11:29 SA
Thứ Năm
28
Tháng Năm
2020

MỘT ĐIỀU KHÔNG NÊN NGHĨ - Đào Đức Bảo

28 Tháng Tư 20199:05 CH(Xem: 2316)
MỘT ĐIỀU KHÔNG NÊN NGHĨ
Khoảngtối

Đêm nay địch có tập kích hay không tôi mặc xác chúng, Đại đội đã quá mệt mỏi rã rời, 4 ngày 2 trận đánh, quân số thiệt hại chưa được bổ sung. Tôi không sốt ruột để mong có ngay điều đó vì lính Nhảy dù đâu được phép quơ quào quân dịch nên lúc nào cũng thiếu vì lúc nào cũng chạm địch.
Nhiệm vụ đi tìm địch từng cánh lẻ Đại đội, quân số xuất phát từ hậu cứ tương đối tạm đủ nhưng thường sau một vài chục ngày trong rừng sâu và giao chiến, sứt mẻ lần để lộ cái thiếu thốn về nhân lực và rã rời về thân xác. Có bao nhiêu xài bấy nhiêu, Nhảy dù cố gắng cứ thế mà húc. Thường đơn độc nhưng đêm nay những hai Đại đội cùng đánh đai một tuyến phòng thủ đêm, quả là ấm áp hơn bao giờ. Sau khi phối hợp với Đại úy Thành Đại đội trưởng 94 để chu toàn mọi thủ tục đóng quân, tôi bước thấp bước cao về Ban chỉ huy gieo mình lên võng, lại nhún một chân theo thói quen để võng đu đưa. Chưa bao giờ tôi thấy yên bình lạ, mặc cha Việt cộng, tôi không muốn nghĩ đến chúng nó ở giây phút này, tôi muốn dành nhỏ nhoi thời gian thư giãn để xoải tay duỗi chân căng người ra cho đỡ mỏi và nhất là để tâm hồn nhớ đến những điều đáng nghĩ: Những binh lính của tôi hiện còn sống, còn đang thay nhau căng mắt trong đêm để không cho địch mò vào sát tuyến, một số đồng đội của tôi kể cả Đại úy Phước vĩnh viễn từ nay tôi sẽ không còn một lần gặp lại, họ vừa chết hôm nay mà tôi không dành được một giây để chạy đến vuốt mắt. Rồi những người lính bị thương vừa được di tản lúc trời chiều gần tắt, vết thương xé da thịt đổ máu thấm đất rừng Katum, ai sẽ lành để còn có ngày trở về với bạn bè ở Đại đội, ai sẽ không còn dịp một lần cầm súng để ngăn kẻ địch xâm lăng.

Tôi còn nghĩ gì thêm nữa, như một định luật mà không bao giờ mỗi đêm tôi quên được trước khi tự đánh lừa mình, tự ru ngủ, nổi lên rất sáng và rất nồng nàn trong hằng đêm đu người trên võng. Trời êm ả hay trời rơi mưa nhẹ hạt, trời êm ả hay trời rơi mưa dồn dập. Tôi đều thấy, đều thấy trong tưởng tượng bóng dáng người yêu dấu, đôi mắt to đen rực sáng, đôi môi cong nũng nịu đến thèm hôn và nhất là hương tóc đã cho tôi rất nhiều gây gây cảm giác. Tôi cứ hằng đêm có ảo giác trong giấc ngủ chập chờn, thường giấc ngủ thiếp như chưa bao giờ được no ngủ, như chưa bao giờ được ngủ một lần đúng nghĩa trong suốt tháng ngày vào rừng để liên tục hết mục tiêu này đến mục tiêu khác.

