1:52 SA
Chủ Nhật
3
Tháng Ba
2024

BÊN DÒNG THƠ MẸ - Trần Kiêu Bạc

13 Tháng Năm 20238:40 CH(Xem: 1557)

MẸ TRONG NỖI NHỚ KHÔNG NGUÔI. 

Thế là con xa Mẹ thật rồi! Chuyện tưởng cầu mong được không xảy  ra, đã xảy ra! 

Con còn nhớ như in, qua điện thoại, em Dũng xúc động vội vàng 3  chữ “Má đi rồi!”. Tất cả lặng yên, không nghe ai nói thêm gì nữa mà  chỉ còn tiếng nấc khôn khan mà ướt đẫm nước mắt. Rồi đứt đọan và  vô vọng! Là vĩnh viễn không bao giờ thấy Mẹ được nữa! 

Những ngày thơ trẻ bên mẹ cứ hiện về khi xa khi gần, lúc mờ lúc tỏ,  chập chờn hoài trong cuộc sống xa nhà của con. Đó là những buổi  sáng mờ sương, Mẹ dậy sớm nhóm lên bếp lửa cho trơì đỡ lạnh hay  những đêm thức khuya ngồi lặng yên bên cây đèn dầu vặn nhỏ tim  không đủ sáng. Đó là những buổi chiều lăng xăng một tay Mẹ đánh  bột làm bánh để kịp ngày mai ra chợ hay những buổi trưa nắng đổ  lửa, Mẹ gánh chồng xửng không về sau buổi chợ đông. Đó là những  giọt nước mắt mừng vui khi nghe tin con thi đậu hay những nụ cười  vui khi thấy những đứa con mình hoà thuận và thương yêu nhau...  Không đủ đâu, không hết đâu... làm sao mà kể xiết những kỷ niệm dù  nhỏ nhặt mà vô cùng thân thương quanh cuộc sống đời thường. 

Tất cả chỉ còn lại trong trí nhớ mỗi ngày một cằn cỗi của đứa con xa  quê, bất hạnh không có mặt trong ngày đưa Mẹ xuống mồ… 

Các Anh Chị ơi! Các em thuơng mến ơi! Có khi nào Gặp lại Mẹ  trong mơ không? Riêng em thì mơ thấy Mẹ hoài. Dù ở đâu nơi xa  quê cũng ngày ngày trông ngóng Mẹ. 

Ước chi mỗi lần khổ đau hay vấp ngã, có Mẹ một bên. Xin vĩnh biệt  Mẹ, Mẹ ngàn lần yêu dấu, mãi mãi còn trong nỗi nhớ không nguôi. 

TRẦN KIÊU BẠC

2  

XA MẸ. 

Cầm theo ve Nhị Thiên Đường 

Dầu còn phân nửa, tình thương Mẹ đầy
Xa quê đếm chuỗi ngày dài 

Ve dầu nhỏ xíu giữ hoài bên lưng! 

TRẦN KIÊU BẠC

NHỚ LẰN ROI CỦA MẸ 

Lớn rồi con vẫn nhớ lằn roi 

Mẹ dắt con qua ngưỡng cửa đời 

Roi đau im lặng con không khóc 

Chỉ thấy Mẹ buồn nước mắt rơi 

Nhớ lại đòn roi, lại nhớ Người 

Chợ đời trăm cảnh có gì vui 

Thế nhân quất lằn roi cay nghiệt 

Đâu có roi mềm như Mẹ tôi 

Phải chi lại có lằn roi Mẹ 

Roi đời không quất đến tả tơi 

Thèm Mẹ, thèm cây roi thơ ấu 

Roi vẫn còn đây Mẹ vắng rồi 

Nhìn lên ảnh Mẹ những ngậm ngùi 

Nhớ lằn roi nhẹ nhớ không nguôi 

Con vẫn đi theo đường mẹ dẫn 

Tạ ơn roi Mẹ giúp nên người. 

 TRẦN KIÊU BẠC

4  

CÒN HOÀI MỘT DẤU HỎI 

Tuổi thơ con có một thời hạnh phúc 

Gọi “Mẹ ơi!” khi đói khát lạnh lùng 

Lòng vui lên thấy Mẹ cười trước mặt 

Được vỗ về, được âu yếm yêu thương 

Nhà mình nghèo Mẹ sợ thân con lạnh
Nên thức hoài canh giấc ngủ thâu đêm
Con trở giấc, Mẹ vội vàng lính quýnh 

Ấp ủ con mặc gió bấc ngoài hiên 

Lớn lên rồi lại rời xa tay Mẹ 

Mẹ vẫn cười nghiêng theo bóng đời con Khi vấp ngã, gọi “Mẹ ơi!”, rất khẽ! 

Đỡ con lên Mẹ hỏi “Có đau không”? 

Từ ngàn xưa nước mắt luôn rơi xuống
Hạt mưa sa đâu chảy ngược lên nguồn
Trên đường đời Mẹ bao lần vấp ngã 

Có bao giờ con hỏi “Mẹ đau không”? 

TRẦN KIÊU BẠC

MÙI MẸ HƯƠNG TẾT. 

Một chút chiều chờ tan vào hư không 

Con mơ ước ngày đừng tắt nắng 

Xa lộ lạnh lùng phóng theo đường thẳng 

Mà lòng con xa xứ chạy loanh quanh 

Mẹ ơi! Gió phả đầy hồn bánh chưng xanh
Nhớ mùi Mẹ quyện bền trong lá chuối 

Mùi thương yêu hồi con chưa biết nói 

Thuở bồng con tay nầy, Mẹ chụm lửa tay kia 

Thời gian dài quên đuổi sắc hương đi 

Hồn xa quê vẫn đọng hoài hương Tết 

Đâu ai biết hương đầu năm trong vắt 

Vẫn trộn đầy mùi Mẹ từng quen 

Đêm thoáng qua ngày, ngày ngã về đêm 

Đông chưa ngủ yên, Xuân đã chờ mở mắt
Như ai đem làng quê vùi trong đất 

Người bên nầy bờ cũng nghe Tết dậy hương 

Mẹ ơi! Con còn giữ mùi Mẹ y nguyên 

Mùi sữa tinh khôi, bồ kết thơm trên tóc 

Chiếc áo mới đầu năm con mặc 

Lãng đãng một mùi tay Mẹ đơm khuy 

Con bên nầy nhớ Mẹ bên kia 

Như xa lộ thẳng đường không sao khác 

Chiều nay nhớ nhà xe chở đầy hương Tết
Con chở theo mình mùi Mẹ đầu năm! 

 TRẦN KIÊU BẠC

6  

BÀI THƠ DÂNG MẸ. 

Khi nắm đất sau cùng lấp kín mộ sâu
Con trở về nhà một mình trống vắng 

Trên ngực con nở đoá hoa hồng trắng
Quỳ trước bàn thờ cam phận mồ côi 

Lạy Mẹ một đời tất tả ngược xuôi 

Lạy gót chân sạm đen theo nắng gió 

Lạy đuôi mắt chân chim lệ đổ 

Lạy đường nhăn trán Mẹ thêm sâu 

Lạy tóc bạc phơ trắng cả mái đầu 

Lạy đêm từng đêm thức cho con ngủ 

Lạy áo sờn vai, lạy mưa dầm nắng đổ
Lạy hạt sương trên áo Mẹ hừng đông 

Lạy đôi tay chai sần vất vả quanh năm
Lạy ngàn âu lo, lạy trăm trăn trở 

Lạy ngày bao dung, lạy đêm tha thứ 

Lạy lời ru êm, lạy dòng sữa yêu thương 

Con quỳ đây lạy Mẹ đến vô cùng 

Trong hương khói tìm đâu hình bóng
Mẹ Nửa đoạn đường sau trong miền dâu bể
Vẫn mang nặng hoài hai chữ Mồ Côi! 

