7:12 CH
Thứ Bảy
21
Tháng Chín
2019

PHIẾM: PHỐI NGẨU FOR SALE Phương Điền Nguyên

13 Tháng Sáu 201511:51 CH(Xem: 3586)

Phiếm

  

Phối Ngẫu “For Sale 

 

phương điền nguyên                                                                     

 

Hổng có phải ông chồng/bà vợ “bị mất thớ” trước mắt người hôn phối – mà có một sự rất ư là tự nhiên – vì cõi đời ô-trọc thành ra như thế. Nên nhiều khi bị người khác phái chan chán cái ưa, phải đành chịu “bán sôn” cho rồi. Vì cả hai cũng có tí ti “đau khổ/đau cổ” vì chửi bới/la hét! Thế cho nên cũng có ít nhất là một người bị tách ra khỏi cái “cộng đồng giường chiếu” khá… thơm tho này (không cho mần cá, nấu cơm, chả được quét dọn, đổ rác nên “sức mấy” được ngủ chung giường).

Nói trắng ra có nghĩa là một kẻ bị “tẩy chay” cho nằm riêng ra một góc kẹt/chỗ/sô-pha nào đó để đương sự, nếu may ra có kẻ thứ ba nào lân la biết được mà thiếu chút “tình muộn” tới rước của nợ” đem về “đánh bóng” xài lại.

Gọi là của nợ cũng do tui đem vô lăng kính phóng đại ra/rọi lớn, chứ thật sự “người đó” cũng còn mái tóc “đen giòn… (bảo đảm không phải dye đâu);” nên kể như gân sức còn xài lại được cho đến khi cả hai “đứt chến,” tếch theo ông bà ông vãi thì [ai mua đó mua lại] cũng còn lời khoảng hơn chục năm. Vì thế…

Hôn phi lâu năm” cũng như chiếc “used car” đi chán chê rồi muốn kẻ khác mua lại mà thiếu quảng cáo thì phải chờ dài cổ mới có người mua từ năm này tới tháng kia - thành tồn kho, chật nhà, thiếu chỗ để nên “chủ xị” muốn “thanh tá-án” cho xong “cục n đi” một lần bằng cách “bán đ bán tháo” vì “tài xế/hoặc xe” cũng hơi outmoded đối với “chủ tim garage sale.”

Hàng mới tinh đó nghen - giữ gìn kỹ, một đời chủ “lái” thôi hè, không có cho ai mượn làm taxi đi “chở khách” hết, nên khỏi sợ chỗ ngồi bị dính AIDS. (Mà nói nào ngay, nếu lỡ người có bịnh ‘lái’ thì ‘ghế’ cũng được bọc nệm cao su rồi - không sợ ‘dính chấu’ con HIV.) Mã ngoài, “body còn cáu cạnh[nếu đừng so sánh lùi lại my chục năm về trước.] Thành ra tả oán nhiều cũng tội cho… tình yêu - vì thời gian như bóng mây, lâu nay “tài xế” đề “xe” có lúc “cà giật cà giật…” cũng giống như “tài xế” lù khù [nerdy] mà... Các tay chơi mới chưa phải “dân cầu ba cẳng” lúc xưa hay chê ỏng chê eo là “old-fashioned!” Vì vậy, chủ muốn bán gấp gấp cho thật mau. Xin mách các bạn thấy xe nào có cột mấy chùm bong bóng bay đủ màu là muốn gây sự chú ý để dễ bề “sold out” đó!

 

Ai nói “sale” là còn nhiều? Không đâu! Món này chỉ còn cái! Dịp may hiếm có cho ai biết làm chủ một món “đồ chơi,” nếu nói “cổ-lổ-sỉ” thì cũng hơi đúng. Nhưng “đồ antique thì vô giá” bà con! Mại vô mại vô! Hurry up! Hàng hiếm trong danh sách “tồn vì gieo neo lâu với thi gian chứ không phải ế ẩm gì!” – Quantity limited - first come first served!

Và nhân dịp này chủ garage cũng nói thêm để quảng cáo tí: “Spouse” đành gọi là “” thì cũng đúng như “used car.” Tuy… lúc đầu “body” được nâng như hứng hoa. Cưng như trứng mỏng… lúc mới về cũng “rô-đa” thật kỹ.

