9:33 SA
Chủ Nhật
17
Tháng Mười
2021

MỪNG LỄ TẠ ƠN - NGUYỄN THỊ THÊM

29 Tháng Mười Một 202011:23 SA(Xem: 1542)

MỪNG LỄ TẠ ƠN

Mừnglễ

 

Hôm nay đã là thứ tư 25 tháng 11,  ngày mai là lễ Thanksgiving.

Không khí mừng lễ năm nay thật lạ kỳ. Con gái đi làm về uể oải, mệt nhừ vì phải làm thêm công việc do hai người trong nhóm đã dính Covid.

Các cháu học online nên ngày nào cũng như ngày nào, không còn háo hức được nghỉ lễ hay cùng bạn chúc mừng như mọi năm.

Nhà tôi, những năm về trước vui lắm, không khí mừng lễ Tạ Ơn tràn ngập mọi nơi. Thức ăn hôm nay đã phải chuẩn bị đầy đủ, con rể đã sẵn sàng bàn ghế, rượu và các món ăn chơi khai vị.

Trong nhà từ khăn trải bàn đến ly dĩa đều có màu của lá vàng, bí đỏ của khung cảnh mùa thu đầy sắc màu. Đại gia đình tập trung ở nhà tôi để chúc mừng sức khỏe và cám ơn nhau. Chúng tôi coi ngày hôm nay là ngày đoàn tụ gia đình, ngày biết nhớ ơn và cám ơn. Do vậy, già nhất như vợ chồng tôi là ưu tiên số một. Con cháu đều đến ôm hôn và chúc sức khỏe. Mượn ngày lễ của nước Mỹ, gia đình tôi đem con cháu lại gần nhau và ôn cố tri tân.

Từ đầu năm đến giờ tôi đã bỏ hết mấy vé máy bay và du thuyền vì nạn dịch Coronavirus. Bó gối ngồi nhà, đếm thời gian qua trong lo sợ. Cứ nghe mẹ ho hay sặc là con gái lại lo lắng bắt uống thuốc. Đã phải cách ly người ngoài mà còn phải cách ly với con, rể và cháu ngoại. Bây giờ cháu không còn vào phòng thưa bà ngoại đi học hay trở về. Không còn ôm bà hôn mỗi khi đi chơi. Bữa ăn không còn chung cả nhà, mỗi người mỗi dĩa ăn theo kiểu ông Tây bà Đầm cho không bị lây lan. Lâu lắm mới ăn chung một lần mà đũa muỗng cũng riêng tư. Ngồi ghế cách xa nhau, ít rôm rả chuyện trò vì sợ Covid. Cái con Virus nhỏ không nhìn thấy mà ác ôn côn đồ. Nó phân tán, chia cắt tình gia đình, thân thuộc, tình hàng xóm bạn bè. Nó phá hoại tình người, phân hóa xã hội, đè bẹp kinh tế. Nó là tai ương của nhân loại. Nó cũng là mầm mống của sự chia rẽ, là công cụ về chính trị để chơi nhau, khí giới đánh nhau mà không cần súng đạn. Nghe đâu đã có thuốc ngừa, lòng mừng khấp khởi, nhưng chừng nào tới phiên mình được chích vẫn còn là một câu hỏi.

Không khí trong nhà buồn hiu, ngoài đường vắng hoe, trời mùa thu âm u muốn khóc. Con trai gọi về "Má ơi, Má hỡi chừng nào đi thăm con được. Mấy cháu nhắc bà nội hoài." Cũng muốn lắm chứ, mua vé đi thăm con cuối tháng 12. Tưởng đâu tới đó thì dịch tan, bầu cử cũng đã xong, thế giới an bình, đất nước thêm niềm vui mới. Ai dè cái gì cũng không giải quyết xong. Cái ghế ở tòa Bạch Ốc nhiệm kỳ mới vẫn còn kéo co chưa phân thắng bại. Biểu tình đông hơn, rầm rộ hơn đầy khí thế. Dịch phát tán mạnh, Thống đốc Cali ra lệnh giới nghiêm và đóng cửa. Khả năng đi đâu cũng khó, coi chừng phải bị cách ly 14 ngày khi đến nơi hoặc khi về lại. Thôi thế thì thôi, ở nhà cho yên thân già.

24/11 2020 , ngày dân Mỹ được tạm chấp nhận có hai tổng thống. Một ông Tổng thống còn tại vị, một ông tự nhận mình là Tổng Thống được dân bầu mà kết quả kiểm phiếu chưa xong. Bên nào cũng bênh vực cái lý của mình. Người dân chỉ mong sự công bằng trong cuộc chạy đua. Lá phiếu quyết định ai là người được dân tín nhiệm nhất, vì lá phiếu đại diện cho niềm tin vào một vị lãnh đạo sáng suốt biết đặt quyền lợi Quốc Gia lên hàng đầu

Không bao giờ người ta có thể tin hiến pháp và luật pháp nước Mỹ bị chà đạp như vậy. Cử tri luôn tin rằng sau mỗi 4 năm, rạng sáng ngày 4 tháng 11 khi TV tuyên bố ai đạt được 270 phiếu cử tri đoàn là người ấy đắc cử. Cả nước có một vị Tổng Thống dân bầu đem gia đình lên trình diện và cám ơn cử tri. Có một vị Tổng Thống đương nhiệm lên tuyên bố sẽ rút lui đúng quy định và chúc mừng đối phương.

Cái văn minh ưu việt của nước Mỹ là chỗ đó. Thế giới ngưỡng mộ, nhân dân tự hào. Vậy mà năm nay bao nhiêu là bi kịch. Mỗi ngày xem truyền hình, vào Youtube, mạng xã hội người dân Mỹ như lạc vào mê hồn trận. Những phát giác kinh hồn về phiếu bầu khiến cả thế giới sửng sốt. Nước Mỹ như vậy hay sao? Ai có thể lũng đoạn bầu cử của Mỹ một đại cường quốc. Thế lực nào có thể áp đảo, chơi xấu một vị tổng thống đương nhiệm. Tìm ra sự thật là trách nhiệm của vị nguyên thủ quốc gia để bảo tồn sự trong sáng của bầu cử Hoa Kỳ. Để người thắng cuộc tự hào mình được dân tín nhiệm thật sự, như vậy người dân mới tâm phục, khẩu phục. Sự điều hành đất nước mới thật sự đi vào quỷ đạo.

Chúng ta hãy chờ đợi, bình tĩnh đón nhận kết quả chung cuộc. Chân lý sẽ thắng, nước Mỹ phải lấy lại niềm tin của thế giới và người dân. Tôi tin sẽ là như vậy. Mong rằng sau lễ nhậm chức, nước Mỹ sẽ có những ngày hòa bình yên ổn, kinh tế phục hồi và con cúm Vũ Hán sẽ cuốn gói chạy về quê quán.

Ngày mai tôi cũng nướng một con gà. Ha ha một con gà tây chỉ có 5 người trong nhà không thích ăn gà tây. Chắc ngồi ngó, ngán ơi là ngán. Nhưng biết sao, gà được biếu để gia đình có một ngày Thanksgiving sum họp. Bây giờ ai ở nhà nấy theo lệnh Thống Đốc, gà để tủ lạnh chật chội phải thanh toán cho xong. Tôi sẽ làm một bữa tiệc đơn giản cho cả nhà. Dù sao ngày này vẫn là ngày vui, gia đình sum họp trong không khí chúc mừng và tri ân. Vâng! Hãy nghĩ đến nhau, yêu thương và trân trọng.

Ngày Lễ Thanksgiving.  Cám ơn quê hương, đất nước Việt Nam nơi tôi sinh ra và trưởng thành. Nơi tôi yêu thương, gắn bó và tự hào. Tri ân tiền nhân có công dựng nước và giữ nước. Cám ơn những người chiến sĩ VNCH, những thương phế binh, anh hùng tử sĩ đã đổ máu xương cho Tự Do và Hòa Bình. Trân trọng tri ân với tất cả xót xa và ngậm ngùi.

Cám ơn người dân Mỹ, nước Mỹ đã bảo bọc những con người tị nạn khốn khó. Cám ơn những ưu đãi nước Mỹ đã dành cho người nhập cư. Sự tự do độc lập phú cường không phải đến một cách dễ dàng, mà là sự đánh đổi bằng máu xương và sinh mạng. Cám ơn những người Mỹ có công lập quốc, cám ơn những người lính Mỹ đã hy sinh vì hai chữ Tự Do cho thế giới.

Tri ân Tổ tiên Ông Bà Cha Mẹ, công ơn trời biển không cách chi đền đáp. Xin được sống tốt và làm một con người đàng hoàng lương thiện.

Cám ơn Thầy Cô dạy dỗ cho học trò tư cách làm con người chân chính, một số vốn kiến thức để vào đời. Cám ơn nền văn hóa tốt đẹp mà Thầy Cô đã gieo mầm ươm hạt cho mỗi học sinh. Để bây giờ dù qua bao nhiêu phong ba, chúng em vẫn cố gắng vượt qua và truyền cho thế hệ tiếp nối.

Cám ơn anh em bạn bè khắp gần xa. Những người bạn đồng nghiệp chung trường, chung đơn vị. Những người bạn học trang lứa nhiều kỷ niệm thời niên thiếu. Cám ơn những người bạn quen biết nhưng chưa từng gặp mặt trên khắp thế giới. Cám ơn các em học sinh đã yêu thương quý mến cô giáo cũ. Các em là động lực, niềm vui để cô tin rằng cô đã chọn đúng nghề. Nghề dạy học bán cháo phổi nhưng ích lợi cho xã hội.

Cám ơn những người bạn văn chương. Những nhà văn, nhà thơ tài ba, kiến thức cao rộng, cho tôi được học hỏi, hạnh phúc được đọc những tác phẩm thật hay. Từ đó tôi cố gắng khắc phục bản thân mình tốt hơn để tiến bộ.

Xin cám ơn gia đình bên này hay còn ở lại VN. Cám ơn vợ chồng em trai út đã chia sẻ vui buồn và luôn tạo niềm vui cho chị. Cám ơn các con yêu quý của mẹ. Sự hiếu kính và biết ơn của các con cho mẹ có cuộc sống an vui và thật hạnh phúc. Cám ơn các cháu yêu của bà. Nụ cười và sự ngây thơ của các cháu xóa bớt những nếp nhăn thời gian trên mặt nội. Sự chăm chỉ học hành và hiếu kính của các cháu làm ngoại thấy mình hiện diện đâu đó mỗi ngày. Tuổi trẻ phút chốc hiện về để ngoại yêu đời và hoài niệm.

Cám ơn những người bạn ở phương xa đã bỏ chút thời giờ vàng ngọc đọc những bài viết, bài thơ vụng dại, thô thiển của tôi. Viết để giải tỏa những ý nghĩ, những cảm xúc của mình là cách cân bằng cuộc sống. Để tôi không trở thành một bà già vô dụng, buồn bã bó gối đếm thời gian qua trong lặng lẽ, gặm nhấm bệnh đau của tuổi hoàng hôn. Viết mà có người đọc là một diễm phúc của tôi. Xin chân thành cám ơn các bạn thật nhiều.

Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này.

Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.

HAPPY THANKSGIVING

Nguyễn thị Thêm

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Ba 2011(Xem: 17669)
Vì vậy, sáng nay khi bà Tâm gọi sang để nhắc Duyên lát trưa qua chở bà đi chợ Việt Nam mua thức ăn, tiện thể xin quyển lịch “Tam Tông Miếu” (loại lịch bóc từng tờ) để bà coi ngày giờ, kiêng cữ cho cả năm, Duyên đã cười vang trong phone và nói với mẹ rằng: ”Má ơi, cái duyên “Tam Hạp”
08 Tháng Ba 2011(Xem: 16496)
Bố mẹ tôi người Bắc, di cư vào Nam lại sống trong khu xóm toàn người Bắc, nên tôi vẫn nguyên vẹn là con gái Bắc cả từ ăn nói đến cách sống ở đời.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 16199)
Mùng Hai Tết năm đó, cô Hai Lựa dẫn thằng Cu Tí về quê ăn Tết. Bất ngờ hay tin ông Cả Mẹo vừa mới qua đời. Tin như sét đánh ngang mày, mẹ con cô vội vàng chạy u về nhà ông Cả. Vừa bước chân vào nhà thì nắp quan tài cũng vừa đóng đinh khóa chặt lại
03 Tháng Ba 2011(Xem: 17296)
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất mà các nhà địa lý Tàu cho là có long mạch, mà long huyệt nằm ngay tại cái dốc cao vút ngay tại núi Châu Thới, vì vậy nhà triệu phú người Tàu tên Hỏa chôn nơi đây, cái tên dốc chú Hỏa có từ lúc đó
03 Tháng Ba 2011(Xem: 16921)
tôi rất vinh dự đã từng là cựu học sinh trường Tiểu Học NGUYỄN DU, Biên Hòa, có truyền thống tốt đẹp lâu đời và là một trong những ngôi trường đầu tiên của quê hương chúng ta, có lịch sử gắn bó với trường Trung Học NGÔ QUYỀN.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 16149)
Bao nhiêu năm trôi qua, không còn được ăn Tết Việt Nam đúng nghĩa, mỗi độ Tết Nguyên đán , tôi vẫn ăn Tết bằng ký ức. Trong một khoảnh khắc sống bằng trí tưởng, ngày Tết vẫn còn nguyên vị ngọt ngào của bánh mứt, vẻ êm đềm của thời thơ dại.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 16125)
Búp ơi! Em biết không chỉ cần ba mươi giây thôi vị Nguyên thủ Quốc gia tuyên bố đầu hàng đã làm thay đổi vận mệnh của một đất nước, chôn vùi cả một dân tộc trong đau thương tủi nhục, huống hồ chi từ đây cho đến giờ xổ số, em còn cả bốn năm tiếng đồng hồ thì sự hy vọng thay đổi cuộc đời em đâu phải là không thể xảy ra phải không Búp?!
10 Tháng Hai 2011(Xem: 15398)
Anh cố tìm giấc ngủ, mấy đêm trước anh còn đi vào giấc ngủ với bao nhiêu là hình ảnh vui tươi, tuyệt vời của ngày Tết Việt Nam. Vậy mà đêm nay những hình ảnh đẹp đẽ ấy biến đi đâu hết? Anh mong sao sáng mai thức dậy, đọc báo thấy tin chính quyền Việt Nam vừa… ra lệnh cấm không cho Việt Kiều về quê ăn Tết nữa. Chắc lòng anh sẽ…vui như Tết. Khỏi phải đi đâu cả.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 16110)
Tôi đã xa Tổ Quốc nhiều năm. Thời gian không dài nhưng cũng đủ để nhớ, quên nhưng không thể xóa mùi hương có được từ những năm tháng cũ. Làm sao quên được mùi sữa Mẹ tinh khôi những ngày chưa lớn, mùi bùn trong đầm sen cuối làng thân thiết, mùi hương hoa cỏ lẫn trong sương sớm vào mùa Hạ ấm nồng
30 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 17550)
"Cô ấy đã cho tôi sự sống, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành cuối đời tôi để chăm sóc cô ấy" Anh dắt tay chị đi, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười toại nguyện, một mối tình đẹp như những áng mây chiều êm ả trôi lờ lững ở cuối lưng trời…
29 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 17090)
Sau một đêm khó ngủ, tôi nghĩ đến lời hứa con cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng,sẽ kể về câu chuyện có thật này. Một bí ẩn cuả Tâm Linh, đối với tôi thật vô cùng khó giải thích. Trân trọng mời quý vị cùng xem. Và gọi là chút tình với hương linh người tử sĩ.
08 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15755)
Khi gió muà Đông Bắc phả hơi giá lạnh lùng vào mảnh vườn hiu hắt, đầu tháng Mười Hai của mỗi năm, là tôi lại chạnh nhớ đến những mùa Giáng Sinh ngày thơ ấu. Lạ một điều là trong đáy lòng tôi bỗng ấm lại,
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 16821)
Một câu chuyện gần gũi với đời sống hiện tại, dù biết phải “ an cư mới lạc nghiệp”, nhưng vẫn phải “liệu cơm gắp mắm” mới khỏi cảnh dở khóc dở cười khi mua một cái nhà vượt quá tầm tay.
11 Tháng Mười 2010(Xem: 16135)
Chị rất đau khổ, lặng lẽ trở về nhà. Chị nhất định không kể câu chuyện cho mẹ chồng biết, cũng như bất cứ ai.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 15347)
Tôi không có đập đìa gì hết. Tôi chỉ là một người trở về từ trại tù cải tạo với tài sản duy nhất và quý giá nhất là một cô vợ chung thủy và ba đứa con ngoan. Tôi gốc gác Biên Hòa, ngày xưa làm việc ở chi khu Long Toàn này, bị một cô nữ sinh tên là Bé Năm, nhà ở gần đó, trói cổ nên đã nhận nơi nầy làm quê hương!
04 Tháng Mười 2010(Xem: 15971)
Cái nhớ của tôi lập lại nhiều lần vào những thời điểm khác nhau. Nhớ Biên Hòa là điều có thật, hay nói cách khác là không giả dối chút nào.Không biết đêm nay tôi còn thao thức và trăn trở với nỗi nhớ Biên Hòa hay không?