5:06 SA
Thứ Ba
23
Tháng Mười
2018

Chiêu Hồn Nước - Phạm Tất Đắc

15 Tháng Chín 201112:00 SA(Xem: 36980)
Chiêu Hồn Nước

tranh_lua-content

Hăm lăm triệu trẻ già trai gái,
Bốn nghìn năm con cái Hồng Bàng.
Cũng cửa nhà cũng giang san,
Thế mà nước mất nhà tan hỡi trời !
Nghĩ lắm lúc đương cười hóa khóc,
Muốn ra tay ngang dọc dọc ngang.
Vạch trời thét một tiếng vang,
Cho thân tan với giang san nước nhà.
Đồng bào hỡi! Con nhà Hồng Việt,
Có thân mà chẳng biết liệu đời.
Tháng ngày lần lữa đợi thời,
Ngẩn ngơ ỷ lại ở người, ai thương!
Nay sóng gió bốn phương dữ dội,
Có lẽ nào ngồi đợi mãi sao?
Đồng bào trút giọt máu đào,
Thương ôi! Tội nghiệp ai nào xót đây!
Nên mau mau dậy ngay kẻo muộn!
Mà xót thương đến chốn Nhị, Nùng.
Xưa nay vẩn lắm anh hùng,
Dọc ngang trời đất vẫy vùng bể khơi.
Xưa nay vốn lắm người hào kiệt,
Trong một tay nắm hết sơn hà.
Nghìn thu gương cũ không nhòa,
Mở mày mở mặt con nhà Lạc Long.
Non sông vẫn non sông gấm vóc,
Cỏ cây xưa vẫn mọc tốt tươi.
Người xem cũng dáng con người,
Cũng tai, cũng mắt như đời khác chi.
Cảnh như thế tình thì như thế !
Sống làm chi, sống để làm chi?
Đời người đến thế còn gì,
Nước non đến thế, còn gì nước non !
Nghĩ thân thế héo hon tấc dạ,
Trông non sông lã chã dòng châu,
Một mình cảnh vắng đêm thâu,
Muốn đem máu đỏ nhuộm màu giang san.
Ngọn gió lọt đèn tàn hiu hắt,
Tiếng cuốc kêu thức gọi anh hùng.
Nghiến răng nuốt cái thẹn thùng,
Tôi chiêu Hồn cũ lại cùng non sông!
Hồn hỡi Hồn, con Hồng cháu Lạc!
Bấy lâu nay giặc giả chiến tranh,
Bấy lâu thịt nát xương tan,
Bấy lâu tím ruột thâm gan vì Hồn.
Hồn hỡi Hồn ! kìa non nước cũ,
Bấy nhiêu lâu mặt ủ mày châu.
Bấy lâu ngậm tủi nuốt sầu,
Bấy lâu hèn kém vì đâu hỡi Hồn.
Trông bốn bể bồn chồn dạ ngọc,
Ngẩm năm châu khôn khóc nên lời.
Đêm khuya cảnh vắng êm trời,
Khôn thiêng chăng hỡi ! Hồn thiêng Hồn về.
Hồn trở về, đừng mê mẩn nữa !
Tính nết xưa phải sửa từ giờ.
Hồn về Hồn cố cho nhờ,
Anh em Hồng Lạc, cõi bờ Việt Nam.
Hãy trở về chớ vì rượu thịt,
Chớ tham nhà cao tít nhiều từng.
Kìa con chim ở trong rừng,
Kiếm mồi đâu có lạc chừng quên cây.
Hồn trở về đừng say sắc đẹp,
Mà nặng tình kẻ khép phòng thu.
Đường đường một đấng trượng phu,
Lẽ đâu Hồn chẳng đền bù non sông.
Hồn trở về chớ mong giàu có,
Mà ước ao xe nọ ngựa kia.
Nghênh ngang mũ áo râu ria;
Trăm nghìn năm vẫn còn bia miệng cười.
Hồn cố về cõi đời chớ chán,
Mà vội đem lòng nản việc trần.
Bát cơm tấm áo manh quần,
Hồn ăn Hồn mặc nợ nần thế gian.
Hồn trở về bấm gan mà chịu,
Cảnh biệt ly tình hiếu đôi đường.
Cao nhân, trí ở bốn phương,
Lẽ đâu Hồn chịu vấn vương xó nhà.
Hồn trở về nguyệt hoa chi nữa,
Mà thoi đưa lần lữa tháng ngày.

