7:37 SA
Thứ Sáu
3
Tháng Mười Hai
2021

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH - Kiều Oanh Trịnh

24 Tháng Mười Hai 201411:49 SA(Xem: 6983)
  
blank
  

 

Những Mùa Giáng Sinh

 

Giáng Sinh 2014 ở Thủ Đô Washington, DC thật rộn ràng, đèn hoa rực rỡ khắp phố phường. Nước Mỹ đang đón mừng ngày Chúa Giáng Sinh. Các shopping tấp nập người mua kẻ bán, tiệm nào cũng chật ních người đứng sắp từng hàng dài, dù đã được tăng cường thêm nhân viên cashiers mà vẫn phải đứng chờ cả buổi. Năm nay hình như thiên hạ tiêu tiền hơi nhiều. Cũng mừng, như thế chứng tỏ nền kinh tế Mỹ bắt đầu thịnh hưng nên người ta bớt “thắt lưng buộc bụng”. 

Tôi cũng chen chúc trong đám người đứng sắp hàng trả tiền ở tiệm “Toy R Us” với 1 xe đầy nhóc đồ chơi và quần áo. Tôi rất thích đi mua quà cho trẻ con vào những ngày Lễ, cứ nhìn những món quà cho trẻ mà vui. Nhớ lại khi xưa nơi quê nhà, lúc còn nhỏ … Chúng tôi làm gì gì có những con búp bê biết nhắm mở mắt, lại còn biết hát, mấp máy đôi môi xinh xắn tạo ra những âm thanh từ các bài hát trẻ thơ thật dễ thương này. Ngày tôi còn bé, chị em tôi đều phải chơi chung với nhau 1 con búp bê bằng bông duy nhất do một ông bạn người Pháp của Ba tôi tặng chị em tôi. 

Riêng quà Noel của Ba Mẹ cho chúng tôi toàn là những quyển sách, cây bút chì để tập vẽ, tập đồ chứ làm gì được tân tiến như bây giờ? Tôi thích nhất là mua quần áo cho các cháu ngoại 8 đứa. Và mỗi lần đi Christmas shopping là cực hình cho ông xã tui phải méo mặt ngồi chờ mấy tiếng đồng hồ, có khi chờ lâu đói bụng, chàng nổi quạu, cũng chen chúc vào tìm kiếm, lựa dùm các món quà cho các cháu bỏ vào xe cho nhanh. Nhưng Ông ngoại chả biết gì về quà cáp, quần áo, đồ chơi của trẻ con, mà lựa chọn? Gặp món gì bốc đại món đó, lúc xem lại toàn những thứ đắt tiền, mà lại không phải đúng món qùa chúng thích... Tôi lại mất công quay vào tìm món khác cho vừa túi tiền mình, chứ cứ theo ông ngoại này thì nhất định sẽ tiêu tùng mất cái check tiền hưu lấy gì mà cơm cháo? 

Hôm nay tôi đi shopping với bà chị.  Thênh thang như rồng gặp mây, tôi tha hồ thong thả lựa chọn…bốc lên, bỏ xuống một hơi thì đầy 1 xe đủ cho 8 đứa cháu ngoại, 5 trai + 3 gái. 

Tuy là người ngoại đạo, nhưng chúng tôi cũng đón mừng Lễ Noel như những gia đình Công Giáo. Ngày mới di cư vào Nam. Đêm Noel 25, Chị tôi lớn nhất nên dắt 1 đàn em 4 đứa lại thêm mấy đứa bạn cùng xóm theo chị tôi đến ngôi Thánh đường nhỏ ở trong Phi Trường, Biên Hòa xem Lễ. Chúng tôi cũng qùy nghe nhạc Thánh ca, nghe cha giảng đạo, vì không thuộc kinh nên chỉ biết chắp tay nghiêm chỉnh mà thôi. 

