10:58 SA
Thứ Năm
2
Tháng Bảy
2020

NHẤT TƯỚNG CÔNG THÀNH VẠN CỐT KHÔ

11 Tháng Hai 201912:59 CH(Xem: 1888)
Nhất tướng công thành vạn cốt khô   

DoCaoTri

 
( HNPĐ ) A. Như lời mở đầu trong một truyện ngắn trước đây, tôi đã giới thiệu ông Thày khai tâm cho Đồ , đó là ông Ba hớt tóc thời còn nhỏ. Học trò vốn phục Thày. Ngày ấy, ông Ba, đối với Đồ tôi, là một quyển tự điển sống. Nhưng thôi, hãy gác lại chuyện “trí tuệ. .”. sang một bên cái đã. . 

Ngày xưa ấy. Cứ vào mỗi buổi trưa những ngày nghỉ, Bố tôi thường bắt tôi nhổ tóc sâu , khi thấy Ông bắt đầu ngáy, tôi cẩn thận cất những sợi tóc sâu vào cái hộp thiếc ( Để dành cho lần nhổ sau…) Rồi vù chạy ra “ Tiệm ông Ba”. Lúc nào không có khách, ông Ba luyện cho tôi đánh cờ. . .
Sau mấy tháng, thấy cách đánh cờ của tôi không mấy sắc nước. Ông phán: Những người đánh cờ dở, thường chỉ lăm lăm ăn, chứ không thích dùng mưu. Đó là tệ hại của bạo lực, một sự thoái hóa của tri thức. . ( Mãi sau này tôi mới hiểu câu ông dùng với tôi hôm ấy).
Vài tháng tiếp theo, lối đánh cờ của tôi vẫn thế, lúc nào cũng thích công chứ không chịu thủ, thích vác quân để chiếu tướng chứ không biết cái nguy diệt quốc đã sát đến bên thành. . . Ông lại bảo: Phàm quân dễ bị ăn nhất là con Tốt, con này vừa có số đông, lại chỉ là quân lót đường. ( Ông chép miệng) thời loạn ly này, ai chả phải ra chiến trường. Cậu có đi học tất sẽ phải đi làm quan , hãy nhớ lời tôi, đừng thí chốt. . .Tội nghiệp lắm !

B. Trước đây, mỗi lần viết truyện ngắn hay truyện ký, tôi thường nhắc đến ông Tướng Đỗ Cao Trí. Tôi luôn khâm phục ông Tướng này vì ông vốn có cái Đức ( Tôi viết hoa) của một người cầm quân.

Chuyện như sau:

Ở mặt trận Svayrieng, Tiểu đoàn  Đồ tôi thuộc Chiến đoàn 333. 2 cánh kia, một của Biệt động quân và một của Sư đoàn 18. Cánh quân Chiến đoàn 333 bị địch chặn lại ở phía Đông thị trấn Bravet. Số tử thương của Tiểu đoàn tôi đã lên đến hàng chục. . .
Trời đã nhá nhem tối. Chiếc trực thăng chở Tướng Trí vừa đáp xuống phía sau của ngôi chùa dùng làm Bộ chỉ huy của Tiểu đoàn tôi. Thấy Đại tá Lều Thọ Cường Trung đoàn trưởng Trung đoàn 46, ông hỏi ngay:
- 2 ngày chạm địch, tổn thất của ông là bao nhiêu?
- Trình Trung tướng 36. Trong đó có 4 sĩ quan, ..
Ông Tướng bỗng vung cây can. Giọng tức giận:
- Lần sau, ông chỉ cần trả lời tôi là tổn thất bao nhiêu thôi nhé! quan hay lính cũng thế mà thôi! ( Ngừng một chút, ông dịu giọng) Kế hoạch của Đại tá ngày mai làm sao? Thôi, khỏi cần nói, tôi thấy Đại tá đang dồn quân để ngày mai dứt điểm phải không? Đại tá chỉ cần trả lời tôi là: Sau khi ông chiếm được Svrayrieng này, ông sẽ tổn thất thêm bao nhiêu quân sô nữa. . ?
Đại tá Cường ú ớ. . .
Tướng Trí chỉ vào bản đồ:
- Đêm nay, có thằng Biệt Cách đến thế chỗ cho ông, ông cho chuyển các nỗ lực của ông đến bờ sông Onkslar, quân địch tất sẽ tháo chạy về phía ấy. . .
Ông Tướng nói xong quay ngoắt trở ra , ông không đi bằng lối vào mà đi thẳng đến những căn lều bạt dựng tạm của Trạm quân y. Ông từ tốn hỏi thăm từng binh sĩ một. Chợt ông hất hàm hỏi viên Y sĩ trưởng:
- Sao không chuyển ngay về Bệnh viện Tây Ninh. . .
- Thưa Trung tướng, máy bay hôm nay không có. . .
Ông Tướng di di cây can vào má. Ông ra lệnh:
- Thế này nhé, đưa tất cả anh em bị thương lên máy bay của tôi, đưa thẳng về Cộng Hòa. Cho máy bay về luôn căn cứ. . .
Máy bay riêng về luôn căn cứ, có nghĩa là ông Tướng ở lại, nơi tuyến đầu với chúng tôi , trực diện với địch có tầm ngắm bắn chưa đầy tầm bắn của súng AK…
Mặc dù đêm ấy, Chiến đoàn đã cho đưa đến một chiếc M77 ( Loai xe chỉ huy của Thiết vận xa) để ông Tướng ngủ, nhưng ông đã từ chối, ông lấy 1 cái poncho dựa lưng vào gốc cây thốt nốt ngồi hút thuốc.

