4:48 SA
Thứ Năm
18
Tháng Mười
2018

HÀNH ĐỘNG CÁ NHÂN VS HÀNH ĐỘNG TẬP THỂ

19 Tháng Mười Hai 201312:00 SA(Xem: 5302)


vocam1
 
-“Kẻ nào chấp nhận cái ác mà không phản đối chắc chắn là tiếp tay cho cái ác lộng hành” (He who accepts evil without protesting against it is really cooperating with it) và
-“Cuộc đời của chúng ta bắt đầu chấm dứt khi chúng ta lặng thinh trước những vấn đề sống còn” (Our lives begin to end the day we become silent about things that matter).
(Given By Martin Luther King)
   
 Hành động cá nhân vs hành động tập thể

vocam2
Hướng Dương txđ Tôi đọc bài Ngồi Nhìn Hòn Dái Đâm Đinh chị Phạm Thị Hoài post ngày 16 tháng 11 năm 2013 mà thấy lòng buồn vô tả, buồn cho thân phận con người Việt Nam mà tôi là một, buồn cho vận mệnh đất nước sa sút tới tận cùng đã hơn nửa thế kỷ mà chưa có dấu hiệu gì sẽ khá hơn. Quê hương tôi vẫn mịt mù tăm tối mà cả dân tộc tôi vẫn trơ trơ không tìm đường giải cứu, đất nước vẫn chịu số phận khốn nạn không có lối thoát. Chưa bao giờ con người phải chịu sự vô vọng trong một thời gian lâu như thế.

Bài viết của chị Phạm Thị Hoài như sau – kèm theo tấm hình thấy mà rợn tóc gáy:

vocam3
"Một người đàn ông đến trước Lăng Lenin tại Quảng trường Đỏ, cởi bỏ hết áo quần, ngồi bệt xuống, dùng búa đóng một chiếc đinh dài xuyên qua bìu dái, găm chặt cặp tinh hoàn của mình xuống nền đá lát địa điểm nổi tiếng này.

Nghệ sĩ Nga Pyotr Pavlensky tuyên bố rằng màn trình diễn mang tên Fixation của mình hôm Chủ nhật tuần trước, nhân Ngày Cảnh sát Nga, là “ẩn dụ về sự vô cảm, sự thờ ơ với chính trị và thái độ duy định mệnh của xã hội Nga hiện đại”.

Nước Nga đang trở thành một nhà nước cảnh sát, song thay vì sử dụng sức mạnh của số đông thì dân chúng chỉ bất động ngồi nhìn chính quyền tóm chặt dái mình, đóng đinh mình vào nền tảng của chế độ và phó mặc cho số phận. Một ẩn dụ mạnh. Một chân dung bạo liệt về bạo lực và bất lực. Một tuyên ngôn đau đớn về tuyệt vọng và khuất phục.

Quảng trường Ba Đình cũng là khung cảnh thích hợp cho hành động nghệ thuật ấy. Một hành động cực đoan. Song trong nghệ thuật, cực đoan bao nhiêu cũng không đủ.

Một nghệ sĩ ở truồng nhìn hòn dái mình bị đóng đinh cho dính chặt xuống viên đá lót đường là một ẩn dụ của sự vô cảm, sự thờ ơ đối với chính trị và tính chất chấp nhận định mệnh của xã hội Nga - "A naked artist, looking at his testicles nailed to the cobblestone is a metaphor of apathy, political indifference, and fatalism of Russian society" - lời tuyên bố của Pavlensky gửi cho các cơ quan truyền thông"

Đọc mới thấy rằng chẳng ở Việt Nam thôi mà ngay ở Nga, một nơi xưa kia được coi là cái nôi của chế độ Cộng Sản, nơi cái chế độ khốn nạn bất nhân thất đức đó đã sụp đổ sau hơn nữa thế kỷ (1922-1991) tác oai tác quái, người dân cũng “chỉ bất động ngồi nhìn chính quyền tóm dái mình”, “phó mặc cho số phận.”