Sau buổi Lễ, một vị Linh Mục người Pháp cao to khoác ngoài 1 bộ áo đỏ giống áo của Ông Gìa Noel vác một bao thật to, bắt đầu đi từ trên xuống cuối nhà giảng để phát quà cho trẻ con. Chúng tôi mỗi đứa được một gói quà to tướng, ôm nặng ơi là nặng. Về nhà mở quà ra thì: Ôi chao! Thích thú làm sao!… nào bánh, kẹo, vớ, nón, khăn quàng và vui sướng nhất là được 1 con búp bê bằng nhựa vừa tay ôm biết nhắm / mở mắt nữa, con búp bê có mái tóc vàng óc mượt như tóc các nàng công chúa thường xem trong chuyện cổ tích " Bạch Tuyết & 7 Chú Lùn, Cô Bé Lọ Lem”, v.v.”. Tôi mê tít ôm con búp bê không rời, chê bánh kẹo. Nhưng được một lúc thì nghe cô em kế tôi đang khóc thút thít. Mẹ hỏi thì nó đưa gói quà màu xanh vừa nhận được, trong đó không có búp bê mà lại là 1 bộ xe hơi (ba mẹ tôi chỉ có 5 đứa con gái, vì thèm con trai, nên đã cắt tóc ngắn và cho cô em kế tôi ăn mặc giống như con trai) vì thế mà khi Ông già Noel đưa gói quà mầu hồng cho con gái thì em tôi lại phải nhận gói màu xanh nên nó phụng phịu.  Mẹ nhìn sang thấy tôi đang âu yếm ôm con búp bê tóc vàng bèn bảo: 

-         Oanh lớn rồi, nhường cho em, con chơi con búp bê bông cũ, rồi lại cả xe nữa có cả hai thứ càng tốt. Em bé, con nhường nó một tí. 

Tôi tức lắm, tôi cũng chỉ mới 8 tuổi chứ lớn đâu mà lớn? Tôi không thèm xe hơi. Nhưng không dám cãi mẹ, sợ bị mắng là “Con Hư”. Thường ngày, ba mẹ tôi hay răn dạy “Chị em phải nhường nhịn lẫn nhau”. Tôi ở giữa chị và các em nên luôn luôn chịu thua thiệt, vừa nhịn chị, lại còn phải nhường em nữa.Tôi hậm hực đưa con búp bê cho cô em gái, mà lòng không vui tí nào. 

Buồn bã, tôi ôm con búp bê bông đã tuột chỉ cũ nát ra sân, lủi thủi ngồi một mình dưới gốc cây bông gòn, tủi thân, tôi đang thút thít, thì thằng bạn cùng trang lứa với tôi ở nhà bên cạnh chạy đến, thấy tôi khóc nó hỏi chuyện, khi biết nguyên do, nó chạy về, một lúc sau đem ra cho tôi con búp bê cũng giống như con búp bê của tôi vừa bị mất vào tay cô em gái. Tôi lắc đầu không dám nhận, chỉ sợ nó giựt búp bê của em gái nó cho tôi, như hiểu ý tôi nó bảo: 

-         Lấy đi. Không phải tao lấy búp bê của cái Quy đâu của tao đấy. Ông già Noel phát quà đến phiên tao thì hết phần quà con trai, thấy ông ngần ngại không muốn đưa gói quà màu hồng, nên tao gật đầu lấy đại định đem về cho cái Quy 2 phần, còn hơn là chả có gì, nên ông cho tao đấy.  

Tôi mừng quá, chạy tót vào nhà lôi ra đống xe hơi đổi cho thằng bạn hàng xóm. Thế là Noel năm đó, tôi được cả 2 con búp bê, 1 con cũ và một con vừa đổi được. 

Rồi, thời gian qua mau, tuổi ấu thơ không còn nữa. Những đêm Noel đi lãnh quà bây giờ chỉ còn là những kỷ niệm đáng yêu trong ký ức. Sang đây, mỗi khi gặp lại người bạn cũ năm xưa, vẫn nghe anh chàng nhắc hoài về con búp bê ngày nào.... 

