1:34 SA
Thứ Tư
1
Tháng Mười Hai
2021

KỶ NIỆM NGÀY QUÂN LỰC 19 THÁNG SÁU VÀ NGÀY LỄ CHA

19 Tháng Sáu 20147:24 SA(Xem: 6162)
Kỷ niệm ngày Quân Lực 19 tháng 6 và Lễ Cha,
viết về Ba tôi, người chiến sĩ VNCH ấy...

Nguyễn thị Quảng Bình

QLVNCH
1- Ba kính yêu
Từ những ngày kinh hoàng cuối tháng 4 năm 75, những ngày tang tóc đớn đau phẫn hận đổ chụp xuống quê hương, tôi và gia đình cũng như hàng triệu quân dân cán chính miền Nam đành bó tay đầu hàng số mệnh để ở lại chịu chung tai ách với dân tộc trong một cuộc đổi đời bi thương nghiệt ngã.
Đã hết rồi những tháng ngày thong dong cắp sách đến trường, giảng đường thư viện giờ đã lui vào ký ức, sách vở bút nghiên nay đã thuộc về quá khứ, tôi buồn bã tạ từ thủ đô về làng quê tập tành làm thôn nữ. Than ôi! “sương buồn ôm kín non sông” chứ có riêng gì thành phố, cuộc sống đồng quê bây giờ cũng chẳng còn phẳng lặng bình yên như xưa, người dân quê một nắng hai sương nhọc nhằn đổ mồ hôi đổi lấy bát cơm nay càng thêm khốn khó vất vả bội phần dưới chế độ mới.
Nơi tôi và gia đình ở là một xã nhỏ thuộc tỉnh Khánh Hòa, sau 30-4 nhiều người từ các tỉnh miền Trung chạy loạn vào đã chọn nơi này làm chỗ dừng chân nên dân cư đông đúc hơn trước. Người khá giả còn chút của cải thì bỏ ra mua ruộng vườn canh tác, người không đủ khả năng thì đi làm thuê, cấy mướn mà thôi. May mắn làm sao ba tôi đã giải ngũ mấy năm trước, sau khi đã phục vụ 25 năm trong quân lực VNCH, ông đã tính tóan chu đáo và cần kiệm dành dụm để có một căn nhà nhỏ và ruộng vườn nên cuộc sống chúng tôi tương đối dễ chịu dù phải chân lấm tay bùn, suốt ngày dãi dầu ngoài đồng ruộng mà người vất vả cực nhọc trăm bề là ba tôi, người đàn ông duy nhất trong nhà vì ông anh tôi lúc đó đang ở Sàigòn.
Ba tôi, cái cột trụ của gia đình, những tưởng sẽ được hưởng những ngày về hưu thoải mái ở đồng quê với vườn ruộng, nào ngờ “trải qua một cuộc bể dâu” ông đã phải lao tâm lao lực đổ mồ hôi sôi nước mắt dãi dầu mưa nắng. Có những buổi sớm tinh mơ mới có 4 giờ sáng ông đã một mình thức dậy lôi 2 con bò ra sân đạp lúa, còn mợ con tôi ba để ngủ thêm một tiếng đồng hồ nữa. Ba tôi kể, tội nghiệp 2 con bò vừa kéo cái trục cán lúa vừa ngủ gục vì dậy sớm quá, khi bình minh vừa chiếu những tia nắng đầu tiên trên thôn xóm là gia đình tôi đã sẵn sàng để phơi lúa. Có những đêm hôm khuya khoắt, một mình ba tôi vác cuốc đi thăm ruộng để đắp lại những lỗ rò do cua đào hoặc do người muốn lấy trộm nước vào ruộng của họ. Rồi những buổi cày bừa giữa trưa nắng chang chang, 2 con bò còn thay nhau nghỉ ngơi chỉ một mình ba tôi lặn lội dưới bùn. Bây giờ nghĩ lại tôi vẫn còn xúc động vì những ngày tháng ấy ba tôi làm lụng cực khổ biết bao mà hầu hết hoa lợi bị đánh thuế rất cao, rất nặng. Nhìn chiếc xe bò chở những bao lúa ra trụ sở Xã đóng thuế mà đau lòng xót ruột cho mồ hôi nước mắt bị bóc lột.
