6:15 SA
Chủ Nhật
28
Tháng Mười Một
2021

Tường thuật chuyến đi công tác tại Việt Nam, họp mặt gia đình tứ Hai khóa 6, họp mặt thầy trò tại trường trung học Công Thanh 12/2012- PHAN KIM PHẨM

27 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 13143)

Tường thuật chuyến đi công tác tại Việt Nam, họp mặt gia đình tứ Hai khóa 6, họp mặt thầy trò tại trường trung học Công Thanh 12/2012

An toàn thực phẩm là một nỗi ưu tư hàng đầu của thế giới và là sự quan tâm lớn của các quốc gia mà hải sản và trái cây xuất cảng là nguồn lợi lớn cho ngân quỷ quốc gia. Tại nước Mỹ thì hàng năm có khoảng 48 triệu người bị ngộ độc thực phẩm và khoảng 300,000 người phải vào bệnh viện và khoảng 3,000 người tử vong (tài liệu theo thống kê của Agilent Technologies, Inc.). Vì lý do ấy, President Obama đã ký nghị định vào tháng 11, 2011 đặt vấn đề an toàn thực phẩm là mối quan tâm hàng đầu của Mỹ và nhấn mạnh những điều kiện cần và đủ trước khi thực phẩm được nhập vào nước Mỹ và đến bàn ăn của mỗi gia đình. Thị trường EU và Nhật cũng có những yêu cầu tương tự từ nhà xuất cảng. Trong các quốc gia ở Á Châu xuất cảng tôm, cá, trái cây, gạo sang thị trường EU, Nhật và Bắc Mỹ thì Việt Nam đứng vào hàng nhất nhì trên thế giới có lẽ ngang hàng với Thái Lan. Do sự quan tâm lớn của các thị trường Bắc Mỹ, EU và Nhật về an toàn thực phẩm nên vấn đề kiểm nghiệm độc tố trong cá, tôm, gạo, trái cây là nỗi quan tâm lớn của các nhà xuất cảng trái cây, hải sản tại Việt Nam. Nhận thấy thị trường bảo vệ an toàn thực phẩm càng ngày càng lớn mạnh tại Việt Nam nên công ty Agilent mà division tôi làm việc, Life Science & Chemical Analysis, và với những thiết bị phân tích hóa học, analytical instrumentation, đã nhiều lần gửi chuyên gia phân tích về Việt Nam để giúp các nhà sản xuất phân tích và kiểm nghiệm nồng độ kháng tố trong thực phẩm với lượng có thể có thể chấp nhận được trước khi xuất cảng ra nước ngoài. Vì lý do ấy mà tôi được cử về làm seminar, workshop và customer training trong hai tuần của tháng 12, 2012 tại Việt Nam từ Hà Nội đến Đà Nẵng, Cần Thơ rồi điểm cuối cùng là Sài Gòn.

pham1-large-contentpham2-large-content

Trong chuyến đi nầy thì Lynh, hưu trí từ tháng 4, 2012, nên có cơ hội theo tôi về Việt Nam. Trước khi đi thì chúng tôi quyết định là trong thời gian ở Sài Gòn thì sẽ đi thăm Phạm thị Hạnh, rồi họp mặt với bàn bè tứ Hai, khóa 6 rồi trước khi trở lại Cali thì sẽ gặp các em học trò Công Thanh, mà trong số đó có các em là học trò của Lynh trong thập niên 1970.

Hạnh là bạn học của tôi và Lynh từ đệ Thất và là con gái của thầy Hiệu Trưởng Phạm đức Bảo. Vì là bạn rất thân của chúng tôi nên mỗi lần về Việt Nam thì nhà Hạnh là một điểm mà nhất định chúng tôi sẽ đến để ăn uống, hàn huyên cùng vợ chồng Hạnh & Thịnh. Cách đây vài năm thì trong lúc theo Thịnh làm việc tại Bình Nhưỡng, Bắc Hàn, qua chương trình UNICEF thì Hạnh bị tai biến mạch máu não nên phải trở về điều trị tại Sài Gòn. Với bệnh nầy thì nếu không bị tữ vong thì thế nào cũng có những biến chứng về trí nhớ hay về đường đàm thoại. Sau khi làm việc tại Đà Nẵng xong thì chúng tôi bay về Sài Gòn nghĩ cuối tuần trước khi xuống Cần Thơ làm việc tiếp. Trong thời gian ấy tôi đã phối hợp với Lùng, bạn tứ Hai, và nhờ cháu Thảo, con trai của Lùng, đưa chúng tôi đến thăm Hạnh. Sức khỏe của Hạnh rất tốt so với lần trước, nhận xét của Lùng, nhưng trí nhớ thì mất đi rất nhiều.

