11:52 CH
Thứ Năm
19
Tháng Bảy
2018

VIẾT TỪ MỘT GÓC QUÁN

05 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 13060)

Ngày…tháng …năm

MỘT GÓC QUÁN

coffe

T.

Từ một góc phố, tao chọn được một góc nầy. Một góc nhỏ khuất lấp, yên tĩnh trong một quán café đôi khi cũng khá tĩnh yên. Mầy nhìn kia, rất nhiều hàng quán trong góc phố, quán kem cho các cô, góc nọ nhà hàng với thực đơn sang trọng, rượu tây, bia bọt. Đằng kia cửa hàng mua sắm. Bên nọ, nơi một vỉa hè một quán cóc nghèo nàn, khi hết tiền, mầy có thể vào đây cơm đĩa bình dân trà đá. Những cây dù sờn rách nhưng cũng đủ ấm áp một chổ ngồi, dù mưa có ướt lạnh, đường khuya. Kêu nửa xị đế nhé, một ly trà đá. Nơi đây tao đã từng ngồi và chờ đợi, đợi chờ một cái gì…dường như rất quan trọng trong cuộc đời, nhưng đôi khi không biết chờ đợi cái gì khi ngoài kia vài chìếc xích lô mòn mỏi đường về, bóng đổ.

Một thuở rượu đong từng nửa xị

Ốc sò chẳng đủ tiển hơi cay

Thuốc kêu từng điếu, môi cháy đỏ

Ướt chổ ta ngồi, mưa lất lay

Nhưng góc quán tao muốn nói này là quán café này, nơi mầy có thể gọi tên quán bằng bất cứ tên gì mầy có. Chẳng hạn như café Cây Dừa, nơi một thời làm nên vài mối tình của bạn bè với các cô chủ quán. Mầy có thể gọi quán Năm Dưỡng với café đậm đặc nồng nàn, mầy có thể gọi là quán Dala với trang trí kiểu dáng cao nguyên. Có thể gọi là Hầm Gió, Thượng Uyển, Sống hay bất cứ cái gì, bởi đây là quán ký ức. Mầy nhìn ngoài kia, con đường trước mặt, có thể là Ông Ích Khiểm bụi bặm, hay con hẽm Nguyễn Thiện Thuật chật chội, hay đường Tân Hòa Đông đông đúc chợ mai với ngôi trường Mạc Đỉnh Chi rêu úa. Hãy ngồi lại với tao góc quán nầy để nhìn lại một thời đã đi qua, mà áo trắngcho tới bây giờ vẫn bay mãi dù cuộc đời sau này cũng lắm bụi mù phủ lấp

Hãy ngồi đây để thấy

Cây xưa vẫn còn gầy

Phơi nghiêng ráng đỏ

Áo em ngày nọ

Phai nhạt mấy màu

Âm vang thuở nào

Còn làm vang vọng

Đời như biển động

Xóa dấu ngày qua

----( PTT)

Tao cũng từng ngồi đây, một mình, hơn ba mươi lăm năm gậm nhấm những nỗi buồn của đất nước và của riêng tao. Rất tiếc, khoảng không gian không ngắn ngủi đó, không có mầy để chia xẻ

Đèn vàng ngỏ chợ Phú Lâm

Sương rơi mái thiếc lạnh thầm bóng tôi

Ly café, thiếu bạn ngồi

Đèn khuya một dãy, sầu tôi mấy hàng

“ Tình vui trong phút giây thôi”

Giọng em cuối bãi, đàn tôi đầu ghềnh

Chờ nhau? Cư xá buồn tênh

Tiếng xe thổ mộ gập ghềnh đường khuya

Hôm nay, tao cũng ngồi đây một mình, nhưng biết là đang đợi mầy và biết mầy sẽ đến. Tao sẽ kêu sẵn một ly café cho mầy, để sẵn cho mầy một điếu thuốc. Tao cũng vừa đốt cho tao một điếu, dù tao với mầy đều bỏ thuốc tứ lâu ( nhưng không phải là chuyển sang chích)

T.

Tao đang chờ mầy ở quán…

HOÀNG ĐỊNH NAM

K, à!