Ấy vậy mà bạo quyền có để cho yên đâu, họ bày ra trò Hợp Tác Xã để cướp ruộng đất, trâu bò của nông dân, đúng là cộng sản! Chưa vừa lòng, bọn họ còn đuổi những ai có liên hệ với chính quyền VNCH đi vùng Kinh Tế Mới, lẽ dĩ nhiên gia đình tôi làm sao thoát được!! Ba tôi lại phải suy nghĩ tìm cách nào an toàn nhất để đối phó. Theo tính toán của ba, gia đình tôi chia hai, ba và tôi đi Kinh Tế Mới, mợ và em gái tôi lúc này đã bỏ học thì ở lại tuỳ theo tình hình rồi sẽ thu xếp đi sau. Ngày lên xe rời bỏ làng quê, tôi vừa ngậm ngùi vừa uất ức cái chế độ đã dồn chúng tôi đến bước đường cùng. Tuy nhiên khi tài xế dừng lại nhiều lần dọc đường để đón thêm bạn hàng kiếm tiền bỏ túi, cha con tôi nảy ra ý định nói dối ông tài rằng cần ghé vào chào người bà con sống trong xóm gần đó để trốn luôn, bỏ lại tất cả đồ đạc trên xe, bác tài bấm còi nhiều lần để gọi nhưng chúng tôi không trở lại. Hai cha con hồi hộp đi vòng vòng trong xóm mà bụng đánh lô tô, sợ gặp bọn du kích thì khốn, May thay mọi sự trôi chảy, chúng tôi đón chuyến xe “lam” chót về thành phố Nha Trang. Thế là cha con bắt đầu cuộc sống trốn tránh ở nhờ nhà những người quen vào ban đêm, đi lang thang vào ban ngày rồi nhắn tin cho mợ và em gái tôi cùng bỏ nhà quê lên phố bắt đầu cuộc sống vô gia cư để tìm đường vượt biên.
Lúc nào thì ba tôi cũng là người dẫn đầu như con gà mẹ dắt díu bầy con líu ríu theo sau. Mợ con chúng tôi rất lo sợ cho ông, dù gì chúng tôi cũng là đàn bà con gái ít bị để ý, ít có nguy cơ bị bắt hơn. Nói sao cho hết những ngày lang bạt cơm hàng cháo chợ, bất đắc dĩ đóng vai khách nhàn du ngồi hóng gió trên bãi biển Nha Trang - nhưng có lòng dạ nào mà ngắm cảnh - để tìm mối manh, mãi đến đêm khuya mới kẻ trước người sau trở lại nhà người quen mà đêm đêm hằng lo sợ bị xét nhà. Rồi Chúa thương cũng thoát khỏi chế độ cộng sản bạo tàn sau mấy lần bị lừa gạt.
Sang đến đất Mỹ được nhà thờ Tin Lành bảo trợ về tiểu bang lạnh giá Michigan, ba tôi tiếp tục đi làm đủ thứ việc để bắt đầu lại bằng hai bàn tay trắng, thế rồi ba mợ cũng mua được một căn nhà ấm cúng với vườn rau nho nhỏ ở sân sau.
Mãi đến khi hơn 70 tuổi ba tôi mới về hưu, xin nghỉ việc để dọn về San Jose sống cùng con cháu nội ngoại. Ở vùng đất ấm Cali ba tôi hiếm khi vắng mặt trong những cuộc biểu tình hoặc sinh hoạt chống cộng, nay dù đã già yếu lại bị nặng tai nhưng không phải vì thế mà ba tôi không quan tâm đến tình hình quê nhà và cụ cũng có những nhận xét xác đáng về các ông Thiện ông Ác trong cộng đồng San Jose.
Nhân ngày Father’s Day, tôi muốn vinh danh ba tôi, một người gia trưởng gương mẫu, một người ông hiền lành, cần cù, nhẫn nhịn, chẳng bao giờ to tiếng với ai nhưng phải mang những nỗi buồn sâu kín vì đàn con cháu. Con xin mượn một câu trong bài Thánh Ca quen thuộc để gửi đến ba thay lời kết cho tâm tình này: “ ….Xin Chúa chúc lành cho đời cha mẹ của con, công lao là như núi non dưỡng nuôi con bao ngày vuông tròn…”. Ba ơi, chúng con kính yêu Ba!

