11:39 SA
Thứ Tư
17
Tháng Mười
2018

HAI CHỊ EM VÀ CÂU CHUYỆN TERMINAL - KIM TRÂM

20 Tháng Sáu 20144:06 CH(Xem: 5007)
Hai chị em và câu chuyện “The Terminal”

Chị gái sống bên Mỹ, sắp sinh con đầu lòng. Em trai học bên Anh, sắp làm lễ tốt nghiệp. Mẹ của hai chị em đang ở Việt Nam, muốn đi thăm con cháu nên xin Visa du lịch 2 nước Mỹ và Anh. Được chấp thuận, mẹ lên đường ngay, trước tiên là qua Mỹ.

Thủ tục hải quan sân bay Dulles nhanh chóng. Mẹ ra quầy hành lý thì đã thấy vợ chồng con gái đứng sẵn đó rồi. Con gái bụng bầu lớn nhưng vẫn đi đứng nhanh nhẹn, hỏi han mẹ đủ chuyện trên đường về nhà. Tính con gái nhiệt tình, thích làm việc xã hội từ thời học sinh trung học, bây giờ vẫn vậy.

- Hôm nay con xin nghỉ làm để đi đón mẹ.

- Con chưa nghỉ phép sanh sao? Gần ngày rồi mà?

- Con khỏe mẹ à, không cần nghỉ sớm, sinh xong sẽ nghỉ được lâu.

Ở chơi nhà vợ chồng con gái hơn 1 tuần, con rể chở mẹ và vợ đi thăm bà con, viếng cảnh D.C, New York. Sau đó mẹ tiếp tục khăn gói bay qua Anh. Con gái đưa mẹ đến sân bay, làm hết các thủ tục giấy tờ tại quầy British Airways, trước khi về còn dặn dò:

- Mẹ tới Heathrow là điện liền cho thằng Tí nghen. Lát lên sở làm con gọi trước cho nó. Mẹ dự lễ tốt nghiệp Tí xong, nói nó đưa đi du lịch một vòng cho biết nước Anh. Con mua vé trở về Mỹ cho mẹ trước ngày con sanh, mẹ đừng lo.
Sân bay Heathrow ở London cũng như Dulles ở Washington DC, khách đông nhưng hải quan làm việc nhanh gọn, dễ chịu. Thằng con trai đang đợi.

- Mẹ. Con trai kêu to khi thấy mẹ đang ngó quanh tìm nó.

Hai mẹ con lên xe buýt London-Nottingham. Đến Nottingham Center, chuyển qua chiếc buýt khác có trạm dừng trước trường đại học. Mẹ đi theo con trai vào khu ký túc xá nam. Thằng con quẹt thẻ vào cửa rồi dẫn mẹ lên phòng. Thật là văn minh!

Em trai không nói nhiều như chị, chỉ hỏi mẹ có mệt không. Mẹ biết tính, cũng không hỏi con nhiều, vì câu trả lời muôn thuở của nó luôn là: “bình thường”. Thấy con hơi ốm, mẹ hỏi:

- Sao con ốm vậy? Có bịnh không?

- Con bình thường.

- Chắc là con lo học thi, ăn uống không điều độ?
- Thi hay không cũng học bình thường mà mẹ.

- Con định học tiếp Master không?

- Master thì bình thường, PhD mới đáng nói, nhưng con phải đi làm kiếm tiền trước.

Vậy đó! Nhiều việc mẹ nghĩ là quan trọng mà thằng con coi bộ chẳng bận tâm. Cái tính “phớt tỉnh Ăng Lê” của nó sống ở đây thật là hợp. Mẹ kể chuyện trong nước, nơi công ty mẹ đang làm việc, nhiều du học sinh từ Úc, Mỹ, v..v... về mà làm việc gì đâu, lương lại thấp, tụi nó chán nhưng không bỏ việc, chờ cơ hội khác. Mẹ không muốn thấy viễn ảnh con như vậy.

Con trai dẫn mẹ đi chơi quanh trường đại học mất 2 ngày vì trường quá rộng, phải di chuyển bằng bus. Trường có cả bịnh viện riêng nữa. Những ngày đi chơi phố Nottingham thật thú vị. Có hôm mẹ một mình ra trạm bus trước vì thằng con đi nhanh lắm. Khi con trai thấy mẹ đứng bên kia đường đợi thì cười cười băng qua đường dắt mẹ về bên này.

