4:19 CH
Thứ Hai
19
Tháng Tám
2019

HAI CHỊ EM VÀ CÂU CHUYỆN TERMINAL - KIM TRÂM

20 Tháng Sáu 20144:06 CH(Xem: 5788)
Hai chị em và câu chuyện “The Terminal”

Chị gái sống bên Mỹ, sắp sinh con đầu lòng. Em trai học bên Anh, sắp làm lễ tốt nghiệp. Mẹ của hai chị em đang ở Việt Nam, muốn đi thăm con cháu nên xin Visa du lịch 2 nước Mỹ và Anh. Được chấp thuận, mẹ lên đường ngay, trước tiên là qua Mỹ.

Thủ tục hải quan sân bay Dulles nhanh chóng. Mẹ ra quầy hành lý thì đã thấy vợ chồng con gái đứng sẵn đó rồi. Con gái bụng bầu lớn nhưng vẫn đi đứng nhanh nhẹn, hỏi han mẹ đủ chuyện trên đường về nhà. Tính con gái nhiệt tình, thích làm việc xã hội từ thời học sinh trung học, bây giờ vẫn vậy.

- Hôm nay con xin nghỉ làm để đi đón mẹ.

- Con chưa nghỉ phép sanh sao? Gần ngày rồi mà?

- Con khỏe mẹ à, không cần nghỉ sớm, sinh xong sẽ nghỉ được lâu.

Ở chơi nhà vợ chồng con gái hơn 1 tuần, con rể chở mẹ và vợ đi thăm bà con, viếng cảnh D.C, New York. Sau đó mẹ tiếp tục khăn gói bay qua Anh. Con gái đưa mẹ đến sân bay, làm hết các thủ tục giấy tờ tại quầy British Airways, trước khi về còn dặn dò:

- Mẹ tới Heathrow là điện liền cho thằng Tí nghen. Lát lên sở làm con gọi trước cho nó. Mẹ dự lễ tốt nghiệp Tí xong, nói nó đưa đi du lịch một vòng cho biết nước Anh. Con mua vé trở về Mỹ cho mẹ trước ngày con sanh, mẹ đừng lo.
Sân bay Heathrow ở London cũng như Dulles ở Washington DC, khách đông nhưng hải quan làm việc nhanh gọn, dễ chịu. Thằng con trai đang đợi.

- Mẹ. Con trai kêu to khi thấy mẹ đang ngó quanh tìm nó.

Hai mẹ con lên xe buýt London-Nottingham. Đến Nottingham Center, chuyển qua chiếc buýt khác có trạm dừng trước trường đại học. Mẹ đi theo con trai vào khu ký túc xá nam. Thằng con quẹt thẻ vào cửa rồi dẫn mẹ lên phòng. Thật là văn minh!

Em trai không nói nhiều như chị, chỉ hỏi mẹ có mệt không. Mẹ biết tính, cũng không hỏi con nhiều, vì câu trả lời muôn thuở của nó luôn là: “bình thường”. Thấy con hơi ốm, mẹ hỏi:

- Sao con ốm vậy? Có bịnh không?

- Con bình thường.

- Chắc là con lo học thi, ăn uống không điều độ?
- Thi hay không cũng học bình thường mà mẹ.

- Con định học tiếp Master không?

- Master thì bình thường, PhD mới đáng nói, nhưng con phải đi làm kiếm tiền trước.

Vậy đó! Nhiều việc mẹ nghĩ là quan trọng mà thằng con coi bộ chẳng bận tâm. Cái tính “phớt tỉnh Ăng Lê” của nó sống ở đây thật là hợp. Mẹ kể chuyện trong nước, nơi công ty mẹ đang làm việc, nhiều du học sinh từ Úc, Mỹ, v..v... về mà làm việc gì đâu, lương lại thấp, tụi nó chán nhưng không bỏ việc, chờ cơ hội khác. Mẹ không muốn thấy viễn ảnh con như vậy.

Con trai dẫn mẹ đi chơi quanh trường đại học mất 2 ngày vì trường quá rộng, phải di chuyển bằng bus. Trường có cả bịnh viện riêng nữa. Những ngày đi chơi phố Nottingham thật thú vị. Có hôm mẹ một mình ra trạm bus trước vì thằng con đi nhanh lắm. Khi con trai thấy mẹ đứng bên kia đường đợi thì cười cười băng qua đường dắt mẹ về bên này.

- Ở Anh xe chạy bên trái, tài xế ngồi bên phải. Mẹ đứng đó là đón xe đi hướng ngược lại. Mẹ nhớ chưa?

