3:51 CH
Thứ Năm
2
Tháng Bảy
2020

NO MORE MONEY FOR ME - CHU MAI

08 Tháng Ba 20189:59 CH(Xem: 48343)
“No more money for Me”
   Tặng QH và 2 Con Trai

Sau phần hậu sự “tiễn biệt lần cuối” ông gia Tôi là Cựu Trung Tá Nguyễn Phước Bảo Định tại nghĩa trang Green Wood “vườn Vỉnh Cửu” San Diego California.

Tôi cùng gia đình hai con trai lặng lẽ bước và có thể nghe rõ âm thanh vọng lại từ mỗi đôi chân uể oải của chính mình chậm chạp di động trên đường đi ra chỗ đậu xe.

Chẳng ai nói năng gì. 

Chung quanh không gian hình như nặng trĩu đầy ấp tan vỡ mất mát. 

Buồn ơi là buồn! 

Bà xả Tôi, Quý-Hương trong bộ đồ đen tang chế,đang cố kềm hãm nuốt trững tiếng khóc nghẹn ở cổ họng, ngậm ngùi đi không muốn vững giữa vòng tay bọc hậu của Tôi và đứa con trai trưởng.

Hai đứa cháu nội,con của đứa em qua mặt anh lấy vợ trước,dù chưa quá 8 tuổi,hình như cũng cảm nhận sự mất mát “sinh ly tử biệt”Ông Cố, qua băng tang chế màu vàng dành cho Chắt cột trên đầu đã biết thân thủ phận hoà đồng im lặng, khác hẳn bản tính năng động vui đùa ưa ồn ào của chúng.

Hai đứa nắm tay nhau đi. 

Mặt nhìn nhau xầm xì nói nhỏ gì đó, chỉ vừa đủ cho nhau nghe. 

Tôi thấy môi chúng lay động. 

Đứa em phát giác Tôi nhìn, lẹ làng dùng “body language” đưa một ngón tay chận đầu mũi chắn ngang miệng ra dấu cho Chị nó biết “stop talking” ngay lập tức!

Khi tới xe Tôi mở cửa sau, dìu hai đứa cháu lên xe. 

Trong khi hai đứa con trai ôm chặt mẹ chúng,cùng gục thấp đầu như chụm vào nhau tìm một sự đoàn kết nương tựa chia xẽ tạm thời,trong giờ phút quá đau lòng “Vĩnh Biệt Ông Ngoại”.

Hai cô dâu lặng thinh biểu lộ đồng tình qua mắt nhìn xa xôi,buồn dịu vợi,không nói một lời nào.

Với những diễn biến chung quanh, riêng tư của đơn vị gia đình,Tôi nhận ra rằng thời khắc lúc này như chùng hẳn lại.

Kim đồng hồ cơ hồ không chuyển dịch.

Trái đất hình như ngừng quay.

Và,vợ con Tôi có lẽ muốn níu kéo nhau,lội ngược về miền quá khứ khi còn Ông Ngoại,hơn là chấp nhận

tiến tới với thế giới đầy sinh động hiện hữu từ nay vĩnh viển mất Ông Ngoại.

Tự dưng, Tôi xé phăng hoàn cảnh nặng nề im lắng ngột ngạt,bằng cách nói một câu bâng quơ vô duyên thừa thãi,không hề có hậu ý, với hai đứa cháu nội đang điều chỉnh thế ngồi với seatbelt an toàn trên ghế đặc biệt đặt trong xe dành riêng cho trẻ em: 

-Olivia and Owen!

Ông Cố gone.No more Ông Cố!

Olivia là tên con chị. Ngây thơ hiền lành như cây cỏ,lúc nào cũng phản ứng chậm nhưng đầy ý nghĩa nghệ thuật sáng tạo bằng tranh vẽ,hay sản phẩm thủ công,mà trường học biến thành những tạo phẩm thương mại “post online raises funds make money for school”.

Owen là tên thằng em nhỏ hơn chị hai tuổi. Mới đi trường,học lớp đầu tiên.(kindergarten)

Nhưng luôn luôn lanh miệng nhanh mồm hoạt náo hài hước (humor) hơn hẳn chị!

Tôi mới vừa dứt lời. 

Owen tức thì phản ứng biểu lộ bằng cách xoè hai bàn tay đưa cao khỏi đầu và nói rõ ràng to giọng bày tỏ một chút bất mãn do ảnh hưởng mất mát trực tiếp,rất gọn ghẽ đầy tính chất quá thực tế của xả hội Mỷ:

-“Its mean No More Money for Me”

Có tang buồn,lòng nặng trĩu.