Những lạy nầy con dâng Mẹ, Mẹ ơi! ... 
TRẦN KIÊU BẠC

BÀN CHÂN CỦA MẸ TÔI. 

Mẹ tôi đi rồi để lại dấu chân 

Qua dấu ấy tôi nhớ hoài bàn chân Mẹ 

Ngoài vầng trán nhăn và đôi mắt Người khô lệ
Tôi linh cảm mình còn Mẹ qua đôi bàn chân 

Hai bàn chân chỉ quen đôi guốc vông 

Hay họa hoằn dép cao su quai chéo 

Gót chân chai mòn những đường nứt nẻ
Ngón chân bè ra như không xếp được bao giờ 

Lần đầu theo Mẹ đến trường lúc tuổi thơ
Mẹ đi chậm vừa để con chạy theo lúp xúp
Cứ mỗi bước chân bụi đường tung lên một chút
Cũng là lần đầu thấy bàn chân Mẹ quen quen 

Những lần sau không cần nhìn cũng thấy thân thêm
Những dấu chân in trên con đường thôn nhỏ
Chân bám xuống vững vàng trong giông tố
Nuôi một đàn con nhỏ dại nên người 

Lần sau cũng biết chân Mẹ thảnh thơi 

Đó là lúc đầu con tròn khăn tang Mẹ 

Phải chi con về kịp lau bàn chân yêu quý
Chắc Mẹ an lòng hơn khi bước chân đi 

Để bây giờ nơi hiu quạnh xa quê 

Đi một bước lại nhớ Mẹ đi một bước 

Thèm lần đầu con theo Mẹ lúp xúp 

Thèm bàn chân ngày xưa, dù một lần cuối thôi
Nhưng đâu còn lần cuối cùng nào nữa Mẹ ơi!
TRẦN KIÊU BẠC

8  

BIẾT BAO GIỜ MẸ VỀ. 

Mẹ đi vào cõi vô thường ấy 

Hương Mẹ xoay đầy trong bát nhang 

Tình còn trải rộng trên trang giấy 

Như sắp hoàng hôn vẫn nắng vàng 

Mẹ đi còn rưng rưng đôi mắt 

Nỗi nhớ miên man đọng góc nhà 

Cánh cửa khép rồi còn tiếng khóc 

Mẹ nhớ hoài những đứa con xa 

Đêm nay mưa rớt ngoài sân rộng 

Sấm chớp mang theo bóng Mẹ hiền 

Một mình một bóng con ngồi đợi 

Mẹ ở phương nào không biết tên 

Tháng Năm con gởi về cho Mẹ 

Ngàn nụ hoa hồng trắng như bông 

Là biết con không còn Mẹ nữa 

Nhà hẹp bây giờ bỗng mênh mông 

Đêm nay và những đêm sau nữa 

Gió có mang về bóng Mẹ không? 

Khu vườn đầy những hoa hồng trắng 

Sắc trắng thay cho những nụ hồng 

Mẹ đi xa hay sắp về rồi? 

Con còn chờ Mẹ ngóng xa xôi 

Lá rụng bao nhiêu tàng lá rụng 

Là bao dấu lệ nhớ thương Người! 

TRẦN KIÊU BẠC 

CÓ AI MƠ THẤY MẸ NHƯ TÔI? 

Đêm qua chiêm bao mừng gặp Mẹ Vẫn áo bà ba thuở thiếu thời Vẫn đôi dép nhựa hai quai chéo Vẫn chân hối hả chạy ngược xuôi Thức dậy một mình quanh bóng tối Thẩn thờ con khẽ gọi Mẹ ơi! Lò mò tìm thắp cây nhang nhỏ Thấy Mẹ gần đã hoá xa xôi 

Ngày nào Mẹ còn ngồi đưa võng Ru con Mẹ hát chậm mấy lời Giọng Mẹ khàn đi chừng mệt mõi Con an lành giấc ngủ tinh khôi Chợ trưa Mẹ vội về nắng trễ Vội cho con chút bánh làm vui Cầm chiếc bánh cam còn nóng hổi Giờ tưởng cầm những giọt lệ rơi Vội vã trong sân mùa lúa chín Cho bầy gà nắm lúa đang phơi Gà con xúm xít quanh gà mẹ Nhìn qua cảnh ấy Mẹ cười vui Tinh sương con vội thăm phần mộ Cỏ ướt còn xanh phủ mộ Người Thấy hình con lồng trong ảnh Mẹ Nhìn Mẹ cười nhớ mãi không nguôi

10  

Ước được một lần ôm lưng Mẹ 

Để mãi không quên tuổi lên mười 

Mong được giúp Người lau quang gánh
Lúc ở chợ về mưa muộn rơi 

Nhớ lại Mẹ hiền con hối hận 

Đã ăn đã học đã nên người 

Đã có bao lần làm Mẹ khóc 

Có được phút nào làm Mẹ vui? 

Mẹ xa trong cõi vuông ngàn dặm 

Con ở lại đời phận mồ côi 

Có ai trong kếp người gian khó 

Đã mất Mẹ rồi biết lẻ loi? 

Bài thơ tôi viết buồn độc vận 

Tôi tự ru tôi khúc ngậm ngùi 

Xin hỏi ai từng làm Mẹ khóc 

Có mơ thấy Mẹ giống như tôi? 

TRẦN KIÊU BẠC

11 

ĐÊM BÊN ẢNH MẸ. 

Đêm quỳ bên ảnh Mẹ
Lại thấy xa thật xa 

Xa như hồi thơ trẻ 

Ôm chân Mẹ đòi quà 

Nhìn lâu vào mắt Mẹ
Lại thấy gần thật gần
Mắt khô mà có lệ 

Nhìn một trời bao dung 

Mẹ cách con một bước
Mà xa như ngàn trùng
Tưởng đưa tay nắm được
Còn khoảng mờ hư không 

Mẹ gần con tiếng khóc
Như ngày con ra đời
Mẹ bây giờ cách biệt
Con bây giờ mồ côi 

Mẹ xa con tiếng nấc
Ngày đưa Mẹ xuống mồ
Mẹ cầm theo nước mắt
Con trở về bơ vơ 

Ôm bóng Mẹ xa xăm
Thấy Mẹ gần thật gần
Đâu hay trời rạng sáng
Lá trải vàng đầy sân!

TRẦN KIÊU BẠC 

12  

CON ĐƯỜNG MẸ ĐÃ ĐI QUA. 