Tôi nhớ đến ông Thày khai tâm cho tôi, ông Ba hớt tóc. . .


C. Đến lúc này, thời chinh chiến kia đã qua, Đồ tôi vẫn nhớ đến ông Tướng, một người có cuộc sống đời thường phóng khoáng, có chút tai tiếng... nhưng lại là một ông Tướng tiết kiệm. Ông tiết kiệm máu xương của đồng đội dưới quyền. . .

Ông tổ của Cộng sản rao giảng cái học thuyết phi nhân: " Con người cũng là hàng hóa" , Nay thì đã ứng nghiệm rồi, hàng hóa " made in china" đang tự đào huyệt chôn mình, bởi chúng có lượng mà không có chất. Còn " hàng người " thì ngang hàng với " hàng súc vật" với các món ăn kinh dị phục vụ cho bọn tư sản đỏ, như cháo thai nhi, tiết canh trinh nữ,  súp dương vật đồng tử...

Việt Cộng học theo binh pháp coi rẻ mạng người của Trung Cộng với chiến thuật " biển người " đã phô diễn cái bản chất vô nhân tính của chủ nghĩa Cộng sản nhưng, cho đến bây giờ, có lẽ, phần còn lại của Thế giới chưa biết nhiều về người Mỹ. Mỗi khi họ sắp sửa đưa thế lực nào đó vào tầm ngắm bắn, là lúc họ khoác cho nước đó ( nhất là về quân sự ) một " sức mạnh đáng sợ" với những thứ vũ khí kinh khủng, được trang bị cho một quân đội vô song, hãy nhìn lại Iraq trước khi Mỹ mở cuộc tấn công thì rõ...Trong khi ấy, Tầu Cộng và Việt Cộng thì lúc nào cũng một tấc tới trời...Mỗi lần đọc tin, thấy Trung Quốc dọa nơi này, đem tầu, đem quân đến nơi kia với những số lượng rất lớn. Người thức giả, chỉ nhếch mép cười...

Thế thì , vấn đề là: Ngày nay, câu nói giết người của anh Tầu cổ hủ: Nhất tướng công thành vạn cốt khô có còn đúng đắn không nhỉ? 

( Đồ Ngu )
* Post lại để nhớ về một kỷ niệm chợt thức sáng nay 10 tháng 2...

