11:43 CH
Thứ Tư
2
Tháng Mười Hai
2020

NIỀM VUI MÙA GIÁNG SINH - Nguyễn Thị Thêm

20 Tháng Mười Hai 20145:24 CH(Xem: 4817)
NIỀM VUI MÙA GIÁNG SINH
blank
Có người khi đọc những bài tui viết cứ nghĩ chắc bà này buồn lắm, gương mặt tối thui không có mùa Xuân. Tên Hoàng Duy Liệu của Cà Phê Cầu Mát còn gán cho tui cái nickname " Bà già bán than". Tui  nghe xong chỉ cười ruồi. Sá gì ba cái lẻ tẻ đó. Mình vui là được rồi. Mình thấy hạnh phúc là bà con cũng vui lây. Phải không qúy vị?.
 
Chả là tui tối ngày chỉ ở nhà ru rú với ông chồng vừa già vừa bệnh. Nhìn ổng nhăn nhăn, tui cũng bị lây. Cho nên tui phải tìm một hướng khác cho mình relax. Cái hướng đó trong bốn bức tường căn nhà tui biết phải làm gì? Thôi thì mình không được đi du lịch ngắm giang sơn cẩm tú, cảnh đẹp bao la. Không được ra ngoài mở rộng tầm mắt thì mình đeo kiếng mở rộng cái đầu trong cái màn hình trăng trắng, làm bạn với mấy ô chữ đen đen. 
blank
Thế là tui thành một bà già nhiều chuyện . Thế nhưng đầu óc tối thui chẳng biết tưởng tượng gì ráo trọi, tui đem chuyện của mình bêu rếu tùm lum. Tui nhớ má tui quá bèn đem chuyện bà già trầu kể cho quý vị nghe chơi.Khi thì kể chuyện con nhỏ  Chín khóc nhè, lúc nhắc lại một thuở nghêu ngao "Ai bảo chăn trâu là khổ.". Khi ngắm con sông Ô Lâu quê chồng tuốt ngoài Quảng Trị lại nhớ con sông Đồng Nai quê Mẹ thân yêu. Tui thả lỏng cho mình lênh đênh trở về một thuở làm vợ lính. Bở ngở trong căn hầm chỉ huy  khi đến thăm chồng ngoài hỏa tuyến. Hoặc kể lại hành trình vất vả đi thăm nuôi người tình già bại trận ở tù CS trên rừng Việt Bắc. 
Tui như con gà bị mắc dây thun loay hoay ba cái chuyện vặt vãnh đời mình.
Cũng may được bà con đồng hương thông cảm ghé mắt đọc cho vui. Được các chị em đồng tình chia sẻ "Ừa chuyện của chị cũng giống chuyện đời tui". Hoặc các anh lính ngày xưa tỏ bày " Tội nghiệp mấy bà vợ lính trong thời buổi nhiểu nhương" Cám ơn tất cả các anh chị, bà con cô bác gần xa đã thương yêu và chịu khó đọc dùm, để tui khỏi bị "Quê một đống"

blank
Bây giờ là tháng 12 rồi. Chỉ vài tuần nữa là Giáng Sinh. Năm nay nói thiệt với bà con tui vui lắm. Chín khóc nhè ngày xưa đã đi vào dĩ vãng, tui bây giờ là một người yêu đời, yêu cuộc sống vô cùng. Cuộc sống của mình mà mình không biết yêu thương nó thì nó sẽ good bye mình sớm. Cho nên cái bí quyết độc chiêu của tui là tui phải yêu cuộc sống này dẫu nó có ra sao.
blank
 
