11:02 SA
Thứ Sáu
15
Tháng Mười Một
2019

Ổ BÁNH MỈ BÌ - Hồ Thị Kim Trâm

10 Tháng Năm 201510:14 SA(Xem: 4758)

Ổ Bánh Mì Bì – Hồ Thị Kim Trâm

 banhmi

Giờ toán bắt đầu buổi học. Cô Kim Hoa từ tốn mở sổ sách. Cả lớp học cũng lục tục lôi sách vở ra khỏi cặp. Bỗng Châu quay qua Huyền nhăn nhó: “sao cặp mày hôi nước mắm quá vậy?” “Tiêu rồi! Ổ bánh mì bì của tao”. Huyền xanh mặt rên rỉ, vội lấy một xấp giấy nháp gói ổ bánh mì lại và để từng cuốn tập lên bàn, chăm chú ngó. Rất may chỉ một cuốn tập toán để ngoài cùng bị dính nước mắm thôi, (vì nó quen xếp sách vở theo thứ tự giờ học trước sau). Nhưng làm sao đây, cô Kim Hoa đang ngồi đó, chuẩn bị kêu trả bài rồi. Huyền lo lắng, cầu mong cô đừng chấm vô cái tên của nó... 

Sáng nay đi học trễ, Huyền mua đại ổ bánh mì bì cho vô cặp định giờ ra chơi sẽ ăn. Nó đã cẩn thận bỏ ổ bánh mì cùng ngăn đựng viết, vậy mà nước mắm cũng thấm ra tập. Lúc này Huyền không còn nghe bụng mình kêu lục bục vì đói mà chỉ nghe nhịp tim đập loạn xạ. Sợ quá, nó cúi xuống mở mấy trang vở dính nước mắm, chu miệng thổi phù phù... cho khô!!! Lan Hương quay qua: “mày thổi kiểu đó bay mùi lên tới cô luôn á, chi bằng im lặng cầu chúa cho qua con trăng này đi”. Huyền thôi không thổi nữa mà cầm cuốn vở phe phẩy dưới gầm bàn. 

- Cô kêu tên mày kìa. Châu hích vô tay Huyền.

- Hả? Tao hả? Huyền còn đang miệt mài quạt vở dưới gầm bàn giật mình đứng dậy.

- Em lên bảng giải bài toán này.

 Huyền nghe tiếng cô giáo lùng bùng bên lỗ tai, nó vừa chầm chậm bước đi vừa suy nghĩ phải nói gì với cô về vụ cuốn tập dơ. Nó muốn tin Lan Hương, cầu chúa biến cái lối đi nhỏ giữa 2 dãy bàn kéo dài bật tận, và cái bục kê bàn của cô “mất tích trên thị trường”. Nhưng thực tế là nó đã đứng trước bàn cô, hai tay trống trơn thừa thải.

 - Tập em đâu? Cô ngạc nhiên.

- Thưa cô em quên không đem theo. 

Huyền không muốn đưa cho cô cuốn vở dính nước mắm, rồi phải giải thích lý do nên trả lời liều mà đâu hiểu đó là lời nói láo.

 - Không điểm. Em về chỗ đi. 

Bình thường cô Kim Hoa rất nghiêm khắc, ít cười, hôm nay giọng cô còn cứng rắn hơn. Nghe vậy Huyền chực khóc: 

- Em xin lỗi cô, cô cho em giải bài tập này, ở nhà em có làm rồi. 

- Không được. Cô cương quyết nhìn Huyền, rồi quay lại sổ đầu bài gọi một cái tên khác. 

Tính bướng bỉnh của Huyền trỗi dậy, nó cố nhịn không cho nước mắt trào ra, lẳng lặng bước đi không nói thêm một lời. Bỗng nhiên nó thấy Lan Hương đứng lên, tay cầm cuốn vở của nó. 

- Thưa cô, Huyền có mang theo tập nhưng bạn ấy lỡ làm dơ nên sợ cô la. 

Rồi Lan Hương đi nhanh đến bàn cô. Nó mở đúng trang bài tập ở nhà và nói vừa đủ cô nghe: 

- Tập Huyền bị dính nước mắm rồi cô. 

Cô Kim Hoa nhìn qua, thấy bài giải toán rõ ràng dù bị nước làm ố bẩn. Nét mặt cô dịu lại: 

- Em về nhà viết lại cuốn tập khác lần sau đem cho tôi coi, bây giờ lên bảng giải bài 1 đi. 