pham3-large-contentpham4-large-content

Một việc đáng ngạc nhiên là Hạnh nhận ra Lynh ngay và nói chuyện bình thường như ngày xưa trong khi ấy thì Hạnh nhìn tôi mãi mà vẫn không nhận ra tôi! Hiện nay thì Thịnh đã từ chức làm việc cho UNICEF và ở nhà trông nom, săn sóc Hạnh. Theo Thịnh thì bệnh tình của Hạnh tốt đẹp hơn trước và tinh thần Hạnh lên rất nhiều nếu gặp lại bạn bè thường xuyên. Nhân dịp đến thăm Hạnh thì chúng tôi cũng chuyển quà của thầy Quýnh gửi tặng Hạnh. Một việc cần nói thêm là thầy Quýnh, dù ở rất xa chúng tôi cũng như các em học trò khác nhưng thầy vẫn thường xuyên liên lạc với học trò và các đồng nghiệp. Khi biết được là tôi và Lynh sẽ về Việt Nam vào tháng 12 thì thầy nhờ chúng tôi chuyển quà của thầy đến Hạnh và thầy Bảo. Đồng thời thầy cũng dặn dò tôi và Lynh là “thầy Phẩm, cô Lynh nhớ đến thăm trường Công Thanh và gặp các em học trò nhe”. Vì lý do ấy, họp mặt với các em học trò cũ Công Thanh là việc mà chúng tôi nhất định sẽ thực hiện trong chuyến đi nầy và tôi sẽ tường thuật sau. Sứ mạng thầy Quýnh giao phó thì chúng tôi đã thực hiện một phần rồi qua việc chuyển quà của thầy đến cho Hạnh còn sứ mạng thứ hai là gặp thầy Bảo thì không thực hiện được. Trong lúc ở nhà Hạnh thì tôi có phone cho thầy Bảo để hẹn đến thăm nhưng thầy không có ở nhà mà chỉ có cô trả lời phone. Khi tôi xin nói chuyện với thầy Bảo thì cô bảo là “thầy Bảo không có ở nhà. Thầy đi biểu tình rồi!” Đúng là một ngạc nhiên và thắc mắc của tôi vì chính trong ngày ấy, tại khuôn viên Quốc Hội ngày xưa có một cuộc biểu tình lớn của sinh viên và dân chúng chống đối bọn Tàu chiếm đảo của Việt Nam. Thầy Bảo đi biểu tình? Nếu đúng như thế thì bọn Tàu cần phải cẩn thận vì bô lão như thầy mà còn biểu tình thì chúng chỉ có nước đầu hàng, bỏ của chạy lấy người mà thôi!

Khi được biết tôi và Lynh sẽ về Sài Gòn thì các bạn tứ Hai khóa 6 đã liên lạc và phối hợp với nhau để tổ chức tiệc họp mặt. Lần nầy ngoài chúng tôi về Việt Nam thì còn có chị Lăng thị Muối, tứ Hai, về từ Toronto, Canada. Chị Muối về trước chúng tôi và đã làm việc với Trần thị Hiệp, chị Bé, Kim Quang và Lùng tổ chức tiệc họp mặt tại quán Cây Dừa vào thứ bảy 12/08/12. Từ sáng sớm thì Lùng cùng con trai đến khách sạn New World đón tôi và Lynh về Biên Hòa để gặp các bạn. Trên xe có Phan kim Dung cư ngụ tại Sài Gòn, cũng tháp tùng đi theo. Lùng là một trong những co-owner của một công ty lớn tại Bình Dương, sản xuất motor và quạt máy. Cách đây vài năm thì công ty được mua bởi một công ty ở Đan Mạch nên Lùng trở thành “đại gia dollars Mỹ” và về hưu non để còn có thời gian thưởng thức tài sản của mình! Khi biết tôi và Lynh về Việt Nam thì Lùng volunteer Thảo, con trai Lùng, lái xe đưa chúng tôi về Biên Hòa họp mặt với bạn bè. Khi đến quán thì tôi nhận thấy là ngoài chị Muối, bao thầu tiệc họp mặt, còn có Hiệp, Kim Quang, chị Bé, chị Tuyết, chị Dể và phu quân, chị Đầm, chị Huê, chị Hoa, chị Lượm. Bên con trai thì ngoài tôi và Lùng còn có Hội, Bổn. Vì tiệc tổ chức ngày thứ bảy khi nhiều bạn còn phải làm việc nên số người tham dự ít hơn dự định. 