Ai nói “xe cũ” là thứ “chạy cho đã đời để hết nhớt muốn lột dên” mới bán là lầm. Của này dai… phong lắm lắm! (Nhưng nói thật, xe lâu lâu cũng chán mớ đời… chủ “đề crank… crank…” nhưng “xe” cứ “xụi-lơ như cán cuc” vì hết… “bình.”) Cho nên người viết dặn ông/bà tài mới! Khi nào lên đề mà máy cứ kêu ‘cọc… cọc…’ nghe khô khốc thì đúng là xe nói theo ngôn ngữ kỹ thuật “hết xí quách… hết xí quách!”

Tạm thời… nhớ “bí  kiếp” sau đây:

-Nên “tune up xe” lại bằng “tam tinh hải cẩu” mà người đời thường gọi là “bổ thận hoàn” nếu không có thì “viagra” cũng xong - thì cho “rùa” dù có biếng nhô đầu thì nó cũng phải ngo ngoe/cục cựa ngay. Thú thật, chủ trước chỉ có “lái” sai một lần là lần đầu tiên mới tậu “xe” về - nên nôn nóng quá, hấp ta hấp tấp… ỷ có  license rồi trèo lên “xe” lái đại - không theo manual bài bản gì ráo trọi. Thì trời ơi, thông cảm chớ. Mới có “xế” lần đầu cũng như được đổ tú tài 2 để đi Trường Võ Bị Đà Lạt/Thủ  Đức thì ai không ríu rít mừng ca:

“Ô… mê lý… mê ly… Ô… mê lý… mê ly… đời ta…” (cà lình xình… cà lình xình tùng xình) câu hát của nhạc sĩ Văn Phụng nên thần kinh kích thích, tay chưn run lập cập, lụp chụp… đút nhét “chìa khóa” cứ hụt… rồi trợt… ra ngoài “lỗ khóa.”

Ô… đúng rồi… Nghe cái “bụp.” Ngay chóc lỗ.

Và cũng vì “ấn ga” nên “xe” nẩy mạnh, chạy “quanh co cà quằng cà quẹo, cà uốn cà éo” rồi xục xịch [như nghẹt bô], nên chủ “lái” đành nới lỏng “chân ga” vì “xe” xì hơi sùi sụt… lủi vô góc (giường/vườn), đụng “gốc gối ôm” nên “xe” nằm im, không tạo… accident.

Xe” chỉ tróc mảng sơn đo đỏ! “Tài xế” lúc đó mới bình tỉnh lại, gắng de “xe” nhẹ nhẹ, tấp vô lề, mở đèn [emergency] coi lỗi tại ai. Lỗi tại tài xế 100%! Cũng vì “lái lần đầu nên tay lái chưa kinh nghiệm,” cứ ấn/nhấn/miết chân ga quá mạng nên “xe” khụt khịt như ngộp hơi (choke) xì khói bô. Tuy vậy, lúc tính đưa tay mở seat belt để đứng dậy coi có bị bể két nước không mà “xe” cứ ri rỉ “sơn đỏ” hoài.

Không sao! Chỉ tại, “tài xế” và “xe” chưa quen chân tay nên vật vã thành ra cả hai overheat xì nhiều hơi nước quá! Đến lúc tài xế lật đật mở seatbelt muốn đứng dậy. Ơ hay… “seat belt xe” đời mới mà vẫn kẹt - không phải accident nên “xe” chưa muốn cho “tài xế” xuống! À, phải rồi! Tài xế nghĩ vì xe có gắn software window 8 nên xe tác động ám hiệu ý tưởng cho chủ... Tài xế hiểu nông nỗi mới an tâm – cứ tiếp tục “nhấp nhấp” một cách nhẹ nhàng nhè nhẹ, rồi “ngoáy ngoáy cục ga…” lái tiếp nửa giờ nữa. Hay! Xe đời 2014 được lắp ráp bộ nhu liệu thông minh nên không muốn “tài xế” bỏ “xe” nằm giữa [giường/đường] với đệm ghế trắng tinh trong đêm hôm khuya khoắt, rũi có tay gian ác nào ngó rình “cướp xe” rồi nhảy lên “lái” đại thì sao! Cho nên “tài xế tui” nghĩ bụng, chắc chiếc xe mới tậu này có “ma… (femme)” nhập vào quý vị ạ! Cho nên, “xe” vừa mết chủ nên rủ “tài xế” cứ “lái lái…” tiếp tục “cả tuần trăng…” có sao đâu. Thiệt tình… “xe” khôn ác! Vậy mới được chớ. Chưa biết “tài” nào hay hơn “tài” nào! Mà ai lại “thay ngựa giữa dòng” bao giờ?

