10:00 SA
Thứ Tư
28
Tháng Mười
2020

LÀNG QUÊ XƯA CŨ - Huỳnh Văn Huê

07 Tháng Giêng 201610:12 CH(Xem: 3852)

culao
Tôi muốn nói đến ngôi làng là một cù lao được bao bọc bởi dòng sông Đồng Nai hiền hòa quanh năm nước ngọt, nơi đây có những căn phố cổ, có bến sông gọi là Cầu Chợ..., đã ghi dấu nên một thương cảng xa xưa... Chính nhờ vậy làng có tên Cù Lao Phố. Một ngôi làng bình dị, nhỏ nhắn như bao nhiêu ngôi làng quê khác trên đất nước Việt Nam. Đây chính là nơi tôi đã sinh ra và lớn lên cùng với những người thân. Chung quanh tôi là bạn bè lối xóm, bạn học trường làng, bạn tắm sông, bạn đi câu cá... Tôi thích gọi lên tiếng "làng tôi" đầy mộc mạc hiền hòa, dù rằng thời tôi mới lớn làng tôi đã được gọi là xã, xã Hiệp Hòa rồi...

   Làng tôi có nhiều đình chùa lắm. Lớn lên một chút, qua sách báo đã đọc, tôi được biết sở dĩ như vậy vì đó là do nguồn gốc di dân xa xưa từ miền Trung, miền Bắc vào nơi này. Những di dân chấp nhận đi khai hoang mở nước bằng tình yêu dạt dào cùng nỗi nhớ thương da diết quê xưa đã cố công xây dựng cho riêng họ một ngôi đình cũ nơi miền đất mới!   

   Gia đình tôi lúc ấy thuộc hạng...nghèo! Người ta thường nói nghèo-khổ, nghèo đi đôi với...khổ, tuy vậy gia đình tôi cũng không đến nỗi khổ và hạng gọi là nhà nghèo này chiếm số không ít trong làng. (Cũng không có chi lạ, thời đó Hàn Quốc, Thái Lan...cũng..."nghèo" như vậy thôi!). Ba tôi làm công nhân thường thường, thuộc một nơi mà nhiều người gọi là... sở Trường Tiền, sau này lớn lên một chút tôi biết còn có một cái tên có vẻ công sở hơn, gọi là: Ty Công chánh .

   Mẹ tôi cũng phải phụ với Ba tôi bằng cách buôn bán nho nhỏ trong cái chợ làng nho nhỏ, nhờ vậy hai người mới nuôi nổi sáu anh chị em chúng tôi... Gia đình tôi dạo đó sắm được hai chiếc xe đạp, một chiếc Ba tôi đi làm, một chiếc để anh em chúng tôi đi công việc loanh quanh cho mẹ tôi khi cần, vì người vốn không biết đi xe đạp... Có thể có người nghĩ rằng chiếc xe đạp này còn để anh em chúng tôi đi học? Sự thật không phải như vậy, chiếc xe giá trị lắm, đâu ai giao "tài sản" như thế vào tay mấy đứa... con nít?! Chiếc xe đạp do Ba-Mẹ tôi dành dụm tiền cả năm trời, rồi đích thân Ba tôi xuống Sài Gòn mua và gói ghém kín mít, cẩn thận đem về bằng xe đò Liên Hiệp.

   Chiếc xe đạp giá trị lắm!!!

   Tôi nhớ năm đó là năm 61 hay 62 gì đó... và tôi lúc đó cũng còn nhỏ để mà nhớ đến ông Tổng Thống của nền đệ nhất Cộng Hòa là ông nào. Chỉ nhớ vào một ngày Chủ Nhật cuối năm, được nghỉ học. Mẹ tôi sai tôi đi xuống chợ làng mua đâu một ký than củi để về nhúm lên, cho vào cái bàn ủi bằng gang, có cái chốt gài hình con gà... trống. Mẹ tôi chuẩn bị ủi cho Ba tôi bộ bà ba trắng, để ông mặc bên trong bộ áo dài khăn đóng đi cúng đình.