Mấy chục năm nay ở trên đất lạ nầy tao không còn cái thú ngồi quán ngồi lều như những ngày “ dọc đường gió bụi” ở Sàigòn…Bởi lẽ mầy một nơi và tao một ngả…Bọn mình đâu còn tứ chi như ngày xưa nữa! Ấy là chưa nói đến chuyện có mội hai thằng bạn gọi là nối khố thì bây giờ cũng đã đổi thay:

“ Nhờ trời hai đứa được bình yên

Chia xẻ áo cơm, cả lụy phiền

Dăm nỗi bất bình trong cuộc sống

Phai dần hơi ấm thủa hàn huyên

Để rồi đi đến cảnh:

Ta với mi nay vẫn chung đường

Nhưng cách xa lòng đến vạn phương

Đời có thứ chi bền vững mãi

Thì thôi ân nghĩa cũng vô thường!

Còn đâu cái thuở:

“ Mầy đi nắng đỏ nung lòng mắt

Tao về nghe gió cũng cay cay

Chiều Châu Thành nhớ Sàigòn hiu hắt

Tình Tri Tôn có đá núi thương vay

Tuy tao đã dặn lòng rằng, ừ thôi thế thỉ thôi nhưng mày cũng biết nỗi buồn nầy không dễ gì một sớm một chiều phai nhạt được! Tứ chi mà gảy đi một cánh thì dĩ nhiên phải đau chứ, phải không?

Thôi, gác chuyện đó sang một bên, cứ hãy ngồi quán…trên trời với mầy cái đã. Bây giờ uống cái gì đây? Xây chừng hay tài chừng? Mầy còn nhớ cái quán thằng Dứng không (thuở đó người ta lớn đáng tuổi anh chú mình mà cứ gọi là… thằng! Láo thật !) Quán đó gần như sáng nào tao và thằng TT cũng ghé vào “chơi” một ly xây chừng trước khi đi học. Có hôm má nó cao hứng múc cho mỗi thằng một tô cháo lòng thơm phức, bây giờ ngồi nhớ lại thấy thòm thèm. Cái thuở học trò ấy đẹp biết bao! Chẳng lo lắng gì cả, cứ cơm cha, áo mẹ, công thầy. Vậy mà không chăm chỉ học hành, cứ hở một tí là cúp cua. Cúp cua để được đi …ngồi quán! Thời đó ngồi quán thú thật mầy ạ. Quán nào mà có mấy nàng con bà chủ xinh như mộng thì không khéo lại có thằng đến ngồi đồng, ngồi từ giờ nầy sang giờ khác, kêu hết bình trà nầy đến bình trà khác ( trong số mấy thằng đó không có tao – tao chỉ ngồi đồng để tán dóc với tụi mầy thôi, chuyện trồng cây si xin miễn).

Đi học, ngồi quán. Đi bụi đời, ngồi quán:

Còn tôi trong quán thưa người

Hồn lên phố cũ, chân ngồi biển xa

Ở đây nghe mưa nhớ nhà

Nhớ người ngàn dặm sầu la lết sầu

Đá mòn con dốc buồn teo

Đường nghiệng tóc lụa, đèn leo lét vàng

Cơn mưa đầu mùa thở than

Đêm Ba Ngòi nhớ phố hoang Sàigòn

 

Đi lính, ngồi quán. Ngồi quán khu gia binh, không tiền ký sổ. Chắc mầy còn nhớ 4 chữ ” Cư An Tư Nguy” đã được ai đó sửa thành Cứ Ăn Rồi Ghi chớ ? Cà phê thuốc lá cứ thế mà rủng rỉnh lai rai. Để rồi đến tháng, các bà vợ của mấy ông hạ sĩ quan cán bộ đứng chờ sẵn trước phòng tài chánh. Lương chưa lãnh ra mà chừng như đã bay hết. Rồi lại tiếp tục câu châm ngôn 4 chữ mà sống qua ngày tháng. Thế cũng xong. Vậy mà vui. Chẳng có mẹ gì để phải lo nghĩ vẩn vơ. Tao không bao giờ quên ngày đầu huấn nhục, mầy – lúc đó đã ra trường – vào thăm tao, còn bày đặt làm le dẫn tao ra Khu Gia Binh ngồi quán. Để rồi sau khi mầy đi, trở về trung đội, huynh trưởng dợt tao… te tua tan tác tơi tả tàn tạ. Có mấy điếu thuốc lá dấu trong nón sắt cũng bị hắn lôi ra và xỉ vả thậm tệ “ đàn em tưởng quen với siêu huynh trưởng là ngon, dám qua mặt huynh trưởng phải không ? “ Chỉ mấy phút ngồi quán với mầy mà tao phải trả một cái giá quá đắt. Âu cũng là một kỷ niệm nhớ đời.