Nhưng Tôi đã phịt cười thành tiếng,

sau câu nói quá đúng của thằng cháu nội.

Trong khi Bà Nội nghe được,ngẩng đầu buột miệng chữi “Cha Mi”!

Bởi mỗi lần cả gia đình Tôi đi chung đến thăm,Ông Cố luôn luôn để sẵn tiền trong túi rút ra cho hai chắt,sau khi chúng ôm hun bên má. 

Xảy ra lần đầu tiên,cha chúng phải xen vô nhắc nhỡ,bằng cách ra lịnh vòng tay cúi đầu nói “cám ơn Ông Cố”.

Tiếp diễn những lần sau.

Hai chắt hành động như robot thuộc tuồng thuần thục. 

Hun xong,nhận tiền Ông Cố cho,vòng tay cám ơn,rồi lui ra phòng khác chơi game IPad,để cha chúng cặp mạch tim,nghe nhịp thở đoán coi phổi Ông Cố trong tình trạng xấu tốt thế nào. 

Dù rằng Ông Gia Tôi có family doctor do chính phủ chỉ định tới tận nhà “checkups”,nhưng lúc nào cũng thích cháu ngoại “double check” đóng góp ý kiến sức khỏe mới yên tâm cười nói tiếp tục trò chuyện với con cháu đến thăm có mặt.

Riết rồi thành như thông lệ. 

Mỗi tháng,dù bận bịu với nghề nghiệp sinh sống hằng ngày ở ER bịnh viện,ít nhứt cũng phải đôi ba lần đưa con thăm viếng Ông Cố. 

Nếu không,Ông nhắn qua Mom “nhớ hai Chắt quá. Muốn gặp.”

Con Tôi có vẽ không hài lòng việc Ông Cố cho tiền hai Chắt. 

Vì nghỉ rằng Ông Ngoại không dư giả giàu có nhiều tiền. 

Nó đã lên tiếng yêu cầu stop nhiều lần nhưng kết cục “vũ như cẩn”!

Bác Hai là đứa con trai lớn của Tôi buông Mẹ nó ra phì cười nói với Owen:

-You right Owen! Ông Cố gone. No more free moneys for You!

Trong khi đứa con thứ,cha Owen nhẹ nhàng cười,kèm sau cái lắc đầu biểu lộ “speechless” hết biết,hết ý với lời phát biểu đột ngột của con trai vừa tròn 5 tuổi của mình.

Tôi lợi dụng cơ hội,tiếp lời,nói với Owen:

-Hey, Ông Nội going replace Ông Cố continues gift You moneys,when ever You and Olivia visit my house. Ok! Owen 

Không thể đọc ý nghỉ trong đầu, nhưng qua nụ cười và ánh mắt đầy thiện cảm thân yêu, Tôi biết hai đứa cháu nội vui vẻ hài lòng chấp nhận đề nghị hấp dẫn,hữu lý do Tôi đưa ra, mà theo “Owen term:its make sense to believe” mỗi khi có điều gì đòi hỏi phải được công khai giãi thích tường tận,cặn kẻ do cha mẹ chúng cho thật rõ vấn đề.

Bà xả Tôi lúc nào cũng thẳng thừng kết buộc không cần biện hộ,phán quyết như một bản án “Owen exactly You””Không sợ mất thừa kế” “Con gà Tôi lội sông-Congratulations”

Biết trả lười sao!

Cười tào lao.

Thao!(Theo giọng QN)

