2:56 CH
Thứ Sáu
22
Tháng Mười
2021

CHUYỆN TÌNH BUỒN - Kiều Oanh Trịnh

29 Tháng Ba 20156:21 SA(Xem: 6781)

“Gửi Người Em Gái”

Chuyện Tình Buồn

 GUINGUOI

Cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân nồng

Rừng đào phong kín cánh mong manh hé hoa lòng

Hà Nội chờ đón Tết, hoa chen người đi, liễu rũ mà chi

Đêm tân xuân, hồ Gươm như say mê

Chuông reo ngân, Ngọc Sơn sao uy nghi

Đường phố vắng bóng đèn

Chạnh lòng tôi nhớ tới người em

 

Đó là lời của bài hát “Gửi Người Em Gái Miền Nam”--Một bài hát trữ tình của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn, diễn tả cảm xúc của tác giả, nói về chuyện tình ly tan giữa đôi tình nhân trong thời chia đôi đất nước (1954), vì hoàn cảnh mà phải phân tán, người con gái lưu lạc về Miền Nam để lại nỗi nhớ xót xa cho người yêu còn ở lại Hà Nội. Ca sĩ đầu tiên thực hiện bài hát nguyên thủy này là ca sĩ Ngọc Bảo, nhưng qua thời gian biến chuyển, bài hát đã bị cắt xén sửa chữa lại. Khi vào đến miền Nam thì được giới thiệu với tựa đề là “Gửi Người Em Gái”. Tác giả mô tả một chuyện tình rất đẹp nhưng cũng đớn đau khi nghĩ đến người yêu bé nhỏ phải đón Xuân nơi xứ xa, chung quanh không người thân thuộc, mà lòng thì sầu nhớ người yêu còn kẹt lại Hà Thành.

 

Xuân năm nay, đường đêm Catinat

Hoa mai rơi, rủ nhau nơi phương xa

Dần trắng xóa mặt đường

Một người em gái nhớ người thương

 

Vì hoàn cảnh chia đôi đất nước, nhiều gia đình bị phân tán, kẻ ở, người đi, một lần di tản là một lần mất mát. Tác giả mất người yêu cũng trong cuộc phân kỳ này, nên đã khởi động tâm tình và ông sáng tác bài hát này vào năm 1956 khi hai miền Nam Bắc bị chia cắt (1954). Tình yêu tách rời. Ông buồn thương, ngậm ngùi bày tỏ:

 

Nhưng... một sớm mùa thu, giữa chân trời xanh ngắt

Nàng đi... gót hài xanh. Người đi trong dạ sao đành

Đường quên lối cũ ân tình... nghĩa xưa

Rồi từ ngày ấy nước sông ngăn cách đôi lòng

Thuyền tình vỡ lỡ bến cô đơn không ai ngờ

Tình nghèo xa cách mãi, em tôi đành ôm mối sầu mà đi

 

Cuộc chia ly nào cũng đau khổ và tiếc nuối. Ra đi là hết, biết đến bao giờ trở lại. 1954 Cầu Hiền Lương đã chia đôi đất nước. Người người kiếm đường di tản, bỏ làng quê vào miền Nam tìm Tự Do. Kẻ ở, người đi mang theo nhiều cay đắng, xót xa. Tác giã đau đớn nhìn người yêu ra đi mà ôm mối sầu thâm sâu tận đáy lòng...

 

Em tôi đi, màu son lên đôi môi

Khăn san bay, lả lơi trên hai vai

Nhìn xác pháo bên thềm

Gợi lòng tôi nhớ tới người em

 

21 năm sau ngày Hiệp Định Genève (1954)--thì miền Nam bị thảm cảnh Tháng Tư Đen (30-4-1975). Cộng Sản lại tràn vào xâm chiếm miền Nam Việt Nam, và một lần nữa dân chúng bôn ba trốn chạy. Người người bằng đủ mọi cách đành bỏ lại tất cả của cải để đi tìm Tự Do trong thập phần nguy hiểm, người may mắn thoát nạn đến được bến bờ tự do, một số kém may mắn thì bỏ mình dưới lòng biển sâu trong những chuyến tàu vượt biển, hay vùi thân ở những miền hoang dã, rừng thiêng nước độc, và hẳn nhiên, trong những cuộc di tản này đã có những gia đình tan tác, nhiều cuộc tình đổ vỡ, chia lìa.

