4:50 CH
Chủ Nhật
9
Tháng Mười Hai
2018

TÌNH CÔ GIANG - Nguyễn Trọng Dân

31 Tháng Tám 20156:57 SA(Xem: 3644)

Tình Cô Giang

blank
Nguyễn Trọng Dân (Danlambao) - Cô Giang tuẫn tiết, tấm chân tình oanh liệt đã có nhiều nhân sĩ, sử gia ngợi ca hết lời mà sao tấm lòng, dạ can trường của bao phụ nữ miền Nam là vợ lính Việt Nam Cộng Hòa, ráng nhọc nhằn sống nhục nuôi con, thăm tù chồng, thậm chí, có khi các Bà lặn lội khắp các trại tù tập trung của Cộng Sản để tìm xác chồng, sao không thấy sử gia nào, nhân sĩ nào ca ngợi hết vậy? Mùa Vu Lan đến, kính xin ơn trên tặng cho những người vợ lính Việt Nam Cộng Hòa một bông hồng nhơn đức biết ơn từ dân tộc này.
*
 
Trong khi sử cổ Lạc Hồng nổi lên mối tình thiên cổ ngàn năm của Trưng Trắc, thù hận chồng bị quan triều Hán giết oan, giấy binh rửa hận (vào khoảng năm 39-40) mà lừng lẫy tạo non sông, rồi sau tự sát ở sông Hát thì sử Việt cận đại lại nổi lên một mối tình bi hùng có một không hai của cô Giang (tức Nguyễn Thị Giang,) con gái của một gia đình bán lụa dệt tơ ở Bắc Giang, tự sát theo chồng gần làng Thổ Tang phủ Vĩnh Tường cho vẹn nghĩa tào khang, tròn câu nghĩa khí khiến nhân sĩ đương thời ngẩn ngơ xót xa, bao kẻ quốc quốc gia gia phải đau lòng sốn dạ.
Tương truyền khi Cô Giang tự sát (18-6-1930), bà chỉ mới có 24 tuổi và để lại hai bức tâm thơ, trong đó, có một bức tâm thơ có bài thơ "Tuyệt Mệnh" như sau:
"Hận không giúp ích cho đời!
Thù không trả được cho người tình chung!
 
Dẫu rằng đương độ trẻ trung,
Quyết vì dân chúng thề lòng hy sinh.
Con đường tiến bộ mông mênh,
Éo le hoàn cảnh buộc mình biết sao!
 
Bây giờ hết kiếp thơ đào,
Gian nan bỏ mặc đồng bào từ đây!
 
Dẫu rằng chút phận thơ ngây,
Sổ đồng chí đã có ngày ghi tên;
Chết đi dạ những buồn phiền,
Nhưng mà hoàn cảnh truân chuyên buộc mình!
 
Đảng kỳ phất phới trên thành,
Tủi thân không được chết vinh dưới cờ.
 
