10:21 SA
Thứ Ba
11
Tháng Mười Hai
2018

NHÀ THƠ DƯƠNG QUÂN

05 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 4450)

scan5-large-content

NHÀ THƠ DƯƠNG QUÂN

Dương Quân bút hiệu thân quen được mến mộ trên nhiều diễn đàn cũng như trên hai trang web ái hữu Ngô Quyền và Biên Hòa. Ban biên tập trân trọng giới thiệu và lược qua về tiểu sử của anh. Dương Quân bút hiệu, nguyên quán Biên Hòa và sinh sống Sài Gòn. Cựu học sinh Petrus Ký Sài Gòn, cựu sinh viên Đại học văn khoa Sài Gòn, cựu sinh viên QGHC (Ban Đốc Sự HC), cựu sinh viên Cao học CTKD, cựu công chức VNCH. Từng giữ chức vụ Chủ sự phòng Phủ TổngThống VNCH, công cán ủy viên Bộ Giáo Dục và Thanh Niên VNCH, cựu Giảng viên Cao Đẳng Đại Học. Bị Việt Cộng bỏ “ Tù Cải Tạo” 1975-1983. Định cư tại Mỹ 1993, làm mướn và đã về hưu 2008

Tác giả các tập thơ:

Chập Chờn Cơn Mê 2004

Điểm Hẹn Sau Cùng 2007

Trên Đỉnh Nhớ 2010

Như Thật Như Mơ 2013

dq11-large-contentdq15-large-content

dq9-large-contentduongquan1-large-content

Thực hiện bài viết nầy chúng tôi không cao vọng lược qua hay có lời bàn về anh Dương Quân “ Tác giả và Tác phẩm” vì chỉ là đàn em xa lắc và căn bản về thi thơ chỉ đủ “ mua vui vài trống canh”. Chúng tôi chỉ ghi lại những trao đổi với anh Dương Quân có thể do bản tính tò mò về những đứa con tinh thần của anh. Từ tình cảm quý mến của người anh dành cho những đứa em, phải nói là hết tình dù rằng ngay lúc sức khỏe của anh không được tốt, về ý tưởng anh đã gởi gấm trong hai bài thơ “ Lời khuyên cao cả” và Tình thế gian:

anh còn rất mệt, đi đứng lảo đảo nhưng kéo cái laptop đến cạnh giường gõ vài hàng về hai bài thơ vui.

-cả hai bài thơ đều là thơ tếu nhưng không cay, chỉ chua chút đỉnh
-cả hai bài thơ đều theo thể lục bát, dễ cho những câu đối thoại
-cả hai bài thơ đều dẫn đến kết luận bất ngờ, gây ngạc nhiên người đọc.

LỜI KHUYÊN CAO CẢ

-Em rằng, nên học tu Thiền

Để xua đi những ưu phiền nhân gian

Để thân, tâm được nhẹ nhàng

Để sau về chốn thiên đàng thong dong

-Em rằng, cần học tu Thiền

Nghiêng vai trút gánh nợ duyên cõi trần

Xa rời kiếp tạm phù vân

Tìm bờ bến Giác, đến gần Vô Ưu

-Em rằng, phải học tu Thiền

Nghiệp căn sẽ dứt, Tiên Thiên sẽ về

Huệ tâm sẽ Đắc nguyện thề

Càn khôn hóa giải bánh xe Luân Hồi

Nghe em...

Ta đi lên núi tu Thiền

Thấy vầng nhật nguyệt bên triền mây xa

Ta ngồi dưới gốc cây già

Ba năm tụng niệm Di Đà cổ kinh

Ta Quên chữ Ngã cho mình

Nhưng còn chữ nhớ đậm tình yêu em

Nhớ em mắt ướt, môi mềm

Câu kinh tụng đọc gợi niềm xót xa

Bởi còn nặng nghiệp ta bà

Ta đi xuống núi bôn ba vì nàng

Ba năm mưa gió phủ phàng

Chỉ mong một phút được choàng vai em

Em ơi! Đừng nói gì thêm

Kiếp này chưa được, tu Thiền làm chi?

Ta về tìm lại em đây....

“ Ơi kìa! Đứa bé trên tay em bồng?”

