1:39 CH
Thứ Tư
1
Tháng Mười Hai
2021

TÌNH QUÊ NGƯỜI BIÊN HÒA XA XỨ - Diệp Hoàng Mai

30 Tháng Tám 20157:33 SA(Xem: 7097)

TÌNH QUÊ NGƯỜI BIÊN HÒA XA XỨ

 

Những phụ nữ Việt Nam tôi từng gặp, đã rời xa quê hương Biên Hòa hơn nửa đời người. Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn các chị, vẫn hoài vương vấn hình ảnh “cây đa cũ, bến đò xưa, dòng sông trong mát” của Đồng Nai phố…

 

@ Sưu tầm tục ngữ ca dao Việt Nam ở xứ người:

Thông thạo ba ngoại ngữ Anh – Pháp – Đức, nhưng chị Camay Walter – tên đầy đủ là Lê Hoài Hương – lại nói tiếng mẹ đẻ Việt Nam … dở tệ. Ba mẹ chị Lê Hoài Hương (Hoài) rời Biên Hòa, lên Nam Vang lập nghiệp lúc chị vừa tập nói. Sống trong cộng đồng người Việt ở Nam Vang, chị Hoài được ba mẹ cho học chương trình phổ thông Pháp ngữ. Tốt nghiệp Tú Tài đôi loại giỏi, chị Hoài nhận học bổng đại học ở thủ đô tráng lệ Paris. Quê hương Biên Hòa xa tít mù khơi với chị Hoài luôn từ đó…

bienhoa_1

Tranh sơn dầu của HS Nguyễn Sáng

Chuyến du lịch ba-lô lần đầu về Việt Nam, có ý nghĩa rất lớn với chị Hoài. Chị “tập dượt” lại tiếng mẹ đẻ, bằng cách sưu tầm ca dao tục ngữ Việt Nam… Trên tay chị Hoài lúc nào cũng sổ viết, để sẵn sàng ghi chép:

- Xin đọc chậm dùm, chữ “lan” này có “gờ” ở cuối hay không?

Rồi chị Hoài thích thú chép vào sổ tay:

“Một mai trống lũng khó hàn,

Dây dùn khó đứt, bạn lang khó tìm…”

“Đắng khổ qua, chua là chanh giấy,

Dẫu ngọt cho mấy tiếng cũng cam sành.

Xe hơi kia bể bánh tại chợ Bến Thành,

Dầu anh sang qua hay sớt lại, dạ em không đành thời thôi…”

bienhoa_2
Tranh sơn dầu của HS Nguyễn Trung

Hồi còn nhỏ ở Nam Vang, chị Hoài đã từng nghe mẹ hát ru các em. Nhưng lâu lắm rồi, nhịp sống công nghiệp xứ người cuốn hút chị Hoài phiêu lưu hết nước này sang nước khác. Chị Hoài tốt nghiệp cử nhân văn chương ở Pháp. Một thời gian khá dài, chị Hoài làm việc bên Anh. Và bây giờ, chị Hoài định cư ở Đức. Các con của chị Hoài đều thành đạt, rồi chúng như những cánh chim soãi cánh tung bay khắp hành tinh.

 

Bây giờ chị Hoài đã có thời gian nhàn rỗi, với nguồn lương hưu cũng … kha khá. Đây chính là lúc, chị Hoài thỏa lòng ước mơ tìm lại cội nguồn. Dự tính từ lâu của chị Hoài là phổ biến các điệu hát ru, những câu ca dao tục ngữ Việt Nam, mà chị sưu tầm được trong cộng đồng người Việt ở Đức. Chị Hoài từng hát ru cháu nội cháu ngoại mỗi khi có dịp, chỉ để nhắc nhớ cội nguồn dân tộc Việt Nam với con cháu của mình …

bienhoa_3
Tranh màu trên giấy của HS Nguyễn Văn Trung

@ Vun vén tâm hồn trẻ thơ Việt Nam trên đất khách:

Cũng xa quê hương hơn nửa đời người, Anna Tran – tên Việt là Trần Thị Mỹ An – là người gắn bó với Biên Hòa nồng nàn nhất. Dù phố Biên đã bao nhiêu lần thay đổi, nhưng Trần Thị Mỹ An (An) vẫn không lạc lối trong lần đầu quay bước tìm về. Gặp lại bạn học cũ mấy chục năm xưa, An có thể vanh vách kể hàng giờ thành tích “quậy” của nhóm học sinh trường Ngô lớp đệ tứ hai. Trong bộ áo bà ba mượn tạm của chị dâu, cùng chiếc nón bài thơ che bộ tóc xù, không ai nhận ra Mỹ An là nữ Việt kiều xa xứ lâu năm nữa.


