12:58 CH
Thứ Ba
11
Tháng Mười Hai
2018

Bản án của Mẹ Nấm – Những điều cần suy nghĩ - Thạch Đạt Lang

14 Tháng Mười Hai 20178:31 CH(Xem: 654)
Bản án của Mẹ Nấm – Những điều cần suy nghĩ
Thạch Đạt Lang
alt
Đã hơn một tuần trôi qua, mọi ồn ào, xáo động sau phiên xử phúc thẩm Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bắt đầu lắng xuống. Trong thời gian đó, cho dù bộ ngoại giao Mỹ và bà Đặc Ủy Nhân Quyền của Đức, Bärbel Kofler… mạnh mẽ lên tiếng phản đối với những tuyên bố cứng rắn, yêu cầu chính phủ VN phải trả tự do tức khắc cho Mẹ Nấm, phải tôn trọng công ước quốc tế về quyền Dân Sự và Chính Trị mà họ đã ký kết, CSVN vẫn trơ mặt ra, không thèm trả lời, hay phản ứng.
Những lên án của bộ ngoại giao Mỹ, những chỉ trích của Đặc Ủy Nhân Quyền Đức, Đại sứ Liên Âu tại VN…thật ra chỉ có giá trị như những giọt dầu xanh Con Ó xoa lên bụng cho người bị loét bao tử. Người CSVN thừa kiên nhẫn, lì lợm, dư thời gian để mọi chuyện tự chìm lắng xuống theo ý muốn của họ, nôm na là để lâu cứt trâu hóa bùn.

Tôi không quan tâm đến phiên xử phúc thẩm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vì biết rằng sẽ không có gì thay đổi về mức án. Ngay cả khi con gái Như Quỳnh gửi 4 bức thư cho bà Melania Trump, khẩn thiết xin giúp đỡ cho mẹ mình, tôi đã lắc đầu nói thầm hai chữ: -Vô ích! Bởi chỉ cần ít ngày sau khi vinh danh Mẹ Nấm, chắc chắn bà Melania Trump sẽ quên bẵng Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là ai. Vụ án của Mẹ Nấm bị quên lãng nhanh chóng hơn chuyện tào lao cải cách tiếng Việt của PGS-TS Bùi Hiền.
Gọi điện thoại mời thầy Ng đi ăn sáng , uống cà phê ở tiệm Starbucks nằm trong thương xá KOMM. Trời lạnh và khô, nhiệt kế bên ngoài cửa sổ chỉ 2° C nhưng thầy Ng không để tôi đến đón mà tự ý đi bộ ra thương xá. Ở tuổi 78, thầy Ng rất năng hoạt động, trời lạnh nhưng nếu không có mưa, tuyết, ngày nào thầy cũng mặc quần áo cho đủ ấm, ra ngoài đi bộ khoảng 30-40 phút dọc theo bờ sông Main.
Hai thầy trò ăn sáng với bánh croissant, trứng chiên, dưa leo, cà chua và cà phê Espresso. Ăn sáng xong, nhâm nhi cà phê ly cà phê Espresso đậm đặc của Starbucks, tôi đem chuyện Mẹ Nấm ra hỏi thầy nên viết gì về phiên xử phúc thẩm?
Trầm ngâm một lúc như để suy nghĩ, thầy mới hỏi:
– Em định viết cho ai đọc?
Tôi ngần ngừ, chưa kịp trả lời, thầy Ng đã nói luôn:
– Khi viết về một đề tài gì, em phải xác định khối độc giả mà mình muốn hướng tới. Độc giả của một tờ báo có thể bao gồm nhiều thành phần trong xã hội, nhiều suy nghĩ, sở thích khác nhau. Tuy nhiên cho rõ ràng, em có thể chia họ ra thành nhiều nhóm và đặt mục đích của bài viết mình nhắm vào nhóm nào. Đại khái như sau:
Nhóm 1. Gồm những người chưa nhận thức được thực trạng xã hội.Đây là nhóm người vào trong các mạng xã hội chỉ nhằm mục đích khoe khoang, trình diễn bản thân, thơ thẩn thương mây, khóc gió…Tất nhiên đây không phải là nhóm độc giả phù hợp với các bài viết của em, bởi họ không quan tâm đến những biến động chính trị, xáo trộn trong xã hội.