"Bài thơ lời khuyên cao cả, đọc cái tựa tưởng rằng cao cả thiệt, nhưng không, em cứ xúi mình, nên học tu thiền, cần học tu thiền, phải học tu thiền…người con trai khi yêu hay cả tin nên nghe lời, có khi con gái khôn hơn con trai cuối cùng, kết quả là khi chàng lên núi tu, để nàng có chồng, có con. Anh chàng này dễ thương mà khờ, thật tội nghiệp vì tánh chất phác thật thà."

Tình Thế Gian

Xưa ta làm rễ trên trời

Bị đày rơi xuống làm người tình si

Ta khờ nên chẳng biết chi

Đường trần khúc khuỷu ta đi lạc loài

Tình cờ gặp gỡ em đây

Hỏi: Xưa có phải chung dây tơ hồng?

Em rằng: Chẳng nhớ Có – Không

Nhìn xem nét mặt thấy chừng quen quen

Ta đòi hôn thử má em

Em rằng: Đã có chồng em hôn rồi

Ta đòi hôn thử đôi môi

Em rằng: Chỉ sợ nụ cười héo hon

Ta xin nắm cổ tay tròn

Em rằng: mắc bận lũ con quây quần

Ta xin hôn dưới bàn chân

Em rằng: HÔN ĐƯỢC – chớ lần lên trên!

Ta về nằm ngủ giật mình:

Mùi bàn chân cũng thắm tình thế gian

“Bài thơ tình thế gian ngụ ý nói anh chàng tự phụ, ta đây từng làm rễ trên trời nhưng khi xuống trần gian là môi trường khác, nên chẳng biết chi. Làm quen được nàng, cứ đòi hôn má, hôn môi, nắm tay, đều bị từ chối. Kẹt quá nên xin hôn bàn chân, nên nàng mới cho, còn dặn không hôn lên trên. Anh chàng về nhà nằm đêm suy nghĩ lại, tủi thân, hôn bàn chân là ý nghĩa của tình thế gian dành cho mình từng có vợ là tiên trên trời hay sao?
Đó là một màn kịch vui.Ta thấy cảnh Nhà Thơ (nói riêng) hay người nghệ sĩ (nói chung) làm quen với Người Đẹp. Họ nhận nhau hình như quen biết từ lâu và ngưỡng mộ nhau. Nhưng khi Nhà Thơ xin hôn má, hôn môi, nắm tay...đều bị từ chối. Cuối cùng, Nhà thơ xin hôn bàn chân, thì đồng ý..chỉ dưới bàn chân mà thôi.
Màn kịch vui chấm dứt ở chỗ Hôn bàn Chân và Không Được Lần Lên Trên rất nguy hiểm. Nhưng đối với Nhà Thơ, đêm về ngẫm nghĩ...cái Mùi Bàn Chân mà Người Đẹp ban cho mình như một ân huệ kia, chính là cái Tình Thế Gian dành cho mình đó hay sao? Nếu bàn chân có làm Pedicure kỹ lưỡng cũng không thơm tho lắm.
Ở đời. Khi người ta ngưỡng mộ mình, thì đừng tưởng mình quan trọng. Thực tế, xã hội chỉ dành cho mình cái thấp kém sát mặt đất như Mùi Bàn Chân mà thôi. Ông Nhà Thơ ơi! Đừng tưởng bở... Nhiều người quen biết với mình, chỉ nói lý thuyết, trên đầu môi. Nhưng khi đi vào thực tế, họ nêu ra muôn vàn khó khăn, mắc kẹt cái này, mắc bận cái kia nên không đến với nhau được. Chỉ có thể cho anh cái mùi khăm khẳm như Mùi Bàn Chân mà thôi. Vậy mà Nhà Thơ cũng quí trọng.
Theo định luật tâm lý Đông Phương: Khi Thương Yêu nhau là dâng hiến cho nhau, càng dâng hiến cho nhau cái gì quí báu nhất, thì yêu nhau nhiều nhất. Đàng này, em chỉ cho anh cái Mùi Bàn Chân...thì thật là đáng buồn tủi.

Bài trên ý nói đừng nên vội vàng tin ai
Bài dưới ý nói không nên tự phụ tự cao.