 

Lần thứ hai, người lái có kinh nghiệm với “cục ga” nên ấn nhè nhẹ từ tốn hơn, hay có khi ấn/miết cục ga một cách nhởn nhơ… như cỡi ngựa xem hoa để “lượn theo các vòng cung tọa độ nhấp nhô trên lưng đồi.” Nên “tài xế/xe” chạy ngon ơ, “bu-di” không bị ngộp xăng,” xịt tràn ngoài lòng xe như độ nào.

Thế là “xe & tài xế” hợp cuộc chơi, cứ “sờ là chạy, rờ là lên”“lái” êm ru mấy chục năm nay đâu có trở chứng gì! Nay thú thật, lâu lâu cũng vì làm đẹp… nâng cấp xe lên như tài xế cắt tóc vậy mà. Mới đây “xe” mới vừa tân trang thêm “giàn đồng/body” cho đẹp hoa lá cành như: tom lại “bửng” chè bè hai bên vè được hút/cắt cho gọn nhỏ. Hàn/mổ/gò/độn lại cặp đèn pha cho săn cứng để thấy chớp nháng. Nếu nhìn từ sau là biết “xe đuôi cá - model ‘đít 18’…” Vì thế nắp bô cũng gò/dỗ/cắt/độn lại cho xứng với cặp vè được tân tạo. Nói chung, “cũ tui, mới quý vị.” Người khác sẽ lé mắt vì “xe” được makeover 90%. Bảo đảm trông rất thanh tân - nét vẽ hoa văn/màu sơn “áo xe” rất technicolor - đôi khi nhìn xuyên ánh nắng xe như được… thắt nơ/cà-vạt. Eo ơi… đẹp ơi là đẹp. Bảo đảm nhìn thấy không còn cổ lổ xỉ (đầu thập niên ’60 nữa đâu!) Tóm lại, chủ có lãi nhiều lắm rồi… Đó là tình thiệt để ai đó có muốn mua khỏi áy náy, cho là bán lại loại xe thổ tả. Cũng xin quảng cáo thêm – “xe” mang tiếng là used – nhưng “chủ” tậu “mới còn bọc trong giấy bao” của một thời chưa ai “cắt chỉ.”

Nếu lỡ dịp mua này thì quý vị sẽ tiếc hùi hụi! Hiện nay “xe” đang ngon lành đậu tạm trước văn phòng nhà chủ. Hay có khi lại được “bác tài” cà nhỏng lái đi/chạy loanh quanh đâu đó để thu tiền quảng cáo xe này. Nếu bạn nhìn “Xe một đời chủ. Cũ không te-tua. Bán gấp.” Thì nên mua ngay!

Nói nhiều càng thêm mích lòng tui chớ quý vị không mua thì tui cứ để vậy ít chục năm nữa “mại” thành đồ càng cổ càng có giá - chứ đừng tưởng chỉ có thể bán được cho Chệt ve chai thôi đâu mà trả giá quá ẹ. “Xe cổ” giờ nhà giàu xối mới nổi mới dám chơi. Nhất là sau ’75 vì “văn hóa xưa gãy gánh.” Nếu không thì nhà đòn nổi tiếng “TôBia” trước 1975 ở ViệtNam sẽ tìm mua để đưa những đám tang theo kiểu “văn hóa XHCN rút rut công trình làm giàu” của “giới quý tộc đỏ giẫy đành đạch vì ‘ăn tạp/bn trúng độc’!”