Những dấu chân mòn mỏi Mẹ đi qua 

Nhiều khi Mẹ không ngoái đầu nhìn lại
Sương thấm trên vai ướt mềm áo vải
Nắng nhuộm đen đôi gót nhỏ chai sần 

Cứ vầy Mẹ lao vào cõi gian truân 

Ngày có nhiều sao đêm đầy tia sáng 

Những phút vô thường mưa hoà trong nắng
Mẹ âm thầm theo nhật nguyệt thời gian 

Mẹ cứ đi theo vằng vặc ánh trăng 

Cùng lúc đó các con đang say ngủ 

Chờ rạng đông ghé qua khung cửa sổ
Chân mỏi nhừ cho giấc ngủ con say 

Ở cuối đường hoa cúc trắng màu mây
Hương thơm ngọc lan quanh chân
Mẹ bước Mơ tìm lại niềm vui mình có được 

Mà Mẹ xa rồi biết Mẹ nơi đâu! 

Con cúi đầu khóc suốt đêm thâu 

Quanh gót Mẹ đẫm vô vàn nước mắt 

Mẹ đã qua những cung đường gai góc
Xin Mẹ an lòng an nghỉ thảnh thơi! 

TRẦN KIÊU BẠC

13 

ĐÊM MỘT MÌNH CHỜ MẸ. 

Đêm thức một mình mới thấy cô đơn
Vắng Mẹ nhà như rộng thêm đôi chút
Đường về nhà bỗng dài ra hun hút 

Bởi vắng một người, chỉ một Mẹ thôi 

Lòng ước ao trở lại tuổi lên mười 

Mẹ vá áo cứ đo dài tay áo 

Cầu con lớn nhanh giữa đời giông bão
Cứ mỗi năm thêm một bước nên người 

Ước chi mình về lại tuổi đôi mươi 

Thấy mắt Mẹ mừng tin con thi đậu 

Giọt mồ hôi khô vừa trên lưng áo 

Nạm ngọc nụ cười hãnh diện về con 

Phải chi còn mưa vột rớt hoàng hôn 

Nép vai Mẹ cho vai mình khỏi ướt 

Vời vợi tình thương nói hoài không hết
Canh cánh nỗi lo nặng đến bạc đầu 

Đêm một mình dõi thấu suốt canh thâu
Ao ước là ước ao không có thật 

Úp mặt vào đêm đến sưng đôi mắt 

Mẹ đâu giờ… Mẹ đã khuất ngàn xa 

Đêm thức một mình chờ Mẹ ghé qua…
TRẦN KIÊU BẠC

14  

ĐÊM THẤY MẸ VỀ THĂM. 

Thưa Mẹ! Đêm rồi con chiêm bao 

Thấy Mẹ trẻ như Mẹ thuở nào 

Thuở dắt con qua cầu ao nhỏ 

Tóc màu xanh mướt những hàng dâu 

Trong mơ tiếng Mẹ vẳng bên tai 

Tiếng ru thơ ấu mộng mơ đầy 

Tiếng ru ao ước dành cho trẻ 

Khôn lớn chim trời thẳng cánh bay 

Thấy lại bước con theo bước Mẹ 

Trong sớm hừng đông trải nắng vàng
Chân sáo tung tăng vào cửa lớp 

Mẹ tần ngần đứng cuối hành lang 

Thấy lại tuổi thơ lúc khổ nghèo 

Tưởng đời mơ một chút nắng reo 

Mà mưa giông tới như cuồng nộ 

Để Mẹ con mình những hắt hiu 

Thưa Mẹ! Đêm rồi con lại mơ 

Mẹ đứng bên con mắt đã mờ 

Đầu Mẹ đội vòm hoa mây trắng 

Tay cầm không vững những ưu tư 

Nhớ con, lắm bận Mẹ về thăm 

Trong những đêm mơ thấy Mẹ gần 

Thật ra Mẹ cách xa ngàn dặm 

Chiêm bao bóng Mẹ đến trăm năm. 

 TRẦN KIÊU BẠC

15 

ĐÓM LỬA TỪ TAY MẸ. 

Mẹ nhóm lên đóm lửa 

Từ dăm lá cây khô 

Niềm tin gieo vào đó 

Theo con mãi đến giờ 

Con một mình dong ruổi
Xa Mẹ mười mấy năm
Lửa reo hoài không tắt
Dù qua mấy trầm luân 

Sau những lần ngã xuống
Lại thấy lửa bùng lên 

Càng trôi theo con sóng
Càng thấy lửa bừng thêm 

Chỉ là dăm xác lá 

Đã chín nồi bánh chưng
Giờ đã thành biển lửa
Nên niềm tin không cùng 

Con nhớ hòai đóm lửa Nhỏ nhoi
Mẹ cho con Mười mấy năm trăn trở
Chỉ còn Mẹ hư không 

Mẹ về đâu không biết
Dấu lửa mãi còn đây
Quê người xa biền biệt
Lòng thương Mẹ thêm đầy.

TRẦN KIÊU BẠC 

16  

GIỖ MÁ. 

Hôm Má một mình ra đồng vắng
Hồn con theo Má xuống mộ phần
Chị em khóc ngất trong tang trắng
Con tưởng mình ôm cổ áo quan 

Xa lắm con về đâu còn kịp 

Trăm điều đã trễ nói Má nghe
Má chỉ lặng im đôi mắt khép
Mặc tiếng ru xưa rụng sau hè 

Sắc không đời chỉ còn không sắc
Má một tay buồn nắm tay không
Một tay cố níu đàn con nhỏ 

Hai tay hai nắm cỏ phù vân 

Tưởng như con khóc bên phần mộ
Quỳ nghe tiếng Má gọi con hoài
Đêm ở bên đây ngày bên đó
Làm sao đáp được tiếng Má ơi! 

Hơn mười năm lẻ không về được
Mười năm con dựa vách mồ côi
Con không còn dáng con ngày trước
Thuở Má cầm tay dắt vào đời

17 

Lâu quá, lâu rồi không gặp lại 

Muôn đời con dõi mắt trông theo 

Bước chân Má buồn qua luân ải 

Chắc đã mỏi rồi khúc quạnh hiu 

Hôm nay giỗ Má con buồn lắm 

Một chút khói hương gởi quê nhà 

Má đi trong cõi xa ngàn dặm 

Xin về cho ấm đứa con xa 

Khói trắng làn hương như tóc trắng 

Nấm mồ chưa kịp phủ màu xanh 

Con đốt hưong bay trong đêm vắng 

Nửa gởi quê xa, nửa cho mình! 

TRẦN KIÊU BẠC

18  

LẬP ĐÔNG LẠY MẸ. 

Mẹ ơi! Con trở về đây! 

Không còn thấy Mẹ trong ngày lập Đông
Mẹ đi qua cõi không cùng 

Mưa mùa thấm đất trời chung vạt sầu
Loanh quanh tìm Mẹ nơi đâu 

Trơ khung bếp lạnh trơ màu trắng tang
Còn không hạt muối trắng ngần 

Mẹ chia mỗi đứa một phần chung riêng
Còn không cái lạnh vào đêm 

Lũ con sưởi ấm bằng tim của Người 

Còn không hạt gạo cầm hơi 

Mẹ chia mỗi đứa chén vơi chưa đầy 

Mẹ ơi! con trở về đây 

Con quỳ lạy Mẹ trong ngày lập Đông 

TRẦN KIÊU BẠC

19 

LỜI THĂM MẸ TỪ MỘT NƠI XA. 

Khuya rồi, thưa Mẹ ngủ chưa? 