Cực lòng nhỡ bước sa cơ,
Chết sầu chết thảm có thừa sót (xót) xa!
Thế ru! Đời thế ru mà?
Đời mà ai biết? Người mà ai hay?"
Chồng của Bà là lãnh tụ Nguyễn Thái Học bị Pháp xử chém vào ngày 17 tháng 6 năm 1930 sau khi khởi nghĩa kháng Pháp thật bại. Bà giấu súng lục vào trong người, đến tận pháp trường xem tận mắt chồng mình cùng các chiến hữu bị chém rồi trở về phòng trọ, lặng lẽ viết hai bức thư tuyệt mệnh gởi người thân rồi về phủ Vĩnh Tường ngay ngày hôm đó để ngày sau thì tự sát.
Không thấy có những dấu hiệu truy sát gắt gao từ chính quyền Thuộc Địa đối với Bà cho nên việc Bà tự sát để tỏ khí tiết của mình trước anh linh tử sĩ, trước mối tình chồng vợ hoàn toàn là tự nguyện từ cõi tâm lòng mình mà ra. Bà chết đi khiến sử Việt ta bỗng nhiên hóa lung linh tỏa sáng chân tình oanh liệt.
Sau 30 tháng Tư năm 1975, đời sống của người dân miền Nam bị Cộng Sản hành hạ khổ đói tệ hơn cả thời Thực Dân, những người phụ nữ miền Nam ráng sống chịu đựng hết nhục nhã bởi nước nhà nay còn aI, đàn ông thì bị vào tù hết, nhà cửa thì bị cướp, nếu không ráng bươn chải nhọc nhằn kiếm sống nuôi con, nuôi mẹ và ráng cứu tế chồng mà lại đi tuẫn tiết như Cô Giang thì gia đình chồng con mẹ già để lại cho ai chống đỡ!
Nghĩ đến chân tình hào kiệt của Cô Giang, có mấy ai chịu nghĩ đến chân tình, máu và nước mắt của hàng trăm ngàn phụ nữ miền Nam phải chịu cảnh đói khổ đói rách bôn ba cố tìm ra nơi chồng của mình bị giam giữ ở ngoài Bắc để mà còn thăm nuôi cứu tế. Các trại tù tập trung của Cộng Sản ở ngoài Bắc gập ghềnh hẻo lánh, đó là chưa kể người dân ngoài Bắc đối xử khinh rẻ, căm hận vì bị mù quáng tuyên truyền cho là bọn đàn bà miền Nam đi thăm nuôi chồng là "vợ quân Mỹ -Ngụy tư cách đĩ điếm nhục nhã!", hỏi đường cũng không giúp, phải đi thăm nuôi ké chung với những người dân gốc miền Bắc di cư vào Nam cho đỡ sợ.
Nước mắt xót xa chịu hận tủi khinh khi, chịu đói chịu nghèo xách giỏ thăm nuôi ra tận tới ngoài Bắc sương gió, có lẽ có người phụ nữ miền Nam thăm chồng nào đó đi ngang qua mộ Cô Giang, biết chuyện nên tức cảnh có làm bài thơ sau mà bản thân người viết đã cất công tìm tác giả bấy lâu nhưng vẫn tìm không ra:
Cô Giang tuẫn tiết cũng vì chồng
Tôi đây phải sống ráng nuôi chồng
Việt Cộng bạo tàn gây khổ đói
Chồng tôi lính chiến chịu tù gông
Con thơ bụng đói ngồi nhớ tía*
Mẹ già bệnh yếu mãi chờ trông
Ky kóp từng đồng cơm chan lệ
Đâu sướng như Cô, chết vẹn lòng!
(Vô Danh )
Bởi thế cho nên, chết vinh như Cô Giang đã khó, ráng chịu đựng sống nhục để cứu người, chống đỡ gian nan cho cửa nhà thì lại càng khó hơn là chết vinh vậy! Hồn của Cô Giang oanh liệt bao nhiêu thì tấm chân tình của người vợ lính Việt Nam Cộng Hòa trong cảnh nước mất nhà tan lại can trường bao la bấy nhiêu! 
Cô Giang tuẫn tiết, tấm chân tình oanh liệt đã có nhiều nhân sĩ, sử gia ngợi ca hết lời mà sao tấm lòng, dạ can trường của bao phụ nữ miền Nam là vợ lính Việt Nam Cộng Hòa, ráng nhọc nhằn sống nhục nuôi con, thăm tù chồng, thậm chí, có khi các Bà lặn lội khắp các trại tù tập trung của Cộng Sản để tìm xác chồng, sao không thấy sử gia nào, nhân sĩ nào ca ngợi hết vậy? 
Mùa Vu Lan đến, kính xin ơn trên tặng cho những người vợ lính Việt Nam Cộng Hòa một bông hồng nhơn đức biết ơn từ dân tộc này. 
31/8/2015
blank