2. Tôi không quên anh, người chiến sĩ VNCH
QLVNCH1Những ngày đầu làm quen với cuộc sống đồng quê tôi vụng về lúng túng làm sao! Nhìn mấy cô thôn nữ thoăn thoắt cấy lúa mà tôi thán phục và thầm ước phải chi mình được như họ. Hôm đi gặt lúa lần đầu, tôi mang đồ bộ và xắn quần lên cao sợ ướt, vừa bước xuống ruộng đã bị những gốc rạ cứng xước vào làm bắp chân trầy trụa , hèn chi các cô gái địa phương mặc quần đen thả ống dài xuống mà trước đó tôi cứ thắc mắc. Đi đường gần đến chỗ mấy con bò, con trâu ăn cỏ bên đường tôi cũng dừng lại vì khiếp sợ những đôi sừng cong vút, tôi sợ những lưỡi liềm sắc bén cứa vào tay khi gặt lúa nên làm rất chậm chạp. Có lần một con đỉa bám vào bắp chân khiến tôi hoảng hốt quơ quơ cái liềm để gạt nó ra, đỉa thì không rớt mà liềm cắt vào chân chảy máu. May nhờ có bà con chỉ dạy, nhất là sự kiên nhẫn bảo ban của ba tôi nên dần dần tôi cũng biết nhổ mạ, cấy lúa, làm cỏ, gặt lúa, trồng khoai v.v.. Vì không làm được việc nặng nhọc như ba mợ nên thỉnh thoảng tôi miễn cưỡng phải đưa bò đi ăn cỏ trong vườn nhà ở cuối làng. Có lần tôi đổi hướng đưa bò lên ngọn núi gần nhà chứ không vào trong xóm nữa, đường lên núi quanh co, dây leo chằng chịt, khúc khuỷu gập ghềnh nhưng tôi không ngại vì đã được ba tôi dắt đi chặt củi mấy lần rồi, và tôi cũng không cảm thấy sợ hãi như hồi mới về.
Tới một chỗ hơi rộng rãi và khá bằng phẳng với nhiều cỏ, tôi cột dây mũi bò vào một cành cây thấp rồi thả cho chúng quanh quẩn ở đó, còn tôi tìm một tảng đá ngồi chờ. Giữa khung cảnh tịch mịch lặng lẽ của núi rừng, tôi cảm nhận được nỗi cô đơn ngút ngàn mà thường khi bận rộn lao động mệt nhọc nên không nghĩ tới. Tôi cảm thấy mình nhỏ bé giữa thiên nhiên bát ngát bao la, nhìn xuống xa tít dưới kia là làng mạc ẩn hiện trong đám cây xanh, một mình tôi giữa trời bơ vơ với muôn ngàn nỗi suy tư, thắc mắc. Tương lai mình rồi sẽ ra sao? Cuộc sống cứ thế này mãi cho đến khi nào? Bao nhiêu mộng mơ tuổi trẻ đã tan theo mây khói rồi chăng? Tôi tuyệt vọng cảm thấy mình như bị mắc bẫy, càng vùng vẫy càng bị thắt chặt, thôi đành quay về thực tế: còn đợt đổi tiền nào không nhỉ, chẳng biết khi nào lại khăn gói đi lao động khai hoang với đoàn Thanh niên đây?
Bỗng dưng tôi nhớ đến hai câu thơ chẳng biết tác giả là ai nhưng diễn tả thật đúng tâm trạng tôi lúc đó:
Lên cao trông thức mây hồng
Lòng nào là chẳng động lòng bi thương!