  Hôm đó, may mắn sao chiếc xe đạp đang có sẵn ở nhà. Tôi đâu bỏ lỡ cơ hội bằng vàng này. Dù ngôi chợ làng cách nhà chỉ mấy trăm mét, thường thì chúng tôi hay đi bộ để xuống chợ, nhưng hôm nay tôi sung sướng lấy xe đạp để được dịp... vi vu (!?).

  Sau khi mua xong ký than, lúc sửa soạn đạp xe về trong nỗi tiếc rẻ vì thời gian đi xe quá.. ngắn! Thế rồi... bên đường có đám trẻ xóm chợ đang chơi trò đánh đáo.Trong túi còn tiền mua than được thối lại, tôi nghĩ thầm: Mình lấy một đồng ra chơi, có gì xem như ứng trước tiền quà sáng ngày mai. Vì số than này cũng đâu gấp gáp phải đem về, mai hoặc chiều mẹ tôi mới ủi đồ.

  Tôi dựng xe vào một gốc cây gòn to và xông vào...

  Về trò chơi này tôi khó mà thua tụi nhỏ xóm chợ vì tôi ... cao hơn tụi nó. Nếu ai biết trò chơi này sẽ hiểu lý do. Người cao có ưu thế chân dài và tay cũng dài, do đó tuy cùng đứng một "mức" như nhau, khi cố chồm tới, cộng thêm cánh tay dài và với chút khéo léo tôi có thể dùng "đồng chọi" chọi trúng các đồng tiền cắc để giành thắng lợi.

  Mà lần đó tôi... thắng đậm. Với số "vốn" ban đầu bỏ ra chỉ một đồng, sau gần một giờ, tôi đã ăn được gần mười đồng. Nên nhớ hồi đó một hộp sữa đặc có đường hiệu "con chim" (Đúng ra là hiệu tổ chim-một thương hiệu sữa Nestle) chỉ có giá mười đồng! Khỏi nói cũng biết tôi mừng như thế nào. Tôi tìm cách...chạy làng. Nói rằng phải đem than về để ở nhà...nấu cơm. Trong đám trẻ ở chợ, có đứa nhận ra ưu thế của tôi, tôi lại đang... hên nên nó và cả đám đồng ý để tôi về... Ai cũng biết chơi "chạy gạo" như vậy nếu mà không đồng ý bọn nó đâu có để cho tôi đem tiền đi về một cách êm thắm !?

   Đem than về nhà đúng ngay bữa cơm trưa, tôi sà ngay vào ăn. Cơm nước xong để tránh bị rầy la về chuyện đi mua than về trễ, tôi xung phong nhúm lửa than cho cái bàn ủi. Chuyện rửa chén bát đã có người chị, mẹ tôi chiều còn công việc gì đó nên người bắt tay ngay vào việc ủi đồ....

   Mọi việc êm xuôi, tôi lâng lâng vui sướng trước số tiền kiếm được...

  Đến chiều, mẹ tôi đang lo cơm nước trong chái bếp, tôi đang ngụp lặn tắm sông trước nhà với mấy đứa nhỏ cùng xóm...

  Thế rồi có anh Hân, một trong mấy người miền Trung vào đây sinh sống ước chừng đã được cả năm nay. Vai đang quẩy đôi thùng - anh làm công việc gánh nước mướn - anh nói lớn tiếng bằng chất giọng của người miền ngoài. Anh nói: "... có mấy người xóm chợ hỏi mầy có bỏ quên... xe đạp ở dưới đó không?"

  Không nhớ tôi có trả lời anh không và cũng không biết bằng cách nào tôi lên được bờ sông, mặc luôn cái quần ướt, ở trần chạy như... bay xuống chợ!

  Tài sản quý giá của cả nhà tôi, chiếc xe đạp thân thương vẫn hiền lành điềm nhiên dựa vào gốc cây gòn như lúc tôi dắt nó để đó hồi gần trưa. Suốt hơn nửa ngày trời như vậy mà chiếc xe vẫn không bị lấy mất! Bà con xóm chợ đã nhắn chuyền qua không biết mấy người rồi thông tin mới đến đúng ngay chủ nhân thật sự của chiếc xe đạp.