Nhóm 2. Là những người đã nhận thức được thực trạng xã hội nhưng chưa có thái độ đúng đắn với nhận thức của mình. Những người trong nhóm này đa số thuộc giai cấp trung lưu trong xã hội, họ là những người kinh doanh, buôn bán hoặc hành nghề tự do. Họ nhận thức được thực trạng xã hội, đất nước qua giao tiếp với nhiều thành phần nhưng chưa hiểu rõ nguyên nhân gây ra thực trạng đó. Cũng có thể họ hiểu rõ nguyên nhân nhưng do nhẹ dạ, dễ đổ thừa là nguyên nhân khách quan, từ đó dễ dàng dẫn tới sự cực đoan theo chiều cộng hoặc trừ.
Nhóm 3. Những người đã có thái độ đúng đắn nhưng chưa có hành động tích cực để thay đổi thực trạng xã hội. Đây là thành phần trí thức, hiểu biết cặn kẽ nguyên nhân, hậu quả của vấn đề nhưng còn e ngại, sợ hãi bản thân mình không đủ lực để tạo ra một sự thay đổi nào đó cho xã hội. Họ có thể là một số đảng viên, cán bộ trong chế độ còn lương tri, còn nghĩ đến tiền đồ dân tộc, đất nước nhưng trong hoàn cảnh hiện tại chưa dám hành động vì sợ thất bại.
Do đó bài viết của em nếu muốn nhắm vào cả ba nhóm trên, cần phải nêu rõ được các điểm sau đây:
– Bản chất của chế độ CSVN. Phải nhắc lại quá khứ từ năm 1954 đến nay, chưa bao giờ chế độ CSVN tôn trọng các văn bản mà họ ký kết với thế giới (trừ những văn bản mượn nợ, mua vũ khí, quân dụng…mà CSVN âm thầm, bí mật ký kết với Liên Xô cũ, khối Đông Âu và Trung Cộng). Hoàn toàn không một hiệp ước, một thỏa thuận nào được giữ đúng theo các điều khoản cam kết cho dù có sự giám sát của quốc tế.
– Thế giới tự do Âu-Mỹ ngày hôm nay thừa hiểu những lọc lừa, gian manh, quỷ quyệt của người CSVN, với những kinh nghiệm đã trải qua trong quá khứ, từ hiệp định Genève 1954 đến hiệp định Paris 1973 qua hiệp ước hồi hương 60.000 khách thợ ở Đông Đức cũ khi bức tường Berlin sụp đổ và nước Đức thống nhất, những điều khoản, văn bản đã cam kết khi gia nhập WTO, Ủy Ban Quốc Tế Nhân Quyền…
Thế tại sao Mỹ và Liên Âu vẫn tiếp tục dung dưỡng chế độ CS mà không có những chính sách, biện pháp thực tế, đủ sức ép để buộc CSVN phải tuân thủ những gì họ đã ký kết? Thưa! Họ thừa sức để ép Việt Cộng thực hiện lời cam kết nhưng lại không thể hành động vì chính quyền lợi của họ.
– Tuy nhiên, sau vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Đức trong tháng 08.2017 và Tuần lễ Cấp Cao hội nghị APEC ở Đà Nẵng tháng 11.2017 vừa qua, bàn cờ thế giới đã thay đổi nhiều.
