8:25 SA
Thứ Ba
25
Tháng Giêng
2022

Nửa Hồn Lang Thang Chương 1- Em tui và cái nón xếp - Hoàng Duy Liệu

12 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 18403)

Nửa Hồn Lang Thang

Chương 1- Em tui và cái nón xếp

Chuyện kể rằng...

 Vào thời Hắc Đế Obama xứ Cờ Hoa có một lão già ưa lang thang đây đó, lão ta bị gậy giang hồ khắp mọi miền núi đồi sông suối, chỗ ở vài đêm chỗ ghé vài ngày chẳng ở đâu lâu vì cứ bị dân làng gậy gộc xúm lại chơi hội đồng hay là xịt chó đuổi đi. Một ngày kia, lão ta đi ngang qua một cái xóm trông rất là khang trang lịch sự thêm tí vẻ gì mộng mơ. Dừng chân nheo mắt ngó cái bảng treo tận trên cao lão già lẩm bẩm đánh vần :

 - Tê ư tư sắc Tứ… 1, 2, 3 

 Lão ta xa quê cả một đời, ăn học chỉ có tới năm đệ ngũ nên cứ phải đánh vần mỗi khi muốn đọc cái chi. Cũng vì thế mà năm xưa khi đọc xong bức thư có ép cái bông dâm bụt đo đỏ thì người tình đã sang sông.

 Xóm làng gì mà có tên kỳ vậy? 4123 là cái gì? Ông lão gãi đầu thầm nghĩ chắc là tụi nó viết lộn mấy con số mà thôi. Có thể như là 1234, số đẹp số tiến lên đây mà. Lấy làm đắc ý cho cái tài suy diễn lung tung của mình, lão ông khua gậy bước qua cổng đi lơn tơn vô trong xóm. Cả xóm chỉ có một con đường dài hun hút đầy hoa, nào Mai nào Huệ nào Hồng, rồi Cúc rồi Lan. Lại có cả bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông lẫn chim chóc líu lo. Có nhiều nhà ngoài hàng hiên có thêm vài bức hình xen lẫn những bài thơ sách truyện. Có nhà chỉ để độc có một cục gạch cũ xì gói giấy báo trước cửa thấy quen quen. Gần đó trên bức tường màu xanh lá mạ có treo một tấm hình làm cho lão ta nửa khóc nửa cười vì nhớ đến chuyện của mình ngày xưa.

 Lần theo vệt nắng chiều, ông già dừng chân trước một cái nhà sơn màu lòe loẹt ngoài sân trên giàn dây phơi có bộ đồng phục Nữ Hướng Đạo gắn đầy huy hiệu có thể làm cho người mặc lùn đi vài tấc vì sức nặng đang phất phơ theo gió. Cửa mở toang hoang lòi ra đầy kệ hủ, một tấm bảng đồng chểm chệ bên trên nóc nhà với hàng chữ Tạp Gia Bùi Lợi. A! Quả là trái đất tròn, đi đâu cũng gặp lại em, lão già hí hửng đẩy cổng tính bước vô. Thình lình nhiều tiếng đàn bà la lên ong ỏng:

 - Ê ông già! Chỗ này toàn là đàn bà con gái, ông đi đâu mà lạc bước đến đây?

 - Tui đi kiếm cô Hạnh.

 - Ông kiếm mần chi? Bộ có quen sao?

 - Ờ thì trước lạ sau quen vậy mà. Lâu nay nghe tiếng cô Hạnh hiền lành dễ thương nên tui đến thăm vậy thôi.

 - Chị Hạnh đi Mỹ rồi. Ê, ông người xứ nào mà nói nghe hổng giống ai hết vậy?

 - Vậy sao? Tui mò về từ bên Mỹ.

 - Xạo quá cha ! Tướng ông mà Việt Kiều cái gì? Xe ôm cũng hổng đặng.

 Tuồng như đã quá quen với những lời bình phẩm quá đúng đó nên lão già không có vẻ gì buồn phiền chỉ nhỏ nhẹ cười ruồi:

 - Cái chị Bùi Lợi có đây hông?