Cô đọc lại đề toán và câu hỏi. Huyền như được bạn tiếp thêm năng lượng, nó vừa vẽ lên bảng vừa giải bài hình học trôi chảy như mới thuộc lòng. Xong nó bước xuống bục gỗ, mắt còn thoáng thấy cô thêm một vòng tròn bên trên số 0 hồi nãy trong sổ đầu bài. Cô trả lại vở cho Huyền. Nó biết là giờ toán kỳ tới phải có một quyển vở mới, đầy đủ bài từ trang thứ nhất mới mong cô đặt con số 8 vô đó. 

Sau vụ “xui mà hên” xảy ra, Huyền vẫn chưa chừa món bánh mì bì ưa thích, nó chỉ không bao giờ nhét thứ này vào cặp nữa. Nếu hôm đó không có Lan Hương, vị cứu tinh đã đứng ra giải nguy cho Huyền, và cô Kim Hoa khoan dung thì chắc nó ôm hận ổ bánh mì bì suốt đời. 

Mà cũng lạ, trong vô số loại bánh mì bày bán trên những chiếc xe đẩy quen thuộc, bánh mì bì rẻ tiền hơn bánh mì paté xíu mại, thịt xá xíu chả lụa, v..v... mà sao Huyền cứ ghiền nó thôi. Nói bì là món “bình dân” cũng không sai, vì nó đâu có bổ béo gì! Chỉ là da heo luộc xắt sợi, lác đác vài cọng thịt nạc dăm làm kiểng, trộn với thính (gạo rang xay nhuyễn) là ra món bì rồi. Nhưng đối với trẻ con thì bì thơm ngon đặc biệt. Nó đơn giản chỉ là một ổ bánh mì nóng giòn, bên trong bỏ bì (da heo), thêm đồ chua, và nước mắm chua ngọt là xong. À, thiếu nước mắm là mất đi 50% hương vị ngọt thơm của món bánh mì rồi đó. Quan trọng là bánh mì bì phải ăn ngay, để lâu nước mắm sẽ làm ruột bánh mì mềm nhũn mất ngon.

 

oOo

 

Lên đại học, đã có người yêu, nhưng Huyền vẫn thích bánh mì bì. Chàng của Huyền là vua ghét món này nên thường chê: 

- Bánh mì người ta ăn giòn như bánh mì ốp-la, bánh mì thịt mới ngon. Bánh mì gì mà chan thêm nước mắm không giống ai.

 Có khi chàng còn lắc đầu ra cái điều thương hại Huyền: 

- Ăn vậy hèn chi mà người nhỏ xíu ốm nhom. 

Những câu chọc quê tương tự Huyền chẳng bao giờ được nghe lại, vì chàng đã vĩnh biệt cuộc đời từ một ngày tháng 3 năm 75. Huyền cũng không tha thiết đến món ăn bình dân ưa thích của mình nữa. Nhớ chàng từng buổi sáng đi học sớm hay buổi chiều tan trường trễ, Huyền vẫn nghe rất rõ giọng nói thân quen: “bánh mì bì đây, bánh mì bì muôn năm”...

 

