3:59 CH
Thứ Sáu
21
Tháng Giêng
2022

Tản mạn đầu năm nơi miền quê cũ -Hoàng Duy Liệu

03 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 6616)

Tản mạn đầu năm nơi miền quê cũ

Không biết tại tui già rồi sinh tật để bị người ta kêu rêu là già dê, già dịch, già cà chớn hay là già lựu đạn này nọ, khá lắm thì cũng chỉ đến cái mức già chịu chơi là cùng. Vợ tui an ủi rằng là chắc tại ông về VN ăn uống toàn là thực phẩm có pha chế bằng hóa chất độc hại của Tàu cộng nên sinh ra cớ sự. Không sao đâu, dìa Mỹ lại là hết tật ngay. Mụ ta còn thòng thêm một câu nghe mà mất hứng:

- Ráng mà nhớ đừng có ăn gà móng đỏ lông đen!

- Vậy thì tui ăn gà siêu thị được hay không? Tụi nó múp múp mơn mởn láng coóng chẳng có sợi lông nào. Tui vừa mới góp ý kiến xây dựng trên tình thân thiện Mỹ Việt đề huề một cách nhỏ nhẹ thì bả đã gạt ngang:

- Nè nè, đừng có chơi chữ mí tui.

Có bà vợ thông minh lại đã trải qua bao nhiêu bận trui rèn huấn luyện lẫn tẩy nảo của bà già lẫn mấy đứa em cháu VN trong nhà nhiều khi cũng khổ. Nếu biết trước có ngày Đông Tây lưỡng đầu thọ địch như thế này thì ngày xưa ông chẳng đi làm over time gởi tiền về cho chúng mày đi học Anh văn gì ráo.

Đúng là một sự phản bội trắng trợn chạy theo ngoại bang, có thế lực từ nước ngoài yểm trợ bằng đô la xanh.

- Quả là tụi Mỹ kinh thật! ông nhỉ!

Còn bà già trầu của tui nữa, bị té cụp xương lưng nằm một chổ mà vẩn tiếp tục phát thanh trên làn sóng điện Vina hay Mobil chi đó cả ngày cứ như là đang tận tâm làm nhiệm vụ của một xếp CIA vùng Đông Nam Á không bằng. Ai nói mấy bà già thương con trai đì con dâu? Tui hỏng tin chút nào. Mấy chuyện đó hình như xưa rồi, bây giờ ở nơi đây mà lớn tiếng với dâu con thì sẽ có “ dấu “ in trên mặt. Mấy ả thường hay mở đầu như thế này mỗi khi nhiệt độ trong người dâng lên :

Này, đừng có lắm chuyện với Bà! Nghe mà teo lắm .

 0o0

Mà ông sinh tật chi? Chắc là bà con tính hỏi phải không?

Da, nhiều tật lắm, mà cách đây mấy tuần khi còn ở Mỹ, đi khám định kỳ chụp quang tuyến, thử máu thử nước tiểu chơi luôn MRI, thậm chí cô bác sĩ mới ra trường còn đầy lương tâm từ mẫu, vò qua vò lại hai hòn bi ve có tìm ra cái gì lạ đâu? Vẫn bình thường, còn đủ sức đi cày theo nghĩa đen chỉ có cái hơi khác với năm ngoái là lúc này khi nào hít đất xong thì thường hay bị mỏi lưng cả một tuần .

 Nghĩ cũng lạ, tui dìa VN mới có mấy bửa thì đã có cái cảm nhận nhiều sự đổi thay của chính bản thân mình. Này nhé, đầu tiên là:

1- Gải

Bất kể đi đâu, xa hay gần, nhà của ai, cái quán nào, có ôm hay không mặc kệ chỉ cần bước xuống xe, tháo cái nón bảo hiểm ra là đã đưa tay lên gải đầu làm như đang có điều chi khó nói.

Vừa ngồi xuống thì đã phải gải tay gải chân gải cổ gải mặt gải lưng gải liên tu bật tận, gải mỏi cả tay gải đỏ da xanh gải bung máu đỏ. Ừ thì thỉnh thoảng cũng có đôi lúc dừng tay để …Đập hụt con muổi nghe cái “Chát “.

