5:18 CH
Thứ Sáu
3
Tháng Năm
2024

ĐỊNH MỆNH QUYỆN TÂM TÌNH ĐÔI BẠN TRI ÂM TRI KỶ - Nguyễn Kim Lộc

30 Tháng Giêng 201312:00 SA(Xem: 36309)
  Là học sinh trường Trung Học Ngô Quyền Biên Hòa vào những năm 1970-1976 và thường tham dự hay theo dõi sinh hoạt văn nghệ của trường, chắc không ai mà không biết đến hai cậu học sinh Nguyễn Hoàng Hải và Tôn Thất Tiến; một người nổi tiếng thơ hay và một người giỏi về đàn guitar và tiếng hát. Mặc dù tuổi đời cách biệt, Hải hơn Tiến sáu tuổi, nhưng lời thơ tiếng nhạc, tình nghệ sĩ đã mang họ đến gần nhau và trở thành đôi bạn tri âm tri kỷ.
 Trong khi Tiến còn cặm cụi học hành ở trường Ngô Quyền thì Nguyễn Hoàng Hải đã rời trường, lên Sài Gòn tiếp tục việc học và có lúc làm nhân viên tại Sở Giao Thông Vận Tải Biên Hòa; nhưng Hải vẫn thường xuyên đến nhà của Tôn Thất Tiến, bên cạnh trường Ngô Quyền để trao đổi về những đề tài thơ nhạc và nơi đây cũng được coi là một tụ điểm của các cậu học sinh yêu thích nhạc, viết văn và làm thơ.
 Đôi bạn Hải và Tiến có rất nhiều điểm giống nhau, yêu nhạc, chuộng thơ văn, bi quan, yếm thế, nhìn nơi đâu cũng thấy toàn màu xám, sầu thảm; đời sống bất an vì khói lửa chiến tranh khắp nơi và cảnh người chết vì bom đạn, thường xuyên xảy ra. Cả hai gã thư sinh, “công chưa thành danh chưa toại” nầy, đâm ra chán sống và có tư tưởng quyên sinh từ dạo đó. Và cũng trong thời gian nầy, Nguyễn Hoàng Hải và Tôn Thất Tiến có sáng tác chung một tập thơ “Hoà Bình Trong Nô Lệ”
 Khi nghe kể về đôi bạn tri âm Hải và Tiến, tôi lại nhớ đến câu chuyện Bá Nha và Tử Kỳ thời Xuân Thu Chiến Quốc bên Trung Hoa thuở xa xưa, cách hai nghìn năm về trước. Bá Nha thường đàn một mình ở một nơi thanh vắng và tiếng đàn của Bá Nha thường được Chung Tử Kỳ nghe trộm. Một hôm, Sở Bá Nha gảy khúc “Cao Sơn Lưu Thuỷ”. Bá Nha hỏi Tử Kỳ có thấu hiểu được tiếng đàn của ông ta không, thì được Chung Tử Kỳ đáp: “Bản nhạc rất hay”; khi Bá Nha gảy đoạn “Chí Tại Non Cao”, Tử Kỳ liền bảo: “ Thiện tại hồ cổ cầm, nguy nguy hồ nhược Thái Sơn” (Đánh đàn hay thay, vòi vọi tựa Thái Sơn). Khi Bá Nha gảy đoạn “Chí Tại Vực Sâu” thì Tử Kỳ nhận ra ngay mà nói rằng: “Đăng hồ nhược lưu thuỷ” (Cuồn cuộn như nước chảy). Bá Nha khen Tử Kỳ có nghệ thuật thẩm thấu âm thanh cao độ và hiểu được nỗi lòng của ông, nên Bá Nha và Tử Kỳ kết tri âm từ đó.
 Sau nầy, khi nghe tin tiểu sinh Tử Kỳ lâm bệnh qua đời, lão bối Bá Nha liền đến trước mộ tri âm, đàn thêm một lần duy nhất, khúc “Cao Sơn Lưu Thuỷ” rồi đập đàn vào tảng đá và hứa với lòng không bao giờ cầm đàn nữa.
 Đó là chuyện tri âm của Sở Bá Nha và Chung Tử Kỳ thời Chiến Quốc xa xưa bên Tàu. Còn chuyện tri kỷ của Nguyễn Hoàng Hải và Tôn Thất Tiến là chuyện của hai ngàn năm sau, xảy ra tại tỉnh Biên Hoà.
 Nguyễn Hoàng Hải, sanh ngày 30-5-1952 tại Biên Hoà (con của ông bà chủ nhà may Nguyễn Ngọc đường Phan Đình Phùng Biên Hoà, hiện định cư tại miền Nam California, Hoa Kỳ). Nguyễn Hoàng Hải là một thi sĩ nổi tiếng với bút hiệu Nguyễn Tất Nhiên, đã xuất bản nhiều tập thơ: Nàng Thơ Trong Mắt, Dấu Mưa Trên Đất, Mưa Trên Lưng Đồi (1968), Thiên Tai (1970)…một số bài thơ đã được đã được nhiều nhạc sĩ nổi danh phổ nhạc như: Hai Năm Tình Lận Đận, Em Hiền Như Ma Soeur, Cô Bắc Kỳ Nho Nhỏ, Khúc Tình Buồn (Thà Như Giọt Mưa), Trúc Đào …
 Đặc biệt trong lúc sáng tác tập thơ Thiên Tai, Nguyễn Tất Nhiên ôm quá nhiều u ẩn về tình yêu và cuộc sống, có những hành động ngu ngơ như người dại khờ, thất tình, có lúc muốn tự vùi chôn cuộc đời hiện tại, ý thơ chùn xuống.
 
