8:53 CH
Thứ Hai
9
Tháng Mười Hai
2019

TUỔI HẠC CÔ ĐƠN - VĨNH PHÚC

22 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 4612)

TUỔI HẠC CÔ ĐƠN

H

ồi xưa, khi số tuổi thọ của người Việt chưa được cao như bây giờ, người nào sống tới tuổi từ 50 trở lên, được coi là thọ và mừng lắm. Cho nên cụ nào tới tuổi 50-60 là được con cháu làm lễ mừng. Còn cụ nào thọ tới 70 coi như đã là hiếm lắm: “Nhân sinh thất thập cổ lai hy”, nhà thơ Lý Bạch đời Đường đã nói như vậy. Cụ nào đã thọ mà lại con đàng cháu đống thì lấy làm mãn nguyện và hãnh diện lắm. Nhiều cụ nói rằng ngày giỗ ngày tế, con cháu tụ họp về đầy nhà, các cụ chỉ cần ngồi nhìn con cháu cũng đủ vui và … no rồi, chẳng cần ăn nữa! Thậm chí, có cụ còn tỏ ra rất sung sướng khi qui tiên mà đám tang có đủ khăn đỏ khăn vàng – càng đông khăn đỏ khăn vàng các cụ càng happy. Tưởng tượng khi đó nằm trong quan tài, các cụ hai tay xoa bụng mà mỉm cười mãn nguyện!

Thế nhưng ông Trời nhiều khi rất oái oăm. Không bao giờ ông ban phát hạnh phúc cho con người một cách trọn vẹn. Cho nên mới thấy những người giàu sang phú quí nhất mực nhưng lại vắn số. Hai tay buông xuôi quá sớm, của cải và vợ đẹp con ngoan bỏ lại hết, chẳng mang theo được gì cả. Trái lại có những người rất thọ, nhưng hoặc là nghèo, hoặc hiếm hoi không con cháu để nương tựa lúc tuổi già. Nếu chẳng may một người vì lý do nào đó như hiếm muộn hoặc con cháu rủi ro chết sớm, thì cảm thấy cô đơn và đau buồn lắm lúc tuổi già.

Người Tây phương vốn sống theo cá nhân chủ nghĩa nên không đặt nặng vấn đề có con hay không có con và khi về già sống chung với con cháu hay phải sống một mình. Một phần cũng bởi nước họ có một chế độ an sinh xã hộoi tốt đẹp, nhà nước lo lắng chăm sóc cho người già một cách đầy đủ. Trái lại ở những nước chậm tiến như Việt Nam, người dân phải tự lo liệu cho bản thân mình. Do đó, cuộc sống đại gia đình là một cách để người ta dựa dẫm lẫn nhau. Bởi vậy tục ngữ ta mới có câu: “ Trẻ cậy cha già cậy con”

Tuy nhiên, không phải người Tây phương nào cũng xem thường việc tạo lập một gia đình với con cháu đông đủ và khi về già không thèm nhờ sự săn sóc của con cháu. Có những người cảm thấy rất bất hạnh khi phải sống trong cảnh cô đơn lúc xế bóng. Chẳng hạn như trường hợp rất thương tâm của một ông già người Mỹ mà báo chí tiết lộ mới đây. Ông cụ 92 tuổi, sống độc thân từ hồi còn trẻ, cho nên bây giờ vào lúc gần đất xa trời cảm thấy cô đơn quá.

Nhưng điều làm cho người ta ngạc nhiên và mủi lòng là: vì bị bỏ tù một thời gian ngắn mà bỗng ông cụ thấy rằng cuộc sống trong tù ấm cún hơn và … hạnh phúc hơn bên ngoài. Cho nên ông cứ nằng nặc xin với quan tòa cho ông được ngồi tù cho tới khi nào ông sang bên kia thế giới. Nhưng quan tòa không thể chấp nhận lời yêu cầu có vẻ nghịch lý này, nên quyết định trả tự do cho cụ. Khi rời nhà tù để sống cuộc đời gọi là tự do mà ai ai cũng mong muốn, ông cụ lại thấy…buồn quá. Cho nên cụ đã đi tìm cái chết. Ông cụ đã nhẩy từ một cây cầu cao gần 15 mét để tự vận.

