2:28 SA
Thứ Ba
27
Tháng Mười
2020

CON MA ĐẠI HỌC XÁ MINH MẠNG - HUY DUY

23 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 14672)

Đại học xá Minh Mạng, nay là Ký túc xá Ngô Gia Tự, toạ lạc trong khu tam giác giới hạn bởi các đường Minh Mạng, Triệu Đà và Trần Hoàng Quân. Đối với tôi, đường Minh Mạng đoạn từ Ngã Sáu Nguyễn Tri Phương tới đường Triệu Đà là con đường đẹp nhất Sàigòn vào những năm đầu thâp niên sáu mươi của thế kỷ trước. Bạn hãy tưởng tượng về đoạn đường nầy nhé. Đại lộ Minh Mạng qua khỏi Ngã Sáu Nguyễn Tri Phương có ba lằn đường, lằn giữa dành cho xe hơi và xe gắn máy, hai lằn hai bên dành cho xe đạp và người đi bộ. Phân cách giữa các lằn đường là hai hàng cây sao trăm tuổi,cao vút. Tới mùa hè, những quả sao với hai cánh quay tròn trong không trung, trông thật đẹp mắt. Chính vì vậy chúng tôi gọi đoạn đường nầy là “con đường có cánh sao bay”.

“ Con đường có cánh sao bay” dài chừng ba trăm mét. Đi từ Ngã Sáu Nguyễn Tri Phương hướng vể đường Triệu Đà, phía bên phải bạn gặp một công viên nhỏ rồi tới khu nhà dành cho gia đình các giáo sư dạy đại học, kế tiếp là Đại Học Xá Minh Mạng và cuối cùng là Trường Trung Học Đệ Nhị Cấp Chu văn An. Đối diện với trường Chu văn An là Nhà Thờ, với những thảm cỏ xanh mướt, trên đó đặt nhiểu ghế đá. Chiều chiều các bạn sinh viên thường cùng với người yêu tản bộ dưới những hàng sao, cùng nhau tâm sự trên những ghế đá đặt quanh thảm cỏ của nhà thờ.

Đoạn đường Triệu Đà của khu tam giác nầy dài khoảng gần một trăm mét, một bên đường trồng toàn cây hoa ngọc lan. Chắc những cây ngọc lan nầy cũng cùng tuổi với những cây sao trên đoạn đường Minh Mạng, nên cây rất cao. Nhiều khi đi ngang qua vùng nầy bạn không thể nhìn thấy bông, nhưng bạn cảm nhận được mùi hương của những bông ngọc lan ẩn mình trong lá. Nhớ thuở học ở trường Chu văn An tôi thường nhặt những cánh ngọc lan trắng thơm dìu dịu, do những cơn gió mang từ trên cao thả xuống săn trường.

Bây giờ mời các bạn cùng tôi vào đại học xá. Vào những năm sáu mươi của thế kỷ trước, Đại Học Xá Minh Mạng khác nhiểu so với ký túc xá bây giờ. Qua khỏi cổng là tám dãy nhà, mỗi bên bốn dãy, mỗi đầu dãy đều có một cây tràm bông vàng lớn, tạo bóng mát trên đường từ ngoài vào. Qua khỏi các dãy nhà là sân rộng, ở giữa là cột cờ với lá cờ lúc nào cũng tung bay theo gió. Vào tới sân, nhìn qua bên phải là trạm y tế sinh viên.Hầu hết sinh viên thời đó đều khám sức khỏe tại đây. Trước trạm y tế là cây phượng rất lớn. Ít khi nào bạn có thể thấy được một cây phượng lớn như vậy dù cho bạn là sinh viên đến từ thành phố hoa phượng đỏ. Chính nhờ cây phượng lớn như vậy nên trạm y tế lúc nào cũng rợp bóng mát. Phía đối diện với trạm y tế là dãy 9 gồm hai phòng 9/1 và 9/2 tiếp nối với phòng 9/2 là phòng học, đây là phòng tương đối lớn, có bàn dài và ghế dài đề sinh viên mang sách tới học. Sau dãy nhà nầy là phòng ping pong, phòng tập thể dục, phòng ăn và cuối cùng là câu lạc bộ do tư nhân thầu để bán đồ ăn, café, thuốc lá… cho sinh viên. Qua khỏi câu lạc bộ là một sân cỏ, ở cuối sân có một cửa nhỏ thông sang khu bên cạnh.

Khu bên cạnh mà tôi vừa nêu, mới là không gian chính trong câu chuyện nầy, đó là CƠ THỂ HỌC VIỆN nơi dự trữ vài tử thi dành cho sinh viên y khoa thực tập giải phẫu. Đôi khi bên cảnh sát hình sự cũng nhờ Đại Học Y Khoa giải phẩu tử thi ở đây, để phục vụ cho công tác điều tra. Nghe nói các tử thi vô thừa nhận được đưa tới đây phục vụ cho việc học tập của sinh viên y khoa, trước khi đem hỏa táng. Cơ thể học viện có cửa thông qua một nhà xác. Nhà xác nầy của bệnh viện Hồng Bàng và nằm trên đường Triệu Đà, nhà xác nầy cũng đã cung cấp không ít tử thi cho cơ thể học viện.

