12:25 CH
Chủ Nhật
18
Tháng Tám
2019

Chị Lan và lời nguyền bên giếng nước - chương 5 - Hồi xưa tui đi học

19 Tháng Tám 201112:00 SA(Xem: 14739)
hqm1-content


V
ừa gởi cái email cho thằng Định xúi nó phải làm một cuộc cách mạng thay mền đổi nệm chứ nếu để vậy mà may hoài có ngày... gãy kim, thì bên góc phải cái màn hình hiện lên cái bao thư vàng theo sau một tiếng "TIN" làm tui giựt nảy mình tưởng chị Định bấm chuông vô nhà trùm mền hỏi giấy.

À không, chỉ là một cái thư mới. Mà ai vậy ta? Cái "user name" ltml thấy lạ hoắc, không lẽ…? Thôi thì cứ mở ra. Sợ chi nào, virus đã đầy theo khói rượu một đời trên bao xứ lạ.


Cái email chỉ vỏn vẹn có một hàng chử ngắn: É ! Tao hỏng có chọc mày nha thằng quỷ!


Ký tên: Lê Thị Mỹ Lan.


Ha ha, mới nhắc là đã xuất hiện. Trời, bà còn sống hùng sống khỏe thế sao? Vậy thì tới luôn nha, tui xém quên cái vụ này. Đã quá !

o0o


Thuở đó chị Lan 17 tuổi, đẹp hết xẩy, láng cóong tròn căng, khỏe như trâu, chưa có chồng nên dữ hơn bà chằng. Mấy anh lớn trong xóm ai ai cũng ngán, chỉ dám núp sau gốc cây hay bên trong cửa sổ mà âm thầm chiêm ngưỡng mần thơ:

Gió thổi đường chiều tóc ai bay

Quấn mãi tình tôi sợi ngắn dài

Ngay cả mấy anh lính chịu chơi xa quê hương nhớ bà già đóng trong ga xe lửa cũng phải lắc đầu mà than:- Thôi, thà đi lính bắn máy bay sướng hơn !


Chỉ ở cách nhà tui vài căn với ba má và 2 đứa em, con Lê và thằng Long sún, bạn chui lỗ chó của tui. Cả nhà đều có tên bắt đầu bằng chữ L. Má chỉ tên Liễu, Ba chỉ tên Lâm. Còn có thêm con chó màu vàng tên là Lẹo ! Hên là tui có tí chuyện riêng phải giã biệt kinh kỳ hơi sớm chứ nếu không dám bị bắt vô nhà quỳ gối chống tay trước bàn thờ theo cái vần "en lờ" đó lắm nha. Phải vậy hong người xưa Lê Thị Hoàng Lê?


Nghe nói bác Lâm bị vợ đuổi ra khỏi nhà một tối đầy sao, mây trời bàng bạc, bị gậy giang hồ mười năm lệ nhỏ mới được quay thuyền về bến cũ nên chị Lan lớn hơn hai đứa em nhiều năm chứ chẳng phải chỉ giỏi giang gì.


Lẽ ra giữa một thằng nhóc trọc trên trắng dưới, còn ở truồng tắm mưa như tui thì có chi mà dính líu với cái chị hàng xóm đang ở ngưỡng cửa xuân thì phóng xe mô bi lét vù vù trước đầu xe nhà binh của mấy ông lính. Nhưng tất cả là duyên phần của một lời nguyền độc hại thốt lên từ chốn âm u nơi rừng lá thấp của chị Lan.


Ngày xưa ấy cái ống nước máy chưa bò đến xóm ga xe lửa nhà tui. Nhà nào cũng đều phải nấu nướng tắm giặt bằng thứ nước hơi vàng vàng có vài chú lăng quăng bơi lội nhởn nhơ lấy lên từ cái giếng sâu thăm thẳm gần cái miếu Thần Hoàng. Sao lại kêu là miếu Thần Hoàng thì tui không biết, chỉ nhớ rằng là vì tui có họ Hoàng nên sau này khi cỡ chừng mười mấy tuổi tui thường hay đưa mấy đứa con gái vào đó tâm sự lòng thòng rồi hùng dũng chỉ tay vô miếu mà cất lên lời thề trăm năm. "Trước bàn thờ tổ tiên của dòng họ anh thề sẽ yêu em suốt đời sương gió".


Chỉ có vậy mà được việc lắm chớ. Em nào cũng hỉ mũi đầy cả cái khăn mu soa hồng xanh trắng. Mà nghĩ cho cùng tui cũng đâu có thề tầm bậy tầm bạ, ẩu tả gì đâu? Tui thề là sẽ yêu em chứ tui đâu có nói là sẽ cưới em làm vợ đâu? Bây giờ tui cũng còn yêu em chớ bộ. Chị Lan thì cũng như chị Gấm nhà tui cùng bao nhiêu chị khác trong xóm chiều chiều quảy thùng thiếc ra đó gánh nước về đổ đầy mấy cái hồ xi măng hay mấy cái lu sành bóng lưỡng trong nhà. Tội cho mấy chị ghê, thân gái dặm trường đong đưa hai thùng nước!

o0o


Còn nhớ có một đêm kia, hai má con tui với ông già đi coi hát cải lương về, có lẽ vì mấy vũng nước văng ra từ mấy cái thùng của mấy chị đi gánh nước khuya làm dơ đôi guốc mới, bà già tui nổi máu hà tiện tiếc của lầm bầm:

- Mấy con quỷ cái này thiệt là đoảng ! Gánh nước đổ hết ra thế này thì về đến nhà chỉ còn cái thùng không. Con gái hư như thế làm sao đi lấy chồng.


Không hiểu sao tui kéo kéo tay má:


- Mai mốt lớn lên con lấy ai hả má?


Hình như ông già tui nói cái chi mà cho tới bây giờ tui cũng chỉ hiểu ...lờ mờ"


-Ráng kiếm con nào có nhiều nước !

o0o


Trong lúc mấy bà chị đang sắp mấy cái thùng thành một hàng dài, tay cầm đòn gánh đứng quanh giếng nước tâm sự với nhau những chuyện tình đầy nước giếng thì bọn quỷ sứ trai gái tụi tui chạy nhảy hú hét rầm trời chơi đủ thứ trò trong cái sân thiệt là rộng, lót gạch tàu đỏ có tường thành bao quanh của miễu Thần Hoàng bên cạnh.

Rồi một ngày kia...... bọn tui chia làm 2 phe bắn nhau bằng bì giấy.


Thường thì mấy cái trò chơi chiến trận này chỉ dành cho bọn con trai ở mấy chỗ khác nhưng trong xóm tui thì khác hẳn. Làm gì có chuyện đó ! Cái đám nữ tặc tóc cắt búp bê trong xóm tui bắn nghề hết xẩy. Nhỏ Hoa ù hàng xén là thủ lãnh muôn năm của tụi tui, chẳng phải vì nó có cái tướng bệ vệ của một bà nữ chúa mà còn có thêm một "điều kiện cần và đủ" nữa là: Nó có nhiều dây thung và giấy báo cũ lẫn dầu cù là. Đôi khi có thêm thuốc bổ cho binh sỉ là mấy viên kẹo sữa hay đường. Mà phải công nhận, bắn mấy đứa con gái phê hơn nhiều. Tụi nó thường chạy chậm dễ nhắm hơn và khoái nhứt là khi bị trúng đạn thường hay cất lên tiếng rú rừng xanh rồi dẫy đành đạch trước khi ngã lăn ra ....chết.


Sau khi chia phe xong, tui, binh nhất Hoàng Duy Liệu với danh hiệu truyền tin là Cu Lửa chạy đến núp ngay chỗ mấy cái thùng bự nhứt, móc cái bì giấy vô sợi dây thung đang căng hết cỡ kéo mạnh ra, mắt láo liên tìm địch thủ. Tui còn lấy thêm cái xoong nhôm của ai đó mang ra giếng rửa chưa mang về đội lên đầu thay cho nón sắt của mấy anh lính. Ngon lành ha !


Đang cảm thấy cái sung sướng phê phê từ từ dâng lên khi con Lê lum khum chạy ngang qua, cái đuôi gà lắc lắc dưới ánh chiều trôi. Mỉm cười đắc chí tui nheo mắt kéo cho sợi dây thung căng ra hơn tí nửa, nhắm ngay vô cái cản sau của nó sửa soạn nhả đạn. Hi Hì... Đây là một dịp may mắn trời cho, rửa mối thù hôm qua mày đứng trên ban công đổ nước trà xuống đầu tao.


Hừ, quân tử trả thù mười lần chưa đã. Hà hà...


Thình lình,


- É ! Trả cái xoong cho tui ông tướng !


Ai đó vừa hét vừa nắm cái quai, kéo cái xoong tui đang đội trên đầu về một phía làm tui mất thăng bằng té bật ngửa ra phía sau cùng một lúc viên bì giấy bay đi kêu cái...phụt ! Hình như đạn đạo hơi cao cao.... Cao vút Trường sơn.


- Ái!...cái thằng quỷ .. s....ứ........ứ.....!


Thôi chết tui rồi !


Tui đã bắn trúng ngay cái thâm cung bí sử gì đó của chị Lan từ đâu chạy đến đang đứng ngay trước mặt bên kia cái thùng thiếc. Hồn vía lên mây, tui lồm cồm bò dậy tính co giò chạy thì bị cái chị chủ "nồi nhôm" nắm lỗ tai kéo lại, cười rũ rượi đem giao nộp cho chị Lan. Hồi đó ai cũng nắm lỗ tai tui là vì tui không có tóc, bị bà già cạo trọc mãi cho đến khi lên trung học vì nghe theo lời ông thầy cúng.


Tui vừa sợ vừa tức cười khi nhìn chị Lan mặt mày đỏ ửng như bị ai bôi thuốc đỏ đang nhăn nhó vừa chà chà, xoa xoa vừa bụm bụm cái chỗ đó. Mấy bà chị lẫn tụi nhóc con cũng tham gia cười té lăn bò càng, mấy cái thùng thiếc ngả nghiêng lỏng chỏng. Có bà còn dộng đòn gánh xuống sân đùng đùng cười khoái trá. Mỗi bà chêm vô một câu làm cho chị Lan vừa đau vừa tức vừa mắc cở.....vừa giận điên tiết lên. Còn tên tù binh Liệu thì đã thấy nỗi sợ hãi tràn dâng, miệng bắt đầu meo méo. Phen này chắc là sẽ được con Hoa vinh thăng cố hạ sĩ. Gì chứ sa vào tay cái nữ tướng này thì thật là "khổ đời cô Lựu".


Sao mà cái số tui xui quá, lúc nào cũng bị toàn là chuyện gì đâu. Lạc đạn chứ bộ ! Tui có nhắm chị đâu? Súng đạn vô tình, ai biểu chị mặc quần mỏng lang thang chiều chiến trận? Ừ, mà sao lạc ác thiệt! Cái bà bự như vậy trúng đâu hỏng trúng lại nhằm ngay cái rừng lá thấp của bả mới chết.


Nắm lấy lỗ tai, chị Lan lôi tui xềnh xệch như lôi một con nhái bén tới bên cái giếng nước, miệng không ngớt nguyền rủa:


- Đồ cái thằng ôn hoàng dịch vật ! ...Tao ....tao ....


Một tay giữ lấy lỗ tai kéo mạnh cho tui quỳ xuống, một tay chỉ dơ cao cái gầu nước đổ ụp lên đầu tui, trợn to đôi mắt hí, rít lên qua kẽ răng :


- Cu Liệu với Cu Lửa ! Hừm..Tao cho mày ...mày...XÈO luôn !


Chị Lan thương nhớ của tui ơi! Để trả lại câu nói thân tình của chị năm ngoái khi mình gặp lại:


- Cu Lửa biết không ! Thỉnh thoảng tao nhớ đến mày ! ......Lúc nào vậy chị?


Tui xin báo cho chị một tin mừng là lời nguyền ngày đó của chị rất là linh thiêng, tui đã...đã Xèo!



(Còn tiếp)


Hoàng Duy Liệu


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 108733)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
10 Tháng Tám 2019(Xem: 81)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 104)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
06 Tháng Tám 2019(Xem: 142)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 354)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 583)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 1092)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 407)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 389)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 338)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 512)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ
05 Tháng Năm 2019(Xem: 450)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 623)
Tướng Lê Văn Hưng và Tướng Nguyễn Khoa Nam đều đã không còn. Nhưng linh hồn họ, chí khí bất khuất của họ bất tử. Tôi không bao giờ quên hai ông
28 Tháng Tư 2019(Xem: 483)
Càng thương nhiều cho tuổi trẻ Việt Nam bây giờ, họ sống mà không có ngày mai, chỉ lo hưởng thụ
28 Tháng Tư 2019(Xem: 394)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được
17 Tháng Tư 2019(Xem: 597)
những trang Quân Sữ lẫy lừng cho Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa mà chính Ông, Ông Đã chinh phục được lòng ngưởng mộ của các tướng lãnh đương thời trong khối Tự Do.
17 Tháng Tư 2019(Xem: 379)
Nguyên nhân,trong thầm nghĩ nhỏ bé của tôi, tôi nghĩ có thể có nhiều người biết chuyên. Biết mà không nói thì biết cũng như không.
10 Tháng Ba 2019(Xem: 452)
Như vậy hồn thiêng lịch sử đứng về phía bạn. Tại những nơi này trái tim Việt Nam nghìn đời nhập vào trái tim bạn để hòa cùng với muôn triệu trái tim Việt Nam
05 Tháng Ba 2019(Xem: 839)
Hội ái hữu Biên Hòa luôn sát cánh với người Việt trong và ngoài nươc, cùng cất lên tiếng kêu trầm thống cho quê hương đất nước
02 Tháng Ba 2019(Xem: 593)
lâm vào cái cảnh giữ cháu giữ luôn mấy cái cây rau ngoài vườn. Đã vậy còn phải giữ ...Thằng Chả nửa chớ!
02 Tháng Ba 2019(Xem: 718)
Nhưng thật vô cùng quý báu của một tấm lòng. Tội nghiệp chị, con tàu đang chở chị lao vào màn đêm, xé tan bóng tối và lạnh lẽo.
16 Tháng Hai 2019(Xem: 563)
Sau đó nó ở lại trong "hậu trường" chờ đợt bán hàng tiếp theo để lại làm nhiệm vụ thu tiền
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 766)
Người Lính làm thơ còn viết cho người Thầy đáng kính Đại Tá Lê Đạt Công về người đàn em quý mến Chuẩn úy Đỗ Cao Thông
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 779)
Cụ Phó Bảng cho họ được tá túc trong lăng của Cụ, như ngày nào Cụ đã được những tấm lòng người miền Nam cho tá túc, trên bước đường lưu lạc của Cụ
06 Tháng Giêng 2019(Xem: 868)
Mà thôi! Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Tui cũng lại đang đeo … Khẩu trang! Có ai thấy cái mặt sượng sùng quê mấy cục đâu.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 45704)
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!
27 Tháng Tám 2018(Xem: 46886)
Nhạc khúc “Trở về mái nhà xưa” của Phạm Duy đã đem minh triết Đông Phương hòa quyện vào tính lãng mạn trữ tình của Tây Phương.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 1718)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
16 Tháng Bảy 2018(Xem: 1307)
Những mơ ước mà Mbappé đã thực hiện và mang đến những kết quả và hình ảnh đẹp đó là một gương sáng cho các người trẻ tuổi và trẻ em ở các khu banlieux
28 Tháng Năm 2018(Xem: 2164)
Cúi đầu tạ với quê hương. Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”
13 Tháng Năm 2018(Xem: 2103)
Nguyện trên chư Phật luôn gia hộ Má được phước lành kiếp tái sanh.
13 Tháng Năm 2018(Xem: 1780)
Trời Cali hôm nay dường như đầy u ám như muốn ôm cả nỗi buồn người mẹ trong ngày Mother Day
21 Tháng Ba 2018(Xem: 47558)
Mùa xuân chỉ vừa mới nhón bước chân đi thôi mà, mùa hạ còn mãi tít xa kia ngóng vương mộng ảo
08 Tháng Ba 2018(Xem: 47437)
Bởi mỗi lần cả gia đình Tôi đi chung đến thăm,Ông Cố luôn luôn để sẵn tiền trong túi rút ra cho hai chắt,sau khi chúng ôm hun bên má.
03 Tháng Hai 2018(Xem: 47116)
Mẹ mong sao con mình thành nhân, phải sống cho có nghĩa, cho dù phải đánh đổi cái giá quá đắt cho đời mình
30 Tháng Giêng 2018(Xem: 1763)
Đứa cháu ở nhà ra xua đuổi cũng không kết quả, nó chán nản bỏ vào trong nhà... . Cuộc chiến đấu càng lúc càng khốc liệt...
06 Tháng Giêng 2018(Xem: 1910)
Dòng sông mây chở lá vàng mơ đã chìm hẳn vào bầu trời đêm rộng lớn, tôi thấy lòng mình bùi ngùi muốn khóc, tôi mơ
03 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1698)
Và đâu phải chỉ tháng 12 không biết đến đợi chờ ... Có giã từ nhau cũng phải gửi lại chút lời
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1668)
tôi cũng xin cám ơn một nửa thương yêu của tôi đã cùng tôi vượt qua những đoạn đường chông gai thử thách, chia ngọt, sẻ bùi
20 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1684)
Tự do hạnh phúc với cơm no áo ấm là điều mà chúng ta có thể san sẻ cùng nhau.
17 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1766)
Con đường chúng ta đi còn rất dài. Em không mong chúng ta sẽ tránh được những lần chớp tắt. Em chỉ mong rằng chúng ta đủ TIN YÊU
09 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1844)
nhưng thấm đậm tình của người miền Nam, của các anh lính Việt Nam Cộng Hoà. Thử lắng đọng lòng mình, nghe và cảm nhận các bạn nhé.
28 Tháng Mười 2017(Xem: 1675)
cứ tiếp tục đi, không có con đường nào bằng phẳng, cũng không có lối mòn để đi ra
01 Tháng Mười 2017(Xem: 2099)
Một thoáng chốc buồng tim chợt đau nhói, khi nhớ về những con đường với những thân quen của Biên Hòa xưa cũ.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1965)
Tôn chỉ của dân VNCH, của QLVNCH, của chính phủ VNCH là TÔN TRỌNG CON NGƯỜI, cách hành sự chứa đầy tình người.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1938)
Hãy gắng lên ông xã. Moi việc rồi sẽ qua. Như cháu mình đã viết. "Người lính" không dễ dàng bị khuất phục.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 1943)
Người vào cởi áo lau son phấn Trả hết vinh quang lẫn đoạn trường
10 Tháng Chín 2017(Xem: 2182)
Như một lời từ giả, vĩnh biệt bạn bè như giòng sông Đồng Nai cứ trôi, trôi mãi bỏ lại con đò...
09 Tháng Chín 2017(Xem: 1966)
Hè trôi. Hè đang trôi dần theo từng vạt gió lẽ hiu hiu, hè trôi theo áng mây chiều nay chỉ ửng vàng chút nắng, chắc cũng bởi hè đang trôi,