- Ờ, mẹ biết nhưng chưa quen.

Cuối tuần, hai mẹ con đi bộ đến siêu thị gần đó mua thức ăn. Mẹ thấy lạ hỏi con trai ở nhà sao không đi trong tuần mà chờ cuối tuần.

- Ở đây, trong tuần chỉ có người già và người thất nghiệp đi chợ thôi.

- Thì mẹ là người già mà.

- Nhưng con là người trẻ. Người ta sẽ nghĩ con “unemployed”.
 -Thì con đâu có làm gì.

- Khác à mẹ, con là sinh viên mới tốt nghiệp chứ không phải thất nghiệp.

- Con đã nộp đơn xin việc đâu chưa?

- Có vài nơi. Có một công ty ở ngay London hẹn ngày phỏng vấn đúng ngày mẹ về Mỹ. Hôm đó con sẽ đưa mẹ đi theo xuống đó chơi.

- Cũng tiện, nhưng lúc con phỏng vấn thì mẹ làm chi?

- Mẹ đi vòng vòng gần thôi khỏi sợ lạc, không ai để ý mẹ đâu.

Đúng là không ai để ý thật! Mẹ kéo cái vali nhỏ đi dạo qua 2, 3 con đường khoảng 30 phút rồi quay trở lại, đứng bên lề đường gần cửa công ty đợi con. Chừng vài phút con ra nói họ sẽ email trả lời sau. Con trai vừa đi vừa giới thiệu các địa danh nổi tiếng London, cả mấy trạm điện thoại công công màu đỏ cổ xưa bây giờ đã thành di tích. Đi đến Buckingham Palace thì đã đóng cửa, hai mẹ con không vào thăm cảnh được.

Hơn 8 giờ tối mà bầu trời London vẫn sáng, thứ ánh sáng trắng đục của màu sương rất đẹp. Hai mẹ con mua bánh mì và nước uống đem ra công viên. Mùa Hè, công viên rất đông người, họ đọc báo, hóng mát, ăn uống, v..v... mỗi người mỗi việc không ai dòm ngó ai. Mẹ và con trai cũng tự nhiên như vậy.

10 giờ tối, hai mẹ con đến sân bay Heathrow. Con trai đưa cho mẹ cái “sleepping bag”, dặn:

- Mẹ ngồi đợi ở đây, khi nào buồn ngủ lên quầy check-in kiếm ghế nằm, 7 giờ sáng mở cửa check-in mẹ vô xếp hàng. Bây giờ con về trường cho kịp bus. Mai, xong việc mẹ nhớ gọi cho con.

Mẹ nhìn theo chuyến bus London-Nottingham có con trai ngồi bên cửa sổ ngó ra. Thằng con cười tạm biệt mẹ. Mẹ thấy cả tương lai trong nụ cười của đứa con trai 23 tuổi.

Sáng sớm hôm sau, quầy check-in thông báo tất cả các chuyến bay đều bị delay 2 tiếng hoặc hơn vì lý do bão lụt. Điện thoại của mẹ reng reng...

- Mẹ ngủ được không? Mẹ có biết tối qua London bị lũ không? Chuyến bay của mẹ thì sao?

- Mẹ ngủ chập chờn vì lạnh quá! Đèn đuốc sáng choang khó ngủ. Người ta nói 2 tiếng nữa mới cho check-in.

- Hên là đêm qua mẹ ở lại sân bay, nếu sáng nay mới đi từ Nottingham thì kẹt rồi. Đường sá đóng hết. Khi nào check-in xong mẹ cho con biết.

- Ừ, con gọi báo tin cho chị Bé luôn đi.

Vì chuyến bay về DC bị trễ nên mẹ phải đổi qua chuyến Heathrow-New York. Rồi từ New York về DAC bằng American Airlines. Mẹ phải gọi điện cho con gái mấy lần để nó khỏi lo, và báo với nó giờ đến, chuyến bay, sân bay đều thay đổi. Về tới nhà đã gần 9 giờ tối, mẹ tường thuật lại hành trình từ London cho con gái nghe, nó cứ lắc đầu kêu trời.

- Thằng Tí để mẹ một mình ở sân bay? Nó nghĩ sao vậy? Cái thằng này!

- Nhưng cũng may là mẹ đã ở đó đêm trước.

- Thì nó phải ở lại với mẹ, hôm sau về chứ! Lỡ mẹ có chuyện gì thì sao?

- Mẹ đã về nhà an toàn rồi.

- Mẹ cứ nói vậy. Để con gọi la nó một mách.

- Em con đang ngủ mà.