Đại Học Xá thuở đó có rất nhiểu chuyện xoay quanh cơ thể học viện và cái nhà xác nầy. Nhiều người nói họ thấy những bóng trắng bay từ cơ thể học viện sang cây phượng, nhảy múa và ca hát trên đó. Có người nói họ đang ngồi học trong phòng học tự nhiên cảm thấy ớn lạnh và thấy như một bàn tay lạnh buốt rờ vào gáy họ. Chuyện được kể nhiều nhất là những người làm trong câu lạc bộ, họ nghe được những tiếng trai gái rù rì ngoài sân cỏ hoặc tiếng khóc lóc nỉ non của một cô gái nào đó trong phòng ăn. Cũng có người bạo gan bật đèn đề kiềm tra, nhưng chẳng bao giờ phát hiện được gì. Tôi chẳng bao giờ tin vào các điều bịa đặt đó. Nhưng rồi một chuyện xảy ra sau đây đã làm tôi hoang mang không ít.

Cuối năm 1965, phòng tôi có tất cả bốn người. Dịp nầy có hai bạn về quê nên trong phòng chỉ còn tôi và Tuấn. Tuấn là sinh viên năm thứ ba trường Y khoa. Tháng trước Tuấn bị bệnh phải nằm nhà thương mất mấy ngày, nên tâm thần nhiểu lúc không ổn định. Tuy nhiên Tuấn cũng đã đi học lại bình thường.

Hôm đó trời mưa, có lúc mưa lớn. Tôi đi dạy kèm buổi tối về, trời đã khuya, mặc dù mặc áo mưa, nhưng tôi vẫn bị ướt và lạnh run. Về đến phòng thì Tuấn đã đi ngủ, tôi uống vội viên thuốc cảm rổi cũng tính đi ngủ, vì hôm sau có giờ học sớm trên giảng đường.

Đang thiu thiu ngủ thì tôi nghe giường bên cạnh Tuấn đang mớ :

 - Đầu Bự, Đầu Bự …đừng…đừng.

Ở Đại Học Xá ai cũng biết thằng Đầu Bự. Thằng Đầu Bự khoảng chừng hai mươi tuổi. Hắn là người miền Trung, có cái đầu rất lớn, hình trái dưa gang. Tôi nghĩ đây là một bịnh từ khi mới được sinh ra, vì thỉnh thoảng tôi có gặp những người có đầy giống như vậy. Đầu Bự tính rất hiền, ít nói, gặp ai cũng cười. Hình dáng quen thuộc của thằng Đầu Bự đối với sinh viên Đại HọcXá là một anh chàng bán các đồ lặt vặt. Anh ta phía trước đeo một cái mẹt, bày đủ thứ như kem đánh răng, bàn chải, xà bông, móc chìa khóa, bóp, mắt kiếng…, phía sau lưng đeo một túi xách lớn để hàng dự trử. Ban ngày Đầu Bự thường bán hàng ở các quán quanh Ngã Sáu Nguyễn Tri Phương. Đôi khi Đầu Bự bày hàng ở đầu dãy phóng Đại Học Xá để vừa nghỉ trưa, vừa có thể bán thêm chút đỉnh. Hổi đó ở Đại Học Xá chúng tôi xin được gạo của Bộ Xã Hội nên cơm nhiều. Do đó Đầu Bự có thể mang chút đồ ăn gì đó để ăn với cơm dư của sinh viên. Hơn nữa vé cơm dành cho sinh viên giá rất rẻ, nhưng phài mua cả tháng, nên thỉnh thoảng người bạn nào không ăn cơm có thể đưa vé cho người khác. Đôi khi có vé dư, tôi đưa vé cho Đầu Bự dùng cơm chung với tôi. Chính vì vậy tôi biết Đầu Bự có tên là Văn. Vì cuộc sống ở quê khó khăn, nên Văn vào Sàigòn kiếm sống và tằn tiện gởi tiền về cho gia đình.

Trở lại câu chuyện của Tuấn, đêm đó thỉnh thoảng Tuấn vẫn ngủ mớ, rồi tôi cũng ngủ lúc nào không biết. Đột nhiên một tiếng thét lớn của Tuấn làm tôi thức dậy và chạy qua giường của Tuấn, khi đó Tuấn đang quơ tay tứ tung, miệng đang lảm nhảm… Đầu Bự… Đầu Bự… đừng , đừng… tôi phải lay mãi Tuấn mới thức dậy, và trời cũng vừa sáng.