vocam4
Cái tài của nghệ sĩ Pyotr Pavlensky, 29 tuổi đời, là ông đã biết dùng những màn trình diễn có mãnh lực mà cô đọng ý nghĩa để nói lên cái thảm cảnh của người dân sống trong một chế độ độc tài. Mới tháng ngày 23 tháng 7, ông đã xuất hiện trước nhà thờ lớn Kazan ở St Petersburg với cái miệng khâu lại bằng sợi thô – xem hình - để phản đối việc chính phủ kiểm duyệt và cấm đoán lời nói và hạnh động của người dân. Ông tuyên bố: “khi khâu miệng tôi lại trước Thánh Đường Kazan, tôi muốn cho mọi người biết rằng với tư cách một nghệ sĩ của nước Nga đương thời tôi chống đối việc ngăn cấm quyền tự do của công luận. Tôi chán ngấy việc dọa dẫm xã hội, chán ngấy sự hoàng vía của đám đông dân chúng, chán thấy vẻ mặt sợ hãi của họ khắp mọi nơi” - «By suturing my mouth in front of the Kazan Cathedral, I wanted to show position of the artist in contemporary Russia: a ban on publicity. I am sickened by intimidation of society, mass paranoia, which manifestations I see everywhere»”.

vocam5
Và trước đó hai tuần, vào ngày 3 tháng 7, cũng tại St Petersburg ông đã cởi hết quần áo để trần truồng cuốn quanh người một hàng rào kẽm gai nằm lăn lộn dưới đường đi để phản đối chính thể độc tài Nga. Trả lời cuộc phỏng vấn mới nhất của nhà báo Kathy Lally ông nói “Cuộc trình diễn của tôi trước công chúng nhằm kêu gọi thức tỉnh. Không phải Chính quyền đã nắm những hòn dái của họ. Chính họ đã để vậy. Cả nước sẽ biến thành một quốc gia cảnh sát trị nếu người dân cứ ù lì” - “It was my appeal to society: It’s not the authorities who hold people by their balls. It’s people themselves. The country will turn into a police state if people do nothing.”