Dù tuyên bố thành công mỹ mãn nhưng với bài diễn văn của tổng thống Mỹ Donald Trump đọc trong hội nghị, hơn ai hết, chế độ CSVN hiểu rằng họ đang cô đơn cùng cực trên bàn cờ chính trị thế giới, họ đã trở thành một con tốt không còn nhiều giá trị sử dụng. Chỉ còn con đường duy nhất để đảng CSVN có thể tồn tại là ngã hẳn vào vòng tay của Trung Quốc. Bản y án của Mẹ Nấm trong phiên xử phúc thẩm là điều đương nhiên khi chế dộ CSVN muốn làm hài lòng ông chủ Tập Cận Bình.
– Mọi cuộc đấu tranh không nên quá trông chờ vào ảnh hưởng hay tác động của quốc tế. Cần vận dụng triệt để sự ủng hộ của họ nhưng lực chính vẫn là tự người dân trong nước.
– Khi đa số dân chúng ý thức được thực trạng của xã hội sẽ ảnh hưởng nặng nề đến bản thân, gia đình, tương lai con cái họ, họ sẽ tự động, nhanh chóng tham gia vào công cuộc đấu tranh không cần phải kêu gọi, giải thích. Lúc đó sẽ không có một sức mạnh nào có thể cản nổi hay chống lại.
Ngoài ra cũng cần phải đặt câu hỏi: – Tại sao các phong trào tranh đấu trong nước không kết hợp được với nhau? Tại sao những người khởi xướng phong trào không phát triển, không lôi kéo được sự tham gia đông đảo của quần chúng? Làm cách nào để người dân bớt sợ hãi, sẵn sàng tham gia các cuộc biểu tình đòi hỏi quyền lợi chính đáng của mình?
Hơn thế nữa, trong suy nghĩ của những người có nhận thức ở VN hiện nay, kể cả một số đảng viên trong nội bộ đảng, quân đội, công an, chính phủ…đều mong muốn một sự thay đổi thể chế chính trị hiện tại, nhưng hầu hết lại ngần ngại, băn khoăn, do dự khi phải trực tiếp, tham gia tác động vào sự thay đổi đó. Họ nghi ngại, sợ hãi tương lai đen tối, bấp bênh, xã hội rối loạn, bất an khi chế độ cộng sản sụp đổ.Làm sao để thay đổi tâm thức này? Không thay đổi được tâm thức thì không thể mạnh dạn hành động.
Hiện đang có một phong trào phản đối chế độ, có ý thức, bất bạo động một cách sáng tạo, khôn ngoan, mềm dẻo. Đó là chuyện dùng tiền lẻ, mệnh giá 100 VNĐ để trả phí của các tài xế xe vận tải đã và đang áp dụng tại tuyến tránh BOT Cai Lậy có thể trở thành một làn sóng lan rộng cả nước nếu được tuyên truyền, phổ biến rộng rãi. BOT Cai Lậy đã trở thành khúc xương gà, hóc trong cổ chế độ CSVN, nuốt vào không được mà khạc cũng chẳng ra.
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc của chế độ CSVN đã phải ra lệnh ngừng thu phí tại trạm BOT Cai Lậy một tháng là một chiến thắng tạm thời trong giai đoạn. Từ chiến thắng này, cần tìm tòi, sáng tạo thêm những hình thức tranh đấu bất bạo động hợp lý và hợp pháp khác. Làm cách nào để biến lệnh ngừng thu phí một tháng trở thành lệnh dẹp bỏ hẳn trạm? Những người hoạt động nhân quyền nên làm gì để giúp đỡ, hậu thuẫn các tài xế trong chiến dịch dùng tiền lẻ ép trạm thu phí Cai Lậy phải xả trạm?
Từ trạm thu phí Cai Lậy, nhìn lại Đồng Tâm, Formosa. Tương tự như BOT Cai Lậy, Đồng Tâm cũng là một khúc xương gà bị hóc ở cổ của thành ủy Hà Nội. Hơn thế nữa, những người hoạt động nhân quyền nên nhớ rằng Formosa là tử huyệt của chế độ, nói đến Hoàng-Trường Sa là nói đến vết thương đang mưng mủ mà lãnh đạo CSVN đang cố gắng quên đi. Phải tìm cách đánh vào tử huyệt hoặc các vết thương của chế độ.
Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và nhiều người đấu tranh cho nhân quyền, tự do, dân chủ khác sẽ phải tiếp tục ngồi tù lâu dài nếu phong trào phản đối chế độ độc tài cộng sản không có được những thay đổi tích cực, những tác động mạnh mẽ bắt buộc các lãnh đạo cộng sản phải nhượng bộ.
Để đạt được mục tiêu đó, những người dấn thân hoạt động cần phải thay đổi chính mình, thay đổi suy nghĩ, thay đổi cách hành động, dẹp bỏ tị hiềm, tự ái cá nhân, chịu khó lắng nghe, chịu khó tranh luận với nhau để tìm con đường tốt đẹp nhất, ngắn nhất cho những mục đích chung.
Không làm được điều này, mọi hoạt động dấn thân đều trở nên vô nghĩa và khó đi đến thành công. Hơn nữa, những thất bại trong quá khứ là những bài học thực tiễn, từ những bài học đó cần phải rút ra được những kinh nghiệm quý báu để tránh lập lại thất bại trong tương lai.
Đừng để những năm tháng bị giam giữ trong ngục tù cộng sản của Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Phan Kim Khánh… và nhiều người khác bị trôi qua một cách lãng phí mà không có hành động thích hợp cho sự hi sinh của họ.
Thầy Ng nói một hơi, chỉ thỉnh thoảng dừng lại để lấy hơi, y như những lúc thầy giảng bài về Tâm Lý Học trong lớp hơn 50 năm về trước. Những điều tôi muốn viết, thầy đã nói ra hết. Tôi chỉ ghi lại và gửi đến bạn đọc, độc giả báo Tiếng Dân, những người còn khắc khoải, lo lắng về tiền đồ dân tộc.
Thạch Đạt Lang
Nguồn: Tiếng Dân
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Ba 2013(Xem: 4336)
Nhưng trước năm 1975 cũng như bây giờ, quyền quyết định về chính sách đối với Việt Nam nằm trong tay người Mỹ chứ không nằm trong tay những người Việt chống cộng
02 Tháng Ba 2013(Xem: 3987)
Nhưng cũng phải đau đớn mà thừa nhận rằng bạo lực và dối trá của cộng sản đã được người Việt nam tiếp nhận một cách không thể nói là không hào hứng vì nó đánh trúng và làm đầy những bóng tối trống rỗng trong tâm hồn người Việt.
01 Tháng Ba 2013(Xem: 4184)
Có nhiều vị tướng lãnh chết lẫm liệt giữa trận tiền nhưng cũng có nhiều người chết trong sự quên lãng của mọi người, mòn mỏi, phai nhạt trong một căn nhà già nào đó ở trên đất khách
22 Tháng Hai 2013(Xem: 4385)
Tuy nhiên, vấn đề then chốt ở trong việc sống lâu không phải là kéo dài tuổi thọ mà chính là sống khoẻ. Hơn nữa, cái nghịch lý của sống lâu lại là sống khổ.
20 Tháng Hai 2013(Xem: 4972)
Lần này, nếu nhân dân ta không vùng lên đáng tan BỌN GIẶC CÓ TÊN LÀ DỐI TRÁ, chắc chắn đất nước ta sẽ bị kẻ thù phương Bắc nuốt chửng
10 Tháng Hai 2013(Xem: 4025)
38 năm sau ngày “THẮNG CUỘC”. Và ai mà biết được rằng sau 38 năm nữa, liệu người Việt trên quê mình có còn được phép nói tiếng Việt nữa hay không?