- Ở Anh xe chạy bên trái, tài xế ngồi bên phải. Mẹ đứng đó là đón xe đi hướng ngược lại. Mẹ nhớ chưa?

- Ờ, mẹ biết nhưng chưa quen.

Cuối tuần, hai mẹ con đi bộ đến siêu thị gần đó mua thức ăn. Mẹ thấy lạ hỏi con trai ở nhà sao không đi trong tuần mà chờ cuối tuần.

- Ở đây, trong tuần chỉ có người già và người thất nghiệp đi chợ thôi.

- Thì mẹ là người già mà.

- Nhưng con là người trẻ. Người ta sẽ nghĩ con “unemployed”.
 -Thì con đâu có làm gì.

- Khác à mẹ, con là sinh viên mới tốt nghiệp chứ không phải thất nghiệp.

- Con đã nộp đơn xin việc đâu chưa?

- Có vài nơi. Có một công ty ở ngay London hẹn ngày phỏng vấn đúng ngày mẹ về Mỹ. Hôm đó con sẽ đưa mẹ đi theo xuống đó chơi.

- Cũng tiện, nhưng lúc con phỏng vấn thì mẹ làm chi?

- Mẹ đi vòng vòng gần thôi khỏi sợ lạc, không ai để ý mẹ đâu.

Đúng là không ai để ý thật! Mẹ kéo cái vali nhỏ đi dạo qua 2, 3 con đường khoảng 30 phút rồi quay trở lại, đứng bên lề đường gần cửa công ty đợi con. Chừng vài phút con ra nói họ sẽ email trả lời sau. Con trai vừa đi vừa giới thiệu các địa danh nổi tiếng London, cả mấy trạm điện thoại công công màu đỏ cổ xưa bây giờ đã thành di tích. Đi đến Buckingham Palace thì đã đóng cửa, hai mẹ con không vào thăm cảnh được.

Hơn 8 giờ tối mà bầu trời London vẫn sáng, thứ ánh sáng trắng đục của màu sương rất đẹp. Hai mẹ con mua bánh mì và nước uống đem ra công viên. Mùa Hè, công viên rất đông người, họ đọc báo, hóng mát, ăn uống, v..v... mỗi người mỗi việc không ai dòm ngó ai. Mẹ và con trai cũng tự nhiên như vậy.

10 giờ tối, hai mẹ con đến sân bay Heathrow. Con trai đưa cho mẹ cái “sleepping bag”, dặn:

- Mẹ ngồi đợi ở đây, khi nào buồn ngủ lên quầy check-in kiếm ghế nằm, 7 giờ sáng mở cửa check-in mẹ vô xếp hàng. Bây giờ con về trường cho kịp bus. Mai, xong việc mẹ nhớ gọi cho con.

Mẹ nhìn theo chuyến bus London-Nottingham có con trai ngồi bên cửa sổ ngó ra. Thằng con cười tạm biệt mẹ. Mẹ thấy cả tương lai trong nụ cười của đứa con trai 23 tuổi.

Sáng sớm hôm sau, quầy check-in thông báo tất cả các chuyến bay đều bị delay 2 tiếng hoặc hơn vì lý do bão lụt. Điện thoại của mẹ reng reng...

- Mẹ ngủ được không? Mẹ có biết tối qua London bị lũ không? Chuyến bay của mẹ thì sao?

- Mẹ ngủ chập chờn vì lạnh quá! Đèn đuốc sáng choang khó ngủ. Người ta nói 2 tiếng nữa mới cho check-in.

- Hên là đêm qua mẹ ở lại sân bay, nếu sáng nay mới đi từ Nottingham thì kẹt rồi. Đường sá đóng hết. Khi nào check-in xong mẹ cho con biết.

- Ừ, con gọi báo tin cho chị Bé luôn đi.

Vì chuyến bay về DC bị trễ nên mẹ phải đổi qua chuyến Heathrow-New York. Rồi từ New York về DAC bằng American Airlines. Mẹ phải gọi điện cho con gái mấy lần để nó khỏi lo, và báo với nó giờ đến, chuyến bay, sân bay đều thay đổi. Về tới nhà đã gần 9 giờ tối, mẹ tường thuật lại hành trình từ London cho con gái nghe, nó cứ lắc đầu kêu trời.

- Thằng Tí để mẹ một mình ở sân bay? Nó nghĩ sao vậy? Cái thằng này!

- Nhưng cũng may là mẹ đã ở đó đêm trước.