Ông Trần Tế Xương làm thơ chua để chửi thiên hạ, chửi cả vua quan. ông Nguyễn Khuyến, bà Hồ Xuân Hương châm biếm coi thường mọi người đời.

Dương quân làm thơ vui nhẹ nhàng, không dám chọc giận mà vui vui thôi mai mốt mạnh hơn sẽ nói nhiều, tất cả các bài thơ đều có ngụ ý của tác giả.

Và với bài thơ “ Thăm Bạn Nằm Bệnh Viện”

Bỗng được tin

Bạn phải nằm bệnh viện

Ta vội vàng tìm hỏi chạy vào thăm

Mới hôm nào bên chén trà buổi sớm

Bạn cùng ta, bàn thế sự thăng trầm

Mới hôm nào, bạn than: “ Người mỏi mệt”

“Mắt đã mờ, tai lãng, bước chân run”

Ta nhìn nhau, hai mái đầu bạc thếch

Còn mong chi, thời trai tráng vẫy vùng!

Sao hôm nay...

-Đến đây, Phòng Cấp Cứu

Bạn nằm im, thiêm thiếp, nét vô tư

Chiếc giường trắng,

Không gian dường ủ rủ

Ống “ xê rum”, máy thở, điện tâm đồ...

Ta nhìn bạn, lòng xốn xang, ray rức

Tại vì sao. Ra nông nổi thế nầy

Trong u minh, hay cõi trầm vô thức

Bạn có hay, ta về ở bên đây?

Gia đình bạn

Xung quanh giường

Im lặng

Chừng cố ngăn tiếng nấc chợt trào dâng

Gương mặt kia xanh xao, râu lởm chởm

Ôi còn đâu? xưa vóc dáng kiêu hùng!

Ta chợt hiểu cõi đời nầy- rất tạm

Có nghĩa gì: giận ghét hay yêu thương

Xin giúp nhau giữ tâm hồn thanh thản

Rất mong manh, cùng một kiếp vô thường

Ta chợt hiễu thiết tha tình bằng hữu

Chuyện ngàn xưa, tích Dương Lễ – Lưu Bình

Ta vắng người lấy ai mà tâm sự

Bên chén trà, cùng đếm bước phiêu linh

Ta mong bạn chóng qua cơn bạo bệnh

Vần thơ ta sẽ không kể chuyện buồn

Bạn có biết – ngoài kia tràn ánh sáng

Lẳng hoa nầy chúc bạn: “ GET WELL SOON”

"Hôm nay anh vẫn còn yếu, ngồi dậy thấy lảo đảo ráng đi vài bước, phải quay lại với cây gậy nhôm bài thơ "thăm bạn nằm bệnh viện" ý nghĩa dễ hiểu là thăm bệnh. Nhân đó, tác giả muốn nhắc nhở đời này là vô thường, mới hiên ngang oai hùng đó, lại nằm im với máy thở, điện tâm đồ...vậy, nên giữ cái tình cho tốt với nhau, như tình bạn Lưu bình Dương lễ.

Hổm rày, các em chiếu cố thơ Anh DQ hơi kỹ, nên nay anh có lời cám ơn chung các em đã hiểu, quan tâm và chăm sóc thơ anh. Mỗi người một việc. Anh nghĩ, sẽ không phụ lòng các em đâu, khi anh trình bày để các em hiểu thêm về dụng ý (ý nghĩ sâu kín) của tác giả gởi gấm mỗi khi làm một bài thơ.

Trước nhứt, kỹ thuật phải vững vàng, luật lệ, đối ngẫu nghiêm chỉnh.Kế đến là bố cục sắp xếp hợp lý và phân minh, có để ý mới thấy.Từ ngữ và hình ảnh, âm nhạc (trong thơ) phải suông sẻ, tự nhiên, thuận tai.Phải chọn thể thơ cho phù hợp với đề tài mình muốn diễn tả."

Nhưng quan trọng hơn là nội dung.
"Ngoài ý nghĩa trong nội dung thông thường của bài thơ, đọc là hiểu liền, cần phải có ngụ ý sâu xa hơn, bài thơ đọc xong, ngẫm nghĩ mới thấy giá trị. Anh thí dụ như bài Lời Mời Của Biển mà các em thích. Nội dung nó là trữ tình, nêu nhiều hình ảnh đẹp, sương phủ, mây giăng, cồn bãi hoang sơ, tiếng song gào bất tận, lồng vào đó hai người gặp gỡ, tâm tình, say đắm cùng cảnh đẹp."