Ngậm ngùi ngồi nhớ lại lần theo ba mẹ di cư vào Nam, tuy còn bé mà tôi cũng đã biết sụt sùi nhớ về Hà Nội xưa yêu dấu của tôi mà buồn. Hình ảnh một Hà Nội cổ kính của một thời tôi được sống yên lành bên ba mẹ, chị em, cùng bà con họ hàng, một Hà Nội thanh bình, an lạc với Hồ Gươm trữ tình, những phố phường nho nhỏ, tuy không đồ sộ, nhưng không xa hoa, náo nhiệt, ồn ào như bây giờ. Một Hà Nội mà trong trí óc non nớt của tôi ngày đó chỉ còn ghi lại một vài ký ức mong manh nhưng êm đềm và thanh thoát lắm. Hà Nội trước 1954 giờ còn đâu nữa?

Và rồi ngày vào Nam, với một Biên Hòa hiền lành, dòng Đồng Nai trong mát. Chiều chiều hay được Ba tôi chở ra Cầu Mát hứng gió sông êm đềm mát mẻ, đứng trên nhà thủy tạ nhìn dòng nước lăn tăn, sóng vỗ nhè nhẹ đưa đám hoa lục bình màu tim tím xuôi mãi về xa.

Một Biên Hòa đã nuôi tôi lớn trong vòng tay cha mẹ, hạnh phúc bên chị em, cùng bạn bè quý mến, mài đũng quần trên ghế nhà trường (Nguyễn Du & Ngô Quyền). Nơi đây Ba mẹ tôi đã lập nghiệp để nuôi dạy chị em tôi lớn lên thật êm ả, vô tư… Ôi! Biết bao nhiêu kỷ niệm đẹp của tình quê hương và gia đình ... Ngày đó thanh bình biết bao!

Cũng tại biến cố Tháng Tư Đen. Đau thương lại tràn về miền Nam thân yêu, thế là lại thêm những cuộc di tản, đổ vỡ, chia lìa. Người đi, kẻ ở, tiếc nuối ngóng chờ … xót xa như cuộc tình của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn và người yêu thuở trước.

Thảm cảnh chiến tranh không làm sao quên được … mời quý vị cùng thưởng thức sáng tác “Gửi Người em Gái” của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn qua tiếng hát trầm ấm của ca sĩ Anh Dũng như một lời gửi gấm đau thương trong hoàn cảnh nhiễu nhương khi quê hương xưa đã không còn như cũ nữa…

 