- Thì nó phải ở lại với mẹ, hôm sau về chứ! Lỡ mẹ có chuyện gì thì sao?

- Mẹ đã về nhà an toàn rồi.

- Mẹ cứ nói vậy. Để con gọi la nó một mách.

- Em con đang ngủ mà.

- Thằng Tí thức khuya lắm, mẹ! Mới 1, 2 giờ sáng chứ mấy. Nhưng nó cũng nghỉ Hè rồi có làm gì đâu.

Mẹ ngồi dựa ghế thiu thiu, theo dõi câu chuyện của hai đứa con:

- Tí ngủ hả?

- Ngủ gì, đang đợi điện thoại của Bé. Mẹ khỏe không?

- Sang ghê há! Mẹ mới kể chuyện xong, đang ngồi nghe Bé hỏi tội Tí nè.

- Tội gì? Vụ án mới hả?

- Sao Tí để mẹ một mình ở sân bay suốt đêm?

- Bé coi phim “The Terminal” chưa?

- Phim ảnh gì? Có liên quan gì tới mẹ chứ! Trả lời Bé đi!

- Bởi vậy. Chưa coi nên mới đòi hỏi tội Tí. Bé tìm coi đi, phim cũ đó!

- Bé nói rồi, Tí nghĩ sao mà dám cho mẹ ở một mình nơi sân bay?

- Mẹ về nhà bình thường phải không? Đó! Bé mới là không tin tưởng mẹ.

- Bình thường gì! Mẹ phải chuyển máy bay đến New York, làm thủ tục tùm lum rồi về sân bay Regan chứ không phải Dulles đâu, Tí biết chưa?

- Biết rồi, nhưng mẹ đâu có sao.

- Ai biết chuyện gì sẽ xảy ra. Tí cái gì cũng bình thường hết.

- Thì chuyện này bình thường mà. Trong “The Terminal” Tom Hanks sống ở phi trường New York tới 9 tháng lận đó.

- Đó chỉ là phim, trường hợp của mẹ khác.

- Bởi vậy Tom Hanks mới ở 9 tháng còn mẹ chỉ ở 1 đêm. Bé rõ chưa?

- Cái thằng này! Mẹ mới qua đó lần đầu, Bé phải lo lắng chứ!

- Mẹ đi Mỹ mấy lần rồi mà, Anh cũng vậy thôi. Đúng là đàn bà con gái hay lo nhảm.

- Nói chuyện với Tí mệt quá!

- Thì Bé cứ tìm cái phim đó coi đi rồi biết.

- …

- Bé sắp sanh chưa? Hôm lễ tốt nghiệp Tí có mua quà trong quầy lưu niệm của trường gởi mẹ đem về cho baby đó.

- Chắc trong tuần này Bé sanh rồi. Cám ơn cậu Tí nghen, hy vọng là nó học giỏi giống cậu.

- Chẳng lẽ học giỏi giống Bé! Nếu Bé muốn con thành siêu sao thì gởi Tí nuôi cho.

- Hừ! Cám ơn, Tí lo cái thân Tí trước đi.

- Mẹ đâu rồi? Mẹ ơi, mẹ, mẹ đi ngủ đi, mai Tí gọi lại cho mẹ.

- Chắc mẹ mệt.

- Bé nhớ coi phim “The Terminal” nha. Bye!

..

Mẹ biết con trai trong lòng cũng lo lắng nhưng không biểu lộ như chị nó. Ba ngày sau, con gái sinh em bé, con trai cũng báo tin đã có việc làm. Niềm vui của mẹ nhân đôi.