Mền thì vẫn thiếu, chiếu thừa một bên
Không con, Mẹ vẫn nằm nghiêng 

Chừa con khoảng trống không quên mỗi ngày
Chiếc giường như chở gió mây 

Vào riêng một cõi chứa đầy tình thuơng
Bên đây vắng Mẹ con buồn 

Bên kia Mẹ đợi thằng con chưa về 

Lời ru cũ con thường nghe 

Đêm khuya như Mẹ vỗ về lòng con 

Ngày dài buồn lại buồn hơn 

Nghĩ cây già nhớ lộc non cồn cào 

Vì con đời Mẹ xanh xao 

Biết bao giờ trút gánh sầu hai vai 

Trời đêm đã mọc sao Mai 

Ngủ đi, sao Mẹ thức hoài đêm thâu 

Thức chi đêm lụn dầu hao 

Khuya rồi, Mẹ thức càng lâu càng buồn!
TRẦN KIÊU BẠC 

20  

MẸ VẪN MÃI BÊN CON. 

Mẹ giờ trong khói hương bay 

Mẹ không về giữa ban ngày nữa đâu! 

Mẹ về trong những đêm sâu 

Nhớ con lòng Mẹ nôn nao, Mẹ về 

Thăm con một chút Mẹ đi 

Trả đời tay trắng trở về tay không 

Mẹ đi vào cõi vô cùng 

Tưởng như hình Mẹ vẫn còn đâu đây 

Mẹ ơi con thấy Mẹ hoài 

Trong vần con đọc trong bài học xưa 

Trong cơn gió chướng trái mùa 

Trán con hâm nóng Mẹ ru thì thầm 

À ơi! Con lớn cho ngoan 

Nay con khôn lớn ngang bằng người ta 

Mẹ ơi Mẹ vội đi xa 

Mẹ như tăm cá Mẹ là bóng chim 

Trong từng mũi chỉ đường kim 

Mẹ trên vai áo, Mẹ chìm trong khăn 

Mẹ còn quanh những bữa ăn 

Mẹ còn theo những bước chân đường đời
Mẹ vui khi thấy con cười 

Mẹ buồn theo cảnh nổi trôi dặm trường 

Mẹ đi, nào có đi luôn 

Mẹ còn ở lại, Mẹ còn quanh đây 

Mẹ bên con những tháng ngày 

Cho con hơi ấm gởi đầy tình thương 

Mẹ không về giữa ngày thường 

Đêm đêm con thấy trong sương Mẹ về. 

 TRẦN KIÊU BẠC

21 

MƯA TRÊN MỒ MẸ. 

Về thăm mồ Mẹ chiều nay 

Chùm hoa xưa đã nở đầy lòng con 

Mưa từ sông cũ bay lên 

Trải trên mồ Mẹ buồn tênh nỗi buồn 

Mưa vào hiên tạt sau vườn 

Giàn hoa mướp đọng mùi hương thật thà 

Con về thăm lại Mẹ xa 

Đắng qua trầu héo cay qua vôi nồng 

Cái thời hát tập tầm vông 

Cũng theo tay có tay không lâu rồi 

Nhìn qua mưa thấy Mẹ ngồi 

Nhuộm đầy vôi trắng tóc thôi xanh màu 

Sau hè rụng xác hoa cau 

Chuồn chuồn thôi hết đuổi nhau quanh vườn
Con nhìn Mẹ thấy thương hơn 

Mấy năm con đã lạc đường trần ai 

Nên đời con cứ mưa hoài 

Một đời chìm mãi bóng mây chập chùng 

Nhìn theo mưa lạnh rưng rưng 

Cùng con khóc Mẹ trên từng xót đau 

Mai đây tóc trắng trên đầu 

Biết đâu tìm mẹ biết đâu ngày về 

Mưa từ ngày mới ra đi 

Bây giờ mưa nữa mong gì nắng say 

Về thăm mồ Mẹ chiều nay 

Hình như mưa đã rớt đầy hồn con. 

 TRẦN KIÊU BẠC   

 

22  

NGHĨ VỀ CƠN MƯA QUA ĐỜI MẸ. 

Con xuống xe rồi chạy bộ thật nhanh 

Mưa nhẹ phớt qua chỉ làm tóc ướt 

Xoè dù che cơn gió ngông thổi ngược 

Kịp nhìn xuống giày có lấm bẩn không 

Vào chỗ làm con mới nghĩ mông lung 

Mưa ở đây nhẹ, hiền không lo lắng 

Mưa vội qua lại bàn giao cho nắng 

Không giống quê xa mưa rớt cả ngày 

Có gì đâu mà nhìn mãi đế giày 

Chút bụi mưa sao bận lòng đến vậy? 

Nghĩ đến Mẹ thả buồn hồn không đáy 

Cũng cơn mưa mà Mẹ khổ trăm bề 

Có dù đâu để Mẹ bật ra che 

Nón lá tơi rung lên theo gió tạt 

Mưa dội lên đầu, mưa cay đôi mắt 

Mưa quất vai đau, mưa rát mặt mày 

Những cơn mưa dai ra sức đọa đày 

Cứ khoét sâu vào khoảng đời của Mẹ 

Khoảng đời rộng nhỏ dần do mưa xé 

Mưa của ngày nào đâu khác hôm nay? 

Thôi quên đi bụi đất ở đế giày 

Hãy nhớ mưa mòn gót chân của Mẹ 

Ước chi được về những ngày thơ bé 

Có Mẹ bên mình, không những cơn mưa! 

 TRẦN KIÊU BẠC  

23 

  

MẸ VỀ! 

Khuya mơ màng thấy Mẹ
Ngồi bật dậy, giật mình!
Mẹ gọi con rất khẽ 

Mở cửa, trời buồn tênh 

Thẩn thờ sau cánh cửa
Vẳng tiếng Mẹ gọi con
Đèn bàn thờ không tỏ
Bạch lạp rơi nỗi buồn 

Đêm ngoài kia tối lắm
Xòe tay chẳng thấy tay
Mưa rơi đầy hạt nặng
Đội mưa Mẹ về đây 
  

Mẹ khuất trong đêm đen
Làm sao mà thấy được
Chỉ cách con vài bước
Mà xa đến muôn trùng 

Khuya nầy mơ thấy
Mẹ Lòng mừng! Đâu? Mẹ đâu?
Tiếng gọi con rất khẽ 

Vọng về từ thiên thu! 

............................... 

Lại nằm mơ thấy Mẹ 

Lòng buồn! Đâu, Mẹ đâu???
TRẦN KIÊU BẠC 

24  

NHÀ KHÔNG CÒN MẸ. 

Cảm ơn người đã ghé thăm Mẹ tôi 

Tiếc đã trễ rồi, Mẹ tôi vừa mất 

Trễ một chút thôi mà vườn cau thôi xanh ngắt
Lá trầu trải vàng một sắc nhớ Mẹ xưa! 

Xin lỗi người, không đậm tách trà trưa 

Không ly nước mưa mát lòng dạo trước 

Không ai chỉ đường khi người lạc bước 

Mẹ tôi đi rồi chỉ còn lại quạnh hiu 

Xin lỗi người, không ai nói chuyện ngày xưa
Bộ ván gõ vắng im sau ngày đó 

Giàn mướp hương còn treo chùm thương nhớ
Mẹ xa rồi chỉ còn lại hư không 

Xin lỗi người, không có được bữa cơm 

Không có Mẹ, không cọng rau, khúc cá 

Không những bước chân mõi mòn mà vội vã
Mẹ tất tả về sợ con đợi con trông 

Mẹ không về, nhà bỗng hóa mênh mông 

Nhưng không chứa hết lòng con nhớ Mẹ 

Cảm ơn người ghé qua đây dù đã trễ 

Tiếc Mẹ không còn, nhà đã hoang vu! 