Mà sao cái đám muổi quái ác này lại cứ nhè tui mà bu? Cái thân cà ròm ốm nhom ốm nhách của tui có bao nhiêu máu đâu? Mấy em mập thù lù tròn vo trắng phệ đang khoe núi đồi nhấp nhô kia sao lại chẳng bị con nào chích? Hỏng lẻ tụi nó là “Muổi Ôm “ ? Hèn chi mà mấy đứa bán quán Karaoke bảo tại anh là việt kiều.


2- Từ chối


Cả ngày từ lúc sáng sớm mới lò dò ra trước nhà, châm điếu thuốc khói buồn bay lung tung, cho đến khi phủi đít đứng dậy cong lưng đẩy cái xe Honda cà khổ ra lề đường để về nhà ngủ thì lúc nào cũng phải lập đi lập lại cái câu thần chú :

= Không XXX đâu em !


ÔI! nhiều ghê lắm mấy bác ạ! Chẳng biết chúng nó từ đâu mà cứ kéo đến đi theo tui cả ngày .

- Không mua đâu em.

- Không đánh đâu em

- Không đi đâu em

- Không ăn đâu em


Thiệt là buồn, tui đã quen được huấn luyện theo cái lối trước khi “Say No nên Nói Yes “từ bao năm qua nên thật là lọng cong lúng túng, ngượng miệng quá trời .

Chẳng nhẻ lại bảo :

- Vé số của em mua chắc là trúng lớn nhưng mà chú không muốn giúp em đi bán vé số lầm than như thế này suốt cả một đời .

- Vú sửa của em trông ngon lắm nhưng mà vợ anh không cho ăn.


Hay là :

- Đi thì cũng được nhưng mà anh tới bến rồi.

Này nọ cho ra cái điều lịch sự ?


3- Ngó

Đi đâu gặp ai tui cũng ngó lom lom, ngồi nói chuyện thăm hỏi tình em người xưa năm cũ mà cứ mắt trừng biên giới dâu con nhà người ta, bị chửi là già gì gì đó thì cũng phải .

Biết sao bây giờ, ở VN thời này mấy em có cái mode là bận áo trắng mỏng cho lộ ra cái xú chiên đen , hầu như đi đâu cũng thấy cứ như là đồng phục. Đến là chưa nói đến cái trò mặc quần jean xệ đến vùng đồng bằng sông Cửu Long làm tui xém đụng xe mấy lần. Khác với con gái phương Tây có da có thịt, con gái VN cái mông hơi khiêm tốn nên chơi kiểu đó mà ngồi xuống lựa hàng thì tui chẳng biết ở đâu là …hàng. Hôm nào gặp hên, cả kẻ bán người mua đều mặc đồng phục như thế thì lại sinh them cái tật …đi lòng vòng .

Còn nhiều thứ tật nữa nhưng mà hỏng lẽ lại ngu đến độ tự khai hết ra để rồi vài bửa nữa lại phải nói :

- Không có đâu em.

Thôi mời bà con chút đỉnh ăn trái cây lấy thảo nha, xin đừng nói … Không ăn đâu Cha!

Đầu năm đầu tháng mở hàng dùm anh đi em .

thanhlong1-large-content

nhan2-large-content

dudu3-large-content

camsanh4-large-content

man5-large-content

buoi6-large-content

quyt7-large-content

mangcut8-large-content

mangcau9-large-content

duagang11-large-content

Bưởi hả ?

Xuất cảng đi Đại hàn với Đài Loan hết rồi . Tui cũng đang thèm . Đừng nói với vợ tui nha.