Nếu nhìn phiến diện vào những cảnh ngoạn mục trên, người ta cho rằng anh chàng nghệ sĩ này muốn phản đối chính quyền Nga, nhưng nghe kỹ những lời giải thích của anh mới hiểu rằng anh ta đang phản đối cái xã hội ù lỳ, vô cảm trước việc nhà nước trấn áp quyền tự do của nhân dân. Anh ta muốn banh mắt người dân Nga ra, muốn người dân không còn thờ ơ lãnh đạm trước sự tấn công vào cái quyền làm người của mình nữa. Cái xã hội mà họ đang sống là do chính họ tạo nên: Chính họ đã tự mình nô lệ hóa mình khi họ cứ câm miệng trước sự trấn áp của nhà nước. Muốn xã hội thay đổi thì người dân phải thôi thờ ơ, phải mở miệng ra mà hét to, phải ra tay, phải hành động. Thái độ không quan tâm của người dân đã làm cho chính thể độc tài tiếp tục ngự trị, và không những thế, ngày càng phát triển quyền lực và lộng hành.
Nhưng vấn đề đặt ra là liệu hành động tiêu cực của anh chàng Pavlensky có tác dụng gì tới những người đồng bào của anh hay không, hay họ chỉ coi đó là cuộc trình diễn ngoạn mục của một anh chàng điên khùng? Mà quả thật cảnh sát Nga không hề bỏ tù anh ta, mà chỉ đưa anh ta vào nhà thương để được kiểm tra tâm thần mà thôi – Bác sĩ chữa trị vết thương cho anh rồi thả cho anh ra về, sau khi thấy tình trạng tâm thần của anh không có gì là bất bình thường.
Hành động cá nhân tiêu cực của anh cũng như hành động của ông “kỹ sư” nông dân Đoàn Văn Vươn chỉ có thể gây một tiếng vang, nhưng tiếng vang đó không có tác dụng bao nhiêu và với thời gian – không dài lắm – thì nó chìm vào quên lãng. Nó có thể có một tác động tâm lý nhất thời, người ta có thể hoặc kính phục hành động hy sinh của họ - vì mấy ai dám làm như thế - hoặc cười ruồi cho rằng đó chỉ là hành động thiếu suy nghĩ, thiếu ý thức - nếu không muốn nói là vô ý thức - của một cá nhân.
Mà ý thức là cái khả năng đầu tiên quan trọng nhất của con người. Người ta cần ý thức việc gì phải làm, việc gì nên làm, và việc gì có thể làm. Chẳng nói tới con người vô ý thức làm gì, vì họ chẳng khác gì cây cỏ hay hòn đá trơ trơ. Vô ý thức đồng nghĩa với sự vô cảm, sự lãnh đạm, sự thờ ơ, đồng nghĩa với chủ trương “mặc kệ nó”, chủ trương khỏi quan tâm, chủ trương bất cần. Nói vô ý thức là nói tới những người không có khả năng ý thức, chứ không nói tới những người có khá năng ý thức nhưng lại có thái độ vô ý thức. Cái loại vô ý thức sau này thì nó mới thật đáng trách, thật đáng khinh bỉ. Có bao nhiêu người có đầy đủ khả năng ý thức mà lại cứ thờ ơ, lãnh cảm? Họ cứ làm cái mặt lạnh lùng, coi sự việc chung là của người khác, cứ đường ta ta đi, không hơi đâu phải thắc mắc… Hóa ra đối với giống người này, việc cải tạo xã hội là của người khác, không liên quan gì tới họ hết… Chết ai cứ chết, miễn là họ còn sống là được rồi. Khốn nỗi đến khi họ chết thì họ cũng ngậm miệng chịu số phận của mình. Thế mới là… hèn.
Còn những người ý thức và hành động, những kẻ anh hùng đáng được một số người “chân chính” kính phục, thì, khốn nạn thay, họ chỉ là một thiểu số. Mà chính vì là thiểu số nên họ phải hy sinh, hy sinh vì mình và hy sinh cho người khác, hy sinh cả cho những kẻ vô ơn bạc nghĩa. Và vì thế mà chính họ từ từ cũng nhụt chí, họ cũng chán nản, họ thấy rốt cuộc cũng chẳng đi đến đâu, thiệt chỉ về phần mình. Chúng ta, những kẻ đồng hành với họ cũng thông cảm, cũng hiểu rằng lỗi là tại cái xã hội thờ ơ lãnh cảm, cái xã hội hèn nhát, chỉ biết than thân trách phận, cứ cắn răng chịu đựng số phận “dân tộc”.