Lời Mời Của Biển
Mời em một chuyến rong chơi
Thăm miền biển vắng thăm người cô đơn
Quạnh hiu những lá hoa cồn
Bình minh sương phủ, hoàng hôn sóng gào
Em về đây, ta có nhau
Trà chuyên đối ẩm dạt dào ý thơ
Đường trần lối cũ mịt mờ
Công danh phù phiếm, dật dờ mộng tan
Em về đây, chắp lỡ làng
Kề vai sao rụng, mây quàng tóc thơm
Vườn xuân đã héo lại ươm
Gối chăn đã nguội hãy còn hồi sinh
Nâng niu nhóm ngọn lửa tình
Đốt trầm hương ủ mộng lành gấm hoa
Lắng nghe tiếng biển vỡ òa
Bên nhau hát khúc trầm ca bốn mùa
Sá gì sớm nắng chiều mưa
Trà chuyên đối ẩm cũng thừa giấc say
Mời em thu xếp về đây
Hành trang xin nhớ chất đầy túi thơ.
Youtube của K/Oanh và tấm hình của T/Dung trước Tựa đề nói lên vẽ đẹp đó.

Nhưng tác giả còn muốn nói một điều gì hơn thế nữa...

Ngay ở câu cuối cùng: Hành trang xin nhớ chất đầy túi thơ.

Tác giả không dặn dò "Người Đẹp" mang theo đồ tắm một mảnh, hai mảnh, thức ăn, tiền bạc, dụng cụ thể thao ...các thứ đi biển thông thường mà dặn "chất đầy túi thơ" Giá trị của bài thơ là chỗ đó, cũng là câu chót làm cho bài thơ bất ngờ, bốc lên với hình nhi thượng, chốt lại "Lời mời"

Tóm lại. Lời Mời Của Biển, không phải là lời mời thường tình mà là của Người
Nghệ Sĩ, về với thiên nhiên biển cả trường thiên vô tận của Thơ Văn
.

Hiểu như vậy, mói thấy bài thơ đẹp hơn

Hôm nay anh DQ đang bệnh nhức đầu quá. Mai mốt có em nào cần tìm hiểu thêm, anh sẽ trình bày thêm. Và bất cứ bài thơ nào của anh DQ, ngoài nội dung thông thường, đếu có gởi gấm một điều gì đó sâu xa hơn. Không như nhiều tác giả đương thời chỉ nói về gió cuốn mây trôi, thâm quầng mí mắt, cay đắng bờ môi, tiếc hoài kỷ niệm phai mờ...

Chúc các em an vui cuối tuần.

Trên đây là những tâm tình của anh Dương Quân trao đổi với chúng tôi cách đây gần 2 năm trong thời gian anh dưởng bệnh. Xin được phép ghi lại bằng sự quý trọng dành cho anh, cũng như chuyển đến quý đồng hương và văn thi hữu từng mến mộ anh cùng chia sẻ. kính chúc anh luôn an vui, còn dịp tâm tình và trải lòng với thơ văn.