(*) Tía: tiếng riêng của người miền Nam, nghĩa là bố, là cha, là thầy hay là phụ thân.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Bảy 2016(Xem: 3705)
Họ sống ở Campuchia nhiều năm, mưu sinh bằng nghề chài lưới, buôn bán nhỏ trên ghe. Vì cuộc sống trên con nước ở Biển Hồ quá khắc nghiệt, họ cảm thấy không an toàn nên đã tìm đường quay về Việt Nam
07 Tháng Tư 2016(Xem: 6984)
Nhìn quanh ta nhiều mảnh đời nghiệt ngã Trong cam go còn cố vuợt cơn nguy
05 Tháng Tư 2016(Xem: 7174)
Anh chỉ biết nhìn họ với đôi mắt mở to, với nụ cười dễ thương, và những giọt lệ từ khóe mắt tràn ra, rồi từ từ lăn xuống bộ râu rậm của mình…
02 Tháng Tư 2016(Xem: 5678)
Hy vọng 30-4 năm nay lịch sử sẽ sang trang, 30 thứ tang mà đảng cộng sản gây cho dân nước sẽ trở thành “tang gia bối rối” cho chính chế độ cộng sản đương thời.
22 Tháng Ba 2016(Xem: 3993)
Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm Tôi đã khóc, cho mình và đất nước”
10 Tháng Ba 2016(Xem: 4169)
Tâm tư người miền Nam bao giờ cao thượng, không thù dai, không phân biệt, kỳ thị Nam-Bắc, không cỗng cao ngã mạn như những kẻ trên rừng trên rú
09 Tháng Ba 2016(Xem: 4686)
Tôi nghe chừng thân mình bay bổng. Khi tôi mở vòng tay, mẹ quay mặt bước đi. Tôi thấy mình quá bất nhẫn, khẽ gọi: “Mẹ!”
09 Tháng Ba 2016(Xem: 5105)
Người khôn ngoan không bao giờ lại đi đánh đổi hạnh phúc gia đình của mình cho những cuộc tình vớ vẩn
03 Tháng Ba 2016(Xem: 3365)
những con người không âm mưu danh lợi hay quyền thế, không chà đạp nhau mà chỉ muốn cho đi với sự bao dung như một con đò vô danh
03 Tháng Hai 2016(Xem: 4755)
Chú Bảy đàn tranh cho chị Sáu ca, cả hai đều khóc. Tôi không thể nào quên những giọt nước mắt của chú Bảy
27 Tháng Giêng 2016(Xem: 6094)
Thông cảm với hàng chục ngàn Sỹ Quan, Hạ Sỹ Quan, Đoàn Viên Hải Quân, nhận lệnh “tháo dây”, lái tàu tách bến Saigon, đã thổn thức, âm thầm gạt lệ bỏ lại gia đình
03 Tháng Giêng 2016(Xem: 6108)
Bưởi Biên Hòa không chua, ngon lắm! Con gái Biên Hòa trắng, đẹp và hiền hòa nữa.
04 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 5936)
lạc lõng với thế giới, lạc lõng với thời đại, càng lạc lõng với loài Người! Người lãnh đạo đất nươc lạc lõng thì cả dân tộc lạc lõng!
01 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 8035)
Riêng tôi khi đóng trang blog của ông lại nỗi cay đắng cứ dìm mình vào buồn bã chừng như không thề thoát ra
25 Tháng Mười Một 2015(Xem: 3426)
Tôi tập làm ca dao ví von những câu thương yêu với mầu xanh hoa lý dìu dịu, nhẹ nhàng, lơ lửng tự ngàn xưa đến tận ngàn sau
20 Tháng Mười Một 2015(Xem: 3714)
Nếu vào ngày đầu năm 1966 đó mà Anh Bằng không tìm đến gặp tôi thì sẽ không có nhóm Lê Minh Bằng, sẽ không có ca khúc Đêm nguyện cầu, hay Linh hồn tượng đá
16 Tháng Mười Một 2015(Xem: 3710)
Sự tiếc thương và tình cảm chân thành của những chú chó hoang dành cho người phụ nữ tốt bụng có ơn với chúng
07 Tháng Mười Một 2015(Xem: 5124)
Lương, anh hồn mày nơi vĩnh hằng xin về với chúng tao, cả khóa 69A họp mặt lần thứ 40 kể từ ngày bọn mình quen nhau, để tưởng nhớ đến mày
30 Tháng Mười 2015(Xem: 4092)
Cuộc chiến tranh này chưa bao giờ chấm dứt, nó chỉ được thay đổi hình thức mà thôi
18 Tháng Mười 2015(Xem: 4761)
Lòng tôi bỗng rộn lên một niềm vui bất chợt, khi nghĩ anh sắp được gặp lại anh Lê Huấn và những đồng đội cũ
