5:00 SA
Thứ Ba
23
Tháng Mười
2018

Cọp Rằn Chương Thiện - Nguyễn Hữu Hạnh

09 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 3704)
chuongthien-large
Cọp Rằn Chương Thiện


“Cọp Rằn Chương Thiện” tên một vỡ kịch, được ban kịch Trần Hùng dàn dựng ờ hãi ngoại nói về cố Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, Tỉnh Trưởng ChươngThiện đã bị tử hình sau khi đã chiến đấu đến giây phút cuối cùng, khi miền nam thất thủ 1975. Ông xuất thân từ lính cọp “Biệt Động Quân”, cũng có thể ông tuổi Dần sinh năm 1938. Lịch sử đã sang trang, nhưng thời gian vẫn chưa xoá mờ được sự tôn kính và thương nhớ vị anh hùng đã nằm xuống, cho bao oan khiên và tức tưởi của dân tộc. Trong khuôn khổ đặc san xuân Canh Dần, thay vì bàn chữ “canh cô mồ quả” của tuổi Canh Dần lận đận lao đao của bạn bè cùng trang lứa, xin dành một sự trân trọng nhưng không thần thanh hoá một nhân vật, chỉ mong ghi lạì tinh cảm riêng tư nhớ về người anh, người lính trung hậu, nghĩa tình. Hồ Ngọc Cẩn “Cọp Rằn Chương Thiện”.

Vùng đất mang tên anh

Chương Thiện nổi tiếng một thời “ Tam Kiến Nhứt Chương”. Bao gồm 4 Tỉnh thuộc miền Tây Nam Phần, gồm Kiến Hòa, Kiến Phong, Kiến Tường và Chương Thiện. Đặc biệt là với người lính khi ra trường, muốn về miền Tây gạo thơm cá ngọt, đều phải “ lạnh giò” khi nghe nói đến “ Tam Kiến Nhứt Chương”. Chương Thiện là một địa thế hiễm nghèo, sông rạch chằng chịt quằn quèo và lung lác đầm lầy. Nằm giữa Cần Thơ, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau và Rạch Giá. Nơi chuyển quân của VC đánh phá vùng Hậu giang và cũng là nơi dừng quân của bộ đội Miền Bắc, xâm nhập vào miền Nam qua ngã Kampuchia. Khu Trù mật Vị Thanh, Hỏa Lựu được cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm thành lập, trên Tỉnh Chương Thiện vào cuối thập niên 50, hầu tạo sự trù phú cho người dân quê nghèo ở đây. Nhưng vì là vị trí chiến lươc, VC đánh phá ngày đêm, cuộc sống ngườì dân ở đây càng khốn khó, trong thành phố lính nhiều hơn dân. Ai đã qua Chương Thiện một lần, mới biết thương người dân, người lính, như ngườì viết đã không nở bỏ người lính của mình. Chiến tranh và mất mát,không biết bao nhiêu người đã nằm xuống tại Chương Thiện, trong đó có những người con của Biên Hòa thân yêu ( Cố chuẩn uý Thanh khóa 8/72 quê Tân Hạnh, sau về Hóa An).

Cố Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, là vị Tỉnh Trưởng lâu đời nhứt của Chương Thiện, vớì một trách nhiệm đầy khó khăn. Vì bao gồm 5 Quận, Quận Đức Long nằm ngay Tỉnh lỵ, Quận Long Mỹ nằm trên con đường độc đạo nối liền từ ngã 3 Cái Tắc, mỗi buổi sáng Quân Đội đều phải mở đường, xe cộ mới di chuyển đươc về Cần Thơ; còn 3 Quận Kiên Hưng , Kiên Long và Kiến Thiện, các viên chức muốn di chuyển phải chờ có phương tiện Không Quân, con đường nối liền từ Hỏa Lựu,vể Gìồng Riềng Rạch Giá cũng không xử dụng được.Về mặt Hành quân lãnh thổ, ngoài các đơn vị địa phương luôn cần sự trợ lực của BĐQ, SĐ 21 và SĐ 9 Bộ Binh. Sau mùa hè đỏ lửa 72, các đơn vị BĐQ đươc điều động ra Miền Trung, chỉ còn lại Trung Đoàn 31 của Sư Đoàn 21 Bộ Binh. Một mặt lo toàn vẹn lãnh thổ, trong điều kiện đồn bót thu hẹp, đạn dược khó khăn, phài lo an dân học sinh có điều kiện đến trường, dân chúng có điều kiện canh tác, tiểu thương có nơi buôn bán. Nổi lo của dân hiền lành cũng là nổi lo của ông quan đầu Tỉnh có tấm long với dân với nước trên” vùng đất mang tên anh”.