Và tôi còn nghĩ gì? Cha tôi, mẹ tôi rồi cả anh chị em tôi nữa, những người như hằng bao người miền Nam chưa hề được hưởng vài giây phút yên lành trong cuộc sống, luôn tất bật và luôn lo lắng, luôn lo sợ một tin đau buồn. Anh cả tôi hiện giờ đang say giấc hay đang bay trên vùng trời lửa đạn nơi vùng I chiến thuật. Người anh thứ đang làm gì trong căn cứ Lực lượng đặc biệt ở vùng II, đang tung quân lùng địch hay đang co cụm để chống cuộc tấn kích. Người anh thứ ba đêm nay có bình yên không nơi quận lỵ cheo leo của vùng III chiến thuật. Đến đứa em kế ở cùng binh chủng, đứa em thích đùa với đạn thù như thuở bé cầm chiếc đèn trung thu con cá trên tay vung vẩy chạy theo đám bạn dung dăng khắp phố phường. Tôi còn hai đứa em trai học trường Hồ ngọc Cẩn, nhất định hằng đêm ôn bài phải có giây phút buông bút ngẩn ngơ khi nghe tiếng đạn pháo kích nổ vang rền một nơi nào trong thành phố. Rồi cả những người chị em gái nữa, nước mắt thương lo thường ướt gối nằm. Tôi thế đó thì đồng đội tôi nào có khác gì, một người đi cho bao nhiêu người mong đợi. Những người lính cũng phải cố quên để lao vào tuyến địch, cũng phải cố quên để đợi đêm về nhớ nhà trong giấc ngủ, nhớ nhà trong phiên gác đêm sau một ngày mệt nhoài thở dốc, vẫn nhớ nhà khi căng mắt kiểm soát quân thù xâm nhập và vẫn nhớ nhà khi căng mắt nhìn vào hư không để hình dung người thương đang xa lắm. Đồng đội tôi và tôi nghĩ đến bao nhiêu cũng vậy, thực tế vẫn là cây súng trên tay cùng chiếc ba lô nặng hành trang đè lưng gục xuống thấp. Thương làm sao cho những người lính trẻ của tôi, kể cả tôi nữa đang phải tự xa cách nỗi riêng tư để chỉ thấy trước mặt là lửa đạn. Một mảnh Katum bé nhỏ hiện nay đủ khiến chúng tôi đã và đang phải vật vờ gian khổ thì hình dung trên giải đất miền Nam, biết bao nhiêu người lính ở các quân binh chủng khác mà giờ đây tôi đang nằm nơi dẻo rừng này, đang nhún một chân để chiếc võng đu đưa thì họ đang làm gì, đang ở giao thông hào tay xiết cò súng, đang ở hầm hố hờm súng đợi địch xông vào hay tệ hại hơn máu đang chảy ra vì đạn địch, làm sao còn phút giây nào để nhớ đến gia đình.