Nói đến ngồi quán, tao rất thích mấy câu thơ nầy mà đến nay vẫn không biết tác giả là ai:

“ Uống đi mình, quán thưa người

Mưa ngoài chưa tạnh mà đòi về sao !”

Hay thật. Thơ như vậy là quá “ siêu “. Đọc như văn xuôi mà lại là thơ. Tự nhiên như lời trò chuyện của đôi tình nhân. Độc đáo nhất là chữ “ mình”. Nghe ngọt như mía lùi và quấn quít làm sao ấy ! Bên ngoài mưa chưa tạnh, “ Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách”, thế thì chàng ( hay nàng?) không còn lý do nào chính đáng hơn để giữ chân người yêu. Hình như bài thơ còn mấy câu sau nữa, nhưng tao chỉ nhớ có 2 câu đó thôi. Và hình như tao và mầy cũng tập tểnh nối thêm 2 câu tiếp theo, những đọc đi đọc lại thấy chẳng giống con giáp nào hết.

Uống đi cho cạn đời nhau

Kẻo rồi mưa tạnh còn đâu lối về” ( tác giả ???)

K . à , mấy chục năm nay mình đã mất rồi cái thú ngổi quán của những ngày nầy trước năm 75. Bây giờ ở đây, Starbuck dĩ nhiên không thể nào là Năm Dưỡng, Hầm Gió, Đa La hay Dinh Điền. Bởi chung quanh mình tìm đâu thấy không khí quê nhà? Lỗ tay mình đâu có nghe Thanh Thúy rên như ngồi quán Mai Hương mà chỉ nghe nhạc Mỹ thời thượng lạ quơ lạ quắt. (Tập nghe riết mà cũng chưa thấy thấm vào đâu). Cà phê của nó cũng lỏng le lỏng lét chứ đâu có đặc sệt, đen quánh như ly cà phê “ cái nồi ngồi trên cái cốc ( xin lỗi mầy) “. Mà thực ra bây giờ uống cà phê đậm đen kiểu đó coi bộ chịu không nổi! Và còn nữa, ngồi để nhìn cho rõ cái cô đơn trống vắng của tuổi hoàng hôn trong bước lưu đày. Mầy biết không, có ông tráng sĩ nào đó ngửa mặt lên trời than “ Ôi thời oanh liệt nay còn đâu “ thì được đấng phu quân an ủi ngay “ Oanh không có, nhưng có liệt !”

Hẹn mầy lần sau nhé.

Nếu có đến trước thì kêu giùm tao một cái xây chừng nhé.

