6:27 SA
Thứ Năm
19
Tháng Bảy
2018

HUYỀN THOẠI MỘT ĐÊM TRĂNG - VI VÂN

28 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 12672)

Đêm nay không ngủ được, tôi bước tới kéo màn cửa sổ lên, ngoài kia ánh trăng tròn và đẹp quá, mông lung, huyển ảo, tuyệt vời. Trăng ở đây là trăng tha hương, trăng viễn xứ nhưng không khác gì vầng trăng của quê nhà ngày xưa. Tôi nhìn kỹ lại vẫn thấy cái bóng mờ mờ, đen đen trên mặt trăng, hình ảnh đó theo truyền thuyết là cây đa thần và chú Cuội. Lòng tôi chợt bâng khuâng nhớ về một đêm trăng nào đó trong kỷ niệm.

Ngày đó xa rồi, lúc tôi mới lập gia đình, có một ngày vợ chồng tôi lái xe từ Cần Thơ về Sài Gòn, thời tiết lúc đó vào khoảng tháng bảy hay tháng tám nên mưa nắng bất thường không đoán được. Sáng ngày đó trởi trong, nắng ầm rất lý tưởngcho cuộc hành trình dài hơn trăm cây số, nên chúng tôi không vội vã chi lắm. Khi đến bắc Cần Thơ rủi cho chúng tôi là gặp đoàn công voa rất dài, nên gần ba tiếng đồng hồ sau mới qua phà được. Nhà tôi lái xe thật nhanh, cố về Sài Gòn cho kịp trong ngày, nhưng trời đang sáng đẹp bỗng đổi từ từ màu xám và cuối cùng cơn mưa bắt đẩu rớt hạt. Mưa càng lúc càng lớn, bốn bề trắng xóa. Nhà tôi lái xe thật chậm mà vẫn không thấy được trước mặt chừng hai chục mét. Trời mỗi lúc một tối, âm u, đen kịt nên chúng tôi đi không được bao nhiêu chặng đường.

Xe vẫn chạy thật chậm, từ từ. Chúng tôi ái ngại không biết có đến được một thị trấn nào để tìm chỗ ngủ trước khi trời tối không. Bỗng chúng tôi thấy một tấm bảng to hiện ra bên lề đường đưới cơn mưa, trên tấm bảng có ghi hàng chữ” Quận Giáo Đức”, nhà tôi nói như reo:

 - À, thì ra đây là chi khu Giáo Đức, thôi mình vào đây xin ngủ tạm qua đêm rồi mai sẽ tính sau.

Nhà tôi cho xe ngừng lại trước cổng quận, một anh lính gác bước ra trong chiếc áo mưa, khi thấy chồng tôi là nhà binh đang mặc quân phục anh đưa tay lên chào và hỏi chuyện. Nhà tôi nói rõ tự sự và nhờ anh vào nói với cấp trên của anh là chúng tôi đang cần sự giúp đở.

Năm , bảy phút sau anh trở ra mở cổng cho xe chúng tôi chạy vào và nói:

 - Thiếu Tá tôi mời Đại úy vào.

Khi chúng tôi vào phòng khách của quận thấy vị sĩ quan chỉ huy đang ngồi đó và nhà tôi chào ông, ông cũng chào lại và mời chúng tôi ngồi. Để ông khỏi ngờ vực nhà tôi lấy giấy tờ và sự vụ lệnh đưa ông xem, ông cầm lên nhìn sơ qua rồi vui vẻ nhận lời. Hình như ông đang suy nghỉ xem nên để chúng tôi ngủ ở đâu thì một anh Thiếu uý trẻ đứng gần đó lên tiếng:

- Thưa Thiếu Tá, để em lo việc đó cho, em nhường phòng em cho khách ngủ, em sẽ qua ngủ vớ đệ tử của em.

Vị Thiếu Tá gật đầu:

- Vậy cũng được.

Ông quay sang chúng tôi:

 - Cô chú theo chú em của tôi, có cần gì cứ nói với nó, nó sẽ lo chu đáo, yên tâm đi, chúc ngủ ngon nhé !