Đó là xe…

*

Còn v/chng FOR SALE thì cũng có người xung phong lãnh dìa chứ không phải không. Ai mà chẳng thấy báo Mỹ/Việt đăng nhan nhản mục tìm bạn/vợ/chồng bốn phương! Nào là… “Trên dưới ba mí, từng đau khổ… bị tình oánh như “mền…” Mong tìm được một đối tượng dê dễ mí nhau để nương tựa đến tận cùng số kiếp. Tuổi chừng 35.” Hoặc có khi nghe tham thảm! “Tôi không làm gì nên tội, nhưng sinh nhằm vì sao tối, thường bị hôn phối hất hủi, mong tìm được người an ủi để sống chung. Hứa không làm thất vọng.”

Nếu là đàn ông, đôi khi họ cũng đính kèm thêm câu: “Mong người ‘chuẩn yêu’ đừng thích hạt xoàn.” Còn nữ cần có khi phết thêm câu: “Phải có Visa/Master card loại vàng làm chuẩn;” ngoài câu: “không cần sa, đánh bạc, nhưng nhất thiết phải biết thay tả cho con… và biết tẩm quất chân vợ.”

Để rồi sau một thời gian… Có khi chan chán nhau, người này ngôn người kia: “Có ai rước phức… dùm tui cho rãnh nợ…” là câu nhật tụng rất thường nghe trong đời sống chí phèo. Nhất là ở bên nhà ViệtNam. Tuy vậy chớ, bên này đại dương thì cứ im thinh thít… vì cùng chung văn hóa phong tục, vừa hiếm vừa quý nên họ cũng cố gắng ở với nhau để đẹp ý người ngoài. Cho nên những câu tìm người yêu đăng được dăm ba số báo thì thấy mất tiêu, không còn xuất hiện trên mục “Single Pages” nữa. Đủ biết rằng những món tình “quảng cáo” cho người muốn vớt cái “cũ người mới ta” không phải là không có người chịu khó…rước.

 

Như ngôn ở trên, cũng có người ùn ùn về ViệtNam tìm hôn phối hà rằm, vì bên Mỹ thứ “có giá” cùng chung lễ nghĩa tưởng chừng thường hay làm cao lắm… Đến khi về “quê mới thì chồng/vợ” này không phải là không bị chê rậm rì. Thí dụ, lúc gây lộn, hai người cho rằng “chửi bằng tiếng Việt với nhau mới đã miệng” còn hơn chửi bằng tiếng Mỹ kể như thua - nhất là không quen từ, hai là nghe không đã tai, ba là không sướng miệng, vì đôi khi cảm thấy cũng lảng nhách… nên họ mới “cố đấm ăn xôi” vì đồng chủng đấy chứ!

Lại còn có người qun quá đề nghị: “Thôi anh/chị tròng tấm bảng ngang ngực, ghi trước và sau lưng mấy chữ “Sale to tổ bố rồi đi tới đi lui để người đời dễ nhìn dễ chọn. Có gì xấu hổ đâu, cũng như những người đình công mang bảng “on strike” chỉa mũi dùi tên hãng bị tố - nay mình ghi “for sale” mình ên để người khác biết nhào dzô… Người mua sẽ hỏi kỹ background, có tài sản gì, hay chỉ “trần trụi trên răng/dưới bra/sì-líp” để khách mua sẽ tự lượng sức [khỏe & tiền] để khỏi sợ đem lầm “của nợ” về quánh nhau...” [Ồ! Cách này hay à nhen]. Không cần đăng quảng cáo, tốn tiền lại mất công - lại tiện đôi đường - cho nhiều người dễ thấy trước mắt để họ “tới-luôn-bác-tài” hoặc “de… de bác-tài” ơi!

