10:47 CH
Thứ Sáu
13
Tháng Ba
2026

VIẾT TỪ MỘT GÓC QUÁN

05 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 23450)

Ngày…tháng …năm

MỘT GÓC QUÁN

coffe

T.

Từ một góc phố, tao chọn được một góc nầy. Một góc nhỏ khuất lấp, yên tĩnh trong một quán café đôi khi cũng khá tĩnh yên. Mầy nhìn kia, rất nhiều hàng quán trong góc phố, quán kem cho các cô, góc nọ nhà hàng với thực đơn sang trọng, rượu tây, bia bọt. Đằng kia cửa hàng mua sắm. Bên nọ, nơi một vỉa hè một quán cóc nghèo nàn, khi hết tiền, mầy có thể vào đây cơm đĩa bình dân trà đá. Những cây dù sờn rách nhưng cũng đủ ấm áp một chổ ngồi, dù mưa có ướt lạnh, đường khuya. Kêu nửa xị đế nhé, một ly trà đá. Nơi đây tao đã từng ngồi và chờ đợi, đợi chờ một cái gì…dường như rất quan trọng trong cuộc đời, nhưng đôi khi không biết chờ đợi cái gì khi ngoài kia vài chìếc xích lô mòn mỏi đường về, bóng đổ.

Một thuở rượu đong từng nửa xị

Ốc sò chẳng đủ tiển hơi cay

Thuốc kêu từng điếu, môi cháy đỏ

Ướt chổ ta ngồi, mưa lất lay

Nhưng góc quán tao muốn nói này là quán café này, nơi mầy có thể gọi tên quán bằng bất cứ tên gì mầy có. Chẳng hạn như café Cây Dừa, nơi một thời làm nên vài mối tình của bạn bè với các cô chủ quán. Mầy có thể gọi quán Năm Dưỡng với café đậm đặc nồng nàn, mầy có thể gọi là quán Dala với trang trí kiểu dáng cao nguyên. Có thể gọi là Hầm Gió, Thượng Uyển, Sống hay bất cứ cái gì, bởi đây là quán ký ức. Mầy nhìn ngoài kia, con đường trước mặt, có thể là Ông Ích Khiểm bụi bặm, hay con hẽm Nguyễn Thiện Thuật chật chội, hay đường Tân Hòa Đông đông đúc chợ mai với ngôi trường Mạc Đỉnh Chi rêu úa. Hãy ngồi lại với tao góc quán nầy để nhìn lại một thời đã đi qua, mà áo trắngcho tới bây giờ vẫn bay mãi dù cuộc đời sau này cũng lắm bụi mù phủ lấp

Hãy ngồi đây để thấy

Cây xưa vẫn còn gầy

Phơi nghiêng ráng đỏ

Áo em ngày nọ

Phai nhạt mấy màu

Âm vang thuở nào

Còn làm vang vọng

Đời như biển động

Xóa dấu ngày qua

----( PTT)

Tao cũng từng ngồi đây, một mình, hơn ba mươi lăm năm gậm nhấm những nỗi buồn của đất nước và của riêng tao. Rất tiếc, khoảng không gian không ngắn ngủi đó, không có mầy để chia xẻ

Đèn vàng ngỏ chợ Phú Lâm

Sương rơi mái thiếc lạnh thầm bóng tôi

Ly café, thiếu bạn ngồi

Đèn khuya một dãy, sầu tôi mấy hàng

“ Tình vui trong phút giây thôi”

Giọng em cuối bãi, đàn tôi đầu ghềnh

Chờ nhau? Cư xá buồn tênh

Tiếng xe thổ mộ gập ghềnh đường khuya

Hôm nay, tao cũng ngồi đây một mình, nhưng biết là đang đợi mầy và biết mầy sẽ đến. Tao sẽ kêu sẵn một ly café cho mầy, để sẵn cho mầy một điếu thuốc. Tao cũng vừa đốt cho tao một điếu, dù tao với mầy đều bỏ thuốc tứ lâu ( nhưng không phải là chuyển sang chích)

T.

Tao đang chờ mầy ở quán…

HOÀNG ĐỊNH NAM

K, à!