Năm Dần Kỹ niệm

Với cố Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn,tôi là ngườì Biên Hòa, không phảì là đồng hương, không phải là khóa đàn em của Trường Thiếu Sinh Quân hay Quốc Gia Nghĩa Tữ, cũng không phải là quan, lính thuộc quyền. Nhưng tôi có duyên với 2 lần gặp gỡ, bằng tình cảm thâm trầm, của một ngườì anh dành cho một đưá em, chắc hẵn suốt đời không bao giờ quên được.
“ Hạnh đây phải không? Cố gắng nha em”
Đây là lời nói của lần gặp gỡ lần 2 cũng là sau cùng của Đại Tá Hồ Ngọc Cẫn. Cũng vào năm Dần cuối năm 1974, tại Bộ Tư Lệnh Tiền Phương SĐ21 BB Chương Thiện. Tôi và một số chiến hữu khác được Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam Tư Lệnh Quân khu IV, gắn anh dũng bội tinh cấp Quân Đoàn tại mặt trận. Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn tách rời hàng Sĩ Quan cao cấp, đến bên tôi bằng cái vỗ vai thân mật, như một người anh dành cho một đứa em, ông có trí nhớ rất tốt, vì vẫn còn nhớ tên tôi một Sĩ Quan cấp thấp, không dưới quyền và chỉ gặp một lần. Riêng Thiếu Tướng Nguyễn khoa Nam, tôi đã từng nghe tiếng là một cấp chỉ huy nghiêm minh và đạo đức, khi ông là Tư Lệnh Sư Đoàn 7 BB tại Đinh Tường. Năm Dần kỹ niệm với sự gặp gỡ 2 vị Sĩ Quan cao cấp và xứng đáng của QLVNCH, vì cả hai ông đều chọn cho mình mỗi cái chết, như lời Tuyên Thệ trong Lễ ra Trường “Tổ Quốc,Danh Dự vàTrách Nhiệm.” Năm Dần kỹ niệm, trong buổi lễ gắn huy chương, không quân-cách, không vòng hoa của các em nữ sinh, không tiệc ăn mừng, nhưng lòng vẩn vui vì đón nhận huy chương từ cấp chỉ huy cao cấp tại mặt trân, đến tôi một người lính quần nhuộm phèn, áo không tên với mùi thuốc súng

Những ngày tháng sau cùng, vì áp lực nặng nề của địch quân, đơn vị tôi trãi dài tuyến đường xi măng Hà Tiên Rạch Giá, sau rút về Trà ôn Vĩnh Long bão vệ vòng đai Cần Thơ, rồi buông xuôi theo vận nước. Nhớ lại năm Dần kỹ niệm, vẫn khắc ghì hình ảnh 2 vị chỉ huy khả kính kiên cường trong chiến bại.

Người Lính

Tiểu Đoàn 2/31 Sư Đoàn 21 BB là đơn vị của tôi, từ lúc ra trường đến ngày mất nước, chắc nhờ ơn đất nước Đồng Nai hay mang tuổi Canh Dần, nên tôi là một Sĩ Quan trẻ lại sống thọ nhất đơn vị. Dù đã có 2 chiến thương bội tinh và bước chân hành quân qua các vùng Sông Hậu, đứng bên giòng sông Trẹm rừng U Minh Cà Mau, nhớ đến tiểu thuyết của Dương Hà:

“Giòng sông Trẹm muôn đời vẫn đục
Rừng U Minh muôn thuở còn xanh”