Không bi thương sao được khi miền Nam thân yêu bỗng một sớm một chiều tan đàn xẻ nghé, mất mát đau thương. Một quân lực VNCH dũng mạnh với các chiến sĩ anh hùng xả thân gìn giữ đất nước, bảo vệ dân lành, thế mà đồng minh đành lòng bán đứng nên phải tan hàng trong tức tưởi, phải giã từ vũ khí trong uất hận. Bây giờ những anh hùng ngã ngựa đó đang ở nơi nào, đã theo tàu rời bỏ quê hương trong cơn loạn lạc hoặc bị giam cầm trong các trại lao động khổ sai hay đang trốn tránh trong núi rừng để lập khu chiến chống lại bạo quyền? Tôi giật mình nhớ lại mình đang ngồi trên núi mà thỉnh thoảng vẫn nghe bà con đồn rằng có kháng chiến quân rút vào làm căn cứ. Tự nhiên tôi bỗng nhìn dáo dác xung quanh, không có gì cả! Chỉ có tiếng hai con bò gặm lá sột soạt, tiếng gió xào xạc trên cành, tiếng chim gọi đàn rời rạc. Tôi bâng khuâng tự hỏi liệu có khi nào các anh kháng chiến quân bắt gặp mình nơi đây, khi đó phải đối xử thế nào, lỡ họ sợ lộ tông tích mà bắt mình đi theo thì làm sao. Bối rối và lo lắng một thoáng rồi tôi tự trấn an: sẽ chẳng có gì xảy ra đâu, nếu gặp mình sẽ tình nguyện làm người yểm trợ, tiếp tế hoặc liên lạc cho các anh, dù sao đó cũng là một cách đóng góp tích cực và thực dụng nhất, chẳng phải đã có lúc mình cũng muốn làm một cái gì đó để chống lại bọn cộng sản đã cưỡng chiếm miền Nam yêu dấu đó sao! Tôi cảm thấy bình tĩnh lại không còn lo sợ hồi hộp nữa, mà trái lại còn có ý mong chờ xen lẫn băn khoăn thắc mắc: họ có đông người không nhỉ, các anh ấy sinh sống làm sao, bao giờ thì xuất đầu lộ diện, lỡ bị phát giác chắc là khốn khổ với bạo quyền. Suy nghĩ miên man đến lúc phải đưa bò về, tôi gỡ dây mũi bò mà mắt nhìn chừng quanh quất, dường như có những đôi mắt từ trong bụi rậm đang quan sát theo dõi mình. Ồ, chỉ là chuyện tưởng tượng thôi, tôi gạt đi những âu lo mơ hồ rồi đưa bò xuống núi mà bước chân dường như trĩu nặng.
Sau này vườn tược không thiếu cỏ nên tôi chẳng còn dịp lên núi nữa nhưng lòng vẫn vấn vương bao thắc mắc suy tư về những chiến binh kiêu hùng, không chấp nhận ra hàng giặc. Những ngày giông bão, những cơn mưa đêm tầm tã cũng khiến tôi lo lắng cho các anh, những “người hùng không chân dung”. Mấy tháng sau nghe tin đồng bào Thượng ở tuốt trong vùng núi cuối làng, chứ không phải ngọn núi mà tôi từng đến, họ lên núi lấy măng đã phát hiện và báo cho công an xã bắt được mấy kháng chiến quân trong rừng, tuy nhiên bọn chúng đã âm thầm chuyển các anh đi giam giữ nơi khác chứ không để dân làng thấy.
Tôi bàng hoàng xúc động, tưởng chừng như người thân của mình vừa bị bắt, thương cho những người lính sa cơ thất thế qúa! Các anh ơi, vì đâu nên nỗi, nước mất nhà tan, thân mình tù tội! Những người dân lành mà ngày xưa các anh hy sinh tuổi xuân, dâng hiến cuộc đời để bảo vệ nay cũng thân sơ thất sở, nổi trôi lưu lạc. Người lây lất vùng Kinh Tế Mới, kẻ bỏ xác trong đại dương, người ở lại trên quê hương nhưng chẳng khác nào trong nhà tù lớn, kẻ ra đi mang thân phận lưu vong nơi đất khách quê người. Hết rồi, mất tất cả rồi các anh ơi, nhưng chúng tôi sẽ không bao giờ phai nhạt lòng yêu mến và biết ơn sự hy sinh cao cả của các anh chiến sĩ Quân Lực VNCH, nhờ sự chiến đấu anh dũng của các Anh mà chúng tôi, những người hậu phương mới được hưởng cuộc sống tự do dân chủ trong 20 năm, một quãng đời tươi đẹp đáng ghi nhớ nhất trong cuộc sống của mình.