Hồ Thị Kim Trâm

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười Một 2015(Xem: 3774)
Một người làm việc nơi bệnh viện, chứng kiến nhiều trường hợp chết chóc đáng sợ và những cuộc phân ly tử biệt đau lòng.
24 Tháng Mười 2015(Xem: 5336)
em ước mơ mỗi ngày được gặp anh, nói với anh những lời nồng nàn yêu thương nhất.
24 Tháng Mười 2015(Xem: 3963)
chiến tranh bùng nổ tâm thâm độc.lịch sử ngàn năm lưu dấu thơ
18 Tháng Mười 2015(Xem: 3623)
Vĩnh biệt em trai của chị Hãy yên nghỉ vĩnh hằng.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 3895)
Mong các bạn để một chút thời gian suy nghĩ về ý kiến của tôi.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 4260)
Như tôi dùng dằng hoài, không buông tay kỹ niệm, nên thao thức hoài, đếm mưa...
04 Tháng Mười 2015(Xem: 4405)
Phải chuẩn bị chết như thế nào? Khi sống phải sống làm sao? Để lúc ra đi còn có được nhiều người thương mến
24 Tháng Chín 2015(Xem: 4108)
Vậy thì, hãy nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và hiểu biết, vì tình thương & sự hiểu biết mới đem lại những kỳ diệu cho cuộc sống
20 Tháng Chín 2015(Xem: 3656)
Có phải chăng cuộc đời này là bể trầm luân, là hư không là vô nghĩa nên con chỉ nghêng người nhìn đời bằng nửa con mắt với hai bàn tay quờ quạng chơi vơi.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 3953)
Cụ bà hiền hòa của giòng Đồng Nai trong một buổi sáng tinh sương và hoàng hôn gợn gió đang nằm yên như bay về phía phương trời xa.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 3609)
trên tay bà tất cả những lời ông Trần viết đều còn đó, bà ôm vào ngực, và mùa hè úa tàn như nắng chiều rơi xuống trên đồng cỏ hoang trước mặt.
11 Tháng Chín 2015(Xem: 3976)
Về mùa thu có lẽ khu vườn này rất đẹp. Lá sẽ vàng một màu và những chú nai dễ thương sẽ là nguồn thi hứng của chị.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 4298)
Tóc đã nhuộm sương, cơ thể lão hóa nhưng con tim nhà giáo vẫn dành cho học sinh mình một nơi ấm áp trú ngụ.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 3947)
Hãy siêng tinh tấn, như đầu bị đốt, Chỉ nhớ vô thường, chớ mặc buông lung"
30 Tháng Tám 2015(Xem: 4120)
Một lần nữa, xin cám ơn các thầy cô, bạn bè Biên Hòa, Ngô Quyền, Long Thành, nhóm Dễ Thương. Gia Đình Tam C và tất cả các bạn trên Web đã yêu thương và khuyến khích
30 Tháng Tám 2015(Xem: 4686)
Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn các chị, vẫn hoài vương vấn hình ảnh “cây đa cũ, bến đò xưa, dòng sông trong mát” của Đồng Nai phố
30 Tháng Tám 2015(Xem: 4811)
Hôm nay nhân ngày rằm tháng Bảy, con xin kính dâng lên Ba Mẹ, chút hương hoa cúng rằm, ước nguyện hương linh Ba Mẹ
21 Tháng Tám 2015(Xem: 4879)
nói lên thân phận làm người trong hoàn cảnh bi thương, thăng trầm của lịch sử, ca ngợi tình chiến hữu, tình bạn... và nỗi ngậm ngùi của người con mất quê hương
18 Tháng Tám 2015(Xem: 4878)
Chúc mừng cho trường NQ - hội AHBH và chị Nguyễn Thị Thêm... BH có nhiều nhân tài quá chừng...
09 Tháng Tám 2015(Xem: 4032)
tiếc rằng xứ tôi không biết giữ gìn những kho tàng quý giá của lịch sử.
07 Tháng Tám 2015(Xem: 4388)
Đến một lúc, tôi chợt nhận ra rằng, không có gì là vô nghĩa trong cuộc đời này, dù cho nó có vẻ như tình cờ
07 Tháng Tám 2015(Xem: 3728)
Còn em em sẽ sẳn sàng đón chào cả nhà. Sen nhà em mới nở hoa , sẳn tiện mọi người cùng ngắm sen nở đầu mùa.
02 Tháng Tám 2015(Xem: 4325)
Những chiếc xe bus màu vàng đã tạm nghỉ không đưa đón học sinh ở các trạm nữa. Mùa Hạ đã sang.
02 Tháng Tám 2015(Xem: 3724)
nhìn hàng phượng đỏ rực bên đường, tôi lại thấy tuổi học trò sống lại, lòng cảm thấy nôn nao. “Hạ Ơi”.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 7844)
Và còn nữa những bài hát được các bạn cùng hát lên “ Rồi Mai Đây” “ Nhớ Nhau Hoài” như nhắc nhớ niên học cuối và kỷ niệm ngày gặp lại