06 Tháng Giêng 2013(Xem: 4506)
Điều đáng ngạc nhiên là không chỉ Đảng cầm quyền thù ghét những thứ như “Bên thắng cuộc” mà ngay cả một số người chống Đảng này ở bên ngoài Việt Nam cũng tỏ ra thù ghét nó
03 Tháng Giêng 2013(Xem: 4544)
"Thử hỏi : mất nước mà không đau, mất nước mà không nhục, thì chúng ta có còn xứng đáng là người Việt Nam nữa hay không ?"
16 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8861)
Đức thế Tôn rời bỏ Cung vàng điện ngoc...tầm đạo; nhưng ở thế kỷ 21 nầy, các SƯ với lòng DỤC & THAM muốn xây chùa thiệt lớn !!!!
10 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 5785)
Bạn chỉ cần sống trong vui vẻ, đó là Thiền. Sống trong bản tính bên trong riêng nhất, và hãy là bản thân mình, bản tính đích thực. Và người sống trong vui vẻ thì sống một cách tự nhiên trong tình yêu.
18 Tháng Mười Một 2012(Xem: 6333)
Con người sinh ra với hai bàn tay trắng nên thành công hay thất bại rồi cũng ra đi với hai bàn tay trắng, vậy thì sá gì với được mất, có không?
30 Tháng Mười 2012(Xem: 11941)
Người không có Nhân thì sẽ thành kẻ độc ác. Người không có Nghĩa thì sẽ thành kẻ bội bạc.
29 Tháng Mười 2012(Xem: 8205)
Và đó cũng là lý do, mà tôi đã bỏ ý định trở lại quê hương Việt Nam sau khi học hành xong ở Mỹ, như kế hoạch của tôi ngày ra đi!
12 Tháng Mười 2012(Xem: 6794)
Hy vọng đến đây, bạn có thể nở một nụ cười. Thêm một điều chứng minh rằng bạn đang hạnh phúc. Rồi ra bạn sẽ thấy được niềm hạnh phúc của mình
01 Tháng Mười 2012(Xem: 7997)
Cán bộ đảng viên lớn và các đại gia ăn theo của TC và VC làm đủ cách, đủ kiểu để tẩu tán hai của quí trong đời theo truyền thống Trung Hoa ”nhứt con, nhì của” ra các siêu cường để cất dấu hầu có nơi hạ cánh an toàn
30 Tháng Chín 2012(Xem: 8710)
Có thể khúc nhạc quân hành ấy được bắt đầu nhưng khi đến nốt cuối của bản nhạc, chắc chắn sẽ là nốt nhạc mới của một điệp khúc mới, để thế hệ đi sau cùng sánh vai tiếp bước.
30 Tháng Chín 2012(Xem: 6795)
Cuối cùng thì thật sự chúng ta chưa rời khỏi quê hương Việt Nam. Lòng chúng ta lúc nào cũng hướng về quê hương. Và chúng ta cũng chưa bao giờ bị quê hương ruồng bỏ.
25 Tháng Chín 2012(Xem: 7416)
Lâu nay rất nhiều hội đoàn né tránh lên án bọn Việt gian ác Cs , có lẽ núp dưới bình phong " không hoạt động chính trị" , nhưng thực chất là những người hèn, cầu an...
24 Tháng Chín 2012(Xem: 7567)
Một người Việt về thăm lại quê hương, nơi họ đã từ bỏ tất cả để ra đi, lúc đặt chân trở lại nước Mỹ, cho rằng tâm hồn lại cảm thấy an toàn, nhẹ nhàng hơn như lúc về nhà.
20 Tháng Chín 2012(Xem: 7872)
Khi già, thời gian mới là thực sự của mình, vì không còn phải chạy ngược chạy xuôi kiếm sống nữa. Không còn bị bó buộc bởi trách nhiệm bổn phận. Có thể ngồi mơ mộng hàng giờ trên ghế đá công viên
09 Tháng Chín 2012(Xem: 14194)
Điểm duy nhất chúng ta hoàn toàn khác biệt với họ là chúng ta không có khái niệm về “người Tàu Quốc gia” và “người Tàu Cộng sản” dù rằng nước ta có hoàn cảnh chẳng khác họ bao nhiêu. Chúng ta chỉ có một tổ quốc Trung Hoa vĩ đại và đó chính là niềm tự hào của dân tộc chúng ta .