Thiển nghĩ, “tình cảm mà sale” vậy chứ bảo đảm chắc ăn hơn cuộc tình ‘mới nhớớn.’ Vì sao? Yêu đã lỡ dỡ lúc ban đầu cứ cho là tại thiếu kinh nghiệm chưa hợp “jeu,” hoặc có lẽ cũng chưa rà ngay chóc tầng số của nhau. Giày dép còn có số nữa là người đời. Vì vợ chồng có khi cũng như xe… Tài xế muốn lái tới - mà khổ nỗi, [cần số tay lái xưởng xe chế tạo thế nào mà để ngay dưới nấc Parking], mình mới “move” xuống một khất - thì “xe” cứ ào ào… lùi lũi ra sau. Khổ thế! [Làm sao không dễ… accident nhau]! Đó là lối “ông nói gà bà nói vịt/trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.” Nên tạo địa ngục trần gian là lẽ đương nhiên. Cũng…

Vì thế cho nên, có một bạn lưng hơi cong nghe lời tui về ViệtNam tìm các cô “tình on sale.” Không biết ổng quảng cáo ra sao mà có rất nhiều người giành đi với ổng chuyến bay đặc biệt này. [Đến nỗi Tòa Tổng Lãnh Sự Mỹ ở ViệtNam “ngâm tôm” hồ sơ cưới vợ của ổng vì cho là ổng “đùa dai.”] Một hôm, ổng gặp bĩ nhân ở Mỹ. Tui hỏi “sao cứ xách ‘xe’ không chạy qua Mỹ rồi dìa ViệtNam hoài vậy?” Ổng “đút ‘lò than’ vào miệng kêu:”

-Anh Nguyên ơi, “vì Tổng Lãnh Sự Tây-Hoa thấy tui làm tới làm lui nhiều lần đơn xin cưới vợ quá nên hồ sơ của tui… ‘thúi’ rồi…!”

 

Cho nên với tình đầu đời, lắm khi cũng có nhiều cặp “đứng núi này, thấy ‘bóng hạnh phúc’ bên kia núi nọ” nên khi tắt lửa tối đèn kiếm chuyện kèn cựa nhau. Mà kêu police Mỹ xử sự cũng tuyệt lắm cơ, cứ nghe người có giọng (không cần oanh vàng) chỉ trong trẻo hơn “gà tồ” mà gọi 911 là Sir/Ma’am cảm động lắm lắm. Họ đến nhanh để bênh vực, nên “cuộc đời phái nữ ở đt nưc này cảm thấy đưc nâng giá.”

Người viết có lý luận ‘gà-mờ’ vầy: mới tập lái thì nên xài xe cũ, tìm xe có body chăn chắc tí, nếu lỡ đụng nhau với xe mới thì mình không lổ đầu. Còn tình cảm thì cũng phải xài thứ… đã cũ, được “trui rèn” trong sự mong chờ/cay đắng… hay đã từng nặn chanh ớt vào mắt nhau… hoặc chịu đựng sự chán ngấy đến tận mang tai… thì cái thứ tình yêu “second/thirt hand” này mới thật sự “chín muồi trong rã rời mộng ước” – nên càng dễ dãi… mí nhau. [Nói nhỏ vừa đủ nghe: cũng gần “đứt chến” rồi, hơi sức đâu mà kèn cựa tìm cái gì mới hơn nữa!] Đồng ý không bạn ta sồn sồn?

 

Bottom line, tình yêu hơi “cổ thì cả rổ kinh nghiệm.” Thí dụ: Trai/gái tân mà lấy “nhầm” người đã một lần “lầm lỡ/gãy gánh” thì được cưng chết bỏ. Cũng giống như nhà có con út thì được cưng chìu lắm lắm. Út mà. Đâu còn ai nữa! “Giàu út ăn, khó út chịu.” Cho nên chồng/vợ “on sale” chắc chắn hạp “gu” đàn ông/đàn bà (bị ai đó đá khỏi giường). “Rổ rá cạp lại” thì phải vừa khít/hạp nhau cho tới khi “đứt quai/sút vành!” Chắc chắn người đi tậu sẽ vỗ tay thứ tình “For Sale” này!

Ai không tin thì cứ đi hỏi nhà tâm lý sẽ phán: “Qua nửa đời người có nhiều cái chán chê, khi ‘mại’ được hôn phối đắc ý - cho dù cũ người mới ta - thì cái lời trước mắt là ta đâu còn mấy lăm hơi nữa để buồn - cái vui sẵn có - và cái thuở ‘mặn nồng lưu luyến’ ấy cũng chỉ còn ‘vài phân đời sng,’ nên bao nhiêu sức lực đều dổ dồn cho những ngày/tháng ‘củ mật’ này.” Gừng càng già càng cay là vậy đó.