Nguyên, cụ Coval Russell năm nay 92 tuổi, là một người lương thiện và hiền lành, từ trẻ đến giờ chưa bao giờ phạm pháp. Nhưng rủi ro cách đây hơn một năm, qua một cuộc sô sát với người chủ nhà nơi cụ mướn một căn phòng, cụ đã không dằn nổi cơn nóng mà đâm bị thương người này, do đó bị giam gần một năm rưởi. Nguyên nhân chỉ vì người chủ khó tính cho rằng ông cụ không giữ vệ sinh căn phòng, đòi đuổi cậu đi. Nhưng khi vào tù, cụ Russell bỗng thấy rằng không khí nhà tù… dzui quá. Từ các cai tù cho tới các đồng cảnh đều cư xử rất tử tế với cụ, coi cụ như cha ông họ. Mối tương quan giữa hai bên rất tốt đẹp trong sự kính trọng lẫn nhau. Thế là bỗng nhiên đến cuối đời, với tư thế một kẻ tội phạm, cụ Russell mới khám phá ra rằng không nơi nào đẹp, không nơi nào hạnh phúc, không nơi nào con người ăn ở với nhau lịch sự như… trong tù. Cho nên, khi quan tòa quyết định phóng thích cụ vì tuổi cụ quá cao, không thích hợp với nhà giam, thì cụ nhất mực xin được ở lại trong nhà tù cho tới chết. Cụ còn tuyên bố rằng ở trong tù người ta đối xử với cụ đúng như một “con người”. Chắc là cụ ám chỉ được mọi người quí mến và kính trọng.

Cụ Russell là người tứ cố vô thân cho nên cứ thèm ngồi tù để có bạn, nhất là vì được đám tù trẻ kính trọng, coi như cha ông họ, nên cụ sung sướng được ngồi tù. Vì cụ bảo ra sống bên ngoài không có ai là họ hàng bà con, cụ thấy lẻ loi cô đơn quá.

Thế nhưng có nhiều cụ già khác có con cháu hẳn hoi, mà vẫn cảm thấy cô đơn, lẻ loi. Nhất là các cụ người Việt mình hiện đang định cư tại những nước phương Tây. Ngày xưa còn ở trong nước, sống giữa những người cùng ngôn ngữ, cùng phong tục, các cụ không thấy mình lạc lõng, bị gạt ra ngoài lề xã hội. Hàng xóm láng giềng ở sát vách, chạy qua chạy lại có nhau. Con cháu đi vắng mà cần điếu thuốc miếng trầu, các cụ có thể nhờ cô Tư hay dì Bẩy hang xóm mua giùm. Ở đây nhà ở cách xa nhau, hàng xóm không cùng ngôn ngữ. Con cháu trong nhà thì người nào cũng bận công việc riêng, người đi làm, kẻ đi học. Ai cũng lật đật ra đì từ sang sớm, đến tối mịt mới về. Muốn mở TV xem cho đỡ buồn thì lại nghe toàn tiếng ngoại quốc xí xa xí xộ chẳng hiễu gì cả. Một số cụ may mắn định cư ở những vùng có đông người Việt như Orange County cõn đỡ khổ. Nếu chẳng may phải ở những vùng lạnh lẽo và ít người đồng hương, thật quả là bất hạnh. Thành ra chẳng cần phải bị nhốt bị giam, các cụ vẫn thấy như mình đang ngồi tù. Nơi ở càng dinh cơ đồ sộ, nỗi cô đơn càng lớn.

Cho nên, có thể nói rằng các cụ chẳng khác gì những cổ thụ bị bứng lên đem trồng một vùng đất lạ. Hễ cây càng già, rễ càng ăn sâu thì khi bị bứng gốc càng cảm thấy đau đớn