VŨ ĐÌNH TRƯỜNG

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Năm 2018(Xem: 459)
Thế hệ con cháu lớn lên vỗ cánh bay xa chỉ còn lại những người hưu trí và những người mệt mỏi muốn yên phận.
17 Tháng Tư 2018(Xem: 32847)
Truyện ngắn Tiểu Tử là những giọt nước mắt, những tiếng thở dài, nụ cười trong những ngày bình an và ngay cả trong cơn đớn đau cùng cực.
04 Tháng Tư 2018(Xem: 33240)
rằng hận thù cho sức mạnh, làm ta tỉnh táo, đề phòng.
13 Tháng Ba 2018(Xem: 33107)
Đạo Phật không thể tồn tại được nếu chúng ta cứ theo một khuôn mòn lối cũ; đó là ê a tụng niệm kinh kệ bằng tiếng Hán
25 Tháng Hai 2018(Xem: 555)
Sài Gòn cũng không còn được như xưa nữa, vì sao? Ai đã làm nó trở nên hoang tàn như thế? Ai đã làm cho nó mất tình người như thế?
17 Tháng Giêng 2018(Xem: 1932)
Việc mà chỉ có những đại anh hùng, các bậc trượng phu không biết “tham sinh úy tử” là gì họa may mới làm được. Thật là anh hùng. Tôi xin ngã mũ.
15 Tháng Giêng 2018(Xem: 860)
Nhưng điểm chính là phải sống làm người lương thiện, sống không vì cơm áo, sống để giữ giống da vàng, sống biết thương
01 Tháng Giêng 2018(Xem: 791)
thân tàn danh liệt, thì vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời.
17 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 763)
Noel nào tôi cũng nhớ tới buổi chiều đi gánh gạo, nhớ cái vẫy tay của anh Thu, nhớ chai dầu lửa, nhớ cục kẹo đường đen ở Cẩm-Nhân
10 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 956)
Chủ nghĩa cộng sản đã là một thảm họa của nhân loại. Kể từ khi thứ chủ nghĩa này xuất hiện trên thế giới, nó đã giết chết không biết là bao nhiêu nạn nhân vô tội
07 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 748)
“Không còn cách nào để cho các thành phần như cháu sống còn cả. Ngoại trừ… ngoại trừ bỏ nước ra đi. Chỉ có con đường đó thôi.”
12 Tháng Mười Một 2017(Xem: 860)
họ muốn biểu lộ lòng biết ơn đó bằng cách để lại toàn bộ gia tài chắt chiu cả đời cho chính phủ Mỹ .
03 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1215)
Ngồi trên máy bay rồi, tôi cũng chưa chắc sẽ được đi Mỹ. Cho đến lúc máy bay rời khỏi mặt đất, tôi mới dám nói lời: Vĩnh biệt kinh tế mới.
19 Tháng Chín 2017(Xem: 1236)
Khi biết những người mà tôi cứu vớt có một cuộc sống tốt đẹp, có được hạnh phúc và tương lai rộng mở, tôi cảm thấy mình vui lây và hạnh phúc lây
19 Tháng Chín 2017(Xem: 979)
không có cả những bài "điếu văn tưởng niệm" lâm ly bi đát, nhưng đầy ắp những tình yêu thương từ xa xưa đọng lại
14 Tháng Chín 2017(Xem: 1561)
quyết mang đạn bom và xương máu ra để đổi lấy Tự Do. Bởi bên cạnh họ còn có một rừng người cùng chung một chính nghĩa, cùng chung một lý tưởng.
24 Tháng Tám 2017(Xem: 1547)
Đúng là ‘hữu thù bất báo…phi quân tử’ diễn Nôm là có thù mà không trả thì “sẽ không lớn nổi thành người”!
21 Tháng Tám 2017(Xem: 1773)
Lên án người thì dễ, nhưng mở lòng cưu mang giúp đỡ họ mới là khó.
16 Tháng Bảy 2017(Xem: 1358)
Hiện tại, tôi chơi nhạc đám ma. Cái chết – quy luật tất yếu giúp tôi sinh tồn, các giá trị nghệ thuật cao quý chỉ còn là hoài niệm!
31 Tháng Ba 2017(Xem: 1794)
Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng
10 Tháng Ba 2017(Xem: 4721)
Những làn sương mù tan dần trên những ngọn cây trơ trụi lá, lộ hé cảnh tượng tàn phá kinh khiếp của bom đạn suốt đêm qua
26 Tháng Hai 2017(Xem: 3330)
Thân thương biết mấy! Chuyện trò với người Sài Gòn-Nam Bộ, câu chuyện của họ giản dị, rõ ràng, không úp úp mở mở
23 Tháng Giêng 2017(Xem: 2234)
Tui cũng mừng rỡ vì nghe nói ông Tổng Thống mới sẽ oánh Trung Quốc là tụi tôi mừng rồi.
20 Tháng Giêng 2017(Xem: 2726)
Hôm nay chúng ta cũng đang đối diện với thảm họa mất nước. Tại sao chúng ta không có niềm tin về chính nghĩa, về chân lý
21 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 2620)
dẫu biết cô ta sẽ không hiểu sao bỗng nhiên ông nói thế, ông thì thầm: “I love Little Saigon”.