06 Tháng Chín 2012(Xem: 8383)
Vì những tên cướp của bình thường còn bị pháp luật xét xử trừng trị, nhưng trong khi đó những tên cướp của là những hạng người mặc áo Cà sa và đầu trọc vẫn được ung dung tự tại, đi đến đâu vẫn được bá tánh đạo hữu Phật tử quỳ lạy cúng dường tiền bạc vật chất, xe thì đi xe BMW, Mercede, y áo bảnh bao, chỗ ở tốt đẹp, còn xưng hô cực kỳ cung kính. . .
04 Tháng Chín 2012(Xem: 7538)
Những điện thư của tôi gởi cho con phân tách tình hình chính trị không bị con phản đối, chỉ trích hay độc đoán nữa. Có lẽ nó đã tự tìm hiểu ra sự thực.
20 Tháng Tám 2012(Xem: 7507)
Mặt phải, chúng ta ra rả trên báo mỗi ngày là “Mỹ đã đến biển Đông”, “bà Hillary dọa TQ không nên gây hấn”,.. để mong lòng dân yên ổn. Mặt trái, chúng ta tổ chức ngày hội gặp gỡ những lớp cán bộ đã từng được Tàu đào tạo để cám ơn họ đã “dạy dỗ” cả đám chóp bu việt nam. “Đĩ” chưa từng thấy! Chưa có cái chính quyền nào mà “đĩ” như chính quyền việt nam hiện tại
17 Tháng Tám 2012(Xem: 8443)
Người dân cảm thấy bị bơ vơ đơn độc giữa cuộc đời. Một nhà nước yếu kém, bất lực và vô trách nhiệm như vậy mà sao vẫn tồn tại lâu vậy nhỉ? Đây có lẽ là nỗi bất an lớn nhất mà người dân phải mang nặng trong lòng.
12 Tháng Tám 2012(Xem: 8032)
Đây không phải là chuyện “bầu phải thương bí vì chung một giàn,” đây là chuyện bầu phải thương bầu, tuy khác giàn với nhau, nhưng mà, chúng lại cùng một giống!
08 Tháng Tám 2012(Xem: 9349)
Nhiều việc có cả mặt tốt lẫn mặt xấu, nhưng nếu biết nhìn mặt tốt, có lẽ chúng ta sẽ sống hạnh phúc hơn, tội gì phải làm ngược lại? Những buồn khổ, lo âu, bất hạnh nhiều khi đến bất chợt như cơn mưa và ai cũng gặp phải. Dù sao trời cũng đã mưa và chúng ta cũng phải lái «chuyến xe cuộc đời»....
01 Tháng Tám 2012(Xem: 9193)
Người Việt rộng rãi, tốt bụng nên ngay cả quý ông vô gia cư vẫn thường chọn các khu phố Việt để trương bảng “need help!” lên. Một bà người Mỹ da trắng lại đánh đúng vào tâm lý “đồng hương”
26 Tháng Bảy 2012(Xem: 9214)
những kẻ sẵn sàng vùi dập lòng yêu nước chính đáng của người dân. Chúng thản nhiên đạp vào mặt người dân giữa ban ngày, giữa hàng chục, hàng trăm ống kính camera của các phóng viên trong và ngoài nước khi họ biểu tỏ lòng yêu nước
29 Tháng Sáu 2012(Xem: 49927)
Nói xấu người vắng mặt là một thói quen của rất nhiều người, đàn bà cũng như đàn ông.. Ai chưa từng nói xấu, nói lén người khác thì hãy ném hòn đá đầu tiên đi.