Mấy chục năm nay ở trên đất lạ nầy tao không còn cái thú ngồi quán ngồi lều như những ngày “ dọc đường gió bụi” ở Sàigòn…Bởi lẽ mầy một nơi và tao một ngả…Bọn mình đâu còn tứ chi như ngày xưa nữa! Ấy là chưa nói đến chuyện có mội hai thằng bạn gọi là nối khố thì bây giờ cũng đã đổi thay:

“ Nhờ trời hai đứa được bình yên

Chia xẻ áo cơm, cả lụy phiền

Dăm nỗi bất bình trong cuộc sống

Phai dần hơi ấm thủa hàn huyên

Để rồi đi đến cảnh:

Ta với mi nay vẫn chung đường

Nhưng cách xa lòng đến vạn phương

Đời có thứ chi bền vững mãi

Thì thôi ân nghĩa cũng vô thường!

Còn đâu cái thuở:

“ Mầy đi nắng đỏ nung lòng mắt

Tao về nghe gió cũng cay cay

Chiều Châu Thành nhớ Sàigòn hiu hắt

Tình Tri Tôn có đá núi thương vay

Tuy tao đã dặn lòng rằng, ừ thôi thế thỉ thôi nhưng mày cũng biết nỗi buồn nầy không dễ gì một sớm một chiều phai nhạt được! Tứ chi mà gảy đi một cánh thì dĩ nhiên phải đau chứ, phải không?

Thôi, gác chuyện đó sang một bên, cứ hãy ngồi quán…trên trời với mầy cái đã. Bây giờ uống cái gì đây? Xây chừng hay tài chừng? Mầy còn nhớ cái quán thằng Dứng không (thuở đó người ta lớn đáng tuổi anh chú mình mà cứ gọi là… thằng! Láo thật !) Quán đó gần như sáng nào tao và thằng TT cũng ghé vào “chơi” một ly xây chừng trước khi đi học. Có hôm má nó cao hứng múc cho mỗi thằng một tô cháo lòng thơm phức, bây giờ ngồi nhớ lại thấy thòm thèm. Cái thuở học trò ấy đẹp biết bao! Chẳng lo lắng gì cả, cứ cơm cha, áo mẹ, công thầy. Vậy mà không chăm chỉ học hành, cứ hở một tí là cúp cua. Cúp cua để được đi …ngồi quán! Thời đó ngồi quán thú thật mầy ạ. Quán nào mà có mấy nàng con bà chủ xinh như mộng thì không khéo lại có thằng đến ngồi đồng, ngồi từ giờ nầy sang giờ khác, kêu hết bình trà nầy đến bình trà khác ( trong số mấy thằng đó không có tao – tao chỉ ngồi đồng để tán dóc với tụi mầy thôi, chuyện trồng cây si xin miễn).

Đi học, ngồi quán. Đi bụi đời, ngồi quán:

Còn tôi trong quán thưa người

Hồn lên phố cũ, chân ngồi biển xa

Ở đây nghe mưa nhớ nhà

Nhớ người ngàn dặm sầu la lết sầu

Đá mòn con dốc buồn teo

Đường nghiệng tóc lụa, đèn leo lét vàng

Cơn mưa đầu mùa thở than

Đêm Ba Ngòi nhớ phố hoang Sàigòn

 

Đi lính, ngồi quán. Ngồi quán khu gia binh, không tiền ký sổ. Chắc mầy còn nhớ 4 chữ ” Cư An Tư Nguy” đã được ai đó sửa thành Cứ Ăn Rồi Ghi chớ ? Cà phê thuốc lá cứ thế mà rủng rỉnh lai rai. Để rồi đến tháng, các bà vợ của mấy ông hạ sĩ quan cán bộ đứng chờ sẵn trước phòng tài chánh. Lương chưa lãnh ra mà chừng như đã bay hết. Rồi lại tiếp tục câu châm ngôn 4 chữ mà sống qua ngày tháng. Thế cũng xong. Vậy mà vui. Chẳng có mẹ gì để phải lo nghĩ vẩn vơ. Tao không bao giờ quên ngày đầu huấn nhục, mầy – lúc đó đã ra trường – vào thăm tao, còn bày đặt làm le dẫn tao ra Khu Gia Binh ngồi quán. Để rồi sau khi mầy đi, trở về trung đội, huynh trưởng dợt tao… te tua tan tác tơi tả tàn tạ. Có mấy điếu thuốc lá dấu trong nón sắt cũng bị hắn lôi ra và xỉ vả thậm tệ “ đàn em tưởng quen với siêu huynh trưởng là ngon, dám qua mặt huynh trưởng phải không ? “ Chỉ mấy phút ngồi quán với mầy mà tao phải trả một cái giá quá đắt. Âu cũng là một kỷ niệm nhớ đời.

Nói đến ngồi quán, tao rất thích mấy câu thơ nầy mà đến nay vẫn không biết tác giả là ai:

“ Uống đi mình, quán thưa người

Mưa ngoài chưa tạnh mà đòi về sao !”