Thế thì làm sao thoát cho khỏi cái vòng luẩn quẩn này?
Câu trả lời là phải làm sao có một hành động tích cực đồng loạt của toàn thể những thành viên của xã hội.
Hai yếu tố quan trọng là “tích cực” và “đồng loạt”
a. Tích cực là phải hành động sao cho có kết quả. Có nghĩa là phải dùng bạo lực để chống lại bạo lực, phải phá đổ, phải đập tan, phải hủy diệt mà không nhân nhượng. Cái xấu và tàn dư của cái xấu phải bị triệt tiêu không thương tiếc. Phải đi theo con đường mà Cộng Sản đã đi: Dùng phương thức Cộng Sản để hủy diệt Cộng sản.
b. Đồng loạt là phải cùng làm cùng hưởng, cùng đứng lên tàn phá cái mà tất cả đều căm thù, cùng gánh lãnh trách nhiệm, cùng có gan đứng lên chống bọn hại dân bán nước, kẻ thù của toàn dân. Ngày xưa chúng dùng chữ “đồng khởi”, chúng hô hào đồng khởi, chúng hô hào toàn dân vùng dậy. Bây giờ chúng ta củng làm như thế, cũng hô hào đồng khỏi nghĩa, đồng diệt giặc thù, đồng phô trương lòng căm thù chúng, cùng “một sống hai chết” với bọn bán nước hại dân, cùng nhau đi tìm con đường giải cứu cho chính mình và cho cả đất nước.
Đừng hỏi tác giả bài viết này làm sao làm được chuyện “lịch sử này”? Đừng trách tôi “chỉ nói ngon cái miệng, có giỏi thì làm đi, hay chỉ cách cho chúng tôi làm.”
Ai làm? Thế hệ trẻ mới có đầy đủ điều kiện để làm. Chỉ cần thêm người hướng dẫn, lãnh đạo hay cố vần.
Cách làm thì ai cũng biết, vấn đề là có ai dám làm hay không? Tất yếu là phải can đảm, phải gan lì, phải “chịu chơi” phải khôn ngoan sáng suốt, phải kiên trì, phải biết tổ chức, phải mưu mô để chống lại nổi bọn mưu mô v..v… Ngày xưa có Hồ chí Minh và một số nhỏ đồng bọn đứng ra làm cái “cuộc Cách mạng Tháng Tám” để rồi con cháu chúng bây giờ lợi dụng thời cơ mà vơ vét, ăn hại bán nước một cách vô lương tâm. Thì ngày nay cũng có thể có một vài người đứng lên chu toàn cái trách nhiệm lịch sử là hủy diệt chúng, gây lại niềm tự hào dân tộc.
Khi lịch sử xoay vần thì tất yếu chuyện phải xảy ra sẽ xảy ra. Có điều chúng ta vẫn cần cái tia lửa khơi mào cho biến cố nó xảy ra. Và nhất quyết phải tin rằng thời cơ đã chín mùi, cần tổ chức, cần tuyên truyền, cân nuôi dưỡng lòng tin, và cần sẵn sàng hy sinh đồng loạt. Chỉ bằng cách chứng tỏ cho kẻ thù thấy sức mạnh của toàn dân thì chúng mới sợ hãi, chúng mới nhụt chí, không dám tiến thêm bước nữa, trái lại chúng sẽ phải giật lùi, giật lùi mãi cho đến khi đầu hàng hay chết một cách thảm hại.
Lịch sử đã chứng mình rằng mọi chế độ độc tài cuối cùng cũng sẽ chết trước bạo lực của nhân dân.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Năm 2018(Xem: 757)
Nhưng thật là bất ngờ, bất ngờ đến kinh ngạc, khi qua tài liệu đính kèm của tác giả Nguyễn văn Luận, chúng ta được biết kiệt tác của lịch sử này đã được hoàn thành bởi… một người.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 74)
Ngày 2 tháng 4 năm 1972, Đại tướng Fred C. Weyand, Tham mưu trưởng Lục quân Hoa Kỳ và Thiếu tướng Verne L. Bowers, Phụ tá Tham mưu trưởng Lục quân ký thay Tổng thống ân thưởng
09 Tháng Tám 2018(Xem: 278)
xưng vương xưng bá mà lại coi Mỹ là kẻ thù. Trung Quốc sẽ là mục tiêu số một mà Mỹ đang nhắm tới! Hãy chờ xem điều gì sẽ xảy ra!
21 Tháng Giêng 2018(Xem: 614)
Hy vọng rằng tinh thần yêu nước của người Việt trong và ngoài nước sẽ được hướng dẫn đúng mục tiêu, thấy rõ chúng ta bị bọn bán nước cai trị
17 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 751)