ĐÀO ĐỨC BẢO
Trích từ Chưong VI MỘT ĐIỀU KHÔNG NÊN NGHĨ 

Trong Tập Truyện KHOẢNG TỐI NHÌN LÊN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Giêng 2011(Xem: 15726)
Mũi súng AK thúc vào cạnh sườn, người vệ binh chắc cũng ngạc nhiên không hiểu sao bỗng dưng tôi đứng như trời trồng giữa lộ. Anh quắc mắt nhìn tôi dò hỏi, tôi không nói gì, im lặng nhập vào dòng tù. Nước mắt chảy dài trên hai má hóp, tôi bước đi như kẻ mộng du ...
07 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15921)
Trong cuộc chiến Việt Nam, những chàng pilot nổi tiếng hào hoa ở thành phố. Là thần tượng của các cô con gái đẹp. Nhưng có lẽ ít ai biết rằng, những chàng trai trẻ ấy lại là những chiến sĩ rất hào hùng trên khắp các chiến trường. Bao phen xem cái chết tựa lông hồng.
05 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 16921)
Lâu nay, khá đông người cho rằng thi sĩ Hàn Mạc Tử và nhà giáo kiêm cư sĩ Hoàng Thị Kim Cúc từng có một tình yêu đôi lứa. Lắm sách báo ghi nhận như vậy. Ngay cả lối sống khá đặc biệt của Kim Cúc – suốt đời độc thân, làm thơ tặng Hàn, chẳng chuyện trò điều này với người trong nhà… – càng khiến dư luận nghĩ vậy.
02 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15395)
Hầu hết bạn bè tôi, nếu còn sống sót sau cuộc chiến tang thương đó, kẻ đã phải ra đi trong loạn lạc, ly tan, người thì được ông bạn đồng minh phản bội năm xưa, can thiệp với kẻ cựu thù cho "ra đi trong vòng trật tự" sau nhiều năm bị đày đọa ngục tù, vợ con nheo nhóc, để giờ này mỗi người trôi dạt một phương, mang theo những vết thương không lành được ở trong lòng. Biết đến khi nào chúng tôi mới đuợc như những con chim trane đang tụ tập ca hót líu lo ngoài kia, trươc giờ bay xuống phương nam?
17 Tháng Mười Một 2010(Xem: 15677)
Một câu chuyện thật dí dỏm. Câu chuyện phần nào đã gợi nhớ đến một quảng đời thơ ấu thật êm đềm, hoa bướm ở vùng quê . Phải chi không có biến cố tháng tư 75, cuộc sống của những người dân miền nam hiền hòa chắc chắn là mãi mãi thanh bình, thịnh vượng, và an lành như tác giả "Lấy vợ miền quê" đã mô tả rất chân thật trong câu chuyện
11 Tháng Mười 2010(Xem: 14655)
Bây giờ, nhìn chú Ba nằm đó, tôi lại nhớ câu nói cuối cùng của chú: “Cứ để lá cờ ở đó, trong đầu óc của chú sẽ nhớ mãi hình ảnh lá cờ VNCH tung bay trong gió. Sau này, lá cờ sẽ ra sao? Để tương lai trả lời.”
08 Tháng Mười 2010(Xem: 15522)
Tôi rời khỏi Cheo Reo, chạy ngược về cầu sông Ba theo Tỉnh lộ 7 ngày xưa, mang theo trong lòng nỗi đau đứt ruột. Đang giữa mùa xuân nhưng cả bầu trời nhuộm màu ảm đạm. Nhìn núi rừng hai bên đường, trong ràn rụa nước mắt, tôi mơ hồ như cây lá không còn nữa...
08 Tháng Mười 2010(Xem: 15869)
Mọi người đều đến cõi đời nầy với hai bàn tay trắng, thì lúc ra đi cũng chỉ với hai bàn tay trắng mà thôi. Ai ai cũng đều biết như vậy, nhưng hễ sao mỗi khi nghĩ đến chết thì thấy rờn rợn và hơi lo một chút... Sống sao cho đáng sống mới là việc khó. Đời là vô thường!
07 Tháng Mười 2010(Xem: 19270)
Kính nguyện cầu Đấng Thiên Thựợng Đế tối cao và Hồn thiêng sông núi phù hộ cho toàn dân Việt sớm có ngày "đắc lộ thanh vân", đưa nước Việt lên đỉnh đài vinh quang thịnh trị ngàn đời.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 17271)
Chúng ta thường đi tìm một cái gì bên ngoài để mang lại cho mình hạnh phúc như vật chất, nhà cửa, xe hơi, máy móc, tiện nghi, … hoặc tình cảm gia đình, thân quyến, bạn bè, người yêu, … hoặc danh vọng, địa vị, lý tưởng. Ta khát khao tìm kiếm vì tưởng mình nghèo nàn, thiếu thốn, tâm luôn phóng ra ngoài chạy theo trần cảnh. Trong kinh Pháp Hoa kể thí dụ đứa cùng tử suốt đời đi ăn xin vì không biết trong túi mình có viên ngọc quý, đến khi được người bạn nhắc tỉnh ngộ lấy ngọc ra xài liền hết đói khổ.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 14078)
Tháng 8-1999, tôi dọn nhà đến một căn phòng mới mướn. Trên ngăn kệ cao của closet, người mướn trước để sót lại một xấp “hồi ký” dầy 27 trang viết tay. Đêm đầu tiên ở phòng trọ mới, tôi đọc đoạn “hồi ký” bi hùng đó với nỗi niềm thương cảm không tả xiết: Thương cảm cho một danh tướng trong bước đường cùng của vận nước đen tối; thương cảm cho phu nhân và 2 người con của Tướng tuẫn tiết và thương cảm vị sĩ quan trẻ, có lẽ là Chánh Văn Phòng của vị tướng anh hùng, tức tác giả của đoạn “hồi ký” nầy.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 14315)
Lần nầy, bà Hoa quyết định tự tay đem hộp tro xương ông chồng về tận Việt Nam. Bà sợ thất lạc thêm lần nữa, thì tấm lòng hoài.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 17666)
Người chết lâu rồi , người còn ở lại Từ cuối chân mây đêm bấc lạnh lùng Ngày hiển thánh cả giống nòi mong mỏi Của những linh hồn hữu thủy hữu chung
06 Tháng Mười 2010(Xem: 14902)
Tôi chắc chồng tôi cũng nuối tiếc như tôi và đang chờ tôi đi với anh. Chúng tôi phải nối tiếp lại những ngày hạnh phúc ngắn ngủi xa xưa. Tôi không thể sống mãi trong cô đơn để run sợ trước những ám ảnh của dĩ vãng và những nhung nhớ khôn nguôi người chồng mà tôi mãi mãi yêu thương như buổi đầu gặp gỡ!!
06 Tháng Mười 2010(Xem: 16372)
Cổ nhân cũng đã có câu “ngu si hưởng thái bình”, hay là ta cứ an phận thủ thường, con gái thì mong trời sinh ra đừng quá đẹp, con trai thì đừng có quá tài ba. Còn giàu có bạc muôn không ham, chỉ mong đừng chạy gạo từng ngày. Cứ làng nhàng là xong, không ai thèm muốn, đố kỵ, ganh ghét, nghĩ chuyện đời: “Giàu như người ta cơm ngày ba bữa, đói như mình đây cũng đỏ lửa ba lần.”
05 Tháng Mười 2010(Xem: 14810)
hôm nay ngồi viết lại những hàng chữ này như được thắp nén hương trang trọng cho chị, thưa chị Nở.