7:33 SA
Thứ Sáu
12
Tháng Mười Hai
2025

Thơ Kim Tuấn và “Anh Cho Em Mùa Xuân”- KIỀU OANH TRỊNH

09 Tháng Ba 20158:14 CH(Xem: 14210)

Thơ Kim Tuấn và “Anh Cho Em Mùa Xuân”

 MAIVANG

 Tôi rất thích đọc thơ Kim Tuấn. Ngày còn đi học, được một người bạn cho xem 1 tập thơ, trong đó tôi bắt gặp được nhiều bài thơ của thi sĩ Kim Tuấn, mở vài trang đầu là tôi đã say mê thơ của ông, nên mượn về nhà ngồi cặm cụi chép lại từ bài vào trong một quyển vở kẻ ô chữ, tôi nắn nón từng lời thơ, từng chữ hoa, gò cho nét chữ thật tròn, thẳng hàng bằng ngòi viết pilot và còn dùng mực tím cho nổi bật trên trang giấy trắng. Vì không biết vẽ nên tôi ép xéo xéo vào những cánh lá “trắc bách diệp” và hoa pansy khô màu tím cho thêm phần thơ mộng. Thế là tôi có được một tập thơ gồm những bài thơ của nhà thơ Kim Tuấn với nhiều thể loại, đa số thơ của ông thường là những bài thơ năm chữ và chứa đầy ý nghĩa rất hay. Ông không những là nhà thơ, nhà văn, nhà giáo, mà hình như còn là một phóng viên chiến trường.

 

Thơ của ông được thể hiện qua nhiều đề tài, Ông ca tụng thiên nhiên với màu sắc hiền hòa, cảnh đẹp, trữ tình của làng quê. Qua bài thơ “Với Long Xuyên”, ta mường tượng đến cảnh nước ngập cánh đồng, vun đầy phù sa trong “mùa nước nổi”, văng vẳng cuối thôn tiếng gà gáy trên đầu ngọn tre thưa thớt, dưới sông, sóng chập chờn đưa con thuyền bềnh bồng, mênh mông theo làn nước cuộn, thoang thoảng xa xa bài ca vọng cổ não nề, buồn bã chia tay…

 

Ngập đồng sóng dạt phù sa

Mùa này nước nổi trời oà cơn mưa

Tiếng gà gáy ngọn tre thưa

Mênh mông sóng gọi thuyền đưa ai về

 

Trăm năm tiếng hát não nề

Trăm câu vọng cổ xuống xề bi thương

Thả hồn mây lạc tha phương

Thả đời ta lạc cuối đường phiêu du

 

Chạnh lòng chiếc lá mùa thu

Con sông giờ đã xa mù khói mây

Tiếng đàn ai đó quanh đây

Chén nâng bạn tiễn cuối ngày lênh đênh

 

Về tình yêu, Ông viết rất nhiều bài thơ tình vô cùng lãng mạn. Nói đến cuộc chia tay của đôi tình nhân vào “Chiều Mưa Bay” ở sân ga nhỏ, tiễn biệt nhau, chỉ biết nhìn mà không dám nói, sợ sẽ nhạt nhòa, tan vỡ. Chỉ đành cầm tay nhau, ngậm ngùi nhìn người yêu cúi mặt không thốt thành lời. Bài thơ “Chiều Mưa Bay” đã được một nhạc sĩ (không nhớ tên) phổ thành bài hát “Ga Nhỏ Chiều Mưa Bay”…

 

Sân ga chiều mưa bay

Nhìn em không dám nói

Nhìn em không dám nói

 

Tình riêng dìu nhau sầu

Cầm tay em giá lạnh

Sân ga chiều mưa mau

 

Trời không thương hai đứa

Mưa giăng mờ chuyến tàu

Làm sao anh cúi mặt

Làm sao còn thấy nhau

 

Em ơi trời giá lạnh

Mưa giăng mờ chuyến tàu

Đèn thắp buồn ga nhỏ

Biết bao giờ thấy nhau

 

Kèn trầm run tiếng thở

Chiều đưa em lên tàu

Mưa sao bằng nước mắt

Em khóc chiều hôm nay

 

Tàu đi người ở lại

Buồn rưng rưng phương này

Tàu đi sầu để lại 
Ga nhỏ còn mưa bay

 

Kim Tuấn là thi sĩ có thơ được phổ nhạc nhiều nhất, trong đó có 2 bài rất nổi tiếng mà hầu hết đều được mọi người ưa thích, đó là bài “Kỷ Niệm” được nhạc sĩ Y Vân phổ nhạc với tựa đề “Những Bước Chân Âm Thầm”… Từng bước từng bước thầm, ghi lại kỷ niệm của một mối tình-hai người tuổi trẻ thường sánh bước bên nhau qua làn tuyết trắng giữa rặng thông già trên vùng cao nguyên đất lạnh để rồi khi chia xa, chỉ còn lại nhớ thương và tiếc nuối.