BAN BIÊN TẬP

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Chín 2018(Xem: 282)
Cầu mong Ông được siêu thoát nơi suối vàng và hộ trì cho Tuổi Trẻ Việt Nam sớm giải trừ được nạn ách do Cộng sản Bắc Việt đang dày xéo quê hương.
23 Tháng Bảy 2018(Xem: 560)
Thật khó tìm lại được một tấm gương tài đức vẹn toàn và cung cúc tận tụy hy sinh cho đại cuộc
12 Tháng Bảy 2018(Xem: 502)
hình ảnh trong sạch của ông vẫn còn được không ít người nhắc đến như một điểm son còn lại của chế độ và tương phản với các vụ tham nhũng, thối nát trong 43 năm qua.
12 Tháng Tám 2017(Xem: 4546)
tấm lòng vì quê hương xứ sở, đó là điều quý giá nhất. Ông để lại cho đời một sự cảm phục khi nhắc đến tên tuổi Lương Văn Lựu – nhân sĩ đất Đồng Nai
23 Tháng Hai 2017(Xem: 4290)
Nếu những tác phẩm của ông đã lấy nhiều nước mắt của khán thính giã hăm mộ cãi lương, thì cuộc đời đổi thay đã khiến ông cạn giòng nước mắt
26 Tháng Bảy 2016(Xem: 9319)
Như vậy tính đến nay đã 26 năm rồi Một thời gian quá dài để thử thách mức độ thực lòng thương nhớ của quần chúng đến một nhà lãnh đạo đã nằm xuống
26 Tháng Mười 2014(Xem: 16702)
Ước ao sao ở Búng, quê của Phan Văn Hùm và ở Tân Uyên (Biên Hòa), nơi của những năm biệt xứ, sẽ là hai địa danh có bia kỷ niệm người con người danh tiếng một thời của đất Đồng Nai.”
02 Tháng Mười 2014(Xem: 70074)
Lịch sử đã sang trang, nhưng đối với kẻ chiến thắng “Nghĩa tử không là nghĩa tận” nên người chết vẫn không yên.
22 Tháng Tư 2014(Xem: 11888)
thế hệ trẻ sẽ biết ít nhiều về cố nhân sĩ Lương văn Lựu và công lao đóng góp của ông trên địa hạt văn hóa của tỉnh Biên Hòa
21 Tháng Ba 2014(Xem: 4284)
ngang hàng với các nước chậm tiến và nghèo đói nhất trên thế giới về mọi phương diện, kể cả về ĐẠO ĐỨC
25 Tháng Hai 2014(Xem: 3574)
Hôm nay gió mùa Đông Bắc thổi mạnh trên biển Nam Hải. Trời không nhiều mây nhưng sẽ có mưa rào rải rắc. Biển động mạnh.”
08 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 4661)
Bắc Sơn là tác giả 500 ca khúc trong đó bản dân ca Còn Thương Rau Đắng Mọc Sau Hè đã được cả nước yêu thích… Ông còn là kịch giả của 80 kịch bản, và đã đích thân tham gia 60 vai diễn trong điện ảnh.
16 Tháng Mười Một 2013(Xem: 4740)
Những người trẻ thất tình đọc thơ ông thấy như là mình trong đó, và trào dâng những bi thương trong ruột gan mình.
07 Tháng Mười 2013(Xem: 5909)
Lòng ta đã thoáng nghe văng vẳng Tiếng khải hoàn ca dậy phố phường!
06 Tháng Hai 2013(Xem: 5850)
Có lẽ đây là bài thơ "duy nhứt" của Nguyễn Tất Nhiên đã "lột trần" mặc cảm tâm lý: rất muốn "yêu" con gái Bắc dù trong lòng biết rõ chỉ "đơn phương" mà thôi và chỉ được họ "ngó nửa con mắt"
04 Tháng Hai 2013(Xem: 4970)
Anh đã vui trong niềm vui và buồn trong nỗi buồn qua các bài thơ của những thi sỹ đàn em. Đôi khi có những cảm xúc bất chợt đến vào nửa đêm anh đã thức dậy và ghi lại từng nốt nhạc trên trang giấy trắng
30 Tháng Mười 2012(Xem: 8614)
Tướng Đỗ cao Trí, nói về tài chỉ huy quân sự của ông thì khó ai có thể phủ nhận, xin được có đôi chút về ông mà người viết bài có lần được chứng kiến trong một trận đánh
01 Tháng Mười 2012(Xem: 12388)
Điện Thần Việt tôn thờ chư tướng thần Sinh ra là Tướng chết đi thành thần Thế, Ân, Thanh, Trí, Phú, Vỹ, Hai, Hưng, Nam Ngàn năm sau ghi nhớ gương anh hào.
