Giêng 2018(Xem: 1921)
Đứa cháu ở nhà ra xua đuổi cũng không kết quả, nó chán nản bỏ vào trong nhà... . Cuộc chiến đấu càng lúc càng khốc liệt...
06 Tháng Giêng 2018(Xem: 2065)
Dòng sông mây chở lá vàng mơ đã chìm hẳn vào bầu trời đêm rộng lớn, tôi thấy lòng mình bùi ngùi muốn khóc, tôi mơ
03 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1867)
Và đâu phải chỉ tháng 12 không biết đến đợi chờ ... Có giã từ nhau cũng phải gửi lại chút lời
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1850)
tôi cũng xin cám ơn một nửa thương yêu của tôi đã cùng tôi vượt qua những đoạn đường chông gai thử thách, chia ngọt, sẻ bùi
20 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1843)
Tự do hạnh phúc với cơm no áo ấm là điều mà chúng ta có thể san sẻ cùng nhau.
17 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1905)
Con đường chúng ta đi còn rất dài. Em không mong chúng ta sẽ tránh được những lần chớp tắt. Em chỉ mong rằng chúng ta đủ TIN YÊU
09 Tháng Mười Một 2017(Xem: 2038)
nhưng thấm đậm tình của người miền Nam, của các anh lính Việt Nam Cộng Hoà. Thử lắng đọng lòng mình, nghe và cảm nhận các bạn nhé.
28 Tháng Mười 2017(Xem: 1830)
cứ tiếp tục đi, không có con đường nào bằng phẳng, cũng không có lối mòn để đi ra
01 Tháng Mười 2017(Xem: 2263)
Một thoáng chốc buồng tim chợt đau nhói, khi nhớ về những con đường với những thân quen của Biên Hòa xưa cũ.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 2138)
Tôn chỉ của dân VNCH, của QLVNCH, của chính phủ VNCH là TÔN TRỌNG CON NGƯỜI, cách hành sự chứa đầy tình người.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 2117)
Hãy gắng lên ông xã. Moi việc rồi sẽ qua. Như cháu mình đã viết. "Người lính" không dễ dàng bị khuất phục.