Bây giờ dù sống trên một đất nước tự do, nhưng không quên đồng bào đang lầm than dưới sự đàn áp kềm kẹp của một chế độ phi nhân, độc đảng toàn trị, tôi vẫn luôn dành lòng kính phục đến những “người lính già xa quê hương”, dù nay các anh chỉ là “những người lính không quân trang” nhưng tinh thần vẫn hăng hái, vẫn gắn bó cùng đồng bào đấu tranh không mệt mỏi không ngưng nghỉ cho một nền dân chủ tự do ở quê nhà.
Xin gửi đến các anh lời chúc chân cứng đá mềm để có ngày trở về đất nước thân yêu không còn bóng giặc cộng.

Nguyễn thị Quảng Bình
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Chín 2014(Xem: 7415)
Sử liệu thì cũng có dù giả-chân đầy ra đó, nhưng không thiếu những lời tự biện hộ hoặc tự đề cao cá nhân và phe nhóm
12 Tháng Chín 2014(Xem: 6835)
Chúng ta đã đứng vững ít ra là hai ngàn năm và chắc chắn sẽ còn đứng vững thêm nhiều ngàn năm nữa.
10 Tháng Chín 2014(Xem: 7151)
Mặc dù có tính cách trừu tượng và không thấy được, văn hóa thường được nói tới như là một thực thể vật chất
08 Tháng Chín 2014(Xem: 7366)
nhiệm vụ của bạn là phải làm một ví dụ tuyệt vời cho tất cả những người phía sau bạn noi theo.
08 Tháng Chín 2014(Xem: 6796)
Ngày nay, chủ nghĩa cộng sản sai lầm chết người đã nhận thấy rõ ràng nên đã bị phế thải.
02 Tháng Chín 2014(Xem: 7802)
Thêm một "TẤM GƯƠNG SÁNG" cho giới trẻ của Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu và các Cộng Đồng Người Việt tại hải ngoại trên toàn thế giới “NOI GƯƠNG
31 Tháng Tám 2014(Xem: 8677)
tiếng Việt vẫn là tiếng Việt mến yêu ngàn đời của mọi người Việt Nam chúng ta.
29 Tháng Tám 2014(Xem: 6343)
Nếu như trí thức cộng sản không chịu hồi đầu, đứng về phía toàn dân góp phần tranh đấu cách mạng giải trừ cộng sản thì giới trẻ phải tự mình tổ chức
29 Tháng Tám 2014(Xem: 6832)
Một vài nét về văn hóa Việt Nam của Tiến Sĩ Lê Thiện Phúc (cựu quân nhân Quân Lực VNCH) tại Melbourne.
29 Tháng Tám 2014(Xem: 5918)
Dùng số đông áp đảo kháng cự cường quyền, giành lại quyền sống, quyền làm người.
29 Tháng Tám 2014(Xem: 6590)
Rồi các bạn sẽ thấy, cuộc đời sẽ thanh thản, nhẹ nhàng, đáng sống hơn trước, cảm thấy gần với nhân dân, đồng bào, có ích cho cuộc đời này rất nhiều
29 Tháng Tám 2014(Xem: 6483)
chắc chắn trong thời gian sắp tới sẽ có thêm nhiều điều đáng chú ý quanh việc ông Thanh sang Mỹ chữa bệnh.
21 Tháng Tám 2014(Xem: 6539)
Nước Việt Nam không thể để mình bị rơi vào trong cái bẫy đó. Cần có một chính phủ Việt Nam thực sự do dân Việt bầu cử tự do lập nên.
21 Tháng Tám 2014(Xem: 6767)
Nhưng có ai để ý đến dòng sóng ngầm cuồn cuộn ngay dưới mặt sông? Như con rồng của lịch sử đang sẵn sàng trổi dậy để xóa bàn cờ làm lại?
20 Tháng Tám 2014(Xem: 6483)
Lá Cờ Vàng không chỉ là di sản, là cái căn cước của Người Việt tỵ nạn mà còn là ngọn hải đăng giúp cho những con tàu tìm đến được nơi an toàn trong đêm tối
19 Tháng Tám 2014(Xem: 10496)
Nếu bạn chưa xem, nên tìm xem bộ phim này để biết về hoàn cảnh của các ngư dân Lý Sơn và ngư trường Hoàng Sa.