Tui còn nhớ có ông tỷ phú 92, cưới cô vợ 28 tuổi. Ổng chỉ cần sống với bả mấy tháng “củ mật” rồi ngõm vì ông bị “ngả ngựa.” Lúc bả hất ổng xuống để kêu 911 thì bác sĩ lại khám tại hiện trường. Bác sĩ phán “ổng chết vì sung sướng tự nhiên trong cuộc (đua con ngựa bất kham) - mà cái miệng còn cười cười “mím chi cọp rất dễ ghét!” Còn ở ViệtNam thì cũng có một cụ, người ta thấy ý định của ổng muốn lấy một bà lúc ổng “gần đất xa trời” thì hỏi tại sao ông còn lấy vợ chi nữa? Ông trả lời: “Hồi trước qua không biết bắt đầu đời sống hôn nhân cho mình như thế nào [nên lấy đại mà hỏng,] giờ qua biết việc lấy vợ có nhiều thứ ‘hạnh phúc,’ nên lần này qua ‘tự chọn cho mình một chuyến tàu suốt tuyệt hảo cuối đời’.” Hách hông!?

Ngụ ngôn ta có câu:                                           

“Kim đâm vô thịt thì đau.

Thịt đâm vô thịt thương nhau suốt đời.”  

 

Đời” ở đây là sống theo kiểu 3 KHOAN: khoan dung, khoan hồng & khoan ‘đ thừa’” tại bị… cho đến khi nằm trong sáu tấm. Ưỡn ngực trên đống củi… BBQ khoe “ta không làm gì nên tội” để trở về với hư không đấy các bác tài nam/nữ ạ!  

 

Beef noodle Soup for Vietnamese Soul - October 27- 2014

 