 TRẦN KIÊU BẠC

25 

NHƯ NGỌN ĐÈN DẦU. 

Khêu lên một chút tim đèn 

Nhìn còn chưa rõ
Mẹ bên mép giường
Con về sau lúc đêm buông 

Cỗng nhà đã khép sân vườn vắng hoe
Mẹ trông, Mẹ tưởng không về 

Một mình ngóng đợi tay che đèn dầu
Con nhìn Mẹ nghĩ đâu đâu 

Mình thu bóng nhỏ Mẹ rầu rầu trông
Hình như lưng Mẹ đã còng 

Con liên tưởng đến đèn không còn dầu
Gió đêm lại tạt đèn chao 

Ngọn đèn sắp tắt dầu hao lụn dần
Mỗi ngày đèn sáng yếu hơn 

Mẹ ơi! Mai mốt Mẹ còn đây không?
Mai nầy dầu cạn tim run 

Là con xa cách muôn trùng Mẹ yêu! 
TRẦN KIÊU BẠC 

26  

MỘT LẦN TRONG ĐỜI TIỄN MẸ ĐI XA. 

Vô thường Mẹ đã đi xa 

Xót đau con níu Mẹ tà áo bay 

Mẹ bềnh bồng cõi gió mây 

Cơn đau vô lượng đoạ đày xác ve 

Con đưa Mẹ đến, con về 

Trong đôi mắt Mẹ buồn che nỗi buồn 

Mẹ thơm ngát đoá trầm hương 

Mẹ chìm trong bóng khói sương u hoài 

Hoa ngọc lan vỡ trong tay 

Mẹ bao dung gởi hương đầy cho con 

Con khóc Mẹ ướt tâm hồn 

Mẹ đi Mẹ cũng lạnh luôn dấu giày 

Đêm nầy nữa lại đêm mai 

Là xa mãi mãi xa hoài ngàn năm 

Mẹ đi xa chỉ một lần 

Là lần sau cuối cách ngăn ngậm ngùi 

Một lần tiễn Mẹ trong đời 

Mất đi phương hướng lạc loại trong đêm! 

 TRẦN KIÊU BẠC

27 

NHỮNG ĐƯỜNG NHĂN BIẾT NÓI. 

Chỉ nhìn một đường nhăn 

Nằm vắt ngang trán Mẹ 

Là thấy nỗi băn khoăn 

Rơi vào tâm thơ trẻ 

Mở khúc hát ngày qua 

Nghe hoài bài Lòng Mẹ 

Nhạc Y Vân vẫn trẻ 

Mà hồn con đã già 

Nằm úp mặt vào tay 

Thấy đời thôi xanh biếc 

Mẹ đã đi biền biệt 

Đường nhăn trán vẫn đầy 

Đường nhăn không nói ra 

Mà nói nhiều vô kễ 

Một tình Mẹ bao la 

Hơn núi non trời bễ 

Những đường nhăn biết nói 

Dẫn con đến ngày mai 

Đường tương lai chói lọi 

In mãi đường nhăn nầy! 

 TRẦN KIÊU BẠC

28  

NÚI KHÓC. 

(Thơ dành cho những người con mất Mẹ, đang khóc  Mẹ và buồn cô đơn như núi) 

Núi mồ côi đứng im lìm một chỗ 

Tiễn Mẹ đi xa núi khóc một mình 

Mẹ đi đâu trong cõi trời mây gió 

Ngóng Mẹ về, không thấy, núi buồn tênh  

Những cánh chim lạc bầy kêu xao xác 

Có phải gào lên tiếng gọi Mẹ không 

Con nai nhỏ xa đàn còn ngơ ngác 

Mẹ đâu giờ giữa rừng lá mênh mông 

Rừng cây ơi còn bạn bè đông đủ 

Núi một thân sao lạnh quá đêm nầy 

Không có Mẹ ai nhóm cho chút lửa 

Chôn chân rồi núi chờ mãi Mẹ đây 

Tưởng đá cứng không bao giờ đá khóc 

Nghĩ núi cao không ướt mắt bao giờ 

Nhưng Mẹ đi không bao giờ được gặp 

Đá núi buồn nước mắt chảy thành mưa.
TRẦN KIÊU BẠC

29 

Ở NGÃ TƯ NHỚ MẸ. 

Chờ đèn xanh cuối góc ngã tư 

Bổng dưng nhớ Mẹ mình quá đỗi 

Mẹ hiện ra bồng bềnh sương khói 

Mắt ngóng chờ từng cánh chim xa 

Ngã tư quen mỗi ngày con qua 

Không đếm hết bao lần đèn đỏ 

Đợi đèn xanh lắm khi con nhớ 

Đường gập ghềnh Mẹ dắt con đi 

Ngã ba ngã tư ở vùng quê 

Đâu ai chờ đèn xanh vàng đỏ 

Không có Mẹ, con đành vấp ngã 

Trên nẻo ngược xuôi giữa cuộc đời 

Chiều nay về không chút mưa rơi 

Mà lạnh lắm lòng con nhớ Mẹ 

Đèn xanh không lên không ngại trễ 

Sợ chờ hoài không thấy Mẹ đâu! 

TRẦN KIÊU BẠC

30  

TIẾNG GỌI MẸ. 

Có một người Mẹ trẻ nói cùng tôi 

Khi sinh con ra tuổi còn quá trẻ 

Nhìn con trong nôi không xưng là Mẹ 

Cũng chưa dám một lần gọi đó là con 

Hạnh phúc nầy Mẹ quá đỗi ngạc nhiên 

Như bỗng dưng vàng ròng rơi vào túi 

Tiếng gọi con ngập ngừng qua lời nói 

Mình đây sao? Mình là Mẹ đây sao? 

Thời gian qua con biết nói lời đầu 

Con gọi “Mẹ” như trời cao sắp sẵn 

Đến lúc đó Mẹ nghe lòng thanh thản 

Nhận ra mình vừa hết một cơn mơ 

Con là con của Mẹ tự bao giờ 

Dây thân ái buộc nhau từ kiếp trước 

Dù cản ngăn không bao giờ ngăn được 

Bởi con gắn liền từ nhau Mẹ mà ra 

Có một người xạ thủ bạn tôi xưa 

Kể chuyện cũ ra pháp trường xữ bắn 

Khi đạn vừa bay ra khỏi đầu khẩu súng 

Là nghe vang rền hai tiếng “Mẹ ơi”! 

Tiếng Mẹ ơi! Mừng rỡ hay ngậm ngùi 

Từ đầu cuộc đời hay khi kết thúc 

Mãi là tiếng kêu từ trong máu thịt 

Của người con mang ơn Mẹ ngàn thu! 

 TRẦN KIÊU BẠC

31 

TRONG HƯ ẢO KHÓI NHANG, 

VẪN CÒN THƠM MÙI MẸ. 