bienhoa_4
Tranh sơn dầu của HS Đinh Cường

Điều bận tâm lớn nhất của An, là vun quén tâm hồn Việt cho hai đứa con sinh trên đất Mỹ. Trước khi đưa con thăm lại quê nhà, An gửi hai đứa con học vỡ lòng tiếng Việt trong chùa. Suốt mấy tháng trời – mỗi cuối tuần một buổi – hai anh em Quốc Nam và Quốc Việt chỉ “nhả” được tiếng đơn.

 

Về Việt Nam, cả hai gần như hóa “câm” trên phố, bởi mẹ Mỹ An “cấm tiệt ” hai con tía lia ngôn ngữ Hoa Kỳ. An kể về quê hương của ba mẹ, cho các con của mình nghe mọi lúc mọi nơi … Tận dụng những dịp hiếm hoi – đưa con dong thuyền trên dòng Đồng Nai trong mát – An hay ngân nga những “khúc nhạc quê” mặc dù An biết, hai thằng con chưa kịp hiểu gì…

“Đồng Nai bến Phố nước xanh,

Ngọt ngào bưởi chín, trai lành gái xinh.

Núi Châu núi Bửu cảm tình,

Suối Tiên thác Trị, càng nhìn càng ưa…”

“Nói người điên nhớ Biên Hòa,

Bệnh viện Dưỡng trí, ai mà dám quên…”


bienhoa_5
Tranh lụa của HS Nguyễn Thị Hợp

Trong bài luận văn đạt điểm tối đa sau đó, chú bé Quốc Nam bày tỏ suy nghĩ của mình về hai chữ Quê Hương: “Tôi học lịch sử nước Mỹ, tôi biết nước Mỹ từng có chiến tranh với Việt Nam, tôi từng nghĩ người Việt Nam không tốt. Nhưng qua mẹ của tôi, tôi biết Việt Nam cũng là quê hương của tôi nữa. Dù ngôn ngữ bất đồng trong lần gặp gỡ đầu tiên, nhưng người Việt Nam có rất nhiều cách bày tỏ sự thân thiện với anh em tôi. Nhiều lần theo mẹ về quê, tôi nhận thấy rất nhiều người thân Việt Nam của tôi đâu có … xấu!

 

Còn bé Quốc Việt, em trai của Nam lại thắc mắc:

- Tại sao ông bà của tôi là những … nắm đất? Tại sao mẹ của tôi hay quì lạy những nắm đất ấy và khóc?...  

Những lần về Việt Nam tiếp theo, Quốc Việt mới lý giải được điều em băn khoăn trong bài luận của mình:

Hồi đó mẹ tôi bảo tôi quỳ, tôi quỳ. Mẹ tôi bảo tôi lạy, tôi lạy. Nhưng tôi không thể khóc như mẹ của tôi, trước những “nắm đất vô tri vô giác” ấy... Lớn lên tôi mới hiểu được rằng, những nắm đất mẹ tôi từng quỳ lạy xưa kia, hóa ra đất có … linh hồn. Nhất định sau này tôi cũng sẽ quỳ lạy “nắm đất – mẹ tôi ”,  giống như mẹ tôi từng cong lưng lạy “nắm đất – ông bà” nội ngoại của tôi vậy … 

bienhoa_6
Tranh sơn dầu của HS Nguyễn Văn Trung

 

@ Một chút tình cho trẻ cùng quê không may mắn:

Sau nhiều năm xa xứ, lần đầu tiên trở lại quê nhà, em Heaven Nguyen – tên đầy đủ là Nguyễn Thiên Nhân – đã gọi cho tôi:

- Em mang về lô sách có giá trị, của Hội nghiên cứu giảng dạy tiếng Anh cho trẻ em ở các nước. Em nhờ chị tặng cho các em học sinh tiểu học ở Biên Hòa.