20 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 3601)
Thời gian thấm thoắt, ba mươi sáu năm đi qua. Mỗi người có riêng một hành trang, mang nó suốt đời trên vai…
17 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 2311)
bởi chỉ cần con có sức khỏe, có thể tự chăm sóc cho bản thân thì bất luận tương lai như thế nào, cho dù con ở đâu cũng đều có thể sống tốt."
18 Tháng Mười Một 2016(Xem: 2072)
Mất quá khứ, mất hiện tại, vô vọng với người thân. Mẹ xa lánh mọi người, chỉ trừ nó, con chó
10 Tháng Mười 2016(Xem: 2242)
Truyện ngắn của Phạm Chinh Đông. Tám Hà và Kim Oanh diễn đọc. Video HD 720. Mời xem thêm tại: http://phamchinhdong.com hoặc http://phamchinhdong.blogspot.com.
24 Tháng Chín 2016(Xem: 3143)
Chúng ta, những người Việt ở hải ngoại có tiếng nói, thì hãy lên tiếng để tranh đấu, để vận động và để nói thay cho những người không được nói
24 Tháng Chín 2016(Xem: 3563)
Chỉ tội cho người dân, với bộ mặt ” không giống ai ” vì bị tô son trét phấn, có nhăn nhó vì đau quặn ruột
18 Tháng Chín 2016(Xem: 3731)
Đời quân ngũ đã đi vào tâm tư tình cảm tuổi trẻ khi vào đời nên gần như cả đời họ cứ vẳng nghe được tiếng nói “Thủ Đức Gọi Ta Về”
13 Tháng Chín 2016(Xem: 4155)
Nếu sự việc để đi vào lãng quên là một thiếu sót vì tôi có đề cập đến nhiều sĩ quan TQLC hồi sơ khai mà đa số anh em chưa bao giờ biết
13 Tháng Chín 2016(Xem: 3484)
anh Nguyễn Ngọc Khang là người hiền lành, tốt bụng, tận tâm và “truyền cảm hứng một cách kỳ lạ đến mỗi cuộc sống anh gặp trong đời
09 Tháng Chín 2016(Xem: 2895)
nghe hát bài " Dòng sông tuổi thơ ", tao bỗng nhớ tới con rạch nhỏ quê mình. Rồi tao nhớ mầy Cương ơi ! Bây giờ mầy ở đâu ?
04 Tháng Chín 2016(Xem: 2367)
trút lên họ những cáo buộc thiếu công bằng để chính mình không phải trả lời câu hỏi trước giờ lương tâm phán xét.
15 Tháng Tám 2016(Xem: 4181)
Là bạn, là thù, là người yêu câm lặng hoặc là “hóa thân” của lý tưởng Tự Do ? Sao ngươi mãi bám theo người chiến sĩ
15 Tháng Tám 2016(Xem: 3949)
Ôi! quả báo! Quả báo! Chắc kiếp trước ta có bắt giam người, nên kiếp nầy người mới bắt giam ta. Ôi! quả báo, quả báo!
11 Tháng Tám 2016(Xem: 3312)
Về nhà sau trước không ai,Hỏi ra em đã theo trai mất rồi.
08 Tháng Tám 2016(Xem: 3449)
Ai cũng phải bước tới cái ngày nhắm mắt lìa đời... Nhưng chú ơi, cháu đau lòng lắm nếu ra đi mà không giúp ích gì được cho quê hương và dân tộc mình...
06 Tháng Tám 2016(Xem: 3416)
Ngôi nhà của nội giản dị, đơn sơ nhưng chứa đựng cả linh hồn của thế kỷ trước mà ít người sinh ra bây giờ có cơ hội được trải nghiệm.
21 Tháng Bảy 2016(Xem: 3201)
Trên khăn tang cô phụ còn lóng lánh dấu ái ân Giọt nước mắt nóng bây giờ và còn hằng đêm cho anh cho anh
19 Tháng Bảy 2016(Xem: 3276)
Họ sống ở Campuchia nhiều năm, mưu sinh bằng nghề chài lưới, buôn bán nhỏ trên ghe. Vì cuộc sống trên con nước ở Biển Hồ quá khắc nghiệt, họ cảm thấy không an toàn nên đã tìm đường quay về Việt Nam
07 Tháng Tư 2016(Xem: 6493)
Nhìn quanh ta nhiều mảnh đời nghiệt ngã Trong cam go còn cố vuợt cơn nguy
05 Tháng Tư 2016(Xem: 6745)
Anh chỉ biết nhìn họ với đôi mắt mở to, với nụ cười dễ thương, và những giọt lệ từ khóe mắt tràn ra, rồi từ từ lăn xuống bộ râu rậm của mình…
02 Tháng Tư 2016(Xem: 5315)
Hy vọng 30-4 năm nay lịch sử sẽ sang trang, 30 thứ tang mà đảng cộng sản gây cho dân nước sẽ trở thành “tang gia bối rối” cho chính chế độ cộng sản đương thời.
22 Tháng Ba 2016(Xem: 3366)
Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm Tôi đã khóc, cho mình và đất nước”
10 Tháng Ba 2016(Xem: 3827)
Tâm tư người miền Nam bao giờ cao thượng, không thù dai, không phân biệt, kỳ thị Nam-Bắc, không cỗng cao ngã mạn như những kẻ trên rừng trên rú
09 Tháng Ba 2016(Xem: 4311)
Tôi nghe chừng thân mình bay bổng. Khi tôi mở vòng tay, mẹ quay mặt bước đi. Tôi thấy mình quá bất nhẫn, khẽ gọi: “Mẹ!”