- Thằng Tí thức khuya lắm, mẹ! Mới 1, 2 giờ sáng chứ mấy. Nhưng nó cũng nghỉ Hè rồi có làm gì đâu.

Mẹ ngồi dựa ghế thiu thiu, theo dõi câu chuyện của hai đứa con:

- Tí ngủ hả?

- Ngủ gì, đang đợi điện thoại của Bé. Mẹ khỏe không?

- Sang ghê há! Mẹ mới kể chuyện xong, đang ngồi nghe Bé hỏi tội Tí nè.

- Tội gì? Vụ án mới hả?

- Sao Tí để mẹ một mình ở sân bay suốt đêm?

- Bé coi phim “The Terminal” chưa?

- Phim ảnh gì? Có liên quan gì tới mẹ chứ! Trả lời Bé đi!

- Bởi vậy. Chưa coi nên mới đòi hỏi tội Tí. Bé tìm coi đi, phim cũ đó!

- Bé nói rồi, Tí nghĩ sao mà dám cho mẹ ở một mình nơi sân bay?

- Mẹ về nhà bình thường phải không? Đó! Bé mới là không tin tưởng mẹ.

- Bình thường gì! Mẹ phải chuyển máy bay đến New York, làm thủ tục tùm lum rồi về sân bay Regan chứ không phải Dulles đâu, Tí biết chưa?

- Biết rồi, nhưng mẹ đâu có sao.

- Ai biết chuyện gì sẽ xảy ra. Tí cái gì cũng bình thường hết.

- Thì chuyện này bình thường mà. Trong “The Terminal” Tom Hanks sống ở phi trường New York tới 9 tháng lận đó.

- Đó chỉ là phim, trường hợp của mẹ khác.

- Bởi vậy Tom Hanks mới ở 9 tháng còn mẹ chỉ ở 1 đêm. Bé rõ chưa?

- Cái thằng này! Mẹ mới qua đó lần đầu, Bé phải lo lắng chứ!

- Mẹ đi Mỹ mấy lần rồi mà, Anh cũng vậy thôi. Đúng là đàn bà con gái hay lo nhảm.

- Nói chuyện với Tí mệt quá!

- Thì Bé cứ tìm cái phim đó coi đi rồi biết.

- …

- Bé sắp sanh chưa? Hôm lễ tốt nghiệp Tí có mua quà trong quầy lưu niệm của trường gởi mẹ đem về cho baby đó.

- Chắc trong tuần này Bé sanh rồi. Cám ơn cậu Tí nghen, hy vọng là nó học giỏi giống cậu.

- Chẳng lẽ học giỏi giống Bé! Nếu Bé muốn con thành siêu sao thì gởi Tí nuôi cho.

- Hừ! Cám ơn, Tí lo cái thân Tí trước đi.

- Mẹ đâu rồi? Mẹ ơi, mẹ, mẹ đi ngủ đi, mai Tí gọi lại cho mẹ.

- Chắc mẹ mệt.

- Bé nhớ coi phim “The Terminal” nha. Bye!

..

Mẹ biết con trai trong lòng cũng lo lắng nhưng không biểu lộ như chị nó. Ba ngày sau, con gái sinh em bé, con trai cũng báo tin đã có việc làm. Niềm vui của mẹ nhân đôi.