Feb-2018

CHU-MAI-NQ7

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 2015(Xem: 5386)
tình cảm anh chị em vẫn tràn trề dù thời gian đã mấy chục năm. Xin cám ơn người Biên Hòa của tôi.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4897)
khi nghe một chiếc lá rụng, một giọt nước rơi, như nhắc nhở mình để biết thương tuổi thơ, tuổi trẻ Việt Nam và biết yêu đất nước mình hơn.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 5246)
Định cư ở Mỹ từ năm 1992 nhưng mãi đến giữa năm 2013 mới liên lạc được với vài anh chị đồng hương Biên Hòa
25 Tháng Hai 2015(Xem: 5093)
Tấm lòng nhi nữ thương mà trách. Chẳng trách chi Nàng, trách Hóa công
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4607)
Để đắm mình trong Dòng A Mai trong vắt, rồi nửa đêm thao thức, vẳng bên tai xào xạt, sóng bổ ghềnh.
23 Tháng Hai 2015(Xem: 13245)
Ban chấp hành hội ái hữu Biên Hòa California và đồng hương đã tham gia cả sự trang trọng và đặc biệt.
19 Tháng Hai 2015(Xem: 4638)
giáng sinh năm nay người mẹ đã mất và người con chỉ biết gởi cho chúng tôi tấm hình để làm kỷ niệm như một lời tri ơn
14 Tháng Hai 2015(Xem: 5243)
Cám ơn Hội Ái Hữu Biên Hòa, cám ơn Ngô Quyền và cám ơn cái quán Cà Phê Cầu Mát dễ thương
12 Tháng Hai 2015(Xem: 5568)
Anh tôi đã mất lâu lắm rồi, nhưng mỗi khi thấy một người mặc đồ Biệt Động Quân trong những ngày lễ hội, tôi lại nhớ anh tôi vô cùng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 4673)
Tôi chịu không nổi cái cảnh bó gối ngồi trong rọ. Bao nhiêu gia đình đã tìm đường chạy khỏi Sài Gòn và đã chạy được khỏi Việt Nam
12 Tháng Hai 2015(Xem: 5197)
Người Đi Trên Mây của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng có lẽ là tác phẩm được nhắc đến nhiều nhất mỗi khi người ta nói hoặc viết về Nguyễn Xuân Hoàng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 5880)
Cuộc đời có những buồn vui bất chợt dễ thương để trở thành kỷ niệm đẹp, đều mang một ý nghĩa thiêng liêng.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 4442)
Hy vọng tôi sẽ vượt qua một cách bình an và để lại một nụ cười. Nụ cười mãn nguyện cám ơn cuộc sống quý giá mà ơn trên đã ban cho tôi.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 4907)
Cái chết của người bạn thân thiết là sự đoạn tuyệt đột ngột với quá khứ của mình. Chúng ta không những mất một sự hiện diện mà còn mất cả một phần của cuộc sống
04 Tháng Hai 2015(Xem: 5571)
Tôi chỉ là một bông hoa dại được hội AHBH đem vào vườn hoa văn nghệ và ươm phân, tưới nước.
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 5081)
mong chị hãy thanh thản bước về miền tây phương cực lạc
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 5399)
Cám ơn tác giả Nguyễn Thị Thêm đã cho tôi và những đồng hương độc giả BH thưởng thức một bài thơ hay, đầy ý nghĩa và chứa chan tình tự quê hương.
17 Tháng Giêng 2015(Xem: 5424)
những kỹ niệm, những tình cảm mến thương với chị Chu Diệu Thi, chị Lương Thị Sao bỗng chốc không cầm được nước mắt…
15 Tháng Giêng 2015(Xem: 4841)
Trong khi những cơn gió Bấc cứ thi nhau thổi phà qua căn nhà trống trước, trống sau đem thêm những cơn lạnh thấu da.
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 3845)
Trong không gian êm tịnh, tôi trở về với cái tôi. Chung quanh sự vật cố hữu quen thuộc như muốn nói lên điều tự khoái…
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 5378)
cho một thi sĩ đã ra đi, nhưng lời thơ còn ở lại và vẫn chứa đựng mênh mang năm tháng cuộc đời .
13 Tháng Giêng 2015(Xem: 5059)
Tiển người đi. Trả lại buồn phiền những ai bi
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 5309)
Sáng ngày 1-5, tôi bước ra khỏi bịnh xá, đứng trên Quốc lộ 4 nhìn về hướng Cần Thơ thấy mặt trời lên đỏ rực, báo hiệu một ngày mới
10 Tháng Giêng 2015(Xem: 5463)
Phong bao tuy nhỏ nhưng mang một ý nghĩ to lớn là người Việt mình độc lập trong đời sống, trong tư tưởng cũng như phong tục tập quán.
05 Tháng Giêng 2015(Xem: 8529)
Nhìn lại, mái tóc đã pha muối tiêu. Tình cảm vẫn như ngày xưa. Xin cám ơn cuộc đời.Một ngày vui qua mau.
01 Tháng Giêng 2015(Xem: 5334)