 HNPĐ
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Năm 2013(Xem: 6726)
Lòng thấy xót xa. Bỗng bất chợt, ông nhìn lên bàn thờ, mắt ông sáng lên, rạng rỡ, khi nghĩ rồi đây bên cạnh mình còn có nắm cát của quê hương.
20 Tháng Năm 2013(Xem: 5971)
Bởi vì các con là những hình ảnh của ba. Tất cả mọi việc được mong ước tốt đẹp dành cho nếp sống hạnh phúc của gia đình mình, nhất là giữa các con và ba mẹ.
19 Tháng Năm 2013(Xem: 7176)
Nhớ quê hương, yêu mến quê hương thì lúc nào tôi cũng có. Nhưng trở về sống ở quê hương bây giờ thì dứt khoát không. Bởi cái quê hương của “riêng” tôi không còn nữa.
10 Tháng Năm 2013(Xem: 15570)
Bây giờ chúng ta cùng chung tâm sự của một kẻ đa tình, nhưng là tình yêu quê hương, tình yêu dân tộc Việt Nam vẫn đậm đà khắc sâu trong tâm tưởng.
06 Tháng Năm 2013(Xem: 6156)
Tuy anh đã ra người thiên cổ hơn nửa thế kỷ rồi nhưng những Con Thuyền Không Bến, Đêm Thu, Giọt Mưa Thu vẫn là những vì sao tinh tú sáng rực trên bầu trời ca nhạc.
03 Tháng Năm 2013(Xem: 7329)
Đôi khi con người cũng nên biết lắng nghe những lời chửi rủa mà tưởng như đang nghe nhạc... trữ tình, cuộc đời nhờ đó sẽ đỡ khổ hơn chăng?
01 Tháng Năm 2013(Xem: 7471)
Những chế độ này, chủ nghĩa nọ, cuối cùng cũng chỉ là những đám mây đen bay trên đầu. Đôi khi che ta được chút nắng, nhưng nhiều lúc đã trút bao cơn mưa lũ xuống để làm khốn khổ cả nhân gian
27 Tháng Tư 2013(Xem: 6943)
khoảng 2,3 trăm ngàn người, ngang bằng số người miền Nam chết cho 20 năm cuộc chiến, trong số những người chết đó có Ngọc và đứa con gái bé nhỏ của tôi.
25 Tháng Tư 2013(Xem: 7083)
Nếu tôi nói đã hơn một lần “tự động” ăn…phân người, có lẽ nhiều người không tin cho là tôi nói quá để kể khổ thân phận tù đầy dưới chế độ cộng sản.
15 Tháng Tư 2013(Xem: 7407)
“Bạn có hạnh phúc không?” Bạn hãy trả lời rằng :”Mình hạnh phúc. Hạnh phúc theo cách sống và những gì mình đang có trên đời này. “
14 Tháng Tư 2013(Xem: 7746)
Sau lần đó, mỗi lần nhìn thấy mẹ ngâm đậu đỏ, tôi lại lân la vào bếp với mẹ như một sự sám hối. Tôi không ngờ món chè đậu đỏ bánh lọt bình dân lại được chế biến rất cầu kỳ.
12 Tháng Tư 2013(Xem: 7382)
Người đàn ông mở to đôi mắt nhìn anh, tỏ vẻ không hiểu anh nói gì, đùa hay thật? Không muốn mất thì giờ giải thích dông dài, anh lịch sự bắt tay ông ta, rồi thong thả bước đi.
02 Tháng Tư 2013(Xem: 8337)
Hóa ra tình yêu của anh dành cho cô vẫn sâu đậm và lớn lao đến vậy. Mùa đông năm nay anh đã đổi máu của mình tặng cho cô chiếc chăn ấm, có lẽ đó cũng sẽ là chiếc chăn ấm áp nhất cô có trong đời…
26 Tháng Ba 2013(Xem: 7650)
Họ sống hòa đồng qua đồng cảnh ngộ nên rất thương yêu nhau. Chia sẻ của cải tài sản mà hàng ngày đứng đường xin được của bố thí như bánh mì, nước ngọt, cơm, xôi…
24 Tháng Ba 2013(Xem: 8754)
Nếu không có cuộc chiến Kontum, có lẽ không có dấu chân nào của tôi trên bùn lầy đất đỏ Pleiku. Dẫu là dấu chân của người lính chiến. Chợt đến chợt đi, hay có khi nằm lại vĩnh viễn trên núi rừng heo hút vô danh nào đó
19 Tháng Ba 2013(Xem: 7811)
Niềm đau ly xứ lẫn mất mát không còn gì xót xa và bẽ bàng khi nhìn thấy lá quốc kỳ vàng ba sọc đỏ bị ép phải lìa bỏ vị trí của nó. Quốc dân ly tán.
18 Tháng Ba 2013(Xem: 9111)
Anh đã phải bỏ quê hương để được sống những ngày có ý nghĩa, sống theo sở thích trên đất nước tự do này nhưng với em cuộc đời anh lại là cảnh “cơm lành canh ngọt” kiểu Mỹ có nghĩa là nhất đàn bà, nhì chó...
10 Tháng Ba 2013(Xem: 9970)