Hay cất tiếng ca hành quân với gót chân rướm máu, bước mòn trên kinh xáng Thị Đội, nối dài thẳng tấp từ Cờ Đỏ Cần Thơ về Kiên Bình Rạch Giá.
Nói đến người lính, không làm sao quên đươc chân tình của cố Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, đối vớì lính cũng như các đàn em xuất thân từ trường Thiếu Sinh Quân, ông luôn hướng dẫn và giúp đở các khoá đàn em, trở thành những cấp chỉ huy tài ba và gương mẫu. Cũng không bỏ thân xác đàn em nằm lại chiến trường; cố Thiếu Tá Nguyễn vũ Địch ( Thiếu Sinh Quân) là Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 1/31 SĐ 21 BB, trong cuộc hành quân chạm địch nặng tại Chương Thiện ông đã tữ thương nhưng thì thể không đươc mang ra khỏi trận chiến, dù không thuộc phạm vi trách nhiệm, nhưng khi được tin tức không tốt của đàn em, Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn đã dùng trực thăng trong chuyến bay đêm mong tìm thân xác của đàn em. Cuối cùng ông cũng cố gắng vận động người dân địa phương, mang về thi thể của Thiếu Tá Địch từ vùng tạm chiếm. Còn Chuẩn uý Trần vĩnh Khiêm cũng xuất thân từ Thiếu Sinh Quân, cùng đơn vị Tiểu Đoàn 2/31 với tôi, giờ ở phương nào có còn nhớ đến người lính “ anh cã Hồ Ngọc Cẩn”.

Lần đầu vẫn nhớ

Dưởng thương được 2 tuần lể, tôi rời Biên Hòa xuống Sài Gòn rồi trở lại trình diện đơn vị tại Chương Thiện. Vì la cà với những người bạn học củ Đại Học Minh Đức Sài Gòn, hơn nữa đời lính sống nay chết mai, mê chơi nên trể phép. Nhờ sự trể phép tôi mới có cái duyên gặp được Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn.

Nhờ có sự quen biết với Cãi Lương, được đi trên chuyến xe nhà tốc hành, của đoàn Kim Chung khởi hành vào buổi chiều, trên đường đi đến Chương Thiện. Chúng tôi gồm 4 người Bác Hưởng ngườì Bắc lớn tuổi, một thân hữu người Bắc của Tiểu khu BH, soạn giã Ngọc Điệp và tôi. Chúng tôi đến Chương Thiện vào 9 giờ đêm, trong lúc đoàn Kim Chung đang trình diễn tại nhà lồng chợ.Xe chúng tôi đến và chạy thẳng vào dinh Tỉnh Trưởng, một vị Sĩ quan cấp Tá của Tiểu khu ra tiếp đón, trong khi tôi mặc đồ lính mang lon chuẩn uý của SĐ21 BB. Được biết Bác Hưởng trong Ban quản trị Công ty Kim Chung, còn soạn giả Ngọc Điệp đi theo tập tuồng, cho đoàn Kim Chung đang hát ở đây.Lúc đầu tôi cứ nghỉ Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn là người Bắc, chắc hẵn quan liêu và khó khăn, nhưng khi được mời ra ăn cơm tối với ông bà Tỉnh Trưởng, nghe được tiếng người miền Nam của Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, không biết có sự liên hệ ân tình nào, Đại Tá Cẩn luôn gọi Bác Hưởng, người Bắc có một chân khập khểnh một Đại Ca hai Đại ca. Giọng nói của Đại Tá Cẩn nhẹ nhàng và tình cảm, bà Đại Tá có khuôn mặt nhân hậu nhưng kín đáo. Trong buổi ăn tối gồm ông bà Đại Tá Cẩn, 4 người chúng tôi, Nữ Nghệ sĩ Mỹ Châu và người chị tên Hồng Châu. Suốt buổi ăn, Đại Tá Cẩn luôn tìm cách hỏi chuyện từng người một, ông khen Tiểu đoàn của tôi đánh giặc giỏi, nhắc đến tên các vị Tiểu Đoàn Trưởng tài ba, như Đại uý Lành, Đại uý Lừng, Đại uý Robert, đồng thời cũng nhắc đên Tướng Lê văn Hưng từng là Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn Sấu Thần 2/31.Riêng về nữ Nghệ sĩ Mỹ Châu, Đại Tá Cẩn hỏi về cảm nghỉ đường xá, haì chị em Mỹ Châu lái xuống Chương Thiện, cũng như vai chính trong vỡ tuồng cô trình diễn. Sau 1975 nữ Nghệ sĩ Mỹ Châu có nhiều vỡ diễn, đối diện với những vai Sĩ Quan Ngụy xem là “ Cực kỳ hung ác” chắc chắn cô sẽ không tìm thấy qua hình ảnh “ Cọp Rằn Chưong Thiện” Hồ Ngọc Cẩn. Buổi ăn vẫn kéo dai hơn nữa đêm, vì biết thân mình cấp thấp, lại vừa uống xong 1 chai Courvoirsier, tôi xin phép vào phòng nghỉ sớm.