Kim Trâm

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Tám 2014(Xem: 4172)
Nếu có người nào đáng để yêu thương nhất trên đời, thì đó chính là cha mẹ!
07 Tháng Tám 2014(Xem: 7809)
hơn bao giờ hết ban chấp hành hội ái hữu Biên Hòa California cũng mong đón nhận những tấm lòng… để chúng tôi vững lòng tiếp bước “đường còn dài nhưng chân cứng đá mềm”
06 Tháng Tám 2014(Xem: 5253)
Nguyện cho tất cả các anh thương phế binh được giảm mọi sự đau đớn, bệnh tật và có một cuộc sống an vui, hạnh phúc.
05 Tháng Tám 2014(Xem: 5059)
Ai trên đời này mà không cần có một bà mẹ. Những người không còn mẹ nữa lại càng cần hơn ai hết, phải không?
05 Tháng Tám 2014(Xem: 4468)
Con nhớ mùi thơm của má. Mùi mồ hôi muối mặn nồng và nụ cười móm xọm của má.
02 Tháng Tám 2014(Xem: 9536)
Chúc mừng gia đình quân lực VHCH có một hậu duệ tài ba. Chúc Việt luôn thăng tiến trên con đường binh nghiệp và xin chia vui cùng gia đình.
31 Tháng Bảy 2014(Xem: 6443)
Tiếng hát đã bay cao, người hát đã về cát bụi để lại bao ngậm ngùi tiếc thương cho người ở lại.
20 Tháng Bảy 2014(Xem: 5872)
Thế mà ta vẫn vượt qua, anh và em và tình yêu của chúng mình.
20 Tháng Bảy 2014(Xem: 5479)
Bây giờ nhớ đến anh, đến 3 Đạo, đến Tống Ngọc Yến, đến Bùi thị Tròn và cả những người bạn đã nằm xuống, Ốc vẫn nghĩ: Cám ơn đời ...
18 Tháng Bảy 2014(Xem: 5086)
"Phải chi, phải chi nước mình bây giờ có một người lãnh tụ tài ba dám đối mặt với sự bất công phi lý của chế độ Cộng Sản như vậy thì đở biết bao.
13 Tháng Bảy 2014(Xem: 6710)
Thế nhưng, có đi chuyến hội ngộ này tôi mới biết Ngô Quyền là một gia đình thật sự. Không có gì phải e dè.
13 Tháng Bảy 2014(Xem: 5035)
Những bâng khuâng nầy khắc khoải không như những bâng khuâng nhẹ nhàng khi tôi đọc lại "Nửa Chừng Xuân"
13 Tháng Bảy 2014(Xem: 5164)
Cám ơn Ngô Quyền, tình nghĩa thật đầy. Hẹn lần khác có duyên gặp lại.
21 Tháng Sáu 2014(Xem: 4955)
nhớ nao lòng cái im lặng đến lạ lùng của cánh cổng trường khép lại khi mùa hạ về, mặc cho lũ ve kia vẫn vui chơi rền vang hát gọi...
20 Tháng Sáu 2014(Xem: 5697)
Xin gửi đến các bạn là những người lính VNCH. Các bạn cũng là những người tù Cộng Sản đã trở về sau bao nhiêu năm gian khổ nhục nhằn
20 Tháng Sáu 2014(Xem: 4147)
Với tôi, Nguyễn Xuân Hoàng tượng trưng cho sự hiền hòa, thân thiện và can đảm
17 Tháng Sáu 2014(Xem: 3789)
Thực ra không ai có thể chọn lựa một căn bệnh để được chết theo ý mình
16 Tháng Sáu 2014(Xem: 4463)
Cho ba bớt hai ngàn, để lát về xe lỡ có hư như lần truớc ba có tiền sửa
15 Tháng Sáu 2014(Xem: 4552)
Tôi nhớ và thương ông nhiều lắm. Ngược lại tôi cũng là đứa con gái ông cưng nhứt nhà.
09 Tháng Sáu 2014(Xem: 4173)
Nghe tôi thú thật, bố khép khít đôi mắt như một người lấy gan nhổ khỏi chân một cái gai; xong bố mở mắt nhìn mọi người, rồi nhìn tôi
09 Tháng Sáu 2014(Xem: 4495)
cứ như những phiến đá muộn phiền nặng oằn trên đôi vai của thầy hiệu trưởng.
07 Tháng Sáu 2014(Xem: 4619)
Hãy ngủ yên đi cháu! Hãy sống vui vẽ, bình an trong vòng tay yêu thương của ba mẹ và gia đình
03 Tháng Sáu 2014(Xem: 4978)
"Cái con khỉ gió. Cho ăn học để giờ này mày đem má ra viết chọc quê hả?
02 Tháng Sáu 2014(Xem: 4716)
Vậy mà cha nỡ đành đem bán vợ đợ con để kết bạn với chúng.
02 Tháng Sáu 2014(Xem: 4417)
Có thật là giữa ông ta và tôi có một mối liên hệ nào đó và ông đang rất muốn gặp tôi
02 Tháng Sáu 2014(Xem: 9206)
Thầy ơi, bởi vì trái đất tròn. Thương sao trái đất vẫn tròn.
31 Tháng Năm 2014(Xem: 4613)
Hình như tháng Sáu đang gỏ cửa . Còn 2 ngày nữa mới tới. Tháng Sáu ơi.