pđn

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Mười 2015(Xem: 3871)
chiến tranh bùng nổ tâm thâm độc.lịch sử ngàn năm lưu dấu thơ
18 Tháng Mười 2015(Xem: 3555)
Vĩnh biệt em trai của chị Hãy yên nghỉ vĩnh hằng.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 3830)
Mong các bạn để một chút thời gian suy nghĩ về ý kiến của tôi.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 4160)
Như tôi dùng dằng hoài, không buông tay kỹ niệm, nên thao thức hoài, đếm mưa...
04 Tháng Mười 2015(Xem: 4318)
Phải chuẩn bị chết như thế nào? Khi sống phải sống làm sao? Để lúc ra đi còn có được nhiều người thương mến
24 Tháng Chín 2015(Xem: 4002)
Vậy thì, hãy nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và hiểu biết, vì tình thương & sự hiểu biết mới đem lại những kỳ diệu cho cuộc sống
20 Tháng Chín 2015(Xem: 3576)
Có phải chăng cuộc đời này là bể trầm luân, là hư không là vô nghĩa nên con chỉ nghêng người nhìn đời bằng nửa con mắt với hai bàn tay quờ quạng chơi vơi.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 3860)
Cụ bà hiền hòa của giòng Đồng Nai trong một buổi sáng tinh sương và hoàng hôn gợn gió đang nằm yên như bay về phía phương trời xa.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 3505)
trên tay bà tất cả những lời ông Trần viết đều còn đó, bà ôm vào ngực, và mùa hè úa tàn như nắng chiều rơi xuống trên đồng cỏ hoang trước mặt.
11 Tháng Chín 2015(Xem: 3900)
Về mùa thu có lẽ khu vườn này rất đẹp. Lá sẽ vàng một màu và những chú nai dễ thương sẽ là nguồn thi hứng của chị.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 4222)
Tóc đã nhuộm sương, cơ thể lão hóa nhưng con tim nhà giáo vẫn dành cho học sinh mình một nơi ấm áp trú ngụ.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 3879)
Hãy siêng tinh tấn, như đầu bị đốt, Chỉ nhớ vô thường, chớ mặc buông lung"
30 Tháng Tám 2015(Xem: 4044)
Một lần nữa, xin cám ơn các thầy cô, bạn bè Biên Hòa, Ngô Quyền, Long Thành, nhóm Dễ Thương. Gia Đình Tam C và tất cả các bạn trên Web đã yêu thương và khuyến khích
30 Tháng Tám 2015(Xem: 4606)
Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn các chị, vẫn hoài vương vấn hình ảnh “cây đa cũ, bến đò xưa, dòng sông trong mát” của Đồng Nai phố
30 Tháng Tám 2015(Xem: 4692)
Hôm nay nhân ngày rằm tháng Bảy, con xin kính dâng lên Ba Mẹ, chút hương hoa cúng rằm, ước nguyện hương linh Ba Mẹ
21 Tháng Tám 2015(Xem: 4738)
nói lên thân phận làm người trong hoàn cảnh bi thương, thăng trầm của lịch sử, ca ngợi tình chiến hữu, tình bạn... và nỗi ngậm ngùi của người con mất quê hương
18 Tháng Tám 2015(Xem: 4792)
Chúc mừng cho trường NQ - hội AHBH và chị Nguyễn Thị Thêm... BH có nhiều nhân tài quá chừng...
09 Tháng Tám 2015(Xem: 3908)
tiếc rằng xứ tôi không biết giữ gìn những kho tàng quý giá của lịch sử.
07 Tháng Tám 2015(Xem: 4299)
Đến một lúc, tôi chợt nhận ra rằng, không có gì là vô nghĩa trong cuộc đời này, dù cho nó có vẻ như tình cờ
07 Tháng Tám 2015(Xem: 3636)
Còn em em sẽ sẳn sàng đón chào cả nhà. Sen nhà em mới nở hoa , sẳn tiện mọi người cùng ngắm sen nở đầu mùa.
02 Tháng Tám 2015(Xem: 4244)
Những chiếc xe bus màu vàng đã tạm nghỉ không đưa đón học sinh ở các trạm nữa. Mùa Hạ đã sang.
02 Tháng Tám 2015(Xem: 3656)
nhìn hàng phượng đỏ rực bên đường, tôi lại thấy tuổi học trò sống lại, lòng cảm thấy nôn nao. “Hạ Ơi”.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 7739)
Và còn nữa những bài hát được các bạn cùng hát lên “ Rồi Mai Đây” “ Nhớ Nhau Hoài” như nhắc nhớ niên học cuối và kỷ niệm ngày gặp lại
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 6088)
Đó phải chăng là ước mơ chung của tất cả các bạn, những học sinh Khiết Tâm khắp nơi. Đừng để mai một cả thời tươi đẹp nhất mà chúng ta ai cũng đều lưu luyến nhé.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 3940)