 - Hổng có luôn! Đi ra mau!

 - Trời! Gì mà lắm thế, mấy cô cho tui ngồi nghỉ mệt một chút rồi tui kể chiện cho mà nghe.

 - Chiện gì? Hay hông?

 - Đủ thứ hết, tui có nhiều chuyện lắm, muốn nghe hông? Chuyện tình anh em nha?

 - Cái tựa nghe hơi cải lương một chút nhưng mà tụi tui hổng có cái gì chơi đang buồn, ông kể đi.

 - Ừ, mà có cà phê thuốc lá chi hông?

 - Có, nhưng mà ông kể chiện nghe trước đi, chiện hay thì tụi tui mời .

 - OK! Mà không có như cái chị nào đó ăn gian tui nha! Pha cà phê đi, mà phải là thuốc ngoại đó nha mấy em.

 - Hứ! Được voi đòi tiên, kể đi cha nội. Tụi này đang buồn ngủ trưa đây nè .

 Ừ, cái xóm này toàn là đàn bà con gái mà sao im lìm vắng lặng quá, còn nhớ ngày xưa mình từng đã đọc ở đâu đó ba chị đàn bà là cái chợ mà. Kỳ ha! Thôi kệ, chắc là xóm bà “ Hiền “ mình có thể ở lâu lâu, tụi nó lại đẹp. Thấy mấy cái hình tụi nó mặc áo dài trắng đội nón lá dán trên tường mà nhớ nhà nhớ chị nhớ em muốn khóc. Ông lão nghĩ ngợi trong đầu rồi cất giọng nhừa nhựa như một người say.


Em tui và cái nón xếp

dihocve-large-content

*

 Hình đã cũ mấy mươi năm của hai cô bé học trò trung học mặc áo dài trắng xách cặp đi trên bờ ruộng mang tâm trí lão về lại mấy mươi năm tuổi hồng. Ngày xưa khi đi học luyện thi ở nhà thầy Chấn trên đường Đấp Mới về đạp xe máy ngang qua hai con nhỏ cở be bé xinh xinh như vầy quen trong xóm Ga chẳng nhớ là đã có chọc ghẹo chi mà tụi nó vác cặp rượt theo quất vô lưng làm cho lão ông mười tuổi bay luôn xuống ruộng đầy xình. Lão ngồi khóc không phải vì bị té đau nhưng vì lỡ trông thấy cái nón của một cô bé đang đội trên đầu.

 Cái nón xếp.

 Nó nhớ đến đứa em gái kế. Con bé thiệt thòi nhứt nhà trong năm anh em. Cả đại gia đình đều đi học Ngô Quyền chỉ có mình nó là từ Cây Chàm chỉ lò dò đến được Trần Thượng Xuyên. Là con gái lớn lại học dở nên thường hay bị bà già cằn nhằn la ó sai vặt suốt ngày. Đi học thì thôi chứ về nhà là phải phụ má nấu nướng quét dọn, đêm về còn phải ngồi giặt giặt vò vò mấy thau quần áo dơ to tướng bằng hai bàn tay nhỏ xíu nhăn nheo vì nước lạnh. Nhiều đêm đi chơi khuya về nó phải moi em ra trong đống áo quần trên sàn nhà tắm. Đau tay mệt mỏi em nó thường hay chui đầu vô đống đồ trận của ông già mà ngủ thiếp đi với gương mặt ngây thơ thánh thiện của con gái tuổi dậy thì. Mấy bộ đồ bộ xanh vàng em mặc hàng ngày đã ngã màu loang lỗ, cụt ngủn rách bươm cũng không dám xin tiền má may cái mới, nguyên một năm trời năm đệ lục con em chỉ mơ ước có một món mà thôi. Cái nón xếp màu hồng. 