19 Tháng Tám 2014(Xem: 6103)
Cho nên đừng trông chờ Mỹ hay Quốc tế can thiệp mở rộng tư do dân chủ cho người dân Việt Nam mà hãy dấn thân hành động, vận động chính đồng bào của mình đứng lên tranh đấu phá bỏ xích xiềng
18 Tháng Tám 2014(Xem: 6907)
Đây là người phi công đầu tiên của VN , ông là con của Tổng Đốc Phương . (trên đất Pháp)
17 Tháng Tám 2014(Xem: 6792)
Ngô Đình Nhu đã đóng góp một phần quan trọng vào việc tập trung tài liệu của 5 nguồn (Quốc Sử quán, Tàng Thơ lâu, Nội các, Viện Cơ mật trước đấy và Thư viện Bảo Đại
14 Tháng Tám 2014(Xem: 9830)
Xin đừng bỏ qua Video Clip này, rất quan trọng, rất cần thiết, rất hữu dụng để cứu người..
14 Tháng Tám 2014(Xem: 8984)
Petrus Ký là một nhà bác học VN về ngôn ngữ, giỏi tiếng Hán, Nôm và Pháp, người đã có công trong phát triển chữ Quốc ngữ.
10 Tháng Tám 2014(Xem: 6214)
với mục đích nhằm ngăn chặn Việt Nam đang có biểu hiện thoát khỏi quỹ đạo của Trung Quốc là điều ít ai nghĩ tới.
08 Tháng Tám 2014(Xem: 10266)
chẳng ai có thể tưởng tượng ra rằng đó là những bức tranh sơn dầu được tạo thành từ bàn tay đầy tài hoa của họa sĩ Omar Ortiz.
06 Tháng Tám 2014(Xem: 7160)
Ông trưng ra hình ảnh, hộ chiếu và cả 1 bằng khen của nhà nước CS Bắc Việt làm bằng chứng.
05 Tháng Tám 2014(Xem: 7581)
kêu gọi các bạn trẻ HÃY LÀ NGƯỜI QUANG TRUNG để gìn giữ non sông gấm vóc.
02 Tháng Tám 2014(Xem: 6500)
nước Mỹ và Việt Nam cả hai cần phải học nước Nhật trên căn bản văn hóa ngày nay
30 Tháng Bảy 2014(Xem: 5684)
Úc Châu hân hạnh đón tiếp Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh thêm một lần nữa. Thông báo của Buổi Hội luận về Tuổi trẻ với thăng tiến nghề nghiệp và Tương lai của Dân tộc
29 Tháng Bảy 2014(Xem: 8594)
Thiền sư Thích Thông Triệt thế danh là Lê Kế Tông sinh năm 1929 tại quận Long Thành, tỉnh Biên Hòa, Đồng Nai
29 Tháng Bảy 2014(Xem: 6817)
Khi Thượng Viện Hoa Kỳ ra Nghị Quyết đòi TQ rút Giàn Khoan thì có nghĩa là lệnh thông báo chiến tranh.
26 Tháng Bảy 2014(Xem: 7044)
Như vậy chúng ta phải tu tập ngay từ kiếp này, giây phút này đừng để chậm hơn
25 Tháng Bảy 2014(Xem: 6212)
rồi suy đi tính lại thì vẫn lại cho Mỹ vay tới hơn một phân tư chỉ vì đấy là nơi chọn mặt gửi vàng an toàn nhất!
03 Tháng Bảy 2014(Xem: 6051)
Có một tổ chức hiện nay cai trị Việt Nam từ Lạng Sơn đến Cà Mau như là vua chúa Phong kiến ở Tàu hay ở Âu châu thời Trung cổ .
02 Tháng Bảy 2014(Xem: 7162)
In just five minutes, learn the truth about who really lost the Vietnam War."
20 Tháng Sáu 2014(Xem: 6827)
Hỡi dân Việt, mau mau đứng dậy.
