9:14 CH
Thứ Năm
27
Tháng Hai
2020

THẦY TÔI NGÀY ẤY BÂY GIỜ RA SAO? Diệp Hoàng Mai

30 Tháng Năm 20152:40 CH(Xem: 3972)

THẦY TÔI NGÀY ẤY, BÂY GIỜ RA SAO?…

 

Rất tình cờ, tôi dược chị Nguyễn Thị Ngọn – chs.NQBH khóa 2 – cung cấp một số hình xưa, mà chị đã gìn giữ mấy chục năm qua. Trong số hình ảnh tư liệu này, tôi quí nhất tấm hình chụp cựu giáo sư trung học Ngô Quyền, trong bộ đồng phục Thanh Niên Cộng Hòa màu xanh dương sẫm.

Thanh Niên Công Hòa là một tổ chức bán quân sự thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, công chức nhà nước thời ấy bắt buộc phải tham gia. Vào ngày Thứ Bảy hay Chủ Nhật, thay vì được nghỉ ngơi thì Thanh Niên Cộng Hòa phải đi tập dượt diễn hành. Thầy cô của chúng tôi ngày ấy còn rất trẻ, nên không thể tránh việc tập tành “ Đi đều bước! Một, hai, ba, bốn …”

Hàng đầu tiên, tôi nhớ được các cô: Huỳnh Thị Tâm, Nguyễn Thị Luông, Đào Thị Nga, Đinh Thị Hòa, Đặng Thị Trí, Khương Thị Bàn… Hàng thứ hai, tôi nhận ra các thầy: Phạm Đức Bảo, Bùi Quang Huệ, Phạm Văn Tiếng, Phạm Ngọc Quýnh, Nguyễn Thất Hiệp…Và hàng cuối cùng, tôi nhận ra các thầy: Đinh Văn Sái, Dương Hòa Huân, Hoàng Đức Bào, Nguyễn Thế Văn, Phan Thanh Hoài… Cô Đào Thị Nga đã giúp tôi bổ túc thêm họ tên của những thầy cô còn lại.

Tấm hình trên được chụp vào ngày 01/09/1961, tính đến nay đã xấp xỉ 54 năm rồi. Quí thầy: Phạm Văn Tiếng, Huỳnh Quốc Tuấn, Bùi Quang Huệ, Đinh Văn Sái, Dương Hòa Huân, Hồ Văn Vinh, Nguyễn Sơn … đã hóa người thiên cổ. Quí thầy cô còn lại, đã bước qua độ tuổi thất bát tuần lâu lắm rồi. Dẫu biết “ Sinh – Lão – Bệnh – Tử” là qui luật của muôn đời, nhưng tôi vẫn cảm thấy bùi ngùi mỗi khi nhìn hình xưa tự hỏi “ Thầy tôi ngày ấy, bây giờ ra sao?...”

Diệp Hoàng Mai

Tháng 05/2015

 

 Thay Xua_Ngo Quyen

Chú thích hình: (từ trái qua phải)

Hàng thứ nhất: Cô Huỳnh Thị Tâm, cô Nguyễn Thị Luông, cô Nguyễn Thị Xuân Hồng, cô Đào Thị Nga, cô Đinh Thị Hòa, thầy Huỳnh Quốc Tuấn, cô Chinh, cô Bùi Thị Ngọc Lan, cô Đặng Thị Trí, cô Khương Thị Bàn.

Hàng thứ hai: Thầy Phạm Gia Hưng, thầy Phạm Đức Bảo, thầy Đặng Quốc Toản, thầy Hoàng Phùng Võ, thầy Bùi Quang Huệ, thầy Nam, thầy Phạm Văn Tiếng, thầy Phạm Ngọc Quýnh, thầy Hoàng Quí Nam, thầy Đào Mạnh Đạt, thầy Nguyễn Thất Hiệp, thầy Lê Tiến Đạt.

Hàng thứ ba: Thầy Đinh Văn Sái, thầy Dương Hòa Huân, thầy Hoàng Đức Bào, thầy Hồ Văn Vinh, thầy Đặng Văn Chẩn (VP), thầy Lượng, thầy Phan Thông Hảo, thầy Nguyễn Sơn, thầy Nguyễn Thế Văn, thầy Nguyễn Hữu Cầm (VP), thầy Nguyễn Phi Hùng, thầy Phan Thanh Hoài.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Hai 2011(Xem: 14003)
Tôi đã xa Tổ Quốc nhiều năm. Thời gian không dài nhưng cũng đủ để nhớ, quên nhưng không thể xóa mùi hương có được từ những năm tháng cũ. Làm sao quên được mùi sữa Mẹ tinh khôi những ngày chưa lớn, mùi bùn trong đầm sen cuối làng thân thiết, mùi hương hoa cỏ lẫn trong sương sớm vào mùa Hạ ấm nồng
30 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15357)
"Cô ấy đã cho tôi sự sống, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành cuối đời tôi để chăm sóc cô ấy" Anh dắt tay chị đi, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười toại nguyện, một mối tình đẹp như những áng mây chiều êm ả trôi lờ lững ở cuối lưng trời…
29 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 14379)
Sau một đêm khó ngủ, tôi nghĩ đến lời hứa con cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng,sẽ kể về câu chuyện có thật này. Một bí ẩn cuả Tâm Linh, đối với tôi thật vô cùng khó giải thích. Trân trọng mời quý vị cùng xem. Và gọi là chút tình với hương linh người tử sĩ.
08 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 13814)
Khi gió muà Đông Bắc phả hơi giá lạnh lùng vào mảnh vườn hiu hắt, đầu tháng Mười Hai của mỗi năm, là tôi lại chạnh nhớ đến những mùa Giáng Sinh ngày thơ ấu. Lạ một điều là trong đáy lòng tôi bỗng ấm lại,
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 14451)
Một câu chuyện gần gũi với đời sống hiện tại, dù biết phải “ an cư mới lạc nghiệp”, nhưng vẫn phải “liệu cơm gắp mắm” mới khỏi cảnh dở khóc dở cười khi mua một cái nhà vượt quá tầm tay.
11 Tháng Mười 2010(Xem: 13750)
Chị rất đau khổ, lặng lẽ trở về nhà. Chị nhất định không kể câu chuyện cho mẹ chồng biết, cũng như bất cứ ai.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 13148)
Tôi không có đập đìa gì hết. Tôi chỉ là một người trở về từ trại tù cải tạo với tài sản duy nhất và quý giá nhất là một cô vợ chung thủy và ba đứa con ngoan. Tôi gốc gác Biên Hòa, ngày xưa làm việc ở chi khu Long Toàn này, bị một cô nữ sinh tên là Bé Năm, nhà ở gần đó, trói cổ nên đã nhận nơi nầy làm quê hương!
04 Tháng Mười 2010(Xem: 13609)
Cái nhớ của tôi lập lại nhiều lần vào những thời điểm khác nhau. Nhớ Biên Hòa là điều có thật, hay nói cách khác là không giả dối chút nào.Không biết đêm nay tôi còn thao thức và trăn trở với nỗi nhớ Biên Hòa hay không?