- Em tặng trực tiếp hay hơn. Xong công việc, em với chị đi thăm trường nuôi dạy trẻ khuyết tật ở Biên Hòa …


bienhoa_7

Tranh sơn dầu của HS Nguyễn Quốc Tuấn


Đúng ngày giờ đã hẹn, em Nguyễn Thiên Nhân (Nhân) trong trang phục giản dị, cùng tôi đến thăm và tặng những món quà quí cho các trường, theo kế hoạch chúng tôi đã dự tính. Xong công việc, em mới khẽ khàng nắm lấy tay tôi:
- Chị, em có mang quà về cho mấy đứa nhỏ…
Những túi quà xinh xinh được chuẩn bị tươm tất, số lượng ngang bằng với số trẻ khuyết tật tôi thông tin cho em. Trường mới thành lập, nên vật chất nơi đây còn thiếu thốn nghèo nàn. Nhưng những ánh mắt ăm ắp niềm vui, cùng những nụ cười tươi tắn ngây thơ của trẻ em khuyết tật, đã gắn kết thành không gian  mầu nhiệm cho tất cả mọi người …

bienhoa_8
Tranh sơn dầu của HS Trần Kim Hùng

Nhân rời Biên Hòa lúc em còn nhỏ lắm, đâu khoảng 12-13 tuổi gì đó. Nhưng Nhân vẫn đau đáu nhớ những ngày vui sinh hoạt ở trường. Đó là một cô bé khá … quí tộc, ngày đi cắm trại còn “bị” mẹ gửi theo chiếc gối ôm, khiến cô bé xấu hổ với bạn bè rồi quay ra hờn dỗi mẹ. Cô vẫn nhớ những lần thăm cô nhi viện cùng huynh trưởng, cô từng chia những chiếc kẹo ngọt ngào và hát ca cùng các bạn nhỏ cùng trang lứa … Những kỷ niệm dễ thương thời thơ ấu ấy, chưa bao giờ nhạt nhòa trong trí nhớ của Nhân. Chính vì vậy mà mỗi khi có dịp, Nhân lại rủ rê bạn bè đang cùng ngụ cư ở Úc Đại Lợi, cùng với Nhân đi thăm những đứa trẻ kém may mắn ở Biên Hòa …

bienhoa_9
Internet

Ba người phụ nữ Việt Nam của ba thế hệ, với ba hoàn cảnh khác nhau trên  những miền đất khách không giống nhau. Nhưng cũng như hầu hết những người Việt hoài hương khác, tâm hồn trí tuệ và trái tim của họ mãi mãi căng tràn tình yêu quê hương, dù gần cả cuộc đời họ rời xa cội rễ…

 