12 Tháng Sáu 2014(Xem: 7437)
Đội banh quốc gia VNCH trước 1975 là một đội banh có hạng ở Đông Nam Á, thậm chí cả Á Đông, từng thắng nhiều giải
04 Tháng Sáu 2014(Xem: 6370)
Đó là đường binh vững chắc, vừa giữ được chủ quyền Quốc gia, vừa đương cự được Đại hán bành trướng
04 Tháng Sáu 2014(Xem: 5997)
cách đây 25 năm, thế giới bàng hoàng nhận ra Trung Quốc là mối hiểm họa cho nhân loại.
03 Tháng Sáu 2014(Xem: 6500)
MH370 vì sao bị mất tích cũng sẽ không bao giờ được giải thích rõ ràng
31 Tháng Năm 2014(Xem: 6646)
MỘT NGÀY VIỆT NAM TRONG CHIẾN TRANH" VỚI NHỮNG CỰU CHIẾN BINH HOA KỲ TẠI TANK FARM 8819 BURKE ROAD VIRGINIA 22015
27 Tháng Năm 2014(Xem: 6036)
tưởng nhớ các quân nhân ngã xuống trong khi phục vụ đất nước nhân ngày Chiến sĩ trận vong.
17 Tháng Năm 2014(Xem: 6442)
Đó là hành động khẩn cấp cứu nguy Đất nước trong lúc nầy, trước khi việt gian việt cọng ĐẦU HÀNG, giao Đất nước vào tay tàu khựa!
14 Tháng Năm 2014(Xem: 6219)
Nhân một bước đi hố của Tàu khựa, đem giàn khoan vào thềm lục địa Việt Nam “ khiêu khích” làm dấy lên tinh thần Dân tộc yêu nước, chống xâm lăng của dân Việt.
13 Tháng Năm 2014(Xem: 5724)
Giờ đây, sau 70 năm trên Miền Bắc, 40 năm ở Miền Nam, người công nhân Việt Nam bị lợi dụng, áp bức, bốc lột đã nhiều, vùng lên phát khởi cách mạng đổi đời, tự cứu mình thoát khỏi gông cùm cọng sản
13 Tháng Năm 2014(Xem: 7158)
Một bài học chung: trong cái xứ tuyệt đối tự do này, hãy uốn lưỡi 7 lần trước khi mở miệng. NSA theo dõi, bạn gái cũng rình rập. Rất dễ nổi tiếng qua Facebook, Tweeter
06 Tháng Năm 2014(Xem: 7497)
Việt Nam Cộng Hoà có thể gọi là một thời khó quên -- một loại vũ trụ riêng tư và tha thiết của rất nhiều người. Thời đại đó giúp tạo ra lớp người chánh trực, hết lòng phụng sự quốc gia
06 Tháng Năm 2014(Xem: 6461)
khuyến khích con em trau dồi tiếng Việt, học hỏi tiếng Anh, tiếng Pháp, hay một ngoại ngữ khác, vừa để làm giàu thêm cho kho tàng tiếng Việt,
05 Tháng Năm 2014(Xem: 6454)
Tinh thần Dương Nội là một nguồn động viên và cổ vũ lớn lao cho hàng trăm ngàn dân oan trong khắp cả nước, vượt qua mội nỗi sợ hãi, quyết tâm đứng lên, chống lại bạo quyền
28 Tháng Tư 2014(Xem: 7098)
Nhân cuối tháng 4 ,xin kính cẩn chào một anh hùng "làm tướng không giữ được thành thì chết theo thành" như các tiền nhân Phan Thanh Giản, Nguyễn Tri Phương.
24 Tháng Tư 2014(Xem: 11550)
Nếu phải làm lại từ đầu, thì tôi cũng vẫn làm như thế. Tôi biết rằng làm như thế là tôi mất tất cả, mất tất cả trừ DANH DỰ.
22 Tháng Tư 2014(Xem: 6559)
Nhận được tập tài liệu rất đáng chú ý từ nguồn ẩn danh, theo nhận định thì đây đều là những văn bản có xuất xứ từ Tổng cục 2 – Bộ Quốc Phòng Việt Nam (tức Tổng cục Tình Báo). Nội dung các tài liệu liên quan đến nhiều vấn đề thời sự mà dư luận đang rất quan tâm.