 Cái nón may bằng vải có lồng sợi kẽm bên trong, khi nào không dùng thì bẻ tréo qua như hình số 8, gập đôi lại là có thể cất vô cặp táp gọn gàng rất thịnh hành cùng thời với cái ly xếp ba màu kéo lên kéo xuống vào thập niên 60. Mỗi lần nhìn em gái đứng tần ngần nhìn theo mấy đứa bạn đội nón hồng xanh đi ngang nhà thằng anh hai buồn hiu hắt. Nó thờ thẩn lắc cái ống heo thủng đáy, tuy chẳng có tính hung dữ gì nhưng nó đã mổ bụng con heo này bao bận. Trước ngày em tựu trường nó nổi máu khùng đem cái đồng hồ cầm cho ông Nam Tạo mua liền cho em 2 cái nón với đôi dép da bò có mấy sợi dây da đan tréo trước sau, thời trang của mấy nhỏ con gái thời bấy giờ. Chở em về nhà bằng xe honda nó cảm thấy có cái gì nóng hổi loang ướt trên vai.

 Mấy hôm sau bà già hỏi đồng hồ Seiko five của mày đâu? Nó cúi mặt ầm ừ... Con đánh lộn rớt đâu mất rồi qua ánh mắt buồn rầu lo sợ của nhỏ em.

Mười tám tuổi thi rớt tú tài đôi em theo chồng bỏ cuộc chơi dù chưa một lần vô quán cà phê. Hai mươi vừa quá em cắt cụt cái áo dài trắng nữ sinh đem nhuộm đen mặc đi thăm chồng heo hút Yên Bái Lào Cai. Trong niềm đau thương khổ sầu vô vọng, nhỏ em chỉ biết viết cho thằng anh một dòng ngắn ngủi :

 -Em nhớ anh Hai! 

Cũng như ngày xưa nắm chân kéo em ra trong đống đồ dơ, ngày về đất cũ thằng anh moi ra lá thư không bao giờ được gởi đi mà lại ngủ say trong cái nón xếp hai mươi mấy năm dài đời quả phụ. Nó nghiến răng chửi thề mắt đỏ hoe.

Hoàng Duy Liệu

(* Xin cám ơn Mỹ Chơn và Ngọc Sang về tấm hình)

 

 

Ý kiến bạn đọc
16 Tháng Mười 20127:00 SA
Khách
Đây kà bài đầu tiên của tác giả HDL làm người đọc cảm động.
I think anh HDL softer than People think.
Cảm ơn anh DHL làm em nhớ đến cái nón xếp màu hồng em đội hồi đi học Mẫu giáo ờ BH.