pham5-large-content

Một ngạc nhiên nữa là tiệc nầy trùng hợp với sinh nhật của Kim Quang, nên chị Muối đề nghị tổ chức tiệc họp mặt tứ Hai khóa sáu và sinh nhật Kim Quang cùng một ngày để tiệc liên hoan được tưng bừng hơn. Thế là các bạn được dịp chúc mừng sinh nhật Kim Quang và chúc sức khỏe cho nhau để còn có dịp gặp lại nhau trong tương lai. Theo tin tức thì Kim Quang sẽ tổ chúc đám cưới con vào tháng 12 còn chị Đầm thì vào năm sau. Lynh và tôi cùng mừng hai bạn có được dâu hiền, rể quý.

pham6-large-content

Tiệc vui rồi cũng tàn. Bạn bè chia tay và hẹn ngày tái ngộ. Chúng tôi thì được chị Muối mời đến thăm “tệ xá” của chị ấy tại trung tâm thành phố Biên Hòa cùng với chị Bé, chị Tuyết, chị Đầm và chị Lượm. Đây là một căn hộ khang trang và ấm cúng mà chị và gia đình đã mua từ lâu và là chổ ở của gia đình chị mỗi khi về Việt Nam. Một trùng hợp thích thú là nhà nầy ngày xưa là nơi cư ngụ của ba của Lùng trước khi bác qua đời!

pham7-large-content

Trên đường trở lại Sài Gòn thì tôi yêu cầu Lùng dừng xe để chúng tôi thưởng thức món ăn được ca tụng từ lâu, đó là hột vị lộn Thu Hà. Nhiều người thường bảo là đã đến Biên Hòa mà không ăn hột vịt lộn nơi nầy là một thiếu sót lớn. Tuy nhiên theo nhận xét riêng của tôi thì nhiều nơi khác còn ngon hơn nữa nhưng ăn một lần để “không còn thèm muốn” nữa!

pham8-large-content

Sau khi làm việc ở Cần Thơ xong trở lại Sài Gòn thì tôi có lịch làm việc vài ngày nữa trước khi trở về lại US. Ngày thứ sáu 12/14 thì chị Bé và Hiệp lên thăm chúng tôi và từ giả trước khi chúng tôi trở lại US. Tội nghiệp hai “anh hùng xa lộ” không ngại đường xa đã phóng xe từ sáng sớm đến thăm chúng tôi tại hotel. Sau khi hàn huyên tâm sự thì đến phần ẩm thực ăn gì hôm nay. Một điều thú vị mà tôi nhận thấy ở Việt Nam là mỗi lần gặp bạn bè thì trước là nói dóc và kể chuyện đời xưa rồi sau đó là mục “ăn gì cho sướng”. Sau nhiều ý kiến qua lại cùng search internet thì chúng tôi đồng ý là sẽ thưởng thức món bánh xèo Đinh công Tráng. Bánh xèo nầy, xin nói rõ là tôi không có liện hệ gì đến nhà hàng nầy, được nhiều bạn bè địa phương giới thiệu và thậm chí còn được nhắc đến qua các website du lịch của Tây. Theo tin tức nghe lại thì ngày xưa tiệm chỉ là một quán nhỏ với vài bàn ăn nhưng đến nay thì đã chuyển sang một căn nhà to hơn với nhiều phòng ăn. Khi đến nơi thì tiệm đầy khách du lịch từ Nhật và Hàn và thời gian chờ đợi bàn trống từ 10 đến 15 phút. Tôi phone cho Lùng đến ăn cùng nhưng Lùng đã ăn sớm rồi nên chỉ đến chung vui với chúng tôi mà thôi. Tôi nhận xét mà Lynh và các bạn cũng đồng ý là bánh xèo tại đây vừa to mà lại ngon nữa. Còn cuốn tôm thịt và cuốn bì thì ở mức trung bình. Ăn uống thoải mái xong thì chúng tôi chia tay với Lùng và trở về hotel để các anh hùng xa lộ trở về Biên Hòa.

pham9-large-contentpham10-large-content

pham11-large-content

Sau khi chấm dứt công tác tại Việt Nam trưa ngày thứ sáu 12/14, tôi và Lynh quyết định là sẽ ở chơi tại Sài Gòn hai ngày cuối tuần trước khi bay về US vào ngày thứ hai 12/17. Ngày thứ bảy 12/15 thì chúng tôi về Công Thanh để họp mặt với học trò trường nầy còn chủ nhật thì mua sắm những thức linh tinh và dạo chơi Sài Gòn trong mùa Noel.

