8:47 CH
Thứ Tư
21
Tháng Mười
2020

KHI TÓC KHÔNG CÒN XANH - NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG

17 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 15584)


blank



 Ngày mái tóc không còn xanh được nữa,
 Ngày đôi tay thôi dệt mộng phù hoa,
 Thì em sẽ vì anh mà mở cửa,
 Trông lên trời đếm hàng vạn sao sa.  ( Thơ: Nguyên Sa).
 
 Tôi thu xếp ít quần áo và vài thứ lặt vặt cần thiết vào trong chiếc va ly nhỏ , sửa soạn cho một chuyến đi vài ngày . Bác ruột tôi vừa qua đời tại thành phố Wichita , tiểu bang Kansas . Gia đình bác mới từ tiểu bang Washington D.C. dọn về đây được mấy tháng nay .
Lòng tôi buồn vời vợi đang nghĩ nên nói cách nào cho đám anh chị em họ của tôi về chuyện hạnh phúc của gia đình mình đang đến hồi sụp đổ ?
Chồng tôi về tới nhà , thấy tôi bên chiếc va ly anh chỉ hỏi một cách bình thường :
- Em sắp đi đâu ?
- Bác Lân em vừa qua đời , em phải về tham dự tang lễ .
Anh lạnh lùng , ngắn gọn :
- Cho anh gởi lời chia buồn đến họ .
Chúng tôi đang làm đơn ly hôn . Anh , người đàn ông thành đạt của tôi cũng là một người bay bướm trăng hoa . Suốt thời gian hơn 10 năm chung sống tôi đã cố gắng chịu đựng vì các con , vì muốn gìn giữ tài sản của gia đình không thể để mất vào tay người đàn bà khác .
Nhưng cho tới hôm nay thì sức chịu đựng của tôi đã cạn kiệt , như giòng nước lũ làm vỡ bờ chảy xối xả những giận hờn và tủi nhục . Anh đã về Việt Nam du lịch nhiều lần và gian díu với một cô gái trẻ đẹp , chính anh thẳng thắn đề nghị ly hôn với tôi , để cưới cô gái đó làm vợ .
 * * *
 Sau những ngày tang lễ bác , và những lần tâm sự với các anh chị họ về tình trạng gia đình của tôi hiện nay . Các anh chị đều nói hạnh phúc của tôi không thể cứu vãn được nữa , chia tay là giải thoát cho cả hai .
 Wichita thành phố không qúa lớn cũng không qúa nhỏ , và cũng chẳng có gì hấp dẫn tôi vào lúc này , mà còn hai ngày nữa tôi mới phải trở về nhà , dù là ngôi nhà bất hạnh , có người đàn ông tôi từng yêu thương , qúy trọng , nay đã quay mặt phản bội hất hủi tôi .
  Đến tiểu bang Kansas , thành phố Wichita lại không xa mấy thành phố Liberal , chỉ 4 tiếng lái xe , làm tôi bỗng dưng tha thiết nhớ đến thành phố Liberal , nơi mà ngày đầu tiên đến Mỹ gia đình chúng tôi đã ở đây , và trong ký ức tôi mơ hồ nhớ đến John , người bạn thân thuở đó . Thuở tôi mới 15 tuổi .
 Gia đình chúng tôi đi vượt biển , đến trại tị nạn Bidong , Mã Lai . Sau 9 tháng gia đình chúng tôi đến Mỹ nhờ sự bảo trợ của một gia đình người Mỹ . Đó là ông bà Smith , nhà truyền giáo , họ chỉ có 1 người con trai , anh tên John , lớn hơn tôi 1 tuổi .
 Nhà chúng tôi ở không xa căn nhà của ông bà Smith , nơi hứơng Nam của thành phố Liberal nhỏ bé . Nhà ông bà Smith đúng là một căn nhà nông thôn , mảnh sân rất to rộng phía trưóc khi mùa Xuân đến là trồng trọt dưa hấu , xung quanh nhà những cây lê , cây táo và cây đào lần lượt thi nhau nở hoa .