Xưa nay những kẻ tỉnh say,
Lòng mê có nghĩ việc hay bao giờ!
Hồn Nước về chớ chờ sức yếu,
Hồn Nước hãy định liệu dọc ngang.
Hay Hồn bảo chẳng biết đàng,
Hay Hồn không muốn vội vàng làm ngay.
Hay Hồn sợ tai bay vạ gió,
Hồn Nước đành phải bỏ non sông !
Hoặc Hồn quen thói phục tòng,
Nên Hồn cam chịu làm giòng ngựa trâu.
Hoặc hồn chỉ cháo rau no đói,
Mà Hồn chẵng mong khỏi cơ hàn.
Hoặc Hồn đã trãi lầm than,
Mà Hồn đánh mất cái gan tung hoành?
Hoặc Hồn ở thị thành phố xá,
Hoặc Hồn núp túp lá lều tranh?
Hoặc Hồn trong chốn rừng xanh,
Hoặc Hồn lẩn quất ở quanh sơn hà?
Hoặc Hồn ở nước nhà chật hẹp,
Hoặc Hồn đi ẩn núp nước người?
Đêm khuya cảnh vắng im trời,
Khôn thiêng chăng hỡi, Hồn ơi Hồn về.
Hồn Nước về đừng mê mẩn nữa,
Tính nết xưa phải sửa từ giờ.
Hồn về, Hồn cố cho nhờ,
Con dân Hồng Lạc cõi bờ Việt Nam.
Còn chi sung sướng vẻ vang,
Bằng đem da ngựa sa tràng bọc thây.
Hồn trở về làm ngay ý muốn,
Chớ rụt rè sớm muộn nào nên.
Lẽ thường thành bại đôi bên,
Chớ đo đắn quá mà quên việc mình.
Hồn trở về hy sinh quyền lợi,
Mà tận tâm đối với nước non.
Dù cho thịt nát xương mòn,
Cái bầu nhiệt huyết vẫn còn như xưa.
Hồn Nước trở về đừng mơ ác mộng,
Để Hồn trở thành ra giống ngựa trâu.
Hồn về Hồn kíp đòi mau,
Tự do hành động mặc dầu dọc ngang.
Hồn trở về bền gan dốc trí,
Chớ có thèm cái vị cao lương.
Tháng ngày dưa muối rau tương,
Chớ tham rượu thịt mà nương nhờ người.
Hồn trở về xoay trời đất lại,
Hồn trở về tát hải đạp sơn !
Chớ nề gió kép mưa đơn !
Mà đem gan chọi với cơn phong trần !
Hồn Nước hỡi! Xa gần nghe thấy,
Thì vùng lên ! Kíp dậy mà về.
Hoặc Hồn ở chốn thôn quê,
Hoặc là Hồn ở phủ kia lầu nầy?
Nước non cũ bấy nay khao khát,
Ngày nầy qua ngày khác lại qua,
Mấy phen lệ nhỏ máu sa,
Mấy phen xót xót xa xa lòng vàng.
Mong Hồn tỉnh Hồn càng không tỉnh;
Mong Hồn về, Hồn định không về.
Non sông Hồn bỏ lời thề,
Cho non sông chịu trăm bề lầm than.
Hồn hỡi Hồn! Giang san là thế,
Giống Lạc Hồng tôi kể Hồn hay:
Kể từ Hồn lạc đến nay,
Đêm đêm khóc khóc, ngày ngày than than.
Cũng có kẻ trên ngàn nhỏ máu,
Cũng có người nương náu phương xa.
Nhiều người bỏ cửa bỏ nhà,
Cũng người lo nghĩ tuyết pha mái đầu.
Cũng có kẻ làm thân trâu ngựa,
Cũng có người đầy tớ con đòi.
Cũng thằng buôn giống bán nòi,
Khôn thiêng chăng hỡi! Hồn coi cho tường…!
Có mồm nói, khôn đường mà nói,
Có chân tay, người trói chân tay,
Mập mờ không biết dở hay,
Ù ù cạc cạc, công nầy việc kia.
Hồn hỡi Hồn! Đêm khuya canh vắng,
Hồn nghe có cay đắng hay không?
Tôi đây cùng giọt máu hồng,
Cũng xương cũng thịt con Rồng cháu Tiên.
Trông thấy cảnh mà điên mà dại,
Trông thấy tình mà dại mà điên
Mà sao không thể ngồi yên?
Sa câu gan ruột tôi biên mời Hồn.
Hồn nghe thấy nên chồn tấc dạ,
Hồn nghe xong nên khá mà về.
Chớ đừng tỉnh tỉnh mê mê,
Chớ đừng đo đắn trăm bề sâu nông.
Hồn trở về non sông nước cũ,
Mà mau mau giết lũ tham tàn,
Mau mau giết lũ hại đàn,
Túi tham cướp hết bạc vàng của dân.
Hồn trở về cho dân tỉnh lại,
Không ngu ngu dại dại như xưa.
Không còn khó nhọc sớm trưa,
Không còn nắng nắng mưa mưa dãi dầu.
Hồn trở về mau mau Hồn hỡi!
Hồn trở về tôi đợi tôi mong.
Hồn về dạy dỗ con Rồng cháu Tiên.
Ngọn gió lọt đèn tàn hiu hắt.
Dân không còn nước mất sao còn?
Hỡi Hồn Nước nước non non!
Hồn về tôi sẵn lòng son giúp Hồn.
Tôi đây cũng không khôn cho lắm,
Nhưng cũng không dại lắm cho nhiều.
Tôi nay chỉ một lòng yêu,
Nên mong nên mỏi nên Chiêu Hồn về.
Hồn hỡi Hồn! Hồn về Hồn hỡi!
Hồn hỡi Hồn! Hồn hỡi Hồn ơi!
Đêm khuya cảnh vắng êm trời.
Khôn thiêng chăng hỡi Hồn ơi Hồn về!
Bút viết xong tai nghe miệng đọc.
Miệng đọc xong giọt ngọc nhỏ sa.
Nhỏ sa nên chữ hóa nhòa,
Hóa nhòa nên mới in ra nghìn tờ.
In nghìn tờ mà đưa công chúng,
Công chúng xem mong bụng đổi dần.
Để rồi thúc kẻ xa gần
Rằng mau nên trả nợ nần non sông!...
 