  Đem xe về, khi biết được sự việc mẹ tôi chỉ cảnh cáo tôi nghiêm khắc bằng... lời thôi. Vì chiếc xe không mất và vì người biết, giờ đó Ba tôi từ sở làm - là nơi khai thác đá ở chân núi Bửu Long - cũng về gần đến nhà. Và với Ba tôi không có chuyện chỉ cảnh cáo bằng lời. Riêng anh Hân được mẹ tôi biếu một... nãi chuối vườn nhà ăn lấy thảo.

    Thế đó, ngôi làng bình dị, mộc mạc của tôi hiền hòa như thế đó... Những người dân làng tôi phần đông đều...nghèo như gia đình tôi, hoặc nghèo hơn nữa kìa. Còn những người gọi là... "nhập cư" thời nào lại không có, kể cả thời... chúa Nguyễn vào Nam lập nghiệp! Và nếu nhắc đến ảnh hưởng bề trái của việc phát triển đô thị thì làng tôi chỉ cách trung tâm tỉnh lỵ Biên Hòa khoảng chỉ hơn hai cây số... Thế mà chiếc xe đạp quý giá bỏ quên cả nửa ngày trời vẫn còn y nguyên!...

   Bây giờ, qua đánh đổi biết bao nhiêu tài nguyên của đất nước, đánh đổi biết bao nhiêu đóng góp của gần chín mươi triệu dân... Rồi đón nhận biết bao nhiêu tỉ đô-la hàng năm từ Việt kiều. Thêm vào số nợ nước ngoài cũng được tính lên đến hàng tỉ đô-la.. .

   Đất nước sau gần 40 năm trở về cảnh thanh bình... nhờ ngần ấy nguồn lực vừa kể ở trên... Đô thị, làng quê đâu đâu đều phát triển, cho dù không biết có tương xứng với những gì đã đóng góp nên không !?

   Giờ đây, chiếc xe đạp không còn giá trị như xưa, nhưng tôi tin rằng nếu bỏ quên chiếc xe đạp giống như vậy nửa ngày nơi chốn đông người thì không thể nào tìm lại được !.../.

 

                    HUỲNH VĂN HUÊ ( 11-2014 )