VĨNH PHÚC

(Phiếm 2006)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Tám 2014(Xem: 5168)
nhưng thôi con không dám hóng thèm nhiều đâu, chỉ xin một ánh nhìn ấm áp ... hay má cầm tay con đi má
15 Tháng Tám 2014(Xem: 5217)
Bùi ngùi, nhớ đến những mùa Hè nơi quê hương. Mùa Hè của những năm tôi còn mài đũng quần trên ghế nhà trường
13 Tháng Tám 2014(Xem: 8468)
"Mẹ mày có khỏe không?' Ông ơi! câu hỏi ngọt ngào này của ông làm tôi vui biết mấy. Tôi khỏe lắm ông à! Tôi sẽ nắm tay ông, cùng ông đi cho hết đoạn đường trần gian
10 Tháng Tám 2014(Xem: 8094)
Nếu ta không về được Thì con chúng ta sẽ về
09 Tháng Tám 2014(Xem: 4335)
Nếu có người nào đáng để yêu thương nhất trên đời, thì đó chính là cha mẹ!
07 Tháng Tám 2014(Xem: 8128)
hơn bao giờ hết ban chấp hành hội ái hữu Biên Hòa California cũng mong đón nhận những tấm lòng… để chúng tôi vững lòng tiếp bước “đường còn dài nhưng chân cứng đá mềm”
06 Tháng Tám 2014(Xem: 5441)
Nguyện cho tất cả các anh thương phế binh được giảm mọi sự đau đớn, bệnh tật và có một cuộc sống an vui, hạnh phúc.
05 Tháng Tám 2014(Xem: 5206)
Ai trên đời này mà không cần có một bà mẹ. Những người không còn mẹ nữa lại càng cần hơn ai hết, phải không?
05 Tháng Tám 2014(Xem: 4652)
Con nhớ mùi thơm của má. Mùi mồ hôi muối mặn nồng và nụ cười móm xọm của má.
02 Tháng Tám 2014(Xem: 9891)
Chúc mừng gia đình quân lực VHCH có một hậu duệ tài ba. Chúc Việt luôn thăng tiến trên con đường binh nghiệp và xin chia vui cùng gia đình.
31 Tháng Bảy 2014(Xem: 6678)
Tiếng hát đã bay cao, người hát đã về cát bụi để lại bao ngậm ngùi tiếc thương cho người ở lại.
20 Tháng Bảy 2014(Xem: 6150)
Thế mà ta vẫn vượt qua, anh và em và tình yêu của chúng mình.
20 Tháng Bảy 2014(Xem: 5655)
Bây giờ nhớ đến anh, đến 3 Đạo, đến Tống Ngọc Yến, đến Bùi thị Tròn và cả những người bạn đã nằm xuống, Ốc vẫn nghĩ: Cám ơn đời ...
18 Tháng Bảy 2014(Xem: 5305)
"Phải chi, phải chi nước mình bây giờ có một người lãnh tụ tài ba dám đối mặt với sự bất công phi lý của chế độ Cộng Sản như vậy thì đở biết bao.
13 Tháng Bảy 2014(Xem: 6914)
Thế nhưng, có đi chuyến hội ngộ này tôi mới biết Ngô Quyền là một gia đình thật sự. Không có gì phải e dè.
13 Tháng Bảy 2014(Xem: 5257)
Những bâng khuâng nầy khắc khoải không như những bâng khuâng nhẹ nhàng khi tôi đọc lại "Nửa Chừng Xuân"
13 Tháng Bảy 2014(Xem: 5381)
Cám ơn Ngô Quyền, tình nghĩa thật đầy. Hẹn lần khác có duyên gặp lại.
21 Tháng Sáu 2014(Xem: 5222)
nhớ nao lòng cái im lặng đến lạ lùng của cánh cổng trường khép lại khi mùa hạ về, mặc cho lũ ve kia vẫn vui chơi rền vang hát gọi...
20 Tháng Sáu 2014(Xem: 6052)
Ba ngày sau, con gái sinh em bé, con trai cũng báo tin đã có việc làm. Niềm vui của mẹ nhân đôi.
20 Tháng Sáu 2014(Xem: 5936)
Xin gửi đến các bạn là những người lính VNCH. Các bạn cũng là những người tù Cộng Sản đã trở về sau bao nhiêu năm gian khổ nhục nhằn
20 Tháng Sáu 2014(Xem: 4313)
Với tôi, Nguyễn Xuân Hoàng tượng trưng cho sự hiền hòa, thân thiện và can đảm
17 Tháng Sáu 2014(Xem: 3973)
Thực ra không ai có thể chọn lựa một căn bệnh để được chết theo ý mình
16 Tháng Sáu 2014(Xem: 4642)
Cho ba bớt hai ngàn, để lát về xe lỡ có hư như lần truớc ba có tiền sửa
15 Tháng Sáu 2014(Xem: 4717)
Tôi nhớ và thương ông nhiều lắm. Ngược lại tôi cũng là đứa con gái ông cưng nhứt nhà.
09 Tháng Sáu 2014(Xem: 4376)
Nghe tôi thú thật, bố khép khít đôi mắt như một người lấy gan nhổ khỏi chân một cái gai; xong bố mở mắt nhìn mọi người, rồi nhìn tôi