11 Tháng Mười 2015(Xem: 3608)
khi người ta vẫn lấy làm hân hạnh và tự hào khi bị người khác đè đầu, đè cổ thì mình còn nói hay nghĩ làm chi cho mệt sức.
02 Tháng Mười 2015(Xem: 6123)
Ông Khai Trí người Sài Gòn nên đọc. Không là người Sài Gòn nên đọc cho biết
20 Tháng Chín 2015(Xem: 4973)
Hai mươi năm trôi qua từ ngày nhạc sĩ Trúc Phương giã từ nhân thế, xin thắp nén hương lòng nhân ngày giỗ của ông.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 6686)
Tình cờ gặp lại họ trong tiệm sách cũ. Nơi mà quá khứ lẫn với hiện tại, nơi mà thời gian chừng như bất lực
23 Tháng Tám 2015(Xem: 3484)
Ngày Cựu Chiến Binh Úc Tham Chiến tại Việt Nam (Vietnam Veterans' Day) cũng là ngày kỹ niệm Trận Đánh Long Tân
12 Tháng Tám 2015(Xem: 3708)
chân thành cám ơn quý thính giả, cô Thanh Phương, Hát Bình Phương và chiến hữu Đỗ Văn Nghĩa
07 Tháng Tám 2015(Xem: 4479)
Đừng ai chê ai. Ăn bốc cũng tốt, ăn bằng dao nĩa cũng hay, nhưng tốt và tiện nhất là ăn đũa như chúng ta.”
02 Tháng Tám 2015(Xem: 3165)
Các bạn muốn xem tạp chí này hãy truy cập ở www.Viet Lifestyles.com.
26 Tháng Bảy 2015(Xem: 4838)
Đây là một đoạn nhắn tin tìm người đi lạc đọc được trên một tờ báo trong nước hồi tuần trước.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 3222)
chúng tôi quan ngại ông Trọng với bản chất cs thì có lẽ "Trăm voi không được bát nước sáo
22 Tháng Sáu 2015(Xem: 4230)
tất cả đều phải được lịch sử ghi lại đúng như những gì đã xảy ra trên cái đất nước bất hạnh nhất trong các nước
14 Tháng Sáu 2015(Xem: 4546)
Gió từ biển thổi lộng vào mát rượi. Hắn mỉm cười nhủ thầm: "Gió nhiều thật dễ thở"
06 Tháng Sáu 2015(Xem: 5475)
được con trai bảo lãnh sang Đức. Nhưng ông đã quẫn trí, thường ngồi thẫn thờ nhìn lên trời cao, lúc khóc lúc cười
30 Tháng Năm 2015(Xem: 6805)
Một thanh niên “băng đỏ” leo lên đầu bức tượng người lính TQLC trước Quốc hội. Với một chiếc búa, anh ta đập vành nón sắt của người lính để bắt đầu cuộc “bức tử” pho tượng.
27 Tháng Năm 2015(Xem: 5614)
Chúng tôi không con nối dòng nên khi chúng tôi chết thì "cả hai chế độ" cũng tan thành tro bụi. Với tôi, vậy là chôn xong hai chế độ. Ngày ấy không xa.
24 Tháng Tư 2015(Xem: 4519)
Thêm một lần nữa tháng Tư lại về, tháng Tư xứ người chợt nhớ tháng Tư xứ mình
03 Tháng Tư 2015(Xem: 4544)
một “nhà tù khổng lồ” song vẫn cứ tưởng là đang sống hạnh phúc tuyệt vời trong một “thiên đường văn minh nhất hành tinh”.
01 Tháng Tư 2015(Xem: 5649)
miệng đắng ngắt như đêm nào bên bờ Bắc sông Thạch Hãn, tiếng sóng biển nghe xa dần, xa dần, có thứ gì mằn mặn trong miệng, tôi thiếp đi lần nữa...
29 Tháng Ba 2015(Xem: 4596)
tôi buồn và xót xa làm sao. Bây giờ chúng ta gọi họ là "người Việt gốc …" gì nhỉ?
27 Tháng Ba 2015(Xem: 9486)
Dù rằng đã bị bỏ rơi và tan hàng tại QKI ngày 29/3/1975, nhưng khi về đến Vũng Tầu chúng tôi đã tái tổ chức và tiếp tục chiến đấu bảo vệ đất nước cho đến ngày 30/4/1975.
24 Tháng Ba 2015(Xem: 4204)
Tự thân anh biết cũng là quá đủ để thầm truy điệu tử sĩ và cám ơn em với tất cả tấm lòng trĩu nặng ân tình
18 Tháng Ba 2015(Xem: 4579)
Những cây bạch đàn lớn lên từ lòng đất từng thấm đẫm máu của những anh hùng Plei-Me. Hình như trong gió, thoảng như ru, có tiếng ai, thiết tha, não nuột