  Tôi không có ai để chơi ngoài John hay sang nhà trò chuyện , mấy đứa em tôi cũng thích xúm vào hóng chuyện , và thỉnh thoảng tôi cũng chạy sang nhà John vào những lúc cây có trái chín trên cành . Ôi , tôi mê cây táo chẳng biết loại táo gì mà cành cây khi chĩu trái thì xà xuống thấp đến nỗi tôi chỉ việc ngồi xổm mà tha hồ hái trái . Lại còn vườn dưa hấu trước sân , tôi hay cùng John háo hức vạch tìm trong đám lá những trái dưa hấu nhỏ vừa hiện ra và thích thú theo dõi chúng cho đến khi lớn lên , to tròn vươn lên khỏi đám lá . Không gì ngon ngọt bằng trái dưa hấu vừa cắt cuống trong vườn , bổ ra ăn ngay tại chỗ trong một buổi trưa hè mà John thường làm cho hai đứa cùng ăn .
  John nói chuyện với tôi đủ thứ , từ những chuyện hàng ngày của anh cho đến những ước mơ mai sau , anh lấy vợ thì sẽ về sống ở một nông trại . Anh say sưa tả cái nông trại của gia đình anh trước kia ở tiểu bang Texas , có một căn nhà gỗ dài , bên cạnh là chuồng bò bằng hàng rào gỗ sơ sài , anh khoe biết cách vắt sữa bò.
Anh đã chạy rong trên cánh đồng có khô hay đi trên con đường đất , mà mỗi khi gío mùa hè lồng lộng thổi làm tung bụi mịt mù.
  Đất Texas khô cằn gần như sa mạc , cả mấy chục acre đất nhà anh chỉ toàn là những bãi cây lúp xúp thấp lè tè chưa vượt qua đầu thàng bé lên 10 như anh thuở đó , và những bụi xương rồng rải rác . Nhưng anh vẫn yêu thích ở nông trại , một trời một cõi như của riêng mình .
 Tôi cũng say sưa nghe John kể , như đi lạc vào một cảnh trong phim ảnh , vì nó xa lạ với tôi , chứ tôi chẳng đời nào thích sống ở những nơi khỉ ho cò gáy như thế .
  Tôi luôn mơ nước Mỹ với những thành phố nhộn nhịp phồn hoa như New York , tôi sẽ dạo bước trên những vỉa hè có những cửa hàng sang trọng . Cuộc sống sẽ là một chuỗi ngày vui ..
 Hai năm sống ở Liberal thì cha mẹ tôi quyết định sẽ dọn đi tiểu bang khác , vì tương lai của mấy chị em tôi , để chúng tôi được sống ở thành phố lớn , học ngôi trường lớn và có cộng đồng người Việt Nam đông hơn . Tôi qúa chán thành phố Liberal nhỏ bé này rồi , và đã đợi chờ quyết định này của cha mẹ từ lâu.
  Ngay chiều hôm đó , tôi hí hửng chạy sang nhà John để báo tin vui này . Đó là một buổi chiều mùa hè đầy nắng . Tôi quen thuộc thò tay mở chốt cánh cổng bằng rào gỗ ngoài sân , và đi bộ trên con đường dài mà hai bên là vườn dưa hấu đang độ chín . May qúa John có nhà , mà mấy khi John đi vắng đâu , anh thích ở nhà giúp cha mẹ làm vườn , ngoài những khi thỉnh thoảng theo cha mẹ đi truyền đạo trong thành phố vào dịp cuối tuần .
  Trời nắng nên tôi và John không hẹn mà cùng bước về phía những cây táo trồng quanh mảnh sân trước,như chúng tôi thường đến đó ngồi hái trái ăn và tán chuyện gẫu . 
 Tới một cây táo to lớn , cành rậm rạp mang nhiều trái , John ngồi xuống trước rồi đến tôi . Hôm nay tôi chẳng cần hái những trái táo mà lên tiếng khoe ngay :
- Anh John , gia đình tôi sắp rời khỏi thành phố này rồi .
Mặt Johm hoảng hốt như vừa nghe một tin kinh khủng lắm :
- Sao? Em sẽ đi…có thật không ?
- Thật đấy , bố tôi nói cuối tuần này sẽ dọn đi . Ngày mai cha mẹ tôi sẽ sang từ giã cha mẹ anh . Bây giờ tôi cũng sang để chào tạm biệt anh .