DH
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười 2012(Xem: 18425)
Mái tóc ngắn mà cô chủ tiệm và vài người khách chiều nay mới khen mình trông trẻ ra, sao mình thấy nó vô duyên quá! Giả bộ cười với mình trong gương, nhưng lòng đau giống như một nhát kéo cắt ngang mái tóc.
19 Tháng Mười 2012(Xem: 5167)
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi. Đưa tiền người giữ khỏi lôi thôi Đến nay, tôi hiểu thì tôi đã… Làm lỡ đời trai, muộn mất rồi !
18 Tháng Mười 2012(Xem: 16942)
Đong đưa ngày tháng như ông kể ra cũng quá lý tưởng. Nhưng trong ông vẫn vương vấn nỗi buồn. Vẫn mơ một ngày được trở lại quê xưa, sống lại thời trai trẻ, được “tự do” phát biểu tư tưởng chẳng chút ngại ngần, được thấy mọi người đều bình đẳng với nhau
18 Tháng Mười 2012(Xem: 5233)
Còn đâu những phút vui cười Ngồi bên ly rượu bùi ngùi nhớ toi Ấy ơi! moi vẫn đợi toi Để cùng nhau hát nốt bài tình ca
17 Tháng Mười 2012(Xem: 71315)
Nơi tôi về buổi chiều buông say nắng Thân phận nào cùng hạt bụi bay qua Có còn nhau mỗi lần như nỗi nhớ Là lá rơi! rơi mãi vào chiều xa.
13 Tháng Mười 2012(Xem: 5357)
Thể chất mệt không phải mệt, tâm can mệt mới là mệt. Bài này,người viết không mệt, Người đọc mới mệt!
11 Tháng Mười 2012(Xem: 4744)
Trai Nhâm Nữ Quý thì sang Nữ Nhâm Trai Quý gian nan chữ tình”
10 Tháng Mười 2012(Xem: 5711)
Ngược thời gian ta thả hồn về tận cùng tiềm thức Ta chợt nhớ: Mình đến và đi chỉ có một mình. Ta bỡ ngỡ vào đời với...... đôi tay trắng. Ta lặng lẽ lìa đời ...cũng trắng đôi tay!
09 Tháng Mười 2012(Xem: 58061)
Bởi còn nặng nghiệp ta bà Ta đi xuống núi bôn ba vì nàng Ba năm mưa gió phủ phàng Chỉ mong một phút được choàng vai em
08 Tháng Mười 2012(Xem: 5630)
Lần đầu tiên sau 39 năm, các CHS của niên khóa 1963-1970 dự họp mặt có đầy đủ đại diện của 5 lớp. Có thể xem đây là lần họp mặt đầu tiên của khóa 8 NQ
04 Tháng Mười 2012(Xem: 40532)
Yêu dòng thơ chảy mượt mà Yêu dòng văn chảy thương qua núi đồi Tâm hồn thả gió rong chơi Thương sao giọng nói tiếng cười thênh thang
02 Tháng Mười 2012(Xem: 4797)
Già đi một đám anh hào Nhạt đi những cánh quần thoa guốc hồng Lặng nghe sâu thẳm trong lòng Tình người năm cũ gọi vòng tay ôm
02 Tháng Mười 2012(Xem: 6196)
Hãy trao nhau những ánh mắt, những nụ cười. Hãy trao nhau nồng ấm vạn lời yêu thương! Còn riêng tôi, xin chân thành gửi đến các bạn chuỗi cười qua những vần thơ dí dỏm
30 Tháng Chín 2012(Xem: 17777)
Bạn bè đồng lứa có đứa đã biết e ấp làm điệu với những bạn trai, với những người tình, nhưng tôi chưa một lần xao xuyến với những cái lẻ tẻ này.
30 Tháng Chín 2012(Xem: 5971)
Dường như chạm mái tóc dài Hương bay ngây ngất bờ ngoài nẻo trong Nhớ thương bảy sắc cầu vồng Phương xa em có thấy lòng cảm rung ?
30 Tháng Chín 2012(Xem: 5512)
Mấy mươi năm chờ tin em đến Tim đập rộn ràng như thuở hồn nhiên Nghe đau nhói nơi ngăn còn lại Mối tình thơ chợt hiện bất ngờ
29 Tháng Chín 2012(Xem: 19626)