Hay thật. Thơ như vậy là quá “ siêu “. Đọc như văn xuôi mà lại là thơ. Tự nhiên như lời trò chuyện của đôi tình nhân. Độc đáo nhất là chữ “ mình”. Nghe ngọt như mía lùi và quấn quít làm sao ấy ! Bên ngoài mưa chưa tạnh, “ Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách”, thế thì chàng ( hay nàng?) không còn lý do nào chính đáng hơn để giữ chân người yêu. Hình như bài thơ còn mấy câu sau nữa, nhưng tao chỉ nhớ có 2 câu đó thôi. Và hình như tao và mầy cũng tập tểnh nối thêm 2 câu tiếp theo, những đọc đi đọc lại thấy chẳng giống con giáp nào hết.

Uống đi cho cạn đời nhau

Kẻo rồi mưa tạnh còn đâu lối về” ( tác giả ???)

K . à , mấy chục năm nay mình đã mất rồi cái thú ngổi quán của những ngày nầy trước năm 75. Bây giờ ở đây, Starbuck dĩ nhiên không thể nào là Năm Dưỡng, Hầm Gió, Đa La hay Dinh Điền. Bởi chung quanh mình tìm đâu thấy không khí quê nhà? Lỗ tay mình đâu có nghe Thanh Thúy rên như ngồi quán Mai Hương mà chỉ nghe nhạc Mỹ thời thượng lạ quơ lạ quắt. (Tập nghe riết mà cũng chưa thấy thấm vào đâu). Cà phê của nó cũng lỏng le lỏng lét chứ đâu có đặc sệt, đen quánh như ly cà phê “ cái nồi ngồi trên cái cốc ( xin lỗi mầy) “. Mà thực ra bây giờ uống cà phê đậm đen kiểu đó coi bộ chịu không nổi! Và còn nữa, ngồi để nhìn cho rõ cái cô đơn trống vắng của tuổi hoàng hôn trong bước lưu đày. Mầy biết không, có ông tráng sĩ nào đó ngửa mặt lên trời than “ Ôi thời oanh liệt nay còn đâu “ thì được đấng phu quân an ủi ngay “ Oanh không có, nhưng có liệt !”

Hẹn mầy lần sau nhé.

Nếu có đến trước thì kêu giùm tao một cái xây chừng nhé.