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Tư 2016(Xem: 4749)
anh không có tiền tài không mang danh vọng. Nhưng anh đã để lại cho đời một tấm lòng nhân hậu, với bạn bè và cho cả tha nhân. Anh đã có một cuộc đời đáng sống.
06 Tháng Tư 2016(Xem: 6666)
Cảm xúc tình cảm giao động của mọi người có mặt hôm đó vượt chỉ số! Một số đã không cầm được nước mắt lăn dài trên má nhăn nheo!
03 Tháng Tư 2016(Xem: 4727)
Anh Viện đã sống một cuộc đời như thế. Một đời sống có nghĩa có nhân, sẽ mỉm cười mãn nguyện khi lúc ta về…
26 Tháng Ba 2016(Xem: 4821)
Xin cho Tôi chia xẻ nỗi đau, nỗi buồn với Đồng Hương Biên Hòa, trong đó có mấy người em của gia đình, và đông đảo bạn đồng môn Ngô Quyền trong nước hay may mắn sống lưu lạc trên toàn thế giới tự do!
23 Tháng Ba 2016(Xem: 5059)
tương lai đất nước đang chờ các em. Hãy ngẩng cao đầu hướng về hồn thiêng sống núi, như chúng tôi trong đêm “ Tưởng Niệm Đồng Đội”
22 Tháng Ba 2016(Xem: 4655)
Như vậy cầu Gành đã có tuổi thọ 113 năm. Chúng ta đã gìn giữ như báu vật, vì đó là biểu tượng của vùng đất Biên Hòa, xứ Đồng Nai
12 Tháng Ba 2016(Xem: 4249)
Tôi sẽ thật vui và cùng bạn bè chia sẻ niềm vui đó. Hạnh phúc không ở đâu xa, ở ngay hiện tại khi mình biết chấp nhận và hưởng thụ nó.
28 Tháng Hai 2016(Xem: 5796)
“Khiết Tâm gọi ta về” ôm lấy những kỷ niệm đẹp, chan hòa tình cảm bạn bè trong đêm Khiết Tâm Không Nước Mắt.
28 Tháng Hai 2016(Xem: 4715)
Năm anh em tôi xúng xính trong những bộ đồ mới đón Tết. Trên bàn thờ hương đèn rực rỡ. Mùi hăng hăng của hoa vạn thọ lan tỏa mênh mông.
08 Tháng Hai 2016(Xem: 3934)
Có điều trong số những người khách đến bệnh viện và đến nhà thăm nườm nợp, chỉ có một người bị cấm cửa: đó chính là ông chủ của... "thần tài kiêu binh" !
08 Tháng Hai 2016(Xem: 3854)
Có điều quái lạ là theo thời gian, con khỉ càng tốt tươi kiêu binh bao nhiêu thì ông ta lại càng... "may mắn" bấy nhiêu.
07 Tháng Hai 2016(Xem: 3855)
Kính gửi đến quý Thầy Cô, quý anh chị đồng môn, quý đồng hương và thân hữu lời chúc mừng tốt đẹp nhất.
31 Tháng Giêng 2016(Xem: 4374)
Mùa Xuân Bính Thân sẽ đem niềm tin đến mọi nơi, mọi người trong ly rượu mừng và tiếng hát đón mùa Xuân mới.
31 Tháng Giêng 2016(Xem: 4323)
Mái chòi nhà ta nửa thiếc, nửa tôn. Vách xọc xệch, nửa ván nửa cà tăng. Nhưng dẫu vậy vẫn là nhà của ta.
17 Tháng Giêng 2016(Xem: 5054)
Gì thì gì, được che lọng cho chồng cũng là một niềm hạnh phúc. Cái hạnh phúc nhỏ nhoi của một người vợ lính . Một con chuột nhắt nhỏ nhắn dễ thương.
08 Tháng Giêng 2016(Xem: 8264)
Cố Giáo Sư Dương Hồng Duyệt một nhạcsỉ cựu giáo sư trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 4698)
Xóm Gò còn đâu nữa, nó chỉ còn lại trong tâm khảm của những ai còn sống cho tới bây giờ sau bao đổi thay của thời cuộc.
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 3772)
Đúng là chị Liên và Dung đã có một mùa Xuân trên đất mới vào dịp Tết đầu tiên trên nước Mỹ bốn mươi năm về trước.
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 4720)
Cây Cầy giờ đây không còn nữa, xóm Bửu An cũng không còn, tất cả đã đi vào quên lãng, chỉ còn lại trong tôi một thời trẻ dại
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 3926)
gia đình con dân Biên Hòa. Vận nước nổi trôi đã phân tán các thành viên của gia đình chúng tôi, kẻ nơi góc biển - người ngoài chân mây...
27 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 4556)
Xin cám ơn máu xương, cám ơn công lao những tấm lòng dũng cảm, những người đã chết trong quên lãng
25 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 3820)
Và khi mình có được hạnh phúc, cũng còn bao người đang chịu đựng và cố vượt qua bao nỗi đớn đau…
25 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 4176)
Tôi cũng vậy, cũng cảm thấy lòng vui hơn, ấm áp hơn khi mỗi chiều tan, có bóng trăng tròn treo lững lơ, trôi cùng tôi trên đường về.
24 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 3735)
Chúc mọi người, mọi nhà, các bạn gần xa đều có những ngày lễ Giáng Sinh thật tốt đẹp. Một năm mới vạn sự như ý.
12 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 5270)