Cho dù anh chỉ còn hơi thở cuối cùng. Anh hãy cố vươn lên mà sống! Vì xung quanh anh còn có bạn bè. Sau lưng anh còn tình đồng nghĩa đội
28 Tháng Chín 2012(Xem: 20533)
Cái thằng hàng xóm im lặng đứng chờ trước ngạch cửa chỉ để nhìn con bạn gái thôi, không hiễu là bao nhiêu ngày tháng năm của tuổi dại khờ.
27 Tháng Chín 2012(Xem: 18963)
Vậy đó, nên nhỏ bạn mới rầy tôi, “có gì đâu, mà mày cứ cầm chi lâu nỗi nhớ?”, thế mà nó đâu biết, nó lại là người vừa nắm lấy bàn tay tôi, mở ra, đặt thêm vào đấy một vùng kỷ niệm ngọt ngào.
26 Tháng Chín 2012(Xem: 20438)
Mùa Thu luôn đầy ắp kỷ niệm vì nó là mùa tựu trường để bạn bè vui mừng gặp lại nhau sau ba tháng Hè rong chơi. Mùa Thu cũng mang đến nhiều kỷ niệm vì nó thường bắt đầu cho một chuyện tình
24 Tháng Chín 2012(Xem: 6561)
Xưa nay tôi vốn chăm, ngoan Tối ngày đọc sách, chẳng ham thứ gì.
22 Tháng Chín 2012(Xem: 5692)
Thế cho nên chúng tôi còn mong đợi ngày Họp mặt mừng 60 TUỔI của những con Rồng vào tháng 10 sắp tới đây rồi. Đã 60 TUỖI tôi nghĩ chúng mình đã thật già lắm phải không?
21 Tháng Chín 2012(Xem: 5431)
Người Biên Hòa này xin chấp hết cho vui. Có phải là tui lại đã lầm mà đưa em sang đây?
21 Tháng Chín 2012(Xem: 5346)
Thế là tui bật cười ha hả cửa đan điền mở rộng chân khí thoát ra làm cho hai chân tui khụy xuống dưới sức nặng của cái lu. Một tiếng " Bịch" khô khan vang lên tui đã nằm ngay đơ lè lưởi đỏ lu ảng ngồi chểm chệ trên lưng.
17 Tháng Chín 2012(Xem: 66772)
I fall in again I can’t believe I’m in The same place But it isn’t my fault
15 Tháng Chín 2012(Xem: 6416)
Lúc đó không biết tiếng Việt sẽ là...sinh ngữ mấy? Tuy vậy, tôi vẫn thích nghe câu thỏ thẻ: “I love you” khi ôm cháu ngoại vào lòng.
14 Tháng Chín 2012(Xem: 6604)
Vậy là chúng tôi sẽ có cơ hội họp mặt cùng nhau đầy đủ. Các bạn tôi đã chọn được ngày kỷ niệm cho sự kiện mà tất cả cùng mong đợi: ngày kỷ niệm " 60 NĂM CUỘC ĐỜI".
14 Tháng Chín 2012(Xem: 6260)
Ông về hỏi ngoại con đâu Bạc đầu thức trắng đêm thâu chờ đò Bà con đón gió trên cầu Gởi ông sợi tóc tình xa năm nào
13 Tháng Chín 2012(Xem: 24717)
Tôi đọc trang Hội ái hữu Biên Hòa không phải ở Việt Nam, mà là ở một đất nước xa xôi cách VN nửa vòng trái đất. Tôi đã tìm thấy lại cái tình người ấm áp mà chỉ thật sự cảm nhận có ở quê hương.
10 Tháng Chín 2012(Xem: 5827)
Ta xin nắm cổ tay tròn Em rằng: mắc bận lũ con quây quần Ta xin hôn dưới bàn chân Em rằng: HÔN ĐƯỢC – chớ lần lên trên!
09 Tháng Chín 2012(Xem: 6550)
Tóc nào còn mãi vấn vương Sợi nào còn mãi nhớ thương một đời
02 Tháng Chín 2012(Xem: 6021)
Ông Trời ngồi rảnh nghĩ việc đời Quá buồn ông tạc tượng để chơi Hai tay nắn nót ông thêm bớt Bóp méo, vo tròn tạo thành người
01 Tháng Chín 2012(Xem: 6051)
Cà phê ngưng giọt đong đưa Tóc bay theo gió nên trưa quên chiều Bây giờ ngồi giữa cô liêu Khuấy quanh nỗi nhớ những chiều cà phê
31 Tháng Tám 2012(Xem: 5792)
Em làm ơn lấy cái hình ông bụng bự đi băng qua bến xe VT xuống dùm anh, hổng phải anh Dũng của em đâu, cái ông đó hình như là anh em gì đó của thằng Hạnh Tân Ba.