Kim Trâm

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 63390)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
04 Tháng Mười 2018(Xem: 91)
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!
27 Tháng Tám 2018(Xem: 301)
Nhạc khúc “Trở về mái nhà xưa” của Phạm Duy đã đem minh triết Đông Phương hòa quyện vào tính lãng mạn trữ tình của Tây Phương.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 485)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
16 Tháng Bảy 2018(Xem: 345)
Những mơ ước mà Mbappé đã thực hiện và mang đến những kết quả và hình ảnh đẹp đó là một gương sáng cho các người trẻ tuổi và trẻ em ở các khu banlieux
28 Tháng Năm 2018(Xem: 852)
Cúi đầu tạ với quê hương. Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”
13 Tháng Năm 2018(Xem: 912)
Nguyện trên chư Phật luôn gia hộ Má được phước lành kiếp tái sanh.
13 Tháng Năm 2018(Xem: 829)
Trời Cali hôm nay dường như đầy u ám như muốn ôm cả nỗi buồn người mẹ trong ngày Mother Day
21 Tháng Ba 2018(Xem: 46586)
Mùa xuân chỉ vừa mới nhón bước chân đi thôi mà, mùa hạ còn mãi tít xa kia ngóng vương mộng ảo
08 Tháng Ba 2018(Xem: 46571)
Bởi mỗi lần cả gia đình Tôi đi chung đến thăm,Ông Cố luôn luôn để sẵn tiền trong túi rút ra cho hai chắt,sau khi chúng ôm hun bên má.
03 Tháng Hai 2018(Xem: 46294)
Mẹ mong sao con mình thành nhân, phải sống cho có nghĩa, cho dù phải đánh đổi cái giá quá đắt cho đời mình
30 Tháng Giêng 2018(Xem: 852)
Đứa cháu ở nhà ra xua đuổi cũng không kết quả, nó chán nản bỏ vào trong nhà... . Cuộc chiến đấu càng lúc càng khốc liệt...
06 Tháng Giêng 2018(Xem: 908)
Dòng sông mây chở lá vàng mơ đã chìm hẳn vào bầu trời đêm rộng lớn, tôi thấy lòng mình bùi ngùi muốn khóc, tôi mơ
03 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 877)
Và đâu phải chỉ tháng 12 không biết đến đợi chờ ... Có giã từ nhau cũng phải gửi lại chút lời
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 833)
tôi cũng xin cám ơn một nửa thương yêu của tôi đã cùng tôi vượt qua những đoạn đường chông gai thử thách, chia ngọt, sẻ bùi
20 Tháng Mười Một 2017(Xem: 852)
Tự do hạnh phúc với cơm no áo ấm là điều mà chúng ta có thể san sẻ cùng nhau.
17 Tháng Mười Một 2017(Xem: 870)
Con đường chúng ta đi còn rất dài. Em không mong chúng ta sẽ tránh được những lần chớp tắt. Em chỉ mong rằng chúng ta đủ TIN YÊU
09 Tháng Mười Một 2017(Xem: 873)
nhưng thấm đậm tình của người miền Nam, của các anh lính Việt Nam Cộng Hoà. Thử lắng đọng lòng mình, nghe và cảm nhận các bạn nhé.
28 Tháng Mười 2017(Xem: 788)
cứ tiếp tục đi, không có con đường nào bằng phẳng, cũng không có lối mòn để đi ra
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1073)
Một thoáng chốc buồng tim chợt đau nhói, khi nhớ về những con đường với những thân quen của Biên Hòa xưa cũ.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 954)
Tôn chỉ của dân VNCH, của QLVNCH, của chính phủ VNCH là TÔN TRỌNG CON NGƯỜI, cách hành sự chứa đầy tình người.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 906)
Hãy gắng lên ông xã. Moi việc rồi sẽ qua. Như cháu mình đã viết. "Người lính" không dễ dàng bị khuất phục.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1067)
Người vào cởi áo lau son phấn Trả hết vinh quang lẫn đoạn trường
10 Tháng Chín 2017(Xem: 1172)
Như một lời từ giả, vĩnh biệt bạn bè như giòng sông Đồng Nai cứ trôi, trôi mãi bỏ lại con đò...
09 Tháng Chín 2017(Xem: 1005)
Hè trôi. Hè đang trôi dần theo từng vạt gió lẽ hiu hiu, hè trôi theo áng mây chiều nay chỉ ửng vàng chút nắng, chắc cũng bởi hè đang trôi,
09 Tháng Chín 2017(Xem: 1044)
Trái tim nhân từ của má mở ra không chỉ cho riêng con cái của mình mà cho biết bao người xung quanh.