Còn cơn bão nào không 

Từ khi con mất Mẹ 

Đêm vẫn đen vô cùng 

Theo sau chiều bóng xế 

Nhang vẽ những vòng tròn 

Từng số không nối tiếp 

Ngàn số không tội nghiệp 

Vương vấn bước mẹ đi 

Có ngày nào Mẹ về 

Qua vòng tròn khói trắng 

Những số không im lặng 

Tỏa ngát mùi hương quen 

Trong hư ảo khói nhang 

Con nghe mùi của Mẹ 

Mùi thơm ngày còn bé 

Hương sữa Mẹ đầu đời 

Nỗi đau đớn ngậm ngùi 

Sẽ tan theo bão dữ 

Còn lại mùi hương cũ 

Mùi riêng Mẹ cho con! 

TRẦN KIÊU BẠC

32  

THƠ MÙA ĐÔNG GỞI EM GÁI QUÊ NHÀ. 

Anh dặn hoài phải cất kỹ mùi hương 

Để nhớ Má khi em vào trong bếp 

Mùi quen xưa không bao giờ quên được 

Dù anh xa quê mười mấy năm rồi 

Mùi củi còn tươi cuối góc sân phơi 

Khói bếp thơm rơm trong chiều xuống vội 

Em nói sẽ gom vào, gởi anh một gói 

Để anh tưởng gần Má những ngày Đông 

Má bây giờ phiêu bạt cõi hư không 

Áo sờn vai phất phơ theo gió quyện 

Những đêm mơ lòng anh còn quyến luyến 

Tỉnh ra bơ vơ những ngón tay buồn 

Trong hiu hiu cái nhớ cuộn vòng tròn 

Chỉ trông xa bóng Má mờ sương mỏng 

Nghe lao xao mùi hương trong nắng sớm 

Một trời quê hương chìm khuất nhạt nhòa 

Đã hết rồi ngày em nấu bếp gaz 

Mùi xa lạ không làm ai nhung nhớ 

Nhớ khói cay mắt Má mình ướt đỏ 

Mùi tay Má cầm củi chẻ chưa khô 

Đã theo Má vào tận chốn hư vô 

Là mãi mãi mất đi mùi quen thuộc 

Là mãi mãi anh không còn nhận được 

Gói hương bếp nghèo em hứa gởi qua! 

 TRẦN KIÊU BẠC 

33 

TỰ HỎI LÒNG MÌNH. 

Câu hỏi quen quen chợt đến với mình
Nhờ ai cho đôi vai mình vươn lớn?
Một trí thông minh, tâm hồn trong sáng
Luân lưu dòng máu đỏ chảy trong người? 

Câu hỏi ngắn thôi nhưng khó trả lời
Nếu không nhớ vai Mẹ oằn quang gánh
Áo vá vai chưa chắc che thân ấm 

Sớm sương ngày, chiều ướt đẫm sương đêm 

Nếu chưa biết vì sao lưng Mẹ còng thêm
Dép đứt quai không dám mua đôi mới
Vắt dòng sửa thơm cho mình lớn vội
Mẹ còn gì hay chỉ nắm tay không? 

Bây giờ chỉ còn đôi mắt bao dung 

Sâu thẳm nhìn con qua hương khói nhạt
Chưa trả lời mà đau như muối xát 

Tự hỏi lòng dâng Mẹ được gì chưa?

34  

Mẹ có đòi chi con trẻ ngây thơ 

(Dù bao lớn Mẹ vẫn coi là con trẻ) 

Chỉ cần lúc Mẹ ngủ yên ta bước nhẹ 

Kéo rèm cao thêm khi gió lạnh về 

Khi Mẹ đau chỉ cần đứng cận kề 

Rót nước ấm, đưa Mẹ cầm viên thuốc
Lời an ủi có chi mà to tát 

Mẹ rất cần ta dù nửa nụ cười 

Chỉ vậy thôi và chỉ có vậy thôi 

Mà sao mình vẫn chưa làm trọn vẹn 

Để bây giờ xót xa nhìn ngọn nến 

Loay hoay hoài lời đáp vẫn chưa xong!
TRẦN KIÊU BẠC

35 

VĨNH BIỆT MẸ. 

(trôi theo một góc cảm xúc đầy nước mắt của Hoàng Hoa) 

Cuối cùng rồi
Mẹ cũng bỏ chúng con 

Đi về cõi hư vô
tưởng như không còn cát bụi 

Cuối cùng chúng con
mỗi đứa bơ vơ,mỗi người lầm lũi
Cũng đi về nơi mắt đỏ đầy bụi cát bám theo! 

Những kỷ niệm thường ngày Mẹ vẫn thương yêu 

Mẹ để lại giờ còn nguyên chỗ cũ 

Chúng con muốn gởi theo như đêm
Mẹ bình tâm cho hậu sự
Chỉ tiếc một điều chúng con không gởi được
chính mình theo Mẹ  hôm nay 

Nếu nắng lên rồi, trời lại xoay về phía mưa bay 

Sao không chậm giây phút nào
cho chuyến tàu Mẹ đi trễ nhất
Để chúng con kịp nhận ra
giây sau cùng là giây đầy hạnh phúc
Kịp dâng Mẹ bát cơm, tách nước đi đường 

Nước mắt rơi rồi nước mắt lại tuôn 

Chúng con khóc biết ngày nào khô lệ 

Chúng con loay hoay trên mặt đường dâu bể 

Những ngã tư ngã ba còn nhiều lối rẽ khác thường

36  

Cuối cùng rồi Mẹ cũng xa chúng con 

Mẹ cầm theo vô vàn nhọc nhằn gian khổ 

Mẹ còn âu yếm để lại vòng tay thương yêu che chở
Một lòng Mẹ, một tình cô giáo, một ngọn đuốc soi 

Cuối cùng chúng con cũng đành xa Mẹ rồi 

Còn nghe vẳng bên tai lời dặn dò khuyên nhủ
Chừng nào nắng lên, khi nào giông tố 

Cũng thấy Mẹ một bên, một tay Mẹ đỡ đần 

Thưa Mẹ, chuông Chùa đã ba hồi vội vã vang ngân
Vĩnh biệt Mẹ, Mẹ nghìn thu của đàn con trẻ
Mẹ nghìn năm, Mẹ muôn đời, Mẹ bao dung trời bể
Chúng con quây quần chờ Mẹ những đêm sâu! 

 TRẦN KIÊU BẠC 

37 

TỰ NHIÊN THÈM KHÓC. 

Đêm nhớ Má, tự nhiên con thèm khóc 

Thèm như thèm kẹo thuở mới lên ba 

Nhưng nước mắt bây giờ khô đâu hết 

Còn lại mưa pha lẩn giọt nhớ nhà 

Mười mấy năm Má về đâu xa lắm 

Con cũng xa nhà từng bấy nhiêu năm 

Tưởng chỉ khóc rời quê xa tổ ấm 

Mà đâu hay khóc Má mắt thâm quầng 

Hồi còn nhỏ đã lắm lần con khóc 

Mỗi lần hư bị phạt phải đòn roi 

Bà Nội bảo con trai đừng yếu đuối 

Tập nghiến răng, mím miệng, hé môi cười 

Giờ muốn khóc, tự nhiên con thèm khóc 

Như lăn vòng khỏi võng, khóc hụt hơi 

Ước chi Má một bên bồng con dậy 

Khóc một đêm rồi xa Má muôn đời! 