Khi vào tuổi biết e thẹn không còn mê búp bê nữa....thì những đêm Noel lại là những đêm thướt tha trong tà áo dài theo bạn đi xem Lễ nửa đêm ở Nhà Thờ Khiết Tâm, rồi về nhà bạn ăn reveillon, và lớn dần theo thời gian, đêm Noel vẫn là những đêm đẹp, nhung nhớ và nhiều kỷ niệm in sâu cho mãi đến bây giờ. Nhớ hoài những mùa Noel lành lạnh khoác áo len mỏng cùng bạn đi dưới màn đêm đầy ánh sao lung linh, chân ngượng ngùng cuống quýt vì nghe có những bước nhẹ theo sau. Văng vẳng đâu đầy âm vang “Bài Thánh Ca Buồn” vẫn còn ghi sâu mãi trong lòng tôi... 

Hôm nay, ngồi gói những món quà nho nhỏ cho 8 đứa cháu ngoại, lòng thấy lâng lâng ngập tràn kỷ niệm, nghĩ đến niềm vui của các cháu khi mở quà mà Bà vui lây, và cũng không khỏi xót xa khi nghĩ đến những trẻ con ở các miền quê hẻo lánh, nơi quê nghèo, chẳng biết có được hạnh phúc đầy đủ như các cháu của tôi ở đây không? 

Xem TV, đọc tin tức thấy VN đang tưng bừng đón Noel mà hình như Noel ở VN bây giờ là dịp cho người lớn quà cáp, mừng nhau hơn là Mừng Chúa Giáng Sinh và cũng không còn là niềm vui của trẻ con nhận quà từ Ông Già Noel nữa mà là của người lớn tặng nhau để trao đổi lợi lộc... Càng nghĩ càng ngậm ngùi, xót xa cho đất nước trong thời nhiễu nhương, xa hoa tạm bợ… 

Nhân mùa Noel, 2014. Gia đình Kiều Oanh xin chân thành gửi lời kính chúc đến quý vị trưởng thượng, quý Thầy cô, đồng hương, cùng các bạn hữu vui đón một mùa Noel an bình, thịnh vượng, một năm mới (2015) luôn luôn được dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý.

 

Kiều Oanh, Virginia

Merry Christmas 2014 & Happy New Year (2015)

 

Kính mời qúy vị thưởng thức nhạc Noel...

 

 

 

 

 

  
blank

  