Qúy vị đón Giáng Sinh thế nào, đã chuẩn bị gì chưa? Thú thiệt tui là người ngoại đạo, nhưng ngay thời bé tí  tui đã đi nhà thờ. Nhà thờ nằm cuối con đường của nhà tui. Bên cạnh nhà thờ là nhà ông Trùm ba của con nhỏ bạn chơi lò cò, đánh đủa thân nhất. Cho nên tui hàng ngày theo nó đọc kinh, cầu nguyện. Vào nhà cha Xứ, thầy Sáu học hát, học múa. Tui say sưa ngắm tượng chúa Hài đồng đẹp tuyệt vời trong máng cỏ. Gương mặt phúc hậu của Mẹ Maria nghiêng mình bồng Chúa trên tay. Ngôi nhà thờ, hang đá và hình ảnh Chúa đi vào cuộc đời thơ ấu của tui mãi đến bây giờ. Tui không phân biệt tôn giáo vì Chúa hay Phật đều dạy mình làm một người nhân ái, biết yêu thương tha nhân và sống hết lòng. Có cho đi bao nhiêu thì mình sẽ nhận lại  ngần ấy niềm vui và hạnh phúc.
blank
Cho nên tui đón nhận ngày lễ Giáng Sinh với niềm yêu thương  và coi đó là ngày họp mặt gia đình vui vẻ nhất.
Gia đình tui có thông lệ ngày lễ ThanksGiving là ngày họp mặt gia đình ăn uống để tỏ lòng cám ơn nước MỸ và người thân trong gia đình. Ngày lễ Christmas là ngày mọi thành viên gia đình đều họp mặt để chúc mừng, tặng quà cho nhau. Ngày này sẽ có những tấm hình kỷ niệm trang trọng.
Tết Nguyên Đán là ngày Tết truyền thống. Cúng rước ông bà, đón giao thừa vào ngày 30 Tết. Ngày mồng Một con cháu tập trung về chúc Tết tổ tiên, ông bà cha mẹ. Ngày mồng Hai đi lễ Chùa, thăm viếng bà con, bạn bè. Ngày mồng Ba tiển đưa ông bà và mồng bốn hoặc mồng sáu, mồng mười cúng đất đai, thổ trạch, cầu cho gia đạo bình yên. Thế là xong những  ngày Tết cổ truyền. 
Nhiều người có nhiều cách cúng và phong tục khác nhau. Nhưng nhà tui đã làm vậy bao nhiêu năm rồi nên thành thông lệ. Những ngày lễ lớn này thường chọn nhà tui hay nhà thằng em để tập trung chúc tụng và ăn uống. Như vậy con cháu cũng khỏi phải lo lắng là đến nhà ai trước.
Đối với nước Mỹ ngày Tết Nguyên Đán nếu không rơi vào cuối tuần con cháu vẫn đi học, đi làm bình thường. Nên ngày mồng Một mừng tuổi tập trung mừng tuổi có co giản  để mọi người trong gia đình đều có thể đến sum họp.
blank
Christmas năm nay tui vui lắm vì hai thằng con trai đi lính đều xin được phép để về nhà. Hôm qua thằng Út đã về tới. Nó vào nhà với bộ đồ lính và một túi quân trang trên vai. Tui ra mở cửa thấy con về bình an mừng quá. Nó tính tháo túi quân trang xuống, tui la lên "Khoan đã! Cho má chụp một tấm hình" Và tui đã làm phó nhòm click một cái trong Ipad. Thằng con tháo túi áo quần xuống, ôm mẹ siết mạnh rồi đột ngột bồng mẹ lên, quay một vòng như ngày còn đi học.
blank
Thế là cả ngày nay tui bận túi bụi vì mừng con. Tui đã mua một trái mít trên 30 lbs chờ nó về xẻ. Trái mít thiệt nhiều múi và ngọt. Mấy mẹ con vừa lột mít vừa thăm hỏi.
-" Vừa lột, vừa lủm!" Con dâu tui nói xong thì lấy một múi bỏ vào mồm rồi cười . Thằng con trai cũng nói rồi bốc mít ăn. Thật vui.
blank
Con chó Lucy đánh hơi nghe chủ nó về nó mừng rối rít. Thằng con vừa mở cửa bước ra là nó lao vào ôm chầm quấn quít. Nó nằm xuống đưa bốn chân lên trời khoe cái bụng mập ú vì ăn no. Thấy hai cha con vui đùa mà thương quá. Tình chủ và thú vật thật tuyệt vời.
Hôm nay tui làm món bánh bột lọc ăn với rau sống. Món mà thằng con rất mê lúc còn ở nhà.
Nhìn con khỏe mạnh, hạnh phúc và vui đời binh nghiệp tui vui biết bao nhiêu. Quà đem về khoe mẹ là những phần thưởng trong quân đội mà con đã được. Hai vợ chồng nó đã order quà từ Internet và gửi về tui 2 tuần nay. Cả buổi chiều hai vợ chồng đi chợ mua giấy gói và loay hoay với các món quà. Chỉ mình hai đứa thôi mà cây Giáng sinh quà đã chất đầy gốc.
blank
Tối nay thằng con lớn cũng vừa lên Webcam gọi về. Vợ chồng con cái nó đã lên chuyến bay rời Ý qua Đức và từ Đức đã về đến Baltimore. Hành trình hơn 20 tiếng bay mới tới đây vì đi bằng máy bay quân sự. Sáng mai 5 giờ lại lên một chuyến bay dân sự khác về Cali.
Nhìn hai cháu nhỏ mệt đừ mà thương. Con bé mới 6 tháng, lúc máy bay hạ cánh tiếng động cơ quá lớn nhói lỗ tai. Cháu khóc và cào hai tai xước luôn. Thằng anh nó được xuống khỏi phi cơ, nơi phòng chờ đợi trong phi trường, cháu  chạy khắp nơi vì mừng.
blank
Xin cám ơn đất nước Mỹ đã cho chúng tôi một cuộc sống an bình hạnh phúc như hôm nay.