Phạm Tất Đắc

(Bài thơ được làm năm 1927 lúc tác giả 18 tuổi)
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Mười 2018(Xem: 79)
Gió đã đầy không xua tan mây tím. Chỉ một mình bụi nhớ bám quê hương!
08 Tháng Chín 2018(Xem: 377)
Nén tâm nhang khấn hiển linh Nguyện cầu anh được Siêu Sinh Niết Bàn.
01 Tháng Chín 2018(Xem: 1320)
Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào,Đánh cho chết mẹ đồng bào miền Nam.
27 Tháng Tám 2018(Xem: 361)
Mười hai năm, cách xa nhau. Mẹ về tịnh hạc gọi gào ai hay
27 Tháng Tám 2018(Xem: 272)
Má ơi! nhà mình vườn rộng lắm. Nhưng hoa hồng không có bụi nào.
27 Tháng Tám 2018(Xem: 324)
Khói nhang trầm, lung linh tỏa ngát. Nghe hương Thu rộn rã nơi này
27 Tháng Tám 2018(Xem: 424)
Trần thế Mẹ nay vắng bóng rồi. Lòng con đau lắm, tủi thân côi
17 Tháng Tám 2018(Xem: 682)
Thì đâu phải lưng chừng đành lỡ bước Mắt không còn ướt đẫm lệ phân ly.
06 Tháng Tám 2018(Xem: 884)
Từng đêm khấn nguyện cao thâm Mai kia giã biệt dương trần tiếng thơm.
29 Tháng Bảy 2018(Xem: 315)
Tháng Bảy chiều buồn, mưa rơi tí tách Cơn gió Hè lấm tấm giọt mồ hôi
23 Tháng Bảy 2018(Xem: 568)
Cũng đành buông bỏ sầu vương. Quên đời ngang trái đoạn trường đổi thay
23 Tháng Bảy 2018(Xem: 671)
Cánh cửa trần gian khép lại rồi. Bao người tiếc nhớ cũng đành thôi!
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 783)
Làm sao quên được lời nguyền Bốn mươi năm sống ấm êm thuở nào
21 Tháng Sáu 2018(Xem: 1112)
Mặc ai nói xấu buông lơi Lưỡi không xương cũng lắm lời đa ngôn...
28 Tháng Năm 2018(Xem: 672)
Đợi lúc ta về, từ viễn xứ Bên vườn xưa ấy, có còn ai ?
28 Tháng Năm 2018(Xem: 1077)
Gom niềm Vô, Hữu, long đong Chôn theo năm tháng, Có, Không, Tình đời!
27 Tháng Năm 2018(Xem: 658)
Thương tình trời đất cảm thông Tròn như trái đất lòng vòng gặp nhau
20 Tháng Năm 2018(Xem: 601)
Chiều nay trở về thăm lại trường Sân trường vắng lặng tiếng ai cười
13 Tháng Năm 2018(Xem: 1000)
Đường đời rẽ lối chân mây Mẹ về lạc cảnh con hoài nỗi đau
13 Tháng Năm 2018(Xem: 527)
đầu mùa con gió thoảng tháng mẹ về
13 Tháng Năm 2018(Xem: 1272)
Buồn vui thế sự trôi xuôi hết Rồi cũng vùi quên dưới mộ phần.
22 Tháng Tư 2018(Xem: 134510)
Gió lành, biển lặng, sóng êm Cờ vàng ba sọc tung lên vẫy chào
17 Tháng Tư 2018(Xem: 594)
tôi đưa tay sờ nắn bàn tay thiếu ngón xung đột trầm trọng
09 Tháng Tư 2018(Xem: 134268)
Nhưng không. Ta chẳng hề bi lụy Ta chỉ buồn em chút đỉnh thôi
04 Tháng Tư 2018(Xem: 638)
Bên bến sông, bóng ai dường tư lự Gió Xuân nồng, lòng dào dạt đắm say
02 Tháng Tư 2018(Xem: 1018)
Ký ức theo thời gian vụn vỡ Giọt sầu kẻ ở nghẹn ngào rơi.
25 Tháng Ba 2018(Xem: 796)