Giải tội cho những người nầy, có nghĩa là họ có tội phải chết, nhưng giải đi cho xong để Diêm Vương khỏi mất công
29 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1006)
Thùng giống nhau, nhưng đựng bên trong những thứ khác nhau thì số mệnh của nó cũng khác nhau.
29 Tháng Mười Một 2017(Xem: 819)
Cho dù bạn thân thiện và cư xử đúng mực thế nào, bạn sẽ luôn phải đối mặt với những người không ưa mình và tìm cách dìm bạn đến hết mức có thể.
28 Tháng Hai 2017(Xem: 1905)
Trong niềm nhớ thương khôn nguôi về quê nhà của một người Việt Nam ly hương còn nặng tình hoài cổ
06 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 1751)
ông sếp tôi ủng hộ tất cả những gì tổng thống đắc cử Trump làm, vì (ông) biết Tổng Thống Trump là người sẵn sàng làm tất cả mọi chuyện, miễn là đạt kết quả
06 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 2161)
Biết đâu lịch sử sẽ tái diễn và dân chúng Trung Hoa thoát được nạn độc tài như dân chúng Liên Xô được hưởng cách nay đúng 25 năm.
21 Tháng Mười Một 2016(Xem: 2092)
“chính Đảng Cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo đất nước vượt qua thời kỳ khó khăn sau chiến tranh,” còn theo đại tá Hà thì “Đảng chỉ còn vai trò kìm hãm xã hội thôi
12 Tháng Mười Một 2016(Xem: 1681)
Sao cũng được, miễn là không cắt cổ đổ máu khi thay đổi chính quyền. Bốn năm hay tám năm rồi cũng qua mau. Tâm bình, thế giới bình.
11 Tháng Mười Một 2016(Xem: 1810)
Sau những thất bại liên tục của đảng Cộng Hòa, tới lượt Dân Chủ phải thoát xác….
12 Tháng Sáu 2016(Xem: 2329)
đây là thiết bị dịch cả 2 chiều, nên nó cực kỳ tiện dụng, xóa bỏ đi mọi rào cản của ngôn ngữ.
12 Tháng Sáu 2016(Xem: 4319)
Con sông Đồng Nai đã đưa ta đến tỉnh Biên Hòa (hòa bình ở biên cương), một trấn đã được sáp nhập vào nước ta năm 1653. Khoảng đất này xưa được gọi là Đông Phố
30 Tháng Năm 2016(Xem: 3441)
Người Mỹ gốc Việt cũng có rất nhiều mà điển hình là ông Bùi Văn Phú hiện là giáo sư tại California sau khi tốt nghiệp UC Berkeley đã tham gia
20 Tháng Năm 2016(Xem: 4622)
Con Cháu chúng ta sẽ không còn cần bằng lái xe nữa và sẽ không bao giờ sở hữu một chiếc xe hơi.
09 Tháng Tư 2016(Xem: 1536)
"Nước Mỹ đã không hiểu được cuộc xung đột kém nghiêm trọng, đã không phô diễn đuợc năng lực tương xứng chống lại nó."
06 Tháng Tư 2016(Xem: 3336)
xin kính cẩn nghiêng mình trước vong linh của những Anh Hùng Liệt Nữ... vô danh, vĩnh biệt với muôn vàn tiếc thương!.
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 4759)
25 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 3706)
Xem lại những hình ảnh Sài Gòn xưa cũng có thể vừa để hoài niệm, vừa để trân quý một thời đại tốt đẹp mà
06 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 2762)
ngót trăm người còn nán lại đến giờ phút chót để tận mắt ngắm nhìn hay tận tay sờ được nhiều giá trị văn hóa chỉ từng nghe nói
07 Tháng Mười Một 2015(Xem: 3183)
Medicare Advantage từ 15 tháng 10 đến 7 tháng 12 là lúc quý vị có medicare cần xem lại chương trình bảo hiểm sức khỏe quý vị đã lựa chọn
31 Tháng Mười 2015(Xem: 2999)
chỉ một nền Cộng hòa Tam quyền phân lập đơn sơ, khiêm tốn vẫn chỉ là “ một viễn tưởng “ ở ngày mai, nghĩ cũng thật là thảm cho Đất nước và Dân tộc!
24 Tháng Mười 2015(Xem: 3416)
Thành Phố Maribyrnong là thành phố đầu tiên trên toàn cỏi Úc Châu đã biểu quyết công nhận Cờ Vàng
18 Tháng Mười 2015(Xem: 5472)
minh hoạ từ bài viết của Vĩnh Long Hồ,