Giọng John vẫn bàng hoàng :
- Có bao giờ em trở lại đây không ?
Thấy gương mặt buồn lo của John , tôi tội nghiệp hứa liều :
- Chắc chắn tôi sẽ trở lại thăm John và cha mẹ của John chứ .
John bỗng vụt đứng dậy :
- Hãy dợi anh ở đây , anh sẽ trở lại ngay .
John chạy bay vào nhà và lại chạy bay ra chỗ cây táo , không để tôi phải đợi lâu , anh đưa cho tôi một mảnh giấy nhỏ có ghi sẵn tên John và số điện thoại nhà anh , mà chắc là anh vừa ghi vội , giọng anh tha thiết như năn nỉ :
- Em hãy giữ lấy số điện thoại này , khi nào đến nơi ở mới thì liên lạc với anh . Em hứa đi !
Tôi cảm động , một lần nữa tôi hứa liều :
- Vâng , khi có nơi ở mới tôi sẽ gọi cho anh .
- Đừng thất lạc nhau nhé . Em hứa đi !
- Vâng , không bao giờ !
  * * *
  Nhưng khi đến California thì tôi bận rộn với cuộc sống mới , và những lời hứa vội vàng với John bỗng chỉ là một trò đùa , tôi vứt đi mảnh giấy mà anh đã kỳ vọng trao vào tay tôi , đã dặn dò tôi và chắc là đã chờ đợi mỏi mòn kể từ ngày tôi rời thành phố nhỏ !
 Nối lại nhịp cầu liên lạc với John làm gì trong khi ở cái tuổi 17 tôi mơ hồ hiểu John đã yêu thích tôi , mà tôi dù có cảm tình với anh thì tôi cũng không thể nào lấy anh , vì mộng ước của anh và tôi hoàn toàn trái ngược . Đành rằng gia đình anh là người ơn của gia đình tôi , họ hiền lành đạo đức , John sẽ là người chồng , người cha tốt như tấm gương của cha mẹ anh , nhưng tôi không thể lấy người chồng ít học , làm nông trại và tôi chỉ quanh quẩn sống với chồng trong mấy chục acre đất hoang vu , chốn đồng khô cỏ cháy với mấy con gà , con bò như anh đã vẽ ra ..
  Tôi đã từng nghe chuyện nhà nông khốn khổ, trồng 1 acre bắp chỉ bán được khỏang 80 đồng theo gía sỉ , hay những vụ cam trúng mùa ở Florida , gía cam bán ra mà như cho không , chỉ 50 cent cho một thùng cam to , và những vụ khoai tây trúng mùa ở Idaho cũng xuống gía rẻ bèo như thế .
 Giấc mơ tuổi mới lớn của tôi là giàu sang phú qúy , lấy người chồng có địa vị , học cao hiểu rộng .
Ở thành phố mới tôi đã miệt mài học hành , chính bản thân tôi cũng sẽ vươn cao . Sau khi tốt nghiệp đại học , tôi đi làm và kén chọn người chồng tương lai . Tôi đã bỏ qua nhiều cơ hội lập gia đình vì chê họ không xứng đáng với tôi , cho đến khi gặp người chồng hiện tại . Năm ấy tôi đã 30 tuổi , chồng tôi là một người thành đạt trong học vấn và trong kinh doanh . Tôi đã đạt được ước mơ và vui hưởng trong hạnh phúc trong vài năm đầu .
  * * * *
 Tôi quyết định thuê xe để lái từ thành phố Wichita đến thăm thành phố Liberal , nói cho đúng hơn để thăm lại gia đình ông bà Smith và John của ngày xưa xem họ thế nào ?
Sau 4 giờ lái xe , tôi đã trở về nơi chốn cũ .
 Thành phố nhỏ , đường kính lớn khỏang hai miles thì có gì là khó mà không tìm ra ngôi nhà của ông bà Smith nơi cuối phố , dù tôi đã xa cách hơn 20 năm rồi . Tôi hỏi thăm người ta nói nhà ông bà truyền giáo Smith vẫn ở chỗ cũ .
blank
 Khi tôi xuống xe , đứng ngẩn ngơ nơi cánh cổng rào gỗ năm xưa , bỗng thấy ngậm ngùi , có thể cánh cổng gỗ đã từng hư cũ , từng thay đổi , làm lại cái khác , và cái chỗ mở chốt cửa không phải là miếng gỗ mà tay tôi đã từng chạm vào năm xưa , nhưng vẫn giống thế , và như thể vẫn chờ đợi tôi chạm tay vào .