Một hình ảnh trung hậu và nhân ái của cố Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, tôi vẫn nhớ và thường kể cho những người bạn tôi nghe. Đêm đó chúng tôi ngũ trên lầu trong dinh Tỉnh Trưởng Chưong Thiện, sang ra đã thấy Đại Tá Cẩn với quân phục chỉnh tề, từ dưới cầu thang bước lên đich thân mang thau nước nóng và khăn mời Bác Hưởng người Bắc rửa mặt,( vì lúc bấy giờ không có vòi nước nóng) dù rằng có bà Đại Tá và nhiều người giúp việc. Hình ảnh đó có thể nói lên con người của Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, dù đầy quyền uy nhưng vần giữ tình nghĩa thuở cơ hàn, bằng chân tình chân thật của mình.

Còn riêng tôi nặng nợ hơn, chỉ gặp nhau lần đầu Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn đã dành cho tôi một tình cảm đặc biệt. Khi tôi xuống từ biệt xách balô ra đơn vị, Đại Tá Cẩn mĩm cười và đã chuẩn bị riêng cho tôi một phong thư, hơn 35 năm trôi qua tôi vẫn còn nhớ nằm lòng lời viết của ông. Ngoài bìa thư ông gửi cho Tiểu Đoàn Trưởng của tôi:

Kính gữi : Đại uý Trần Ngọc Điêp
Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 2/31
Bên trong thư bỏ ngỏ như sau:
Kính gửi Anh Điệp.
Tôi có thằng em là Chuẩn uý Nguyễn Hữu Hạnh đang phục vụ dưới quyền anh.
Kính mong được anh giúp đở và xem nó như một đứa em.
Hẹn gặp. Anh em mình sẽ nói chuyện nhiều hơn.
Ký tên
Hồ Ngọc Cẩn

Ba mươi năm nhìn lại, cũng là 35 năm ngày giổ của anh, công và tội sẽ được lịch sữ ngàn năm phán xét, là người có niềm tin vững mạnh, luôn tin tưởng vào quyển năng của Thượng Đế, nơi cỏi vĩnh hằng chắc anh đã tha thứ cho họ những người đã cướp đi mạng sống của anh. Anh ra đi trong tiếng thét gầm của họ, ngoài xa pháp trường cũng còn dân lành nhỏ lệ tiếc thương anh. Nếu anh linh của anh còn luyến tìếc về những ưóc mơ chưa thành đạt cho dân cho nước, cho vùng đất Chương Thiện mang tên anh. Hãy dùng tâm hồn nhân ái soi sáng và dẫn dắt họ tìm con đường ích nước lợi dân. Thương nước thương dân luôn là tấm lòng nhân ái của “ Cọp Rằn Chương Thiện”.

Nguyễn Hữu Hạnh
(Đặc san Biến Hòa California 2010)