06 Tháng Tám 2012(Xem: 5997)
20 năm rồi, chàng đã về cùng bụi cát trùng khơi, mà sao những lời thơ còn vương vấn mãi cõi dương-trần, để người đời như tôi mỗi lần nhớ tới thơ anh phải bàng-hoàng, phải thống-khổ, cảm-nhận đến tận cùng nỗi cam-chịu của một kiếp người:
27 Tháng Năm 2012(Xem: 22430)
Bình Nguyên Lộc viết: “Tôi đau cho cái nghĩa đời con người liền sau khi chết. Phút trước đây, mạng anh quý biết là bao nhiêu, mà phút sau này, xác anh là đồ bỏ. Ra cái quý chính là sự sống chứ không phải là thân thể nữa. Có đau hay không cho thân thể của con người?”
27 Tháng Mười Một 2011(Xem: 9445)
Trưa ngày thứ bảy 11/26/ 2011, Ban chấp hành hội ái hữu Biên Hòa California cùng đồng hương đã đến thăm viếng và tham dự lễ phủ cờ linh cửu ông Nguyễn Linh Chiêu, nguyên cựu Tỉnh Trưởng Biên Hòa tại nhà quàn Peek family funeral home thành phố Westminster Orange county
20 Tháng Mười Một 2011(Xem: 7348)
Từ trong tận đáy lòng chúng tôi kính dâng lên hương linh ông lời vĩnh biệt. Tri ân những tài đức của ông đã để lại tiếng thơm cho quê hương Biên Hòa
24 Tháng Sáu 2011(Xem: 7290)
Hôm nay ở tuổi 85, Bs Phiêu có thể hãnh-diện mà nhận sự vinh-danh của các hội-đoàn và thân-hữu vì anh đã hiến cả một đời tận-tụy để phục-vu dân ta, phục-vụ y-khoa và phục-vụ quê-hương xứ-sở.
18 Tháng Năm 2011(Xem: 9832)
Tôi muốn mình hoà với thiên nhiên... Không oán ghét không gây hận sầu...' ' Đã bao năm, nhạc sĩ Lê Hựu Hà trải lòng như vậy. Và bây giờ sẽ là mãi mãi bình yên, có phải không anh?
27 Tháng Giêng 2011(Xem: 12639)
Bình- Nguyên là đồng bằng, cái bằng phẳng phì nhiêu hiền hòa của quê hương. Lộc là Nai; tên một loại thú hiền lành đẹp đẽ. Nai hiền đồng bằng chỉ muốn được sống êm đềm giửa cỏ biếc, hoa thơm nơi quê mẹ. Bình-Nguyên Lộc có nghĩa là Đồng Nai.
18 Tháng Mười 2010(Xem: 7780)
Dòng sông Đồng nai đã mang nguồn nước ngọt, trong xanh, tươi mát và đất phù sa phì nhiêu bồi đấp hai bên bờ sông từ hướng Bắc chạy dài qua hướng Tây Nam và Nam của vùng đất Biên Hòa.
18 Tháng Mười 2010(Xem: 8903)
Một người con dân xứ Bưởi, một nhân tài, một người mà dân chúng Biên Hòa rất quí mến,một người anh đáng kính mà chúng tôi xin giới thiệu đến quý đồng hương Biên Hòa: Ông Châu Kim Nhân.
12 Tháng Mười 2010(Xem: 7333)
Nhằm chủ trương giới thiệu đến quý đồng hương những trang anh hùng hào kiệt cùng nhân tài xuất chúng của tỉnh nhà, Ban Biên Tập xin trích đăng bài viết của nhà văn Vĩnh Hảo dành cho cố thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên để quý độc giả biết qua và cùng hãnh diện về những nét tài hoa độc đáo của nhà thơ núi Bửu sông Đồng của chúng ta. BBT. " Nắng bờ sông như màu trang vở cũ tuổi học trò em đã làm khổ ai chưa ? "
06 Tháng Mười 2010(Xem: 11421)
Trong buổi lễ xuất quân đánh sang Campuchia của Lữ đoàn 3 KB tháng 1-1971, Đại Tướng tuyên bố là ông sẽ sống và chết với ba quân trên chiến trường. Ông đã giữ đúng lời hứa. Ông đã cống hiến trọn vẹn cuộc đời mình cho Quân đội và TỔ QUỐC.
05 Tháng Mười 2010(Xem: 10707)
Một người Biên Hòa xứ Bưởi đã dám sống tận tụy một tay chăm sóc mọi việc lớn nhỏ cho đến nổi kiệt sức trút hơi thở cuối cùng. Thật khó tìm lại được một tấm gương tài đức vẹn toàn và cung cúc tận tụy hy sinh cho đại cuộc như vậy trong cỏi đời đầy nhiểu nhương này.