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Hai 2015(Xem: 6682)
Cái chết của người bạn thân thiết là sự đoạn tuyệt đột ngột với quá khứ của mình. Chúng ta không những mất một sự hiện diện mà còn mất cả một phần của cuộc sống
04 Tháng Hai 2015(Xem: 7855)
Tôi chỉ là một bông hoa dại được hội AHBH đem vào vườn hoa văn nghệ và ươm phân, tưới nước.
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 7038)
mong chị hãy thanh thản bước về miền tây phương cực lạc
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 7335)
Cám ơn tác giả Nguyễn Thị Thêm đã cho tôi và những đồng hương độc giả BH thưởng thức một bài thơ hay, đầy ý nghĩa và chứa chan tình tự quê hương.
17 Tháng Giêng 2015(Xem: 7534)
những kỹ niệm, những tình cảm mến thương với chị Chu Diệu Thi, chị Lương Thị Sao bỗng chốc không cầm được nước mắt…
15 Tháng Giêng 2015(Xem: 6856)
Trong khi những cơn gió Bấc cứ thi nhau thổi phà qua căn nhà trống trước, trống sau đem thêm những cơn lạnh thấu da.
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 5797)
Trong không gian êm tịnh, tôi trở về với cái tôi. Chung quanh sự vật cố hữu quen thuộc như muốn nói lên điều tự khoái…
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 7643)
cho một thi sĩ đã ra đi, nhưng lời thơ còn ở lại và vẫn chứa đựng mênh mang năm tháng cuộc đời .
13 Tháng Giêng 2015(Xem: 7144)
Tiển người đi. Trả lại buồn phiền những ai bi
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 7571)
Sáng ngày 1-5, tôi bước ra khỏi bịnh xá, đứng trên Quốc lộ 4 nhìn về hướng Cần Thơ thấy mặt trời lên đỏ rực, báo hiệu một ngày mới
10 Tháng Giêng 2015(Xem: 7367)
Phong bao tuy nhỏ nhưng mang một ý nghĩ to lớn là người Việt mình độc lập trong đời sống, trong tư tưởng cũng như phong tục tập quán.
05 Tháng Giêng 2015(Xem: 11187)
Nhìn lại, mái tóc đã pha muối tiêu. Tình cảm vẫn như ngày xưa. Xin cám ơn cuộc đời.Một ngày vui qua mau.
01 Tháng Giêng 2015(Xem: 7118)
Tôi thấy mình quá đầy đủ và hạnh phúc. Xin chia sẻ niềm hạnh phúc này đến tất cả các bạn.
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 8066)
Thưởng thức lại ca khúc “Lời Con Xin Chúa” không phải để khơi lên “đống tro tàn tang tóc”, mà để cảm thông với những con người đã và đang chịu đau khổ
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7188)
merry Christmas and happy New Yeara
21 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 10630)
Lòng bồi hồi xúc động nhớ những ngày vui hồn nhiên của một cô gái nhà quê lên tỉnh học
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6205)
Cám ơn các thân hữu, bạn bè gần xa đã đọc những tâm tình của tui trong năm qua và luôn yêu thương, khuyến khích.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7251)
Giữa hai người yêu nhau mà người con gái vì một chuyện gì đó nhỏ lệ thì người con trai lại hốt hoảng lo âu
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6813)
Nhìn ra cái đẹp trong những giọt nước mắt và tìm cách lau đi mới thật sự là một con người hiểu đúng nghĩa của tình yêu.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 8554)
Thu còn đem tình yêu đến cho đôi lứa yêu thương, và niềm vui đến cho mọi người.
06 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7177)
Tôi nghĩ đó là "Điệu nhảy của yêu thương." xin chia sẻ cùng các bạn.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7881)
Đây là một xóm đèo heo hút gió, nhưng người dân ở đây vẫn thường thấy người ở thành thị, những người đi săn, thỉnh thoảng ghé qua đó để xin vài tô nước
24 Tháng Mười Một 2014(Xem: 7718)
Nhà nông còn mượn Thanksgiving làm dịp ăn mừng mùa gặt hái đã xong, thu hoạch tốt và tạ ơn Thượng Đế đã ban ơn lành đến mọi người
23 Tháng Mười Một 2014(Xem: 9021)
Chúng tôi mong, Thầy Phạm Đức Bảo còn nhiều lần nhận thêm những lời chúc Thượng Thọ của những cựu học sinh Ngô Quyền năm cũ…