20 Tháng Chín 2015(Xem: 3860)
Các bạn có thể chuyển cho bất cứ ai cũng là điều nên làm, vì may ra có thể giúp những người chưa bệnh sẽ không bệnh.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 3274)
Quý vị có biết Tuần lễ Giáo Dục về Medicare với tầm mức quốc gia từ 15 tháng chín - 21 Tháng Chín?
23 Tháng Tám 2015(Xem: 3858)
Vai trò của người Bác Sĩ chỉ chiếm 30% phần còn lại là thuốc men và những quyền lợi rộng rải của các chương trình bảo hiểm cung ứng
16 Tháng Tám 2015(Xem: 4186)
nhưng cuối cùng cũng phải tự lực: “Tự mình thắp đuốc mà đi, tự mình là hòn đảo của chính mình”.
09 Tháng Tám 2015(Xem: 3748)
Đó là hành động khẩn cấp cứu nguy Đất nước trong lúc nầy, trước khi việt gian việt cọng ĐẦU HÀNG, giao Đất nước vào tay tàu khựa!
02 Tháng Tám 2015(Xem: 5748)
được nhiều người hát trong suốt 40 năm qua ở hải ngọai mỗi lần sinh họat cộng đồng là ca khúc “ Cờ Ta Bay Trên Quảng Trị Thân Yêu “
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 4199)
Các chuyện này tuy còn xa vời nhưng điều gì cũng có thể xảy ra được. Và thời gian sẽ cho chúng ta câu trả lời rõ ràng nhất!
24 Tháng Sáu 2015(Xem: 4815)
Bắt đầu 3 tháng trước tháng quý vị tròn 65 tuổi, tính cả tháng quý vị tròn 65, và 3 tháng sau sau tháng quý vị tròn 65.
05 Tháng Sáu 2015(Xem: 3896)
Những kẻ tham nhũng trên toàn thế giới hẳn cũng đang lo.
02 Tháng Sáu 2015(Xem: 4782)
Thay đổi một thể chế chính trị cần vài năm. Cải tổ một nền văn hóa cần vài thế hệ cho đến vài thế kỷ để trở thành một nước vĩ đại.
09 Tháng Năm 2015(Xem: 3771)
Khả năng tuyệt vời của trực thăng 4 cánh KHÔNG NGƯỜI LÁI Sẽ ra sau khi 1 cái máy trở thành Vận Động Viên
01 Tháng Tư 2015(Xem: 5738)
Mất đất mà được lòng người là thắng Chiếm được đất mà mất lòng người là thua
31 Tháng Ba 2015(Xem: 5705)
ngày 30-04-1975 không thể gọi là ngày miền Bắc cộng sản giải phóng miền Nam tự do được, mà phải gọi ngược lại là ngày miền Nam đã giải phóng miền Bắc
31 Tháng Ba 2015(Xem: 6999)
Cho đến nay, những thông tin trên vẫn chưa được xác thực và chỉ lưu truyền như một trong nhiều giai thoại về nhà lãnh đạo lừng danh
30 Tháng Ba 2015(Xem: 4538)
Cựu Thủ Tướng Fraser, vị Đại Ân Nhân của CĐNVTD Úc Châu, là người đã thay đổi chính sách di trú của Úc và đã đón nhận gần 56000 Người Việt tỵ nạn
21 Tháng Ba 2015(Xem: 5470)
Đối với chúng tôi, đặt bút ký vào một hiệp ước tương đương với sự đầu hàng là chấp nhận một bản án tử hình, vì cuộc sống không có tự do là sự chết
13 Tháng Ba 2015(Xem: 4944)
Trận Ban Mê Thuột đã đưa tới sụp đổ Quân đoàn II và những sụp đổ kế tiếp lớn lao hơn thế, đó là một khúc quanh bi thảm trong cuộc chiến tranh dài nhất của thế Kỷ
12 Tháng Ba 2015(Xem: 5222)
Đàn ông cả đời đi tìm không phải là Vợ, cũng không phải là Người Tình mà là Hồng Nhan Tri Kỷ .
03 Tháng Ba 2015(Xem: 7647)
Đây là bài viết của tác giả Nguyễn Lộc từ trang báo Xây Dựng trong nước vào ngày 12 tháng 11 năm 2014, không biết đầy là niềm vui hay nỗi buồn của người Biên Hòa?
02 Tháng Ba 2015(Xem: 4454)
là phương châm đầu tiên của cả dân tộc này để rồi những người di dân sau tiếp tục phát triển, bồi đắp triết lý nhân văn ấy.
01 Tháng Ba 2015(Xem: 4676)
Ước mong nhiều Trung Tâm Sinh Hoạt như thế, sẽ được những mạnh thường quân yểm trợ xây dựng nhiều nơi tại hải ngoại.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 5315)
Sen mọc ra từ bùn sình dơ dáy, nhưng lại có cái đức thanh cao của người quân tử