Nói xong ông quay vào trong. Anh Thiếu úy trẻ lên tiếng:

 - Mời Đại úy theo em.

Nhà tôi nói:

 - Gọi tôi là anh được rồi, chú em.

 - Dạ anh chị theo em. Anh ta tươi cười.

Anh ta dắt chúng tôi ra phía sau. Vì trời tối và lạ chổ nên tôi chẳng biết phương hướng gì cả, cứ đi theo anh ta thôi. Đến trước cửa một gian phòng, anh ta dừng lại và nói:

 - Anh chị đứng ngoài chờ em, em vào thu xếp một chút.

Vài phút sau anh trở ra và nói:

 - Mời anh chị vào, cứ tự nhiên nghỉ ngơi, có cần gì kêu em, em ở phòng kế bên.

Chúng tôi bước vào. Gian phòng thật chật, có một cái giường, một cái bàn ở góc và một cái tủ nhỏ có để tấm hình một cô gái trẻ đẹp, nét mặt tươi cười rạng rở.Nhìn xuống giường tôi thấy trải drap màu hồng hai gối ngủ cũng màu hồng có thêu hình đôi chim. Tôi nghĩ thì ra anh nầy đã có vợ và đây là giường ngủ của vợ chồng người ta, mình nằm lên rất ngại. Nhưng gian phòng nhỏ quá không còn chỗ nào có thể nằm được. Nhà tôi có lẽ cũng đồng cảm nghĩ như tôi nên cũng tỏ ra ái ngại..

Có tiếng gỏ cửa :

 - Em vào được không ?

- Mời vào.

Anh Thiếu úy trở lại với một chú lính mang đến cho chúng tôi một bình trà nóng với 2 cái ly. Anh nói:

 -Trời lạnh lắm, anh chị cần thứ nầy.

 – Cám ơn anh nhiều quá. Tôi nói.

Tôi nhìn lên bức ảnh người thiếu nữ và hỏi:

 - Bức ảnh nầy là…

Anh trả lời nhanh:

 - Dạ, cô là vợ của em đó, chúng em mới cưới nhau chưa đầy một năm.

Nhà tôi lên tiếng:

 - Thế cô không có ở nhà à?

Anh ta không trả lời nhà tôi mà lại nói:

 - Chắc anh chị mệt rồi, nên đi nghỉ sớm đi.

Nói xong anh bước ra và khép cửa lại.

Tôi bàn với nhà tôi.

 – Mình không nên làm phiền người ta nhiều quá. Anh ra xe đem va li vào, trong đó có khăn lông và cái mền mỏng vô đây xài đở.

Nhà tôi ra xe đem va li vào. Tôi xếp tấm drap màu hồng và để đôi gối thêu sang một bên. Tôi lấycái mền của tôi mang theo trải xuống giường, lấy một cái khăn lông xếp lại làm gối cho nhà tôi, còn một cái khăn lông tôi làm mền đắp , tôi không có gối.

Khi đặt lưng nằm xuống tôi cảm thấy lạnh, có lẽ vì cơn mưa suốt buổi chiều. Nhà tôi vì mệt mỏi nên mới vừa nằm xuống đã ngủ say. Đầu tôi bắt đầu nhức và tôi cảm thấy lâng lâng.

Chợt có tiếng gỏ cửa, tôi định kêu nhà tôi dậy thì cánh cửa hé mở nhẹ nhàng, một cô gái rất trẻ bước vào đưa tay lên miệng ra dấu bảo tôi:

 - Đừng chị, để anh ngủ, anh mệt rồi, chị chưa ngủ à? Nếu chưa ngủ ra ngoài chơi với em.

Tôi nhìn cô gái rồi nhìn lên bức ảnh trên đầu tủ, thì ra cô ta là vợ củ anh Thiếu úy trẻ kia.

Cô ta nói như giục tôi

- Ra ngoài nầy chơi đi chị. Trời đã hết mưa, trăng lên rồi đẹp lắm.