Cho chúng tôi hưởng được ngày lễ Giáng Sinh đầy ý nghĩa. Cám ơn các con đã bay về thăm cha mẹ. Cuộc sống mỗi ngày mỗi giờ đều biến hóa không ngừng. Ngày hôm kia mẹ con ngóng chờ, ngày hôm nay các con đã về tới và ngày Giáng sinh sẽ không xa. Hy vọng gia đình ta sẽ đoàn tụ vui vẻ và hạnh phúc.
Không khí Giáng sinh tràn ngập mọi nơi, đâu đâu cũng đèn treo lấp lánh, tiếng hát vang lừng. Kính chúc các Thầy Cô, các bạn, các đồng hương Biên Hòa gần xa hưởng một mùa Lễ Giáng sinh vui vẻ và đầm ấm bên gia đình.
blank
Cám ơn các thân hữu, bạn bè gần xa đã đọc những tâm tình của tui trong năm qua và luôn yêu thương, khuyến khích. 
Chúc mỗi ngày là một ngày vui. Mỗi ngày thêm một người bạn. Mỗi ngày thêm một nụ cười.
 Chúc năm mới 2015 các bạn được nhiều sức khỏe, bình an và nhiều phước lộc.
Chúc Thế Giới hòa bình. Đất nước VN mình nhiều thay đổi. Mọi người dân được ấm no.
Tự Do và Hạnh phúc.
Kính chúc mọi người thân tâm an lạc.
blank
Nguyễn thị Thêm
19/12/14
Xin mời xem video "Merry Christmas  and Happy New Year."
Thực hiện Nguyễn thị Thêm


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 170658)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 68)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
02 Tháng Mười 2020(Xem: 567)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 925)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 1033)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 810)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 791)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 868)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 1198)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 1336)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 1207)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1635)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1592)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1516)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 1305)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 41998)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 61835)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 19998)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1319)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1223)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 1375)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 1366)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 1083)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 1283)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1438)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 1184)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 1248)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1474)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 1342)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 1228)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1388)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 1272)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1693)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1541)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2205)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1880)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2429)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2478)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 2158)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2509)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2244)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2829)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 1128)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 2254)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 2347)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2582)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 4617)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 2394)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 2465)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 2319)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua