1:45 SA
Thứ Tư
1
Tháng Mười Hai
2021

VÍ DỤ NHƯ CÓ MỘT NGÀY TÔI NHỎ LẠI - BÙI TUYẾT MAI

12 Tháng Hai 202110:44 SA(Xem: 2053)
 
                            Inline image
                               
                                Ví dụ như có một ngày tôi nhỏ lại

Tiếng chim vỗ cánh hoảng hốt vụt bay ngang đầu khi mở cửa bước ra sân vườn làm tôi thoáng chút giật mình, ngó mắt theo đôi chim câu liệng bay một vòng về đậu lại trên nhành cây nhãn cạnh tổ của mình, không biết bởi gió nhẹ sớm mai hay cái nhún nhón sà đậu của đôi chim làm nhành cây cứ đong đưa nhè nhẹ.

Thời gian trôi qua nhanh, một thời tóc xanh môi hồng nhớ lại có lâu lắc gì, vậy mà chỉ trong chớp mắt tuổi trẻ như vỗ cánh của thiên di bay vụt ngang tóc đã thôi xanh tóc đã bạc màu. Ngày tháng tiếp tục vơi dần vơi dần nhưng cảm xúc là một thứ không hề tàn phai, dù hôm nay mắt đã không còn sáng long lanh tóc mỗi ngày thêm dần phai nhạt … vẫn cứ ẩn giấu trong tôi một tâm hồn của ngày tháng cũ đôi khi mênh mông trắng xóa như những con sóng vui vỗ dạt trôi vào bờ cát, đôi khi như những viên đá sỏi im lìm chìm lặng dưới lòng sông mênh mang.

Đang là đông nên ánh nắng ban mai chỉ lưa thưa vàng trải, nắng mõng manh như tơ, nắng như cố ươm trên từng chiếc lá dưới bầu trời phất phơ bàng bạc. Tuổi heo may, lứa tuổi đã bước vào ngưỡng cửa mùa thu của cuộc đời, lứa tuổi chậm lại nhìn lại những chặng đường đã qua và nhận ra rằng, thật, thời gian là vó câu lướt qua lướt qua đẩy trôi tuổi trẻ, băng băng ngang tàng phủ chồng lên ký ức ngày một cũ kỹ lãng quên. 
 
Mà ký ức con người ta nhiều khi đến lạ, nó chỉ neo đậu nắm níu vào những điều vụn vặt cõn con, như chiếc lá vàng ban mai rơi sớm trên sân, như ngọn nắng chiều đã nhạt trên cây, như tiếng than củi cháy réo rắt, như chén cơm cá kho tiêu cay xuýt xoa trong gian bếp nhỏ thơm ấm áp ánh lửa bập bùng … ôi, ký ức ăm ắp trong đầu, nặng trĩu, chỉ muốn quàng tay ra ôm hết vào lòng dâu bể của thời gian.

Mùa đông năm nay trời lạnh quá, ở bên ngoài chỉ hửng lên chút nắng, tôi nhấp ngụm trà thơm ngát mùi hoa lài, ngồi cạnh khung cửa sổ ngắm buổi sớm mai mùa đông với những tàng lá còn lấp loáng sương đêm, nghe tiếng hót dịu dàng gọi bạn của chú chim đang ẩn đậu đâu đó trong sân vườn, tôi ngồi bên trong nhà vẫn với tách trà còn thơm ấm bên ô cửa sổ chỉ hé mở, vậy mà tôi đã thoáng rợn người mấy bận, dù ở bên ngoài chỉ là một làn gió rất nhẹ thoảng qua. 

Tôi đốt lên một bếp than hồng trong tâm tưởng để sưởi ấm những mênh mông hoài ức, để thấy từng mãnh thời gian qua như những đốm lửa rực lên cháy bỏng rồi lụi tàn và tôi nhắm mắt lại để những làn khói mùa xưa không làm tôi cay mắt, tôi chỉ muốn khói hương này sưởi ấm áp trái tim ... đã không còn tuổi trẻ đã thôi thơ ngây tất cả chỉ là hư ảo, thôi về thu xếp lại, ở ngoài kia heo may đã lùa gió bên đời.

Mùa đông vẫn mang đến những cơn gió lạnh trầm mình nhức nhối giữa khi mùa xuân đang đơm đầy nụ trên cành mai trong sân nhà, tôi lại nhớ đến những tháng ngày đã trôi qua, vẫn thấy đẹp nhất trong năm là những ngày giáp tết khí trời se se hanh hao, chợ dập dìu người giữa lớp lớp hoa trái bày tràn ngập lối đi, tiếng hát mừng xuân mới nhưng vang lên từ chiếc cassette cũ kỹ của người bán hàng rong đang mở to hết cỡ, tưởng như họ đang náo nức chờ mong tết hết cả cõi lòng.

Tôi đã không còn đếm ngày đợi tết như ngày xưa, dù mỗi năm vẫn ước ... mình nhỏ lại để vòng tay cúi đầu khi được ba lì xì phong bao đỏ, để khoác lên người chiếc áo mới má mua cho, để một lần được nghe lại mùi nhang trầm mặc giữa không gian diệu kỳ của giờ khắc đất trời giao thoa đêm 30 tết trong ngôi nhà thơ ấu cũ ... 

Ôi, những chiếc áo mùa xuân ngày nọ tôi lục lọi đem phơi vì mỗi năm tôi mặc chỉ có một lần, tôi giũ lòng ra phơi áo lên để đón xuân về, để thấy mình vẫn còn loanh quanh đâu đó một nơi rất gần, tôi nghe thấy mình đang chạm trần vào mùi hương của tết.

Ví dụ như có một ngày tôi nhỏ lại ... Chao ơi, chỉ là ví dụ thôi mà ... tôi chỉ xin ví dụ một lần! 

 

Bùi TuyếtMai
                       Inline image  *
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Tư 2011(Xem: 17601)
Không biết mọi người ra sao, riêng tôi càng lớn tuổi càng thích lục lọi tìm những tấm ảnh cũ, mà mỗi tấm ảnh dù đẹp hay xấu, đã ố vàng với thời gian đều chất chứa ít nhiều kỷ niệm và nơi chốn.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 17101)
Hôm nay, ngồi đọc và viết bài “Hương Vị Ngày Xưa”, món ăn hai miền của quê Mẹ mà lòng tôi bùi ngùi không tả. Đã mấy chục năm rồi, nơi đất nước phồn hoa này, đầy đủ các món ngon vật lạ.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 17050)
Tôi nhớ giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Mẹ, lom khom chụm lửa cho nồi bánh, dù Trời đang se lạnh. Tôi thương cái dịu dàng nhẫn nại của chị, ngồi nắn nót từng hũ dưa hành, dưa kiệu ngọt dịu trắng tinh
12 Tháng Ba 2011(Xem: 17847)
Vì vậy, sáng nay khi bà Tâm gọi sang để nhắc Duyên lát trưa qua chở bà đi chợ Việt Nam mua thức ăn, tiện thể xin quyển lịch “Tam Tông Miếu” (loại lịch bóc từng tờ) để bà coi ngày giờ, kiêng cữ cho cả năm, Duyên đã cười vang trong phone và nói với mẹ rằng: ”Má ơi, cái duyên “Tam Hạp”
08 Tháng Ba 2011(Xem: 16804)
Bố mẹ tôi người Bắc, di cư vào Nam lại sống trong khu xóm toàn người Bắc, nên tôi vẫn nguyên vẹn là con gái Bắc cả từ ăn nói đến cách sống ở đời.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 16417)
Mùng Hai Tết năm đó, cô Hai Lựa dẫn thằng Cu Tí về quê ăn Tết. Bất ngờ hay tin ông Cả Mẹo vừa mới qua đời. Tin như sét đánh ngang mày, mẹ con cô vội vàng chạy u về nhà ông Cả. Vừa bước chân vào nhà thì nắp quan tài cũng vừa đóng đinh khóa chặt lại
03 Tháng Ba 2011(Xem: 17524)
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất mà các nhà địa lý Tàu cho là có long mạch, mà long huyệt nằm ngay tại cái dốc cao vút ngay tại núi Châu Thới, vì vậy nhà triệu phú người Tàu tên Hỏa chôn nơi đây, cái tên dốc chú Hỏa có từ lúc đó
03 Tháng Ba 2011(Xem: 17148)
tôi rất vinh dự đã từng là cựu học sinh trường Tiểu Học NGUYỄN DU, Biên Hòa, có truyền thống tốt đẹp lâu đời và là một trong những ngôi trường đầu tiên của quê hương chúng ta, có lịch sử gắn bó với trường Trung Học NGÔ QUYỀN.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 16310)
Bao nhiêu năm trôi qua, không còn được ăn Tết Việt Nam đúng nghĩa, mỗi độ Tết Nguyên đán , tôi vẫn ăn Tết bằng ký ức. Trong một khoảnh khắc sống bằng trí tưởng, ngày Tết vẫn còn nguyên vị ngọt ngào của bánh mứt, vẻ êm đềm của thời thơ dại.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 16303)
Búp ơi! Em biết không chỉ cần ba mươi giây thôi vị Nguyên thủ Quốc gia tuyên bố đầu hàng đã làm thay đổi vận mệnh của một đất nước, chôn vùi cả một dân tộc trong đau thương tủi nhục, huống hồ chi từ đây cho đến giờ xổ số, em còn cả bốn năm tiếng đồng hồ thì sự hy vọng thay đổi cuộc đời em đâu phải là không thể xảy ra phải không Búp?!
10 Tháng Hai 2011(Xem: 15560)
Anh cố tìm giấc ngủ, mấy đêm trước anh còn đi vào giấc ngủ với bao nhiêu là hình ảnh vui tươi, tuyệt vời của ngày Tết Việt Nam. Vậy mà đêm nay những hình ảnh đẹp đẽ ấy biến đi đâu hết? Anh mong sao sáng mai thức dậy, đọc báo thấy tin chính quyền Việt Nam vừa… ra lệnh cấm không cho Việt Kiều về quê ăn Tết nữa. Chắc lòng anh sẽ…vui như Tết. Khỏi phải đi đâu cả.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 16309)
Tôi đã xa Tổ Quốc nhiều năm. Thời gian không dài nhưng cũng đủ để nhớ, quên nhưng không thể xóa mùi hương có được từ những năm tháng cũ. Làm sao quên được mùi sữa Mẹ tinh khôi những ngày chưa lớn, mùi bùn trong đầm sen cuối làng thân thiết, mùi hương hoa cỏ lẫn trong sương sớm vào mùa Hạ ấm nồng
30 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 17806)
"Cô ấy đã cho tôi sự sống, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành cuối đời tôi để chăm sóc cô ấy" Anh dắt tay chị đi, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười toại nguyện, một mối tình đẹp như những áng mây chiều êm ả trôi lờ lững ở cuối lưng trời…
29 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 17266)
Sau một đêm khó ngủ, tôi nghĩ đến lời hứa con cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng,sẽ kể về câu chuyện có thật này. Một bí ẩn cuả Tâm Linh, đối với tôi thật vô cùng khó giải thích. Trân trọng mời quý vị cùng xem. Và gọi là chút tình với hương linh người tử sĩ.
08 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15941)
Khi gió muà Đông Bắc phả hơi giá lạnh lùng vào mảnh vườn hiu hắt, đầu tháng Mười Hai của mỗi năm, là tôi lại chạnh nhớ đến những mùa Giáng Sinh ngày thơ ấu. Lạ một điều là trong đáy lòng tôi bỗng ấm lại,
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 17036)
Một câu chuyện gần gũi với đời sống hiện tại, dù biết phải “ an cư mới lạc nghiệp”, nhưng vẫn phải “liệu cơm gắp mắm” mới khỏi cảnh dở khóc dở cười khi mua một cái nhà vượt quá tầm tay.
11 Tháng Mười 2010(Xem: 16348)
Chị rất đau khổ, lặng lẽ trở về nhà. Chị nhất định không kể câu chuyện cho mẹ chồng biết, cũng như bất cứ ai.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 15519)
Tôi không có đập đìa gì hết. Tôi chỉ là một người trở về từ trại tù cải tạo với tài sản duy nhất và quý giá nhất là một cô vợ chung thủy và ba đứa con ngoan. Tôi gốc gác Biên Hòa, ngày xưa làm việc ở chi khu Long Toàn này, bị một cô nữ sinh tên là Bé Năm, nhà ở gần đó, trói cổ nên đã nhận nơi nầy làm quê hương!
04 Tháng Mười 2010(Xem: 16117)
Cái nhớ của tôi lập lại nhiều lần vào những thời điểm khác nhau. Nhớ Biên Hòa là điều có thật, hay nói cách khác là không giả dối chút nào.Không biết đêm nay tôi còn thao thức và trăn trở với nỗi nhớ Biên Hòa hay không?