Tôi run run thò tay vào mở chốt cửa , lại ngậm ngùi hơn vì ngẫu nhiên bây giờ đang là mùa hè , hai bên lối đi của mảnh sân vẫn trồng dưa hấu , lá xanh rậm rạp , và xung quanh vẫn là những cây đào , cây lê , cây táo … Thế giới đổi thay bao nhiêu thứ mà nhà ông bà Smith dường như không hề thay đổi .
Tôi đi vội trên con đường dài , hồi hộp nhìn chăm chăm vào ngôi nhà trước mặt đang đóng cửa , không còn tâm trí nào nhìn ngắm vườn dưa hấu xem có nhiều trái hay không . Rồi tôi gõ cửa và chờ đợi .
Mãi sau mới có tiếng mở cửa , hiện ra trước mặt tôi là bà Smith , bà đã gìa đi -dĩ nhiên- Sau vài phút ngỡ ngàng nghe tôi tự giới thiệu thì bà đã nhận ra tôi , bà mời tôi vào nhà , rưng rưng nước mắt bà trách móc :
- Thì ra là cô , tại sao mãi hôm nay cô mới trở lại đây ? John đã chờ đợi cô mấy năm trời .
Tôi xúc động và nước mắt cũng rưng rưng như bà Smith :
- Tôi xin lỗi , tôi vô cùng xin lỗi vì đã không thực hiện điều đã hứa với John .
- Cô đâu có biết , ngay khi gia đình cô đi được một tuần là John đã chờ đợi cô gọi phone về từng ngày . Nó luôn tin tưởng cô sẽ gọi phone cho nó và một ngày nào cô sẽ trở về Liberal .
Bà Smith gục đầu xuống và khóc nấc lên , kể tiếp :
- Nó đau khổ và héo hon cho đến khi hoàn toàn tuyệt vọng …
Tôi vuốt ve cánh tay bà an ủi như an ủi cho chính mình , tôi cao giọng hỏi thăm :
- Số phận tôi và John không thể gần nhau thôi mà . Bây giờ anh ấy ra sao ?
- Sau đó John lấy vợ , Christine là con gái một nhà truyền giáo bạn thân của vợ chồng tôi , cô gái hiền lành ngoan ngoãn và rất yêu John , đã làm lành vết thương lòng của John . Nhà vợ chồng nó cũng ở gần đây .
- Thế anh ấy không muốn sống ở nông trại như anh ước mơ sao ?
Bà Smith lau nước mắt , thoáng một niềm vui :
- Đó chỉ là ước mơ của một thằng bé tuổi vị thành niên , một thằng bé nhà quê , mà suốt thời thơ ấu sống nơi trang trại . Khi John và Christine yêu nhau , cả hai cùng vào đại học . Họ đã tốt nghiệp y khoa và đang hành nghề bác sĩ ngay tại thành phố Liberal này .
Tôi ngạc nhiên và vui mừng reo lên :
- Không ngờ John học gỉoi và có chí đến thế !
- Tôi tin là nhờ có tình yêu của Christine .
- Với nghề nghiệp bác sĩ cả hai vợ chồng John có thể đi đến những thành phố lớn lập nghiệp dễ dàng , nhưng sao họ vẫn ở lại nơi đây ?
- Chúng tôi đã quen sống ở thành phố nhỏ , từ ngày ông Smith mất đi , John càng không muốn xa mẹ . Nhưng nó dù bận hành nghề , vẫn không quên phụ giúp tôi gieo trồng và làm vườn mỗi khi mùa Xuân về . Đó là niềm yêu thích của John .
Tôi đứng dậy chào tạm biệt bà Smith . Bà bỗng nắm cánh tay tôi , lo lắng dặn dò :
- Phải đấy , cô nên về ngay đi , và xin cô hãy hứa với tôi một điều .
 Tôi nói với tất cả chân tình :
 - Tôi xin hưá bất cứ điều gì tôi có thể .