Lần về Việt Nam tháng 3 , 2012 thì tôi có gặp các em học sinh của tôi tại trường Công Thanh nhưng Lynh thì chưa có dịp gặp các em ấy. Ngày xưa lúc còn đi học ở Đại Học Sư Phạm đệ nhị cấp ban Anh văn thì Lynh được thầy Quýnh mời về dạy giờ môn Anh văn còn tôi thì phụ trách Lý Hóa. Trong lần họp mặt trước thì các em có yêu cầu là “lần sau thầy nhớ đưa cô Lynh về trường nhe thầy” nên tôi hứa sẽ không phụ lòng các em. Tâm, trưởng ban tổ chức, phối hợp với em Kim Cúc, Kim Liêng, Yến cùng các em khác tổ chức chương trình họp mặt lần nầy. Theo chương trình thì Tâm sẽ đưa chúng tôi đến thăm trường rồi sau đó sẽ đến nhà Yến để ăn cơm gia đình. Yến có một tiệm nấu cơm bình dân cho nhân công nên nhà rộng rãi thoải mái mà lại có người phụ giúp nấu thức ăn nên tổ chức nơi nầy rất tiện lợi cho ban tổ chức và bạn bè thầy cô có dịp tâm sự lâu hơn mà không bị nhà hàng “mời ra”. 

Khi đến trường Công Thanh ngày xưa, trường trung học Cơ Sở Thạnh Phú ngày nay, thì trường đang có lớp học vì là ngày thứ 7. Tâm vào trường xin phép để chúng tôi vào thăm trường cũ.

pham12-large-contentpham13-large-content

Nhân dịp nầy, chúng tôi có gặp cô Duyên, một hiệu trưởng trẻ của trường. Lần trước về Công Thanh thì Vương kim Lý là hiệu trưởng và cũng là học trò của tôi còn cô Duyên thì quá nhỏ để học với tôi hay Lynh. Lynh cũng gặp vài cô giáo mà ngày xưa là học trò của Lynh nên thầy và trò nói chuyện không dứt. Chúng tôi cũng đi thăm thư viện của trường, một thư viện tuy khiêm tốn về sách vở nhưng cũng sạch sẽ và tiện nghi với nhiều computers tương đối mới. Theo cô Duyên thì các em học sinh được dạy dổ nhiều về Anh văn và vi tính để chuẩn bị cho các em hội nhập với tiến bộ của thế giới. Khi ra cửa thì chúng tôi có gặp một số em gái lớp 8. Để thử tài sinh ngữ các em, tôi và Lynh có hỏi các em ấy nhiều câu hỏi bằng tiếng Anh và một ngạc nhiên lý thú là các em ấy không ngần ngại mà còn sung sướng trả lời những câu hỏi ấy một cách rõ ràng, chính xác và bằng tiếng Anh! Tương lai của Việt Nam kỳ vọng vào thế hệ trẻ sau nầy mà các em bé trường làng đã chứng tỏ là các em ấy có thể làm được!

pham14-large-content

Rời trường xong thì chúng tôi thẳng tiến đến nhà Yến. Thức ăn và thức uống đã dọn sẵn và các em học trò thì đã đứng bên ngoài để đón chào chúng tôi. Trong các em tôi nhận thấy có Kim Cúc, Kim Liêng, Hữu Tính, Phụng, Xuân Hương, Chiến, Nam cùng nhiều em khác. Còn thầy cô hiện diện thì chỉ có cô Chỉnh còn cô Thu Nga và Khánh Vân thì bận việc gia đình không đến được. Đặc biệt trong tiệc nầy có sự tham dự của em Huy mà lần trước khi tường trình chuyến đi thăm Công Thanh tôi có kể đến là em Huy làm công nhân xây cất bị té từ trên cao xuống đường phải vào bệnh việc điều trị. Nay thì Huy đã bình phục, đi làm trở lại và nhân dịp nầy đến cám ơn thầy cô và bạn bè đã thăm hỏi lúc em bi tai nạn. Lần họp mặt nầy còn thiếu nhiều em vì bận rộn làm việc cho ngày thứ bảy nên các em có yêu cầu là lần sau nếu có gặp nhau thì “thầy cô dành cho tụi em ngày chủ nhật”. Khi chia tay thì Hữu Tính gửi lời nhắn đến thầy Quýnh là “các em nhớ thầy lắm và mong sẽ gặp thầy trong tương lai gần”. Về phần văn nghệ thì em Yến, Kim Cúc và Kim Liêng trình bày vài bản nhạc mừng thầy cô và bạn bè. Đến khoảng 2 giờ thì tiệc tàn, thầy trò chia tay nhau và hẹn là sẽ gặp lại nếu có cơ hội và đồng chúc nhau sức khỏe để còn gặp lại nhau nữa.