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 8661)
Trở lại Sài Gòn, những buổi chiều trong quán nước mở trang báo ra đọc thấy tên bạn bè mấy người trên trang cáo phó chết trận cao nguyên.
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 8794)
Cám ơn bạn bè gần xa đã cùng tôi san sẻ bao nhiêu vui buồn tâm sự. Cám ơn, cám ơn nhiều lắm.
20 Tháng Mười Một 2014(Xem: 8088)
Thời "Áo Trắng" dễ thương đã qua, nhân gom nhặt được vài bức ảnh tôi còn cất giữ làm thành youtube "Tiếng Hát Học Trò". Xin kính gửi đến Thầy cô và các bạn Ngô Quyền cùng xem cho vui....
16 Tháng Mười Một 2014(Xem: 7341)
Dòng sông nào cũng về biển cả. Cuộc đời của mỗi con người rồi cũng kết thúc.
08 Tháng Mười Một 2014(Xem: 7753)
Những lời thơ nồng nàn, chan chứa làm cho người đọc mường tượng đến một tình yêu vô bờ.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 6657)
Nhìn lại cuộc đời lưu lạc của chính mình, tôi thấy cái chết của Trâm như xa hơn trong thời gian, không gian và tâm cảm.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 7305)
Dường như tuổi càng cao, sức càng yếu thì tình yêu trường cũ trò xưa lại càng thấm đẫm mãnh liệt trong trái tim thầy hiệu trưởng.
30 Tháng Mười 2014(Xem: 8691)
Hãy vui cùng với các cháu và hãy bảo vệ các cháu để tuổi thơ chúng có những kỷ niệm đẹp trong tuổi ấu thơ.
26 Tháng Mười 2014(Xem: 7005)
Tôi đến đấy cũng chỉ muốn tìm lại chút kỷ niệm để cảm thấy như chú vẫn còn quanh đây.
24 Tháng Mười 2014(Xem: 7648)
Mời các bạn thưởng thức hình ảnh thu vàng rất đẹp với tiếng hát Lệ Thu trong bản nhạc " Chiếc lá Thu phai"
22 Tháng Mười 2014(Xem: 7863)
nhưng vẫn còn tiếng dương cầm đọng lại trong bài hát kỷ niệm mỗi khi chợt nhớ về hắn.
18 Tháng Mười 2014(Xem: 6641)
Mẹ tôi bảo rằng tôi cũng có thể làm điều này ngay tại Hoa Kỳ, điều mà tôi đã và đang làm
17 Tháng Mười 2014(Xem: 6718)
Chuyện của em là một câu chuyện não lòng. Tôi không thể nói tên em ra vì đó là niềm riêng sâu kín.
11 Tháng Mười 2014(Xem: 9129)
Cổng trường Ngô Quyền cơ hồ vắng lặng, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào. Thầy và trò cùng khóc…
04 Tháng Mười 2014(Xem: 7650)
Nhưng ít nhất nó cũng có một thời gian tỏa hương thơm và làm đẹp cho đời.
23 Tháng Chín 2014(Xem: 7540)
Giờ này thầy đã không còn gì ngoài mớ tro tàn. Câu hỏi 'Tại sao ta đến chốn này?"
23 Tháng Chín 2014(Xem: 8219)
nương áng mây trời gửi đến ''Người đi trên mây'' những lời chưa nói hết thay cho lòng tri ân và thương tiếc vô vàn.
21 Tháng Chín 2014(Xem: 7686)
Thương em thắt cả ruột gan Nhưng thôi nhẹ gánh thiên đàng em đi.
21 Tháng Chín 2014(Xem: 7167)
để Bùi Phương cùng tôi hiên ngang ca lại khúc hát quân hành.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 6543)
Là một nhà giáo suốt mười bốn năm từ Trung học Ngô Quyền sang Trung học Pétrus Ký, chấm không biết bao nhiêu bài, anh biết phần kết luận là quan trọng nhất.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 6425)
Nguyện hương linh Thầy được phiêu diêu về nơi thanh tịnh.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 6850)
Ước gì tôi có thể bơi ngược dòng thời gian để trở về một bến bờ tĩnh lặng, không còn thương cảm trước cảnh đời chia lìa bất tận
17 Tháng Chín 2014(Xem: 6486)
Sự yêu thích làm việc, tiếng gọi của tờ báo khiến bạn không thấy sự hành hạ thể xác của bệnh
14 Tháng Chín 2014(Xem: 7388)
Tôi không muốn gọi Nguyễn Xuân Hoàng là nhà văn lớn. Nhưng tôi tin một số truyện của anh, đặc biệt là truyện ngắn, sẽ còn được đọc và đọc lại. Lâu dài.
31 Tháng Tám 2014(Xem: 10808)
Nhưng chồng tui quả thật cho tui cái mùi mà mỗi khi nhớ, chỉ có cái áo lính của chồng,
30 Tháng Tám 2014(Xem: 8290)
Theo lời các anh chị kể lại, thì mấy các tiệc “ Hậu – Tiền ” này mới thực sự “ ngộ ” thiệt ngộ!...