Kiều Oanh, Virginia

03/27/2015


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Ba 2011(Xem: 17704)
Vì vậy, sáng nay khi bà Tâm gọi sang để nhắc Duyên lát trưa qua chở bà đi chợ Việt Nam mua thức ăn, tiện thể xin quyển lịch “Tam Tông Miếu” (loại lịch bóc từng tờ) để bà coi ngày giờ, kiêng cữ cho cả năm, Duyên đã cười vang trong phone và nói với mẹ rằng: ”Má ơi, cái duyên “Tam Hạp”
08 Tháng Ba 2011(Xem: 16531)
Bố mẹ tôi người Bắc, di cư vào Nam lại sống trong khu xóm toàn người Bắc, nên tôi vẫn nguyên vẹn là con gái Bắc cả từ ăn nói đến cách sống ở đời.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 16249)
Mùng Hai Tết năm đó, cô Hai Lựa dẫn thằng Cu Tí về quê ăn Tết. Bất ngờ hay tin ông Cả Mẹo vừa mới qua đời. Tin như sét đánh ngang mày, mẹ con cô vội vàng chạy u về nhà ông Cả. Vừa bước chân vào nhà thì nắp quan tài cũng vừa đóng đinh khóa chặt lại
03 Tháng Ba 2011(Xem: 17335)
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất mà các nhà địa lý Tàu cho là có long mạch, mà long huyệt nằm ngay tại cái dốc cao vút ngay tại núi Châu Thới, vì vậy nhà triệu phú người Tàu tên Hỏa chôn nơi đây, cái tên dốc chú Hỏa có từ lúc đó
03 Tháng Ba 2011(Xem: 16963)
tôi rất vinh dự đã từng là cựu học sinh trường Tiểu Học NGUYỄN DU, Biên Hòa, có truyền thống tốt đẹp lâu đời và là một trong những ngôi trường đầu tiên của quê hương chúng ta, có lịch sử gắn bó với trường Trung Học NGÔ QUYỀN.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 16188)
Bao nhiêu năm trôi qua, không còn được ăn Tết Việt Nam đúng nghĩa, mỗi độ Tết Nguyên đán , tôi vẫn ăn Tết bằng ký ức. Trong một khoảnh khắc sống bằng trí tưởng, ngày Tết vẫn còn nguyên vị ngọt ngào của bánh mứt, vẻ êm đềm của thời thơ dại.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 16152)
Búp ơi! Em biết không chỉ cần ba mươi giây thôi vị Nguyên thủ Quốc gia tuyên bố đầu hàng đã làm thay đổi vận mệnh của một đất nước, chôn vùi cả một dân tộc trong đau thương tủi nhục, huống hồ chi từ đây cho đến giờ xổ số, em còn cả bốn năm tiếng đồng hồ thì sự hy vọng thay đổi cuộc đời em đâu phải là không thể xảy ra phải không Búp?!
10 Tháng Hai 2011(Xem: 15426)
Anh cố tìm giấc ngủ, mấy đêm trước anh còn đi vào giấc ngủ với bao nhiêu là hình ảnh vui tươi, tuyệt vời của ngày Tết Việt Nam. Vậy mà đêm nay những hình ảnh đẹp đẽ ấy biến đi đâu hết? Anh mong sao sáng mai thức dậy, đọc báo thấy tin chính quyền Việt Nam vừa… ra lệnh cấm không cho Việt Kiều về quê ăn Tết nữa. Chắc lòng anh sẽ…vui như Tết. Khỏi phải đi đâu cả.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 16149)
Tôi đã xa Tổ Quốc nhiều năm. Thời gian không dài nhưng cũng đủ để nhớ, quên nhưng không thể xóa mùi hương có được từ những năm tháng cũ. Làm sao quên được mùi sữa Mẹ tinh khôi những ngày chưa lớn, mùi bùn trong đầm sen cuối làng thân thiết, mùi hương hoa cỏ lẫn trong sương sớm vào mùa Hạ ấm nồng
30 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 17600)
"Cô ấy đã cho tôi sự sống, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành cuối đời tôi để chăm sóc cô ấy" Anh dắt tay chị đi, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười toại nguyện, một mối tình đẹp như những áng mây chiều êm ả trôi lờ lững ở cuối lưng trời…
29 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 17144)
Sau một đêm khó ngủ, tôi nghĩ đến lời hứa con cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng,sẽ kể về câu chuyện có thật này. Một bí ẩn cuả Tâm Linh, đối với tôi thật vô cùng khó giải thích. Trân trọng mời quý vị cùng xem. Và gọi là chút tình với hương linh người tử sĩ.
08 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15805)
Khi gió muà Đông Bắc phả hơi giá lạnh lùng vào mảnh vườn hiu hắt, đầu tháng Mười Hai của mỗi năm, là tôi lại chạnh nhớ đến những mùa Giáng Sinh ngày thơ ấu. Lạ một điều là trong đáy lòng tôi bỗng ấm lại,
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 16873)
Một câu chuyện gần gũi với đời sống hiện tại, dù biết phải “ an cư mới lạc nghiệp”, nhưng vẫn phải “liệu cơm gắp mắm” mới khỏi cảnh dở khóc dở cười khi mua một cái nhà vượt quá tầm tay.
11 Tháng Mười 2010(Xem: 16189)
Chị rất đau khổ, lặng lẽ trở về nhà. Chị nhất định không kể câu chuyện cho mẹ chồng biết, cũng như bất cứ ai.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 15380)
Tôi không có đập đìa gì hết. Tôi chỉ là một người trở về từ trại tù cải tạo với tài sản duy nhất và quý giá nhất là một cô vợ chung thủy và ba đứa con ngoan. Tôi gốc gác Biên Hòa, ngày xưa làm việc ở chi khu Long Toàn này, bị một cô nữ sinh tên là Bé Năm, nhà ở gần đó, trói cổ nên đã nhận nơi nầy làm quê hương!
04 Tháng Mười 2010(Xem: 16004)
Cái nhớ của tôi lập lại nhiều lần vào những thời điểm khác nhau. Nhớ Biên Hòa là điều có thật, hay nói cách khác là không giả dối chút nào.Không biết đêm nay tôi còn thao thức và trăn trở với nỗi nhớ Biên Hòa hay không?