  

TRẦN KIÊU BẠC

38  

HÁT RU CHO MẸ. 

Đêm chìm khuất bóng trăng in 

Mẹ ơi! Mẹ vẫn một mình mộ hoang 

Mẹ còn thức hết đêm tàn 

Đồng hồ đã điểm canh năm lâu rồi! 

Con thầm đoán Mẹ không vui 

Mẹ đi lòng vẫn ngậm ngùi đàn con 

Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho ngon 

Để con ru Mẹ say tròn giấc say 

Đếm tay hơn bốn ngàn ngày 

Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm
Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho yên 

Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng 

Mẹ ngao du cõi khôn cùng 

Nhớ con xin Mẹ thong dong trở về 

Lá vàng Mẹ đã rụng đi 

Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh 

Ngày xưa được Mẹ dỗ dành 

Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào
Lá vàng Mẹ vội đi đâu 

Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh 

Đêm chừng như đã qua nhanh 

Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương 

Mẹ ru con suốt đêm trường 

Giờ con ru Mẹ qua hương khói mờ 

Ngủ đi, Mẹ ngủ... ầu ơ! 

 TRẦN KIÊU BẠC

39 

SINH NHẬT. 

Dù cho sinh nhật đến mấy mươi 

Cũng là con trẻ của Mẹ thôi 

Mấy mươi cũng vẫn là con trẻ 

Cần Mẹ hoài như thuở nằm nôi. 

 TRẦN KIÊU BẠC

40  

NGHE LẠI TIẾNG RU. 

Một mình nghe lại tiếng ru 

Vẳng qua một thuở ấu thơ năm nào 

Võng nôi còn những âm hao 

Vọng ra từ một thuở nào ấu thơ 

Ầu ơ! ngõ trúc quanh co 

Mây che vừa khuất bóng mờ Mẹ đi 

Ầu ơ! Bóng Mẹ quay về 

Hai hàng chảy xuống buồn se sắt buồn
Ru à! cho nước mắt tuôn 

Ru ơi! nước mắt cho lòng con đau 

Đêm nghe vẳng tiếng ru đầu 

Ngỡ đâu bóng Mẹ đêm thâu trông chờ
Trong bàng bạc những ngày thơ 

Có lời ru, có bóng mờ Mẹ qua 

Một mình nghe tiếng ru xa 

Mẹ trong cõi nhớ ơi à lời ru! 

 TRẦN KIÊU BẠC

41 

VỀ THĂM MỒ MẸ. 

(Thân tặng bạn tôi, người luôn cẩn thận lau bia mộ mỗi khi đến thăm mồ Mẹ) 

Mỗi lần nhớ Mẹ con ghé thăm 

Bơ vơ chân đến chỗ Mẹ nằm 

Xem cỏ có còn xanh lá cỏ 

Hay đã úa vàng theo tháng năm 

Tần ngần con đứng trước mộ bia 

Gió chuyển mùa thương lạnh bốn bề 

Ảnh Mẹ mờ theo làn khói mỏng 

Tên còn in đậm lớp sương che 

Mù sương ướt lá trên mồ Mẹ 

Như trán mồ hôi Mẹ thuở xưa 

Tấm lưng xa hẳn thời con gái 

Cũng ướt theo cơn gió nghịch mùa 

Cần khăn tẩn mẩn lau bia mộ 

Con thấy Mẹ vui mắt sáng ngời 

Nỗi buồn giấu kín sau cỏ rối 

Con nhìn chỉ thấy nụ cười tươi

42  

Nhìn kỹ chính mình trong bia mộ 

Thấy lại tuổi thơ khoảng lên mười 

Thấy ảnh con chìm qua ảnh Mẹ 

Nhớ ngày theo Mẹ dẫn đi chơi 

Mẹ đi đâu mất chừng lâu lắm 

Con chỉ tìm qua dấu bia nầy 

Bóng Mẹ còn in trên đá lạnh 

Hay đã bay cùng mây trắng bay? 

Ước ao thường lại thăm mồ Mẹ 

Để lau bia mộ sạch hoài hoài 

Lau xong nhìn rõ mình trong đó 

Thấy lại Mẹ hiền trong phút giây! 