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 63416)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
04 Tháng Mười 2018(Xem: 105)
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!
27 Tháng Tám 2018(Xem: 325)
Nhạc khúc “Trở về mái nhà xưa” của Phạm Duy đã đem minh triết Đông Phương hòa quyện vào tính lãng mạn trữ tình của Tây Phương.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 503)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
16 Tháng Bảy 2018(Xem: 358)
Những mơ ước mà Mbappé đã thực hiện và mang đến những kết quả và hình ảnh đẹp đó là một gương sáng cho các người trẻ tuổi và trẻ em ở các khu banlieux
28 Tháng Năm 2018(Xem: 878)
Cúi đầu tạ với quê hương. Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”
13 Tháng Năm 2018(Xem: 931)
Nguyện trên chư Phật luôn gia hộ Má được phước lành kiếp tái sanh.
13 Tháng Năm 2018(Xem: 853)
Trời Cali hôm nay dường như đầy u ám như muốn ôm cả nỗi buồn người mẹ trong ngày Mother Day
21 Tháng Ba 2018(Xem: 46605)
Mùa xuân chỉ vừa mới nhón bước chân đi thôi mà, mùa hạ còn mãi tít xa kia ngóng vương mộng ảo
08 Tháng Ba 2018(Xem: 46590)
Bởi mỗi lần cả gia đình Tôi đi chung đến thăm,Ông Cố luôn luôn để sẵn tiền trong túi rút ra cho hai chắt,sau khi chúng ôm hun bên má.
03 Tháng Hai 2018(Xem: 46315)
Mẹ mong sao con mình thành nhân, phải sống cho có nghĩa, cho dù phải đánh đổi cái giá quá đắt cho đời mình
30 Tháng Giêng 2018(Xem: 867)
Đứa cháu ở nhà ra xua đuổi cũng không kết quả, nó chán nản bỏ vào trong nhà... . Cuộc chiến đấu càng lúc càng khốc liệt...
06 Tháng Giêng 2018(Xem: 927)
Dòng sông mây chở lá vàng mơ đã chìm hẳn vào bầu trời đêm rộng lớn, tôi thấy lòng mình bùi ngùi muốn khóc, tôi mơ
03 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 889)
Và đâu phải chỉ tháng 12 không biết đến đợi chờ ... Có giã từ nhau cũng phải gửi lại chút lời
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 845)
tôi cũng xin cám ơn một nửa thương yêu của tôi đã cùng tôi vượt qua những đoạn đường chông gai thử thách, chia ngọt, sẻ bùi
20 Tháng Mười Một 2017(Xem: 871)
Tự do hạnh phúc với cơm no áo ấm là điều mà chúng ta có thể san sẻ cùng nhau.
17 Tháng Mười Một 2017(Xem: 904)
Con đường chúng ta đi còn rất dài. Em không mong chúng ta sẽ tránh được những lần chớp tắt. Em chỉ mong rằng chúng ta đủ TIN YÊU
09 Tháng Mười Một 2017(Xem: 897)
nhưng thấm đậm tình của người miền Nam, của các anh lính Việt Nam Cộng Hoà. Thử lắng đọng lòng mình, nghe và cảm nhận các bạn nhé.
28 Tháng Mười 2017(Xem: 819)
cứ tiếp tục đi, không có con đường nào bằng phẳng, cũng không có lối mòn để đi ra
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1085)
Một thoáng chốc buồng tim chợt đau nhói, khi nhớ về những con đường với những thân quen của Biên Hòa xưa cũ.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 979)
Tôn chỉ của dân VNCH, của QLVNCH, của chính phủ VNCH là TÔN TRỌNG CON NGƯỜI, cách hành sự chứa đầy tình người.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 917)
Hãy gắng lên ông xã. Moi việc rồi sẽ qua. Như cháu mình đã viết. "Người lính" không dễ dàng bị khuất phục.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1083)
Người vào cởi áo lau son phấn Trả hết vinh quang lẫn đoạn trường
10 Tháng Chín 2017(Xem: 1183)
Như một lời từ giả, vĩnh biệt bạn bè như giòng sông Đồng Nai cứ trôi, trôi mãi bỏ lại con đò...
09 Tháng Chín 2017(Xem: 1021)
Hè trôi. Hè đang trôi dần theo từng vạt gió lẽ hiu hiu, hè trôi theo áng mây chiều nay chỉ ửng vàng chút nắng, chắc cũng bởi hè đang trôi,
09 Tháng Chín 2017(Xem: 1061)
Trái tim nhân từ của má mở ra không chỉ cho riêng con cái của mình mà cho biết bao người xung quanh.