Diệp Hoàng Mai

Tháng 08/2015

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 174316)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
27 Tháng Mười Một 2021(Xem: 78)
Cám ơn Thầy Cô bạn bè đồng trường đồng lớp. Cám ơn những người bạn ở khắp thế giới đã chia sẻ vui buồn và trao đổi văn thơ.
13 Tháng Mười Một 2021(Xem: 246)
Bốn năm anh đã nằm xuống, 4 năm tôi để anh tại chùa nghe kinh. Bây giờ tôi phải để anh nhẹ nhàng thân xác.
08 Tháng Mười Một 2021(Xem: 224)
Thương quá ai ơi tôi không đủ chữ Giảng nghĩa dùm tôi cái chữ ân tình!
29 Tháng Tám 2021(Xem: 1065)
Hỡi các bạn đang còn sống, đừng bao giờ nghĩ mình có thể sống chung với bệnh dịch khi ta chưa có thể khắc chế được nó!
25 Tháng Bảy 2021(Xem: 1464)
Mong một ngày gần nhất mọi chiến sĩ chống giặc được về nhà. Người người sẽ trở lại với saigon còn tôi được về thăm quê hương
19 Tháng Bảy 2021(Xem: 1444)
lòng tôi rộn ràng vui như ngày tựu trường năm cũ, sắp được gặp lại các người thân yêu....
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 1105)
Hôm nay nghe Mạnh đứng ra làm lại chiếc nhẫn khoá 25. Có lẽ là người sung sướng và hạnh phúc nhất là chính mình.
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 719)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 710)
tôi phân vân quá, vì bạn tôi hôm qua gọi điện cho tôi nói "Mày có phước lắm, được ở gần chùa."
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 722)
Các bạn Muối men cho đời ơi! Các bạn đã thực hành lời Chúa thật dễ dàng và đẹp đẽ! Tôi xin thay mặt cho những người nhận quà hôm nay Cám ơn các bạn!.
03 Tháng Bảy 2021(Xem: 937)
vì đã chịu lấy tôi, một người thua cuộc mất hết tất cả để rồi phải khổ, trong khi bao nhiêu người khác muốn cung phụng em.
20 Tháng Sáu 2021(Xem: 1115)
Chiếu đời mâm cỗ vinh nhục có phúc có phần, thời trẻ trai hay khi trai chẳng còn trẻ thì cũng thế thôi
29 Tháng Năm 2021(Xem: 1154)
“Ngày của Cha” sắp đến nơi rồi. Các bác trai hãy cùng tôi “nối vòng tay nhỏ” và làm ngày này là một ngày thiêng liêng không thua kém gì ngày “Mother’s Day.”
09 Tháng Năm 2021(Xem: 1749)
Tháng năm xin gửi đến các bà mẹ trẻ, mẹ già lời cầu chúc sức khỏe bình an hạnh phúc. Chúc các bà Mẹ nhận được thật nhiều lời chúc lành từ con cái.
27 Tháng Tư 2021(Xem: 1729)
Niềm tin sự thật sẽ không bị vùi lấp. Niềm tin cái xấu sẽ bị đào thải: Nước nâng thuyền, nước cũng có thể lật thuyền.
26 Tháng Tư 2021(Xem: 1900)
hay sương thành lệ tra vào mắt mờ khuất trong em mọi nẻo về.
17 Tháng Tư 2021(Xem: 982)
ánh trăng năm ấy đã lấy đi biết bao nhiêu linh hồn chưa đến tuổi phải từ bỏ thế gian...! trăng tròn 26-4-1975 ánh trăng buồn muôn thuở.
14 Tháng Tư 2021(Xem: 1336)
Facebook là bạn, nhưng tôi yêu những người bạn thật của tôi hơn. Họ đang chia sẻ với tôi những tâm tư tình cảm vui buồn rất thật của họ.
28 Tháng Hai 2021(Xem: 2404)
rong cơn bão tuyết khốn khó cho việc đi lại, thực phẩm khan hiếm, nhưng có “những tấm lòng vàng”
19 Tháng Hai 2021(Xem: 1716)
Sức khoẻ quý thật, nhưng quý nhất, trên cả sức khoẻ, là cái nhìn thấu suốt cuộc đời, sinh lão bệnh tử, để chấp nhận dễ dàng một khi sức khoẻ mất đi.
13 Tháng Hai 2021(Xem: 2020)
Làm hết sức mình, kiểm điểm lại những gì mình đã hành động để sửa sai. Như con trâu lặng lẽ nằm nhai lại cỏ.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 2072)
để thấy mình vẫn còn loanh quanh đâu đó một nơi rất gần, tôi nghe thấy mình đang chạm trần vào mùi hương của tết.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 1756)
Thời gian không là gì cả! Nếu không thể chạm được tay vào quá khứ, thì ta cũng còn đây ký ức để quay về
30 Tháng Giêng 2021(Xem: 1823)
“Công dưỡng dục suốt một đời lận đận Nghĩa sinh thành vương vấn cả trăm năm”
29 Tháng Giêng 2021(Xem: 1874)
Trời ơi trong 3 tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 1511)
nhưng trái tim tôi vẫn yêu nơi này: Làng quê Bình Sơn nghèo nàn, phố quận Long Thành thân thiết và ngôi trường Trung Học một thời mới lớn
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 1491)
Thư này là lá thư thứ 49 nhưng lại là lá thư đầu tiên của năm 2021. Đáng lẽ là một thư vui, lạc quan, tràn đầy hy vọng và niềm tin. Nhưng thư này không được như thế! Xin đổi ngược hai chữ Người và Cảnh trong câu thơ của Cụ Nguyễn Du để bày tỏ: “Cảnh buồn Người có vui đâu bao giờ…”. Mong Các Bạn Mình thứ lỗi.
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1703)
Cuối cùng là màn bắn pháo bông, ban nhạc vẫn tiếp tục chơi nhạc, đèn vụt tắt, trên nền trời tiếng đì đùng vang vọng, pháo hoa rực rỡ, trên cao từng vòm pháo hoa chụp xuống
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1792)
Dường như nước Mỹ có thói quen đi đêm. Cái gì cũng bí mật, cũng thông đồng có hiệu lệnh ngầm.
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 1757)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
02 Tháng Mười 2020(Xem: 2260)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 2937)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 2837)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 2606)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 2399)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 2525)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 2875)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 3129)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 3034)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 3286)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 3445)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 3346)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 3064)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 43925)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 63639)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 21735)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 2965)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 2882)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 3176)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.