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 6176)
Đó phải chăng là ước mơ chung của tất cả các bạn, những học sinh Khiết Tâm khắp nơi. Đừng để mai một cả thời tươi đẹp nhất mà chúng ta ai cũng đều lưu luyến nhé.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 4024)
Những bàn tay, những tấm lòng và những nụ cười tươi vui đã khiến mọi người thoải mái trong buổi tiền họp mặt.
10 Tháng Bảy 2015(Xem: 4062)
Cầu xin ơn trên cho thầy khỏe mạnh. Sang năm gặp thầy bỏ gậy ...nhảy đầm.
10 Tháng Bảy 2015(Xem: 4373)
à tôi cũng sẽ không quên bạn thân tôi, một bông hoa nở giữa mùa hè: Cúc Hạ.
07 Tháng Bảy 2015(Xem: 4107)
Một lần nữa, chúc mừng chiến thắng của đội tuyễn nữ Hoakỳ. Chúc mừng ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ.
28 Tháng Sáu 2015(Xem: 4010)
Sau năm 1975 con đường bỗng trở nên xa lạ . Những ngôi nhà của bạn bè thân quen ở hai bên đường đều đổi chủ
20 Tháng Sáu 2015(Xem: 4577)
Câu trả lời xin dành cho những nhà viết sử chân chính, cho những Sĩ Quan và Quân Nhân Hoa Kỳ từng chiến đấu anh dũng, can trường
20 Tháng Sáu 2015(Xem: 4482)
Các bạn cũng là những người tù Cộng Sản đã trở về sau bao nhiêu năm gian khổ nhục nhằn.
17 Tháng Sáu 2015(Xem: 4087)
Như ngày xưa. Vâng! như ngày xưa khi các con còn bé xíu nằm êm ấm, hạnh phúc trong vòng tay thương yêu bất tận của hai đấng sinh thành.
14 Tháng Sáu 2015(Xem: 3653)
Nhân ngày Father's Day, tôi viết bài này để vinh danh cha tôi, người cha trọn đời sống vì đất nước,
13 Tháng Sáu 2015(Xem: 3673)
“Đời” ở đây là sống theo kiểu 3 KHOAN: “khoan dung, khoan hồng & khoan ‘đổ thừa’” tại bị… cho đến khi nằm trong sáu tấm
13 Tháng Sáu 2015(Xem: 4678)
Má ơi, con đã biết ở nơi nào là nơi sung sướng hạnh phúc của má rồi.
11 Tháng Sáu 2015(Xem: 4692)
DANH DỰ, TỔ QUỐC, TRÁCH NHIỆM. Ngày nào còn thở tôi còn tôn thờ. Chỉ khi nhắm mắt thì trách nhiệm của tôi với tổ quốc VNCH mới kể là hết.
09 Tháng Sáu 2015(Xem: 4855)
tác giả gốc nhà giáo dạy văn, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014...là Giáo Sư tại trường trung học Công Thanh Biên Hòa
05 Tháng Sáu 2015(Xem: 3669)
Dù kiếm bi giờ có mòn thế nào cũng vẫn còn chút tiếng tăm trên chốn giang hồ.
04 Tháng Sáu 2015(Xem: 4328)
Thế hệ thứ nhất đã ra đi gần hết, thế hệ thứ hai đã bạc đầu. Thế hệ thứ ba sinh trưởng nơi xứ lạ. May mắn còn người dẫn dắt để các em biết về giòng giống
30 Tháng Năm 2015(Xem: 3816)
“ Sinh – Lão – Bệnh – Tử” là qui luật của muôn đời, nhưng tôi vẫn cảm thấy bùi ngùi mỗi khi nhìn hình xưa tự hỏi “ Thầy tôi ngày ấy, bây giờ ra sao?.
23 Tháng Năm 2015(Xem: 4775)
tri ơn những người lính Việt Nam Cộng Hòa và chiến sĩ đồng minh đã nằm xuống trong cuộc chiến Việt Nam để họ sống còn và các em có được như ngày hôm nay.
22 Tháng Năm 2015(Xem: 4662)
Và nhân ngày “Memorial Day”, để tưởng nhớ đến anh linh các vị anh hùng đã một lòng vì dân, vì nước hy sinh tánh mạng. Xin thành kính dâng nén hương tưởng niệm
21 Tháng Năm 2015(Xem: 4264)
Hôm nay cũng tháng năm. Tôi xin gửi đến các bạn những đóa hoa Muguet trắng tinh lóng lánh. Kính chúc tất cả các bà mẹ trên thế giới đều được chồng, con yêu thương, kính mến
10 Tháng Năm 2015(Xem: 5924)
Mặc dù tổ quốc bây giờ con tôi phục vụ không phải là VN. Nhưng con cái người lính VNCH đang phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ làm cho người Mẹ như tôi đẹp lòng.
05 Tháng Năm 2015(Xem: 4325)
Thư này khá dài mong các bạn thông cảm. Và không biết nên chúc gì cho các bạn mình trong tháng tư đen này?
03 Tháng Năm 2015(Xem: 4254)
Mong rằng chị đang hưởng một cuộc sống thật hạnh phúc, an vui trong kiếp tái sinh hoặc đang an nhàn thảnh thơi nơi cõi vô hình.
29 Tháng Tư 2015(Xem: 6611)
Chính những người lính Việt Nam Cộng Hoà, chính những người bạn của tôi đã gìn giữ an ninh cho nhân dân, cho tôi được sống an bình hạnh phúc trong thành phố,