28 Tháng Năm 2014(Xem: 5043)
con như mất cả một gia tài quý giá mà cả đời con không còn hy vọng gì tìm lại .
28 Tháng Năm 2014(Xem: 4114)
Mẹ tôi không có ý kiến. Bà nói chuyện hôn nhân là của tôi, tôi phải tự định đoạt.
24 Tháng Năm 2014(Xem: 4176)
Tui cầm mấy món quà của ba trên tay mà xúc động. Tui muốn ôm ông như ngày còn bé
22 Tháng Năm 2014(Xem: 5157)
Hãy hạ lá cờ đó xuống và cùng chúng tôi chống giặc ngoại xâm bằng trái tim thật sự hướng về tổ quốc.
17 Tháng Năm 2014(Xem: 3731)
Ông thấy mình như trở lại thời trai trẻ trong một giấc ngủ thật dài của kiếp người tha hương
17 Tháng Năm 2014(Xem: 3807)
Thực ra nếu có Uyên ở đây cũng chưa chắc tôi nói được gì. Chẳng lẽ tôi đến thăm cô như một chuyện tình cờ? Chẳng lẽ tôi hỏi bà Phan là tôi muốn gặp Uyên?
11 Tháng Năm 2014(Xem: 4274)
Anh thở dài, vội vàng đứng lên đi lang thang trên đường phố đông người trong khung cảnh nhộn nhịp của thành phố New York mong tìm sự lãng quên trong tâm hồn
11 Tháng Năm 2014(Xem: 4784)
Ai cũng viết về mẹ. Tui cũng viết một chút về má tui. Bả thiệt là nhà quê và có nhiều chiêu rất lạ.
10 Tháng Năm 2014(Xem: 4495)
Ngày nào còn con người với những buồn vui mất mát, đau khổ lẫn ước mơ, ngày đó tiếng thơ Trần Kiêu Bạc còn mãi ngân vang.
10 Tháng Năm 2014(Xem: 5027)
Nghĩa trang hôm nay không lạnh lùng phải chăng có được từ tình đồng hương Biên Hòa ấm áp?
05 Tháng Năm 2014(Xem: 3763)
rong khi đó thì tâm hồn bạn cũng “thăng hoa” đem muôn vẻ hạnh phước lại cho thế gian.
03 Tháng Năm 2014(Xem: 5089)
Nợ non sông ơn đồng đội, bằng cả sự trân trọng và cảm thông; xin được nói với nhau một lời “Chúng tôi là người lính”
30 Tháng Tư 2014(Xem: 4781)
Qua ánh đèn của bệnh viện, tôi thấy Tư lệnh đưa tay nâng sửa cặp mắt kính đen và hai giọt nước mắt từ từ chảy lăn dài trên khuôn mặt đau thương
29 Tháng Tư 2014(Xem: 4924)
Bây giờ tôi chỉ là một người lính già lưu vong nơi đất khách quê người, nhưng tinh thần chiến đấu và ước mơ cho một ngày đất nước thật sự thanh bình không cộng sản sẽ không bao giờ già trong tôi.
28 Tháng Tư 2014(Xem: 4724)
không như một số ít người không làm việc thiện mà hay đem tiền dành dụm đi đóng tiền điện tiền nước cho các sòng bài, đôi khi không có tiền đóng tiền nhà đầu tháng cũng vì cờ bạc.
24 Tháng Tư 2014(Xem: 8751)
Nhưng anh vẫn tin, lòng tin ấy không đặt vào bất cứ một giá trị vật chất nào, mà vào tình yêu của trái tim
24 Tháng Tư 2014(Xem: 7543)
Nếu phải làm lại từ đầu, thì tôi cũng vẫn làm như thế. Tôi biết rằng làm như thế là tôi mất tất cả, mất tất cả trừ DANH DỰ.
23 Tháng Tư 2014(Xem: 4701)
Thế mới biết, cách xưng hô thực vô cùng quan trọng. Nó cho thấy rất rõ tình cảm , tư cách , đạo đức, giáo dục… của người nói vậy
22 Tháng Tư 2014(Xem: 4336)
Cho nên, có thể nói rằng các cụ chẳng khác gì những cổ thụ bị bứng lên đem trồng một vùng đất lạ.
22 Tháng Tư 2014(Xem: 4627)
xin cho tôi được sinh ra nơi Cù Lao Phố một lần nữa. Chẳng là gì cả. Chỉ đó là quê hương tôi mang trong tim.
22 Tháng Tư 2014(Xem: 4265)
chú Bảy tôi cưới người con gái ấy, sau nầy sinh được một trai, một gái cho chú, rồi thiếm Bảy ra đi vì đau bệnh nặng
18 Tháng Tư 2014(Xem: 4660)
Và cô nhẹ nhàng hôn lên trán tôi, rồi quày quả bước ra cửa. Tôi nghe tiếng giày khua rất chậm ở dốc cầu thang. Và tiếng động cơ xe nổ giòn, lăn bánh.
09 Tháng Tư 2014(Xem: 4293)
Nếu anh linh của anh còn luyến tìếc về những ưóc mơ chưa thành đạt cho dân cho nước, cho vùng đất Chương Thiện mang tên anh.