- Cô hãy đi và đừng bao giờ trở về đây nữa , bao nhiêu năm qua , vết thương lòng của John đã lành . Tôi tin là John đã quên cô , nó đang sống yên vui hạnh phúc bên vợ con . Nhưng nếu cô xuất hiện sẽ gợi lại nỗi đau cũ . Cô hãy hứa lại một lần nữa cho tôi yên lòng .
Tôi chậm rãi nói từng lời rõ ràng cho bà Smith nghe rõ :
- Tôi xin hứa đây là lần cuối cùng đến đây . Thôi , xin chào bà .
 Tôi đi ra cửa , buớc trên con đường thân quen của thuở tôi 17 tuổi lòng đầy tham vọng , và John 18 tuổi hãy còn ngây thơ và ngốc nghếch , muốn tán tỉnh tôi mà đưa ra một ước mơ nghèo nàn , đơn giản .
 Tình yêu chân thật của anh John nhà quê chẳng mấy khi đi đâu xa khỏi cái tiểu bang Kansas với những cánh đồng lúa mì mênh mông , chỉ là một trò cười đối với tôi .
Nhưng hôm nay , ở cái tuổi không còn trẻ nữa , khi mái tóc không còn xanh nữa , sau những vật chất phù hoa tôi đã nếm biết bao vị đắng , trải qua bao phũ phàng của tình nghĩa vợ chồng . Và sau cuộc trò chuyện với bà Smith , tôi chợt nhận ra một tình yêu hồn nhiên trong sáng của John dành cho tôi , và cái hạnh phúc mà bây giờ vợ của John đang hưởng tôi biết là vững chắc , đẹp đẽ biết bao nhiêu , điều mà tôi không hề có .
Khi ra đến ngoài cổng , tôi quay lại khép cánh cổng rào bằng gỗ . Tôi biết mình vừa khép lại một qúa khứ , một bầu trời xanh , và mất nó vĩnh viễn .

NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Chín 2020(Xem: 568)
binh nghiệp của mình đi lên từ cấp bậc “binh ba”, ông bảo: “Các anh nên hãnh diện đang có một người chỉ huy như thế!”
23 Tháng Tám 2020(Xem: 636)
Và có được bao nhiêu người còn mang mểnh trong lòng bài ca vọng cổ, để thấy hình ảnh quê hương vẫn còn nằm nguyên trong đó
05 Tháng Tám 2020(Xem: 623)
không thể tin được ở tai mình. Thật tội cho em, nếu em ở lại Việt Nam thì đáng thương cho một kiếp người.
05 Tháng Tám 2020(Xem: 647)
“Ăn cơm chưa?”, tôi bâng khuâng nhớ lại mối tình yêu đầu và nao nao buồn thương mối tình đầu của tôi.
12 Tháng Bảy 2020(Xem: 850)
Cuộc chiến này dù đã kết thúc như thế nào, người dân Miền Nam Việt Nam vẫn cúi đầu ghi nhớ công ơn các anh, sự hy sinh cao cả của các anh
08 Tháng Bảy 2020(Xem: 759)
Chính người da trắng văn minh đã cầm súng chiến đấu sống_chết với người da trắng và đấu khẩu không khoan nhượng trên các diễn đàn, mặt trận chính trị, tôn giáo và văn hoá để giải phóng cho nô lệ da đen.
30 Tháng Sáu 2020(Xem: 892)
'Đây không thể là nước Mỹ. Đâykhông phải là nền dân chủ tự do lớn nhất trên thế giới. Đây là một quốc giađang có chiến tranh với chính mình
21 Tháng Sáu 2020(Xem: 907)
Mộc Hóa và Long Khốt là những điểm trọng yếu QLVNCH cần trấn giữ để ngăn chặn quân CS (Tr đoàn Z-15) từ Svayrieng kéo sang.