pham15-large-content

 Để chấm dứt bài tường thuật nầy, tôi xin kể một chuyện hy hữu nhưng có thật trong chuyến đi nầy. Thông thường thì khi ở New World, mỗi sáng tôi và Lynh ra công viên 29 tháng 3 để tập aerobic. Một buổi sáng trong khi đi dạo công viên thì tôi bổng nghe tiếng gọi “anh Phẩm”, quay lại nhìn thì tiếng gọi xuất phát từ một chị đang đi đối diện với chúng tôi. Lúc đầu tôi cứ nghĩ chị ấy là khách hàng đã đến tham dư diển thuyết của tôi nhưng chị ấy lại nói thêm là “chị Lynh khỏe không?” Ngạc nhiên lắm nên chúng tôi hỏi ngay “chị là ai và sao biết tụi nầy” thì chi ấy cười to lên là nói là “tôi là Kim Lang, học trò trường bán công và đã tham dự tiệc họp mặt Ngô Quyền tại San Jose tháng 7 vừa qua”. Chị Lang hiện sinh sống ở Pháp nhưng thường xuyên về Việt Nam vacation. Thế là từ ngày gặp chị Lang, chung tôi thường đi ăn chung với chị ấy và các bạn cũng như tham dự chương trình “hát cho nhau nghe” và tham dự concert ngoài trời. Việc mà tôi thấy hy hữu là bạn bè nhiều khi không bao giờ gặp nhau nhưng về Việt Nam thì đôi khi lại có may mắn thấy nhau. Như năm 2006, khi tôi và Lynh đi vacation ở Cambodia từ Việt Nam thì gặp Nguyễn thị Sang, cư ngụ tại Thụy Sĩ, đi cùng tour và không gặp nhau từ hơn 40 năm và lần nầy thì gặp chị Lang. Một điều tôi xin kể lại để ban đại diện trung học Ngô Quyền rõ là theo chị Lang, lần nầy chị tham dự họp mặt Ngô Quyền tại San Jose vì trong thư mời có mời các bạn ở các trường khác ở Biên Hòa nên chị vui vẽ tham dự còn các lần hop mặt trước thì thư mời chỉ dành cho học trò Ngô Quyền. Một chia xẻ mà chúng ta nên quan tâm.

pham16-large-contentpham17-large-content

 Bài viết trên với mục đích chia xẻ với thầy cô cùng bạn hữu những kỷ niệm tôi ghi nhận được trong chuyến về làm việc tại Việt Nam. Tuy nhiên sự kiện quan trọng nhất trong hành trình nầy là cuộc họp mặt với bạn hữu tứ Hai, họp mặt với học trò Công Thanh và những ưu ái mà học trò cũ đã dành cho tôi và Lynh dù là đã xa cánh gần 40 năm và cuối cùng là cuộc gặp gở hy hữu với chị Kim Lang.

Nhân dịp nầy tôi và Lynh thân chúc thầy cô cùng bạn hữu một mùa Giáng Sinh an lành và một năm mới 2013 an khang hạnh phúc.

 Phan Kim Phẩm

 December 20, 2012


Link:

https://picasaweb.google.com/103428198526566140169/HopMatTuHai?authkey=Gv1sRgCLHO7sjMkKvT4AE&feat=email

https://picasaweb.google.com/103428198526566140169/HopMatCongThanh12152012?authkey=Gv1sRgCKi4gtjIhrqckQE&feat=email