Tôi không cưỡng lại được nét vui vẻ, hồn nhiện của cô ta nên nhè nhẹ đứng lên, mang dép vào và với chiếc áo len khoác lên người rồi theo cô bước ra ngoài.

Cô ta nói không sai, trời hết mưa, trăng thật sáng, thật đẹp. Cô gái nắm tay lôi đi:

 - Theo em ra ngoài vườn chị sê thích lắm. Đêm nay là rằm tháng bày chị có biết không, nên trăng tròn và sáng như vậy đó

. - Vậy à. Tôi không nhớ ngày tháng gì cả.

 – Em tên Thái Như, là vợ của anh Thiếu úy nói chuyện với anh chị đó.

 – Tôi cũng đoán như vậy vì thấy hình cô rồi.

Thái Như nắm tay tôi kéo đi về phía vườn sau và mở cửa rào dẫn tôi ra. Tôi vội cãn:

 - Không nên đi như vậy đâu, lỡ mấy người lính gác tưởng lầm là đối phương họ bắn chết đó

 – Không sao đâu chị, mấy người lính ở đây họ quen em rồi, không lạ gì khi thấy em hay ra vườn sau chơi.

 Thái Như dẫn tôi ra vườn. Ô! Thật bất ngờ, một vườn toàn trái cây tuyệt vời. Những hàng ổi không cao lắm nhưng trái đầy cành, những hàng xoài nặng trĩu từng chùm đong đưa dưới trăng. Đi tới đâu Thái Như cũng đưa tay sờ vào cây trái rất tinh nghịch làm tôi cũng bắt chước theo một cách thích thú. Hai đứa nắm tay tung tăng trong vườn , dưới trăng như hai đứa trẻ con, vừa nói vừa cười, khi chạy, khi đi, hết hàng cây nầy đến hàng cây khác. Như nói:

 - Mấy người chủ vườn ở đây thương em lắm, họ nói với em muốn ăn gì cứ hái ăn. Thỉnh thoảng em xin một trái xoài, vài trái ổi, vài chùm mận.

Vừa nói Thái Như vừa đưa tay hái một chùm mận đỏ au chừng năm, sáu trái. Như đưa tôi một trái

 - Chị thử xem.

Như lấy một trái đưa lên miệng cắn, tôi cũng làm theo. Ôi chưa bao giờ tôi được ăn loại mận ngọt như vậy, không biết đây là giống mận đặc biệt hay tại mới hái mà ngọt thế.

Đi tới một bãi cỏ Như ngồi xuống, lấy trong túi áo ra một miếng vải cao su nhỏ, trải lên thảm cỏ và bảo tôi :

 - Mình nằm xuồng đây đi chị. Nhìn lên bầu trời, nhìn vầng trăng khuya chị sẽ thấy cái tuyệt diệu của trời đất.

Tôi nghe lời, nằm xuống cạnh Thái Như. Giọng Như rất nhẹ lẫn một chút buồn buồn:

 - Hồi nhỏ ngoại em thường kể chuyện chú cuội trên cung trăng cho em nghe. Câu chuyện đó đối với em thật là tuyệt vời, em cảm thấy rất thương và gần gũi với chú Cuội. Mỗi khi có chuyện gì buồn, vui em đều chờ trăng lên, chờ gặp chú Cuội để tâm sự. Chú ấy rất hiền lành, chỉ biết lắng nghe, kiên nhẫn nghe nhưng chú không bao giờ trả lời em cả. Ngoại em nói cái bóng đen trên mặt trăng là cây đa thần, dưới gốc cây là chú Cuội. Mỗi lần trăng sáng và tròn là em cố tìm một chỗ nào gần mặt trăng nhất để nhìn cho rõ chú Cuội thân thương của em, những em vẫn không thể nào nhìn thấy được. Sau này lớn lên em mới biết chính ngoại em cũng không thể nào nhìn rõ được chú Cuội. Thật ra làm gì có chú Cuội, đó chỉ là truyển thuyết, là huyển thoại thôi. Nhưng dù sao thì hình ảnh chú Cuội trên cung trăng là tuổi thơ là ký ức thần tiên của em. Em rất trân trọng và quý yêu. Trong ký ức tuổi thơ của em còn có hình bóng một người, đó là chàng của em. Chúng em là người cùng xóm, cùng lớn lên, cùng đi học, cùng chia sẻ vui buồn, cùng yêu thương và may mắn chúng em được cùng sống bên nhau. Chúng em cưới nhau gần một năm hạnh phúc trọn vẹn, chàng rất yêu thương em, em không mơ ước gì hơn nữa…

Thái Như say sưa kể, tôi cứ nằm yên nghe, không dám cử động sợ cắt đứt giòng tư tưởng của nàng. Đêm cô tịch, đêm thật yên tỉnh, cả trời đất chìm ngập trong màu trăng bàng bạc, huyền ảo mông lung, sương đêm đã rơi ướt mềm thảm cỏ. Giọng Thái Như vẫn thì thầm, ngọt ngào, đều đều…

Vầng trăng bắt đầu nhạt nhòa về phía trời xa, từ trong thôn trang có tiếng gà eo óc gáy báo hiệu đêm sắp tàn. Thái Như ngừng không kể nữa, cô quay sang tôi và nói:

 - Em rất vui được hạnh ngộ với chị đêm nay. Em sẽ nhớ mãi không quên. Chúc anh chị ngày mai lên đường bình yên.

Nói xong Thái Như đứng lên đưa tay chào tôi. Nàng không quay lưng bỏ đi mà chỉ đi lùi lại về phía sau, mắt vẫn nhìn tôi như còn lưu luyến. Bỗng tôi thấy thân hình cô nhấc cao khỏi mặt đất, từ từ, ẻo lả, mơ hổ như sương khói rồi bay đi…

Trời ơi ! Thì ra Thái Như không phải là người sống mà là ma. Suốt đêm rổi tôi đã đi chơi, tâm sự và nằm kế bên ma mà tôi không biết. Tiếng ma vang lên trong đầu, làm tôi kinh hãi khiếp đảm. Tôi bỗng đưa tay ôm mặt kêu thất thanh

: - Ôi ! Ma, Ma…

Một bàn tay nắm chặc vai tôi lắc mạnh.

 – Em làm sao vậy? Tỉnh dậy đi, tỉnh dậy đi.

Tôi bàng hoàng mở mắt ra, thấy chổng tôi đang lo lắng.

 – Em chiêm bao thấy gì mà la lớn vậy?

Tôi nhình bức ảnh Thái Như trên đầu tủ và nói:

 - Em sẽ kể cho anh nghe sau, dài dòng lắm.

Có tiếng gõ cửa bên ngoài, một giọng nói vọng vào:

 - Anh chị thức chưa? Em vào được không?

 - Mời vào

Anh Thiếu úy bước vào ân cần hỏi:

 - Anh chị ngủ ngon không?

Tôi nhìn anh phân vân một chút rồi nói:

 - Đêm qua tôi mơ thấy cô đây.

 Tôi chỉ tấm hình đầu tủ. Có phải cô đã… Tôi không dám hỏi tiếp.

Anh Thiếu úy hiểu ý tôi, trả lời:

 - Dạ đúng chị ạ. Vợ em chết cách nay bốn tháng, cũng tại đây vào một đêm chi khu bị pháo kích, vợ em thình lình bước ra ngoài nên bị trúng miểng đạn vào đâu.

Nói xong, anh ta bước tới mở tủ lấy ra một cái lư hương nhỏ và hai cây đèn cầy cắm sẵn vào chân để lên đầu tủ, trước mặt bức ảnh và nói:

 - Đêm qua em ngại chị sợ không dám ngủ nên em đã tạm cất những thứ nầy vô tủ và em đã tránh không trả lời câu hỏi của anh “ Cô ấy đâu rồi”.

Tôi thật cảm kích tâm lòng của người trai trẻ. Có lẽ anh cũng trạc bằng tuổi tôi nhưng luôn gọi tôi bằng chị rất thân tình. Tôi cảm thấy thương xót cho mốt tình sớm ly tan của hai kẻ hết mực yêu nhau. Tôi kể cho anh nghe về giấc mơ đêm qua. Tôi thấy mắt anh rươm rướm lệ. Anh nói:

 - Cô ấy linh thiêng lắm chị ạ. Những hôm nào em thấy buổn và nhớ cô ấy nhiều là đêm đến trong mơ cô ấy về nói chuyện, an ủi và khích lệ em phài cố sống cho vui cho tốt.

 – À! Cô ấy nói với tôi đêm nay là rằm tháng bảy nên trăng tròn và đẹp như vậy, làm tôi nhớ ông bà mình thường nói là rằm tháng bảy nên cúng những linh hồn chết oan uổng không nơi nương tựa. Anh nên tìm các sư tụng niệm, cúng kiếng cho linh hồn cô ấy sớm siêu thoát

. - Dạ, em sẽ tìm thầy tụng niệm cho vợ em, không biết có kết quả gì không nhhưng ít ra đó là điều duy nhất em có thể làmcho vợ em lúc nầy.

Sau khi an ủi anh Thiếu úy trẻ, chúng tôi từ giã lên đường mang theo món nợ ân tình của những người tốt bụng.Xe chạy ra khỏi cổng quận tôi còn quay nhìn lại, lòng vương một chút bùi ngùi lưu luyến.

Từ đó và cho mãi dến 1975 tôi không có dịp đi ngang qua chi khu Giáo Đức nữa.

Hơn hai chục năm, sau ngày định cư ở Mỹ tôi có dịp trở về Việt Nam. Ngồi trên chiếc xe đò từ Sài Gòn về miển Tây tôi thấy lòng rộn rang nao nức. Tôi muốn nhìn lại những hình ảnh quê hương thân thương ngày nào. Hình ảnh những cánh đồng lúa xanh bát ngát chạy xa tít tậnchân trời, hình ảnh những cánh cò chấp chới dưới nắng chiều gọi nhau về tổ, hình ảnh những giòng sông chuyên chở phù sa chảy xuôi về những vùng cây trái thênh thang… Chiếc xe bắt đầu chạy từ Sài Gòn, hai bên đường nhà cửa san sát, đông đúc, cái thấp lè tè, cái cao ngất ngưởng không có thứ tự, không thẩm mỹ chút nào. Tôi mong cho mau tới cầu Bến Lức để thấy lại những gánh khóm chín đỏ bày la liệt hai bên đầu cầu cùng những tiếng rao hàng mời mọc, nhưng tôi không thấy gì cả.Xe đã chạy qua khỏi Bến Lức lúc nào mà tôi không hay biết. Ra khỏi thành phố tôi không thấy những cánh đồng lúa xanh bát ngát nữa mà chỉ thấy lưa thưa vài mảnh ruộng, còn lại là những khoảnh nước mênh mông, hoặc những khoảnh đất đen đủi sình lầy.

Tôi hỏi bà cụ ngồi kế bên:

- Bác ơi, lâu rồi cháu không đi đường này, so cháu thấy ít đồng lúa quá vậy bác?

Bà cụ nhìn tôi gật gù:

 -Chắc cô ở xa mới về nên không biết đó thôi. Bây giờ trồng lúa bán không có giá nên người ta dùng ruộng để nuôi tôm, nuôi cá bán được tiền hơn cô ơi.

 – Thì ra là vậy. Tôi bùi ngùi nói, khi nào xe tới quận Giáo Đức bác chỉ giùm cho cháu nhé, chắc bây giờ cháu không còn nhận ra nữa đâu.

 – Cô có người quen ở đó à?

- Dạ quen, quen nhiều lắm. Tôi lẩm bẩm. Xe vẫn chạy, từng hàng cây, từng khu nhà, làng xóm lùi lại hai bên đường. Khoảng hơn một giờ sau bà cụ khều tôi và bảo:

 - Tới Giáo Đức rồi đó cô.

Tôi nhìn ra cửa kính, xe cũng vừa chạy ngang qua cổng quận, nơi đó ngày xưa vợ chồng tôi đã từng ngủ qua một đêm, một đêm đặc biệt trong đời tôi,không bao giờ tôi quên được. Vẫn tấm bảng đó,nhưng hàng chữ đã đổi khác “Ủy Ban Nhân Dân Huyện Giáo Đức”. Cột cờ giữa sân vẫn còn đó, nhưng lá cờ vàng ba sọc đỏ bay phất phới ngày nào không còn nữa mà đã bị thay thế bằng một lá cờ khác.

Tôi ngậm ngùi nhớ chuyện ngày xưa. Những người cũ bây giờ ra sao, đang ở đâu, còn hay mất? Ông Quận Trưởng, anh Thiếu úy trẻ, những người lính, linh hồn Thái Như…

Tôi thấy lòng mình chùng xuống, tôi nhắm mắt lại, có một cảm giác lâng lâng mơ màng trôi về quá khứ, tôi thấy ánh mặt trời đỏ rực từ từ dịu xuống, dịu xuống và sau cùng trở thành mặt trăng tròn, thật đẹp, huyền ảo mông lung. Tôi thấy một vườn trái cây thênh thang trải rộng với những chùm mận, chùm xoài đong đưa dưới trăng như một đêm nào. Tôi nghe đâu đây tiếng Thái Như thì thầm kể về huyền thoại “ Chú Cuội trên cung trăng”/

- Ngày xửa, ngày xưa có một anh tiều phu…

Cali mùa Thu 2011

VI VÂN

(DSK20NCT)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Năm 2018(Xem: 454)
Thế hệ con cháu lớn lên vỗ cánh bay xa chỉ còn lại những người hưu trí và những người mệt mỏi muốn yên phận.
17 Tháng Tư 2018(Xem: 32844)
Truyện ngắn Tiểu Tử là những giọt nước mắt, những tiếng thở dài, nụ cười trong những ngày bình an và ngay cả trong cơn đớn đau cùng cực.
04 Tháng Tư 2018(Xem: 33232)
rằng hận thù cho sức mạnh, làm ta tỉnh táo, đề phòng.
13 Tháng Ba 2018(Xem: 33102)
Đạo Phật không thể tồn tại được nếu chúng ta cứ theo một khuôn mòn lối cũ; đó là ê a tụng niệm kinh kệ bằng tiếng Hán
25 Tháng Hai 2018(Xem: 551)
Sài Gòn cũng không còn được như xưa nữa, vì sao? Ai đã làm nó trở nên hoang tàn như thế? Ai đã làm cho nó mất tình người như thế?
17 Tháng Giêng 2018(Xem: 1926)
Việc mà chỉ có những đại anh hùng, các bậc trượng phu không biết “tham sinh úy tử” là gì họa may mới làm được. Thật là anh hùng. Tôi xin ngã mũ.
15 Tháng Giêng 2018(Xem: 856)
Nhưng điểm chính là phải sống làm người lương thiện, sống không vì cơm áo, sống để giữ giống da vàng, sống biết thương
01 Tháng Giêng 2018(Xem: 785)
thân tàn danh liệt, thì vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời.
17 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 760)
Noel nào tôi cũng nhớ tới buổi chiều đi gánh gạo, nhớ cái vẫy tay của anh Thu, nhớ chai dầu lửa, nhớ cục kẹo đường đen ở Cẩm-Nhân
10 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 950)
Chủ nghĩa cộng sản đã là một thảm họa của nhân loại. Kể từ khi thứ chủ nghĩa này xuất hiện trên thế giới, nó đã giết chết không biết là bao nhiêu nạn nhân vô tội
07 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 744)
“Không còn cách nào để cho các thành phần như cháu sống còn cả. Ngoại trừ… ngoại trừ bỏ nước ra đi. Chỉ có con đường đó thôi.”
12 Tháng Mười Một 2017(Xem: 858)
họ muốn biểu lộ lòng biết ơn đó bằng cách để lại toàn bộ gia tài chắt chiu cả đời cho chính phủ Mỹ .
03 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1209)
Ngồi trên máy bay rồi, tôi cũng chưa chắc sẽ được đi Mỹ. Cho đến lúc máy bay rời khỏi mặt đất, tôi mới dám nói lời: Vĩnh biệt kinh tế mới.
19 Tháng Chín 2017(Xem: 1236)
Khi biết những người mà tôi cứu vớt có một cuộc sống tốt đẹp, có được hạnh phúc và tương lai rộng mở, tôi cảm thấy mình vui lây và hạnh phúc lây
19 Tháng Chín 2017(Xem: 979)
không có cả những bài "điếu văn tưởng niệm" lâm ly bi đát, nhưng đầy ắp những tình yêu thương từ xa xưa đọng lại
14 Tháng Chín 2017(Xem: 1556)
quyết mang đạn bom và xương máu ra để đổi lấy Tự Do. Bởi bên cạnh họ còn có một rừng người cùng chung một chính nghĩa, cùng chung một lý tưởng.
24 Tháng Tám 2017(Xem: 1541)
Đúng là ‘hữu thù bất báo…phi quân tử’ diễn Nôm là có thù mà không trả thì “sẽ không lớn nổi thành người”!
21 Tháng Tám 2017(Xem: 1772)
Lên án người thì dễ, nhưng mở lòng cưu mang giúp đỡ họ mới là khó.
16 Tháng Bảy 2017(Xem: 1357)
Hiện tại, tôi chơi nhạc đám ma. Cái chết – quy luật tất yếu giúp tôi sinh tồn, các giá trị nghệ thuật cao quý chỉ còn là hoài niệm!
31 Tháng Ba 2017(Xem: 1786)
Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng
10 Tháng Ba 2017(Xem: 4716)
Những làn sương mù tan dần trên những ngọn cây trơ trụi lá, lộ hé cảnh tượng tàn phá kinh khiếp của bom đạn suốt đêm qua
26 Tháng Hai 2017(Xem: 3329)
Thân thương biết mấy! Chuyện trò với người Sài Gòn-Nam Bộ, câu chuyện của họ giản dị, rõ ràng, không úp úp mở mở
23 Tháng Giêng 2017(Xem: 2232)
Tui cũng mừng rỡ vì nghe nói ông Tổng Thống mới sẽ oánh Trung Quốc là tụi tôi mừng rồi.
20 Tháng Giêng 2017(Xem: 2726)
Hôm nay chúng ta cũng đang đối diện với thảm họa mất nước. Tại sao chúng ta không có niềm tin về chính nghĩa, về chân lý
21 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 2619)