 

Kỷ Niệm

Hoa vông rừng tuyết trắng

Rặng thông già lặng câm

Hai đứa nhiều nuối tiếc

Sương mù giăng mấy đồi

Tay đan đầy kỷ niệm

Mưa giữa mùa tháng năm

Dật dờ cơn gió thổi

Một tháng không trăng rằm

Mây núi ôm trời thấp

Giá rét về căm căm

Cao nguyên mù đất đỏ

Từng bước từng bước thầm

Cúi đầu in dấu mỏi

Tuổi trẻ buồn lặng câm

Núi nghiêng đầu thủ thỉ

Từng bước từng bước thầm

Hoa vông rừng tuyết trắng

Tuổi trẻ buồn lặng câm

Víu hồn hoang cỏ dại

 

Và rồi khi Xuân về, ông sáng tác “Nụ hoa vàng cho em” một bài thơ trữ tình, nên thơ, lồng trong tình yêu đôi lứa với những cảnh đẹp của một mùa Xuân mới sang, có đóa hoa vàng chớm nở, có tình yêu nhen nhúm, và một cảnh thanh bình êm ả của nắng, hoa, chim hót rộn ràng chào Xuân sang, trên cánh đồng xanh bát ngát thấp thoáng cánh diều bay chợp chờn, vẳng xa tiếng chuông chùa vang vọng, nắng chiều tan dần vào bóng núi, một buổi chiều Xuân có Me già tóc trắng, nghe vọng đâu đây từng câu hò, nhìn vầng trăng hiện ra sau liếp dừa, và đã trao nhau nụ hoa vàng chớm nở vào một chiều Đông đầy nhung nhớ.

 

Nụ Hoa Vàng Cho Em 

Anh cho em mùa xuân

Nụ hoa vàng mới nở

Chiều đông nào nhung nhớ

Đường lao xao lá đầy

Chân bước mòn vỉa phố

Mắt buồn vin ngọn cây

Anh cho em mùa xuân

Mùa xuân này tất cả

Lộc non vừa trẩy lá

Thơ còn thương cõi đời

Con chim mừng ríu rít

Vui khói chiều chơi vơi

Đất mẹ gầy cỏ lúa

Đồng ta xanh mấy mùa

Con trâu từ đồng cỏ

Giục mỏ về rộn khua

Ngoài đê diều thẳng cánh

Trong xóm vang chuông chùa

Chiều in vào bóng núi

Câu hát hò vẳng đưa

Tóc mẹ gìa mây bạc

Trăng chờ sau liếp dừa

Con sông dài mấy nhánh

Cát trắng bờ quê xưa...

Anh cho em mùa xuân

Bàn tay thơm sữa ngọt

Giải đất hiền chim hót

Người yêu nhau trọn đời

Mái nhà ai mới lợp

Trẻ đùa vui nơi nơi

Hết buồn mưa phố nhỏ

Hẹn cho nhau cuộc đời

Khi hoa vàng sắp nở

Trời sắp sang mùa xuân

Anh cho em tất cả

Tình yêu non nước này

Bài thơ còn xao xuyến

Nắng vàng trên ngọn cây

 

Ông đã vĩnh viễn ra đi vào Mùa Thu 2003, để lại cho đời nhiều bài thơ hay, trong đó có những bài được các nhạc sĩ mến mộ phổ thành những ca khúc dịu dàng mà mỗi lần nghe là buồn mang mác, nhớ về người thi sĩ có nhiều biệt tài... “Nhà Thơ Kim Tuấn”. 

Và rồi, cứ mỗi độ Xuân về, khắp nơi đều vang lên bài hát “Anh Cho Em mùa Xuân” tức “Nụ Hoa Vàng Ngày Xuân” của Kim Tuấn được nhạc sĩ Nguyễn Hiền phổ nhạc với điệu tango vui tươi, nhộn nhịp, càng nghe càng ấm lòng—một bài thơ Xuân phổ nhạc thật hay, rất thích hợp khi mùa Xuân đến. Mời quý vị cùng thưởng thức liên khúc mừng Xuân—“Anh Cho Em Mùa Xuân” (Nguyễn Hiền) và “Đẹp Giấc Mơ Hoa” (Hoàng Trọng) qua tiếng hát Khánh Ly, để đón mừng mùa Xuân sắp sửa về trên nước Mỹ vào ngày March 21...