Ý kiến bạn đọc
28 Tháng Bảy 20137:00 SA
Khách
Kinh' chao` Thay` ! Duoc. doc qua bai` viet' cua? Thay`, em rat' vui vi` duoc. nhin` lai. ngo^i truong` Co^ng Thanh, ma` khi xu*a em da~ hoc. o*? do' lop' 6 va` lo*p' 7 ( nam 1970 ) va` sau do' gd em phai~ do*I` qua Di~ an, vi` ba em la` linh' !
Sau ho*n 40 nam tro^i qua, em chua duoc. ve^` tham lai. ngoi truong` thuo*? nho? . Luc' ay' truong` con` do*n so* la(m', sau lu*ng truong` la` do^ng` ruo^ng. me^nh mo^ng, va` truoc' ma(t. truong` la` quan. Co^ng Thanh voi' con duong` da^t' do?...em con` nho*' co' mo^t. quan' nuoc' sat' ben truong`...gio` ra cho*I hoc tro` thuong` chay. qua mua banh' keo. hay nuoc' siro^ da' nha^n. ....hoc tro` vung` quan. ly. nho? nen ngheo` nhieu` ho*n.....em chi? con` nho*' Thay` Quynh' la` hieu. truong~ va` 2 co^ ma` em luon nho*' do' la` co^ Thanh va` co^ Dinh'.....Thay` o*I, neu' Thay` co' the^m hinh` anh~ ve^` truo*ng` xin Thay` goi? cho em duoc. khong ? em xin kinh' chuc' Thay` Co^ luon nhieu` suc' khoe? va` an vui !
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Tư 2013(Xem: 13983)
Tình bạn là động cơ khiến chúng tôi gặp nhau trong lòng quê hương Biên Hòa thân thuộc. Tôi hy vọng không những với Sương Trầm và Sương B, tôi còn có dịp gặp nhiều bạn thân quen khác của Tứ1 và Tứ4 ngày xưa nữa
09 Tháng Tư 2013(Xem: 5413)
Sau khi xem xong bài viết nầy, có thể bạn thích, có bạn không thích nhưng mong các bạn thông cảm, vì : “lời quê chắp nhặt dông dài, mua vui cũng được một vài trống canh .”
08 Tháng Tư 2013(Xem: 14420)
Tui học ở nó nhiều điều. Một tay triết lý. Nó tuyên bố " Ở đời chỉ có hên xui mà thôi. Không thằng nào hơn thằng nào. Anh hùng khi khó cũng khoanh tay.
06 Tháng Tư 2013(Xem: 25873)
Cụng ly cùng hét thật to, Dô! dô! Đôi mắt ngẩn ngơ nhìn đời. Ngày mai tạm biệt nhau rồi. Vui cho ngây ngất, cuối đời biệt ly
31 Tháng Ba 2013(Xem: 4756)
Ngàn dặm xa, con về đây. Nâng đôi tay mẹ khô gầy mà vui. Mẹ yêu, cho con nụ cười. Để con thấy ánh mặt trời ban mai.
10 Tháng Ba 2013(Xem: 5395)
Người thật vĩ đại làm con vô cùng biết ơn. Nhưng có một điều mà con cứ thắc mắc là tại sao Đức Chúa lại làm cho nàng ngốc nghếch thế?
03 Tháng Ba 2013(Xem: 13687)
ường như đến tuổi xế chiều, nôm na là gần xuống lỗ, người ta dường như nuối tiếc kỷ niệm của ngày xưa.
03 Tháng Ba 2013(Xem: 4958)
những cái bắt tay hẹn lần gặp gở sau. Các bạn ơi, vấn đề là sức khỏe để đến với nhau lần gặp gỡ tới, định kỳ một năm hai lần. Đừng quên các bạn nhé.
01 Tháng Ba 2013(Xem: 30221)
Tình yêu trong luống tuổi học trò Đường tình không thẳng rối quanh co Có lúc tròn vo khi méo mó Nhân duyên tiền định chẳng ai cho
16 Tháng Hai 2013(Xem: 5062)
Tới lúc đó thì mình sẽ được 48 tuổi, già rồi già hơn ông già bây giờ. Tui vừa nghĩ thầm vừa cố nhớ đến mấy ông thầy già trong trường để mà mường tượng là tui sẽ ra sao khi...già.
09 Tháng Hai 2013(Xem: 14299)
ôi nhìn thấy hai Nàng trần truồng năm tôi 10 tuổi, năm tôi 17 tuổi. Hôm này - một chiều đầu năm 2013 - tuổi Đời Tôi Tám Bó, khi viết những dòng chữ này..
06 Tháng Hai 2013(Xem: 6306)
Lúc còn nhỏ thì chỉ là một chút gì láu cá thôi, càng lớn càng già càng...điếm! Rồi chắc là cái điếm nó dài theo năm tháng nên đành phải chảy thôi.
06 Tháng Hai 2013(Xem: 5440)
Mẹ tôi cũng không la rầy, nhưng em tự giác học để năm sau thi lại, và em đã đậu vào trường Hồ Ngọc Cẩn. Hết “hận đời đen bạc”.
18 Tháng Giêng 2013(Xem: 15379)