Khi Tuấn tỉnh hẵn, tôi nói cho Tuấn vế chuyện đêm trước và Tuấn kể lại như sau:

“ Tối qua tôi được phân côngchuẩn bị cho một cuộc giải phẩu tử thi để sinh viên thực tập. Khi tôi chuẩn bị mọi thứ xong thì còn sớm, chưa có sinh viên nào đến. Phòng mổ đã lên đèn, căn phòng vắng lạnh, tử thi đặt trên bàn phủ mền trắng. Trời mưa nặng hạt, những hạt mưa đập vào cửa kính càng làm cho căn phòng trở nên ghê rợn. Thời gian trôi sao chậm quá, chưa có sinh viên nào đến cả. Xem đồng hồ thì cũng còn hơn nửa giờ nữa, thực tập mới bắt đầu. Thỉnh thoảng nhìn tử thi tôi cũng thấy sờ sợ.

Đột nhiện tôi có cảm giác như có ai đang đập tay vào cửa kính. Tôi ngước nhìn lên, nhìn qua tử thi và nhờ vào ánh sáng mờ mờ bên câu lạc bộ, tôi thấy có người đang đập tay vào cửa kính. Tôi định thần nhìn kỹ thêm thì đó là thằng Đầu Bự. Có lẽ chỉ nhờ vào cài đầu khác người của hắn, chứ thật sự tôi làm sao thấy đươc mặt hắn, qua ánh sáng mờ mờ của câu lạc bộ. Đầu Bự nhìn tôi và chỉ chỉ vào tử thi. Tôi hất tay như bảo hắn đi chỗ khác Hắn lắc đầu và lại lấy tay đập cửa và chỉ chỉ vào tử thi. Tức mình, tôi đi ra khỏi phòng, đi vòng ra phía sau tính đuổi hắn đi. Nhưng kìa phía sau sao chằng thấy hắn đâu cả, Tôi đi vòng qua hết phía sau căn nhà và tính trở vào phòng, thì tôi nhìn thấy thằng Đầu Bự từ trong phòng chạy ra. Tôi vào trong phòng thì trời ơi, chiếc mền đắp tử thi đã bị rớt xuống và tử thi trên bàn chính là thằng Đầu Bự. Rồi hình như tôi bị ngất đi một lúc thì phải. Tiếng khóc nức nở làm tôi tỉnh lại, tôi thấy thằng Đầu Bự đang ôm xác thằng kia khóc lóc. Tôi la lên Đầu Bự… Đầu Bự…đừng…đừng… Hắn quay lại nhìn tôi, rồi từ từ leo lên bàn. Tôi thấy hình như hai đứa nhập lại thành một và từ từ ngồi dậy, xuống bàn và từ từ đi về phía tôi. Tôi sợ hãi đến tột độ không kêu lên được tiếng nào. Càng lúc hắn càng tiến gần tôi, rồi hắn tới sát tôi, tim tôi như ngừng đập. Rồi hắn như nhập vào người tôi và tiếp tục đi ra cửa như tôi chẳng phải là vật cãn của hắn. Tôi hét lên một tiếng thất lớn, thì may quá anh đã kêu tôi dậy. Và tới giờ tôi cũng không biết bằng cách nào tôi lại nằm trong phòng”.

Rồi Tuấn nhờ tôi qua gọi Dũng, bạn cùng lớp của Tuấn, qua để Tuấn hỏi chuyện. Dũng qua và cho biết hôm qua Dũng và các bạn sinh viên vào phòng mổ thì thấy Tuấn bị ngất và chiếc mền đắp tử thi bị rớt xuống đất, Chính Dũng và một người bạn đã đem Tuấn về phòng. Dũng còn cho biết thêm, tử thi đó chính là thằng Đầu Bự. Riêng tôi, tôi nghĩ chắc tinh thần Tuấn không được ổn sau cơn bạo bệnh, nên thấy xác thằng Đầu Bự đã tưởng tượng ra câu chuyện như vậy, nên cũng không hỏi thêm.

Hai tuần sau, từ giảng đường về tôi chợt thấy thằng Đầu Bự đang ngồi bán hàng. Tôi dừng xe ghé vào gặp Đầu Bự.

Tôi hỏi: Nầy Văn, hai tuần nay sao không thấy em bán hàng ?

Hắn trả lời: Dạ em là Võ, anh Văn chết được hai tuần rồi…

Huy Duy

(ĐS TH LONG THÀNH 2010)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 170393)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
02 Tháng Mười 2020(Xem: 306)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 688)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 755)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 607)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 601)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 646)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 1016)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 1159)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 1014)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1419)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1365)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1307)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 1085)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 41744)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 61607)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 19780)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1118)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1044)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 1175)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 1154)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 903)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 1084)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1236)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 1001)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 1060)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1287)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 1134)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 1056)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1191)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 1059)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1504)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1348)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2007)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1692)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2200)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2277)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 1977)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2348)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2052)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2597)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 961)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 2020)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 2166)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2364)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 4303)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 2211)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 2232)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 2113)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 2343)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