 

Kiều Oanh, Virginia

Spring 2015

 

 

*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới
và bấm vào ô vuông ở cuối khung góc phải (Full screen) để mở lớn màn ảnh
Anh cho em mùa Xuân & Đẹp Giấc Mơ Hoa - Khánh Ly trình bày
Kiều Oanh Trịnh thực hiện youtube

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Ba 2011(Xem: 24117)
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất mà các nhà địa lý Tàu cho là có long mạch, mà long huyệt nằm ngay tại cái dốc cao vút ngay tại núi Châu Thới, vì vậy nhà triệu phú người Tàu tên Hỏa chôn nơi đây, cái tên dốc chú Hỏa có từ lúc đó
03 Tháng Ba 2011(Xem: 23386)
tôi rất vinh dự đã từng là cựu học sinh trường Tiểu Học NGUYỄN DU, Biên Hòa, có truyền thống tốt đẹp lâu đời và là một trong những ngôi trường đầu tiên của quê hương chúng ta, có lịch sử gắn bó với trường Trung Học NGÔ QUYỀN.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 22202)
Bao nhiêu năm trôi qua, không còn được ăn Tết Việt Nam đúng nghĩa, mỗi độ Tết Nguyên đán , tôi vẫn ăn Tết bằng ký ức. Trong một khoảnh khắc sống bằng trí tưởng, ngày Tết vẫn còn nguyên vị ngọt ngào của bánh mứt, vẻ êm đềm của thời thơ dại.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 22572)
Búp ơi! Em biết không chỉ cần ba mươi giây thôi vị Nguyên thủ Quốc gia tuyên bố đầu hàng đã làm thay đổi vận mệnh của một đất nước, chôn vùi cả một dân tộc trong đau thương tủi nhục, huống hồ chi từ đây cho đến giờ xổ số, em còn cả bốn năm tiếng đồng hồ thì sự hy vọng thay đổi cuộc đời em đâu phải là không thể xảy ra phải không Búp?!
10 Tháng Hai 2011(Xem: 21769)
Anh cố tìm giấc ngủ, mấy đêm trước anh còn đi vào giấc ngủ với bao nhiêu là hình ảnh vui tươi, tuyệt vời của ngày Tết Việt Nam. Vậy mà đêm nay những hình ảnh đẹp đẽ ấy biến đi đâu hết? Anh mong sao sáng mai thức dậy, đọc báo thấy tin chính quyền Việt Nam vừa… ra lệnh cấm không cho Việt Kiều về quê ăn Tết nữa. Chắc lòng anh sẽ…vui như Tết. Khỏi phải đi đâu cả.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 22902)
Tôi đã xa Tổ Quốc nhiều năm. Thời gian không dài nhưng cũng đủ để nhớ, quên nhưng không thể xóa mùi hương có được từ những năm tháng cũ. Làm sao quên được mùi sữa Mẹ tinh khôi những ngày chưa lớn, mùi bùn trong đầm sen cuối làng thân thiết, mùi hương hoa cỏ lẫn trong sương sớm vào mùa Hạ ấm nồng
30 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 24399)
"Cô ấy đã cho tôi sự sống, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành cuối đời tôi để chăm sóc cô ấy" Anh dắt tay chị đi, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười toại nguyện, một mối tình đẹp như những áng mây chiều êm ả trôi lờ lững ở cuối lưng trời…
29 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 23509)
Sau một đêm khó ngủ, tôi nghĩ đến lời hứa con cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng,sẽ kể về câu chuyện có thật này. Một bí ẩn cuả Tâm Linh, đối với tôi thật vô cùng khó giải thích. Trân trọng mời quý vị cùng xem. Và gọi là chút tình với hương linh người tử sĩ.
08 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 22160)
Khi gió muà Đông Bắc phả hơi giá lạnh lùng vào mảnh vườn hiu hắt, đầu tháng Mười Hai của mỗi năm, là tôi lại chạnh nhớ đến những mùa Giáng Sinh ngày thơ ấu. Lạ một điều là trong đáy lòng tôi bỗng ấm lại,
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 23735)
Một câu chuyện gần gũi với đời sống hiện tại, dù biết phải “ an cư mới lạc nghiệp”, nhưng vẫn phải “liệu cơm gắp mắm” mới khỏi cảnh dở khóc dở cười khi mua một cái nhà vượt quá tầm tay.
11 Tháng Mười 2010(Xem: 22907)
Chị rất đau khổ, lặng lẽ trở về nhà. Chị nhất định không kể câu chuyện cho mẹ chồng biết, cũng như bất cứ ai.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 21824)
Tôi không có đập đìa gì hết. Tôi chỉ là một người trở về từ trại tù cải tạo với tài sản duy nhất và quý giá nhất là một cô vợ chung thủy và ba đứa con ngoan. Tôi gốc gác Biên Hòa, ngày xưa làm việc ở chi khu Long Toàn này, bị một cô nữ sinh tên là Bé Năm, nhà ở gần đó, trói cổ nên đã nhận nơi nầy làm quê hương!
04 Tháng Mười 2010(Xem: 22221)
Cái nhớ của tôi lập lại nhiều lần vào những thời điểm khác nhau. Nhớ Biên Hòa là điều có thật, hay nói cách khác là không giả dối chút nào.Không biết đêm nay tôi còn thao thức và trăn trở với nỗi nhớ Biên Hòa hay không?