09 Tháng Chín 2017(Xem: 881)
Màu hoa phượng vĩ sẽ đỏ như máu của hai mẹ con mình hòa lại với nhau. Con sẽ được ở bên cạnh má đời đời
04 Tháng Chín 2017(Xem: 1435)
Khó khăn và quan trọng nhất là làm sao tui giữ vững sự thương mến của mọi người đã dành cho, để một ngày như mọi ngày vẫn là ngày sinh nhựt cũa tui.
15 Tháng Bảy 2017(Xem: 1642)
Tôi gửi lên đây chút lòng ái mộ. Một góc Biên Hòa để nhớ quê hương
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 2124)
Cư An Tư Nguy” cám ơn trường bộ binh Thủ Đức. Quân trường đã rèn luyện chúng ta sự nhẩn nhục và chịu đựng của một người lính
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 1588)
Các bạn hãy hẹn nhau cùng về hội ngộ. Để tìm lại niềm vui và nụ cười hân hoan sum họp của thầy cô và bạn hữu.
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 2246)
Nhớ đòi nó rửa lon vụ này cho cẩn thận nghe mấy cha. Ít nhất ông Thường Vụ này cũng thích ca hát, thích nhậu nhẹt và rất biết lo cho anh em.
25 Tháng Sáu 2017(Xem: 1357)
Cái nhà! vâng " Sống có nhà, chết có hòm" là câu nói ngoài miệng khi người ta khẳng định chủ trương cuộc sống của mình.
22 Tháng Sáu 2017(Xem: 1217)
đốt đuốc đi tìm xem *Bác Cùng Chúng Cháu Hành Quân* đang nằm trong cống rãnh nào
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 1260)
Nếu ba ra đi, hãy chăm sóc và yêu kính mẹ con . Người đàn bà đã dâng hiến cả đời vì cha con chúng ta.
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 1533)
“Chúng tôi là người lính”. Hy vọng chúng tôi đã làm sáng danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong ngày D- DAY của Lữ đoàn 304TH
15 Tháng Sáu 2017(Xem: 1648)
khi phác thảo xuất thần các khuôn mặt bạn văn, bằng hữu cô có lòng yêu quí. Như vậy cũng đủ cho người viết khi tình cờ ngẫu hứng muốn ‘Viết về Duyên
21 Tháng Năm 2017(Xem: 2551)
Cuộc sống dù khó khăn cách mấy nhưng những tình cảm tốt đẹp này còn tồn tại thì đời sống vẫn còn ý nghĩa biết bao nhiêu.
21 Tháng Năm 2017(Xem: 1728)
không ai giống được như Má trong thế giới của Ba. Đối với Ba, cuộc sốngcủa Ba đã chấm dứt từ khi hơi thở cuối cùng của Má trút ra trên thế gian này
14 Tháng Năm 2017(Xem: 4952)
kim đồng hồ không bao giờ quay ngược được, chiếc lá không còn đủ xanh trở nên vàng úa chuẩn bị lìa cành...
29 Tháng Tư 2017(Xem: 1631)
Thế là hết, dấu tích kỷ niệm của gia đình chúng tôi cũng không còn. Về một lần chỉ mong tìm lại kỷ niệm
28 Tháng Tư 2017(Xem: 2987)
Nếu không có ngày này thì Mẹ đã không mất chồng và con không mất Ba khi mới 1 tuổi đời
24 Tháng Tư 2017(Xem: 1510)
Bản thân tôi cứ mỗi năm đến hẹn lại thu xếp nghỉ làm để góp sức với chương trình đại nhạc hội Cám Ơn Anh.
17 Tháng Tư 2017(Xem: 1623)
Xin các đấng tiền nhân, hương linh những anh hùng tử sĩ phò hộ cho nước Việt mình vượt qua cơn bão giông này.
12 Tháng Ba 2017(Xem: 2969)
Có chăng chỉ là chữ tình để lại cho đời. Tình đồng nghiệp, tình thầy trò, bạn bè và đồng hương
11 Tháng Ba 2017(Xem: 1528)
Bao giờ ánh sáng văn mình và quyền bình đẳng nam nữ chính thức đến tận hang cùng ngõ hẻm trên thế giới. Thì ngày ấy sẽ không có chiến tranh
26 Tháng Hai 2017(Xem: 2083)
Dù sao tôi cũng đã thỏa mãn được ước mơ "Một lần viếng thăm xứ sở của Thái Dương Thần Nữ khi mùa hoa Anh Đào nở rộ"
18 Tháng Hai 2017(Xem: 2929)
Con người một khi lìa đời sẽ không mang theo của cải, nhưng đã có một gia tài bằng sự quý mến của tha nhân
14 Tháng Hai 2017(Xem: 2339)
Cảnh kinh hoàng xảy ra! Quá bực tức vì rượt đuổi theo mấy ả mái tơ, mất thì giờ và mất sức
11 Tháng Hai 2017(Xem: 2216)
Hai bản nhạc God Bless America và Việt Nam Việt Nam được hát lên với hùng hồn mãnh liệt. Đã tạo sự xúc động cho toàn thể mọi người đến tham dự