18 Tháng Sáu 2020(Xem: 1240)
‘Nhứt Thắng, nhì Chinh, tam Thanh, tứ Trưởng.”Cả 4 vị tướng được dân chọn đều rất xứng đáng với lòng tin của dân chúng VNCH
18 Tháng Sáu 2020(Xem: 907)
Những lời lẽ trong bài ai điếu của ông Bùi Quang đã thể hiện hào khí của tinh hoa nước Việt được un đúc, truyền lại qua hàng ngàn năm lịch sử dân tộc
23 Tháng Năm 2020(Xem: 885)
với vai trò là một nhân chứng kể lại một khúc quanh của lịch sử, người đọc, và thế hệ sau sẽ tự biết cái nào đúng, cái nào sai
18 Tháng Năm 2020(Xem: 860)
Ở một miền có tên là Quá Khứ. Thầy sẽ để thì giờ dẫn con về miền Quá Khứ..
08 Tháng Năm 2020(Xem: 1391)
điều mà ông gọi là lương tâm của nước Mỹ, hay là thật lòng. Những dẫu sao thì quốc hội Mỹ cũng đã quyết định thay giùm ông, rằng VNCH phải chết.
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1291)
ông đã chải lại mái tóc bạc chưa kịp dài để được cuốn tròn kẹp lên sau ót, như ngày xưa…
29 Tháng Tư 2020(Xem: 30327)
Đáng thương thay, một tài năng trẻ mà gia đình tôi hằng khâm phục và yêu thương đã bị hủy diệt. Anh là một trong những người lính VNCH
24 Tháng Tư 2020(Xem: 44204)
trịnh trọng như trong đời tôi lần đầu tiên tôi được ăn món này, món cháo huyết đậm tình người của bà xẩm Đakao
13 Tháng Tư 2020(Xem: 44690)
chiếc xe màu đen đang nổ máy đậu trước cửa. Chiếc xe lao nhanh vào bóng đêm mịt mùng
09 Tháng Tư 2020(Xem: 16684)
Những người trước đó đã nhăn nhó và phàn nàn thì ngượng nghịu vì cảm thấy xấu hổ!
29 Tháng Ba 2020(Xem: 1421)
Họ hy vọng tiền Sài Gòn gửi ra bằng hàng không Air VN,thường thường vào buổi chiều,cho nên vẫn cố nán đợi
29 Tháng Ba 2020(Xem: 1341)
Chúng tôi vào đến thành phố Đà Nẵng vắng vẻ. Một vài nơi đổ nát hoang tàn, phố xá thảm hại, dân chúng chắc ở trong nhà nhiều hơn ngoài đường
20 Tháng Ba 2020(Xem: 1880)
có Anh, Người Lính mất Quê Hương - Người Lính Sống- Chết một lần với Miền Nam. Với Việt Nam
11 Tháng Hai 2020(Xem: 1944)
Người Nam Kỳ viết không sai chánh tả nhưng trong văn nói có nhiều đặc trưng của vùng
03 Tháng Hai 2020(Xem: 1716)
tôi cầu nguyện cho mọi người, cầu cho thái bình mau đến trên thế giới, đất nước và thành phố quê hương tôi
14 Tháng Giêng 2020(Xem: 1961)
với tư cách một con dân Việt Nam và một người trả nợ ân tình cho người Miền Nam…Đó là ước mơ của tôi.
06 Tháng Giêng 2020(Xem: 1742)
Hãy để những thiện ý này lưu truyền mãi về sau … như thế, mỗi ngày của chúng ta, sẽ là mỗi ngày hạnh phúc và may mắn!
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2099)
Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1492)
Tôi nghe lời mình từ bên trong: Con sẽ là một dấu cộng cạnh dấu cộng của ba…
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2381)
người lính này đã ra khỏi chiếc xe jeep của mình, đứng nghiêm trang trong khi trời đang mưa tầm tã.
06 Tháng Mười 2019(Xem: 2098)
Triều đình nhà Nguyễn đã gởi một phái đoàn ngoại giao đầu tiên sang phương Tây là vào năm 1863, với sứ bộ Phan Thanh Giản đi Pháp
29 Tháng Chín 2019(Xem: 2220)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
22 Tháng Chín 2019(Xem: 2281)
Chao ôi! Trí thức, trình độ dân nước ta xem với tên phu xe Nhật Bản chẳng đáng chết thẹn lắm hay sao".
15 Tháng Chín 2019(Xem: 1999)
lý do duy nhất là bài hát hay, mà vì lý do anh muốn nhắc nhở người nghe về thảm họa của dân tộc Việt Nam.