31 Tháng Tám 2012(Xem: 62201)
- Tâm gian dối thì cuộc sống bất an. - Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.. - Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui. - Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá…
19 Tháng Tám 2012(Xem: 53592)
Bọn tao hứa sẽ đủ đầy họp mặt. Dù mầy quê xa Mộc Hóa đồng chua. Thắp nén nhang thơm viếng mẹ già nua. Để tưởng nhớ công sinh thành dưỡng dục.
17 Tháng Tám 2012(Xem: 23015)
cuộc sống luôn có những bất trắc với nỗi đau và hạnh phúc, nhưng niềm vui có được là biết mang đến cho nhau những nụ cười và cùng cầu nguyện may mắn, an lành cho nhau.
16 Tháng Tám 2012(Xem: 20836)
Xa quê lang bạt lâu ngày óc tim vật vờ, vụn vỡ. Những tưởng tâm tư lãng mạng của một thuở học trò thơ dại, đã chìm sâu trong vực tối cuộc đời, nhưng tấm hình dưới đây đã giúp cho tui thấy lại vạt nắng trên sông Đồng.
13 Tháng Tám 2012(Xem: 58988)
Những gì cuộc sống hôm nay. Rằng mai còn có thấy ngày đó không? Cho anh gửi trọn ước mong. Cô mười ba hỏi lòng buồn hay vui?
13 Tháng Tám 2012(Xem: 63679)
Thời anh tù tội đã qua Sao cơn bão tố, phong ba hãy còn Lời tình ấp ủ đầu non Cái nghèo hăm hở bào mòn ước mơ
11 Tháng Tám 2012(Xem: 5780)
Sự mộc mạc hồn nhiên ở từ ngữ, cách thể hiện dung dị và ngộ nghĩnh gây nên những bất ngờ thú vị là chất hóm hỉnh thường thấy trong ca dao tình yêu Nam bộ. Đó cũng là biểu hiện tính cách đặc trưng của người dân nơi đây
11 Tháng Tám 2012(Xem: 57879)
Lần theo tiếng gọi Ngô Vương. Lên yên tuấn mã dọn đường quân đi. Mai kia lỡ cuộc hồi qui. Chống gươm, cuối mặt, hồn quỳ khóc than.
05 Tháng Tám 2012(Xem: 6475)
Khi ta nói miệt vườn, quê hương chùm khế ngọt, nó như vậy, uống ly rượu nho vùng Bordeaux ta uống cả quê hương bầu trới Bordeaux… La De cũng vậy
01 Tháng Tám 2012(Xem: 63162)
Rồi giây phút, bình minh như đến sớm. Hồn mở ra, tâm tư chớm thảnh thơi! Và chợt nhận, Em còn yêu nhiều thế! Tim nồng nàn dập sóng mãi hồn Em.
01 Tháng Tám 2012(Xem: 6634)
Con người vốn sinh từ hoang dại, Đã mang dòng huyết quản nhân từ. Đã yêu thiên nhiên từ trứng nước. Đã yêu người khi mới nằm nôi.
01 Tháng Tám 2012(Xem: 7031)
Cô lái đò đưa khách qua sông. Đò cập bến cô lái thu tiền từng người. Sau hết đến nhà sư. Cô lái đò đòi tiền gấp đôi. Nhà Sư ngạc nhiên hỏi vì sao?
31 Tháng Bảy 2012(Xem: 6762)
Thời buổi này mà ly dị và chỉ có một đứa con để trả tiền cấp dưỡng thì đúng là có PHƯỚC quá rồi. Ông có phứơc hơn tui.Tui mà phải đứng như ông chắc là phải thêm cái lon và con chó nhỏ trước mặt. Ha ha ...
27 Tháng Bảy 2012(Xem: 70574)
Rượu nồng tháng bảy chưa khui Tình như thác đổ reo vui rộn ràng Mai này theo gió lang thang Tay ôm kỷ niệm lệ tràn hoen mi.
27 Tháng Bảy 2012(Xem: 65336)
Những gì của ngày xưa thân ái. Xin giữ bên nhau giây phút cuối đời. Bởi cuộc đời như gió thoảng mây trôi. Tình bè bạn vẫn hằng vĩnh cửu.
27 Tháng Bảy 2012(Xem: 6376)
Con trai cái tính thích đùa Chọc con gái giận xong mua tặng quà Tặng nàng bằng một cành hoa Xong rồi xin lỗi thôi mà lỗi anh