dẫu biết cô ta sẽ không hiểu sao bỗng nhiên ông nói thế, ông thì thầm: “I love Little Saigon”.
20 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 3594)
Thời gian thấm thoắt, ba mươi sáu năm đi qua. Mỗi người có riêng một hành trang, mang nó suốt đời trên vai…
17 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 2311)
bởi chỉ cần con có sức khỏe, có thể tự chăm sóc cho bản thân thì bất luận tương lai như thế nào, cho dù con ở đâu cũng đều có thể sống tốt."
18 Tháng Mười Một 2016(Xem: 2070)
Mất quá khứ, mất hiện tại, vô vọng với người thân. Mẹ xa lánh mọi người, chỉ trừ nó, con chó
10 Tháng Mười 2016(Xem: 2242)
Truyện ngắn của Phạm Chinh Đông. Tám Hà và Kim Oanh diễn đọc. Video HD 720. Mời xem thêm tại: http://phamchinhdong.com hoặc http://phamchinhdong.blogspot.com.
24 Tháng Chín 2016(Xem: 3139)
Chúng ta, những người Việt ở hải ngoại có tiếng nói, thì hãy lên tiếng để tranh đấu, để vận động và để nói thay cho những người không được nói
24 Tháng Chín 2016(Xem: 3562)
Chỉ tội cho người dân, với bộ mặt ” không giống ai ” vì bị tô son trét phấn, có nhăn nhó vì đau quặn ruột
18 Tháng Chín 2016(Xem: 3729)
Đời quân ngũ đã đi vào tâm tư tình cảm tuổi trẻ khi vào đời nên gần như cả đời họ cứ vẳng nghe được tiếng nói “Thủ Đức Gọi Ta Về”
13 Tháng Chín 2016(Xem: 4150)
Nếu sự việc để đi vào lãng quên là một thiếu sót vì tôi có đề cập đến nhiều sĩ quan TQLC hồi sơ khai mà đa số anh em chưa bao giờ biết
13 Tháng Chín 2016(Xem: 3482)
anh Nguyễn Ngọc Khang là người hiền lành, tốt bụng, tận tâm và “truyền cảm hứng một cách kỳ lạ đến mỗi cuộc sống anh gặp trong đời
09 Tháng Chín 2016(Xem: 2892)
nghe hát bài " Dòng sông tuổi thơ ", tao bỗng nhớ tới con rạch nhỏ quê mình. Rồi tao nhớ mầy Cương ơi ! Bây giờ mầy ở đâu ?
04 Tháng Chín 2016(Xem: 2366)
trút lên họ những cáo buộc thiếu công bằng để chính mình không phải trả lời câu hỏi trước giờ lương tâm phán xét.
15 Tháng Tám 2016(Xem: 4181)
Là bạn, là thù, là người yêu câm lặng hoặc là “hóa thân” của lý tưởng Tự Do ? Sao ngươi mãi bám theo người chiến sĩ
15 Tháng Tám 2016(Xem: 3949)
Ôi! quả báo! Quả báo! Chắc kiếp trước ta có bắt giam người, nên kiếp nầy người mới bắt giam ta. Ôi! quả báo, quả báo!
11 Tháng Tám 2016(Xem: 3312)
Về nhà sau trước không ai,Hỏi ra em đã theo trai mất rồi.
08 Tháng Tám 2016(Xem: 3448)
Ai cũng phải bước tới cái ngày nhắm mắt lìa đời... Nhưng chú ơi, cháu đau lòng lắm nếu ra đi mà không giúp ích gì được cho quê hương và dân tộc mình...
06 Tháng Tám 2016(Xem: 3413)
Ngôi nhà của nội giản dị, đơn sơ nhưng chứa đựng cả linh hồn của thế kỷ trước mà ít người sinh ra bây giờ có cơ hội được trải nghiệm.
21 Tháng Bảy 2016(Xem: 3201)
Trên khăn tang cô phụ còn lóng lánh dấu ái ân Giọt nước mắt nóng bây giờ và còn hằng đêm cho anh cho anh
19 Tháng Bảy 2016(Xem: 3275)
Họ sống ở Campuchia nhiều năm, mưu sinh bằng nghề chài lưới, buôn bán nhỏ trên ghe. Vì cuộc sống trên con nước ở Biển Hồ quá khắc nghiệt, họ cảm thấy không an toàn nên đã tìm đường quay về Việt Nam
07 Tháng Tư 2016(Xem: 6493)
Nhìn quanh ta nhiều mảnh đời nghiệt ngã Trong cam go còn cố vuợt cơn nguy
05 Tháng Tư 2016(Xem: 6742)
Anh chỉ biết nhìn họ với đôi mắt mở to, với nụ cười dễ thương, và những giọt lệ từ khóe mắt tràn ra, rồi từ từ lăn xuống bộ râu rậm của mình…
02 Tháng Tư 2016(Xem: 5313)
Hy vọng 30-4 năm nay lịch sử sẽ sang trang, 30 thứ tang mà đảng cộng sản gây cho dân nước sẽ trở thành “tang gia bối rối” cho chính chế độ cộng sản đương thời.
22 Tháng Ba 2016(Xem: 3365)
Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm Tôi đã khóc, cho mình và đất nước”
10 Tháng Ba 2016(Xem: 3825)
Tâm tư người miền Nam bao giờ cao thượng, không thù dai, không phân biệt, kỳ thị Nam-Bắc, không cỗng cao ngã mạn như những kẻ trên rừng trên rú
09 Tháng Ba 2016(Xem: 4309)
Tôi nghe chừng thân mình bay bổng. Khi tôi mở vòng tay, mẹ quay mặt bước đi. Tôi thấy mình quá bất nhẫn, khẽ gọi: “Mẹ!”