VŨ ĐÌNH TRƯỜNG

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Mười Hai 2025(Xem: 763)
Để hiểu rằng, dù quá khứ có nặng nề đến đâu, con người vẫn có thể tìm đến nhau thêm lần nữa, cùng nhau bước tiếp.
04 Tháng Mười Hai 2025(Xem: 1128)
lòng tin âm thầm rằng dù đi vòng vèo đến đâu, ta vẫn có thể tìm lại ánh sáng của chính mình.
24 Tháng Mười 2025(Xem: 1047)
dù tạo hóa có lấy đi bao nhiêu tuổi thọ của tôi cho điều ước đó tôi cũng vui vẻ chấp nhận, mãi được ôm Má vào lòng và gọi hai tiếng “Má Ơi”.
15 Tháng Mười 2025(Xem: 1206)
tự hào được làm anh em con cô con cậu với anh. Vài dòng ghi lại ký ức về một người Anh, vĩnh biệt Anh Hai!
15 Tháng Mười 2025(Xem: 978)
“Người thật sự có nhân phẩm không sợ mất mát, vì họ biết thứ đáng giữ nhất trong đời — không phải lợi ích, mà là lòng tự trọng.”
15 Tháng Tám 2025(Xem: 1310)
Có còn chăng là đôi lúc những hình ảnh đó vụt sống lại trong tâm tưởng, trong sự thương nhớ của chúng ta
11 Tháng Tám 2025(Xem: 1216)
Vì đứa con bé bỏng của mình, mẹ có thể trở thành người mạnh mẽ nhất thế gian, dẫu cho sau lưng bà là muôn vàn bão tố.
16 Tháng Sáu 2025(Xem: 2077)
Không phải ngày ra khỏi nhà tù Mỹ, về với đời sống tự do, mà chính ngày tôi thành thật với bản thân, là ngày giúp tôi trở lại với cuộc đời này
29 Tháng Tư 2025(Xem: 2348)
Nước mắt mình ứa lần thứ hai trong ngày. Và mình có thể nói chắc, rằng mình chảy nước mắt không vì khói hương
18 Tháng Mười Hai 2024(Xem: 2657)
Nguyễn Đình Toàn là một cái tên rất quen thuộc với giới văn nghệ sĩ, độc giả và thính giả yêu nhạc suốt khoảng thời gian 20 năm từ 1954 đến 1975 của người miền Nam Việt Nam
18 Tháng Mười Hai 2024(Xem: 3052)
Hai chữ giang hồ không mấy xa lạ trong đời sống của mỗi người đều thường đề cập trong thơ, văn, điện ảnh… và cũng là câu nói thường tình với cá nhân,
19 Tháng Mười 2024(Xem: 3385)
Những người mà ta kêu là "khuất mặt khuất mày", chính là tiền nhơn mình đó đa! Sự "kính ơn" này kể cũng coi như đã trọn đạo với tiền nhơn xứ này rồi đó.
23 Tháng Bảy 2024(Xem: 4050)
Nhớ bến bãi ồn ào í ới ngày xưa. Và cũng có người tuổi đời chồng chất, nhớ cảnh xuống xe qua cầu xe lửa Bến Lức, Tân An thuở xa lắc xa lơ
26 Tháng Sáu 2024(Xem: 4524)
Người con kiêu hùng của quê hương cuối cùng đã về với đất Mẹ. Về để nghe tiếng gió lộng giữa đèo cao hay bềnh bồng trong tiếng sóng biển vỗ bờ
11 Tháng Sáu 2024(Xem: 3919)
cuộc đời vốn vô thường nên làm được gì cứ làm hôm nay đừng nên để ngày mai khi ông nhận ra được điều đó thì đã quá muộn màng
23 Tháng Năm 2024(Xem: 3547)
Cho dù cả thiên hà này sụp xuống thì trong suốt cuộc đời này bố, mẹ sẽ luôn ở bên cạnh các con.
20 Tháng Tư 2024(Xem: 3389)
Hai tuần sau tôi lấy tro cốt Bố. Khi cô nhân viên nhà xác đưa hộp tro cốt ở dưới có ghi tên bố tôi, chỉ đến lúc bấy giờ, nước mắt tôi tự dưng tuôn ra đầm đìa – vô thức!
25 Tháng Ba 2024(Xem: 4524)
để bước lên xe tang đi về hướng nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi, đưa ông bà Thiếu Tá Trần Ba đến nơi an nghỉ cuối cùng!
07 Tháng Ba 2024(Xem: 4445)
Căn nhà xưa vẫn đứng đó như một bức tượng bám đầy rêu phong; còn con hẻm không tên kia đến nay tôi không hề nghe ai nhắc tới,
04 Tháng Ba 2024(Xem: 4579)
Nguyện thất vọng, mặt trở nên lạnh tanh và ngạc nhiên thấy tôi vẫn đi cùng hướng, ra tới chỗ đậu xe chàng mới hiểu
04 Tháng Ba 2024(Xem: 3952)
"Vợ đẹp hay xấu điều đó không quan trọng, quan trọng đối xử sao để vợ trở thành một thiên thần hay thành mụ phù thủy"
16 Tháng Hai 2024(Xem: 3986)
Nhưng em không hề biết mấy giọt nước mắt của tôi đã rớt trên mái tóc dài của em ... thương lắm
16 Tháng Hai 2024(Xem: 4110)
Còn người mở được hai cái khóa lấy nó đi thì ông ta còn lấy đi niềm vui, lẽ sống của bao nhiêu người nữa