TRẦN KIÊU BẠC

 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 180907)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
19 Tháng Hai 2024(Xem: 207)
Tôi chỉ muốn có một nước Việt Nam như thế. Có thể bạn sẽ hỏi: “Vì sao? Để làm gì?
03 Tháng Giêng 2024(Xem: 518)
Cố thắp cho nhau một ngọn đèn. Để dù trong tăm tối ta còn được cháy trong lòng nhau
30 Tháng Mười Hai 2023(Xem: 503)
So sánh tôi với người bỏ làng ra đi trong những trang sách đó thì hoàn cảnh của tôi đáng buồn hơn nhiều. Không những đã bỏ làng, bỏ nước đi, còn nhận quốc tịch của một nước khác.
01 Tháng Mười Hai 2023(Xem: 549)
Cầu mong cho những cô học sinh nhỏ trong bức hình, cô học sinh lớp Sáu trong bài thơ của Trần Bích Tiên và luôn cả Trần Bích Tiên nữa bình an
04 Tháng Mười 2023(Xem: 1003)
Thôi .. giờ bên nhau đã hết. Bầu trời vần vũ kêu mưa. Tạm biệt mầy..Hẹn ngày tái ngộ ...gần thôi.
05 Tháng Bảy 2023(Xem: 1517)
Throughout the day, we danced and sang songs that transported us back to those high school days
30 Tháng Sáu 2023(Xem: 2073)
Tôi cũng sẽ kể lại cho con tôi là tôi đã từng sống trong một nước Việt Nam Cộng Hòa văn minh và nhân bản như thế
14 Tháng Năm 2023(Xem: 1717)
chuyện của má tui. Những chuyện bình thường, lặt vặt mà sao với tui nó quý quá chừng
03 Tháng Năm 2023(Xem: 1384)
Cầu nguyện linh hồn anh An Bình nơi nước Chúa Nguyện ơn trên cho chị đủ sức mạnh để vượt qua tất cả
03 Tháng Năm 2023(Xem: 1277)
Đàn bà chúng tôi luôn luôn là nạn nhân trong cuộc chiến. Người đàn ông không thế nào hiểu được sự kiên trì chịu đựng của phụ nữ
03 Tháng Năm 2023(Xem: 1268)
Nếu người dân miền Nam hiểu biết về cộng sản Bắc Việt như người dân Ukraine hiểu biết về cộng sản Nga, lịch sử Việt Nam ngày nay (có thể) đã khác
12 Tháng Ba 2023(Xem: 1645)
Bởi vì họ đang vùng lên không phải chỉ cho phụ nữ mà vì sự tự do và công bình cho đất nước họ trên thế giới này.
19 Tháng Mười Hai 2022(Xem: 2134)
Anh và những êm ái của tình yêu, dù cho tôi đã đáp lại một cách tệ hại thì cũng là mối tình rất đẹp.
02 Tháng Mười Một 2022(Xem: 2480)
Anh nằm xuống ở một nghĩa trang buồn, xa xôi. Chỉ có loài chim thôi !! Hôm nay, ngày 2/11. Ngày lễ các linh hồn. Tôi cầu xin linh hồn anh được hưởng nhan Chúa Trời ! Đời Đời !
14 Tháng Chín 2022(Xem: 2819)
Nhân ngày sinh nhật, chúc Hạnh thật nhiều sức khỏe và hoạt động hăng say. Cám ơn Dậu và các cháu lúc nào cũng ủng hộ và tạo điều kiện cho Hạnh đến với các sinh hoạt của Biên Hòa.
14 Tháng Tám 2022(Xem: 2792)
Cuối cùng rồi mọi ve vuốt, mọi khuynh loát đều chịu thua, đều lùi bước trước sự nhã nhặn khuớc từ,
04 Tháng Bảy 2022(Xem: 2427)
Khi ta đi, đất bỗng hoá tâm hồn. Xin cảm ơn Nebraska, quê hương thứ hai yêu dấu
10 Tháng Sáu 2022(Xem: 3084)
đã từng vui, đã từng buồn rồi mỗi người đôi ngả. Năm tháng đã qua ấy, tôi gọi tên là thanh xuân.
30 Tháng Năm 2022(Xem: 3482)
âm ỷ thốn vào đời sống, dai dẳng đeo theo mỗi khi trở mùa / viên đạn mang nỗi đau mất quê hương mất nguồn cội.
23 Tháng Tư 2022(Xem: 3686)
Và thấy ai đó đang khóc thầm nhớ tiếc những ngày vàng son, những ngày con người dù đau khổ, chết chóc những vẫn còn biết tử tế với nhau
03 Tháng Ba 2022(Xem: 4206)
tôi nghĩ, không tránh khỏi những thiếu sót, hoặc sai lệch. Nhưng đã đọc, mà không viết, cứ để ứ hự ở trong lòng thì quả thật, có lỗi với Nguyễn Tất Nhiên thi sĩ.
14 Tháng Hai 2022(Xem: 3951)
Nam không trách gì anh ta, cũng vì quá thương em gái, nếu như em gái của Nam gặp trường hợp này thì chắc Nam cũng sẽ làm như vậy.
09 Tháng Hai 2022(Xem: 3887)
Gửi đến Biên Hòa quê hương lời Chúc Mừng Năm Mới. Chúc các bà chị dâu vượt bao bệnh tật để vui cùng con cháu.
01 Tháng Hai 2022(Xem: 3667)
Cuộc sống thanh nhàn ta tận hưởng Nhâm Dần dịch bệnh cũng lui binh
27 Tháng Mười Một 2021(Xem: 4645)
Cám ơn Thầy Cô bạn bè đồng trường đồng lớp. Cám ơn những người bạn ở khắp thế giới đã chia sẻ vui buồn và trao đổi văn thơ.
13 Tháng Mười Một 2021(Xem: 4337)
Bốn năm anh đã nằm xuống, 4 năm tôi để anh tại chùa nghe kinh. Bây giờ tôi phải để anh nhẹ nhàng thân xác.
08 Tháng Mười Một 2021(Xem: 4347)
Thương quá ai ơi tôi không đủ chữ Giảng nghĩa dùm tôi cái chữ ân tình!
29 Tháng Tám 2021(Xem: 5287)
Hỡi các bạn đang còn sống, đừng bao giờ nghĩ mình có thể sống chung với bệnh dịch khi ta chưa có thể khắc chế được nó!
25 Tháng Bảy 2021(Xem: 5453)
Mong một ngày gần nhất mọi chiến sĩ chống giặc được về nhà. Người người sẽ trở lại với saigon còn tôi được về thăm quê hương
19 Tháng Bảy 2021(Xem: 5510)
lòng tôi rộn ràng vui như ngày tựu trường năm cũ, sắp được gặp lại các người thân yêu....
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 5267)
Hôm nay nghe Mạnh đứng ra làm lại chiếc nhẫn khoá 25. Có lẽ là người sung sướng và hạnh phúc nhất là chính mình.
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 4548)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 4548)
tôi phân vân quá, vì bạn tôi hôm qua gọi điện cho tôi nói "Mày có phước lắm, được ở gần chùa."
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 4521)
Các bạn Muối men cho đời ơi! Các bạn đã thực hành lời Chúa thật dễ dàng và đẹp đẽ! Tôi xin thay mặt cho những người nhận quà hôm nay Cám ơn các bạn!.
03 Tháng Bảy 2021(Xem: 4709)
vì đã chịu lấy tôi, một người thua cuộc mất hết tất cả để rồi phải khổ, trong khi bao nhiêu người khác muốn cung phụng em.
20 Tháng Sáu 2021(Xem: 5241)
Chiếu đời mâm cỗ vinh nhục có phúc có phần, thời trẻ trai hay khi trai chẳng còn trẻ thì cũng thế thôi
29 Tháng Năm 2021(Xem: 4803)
“Ngày của Cha” sắp đến nơi rồi. Các bác trai hãy cùng tôi “nối vòng tay nhỏ” và làm ngày này là một ngày thiêng liêng không thua kém gì ngày “Mother’s Day.”
09 Tháng Năm 2021(Xem: 5843)
Tháng năm xin gửi đến các bà mẹ trẻ, mẹ già lời cầu chúc sức khỏe bình an hạnh phúc. Chúc các bà Mẹ nhận được thật nhiều lời chúc lành từ con cái.
27 Tháng Tư 2021(Xem: 5730)
Niềm tin sự thật sẽ không bị vùi lấp. Niềm tin cái xấu sẽ bị đào thải: Nước nâng thuyền, nước cũng có thể lật thuyền.
26 Tháng Tư 2021(Xem: 6241)
hay sương thành lệ tra vào mắt mờ khuất trong em mọi nẻo về.
17 Tháng Tư 2021(Xem: 4769)
ánh trăng năm ấy đã lấy đi biết bao nhiêu linh hồn chưa đến tuổi phải từ bỏ thế gian...! trăng tròn 26-4-1975 ánh trăng buồn muôn thuở.
14 Tháng Tư 2021(Xem: 5214)
Facebook là bạn, nhưng tôi yêu những người bạn thật của tôi hơn. Họ đang chia sẻ với tôi những tâm tư tình cảm vui buồn rất thật của họ.
28 Tháng Hai 2021(Xem: 6426)
rong cơn bão tuyết khốn khó cho việc đi lại, thực phẩm khan hiếm, nhưng có “những tấm lòng vàng”
19 Tháng Hai 2021(Xem: 5628)
Sức khoẻ quý thật, nhưng quý nhất, trên cả sức khoẻ, là cái nhìn thấu suốt cuộc đời, sinh lão bệnh tử, để chấp nhận dễ dàng một khi sức khoẻ mất đi.
13 Tháng Hai 2021(Xem: 6672)
Làm hết sức mình, kiểm điểm lại những gì mình đã hành động để sửa sai. Như con trâu lặng lẽ nằm nhai lại cỏ.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 7076)
để thấy mình vẫn còn loanh quanh đâu đó một nơi rất gần, tôi nghe thấy mình đang chạm trần vào mùi hương của tết.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 6146)
Thời gian không là gì cả! Nếu không thể chạm được tay vào quá khứ, thì ta cũng còn đây ký ức để quay về
30 Tháng Giêng 2021(Xem: 5861)
“Công dưỡng dục suốt một đời lận đận Nghĩa sinh thành vương vấn cả trăm năm”