Hoàng Duy Liệu

Việt Nam 2012

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Giêng 2012(Xem: 6359)
ông thầy chạy đã về nhưng vẫn còn mơ màng chút gỉ là lạ. Thế nào cũng bị hỏi thăm tính tình vì MỘT THỜI LÝ LẮC
16 Tháng Giêng 2012(Xem: 6571)
Thời gian sẽ không dừng lại ở đây, tình bạn bè sẽ miên, dù cách xa đôi bờ đại dương.Tiếng gọi từ những những tình cảm thân thương với những mái tóc đã bạc màu ...
11 Tháng Giêng 2012(Xem: 6508)
Người buồn khóc ánh chiều tan Ta buồn ta ngắm mở nàng qua sông
10 Tháng Giêng 2012(Xem: 21522)
Ngựa hoang muốn về tắm sông, nhẫn nhục. Dòng song mơ màng chết trong thơm ngọt! Trong cuộc sống có lúc cảm thấy đau khổ tột cùng, rồi hắn đắc ý với câu nói của vua Lia trong tác phẩm của văn hào Shakespear :- "khi con người ta đau khổ đến cùng cực là lúc ta sung sướng nhất !
08 Tháng Giêng 2012(Xem: 8452)
Nghe ngoài hiên gió thì thầm Trăng như thổn thức khi nằm bên mây Nhấp vài giọt đã muốn say Ấm nồng hơi thở, ngất ngây men ngà
08 Tháng Giêng 2012(Xem: 6117)
Bà con nên nhớ khi sử dụng cái WC loại này ở Sài Gòn là phải có ai đó đứng ở bên ngoài canh chừng dùm
07 Tháng Giêng 2012(Xem: 7239)
Trường Minh Tân mến bên bờ Đồng Nai Xa mờ Châu Thới ngang lưng trời Nhìn trời chiều mưa bay lác đác Lòng còn bâng khuâng…
01 Tháng Giêng 2012(Xem: 7443)
đất nước tôi, quê hương tôi với những cảnh đời rong rêu... Biết đến bao giờ.... và chúng ta đang ở năm 2012
01 Tháng Giêng 2012(Xem: 7302)
Tôi nghĩ rằng thầy cô và bè bạn chúng ta nơi phương trời xa, cũng như những bè bạn không có thời gian tham dự họp mặt NQ cuối năm, đang nóng lòng chờ đợi bài tường thuật buổi họp mặt, vì vậy tôi cố gắng hoàn chỉnh sớm nhất bài viết, dù bề bộn công việc cuối năm. Hy vọng bài viết sẽ được các bạn chuyển tải đến thầy cô, bạn bè nhanh chóng để ấm lòng những ngày Tết cận kề. Trân quý.
30 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 7533)
Nếu ai chưa một lần về thăm lại Sài Gòn, sẽ không biết đâu là hình bóng cũ
26 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 6428)
Hôm nay là ngày đầu tiên của năm Tân Mão.Tết Nguyên Đán. Hơn 6h sáng, cái xóm lao động quanh nhà mình lại tĩnh lặng lạ thường. Thường ngày,3h sáng, chị Bảy đã đưa cái xe đẩy lộc cộc ra chợ bán bún riêu cho người lao động.Hơn 5h, đã nghe tiếng xe máy của các cháu thanh niên công nhân đi làm việc sớm.
23 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 6747)
Buổi sáng đứng lặng mình tôi Lá vàng ngập rơi trên lối Một ngày qua..từng ngày qua Tôi sống từng giờ hấp hối !
20 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 7378)
Còn cha còn mẹ như tiên...Tôi bùi ngùi chia tay bạn bè để về lại gia đình sau một ngày bận rộn. Những cái bắt tay từ giả. Hẹn ngày gặp lại.Có thể là lần nữa với bạn và lần đầu với bạn bè khác. Chuông đồng hồ ngân nga gõ 8 nhịp như những tiếng thở dài. Một ngày vui qua mau.
19 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 6941)
Lần đầu tiên tiếng hát Thanh Thúy đến với công chúng Sài Gòn là ở phòng trà Việt Long của Đức Quỳnh vào cuối năm 1959. Với chất giọng trầm ấm, hơi khàn và lối phát âm, nhả chữ rất riêng, giọng ca của Thanh Thúy mang nỗi buồn man mác, nghẹn ngào nức nở
19 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 6865)
Về vấn đề này thì tui thua xa lủ em út trong nhà. Hỏng phải là tui yếu kém, xấu dở hay dài ngắn chi mà chỉ vì tui là người đàng hoàng bỏ cả quảng đời trai trẻ tuổi thanh xuân đi giang hồ lo chuyện " nước nôi " nên người ta không biết tui ở đâu mà đến " lấy ".