Xin đừng quên các chú nghĩa quân đã lặng lẽ hy sinh để bảo vệ tự do, dân chủ cho dân tộc Việt Nạm Xin đừng quên vợ con họ, bị bỏ lại sau lưng với cuộc đời đau khổ.
06 Tháng Ba 2013(Xem: 7468)
Thạnh bàng hoàng đứng lên nhìn cho rõ hơn khuôn mặt khắc khổ của người tù, dù đã tàn tạ mà khuôn mặt chữ điền của ông vẫn còn vướng vất rất nhiều nét kiên nghị của một người lính.
27 Tháng Hai 2013(Xem: 7848)
Làm người lương thiện bây giờ vất vả quá… biết đâu đến một lúc nào đó những nhà tù kia mới chính là địa chỉ mà người lương thiện cần đến cho mình
20 Tháng Hai 2013(Xem: 7842)
Các bạn của tôi ơi, bạn có hứa đưa ai về nơi . . . Chân Trời Tím hay không? Nếu có, thì tôi đã ghi địa danh và địa chỉ của vùng Grafton cho bạn rồi đó,
17 Tháng Hai 2013(Xem: 8781)
Nước mắt chảy dài trên má tôi, lần nầy không phải vì cái buốt đưa lên từ hai bàn chân đi đất mà là từ trái tim, khối óc chợt nhận ra cái hèn không dám chết của mình.
13 Tháng Hai 2013(Xem: 7375)
Thường luôn hỗ thẹn sám hối lỗi lầm. Dù có tu trì vẫn thấy mình khiếm khuyết. Không được kêu căng, chỉ xét lỗi mình, không vạch lỗi người
06 Tháng Hai 2013(Xem: 7665)
Ôi! lẽ nào chị là con sơn ca chỉ ngửa cổ hót chơi, lúc tung cánh lên trời xanh thì bỏ quên tiếng hót của mình, khi bị nhốt trong lồng mới cất tiếng kêu bi thảm?
24 Tháng Giêng 2013(Xem: 7580)
Tôi rùng mình, cái đẹp của ảo tưởng, làm sao tránh được sự tàn phai với bước đi vô tình và bạc bẽo của thời gian.
17 Tháng Giêng 2013(Xem: 8207)
Hugh Hefner từ năm 20 tuổi, trong 60 năm, uống rượu mạnh, hút thuốc lá, gần đàn bà. Ba lạc thú mà người đời vẫn cho là làm cho đàn ông chết sớm. Nhưng Hugh Hefner vẫn cứ không chết sớm
07 Tháng Giêng 2013(Xem: 8211)
Không có tiếng trả lời, nhưng ông Hải, với đôi mắt nhòa lệ, vẫn cắm cúi đọc những dòng trong trang sách đã mở sẵn..Trang sách của một cuộc tình đầu và cũng là một cuộc tình cuối!
28 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 10899)
Cuộc đổ quân được hoàn thành nhanh chóng. Hai cánh quân bắt đầu vào đội hình tiến chiếm mục tiêu. Tôi mở tần số làm việc và giữ liên lạc thường trực với cả hai cánh quân.
23 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8918)
"Người ta thường ngả mủ trước tài năng, nhưng sẵn sàng quỳ gối trước lòng tốt"
21 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9128)
Nếu không cảnh giác không dừng lại đúng lúc, họ sẽ là một thứ nô lệ mà suốt cuộc đời họ không hề biết hạnh phúc đích thực là gì. Quên bản thân, quên quyến thuộc, quên luôn cả tử thần đang rình rập
19 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8404)
Cái khổ của tuổi già, cái khổ của tuổi trẻ, cái khổ của sự giầu sang, và cái khổ của sự nghèo khó - nơi đâu cũng chỉ có sự đau khổ.
17 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9232)
ba hiện hữu liên hệ mật thiết dính bó với nhau: cái quan tài phủ cờ vàng ba sọc đỏ thiếu phụ vọc đất, cái lon sữa bò có cắm mấy chân nhang đỏ.
17 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8718)
Tôi thấy thương ông già quá, đi đứng khó khăn, mà ngày nào cũng đến thăm vợ bằng xe buýt, không quản ngại nắng mưa. Những cặp vợ chồng trẻ, cũng không tình tứ lãng mạn như hai cụ già nầy
17 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8331)
Tôi không bao giờ quên dòng máu Việt trong tôi nhưng tôi sẽ không ngồi đó nhìn non nước nầy, dân tộc nầy với một ánh mắt hờ hững, dửng dưng, một thái độ vô ơn, rẻ rúng.
15 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9028)