chữ Bé ơi là tín hiệu duy nhất tôi nhận được từ anh ta.Cũng từ dạo đó tôi đã bắt đầu mơ mộng và không còn chăm chỉ học hành như trước nữa...
12 Tháng Giêng 2013(Xem: 13807)
Nhưng mà tui đâu có ngán, dân chơi Biên Hùng mà! Tui ngó quanh cái tủ một hồi chẳng có ra được một câu nào nghe cho đặng bèn ngước lên trên đầu tủ nhìn bà Nội
12 Tháng Giêng 2013(Xem: 39867)
Giờ ta còn thuở lao xao Tám mươi, biết đến chừng nào ...lượn bay? Biết đâu. Hôm nay. Ngày mai Ta và em lại...nhảy dây, cò cò!
11 Tháng Giêng 2013(Xem: 46499)
Nhìn ly cà phê nóng, Từng giọt chảy âm thầm, Như bao sức góp công, Của những người xây dựng.
11 Tháng Giêng 2013(Xem: 40325)
Biên Hòa xa tít mãi đâu, Mà sao gợi nhớ thâm sâu thế này, Cà phê Cầu mát sum vầy, Hẹn ngày gặp lại tỏ bày nhiều hơn.
11 Tháng Giêng 2013(Xem: 4775)
Tại em còn nhỏ híu không nhớ thôi, Nguyễn Du hồi đó trai gái học chung...mấy năm nên con gái mặc quần phồng màu xanh, áo bông tay trắng tập thể dục trong sân trường,
11 Tháng Giêng 2013(Xem: 6116)
ôi giật mình thon thót. Nghĩ tới cảnh tương lai vợ mình như vậy, tôi lo quá. Không biết có ông chồng nào cùng cảnh khổ giống tôi không?
10 Tháng Giêng 2013(Xem: 5106)
Tui nhớ hình dáng ba tui lập bập điếu thuốc rê sau khi uống một ngụm cà phê do má tui rang bằng chảo. Cái hình ảnh và mùi thơm cà phê ngày ấy đã đi vào ký ức của bà lão già là tôi không hề phai nhạt.
10 Tháng Giêng 2013(Xem: 5418)
Thời tiết Cali năm nay trở chứng lạnh teo, tui lái xe đi làm mà thầm mong cái nắng sáng Biên Hùng, chiều vàng dốc đường Kỷ Niệm cùng những " con nhỏ " một thời tà áo bay bay...
09 Tháng Giêng 2013(Xem: 5657)
Hương Bưởi không bay xa lắm đâu, vẫn lòng vòng khu Biên Hòa nhà mình cho ấm cúng đấy mà, mình cũng ở Biên Hòa, học Tiểu học Nguyễn Du, Trung Học Ngô Quyền năm thứ Tư đấy,
08 Tháng Giêng 2013(Xem: 5033)
Bây giờ sao mấy chục năm lưu lạc, nhóm già tụi tôi mới tìm lại nhau và bao nhiêu bí mật thời Trung học được giải mã. Em cười không chối cũng không nhận.
07 Tháng Giêng 2013(Xem: 15147)
Tôi yêu ngôi trường Trung học đầu đời, yêu cái giếng quận và yêu cây me đứng quạnh hiu cuối trường. Cây me đó đã chứng kiến biết bao thế hệ học trò
06 Tháng Giêng 2013(Xem: 14802)
bến xưa hạt cát vẫn chờ Gầy xương khóc nắng bên bờ đơn côi Sóng nào trả bạn cho tôi Chiều xa biển lạ hẳn ngồi nhớ mưa
04 Tháng Giêng 2013(Xem: 4364)
Hỏi han nhau chuyện tụi mình, những bạn bè đứa còn đứa mất sau cuộc tang thương vận nước. Và - giờ thì chỉ còn lại chuyện hai đứa mình, cay đắng ngọt bùi sẻ chia. Chỉ hai đứa mình thôi nhé phải không H.L.?!...
04 Tháng Giêng 2013(Xem: 13665)
ở độ tuổi 37 mẹ đã quấn khăn tang góa phụ, anh em chúng tôi trở thành trẻ mồ côi. Cuộc sống bên ngoài vẫn tiếp diễn, nhưng cuộc đời mẹ con chúng tôi bắt đầu chuyển qua một giai đoạn mới...
31 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 47443)
Chánh gian phật tượng âm thầm Ngoài sân tiểu gắng quét tâm vào tình
28 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 4520)
nàng nhắm nghiền đôi mắt hít một hơi thở thật sâu và thật dài và chợt tĩnh Chỉ là một giấc mơ!...Giấc mơ đi qua trong đời..
21 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 4532)
Cho tui ngồi xếp bằng tròn trên chiếu ăn xong nằm lăn ra ngủ thiếp đi trong tiếng con gái dọn dẹp chén bát nói cười dưới nhà bếp.... Giọng Nam hay Bắc gì cũng được
20 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 53542)