Như đang nghiêng cả cõi lòng theo con gió dạt trôi. Nhớ gì mà mắt nghe ầng ậng. Chảy dần…
12 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 5117)
và cũng để soi sáng cho những người yêu thương tìm đến để cùng nhau sống muôn đời bên nhau.
05 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 5613)
cây “đại thụ” duy nhất hiện còn tồn tại, trong ban giảng huấn đầu tiên trung học Ngô Quyền Biên Hòa: Thầy giáo Trần Văn Lộc…
05 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 4408)
Con nói láo để má dùng khi đau yếu. Của một thuở nhà mình túng thiếu.
27 Tháng Mười Một 2015(Xem: 3997)
Cám ơn, cám ơn nhiều lắm những tình cảm yêu thương mà đất nước, gia đình, bạn bè và mọi người đã dành cho bà Chín.
26 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4572)
chúng ta cùng giữ vững màu cờ như người cựu chiến binh Hoa Kỳ ấp ủ và khôi phục lại vinh dự cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
15 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4433)
Ước gì không có ai chém giết ai, không có ai gây đau khổ cho người khác, thế giới con người cũng giản dị hiền hòa như những câu chuyện cổ tích
15 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4153)
Chúc sức khỏe và bình an. Chúc những bất hạnh, tai ương đi xa và biến mất khỏi những người tôi yêu thương, quý mến.
13 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4432)
Vĩnh biệt Ba Má dấu yêu của chúng con, cầu mong Ba Má sớm lên Thiên Đàng và phù trợ cho tất cả các ace và các cháu chắt được bình an, mạnh khỏe.
07 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4347)
vòng tay ôm lẻ loi cho mình còn mãi thương nhau.
01 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4307)
Mẹ sẽ mỉm cươi nhìn xuống các con, cháu của Mẹ nơi đây đang tưởng nhớ về Mẹ với tất cả lòng thành kính thương yêu, gửi đến Mẹ hiền từ của chúng con.
01 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4617)
Một người làm việc nơi bệnh viện, chứng kiến nhiều trường hợp chết chóc đáng sợ và những cuộc phân ly tử biệt đau lòng.
24 Tháng Mười 2015(Xem: 6993)
em ước mơ mỗi ngày được gặp anh, nói với anh những lời nồng nàn yêu thương nhất.
24 Tháng Mười 2015(Xem: 4859)
chiến tranh bùng nổ tâm thâm độc.lịch sử ngàn năm lưu dấu thơ
18 Tháng Mười 2015(Xem: 4388)
Vĩnh biệt em trai của chị Hãy yên nghỉ vĩnh hằng.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 4737)
Mong các bạn để một chút thời gian suy nghĩ về ý kiến của tôi.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 5157)
Như tôi dùng dằng hoài, không buông tay kỹ niệm, nên thao thức hoài, đếm mưa...
04 Tháng Mười 2015(Xem: 5202)
Phải chuẩn bị chết như thế nào? Khi sống phải sống làm sao? Để lúc ra đi còn có được nhiều người thương mến
24 Tháng Chín 2015(Xem: 5367)
Vậy thì, hãy nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và hiểu biết, vì tình thương & sự hiểu biết mới đem lại những kỳ diệu cho cuộc sống
20 Tháng Chín 2015(Xem: 4493)
Có phải chăng cuộc đời này là bể trầm luân, là hư không là vô nghĩa nên con chỉ nghêng người nhìn đời bằng nửa con mắt với hai bàn tay quờ quạng chơi vơi.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 4877)
Cụ bà hiền hòa của giòng Đồng Nai trong một buổi sáng tinh sương và hoàng hôn gợn gió đang nằm yên như bay về phía phương trời xa.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 4485)
trên tay bà tất cả những lời ông Trần viết đều còn đó, bà ôm vào ngực, và mùa hè úa tàn như nắng chiều rơi xuống trên đồng cỏ hoang trước mặt.
11 Tháng Chín 2015(Xem: 4730)
Về mùa thu có lẽ khu vườn này rất đẹp. Lá sẽ vàng một màu và những chú nai dễ thương sẽ là nguồn thi hứng của chị.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 5173)
Tóc đã nhuộm sương, cơ thể lão hóa nhưng con tim nhà giáo vẫn dành cho học sinh mình một nơi ấm áp trú ngụ.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 4782)
Hãy siêng tinh tấn, như đầu bị đốt, Chỉ nhớ vô thường, chớ mặc buông lung"
30 Tháng Tám 2015(Xem: 5083)
Một lần nữa, xin cám ơn các thầy cô, bạn bè Biên Hòa, Ngô Quyền, Long Thành, nhóm Dễ Thương. Gia Đình Tam C và tất cả các bạn trên Web đã yêu thương và khuyến khích