Những bàn tay, những tấm lòng và những nụ cười tươi vui đã khiến mọi người thoải mái trong buổi tiền họp mặt.
10 Tháng Bảy 2015(Xem: 3987)
Cầu xin ơn trên cho thầy khỏe mạnh. Sang năm gặp thầy bỏ gậy ...nhảy đầm.
10 Tháng Bảy 2015(Xem: 4283)
à tôi cũng sẽ không quên bạn thân tôi, một bông hoa nở giữa mùa hè: Cúc Hạ.
07 Tháng Bảy 2015(Xem: 4037)
Một lần nữa, chúc mừng chiến thắng của đội tuyễn nữ Hoakỳ. Chúc mừng ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ.
28 Tháng Sáu 2015(Xem: 3916)
Sau năm 1975 con đường bỗng trở nên xa lạ . Những ngôi nhà của bạn bè thân quen ở hai bên đường đều đổi chủ
20 Tháng Sáu 2015(Xem: 4477)
Câu trả lời xin dành cho những nhà viết sử chân chính, cho những Sĩ Quan và Quân Nhân Hoa Kỳ từng chiến đấu anh dũng, can trường
20 Tháng Sáu 2015(Xem: 4391)
Các bạn cũng là những người tù Cộng Sản đã trở về sau bao nhiêu năm gian khổ nhục nhằn.
17 Tháng Sáu 2015(Xem: 4025)
Như ngày xưa. Vâng! như ngày xưa khi các con còn bé xíu nằm êm ấm, hạnh phúc trong vòng tay thương yêu bất tận của hai đấng sinh thành.
14 Tháng Sáu 2015(Xem: 3586)
Nhân ngày Father's Day, tôi viết bài này để vinh danh cha tôi, người cha trọn đời sống vì đất nước,
13 Tháng Sáu 2015(Xem: 4584)
Má ơi, con đã biết ở nơi nào là nơi sung sướng hạnh phúc của má rồi.
11 Tháng Sáu 2015(Xem: 4588)
DANH DỰ, TỔ QUỐC, TRÁCH NHIỆM. Ngày nào còn thở tôi còn tôn thờ. Chỉ khi nhắm mắt thì trách nhiệm của tôi với tổ quốc VNCH mới kể là hết.
09 Tháng Sáu 2015(Xem: 4466)
tác giả gốc nhà giáo dạy văn, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014...là Giáo Sư tại trường trung học Công Thanh Biên Hòa
05 Tháng Sáu 2015(Xem: 3588)
Dù kiếm bi giờ có mòn thế nào cũng vẫn còn chút tiếng tăm trên chốn giang hồ.
04 Tháng Sáu 2015(Xem: 4242)
Thế hệ thứ nhất đã ra đi gần hết, thế hệ thứ hai đã bạc đầu. Thế hệ thứ ba sinh trưởng nơi xứ lạ. May mắn còn người dẫn dắt để các em biết về giòng giống
30 Tháng Năm 2015(Xem: 3770)
“ Sinh – Lão – Bệnh – Tử” là qui luật của muôn đời, nhưng tôi vẫn cảm thấy bùi ngùi mỗi khi nhìn hình xưa tự hỏi “ Thầy tôi ngày ấy, bây giờ ra sao?.
23 Tháng Năm 2015(Xem: 4695)
tri ơn những người lính Việt Nam Cộng Hòa và chiến sĩ đồng minh đã nằm xuống trong cuộc chiến Việt Nam để họ sống còn và các em có được như ngày hôm nay.
22 Tháng Năm 2015(Xem: 4613)
Và nhân ngày “Memorial Day”, để tưởng nhớ đến anh linh các vị anh hùng đã một lòng vì dân, vì nước hy sinh tánh mạng. Xin thành kính dâng nén hương tưởng niệm
21 Tháng Năm 2015(Xem: 4185)
Hôm nay cũng tháng năm. Tôi xin gửi đến các bạn những đóa hoa Muguet trắng tinh lóng lánh. Kính chúc tất cả các bà mẹ trên thế giới đều được chồng, con yêu thương, kính mến
10 Tháng Năm 2015(Xem: 5808)
Mặc dù tổ quốc bây giờ con tôi phục vụ không phải là VN. Nhưng con cái người lính VNCH đang phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ làm cho người Mẹ như tôi đẹp lòng.
10 Tháng Năm 2015(Xem: 4663)
buổi chiều tan trường trễ, Huyền vẫn nghe rất rõ giọng nói thân quen: “bánh mì bì đây, bánh mì bì muôn năm”...
05 Tháng Năm 2015(Xem: 4246)
Thư này khá dài mong các bạn thông cảm. Và không biết nên chúc gì cho các bạn mình trong tháng tư đen này?
03 Tháng Năm 2015(Xem: 4154)
Mong rằng chị đang hưởng một cuộc sống thật hạnh phúc, an vui trong kiếp tái sinh hoặc đang an nhàn thảnh thơi nơi cõi vô hình.
29 Tháng Tư 2015(Xem: 6499)
Chính những người lính Việt Nam Cộng Hoà, chính những người bạn của tôi đã gìn giữ an ninh cho nhân dân, cho tôi được sống an bình hạnh phúc trong thành phố,
27 Tháng Tư 2015(Xem: 5440)
Huy chương đã được truy tặng. Từ đây, hy vọng là đại gia đình Cố Trung sĩ Nguyễn Văn Hải được an ủi phần nào.
24 Tháng Tư 2015(Xem: 3799)
Cám ơn với tất cả ngậm ngùi vì VN sau 40 năm vẫn còn là một quốc gia nghèo đói không có bình đẳng và tự do.