09 Tháng Sáu 2014(Xem: 4736)
cứ như những phiến đá muộn phiền nặng oằn trên đôi vai của thầy hiệu trưởng.
07 Tháng Sáu 2014(Xem: 4823)
Hãy ngủ yên đi cháu! Hãy sống vui vẽ, bình an trong vòng tay yêu thương của ba mẹ và gia đình
03 Tháng Sáu 2014(Xem: 5186)
"Cái con khỉ gió. Cho ăn học để giờ này mày đem má ra viết chọc quê hả?
02 Tháng Sáu 2014(Xem: 4932)
Vậy mà cha nỡ đành đem bán vợ đợ con để kết bạn với chúng.
02 Tháng Sáu 2014(Xem: 4607)
Có thật là giữa ông ta và tôi có một mối liên hệ nào đó và ông đang rất muốn gặp tôi
02 Tháng Sáu 2014(Xem: 9488)
Thầy ơi, bởi vì trái đất tròn. Thương sao trái đất vẫn tròn.
31 Tháng Năm 2014(Xem: 4834)
Hình như tháng Sáu đang gỏ cửa . Còn 2 ngày nữa mới tới. Tháng Sáu ơi.
28 Tháng Năm 2014(Xem: 5278)
con như mất cả một gia tài quý giá mà cả đời con không còn hy vọng gì tìm lại .
28 Tháng Năm 2014(Xem: 4329)
Mẹ tôi không có ý kiến. Bà nói chuyện hôn nhân là của tôi, tôi phải tự định đoạt.
24 Tháng Năm 2014(Xem: 4490)
Tui cầm mấy món quà của ba trên tay mà xúc động. Tui muốn ôm ông như ngày còn bé
22 Tháng Năm 2014(Xem: 5357)
Hãy hạ lá cờ đó xuống và cùng chúng tôi chống giặc ngoại xâm bằng trái tim thật sự hướng về tổ quốc.
17 Tháng Năm 2014(Xem: 3911)
Ông thấy mình như trở lại thời trai trẻ trong một giấc ngủ thật dài của kiếp người tha hương
17 Tháng Năm 2014(Xem: 4025)
Thực ra nếu có Uyên ở đây cũng chưa chắc tôi nói được gì. Chẳng lẽ tôi đến thăm cô như một chuyện tình cờ? Chẳng lẽ tôi hỏi bà Phan là tôi muốn gặp Uyên?
11 Tháng Năm 2014(Xem: 4923)
Anh thở dài, vội vàng đứng lên đi lang thang trên đường phố đông người trong khung cảnh nhộn nhịp của thành phố New York mong tìm sự lãng quên trong tâm hồn
11 Tháng Năm 2014(Xem: 4960)
Ai cũng viết về mẹ. Tui cũng viết một chút về má tui. Bả thiệt là nhà quê và có nhiều chiêu rất lạ.
10 Tháng Năm 2014(Xem: 4688)
Ngày nào còn con người với những buồn vui mất mát, đau khổ lẫn ước mơ, ngày đó tiếng thơ Trần Kiêu Bạc còn mãi ngân vang.
10 Tháng Năm 2014(Xem: 5210)
Nghĩa trang hôm nay không lạnh lùng phải chăng có được từ tình đồng hương Biên Hòa ấm áp?
05 Tháng Năm 2014(Xem: 3928)
rong khi đó thì tâm hồn bạn cũng “thăng hoa” đem muôn vẻ hạnh phước lại cho thế gian.
03 Tháng Năm 2014(Xem: 5350)
Nợ non sông ơn đồng đội, bằng cả sự trân trọng và cảm thông; xin được nói với nhau một lời “Chúng tôi là người lính”
30 Tháng Tư 2014(Xem: 4995)
Qua ánh đèn của bệnh viện, tôi thấy Tư lệnh đưa tay nâng sửa cặp mắt kính đen và hai giọt nước mắt từ từ chảy lăn dài trên khuôn mặt đau thương
29 Tháng Tư 2014(Xem: 5252)
Bây giờ tôi chỉ là một người lính già lưu vong nơi đất khách quê người, nhưng tinh thần chiến đấu và ước mơ cho một ngày đất nước thật sự thanh bình không cộng sản sẽ không bao giờ già trong tôi.
28 Tháng Tư 2014(Xem: 4917)
không như một số ít người không làm việc thiện mà hay đem tiền dành dụm đi đóng tiền điện tiền nước cho các sòng bài, đôi khi không có tiền đóng tiền nhà đầu tháng cũng vì cờ bạc.
24 Tháng Tư 2014(Xem: 10448)
Nhưng anh vẫn tin, lòng tin ấy không đặt vào bất cứ một giá trị vật chất nào, mà vào tình yêu của trái tim
24 Tháng Tư 2014(Xem: 7897)
Nếu phải làm lại từ đầu, thì tôi cũng vẫn làm như thế. Tôi biết rằng làm như thế là tôi mất tất cả, mất tất cả trừ DANH DỰ.
23 Tháng Tư 2014(Xem: 4935)
Thế mới biết, cách xưng hô thực vô cùng quan trọng. Nó cho thấy rất rõ tình cảm , tư cách , đạo đức, giáo dục… của người nói vậy