11 Tháng Chín 2019(Xem: 2029)
Chiến tranh mang lại những tổn thương khó lành trong tâm khảm những người lính tham chiến
05 Tháng Chín 2019(Xem: 3876)
Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho – Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ
29 Tháng Tám 2019(Xem: 2385)
Mẹ không nói, nhưng chắc vẫn nhớ nhiều điều trong quá khứ, nhất là cái ngày hai mẹ con mình đi nhặt lại xác cha,
15 Tháng Tám 2019(Xem: 3073)
Không. Không. Không được. Con của mẹ phải mạnh dạn, hùng dũng, không sợ ai cả. Mà ai dạy cho con câu nói nầy
11 Tháng Tám 2019(Xem: 2499)
Và tôi còn nợ nàng, nợ Ninh Hòa. Mảnh đất hiền hòa đã cho tôi một người vợ chung tình, cùng tôi qua bao cuộc biển dâu.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 2465)
Ai ai cũng có cuộc sống của riêng mình, hãy để những ngày tháng tuổi già của cha mẹ là ngày tháng đẹp nhất và ấm áp tình thương yêud
09 Tháng Sáu 2019(Xem: 3625)
Chẳng phải Sài Gòn, những cuộc thảm sát đã xảy ra tại nhiều nơi ở miền Nam trong Tết Mậu Thân 1968. Bé trai con của Trung tá Nguyễn Tuấn
26 Tháng Năm 2019(Xem: 2917)
Con đừng giấu Dì nữa, con về mà không thấy Quan, Dì biết liền !” Nước mắt Hiền lại rơi thật nhanh xuống đất. Má Quan thất thểu bước vào nhà
15 Tháng Năm 2019(Xem: 3075)
Trong khi truy tìm tài liệu và tư liệu để viết bài này – cũng như suốt thời gian dài phỏng vấn rất nhiều sĩ quan, hạ sĩ quan và thủy thủ để thực hiện cuốn Tài Liệu Lịch Sử Hải Quân V.N.C.H.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 3064)
Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ vẫn tung bay trên các kỳ đài chiến hạm đang hải hành ngoài hải phận quốc tế nhưng đối với thế giới thì ngọn cờ nầy không còn tồn tại.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 3087)
Biến cố đã tạo ra một tin tức dội ngược về Hoa Kỳ, và bố mẹ tôi – không hay biết rằng tôi đang có một sứ mệnh bí mật tại Việt Nam
28 Tháng Tư 2019(Xem: 3236)
Thương làm sao cho những người lính trẻ của tôi, kể cả tôi nữa đang phải tự xa cách nỗi riêng tư để chỉ thấy trước mặt là lửa đạn.
16 Tháng Tư 2019(Xem: 2398)
Cùng ngày đó, những người Việt Nam còn kẹt lại bắt đầu một cuộc sống đen tối dưới bạo quyền cộng sản.
14 Tháng Tư 2019(Xem: 3422)
Trong cuộc chiến chống Cộng Sản ở miền Nam Việt Nam, hàng ngàn anh linh hào kiệt của QLVNCH đã ngã xuống cho an nguy của dân tộc
14 Tháng Tư 2019(Xem: 2986)
Xin nghiêng mình tôn vinh một Vị Anh Hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Hai giờ chiều ngày 29.3.1975, việt cộng đã treo cờ ở Tòa Thị Chính Đà Nẵng
02 Tháng Tư 2019(Xem: 2635)
Nếu ai còn nhớ đến các anh linh tử sĩ thì hãy nhớ đến họ bằng câu kinh tiếng kệ, cây nhang, bó hoa, tùy lòng đóng góp cho Trai Đàn Chẩn Tế
01 Tháng Tư 2019(Xem: 3074)
Tại xa cảng xa lộ Biên Hòa, tất cả các quân nhân di tản đều được đưa lên những chiếc GMC đương đợi sẵn, xe vừa đầy là tài xế lăn bánh trực chỉ
11 Tháng Hai 2019(Xem: 2488)
Thế thì , vấn đề là: Ngày nay, câu nói giết người của anh Tầu cổ hủ: Nhất tướng công thành vạn cốt khô có còn đúng đắn không nhỉ?