29 Tháng Sáu 2012(Xem: 8615)
Nếu trên khuôn mặt bạn lúc nào cũng nở một nụ cười tươi tắn, bạn luôn cảm thấy lạc quan yêu đời, thì bạn là người vô cùng hạnh phúc bởi trên thế giới có rất nhiều người muốn lạc quan như bạn mà cũng không được.
20 Tháng Sáu 2012(Xem: 9808)
Chúng tôi chỉ là một giai-đoạn chuyển-tiếp, một thế-hệ bị mất mát, bị hy-sinh để dân-tộc di-dân chúng tôi có thể lật qua một trang sử mới. Để đời sau, con cháu chúng tôi có hy-vọng thành-công trên đất người, đi tiếp con đường mà chúng tôi đã không đi hết
12 Tháng Sáu 2012(Xem: 9648)
Đứng nhìn để đã phá là điều không nên; đứng ngoài để phê bình là điều cần thiết, nhưng chưa đủ. Đứng ngoài để ủng hộ là điều đáng mừng
04 Tháng Sáu 2012(Xem: 11639)
Tha thứ cho những dối gian mà người khác dành cho tôi...những gì xấu xa nhất mà người khác đã nghĩ về tôi...những ai làm tôi khóc, đau lòng và rạn vỡ.
03 Tháng Sáu 2012(Xem: 8932)
Đừng nhìn vào những hiện tượng tiêu cực của một thiểu số mà kết luận sai về bản chất của dân tộc. Hãy nhìn vào đa số tích cực để hãnh diện về lòng yêu nước của người Việt và giữ vững niềm tin vào thế tất thắng của toàn dân.
30 Tháng Năm 2012(Xem: 11554)
Quân cán chính VNCH đã cùng nhau vì dân chiến đấu vì nước hy sinh ở nước nhà. Quân dân cán chính VNCH đã cùng tù đày CS. Quân cán chính VNCH không giải ngũ đã cùng nhau tranh đấu liên tục cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN khi ra hải ngoại. Tại sao quân dân cán chính VNCH không được cùng an nghĩ ngàn thu với nhau?
29 Tháng Năm 2012(Xem: 8288)
Đó là những bước đầu tiến tới tự do dân chủ. Đó là hướng đi các dân tộc phải chọn, để chấm dứt chế độ chuyên chế. Có như vậy các thế hệ người Việt Nam cũng như người Trung Hoa mai sau mới tập được thói quen sống trong danh dự và tinh thần trách nhiệm.
28 Tháng Năm 2012(Xem: 10302)
Buông bỏ tâm rỗng lặng và từ bi để có sự bình an và hạnh phúc, thì mọi bình an và hạnh phúc mà bạn đang có chỉ là sự trá hình của những con sâu ngứa. Chính những con sâu ngứa từ trong nhụy bánh ấy sinh ra!
22 Tháng Năm 2012(Xem: 10204)
Chúng ta thua vì chúng ta sống có đạo lý, ngay thẳng. Chúng ta cứ hô hào “Đem đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân mà thay cường bạo,” nhưng rút cuộc hung tàn, cường bạo đè bẹp chuyện đại nghĩa, chí nhân. Dương Thu Hương đã từng cho rằng: “Chế độ chiến thắng cuộc chiến chẳng qua chỉ là một thể chế man rợ!”
18 Tháng Năm 2012(Xem: 10574)
Thế chiến sẽ xảy ra thì ai lổ nặng đây? Cái chiến lược nghe quái dị nhưng có nhiều hy vọng sống còn, tối thiểu thì quân mình còn ...trên mặt đất và đánh với một địch thủ dể ăn hơn. Chớ đừng lo chuyện bị thế giới càm ràm chửi rủa.
05 Tháng Năm 2012(Xem: 9773)
Viết đến đây, tôi cảm khái ngước mặt lên trời mà than rằng: “Lịch sử ơi, sao ngươi chơi trò trớ trêu và cay đắng quá vậy. Ta đi chống chế độ cũ đàn áp nhân dân, nay ta lại gặp cảnh cũ như là trong cơn ác mộng!”