Giơ tay nâng đập ly vụn vỡ. Để sang năm lại đón Xuân về. Chợt lòng buồn giây phút tái tê. Xuân đến, Xuân đi hồn khắc khoải.
15 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 18666)
Tôi thầm nghĩ có một dịp về thăm quê nhà sẽ ghé qua Biên Hòa, đứng trên Cầu Mát hít thở không khí trong lành của sông, của gió đồng nội Đồng Nai.
14 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 14171)
Chị có muốn về thắp nhang nơi mả ngoại với em không? Đừng nói với em là chị còn trên biển lạnh. Có người sẽ lại khóc tiếp một mùa Xuân...
13 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 14269)
Bây giờ Thầy trò chúng ta khó mà có cơ hội gặp gỡ, nhưng em mong rằng trái đất tròn còn sống là Thầy trò vẫn còn có dịp mừng vui đoàn tụ
12 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 4508)
Trái đất vẫn lăn theo chu kỳ cố định, ai sẽ là người nối tiếp, bạn hay tôi? Câu trả lời là của thời gian và tạo hóa. Hãy xích lại gần nhau và vui cùng năm tháng cuối cùng.
12 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 4412)
Hởi người nơi chốn xa xôi Từ khi quen biết xa xôi cũng gần Đêm đêm trên mạng bâng khuâng Chờ mong tin bạn hồi âm đôi dòng
08 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 4929)
Ngày xưa còn trẻ tui thuờng hay buồn bả khi thấy người nghèo khố rách áo ôm.
04 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 5430)
Thời gian sẽ dần trôi qua, như nước về biển cả, rồi ngày mai sẽ ra sao... Hãy đến với nhau và chia sẽ buồn vui. Những bè bạn tôi ơi !...
03 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 5077)
Bây giờ thì cơn sóng gió đã tạm qua đi rồi .Và "hồn thơ" của tôi cũng bay mất tiêu rồi.
29 Tháng Mười Một 2012(Xem: 5072)
Thầy Cô xa cách, còn tao ngộ? Bạn hữu nâng ly nhớ một thời! Đám cưới trùng phùng, cùng một lớp, Vườn lan hội ngộ, bỗng thành thơ!
28 Tháng Mười Một 2012(Xem: 5365)
Chén hà sánh giọng quỳnh tương Dải là hương lộn bình gương bóng lồng
25 Tháng Mười Một 2012(Xem: 6092)
"Trường xưa" hai tiếng ngọt ngào. Dù bất cứ không gian thời gian nào. Anh và tôi luôn mong ngày trở lại, để bắt tay Thầy, cám ơn Cô và luyến lưu bè bạn
17 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4956)
Sợi huyền mây tẻ hai màu Chân qua phố cũ đêm thâu lạc vần Ngu ngơ đếm lá tần ngần Bài thơ lục bát bao lần… Ngu ngơ.
05 Tháng Mười Một 2012(Xem: 5221)
Trong tiết trời se se lạnh của đêm đầu đông, tôi suy nghĩ về cuộc đời, bè bạn. Những khó khăn gian khổ qua rồi. Trách nhiệm gia đình đã chân, thiện, mỹ. Rồi bạn bè lần lượt tìm nhau.
03 Tháng Mười Một 2012(Xem: 5290)
Tôi nhớ tuổi thơ giản dị, hiền hòa, có cha mẹ, anh chị em, có cả con chó KiKi cùng sống trong căn nhà cổ kính trên đường Trưng Trắc-Trưng Nhị ở thành phố biển nhỏ yên bình đó.
28 Tháng Mười 2012(Xem: 17314)
Ước gì tui có được phần nào cái " ngu " của ông Bill Gate , ông ta đã thấy rất xa qua " Cửa sổ
24 Tháng Mười 2012(Xem: 60660)
Sáng soi gương bỗng giật mình. Da nhăn đầu bạc bóng hình ai đây? Đâu ta xanh tóc biếc ngày. Nụ cười rạng rỡ tràn đầy niềm vui
23 Tháng Mười 2012(Xem: 70043)
Một lon bia tưởng đủ rồi Hai lon lại thấy yêu đời nghe em Rủi mai có chết hết thèm Thôi thì....lon nữa để xem thế nào.
20 Tháng Mười 2012(Xem: 17985)
Mái tóc ngắn mà cô chủ tiệm và vài người khách chiều nay mới khen mình trông trẻ ra, sao mình thấy nó vô duyên quá! Giả bộ cười với mình trong gương, nhưng lòng đau giống như một nhát kéo cắt ngang mái tóc.