18 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 7387)
Chiều qua Sông Phố một mình Đồng Nai gợn sóng hoặc huyền mắt ai Mây ôm tóc xỏa ngày bay Tàu qua cầu sắt lung lay nhịp sầu
12 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 7320)
Quay về tổ ấm hôm nay. Bốn mươi năm những tháng ngày hư hao. Bạn bè sẽ gặp lại nhau. Tròn như trái đất bay vào thinh không.
07 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 6719)
Tình anh vẫn thắt eo lưng Vẫn em tà áo thủy chung lượn lờ Tiếng cười lộng lẫy vần thơ Cơn mưa tháng bảy vỗ bờ chiêm bao
07 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 39488)
Trước bao biến cố đa đoan. Giữ tâm bình tỉnh chớ hoang mang lòng. Thứ tha lầm lỗi hồn trong. Tìm người bạn tốt xoay vòng mến yêu
06 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 6586)
đọc bài bạn bè học thời với Hạnh nói kêu Hạnh bằng anh, vì anh anh Hạnh đang làm lớn trong hội BH, làm chị ngồi cười 1 mình, anh bạn của Hạnh tếu thật.... hay ,
06 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 70944)
Ngồi cùng bên nhau giữa phố thân quen. Ly cà phê đen giọt dài giọt ngắn. Ba mươi mấy năm thành phố đổi tên. Người đã đi xa, cà-phê vẫn đắng.
05 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 6737)
Thật tình mà nói thì cho đến đêm nay tao cũng vẫn chưa biết lảng mạn là như thế nào. Có lẻ nó như cái tâm trạng của em Tím trong câu chuyện tình Anh trai Biên Hòa em gái Cà Mau của Nguyễn Hửu Hạnh. Mày ráng mà tìm đọc. Phê lắm.
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 8008)
TÌM BẠN HỨA THỊ HUỆ VÀ NGUYỄN THỊ MAI CHS MINH TÂN
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 9045)
thân tặng khách mời của ' CÀ PHÊ CÂU MÁT" cùng trở về với bao kỷ niệm thân thương một thời đi học với những kỷ niệm tình ta
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 7064)
Đúng như ông bà ta thường nói "châu về hợp phố". Người ta đi đâu rồi cũng tìm về nguồn cội. Bây giờ ngồi nghĩ lại tao thấy có chút gì băn khoăn!! Sao lúc đó tao vô tình đến như vậy? Bây giờ già,tịnh tâm lại thấy mình có thiếu sót với bạn bè!!!
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 21241)
Tự dưng ông Dũng thở dài đứng bật dậy đặt nhẹ tờ giấy bạc lên bàn rồi bỏ đi ra bên đường, nheo mắt nhìn lên bầu trời xanh thẩm mà ngở như là mình đang trên chiếc xe đạp thả dốc Kỷ Niệm gió phanh ngực áo về hướng Biên Hùng mắt đỏ hoe. Hẳn là đã vướng bụi đời lang thang .
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 7313)
Ê mậy, sao mầy dám lấy họ Hoàng của tao. Tao biết rõ mày hoc lớp ba trường Nguyễn Du, mỗi khi thầy Hưng gọi mày lên bảng = tên Nai. Mày hoc lớp nhứt D của thầy Chấn, chung lớp với Phan Thanh Bình (Ga xe lửa), Trần Thanh Cảnh (Cảnh hù) nhà ở Bửu Long, Phạm Văn Đạo (Đạo lùn), Trần Minh Tuyên (Con Ô. Trưởng Ty Giáo Dục). Tao còn biết rõ người em gái kế mày rất đẹp...
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 7119)
dòng sông Đồng Nai vẫn êm đềm trôi, con dốc Ngô Quyền, công trường Sông Phố, những ngày hò hẹn bờ sông, những tà áo trắng bay bay, với những nụ hôn vội vàng mùi hương bưởi, chỉ còn tìm thấy được trong “ CÀ PHÊ CẦU MÁT”.
02 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 21988)
Mau quá tụi bây há! Thoáng cái mà đã gần nữa thế kỷ rồi. Cũng như thằng Luận nói, tao chẳng bao giờ nghĩ là tao sẽ sống đến ngày nay mà gặp lại được tuị bây. Vậy thì ơn trời đất ban cho, từ nay về sau sống thêm ngày nào thì ráng mà vui thêm với đời ngày đó vậy, coi như tụi mình đã lấy lại vốn và đang gom lời.