02 Tháng Năm 2012(Xem: 10010)
Tình và lý như chuyện những đứa con bất hiếu, bỏ bê cha mẹ, không xã hội nào lấy luật pháp, lý lẽ ra mà trừng phạt, cũng không thể dùng xe bắt chó mà xử lý, nhưng về tình nghĩa, đạo lý, dư luận có quyền lên án hay không? --
29 Tháng Tư 2012(Xem: 23509)
Chỉ có chế độ đa đảng và sự đoàn kết của người Việt trong và ngoài nước thì mới có đủ sức mạnh để bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Thiếu một trong 2 yếu tố này, nguy cơ mất nước của Việt Nam rất là gần kề./.
26 Tháng Tư 2012(Xem: 9772)
Các Diễn Đàn, nhất là những Diễn Đàn ái hữu, biện minh rằng bàn đến tình hình chính trị, thời cuộc tại Việt Nam, sẽ gây tai họa cho người còn lại trong nước. Lý luận “hù dọa” này được khai thác triệt để.Đây là sự nối giáo tiếp tay cho việt cộng để giúp chúng bưng bít những sự thật cần phơi bày cho người trong nước hiểu rõ về tình hình nước nhà hiện tại.
17 Tháng Tư 2012(Xem: 9501)
Thế Giới Bị Quên Lãng. Nhiếp ảnh không thể làm thay đổi thế giới, nhưng có thể làm chúng ta thay đổi cách suy nghĩ và chạm đến trái tim chúng ta. Đó là lý do vì sao tôi là một nhiếp ảnh gia... để lên tiếng cho những người sống trong im lặng...
13 Tháng Tư 2012(Xem: 10667)
Chỉ trong vòng 20 năm trở lại đây, khi gia đình tương đối ổn định và sau khi bắt đầu bước vào con đường tranh đấu cho Việt Nam qua ngã môi trường, tôi mới thực sự cảm thấy buồn. Và mỗi năm nỗi buồn đo càng se sắc hơn, ngậm ngùi hơn.
12 Tháng Tư 2012(Xem: 9341)
Trong những giây phút của tuyệt vọng, tôi tự nhắc mình là trong lịch sử, sự thật và tình yêu luôn luôn chiến thắng. Có rất nhiều bạo chúa và sát nhân tin là họ không bao giờ bị thất bại, nhưng cuối cùng họ vẫn bị tiêu diệt. Chúng ta phải luôn luôn nhớ điều đó !!!".
19 Tháng Ba 2012(Xem: 10322)
Mỗi gia đình có mỗi hoàn cảnh riêng, mỗi nếp sống riêng, mỗi một chuỗi kinh nghiệm riêng, đèn nhà ai, nấy rạng, nên chúng tôi cảm thấy áy náy khi giãi bày nếp riêng tư của mình.
04 Tháng Ba 2012(Xem: 26063)
Nhà tôi treo một “lốc” lịch to nơi phòng khách, mỗi sáng thức dậy, tôi gỡ một tờ quăng đi… Khi ló tờ mới, tôi xem kỹ câu danh ngôn nếu có, coi đấy như lời dạy dỗ đầu ngày của các bậc tiền bối ! Không biết ai sao, riêng tôi thấy tâm đắc việc này lắm !
29 Tháng Hai 2012(Xem: 10602)
Cộng đồng người Việt ở hải ngoại đông nhất hiện đang ở nước Mỹ, đương nhiên số người sử dụng không ít, nhưng trên net, chỉ thấy quanh quẩn một số người “nổi tiếng,” “quen tên,” “nhẵn mặt,” mỗi ngày thường “tống” lên net những thứ rác rưởi dơ bẩn khiến cho người có lòng liêm sỉ cảm thấy hổ thẹn chung cho danh từ đồng hương, đồng bào cho đến đồng môn, đồng ngũ..