Nắm tay lần cuối hôn môi chia lìa Trên Trời Rụng Ánh Sao Khuya...
25 Tháng Ba 2018(Xem: 1204)
Và đây có phải là lần cuối Cực Lạc lối về ở cạnh đây.
01 Tháng Hai 2018(Xem: 1718)
Trông vời Cố quốc lệ nhoà hoen mi Bây giờ, ta chẳng còn chi
29 Tháng Giêng 2018(Xem: 987)
Trên đầu quân giặc Bắc phương Ngàn năm tiết liệt Nhị Nương chói loà
28 Tháng Giêng 2018(Xem: 1002)
Mãi là tiếng kêu từ trong máu thịt Của người con mang ơn Mẹ ngàn thu!
18 Tháng Giêng 2018(Xem: 983)
em ơi bây gìờ em ở đâ? Lặn lội tìm em đến bạc đẩu
10 Tháng Giêng 2018(Xem: 884)
Đành viết đôi câu cùng lời chúc. An Khang Hạnh Phúc không vơi! Đầy!..
10 Tháng Giêng 2018(Xem: 1398)
mười một tháng hai gặp nhau đây. đồng hường xứ Bưởi nhớ ngày nầy
09 Tháng Giêng 2018(Xem: 1502)
Thêm tình, thêm nghĩa, thêm lưu luyến Hết giận, hết buồn, hết đắng cay
07 Tháng Giêng 2018(Xem: 1142)
Xẻ giang san, đem bán rẻ từng phần Tròng Bắc thuộc ngàn năm xưa tái diễn
07 Tháng Giêng 2018(Xem: 1399)
Ơn Thầy, Cô muôn đời và suốt kiếp Giữ chân thành câu: "Nhất Tự Vi Sư".
07 Tháng Giêng 2018(Xem: 925)
Mà bâng khuâng gửi hồn theo tiếng vạc Đếm thời gian, mong chờ đón Xuân sang…
07 Tháng Giêng 2018(Xem: 1323)
Uống đi, bia cũng cạn vơi Mỗi người mỗi ngã xa rời cuộc vui.
06 Tháng Giêng 2018(Xem: 831)
bên nhau thời áo trắng qua vật đổi sao dời
30 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 840)
Xin cho năm mới thật vui cho ngươi quanh tôi luôn mĩm cười
25 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 925)
Đêm đông Chúa sinh ra đời Trong hang đá lạnh Chúa tôi đón mừng
13 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 747)
An vui xin chúc nhau lành hạnh,Bình ổn gia can phúc trọn nhà.
10 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 879)
Chào tạm biệt, mùa thu vàng lá đổ.Đất nước Phù Tang, xứ sở hoa Anh Đào
08 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1162)
Từng chiếc lá, trôi theo làn nước lũ Nghe Đông về mà tiếc nuối Thu tàn…
01 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 961)
Eo sèo chữ nghĩa,tưởng lên cơn Chật chội bao năm phá cũi hờn
01 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 894)
Trẻ con, tiến sĩ đâm mù …chữ Sách vở, văn chương hóa chuốc …phiền
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 850)
Nâng niu, nắn nót từng con chữ. Kiến thức khai thông bởi có thầy
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 956)
Tạ ơn thiên địa chở che Xuân qua Thu ấm nắng Hè lạnh Đông
20 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1410)
Đâu ai biết Thầy Trò nặng lắm chữ THƯƠNG. Ngày bế giảng Thây Cô ôm đám học trò sướt mướt