Anh để lại cho em tất cả, những dòng chữ yêu thương từ hồi em còn mười bốn. Anh để lại tất cả, kể cả cái héo hắt của cây bồ đề nầy.--
14 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8903)
tiếng gọi mà tôi đã thèm khát hàng chục năm trời: Ba ơi! Má ơi!”. Nhưng, ngay trong ngày gặp lại, Lưu Đình Triều đã cảm nhận được một “hố sâu thực sự”.
13 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8366)
Mỗi lần nằm mộng thấy người quen tôi hay nói cho vợ biết để cùng cầu nguyện. Người trong mộng có thể là nhân vật hai đứa đều biết hay chỉ một mình tôi biết trên đời
03 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9569)
Tôi rất vui mừng vì đã làm được một sự việc mà có sự dằn co dữ dằn trong nội tâm và kết quả là cái « phải, cái thiện » đã thắng.
30 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9424)
Khi nhận thấy chính bản thân cũng có quá nhiều khuyết điểm, nhược điểm, người đời chắc chắn không còn dám cất cao giọng chỉ trích nhục mạ người khác
24 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9571)
Còn phe ta! Xin cám ơn quí đàn anh đàn em, những người còn hay đã mất cho một Việt Nam thân yêu, cám ơn những đắng cay trải qua trong quá khứ lửa đạn cùng ngục tù
21 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9035)
Trăm năm trước thì ta chưa gặp, Trăm năm sau biết gặp lại không? Cuộc đời sắc sắc không không, Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau..
21 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9088)
nếu không gặp được hai vị trong những ngày còn lại cuối cuộc đời, Huyền vẫn mãi mang theo hình bóng hai vị Thầy khả ái đến kiếp hậu lai.
20 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9765)
“ Sông có thể cạn, đá núi lâu ngày cũng mòn nhưng miên viễn tình người VN và tình đồng đội giữa những người lính VNCH.”. cho dù thời gian có bị phôi pha nhưng tuyệt đối chẳng bao giờ thay đổi.
19 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9456)
Bố lên ở trên Thiên Đường rồi, mẹ yên tâm. Con đã xin vào nội trú ở trường dưới Hamburg, ngày mai con sẽ về dưới đó, con không ở lại đây lâu để làm phiền mẹ và em đâu, con về ở tạm đây là vì bố muốn thế
18 Tháng Mười Một 2012(Xem: 8666)
Đừng hối tiếc những sai lầm đã phạm. Có rất nhiều việc buộc chúng ta phải lầm lạc. Chúng ta là con người, cho nên chúng ta lầm lạc
18 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9046)
Đời là một chuyến đi không biết điểm đến. Rất ít ai đến được điểm mình dự định. Thông thường ta bắt đầu cuộc hành trình với một ý niệm đích điểm trong đầu
18 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9148)
Người ta bảo rồi thời gian sẽ xóa nhòa hết nhưng cho mãi nhiều năm sau này, tôi không bao giờ quên được hình ảnh Mai nằm trên chiếc bàn ở bệnh viện
16 Tháng Mười Một 2012(Xem: 11261)
Nhưng dù có đi đâu, ở đâu, mỗi khi bắt gặp cơn mưa đầu mùa, lòng ta lại nhớ về cái âm thanh lộp độp của những tàu chuối sau hè…
15 Tháng Mười Một 2012(Xem: 9142)
Ước mong Thái Thụy Vy, nhà-thơ-yêu-màu-tím, sáng tác nhiều hơn để cho vườn hoa văn học Việt Nam hải ngoại nói riêng mang nhiều sắc thái độc đáo, và để cho nền văn học Hoa Kỳ nói chung, vốn đã đa dạng lại càng thêm phong phú.
11 Tháng Mười Một 2012(Xem: 8625)
"Hai bờ Bến Hải" vẫn còn khi đảng Cộng Sản Việt Nam càng ngày càng trân tráo, ngang ngược, dựa vào thế và lực của Tầu và súng đạn chúng đang có trong tay, nên cứ chà đạp dân quyền và nhân quyền toàn thể dân tộc Việt