Tôi thấy mình quá đầy đủ và hạnh phúc. Xin chia sẻ niềm hạnh phúc này đến tất cả các bạn.
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6033)
Thưởng thức lại ca khúc “Lời Con Xin Chúa” không phải để khơi lên “đống tro tàn tang tóc”, mà để cảm thông với những con người đã và đang chịu đau khổ
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5376)
merry Christmas and happy New Yeara
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5102)
Gia đình Kiều Oanh xin chân thành gửi lời kính chúc đến quý vị trưởng thượng, quý Thầy cô, đồng hương, cùng các bạn hữu vui đón một mùa Noel an bình, thịnh vượng
21 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7884)
Lòng bồi hồi xúc động nhớ những ngày vui hồn nhiên của một cô gái nhà quê lên tỉnh học
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4188)
Cám ơn các thân hữu, bạn bè gần xa đã đọc những tâm tình của tui trong năm qua và luôn yêu thương, khuyến khích.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4745)
Giữa hai người yêu nhau mà người con gái vì một chuyện gì đó nhỏ lệ thì người con trai lại hốt hoảng lo âu
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4727)
Nhìn ra cái đẹp trong những giọt nước mắt và tìm cách lau đi mới thật sự là một con người hiểu đúng nghĩa của tình yêu.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6207)
Thu còn đem tình yêu đến cho đôi lứa yêu thương, và niềm vui đến cho mọi người.
06 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5337)
Tôi nghĩ đó là "Điệu nhảy của yêu thương." xin chia sẻ cùng các bạn.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5839)
Đây là một xóm đèo heo hút gió, nhưng người dân ở đây vẫn thường thấy người ở thành thị, những người đi săn, thỉnh thoảng ghé qua đó để xin vài tô nước
24 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5545)
Nhà nông còn mượn Thanksgiving làm dịp ăn mừng mùa gặt hái đã xong, thu hoạch tốt và tạ ơn Thượng Đế đã ban ơn lành đến mọi người
23 Tháng Mười Một 2014(Xem: 7070)
Chúng tôi mong, Thầy Phạm Đức Bảo còn nhiều lần nhận thêm những lời chúc Thượng Thọ của những cựu học sinh Ngô Quyền năm cũ…
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6444)
Trở lại Sài Gòn, những buổi chiều trong quán nước mở trang báo ra đọc thấy tên bạn bè mấy người trên trang cáo phó chết trận cao nguyên.
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6750)
Cám ơn bạn bè gần xa đã cùng tôi san sẻ bao nhiêu vui buồn tâm sự. Cám ơn, cám ơn nhiều lắm.
20 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5832)
Thời "Áo Trắng" dễ thương đã qua, nhân gom nhặt được vài bức ảnh tôi còn cất giữ làm thành youtube "Tiếng Hát Học Trò". Xin kính gửi đến Thầy cô và các bạn Ngô Quyền cùng xem cho vui....
16 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5281)
Dòng sông nào cũng về biển cả. Cuộc đời của mỗi con người rồi cũng kết thúc.
08 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5729)
Những lời thơ nồng nàn, chan chứa làm cho người đọc mường tượng đến một tình yêu vô bờ.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 4710)
Nhìn lại cuộc đời lưu lạc của chính mình, tôi thấy cái chết của Trâm như xa hơn trong thời gian, không gian và tâm cảm.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 5478)
Dường như tuổi càng cao, sức càng yếu thì tình yêu trường cũ trò xưa lại càng thấm đẫm mãnh liệt trong trái tim thầy hiệu trưởng.
30 Tháng Mười 2014(Xem: 6801)
Hãy vui cùng với các cháu và hãy bảo vệ các cháu để tuổi thơ chúng có những kỷ niệm đẹp trong tuổi ấu thơ.
26 Tháng Mười 2014(Xem: 5073)
Tôi đến đấy cũng chỉ muốn tìm lại chút kỷ niệm để cảm thấy như chú vẫn còn quanh đây.
24 Tháng Mười 2014(Xem: 5699)
Mời các bạn thưởng thức hình ảnh thu vàng rất đẹp với tiếng hát Lệ Thu trong bản nhạc " Chiếc lá Thu phai"
22 Tháng Mười 2014(Xem: 5783)
nhưng vẫn còn tiếng dương cầm đọng lại trong bài hát kỷ niệm mỗi khi chợt nhớ về hắn.
18 Tháng Mười 2014(Xem: 4653)
Mẹ tôi bảo rằng tôi cũng có thể làm điều này ngay tại Hoa Kỳ, điều mà tôi đã và đang làm