06 Tháng Hai 2024(Xem: 3949)
Hãy động viên con cố gắng hơn chính bản thân mình ngày hôm qua là được.
06 Tháng Hai 2024(Xem: 4658)
nên viết lại kỷ niệm của tôi , để chia xẻ một vài cảm xúc của một thời còn khỏe mạnh, còn hăng say
18 Tháng Giêng 2024(Xem: 3922)
Đời người bao nỗi vân vi Yêu thương lắm lắm, nhưng vì chiến tranh
08 Tháng Mười Hai 2023(Xem: 4703)
người Sài Gòn xưa thì đang sống ở Cali và Sài Gòn giờ toàn là bộ đội, cán ngố, và người Hà Nội vào cướp đất, chiếm nhà của người Saigon …
04 Tháng Mười 2023(Xem: 5190)
Nữ danh ca KIM ANH. Cô Kim Anh đã một thời lừng danh trên sân khấu Thanh Minh đóng cặp chung với anh Út Trà Ôn.
18 Tháng Chín 2023(Xem: 5462)
đã không cho phép ngoại trưởng Blinken và tôi cùng chạy đến quán Liên Hương, để thưởng thức món bún chả nổi tiếng mà ông Barack Obama
28 Tháng Tám 2023(Xem: 5778)
Nếu các bạn muốn đi tìm một vị thầy để nương tựa tu tập, không cần phải đi tìm một cao tăng, nhưng hãy tìm một thanh tịnh tăng.
27 Tháng Tám 2023(Xem: 4878)
Trời đêm dần tàn, con đến sân ga để đón mẹ yêu quý trở về. Tàu cũ năm nao chưa mang về trả cho tôi mẹ xưa
18 Tháng Tám 2023(Xem: 4841)
Bà nhắm mắt mà trong lòng chắc vẫn trách thằng con sao đi mất biệt. Lúc hấp hối, bà Hai còn rán thều thào
05 Tháng Tám 2023(Xem: 5143)
Bão tố từ trong em, trong chị, trong con ngựa đá chỉ có do sự tưởng tượng thi vị của dân làng ven sông.
31 Tháng Ba 2023(Xem: 4932)
Với sứ mệnh chăm sóc đời sống tinh thần Quý khán thính giả gần xa. Nội dung xuyên suốt là những câu chuyện, những bài học từ cổ chí kim, Lúa Vàng mong muốn chia sẻ với Quý vị
21 Tháng Ba 2023(Xem: 5295)
Ngày mất nước, Miền Nam có 17 triệu rưỡi người. Tất cả mọi người đều chịu thảm cảnh, thảm hình. Truyện về kiếp của từng ấy người, gom cả lại, chẳng đã thành một truyện dài ư?
12 Tháng Ba 2023(Xem: 5539)
Cả một thời trai trẻ lại về. Ông nhắm mắt lại, nhớ mùa xuân quân trường. Nhớ nụ hôn ngọt mềm: "Em đến thăm anh vào một ngày đẹp nắng..."
07 Tháng Mười Một 2022(Xem: 6093)
Cái kỳ cục của người Sài-Gòn, sao mà nghe nó rất dễ thương cũng như đặc trưng cái giọng điệu quá mộc mạc
07 Tháng Mười Một 2022(Xem: 5628)
Không có ai trong số họ được thần thánh hóa, kể cả lãnh đạo. Nãy giờ tao nói vậy mày đã hiểu ra chưa?
31 Tháng Mười 2022(Xem: 5656)
Nhưng nếu thật tình như lời chú nói: “Uống rượu để lãng quên được chuyện đời!”, thì Tám Hổ ơi! Anh đây cũng xin được làm người nát rượu.
17 Tháng Năm 2022(Xem: 8086)
Vì vậy, khi đã biết sử, ta không thể sống tồi tàn, bệ rạc, ăn cắp của công, vì cha ông ta, cách đây mấy trăm năm đã sống có nhân cách, sống tử tế, sống lương thiện.
14 Tháng Năm 2022(Xem: 8363)
câu vọng cổ của đào hoặc kép đã làm nãy sanh ra cái nét riêng của ngôn ngữ cải lương mà người yêu mến phải chấp nhận để thấy cái hay của cải lương.
14 Tháng Năm 2022(Xem: 7239)
Bấy nhiêu đó cũng khẳng định được rằng bài Tình Anh Bán Chiếu xứng đáng là "bài vọng cổ vua" của làng cổ nhạc miền Nam Việt Nam thời ấy và tận đến bây giờ.
12 Tháng Tư 2022(Xem: 7269)
Nếu nó còn mạnh giỏi, tôi xin Ơn Trên xui khiến cho nó đọc được mấy dòng nầy…
08 Tháng Tư 2022(Xem: 7467)
Gà tây nhúng sữa, kẹp phô mai đút lò chắc gì đã bắt mồi hơn cá lóc nướng trui?
02 Tháng Tư 2022(Xem: 7492)
Kế đó mất thêm nhiều thời gian nữa để nuối tiếc, than thở, rồi sinh ra chán nản. Nhiều khi trở nên bực bội và gắt gỏng nữa.
15 Tháng Hai 2022(Xem: 7378)
Không lẽ những con người bình thường như con trai lại không có đất tồn tại hay sao.
11 Tháng Hai 2022(Xem: 8225)
Chuyện ma tại trường trunghọc Gia-Hội hiện nay vẫn còn ăn sâu trong óc tôi, không bao giờ quên được!
06 Tháng Hai 2022(Xem: 8924)
nghe cũng sốt ruột nhưng nghĩ lại đó là nếp lễ nghi cần duy trì nên cũng kềm bớt cái tính nóng nảy lại.