09 Tháng Chín 2017(Xem: 894)
Màu hoa phượng vĩ sẽ đỏ như máu của hai mẹ con mình hòa lại với nhau. Con sẽ được ở bên cạnh má đời đời
04 Tháng Chín 2017(Xem: 1446)
Khó khăn và quan trọng nhất là làm sao tui giữ vững sự thương mến của mọi người đã dành cho, để một ngày như mọi ngày vẫn là ngày sinh nhựt cũa tui.
15 Tháng Bảy 2017(Xem: 1671)
Tôi gửi lên đây chút lòng ái mộ. Một góc Biên Hòa để nhớ quê hương
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 2132)
Cư An Tư Nguy” cám ơn trường bộ binh Thủ Đức. Quân trường đã rèn luyện chúng ta sự nhẩn nhục và chịu đựng của một người lính
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 1606)
Các bạn hãy hẹn nhau cùng về hội ngộ. Để tìm lại niềm vui và nụ cười hân hoan sum họp của thầy cô và bạn hữu.
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 2261)
Nhớ đòi nó rửa lon vụ này cho cẩn thận nghe mấy cha. Ít nhất ông Thường Vụ này cũng thích ca hát, thích nhậu nhẹt và rất biết lo cho anh em.
25 Tháng Sáu 2017(Xem: 1372)
Cái nhà! vâng " Sống có nhà, chết có hòm" là câu nói ngoài miệng khi người ta khẳng định chủ trương cuộc sống của mình.
22 Tháng Sáu 2017(Xem: 1234)
đốt đuốc đi tìm xem *Bác Cùng Chúng Cháu Hành Quân* đang nằm trong cống rãnh nào
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 1275)
Nếu ba ra đi, hãy chăm sóc và yêu kính mẹ con . Người đàn bà đã dâng hiến cả đời vì cha con chúng ta.
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 1566)
“Chúng tôi là người lính”. Hy vọng chúng tôi đã làm sáng danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong ngày D- DAY của Lữ đoàn 304TH
15 Tháng Sáu 2017(Xem: 1670)
khi phác thảo xuất thần các khuôn mặt bạn văn, bằng hữu cô có lòng yêu quí. Như vậy cũng đủ cho người viết khi tình cờ ngẫu hứng muốn ‘Viết về Duyên
21 Tháng Năm 2017(Xem: 2570)
Cuộc sống dù khó khăn cách mấy nhưng những tình cảm tốt đẹp này còn tồn tại thì đời sống vẫn còn ý nghĩa biết bao nhiêu.
21 Tháng Năm 2017(Xem: 1754)
không ai giống được như Má trong thế giới của Ba. Đối với Ba, cuộc sốngcủa Ba đã chấm dứt từ khi hơi thở cuối cùng của Má trút ra trên thế gian này
14 Tháng Năm 2017(Xem: 4960)
kim đồng hồ không bao giờ quay ngược được, chiếc lá không còn đủ xanh trở nên vàng úa chuẩn bị lìa cành...
29 Tháng Tư 2017(Xem: 1647)
Thế là hết, dấu tích kỷ niệm của gia đình chúng tôi cũng không còn. Về một lần chỉ mong tìm lại kỷ niệm
28 Tháng Tư 2017(Xem: 3000)
Nếu không có ngày này thì Mẹ đã không mất chồng và con không mất Ba khi mới 1 tuổi đời
24 Tháng Tư 2017(Xem: 1528)
Bản thân tôi cứ mỗi năm đến hẹn lại thu xếp nghỉ làm để góp sức với chương trình đại nhạc hội Cám Ơn Anh.
17 Tháng Tư 2017(Xem: 1650)
Xin các đấng tiền nhân, hương linh những anh hùng tử sĩ phò hộ cho nước Việt mình vượt qua cơn bão giông này.
12 Tháng Ba 2017(Xem: 2993)
Có chăng chỉ là chữ tình để lại cho đời. Tình đồng nghiệp, tình thầy trò, bạn bè và đồng hương
11 Tháng Ba 2017(Xem: 1547)
Bao giờ ánh sáng văn mình và quyền bình đẳng nam nữ chính thức đến tận hang cùng ngõ hẻm trên thế giới. Thì ngày ấy sẽ không có chiến tranh
26 Tháng Hai 2017(Xem: 2100)
Dù sao tôi cũng đã thỏa mãn được ước mơ "Một lần viếng thăm xứ sở của Thái Dương Thần Nữ khi mùa hoa Anh Đào nở rộ"
18 Tháng Hai 2017(Xem: 2944)
Con người một khi lìa đời sẽ không mang theo của cải, nhưng đã có một gia tài bằng sự quý mến của tha nhân
14 Tháng Hai 2017(Xem: 2350)
Cảnh kinh hoàng xảy ra! Quá bực tức vì rượt đuổi theo mấy ả mái tơ, mất thì giờ và mất sức
11 Tháng Hai 2017(Xem: 2233)
Hai bản nhạc God Bless America và Việt Nam Việt Nam được hát lên với hùng hồn mãnh liệt. Đã tạo sự xúc động cho toàn thể mọi người đến tham dự