Sao thiên thu không là xa nhau?
Nên mưa xưa còn giăng hồn sầu
Tôi đứng như cây cột đèn gãy gập
Và con đường cúp điện đã lâu!
Sao thiên thu không là chôn sâu
Nên nắng xưa còn hanh mái tóc nhầu
Tôi đứng như xe tang ngừng ngập
Và một họ hàng khăn trắng buồn đau!
….
Sao thiên thu không là thiên thu?
Nên những người yêu là những ngôi mồ
Tôi đứng một mình trong nghĩa địa
Và chắc không đành quên khổ đau!
 
(Thiên Thu-1970)
 
Mưa thì mưa thả phai phai
Rồi sau đó sẽ một vài tang thương
Bởi quen cầm lược soi gương
Biết ai ôm mối mộng thường lâu chăng?
 
Giọt mưa xanh mấy tuổi nàng
Tôi nghe là rụng như vàng áo xưa…
 
(1970)
 
 Nhưng rất may, Nguyễn Tất Nhiên được gia đình quan tâm giúp đỡ, thoát qua cơn trầm cảm. Năm 1979, Nguyễn Tất Nhiên đến từ giã tri âm Tôn Thất Tiến ngày hôm trước, để rồi đêm hôm sau, cùng gia đình vượt biên, đến Pháp sinh sống, rồi sau đó không lâu, sang định cư tại Hoa Kỳ. Nguyễn Tất Nhiên có vợ, hai đứa con.
 Nguyễn Tất Nhiên tiếp tục sáng tác và cho xuất bản thêm vài tập thơ nữa, nhưng cuộc sống không mấy khả quan, cứ lây lất qua ngày với kiếp tầm phải trả nợ dâu, cho đến một ngày trong năm 1992, người ta phát hiện Nguyễn Tất Nhiên nằm chết trên một chiếc xe hơi, trong khuôn viên một ngôi chùa ở Nam California-Hoa Kỳ, với lý do không rõ ràng, có người cho rằng Nguyễn Tất Nhiên quyên sinh (?)


tonthattien.jpg
 
 Tôn Thất Tiến, sanh năm 1958 đẹp trai, đặc biệt có đôi mắt buồn u ẩn, học rất giỏi, năm nào cũng lãnh phần thưởng, có chân trong ban văn nghệ của trường Ngô Quyền Biên Hòa, phụ trách đàn guitar và hát rất hay. Tiến có biệt danh là “Tiến Mắt Nhung”.
Vào dịp Noel 1974, Tiến đã xin và được cho vào Quân Đoàn III, để hát uỷ lạo chiến sĩ. Tiến là học trò cưng của Giáo Sư Nhã Ý.
Năm 1976 (khoảng tháng 11), Tiến nhận được giấy gọi đi nghĩa vụ quân sự đợt đầu tiên. Tiến buồn bã từ giã thầy cô, bạn bè và người yêu, để vào sống cuộc đời quân ngũ. Tiến thấy đời mình đã bắt đầu đi vào ngõ hẹp, tương lai mờ mịt, nghĩ thương cho người chị duy nhất Tôn Nữ Mỹ Ngọc đã quá nhiều hy sinh, thay cha mẹ đã sớm qua đời, nuôi Tiến ăn học đến lớp đệ Nhất tại Trường Ngô Quyền Biên Hoà; thế mà bây giờ phải vào lính, bỏ chị ở nhà một mình với chiếc bóng cô đơn, nặng lòng lo lắng cho đứa em đang đi vào nơi khói lửa chiến tranh … Tiến lại nghĩ xa hơn và thấy mình vô dụng, bất lực với hoàn cảnh hiện tại…và vì quá thương chị…Tiến quyết định tự tử, nhưng rất may được cứu sống. Trong thời gian đi lính, mỗi lần về phép, Tiến đều ghé thăm Cô Nhã Ý và thường được Cô dúi tiền cho Phạm Tất Thắng (bạn thân Tiến), Cô bảo: “Thắng ơi! Em dẫn Tiến đi uống café đi, tội nghiệp! Đẹp trai mà vô lính cực khổ quá sá! ”.
Năm 1979, Tiến theo đoàn quân qua Campuchia, cho đến ngày 18-07-1982 được giải ngũ với cấp bậc Thượng Sĩ Y Tá gây mê hồi sức.
 Sau đó, Tiến xin đi làm kiếm tiền phụ giúp người chị thân yêu duy nhất của Tiến. Tiến được nhận vào làm việc ở Liên Hiệp Xã Thành Phố Biên Hoà; nhưng rồi không lâu, Tiến cảm thấy khó hoà nhập với cuộc sống và công việc làm hiện tại, Tiến lại một lần nữa quyết từ giã cuộc đời bằng liều thuốc 72 viên ký nin vào đêm 18-12-1982.
 Sáng hôm sau, chị của Tiến phát giác Tiến đã chết và xác đã lạnh … trong túi áo có một xấp thư Tuyệt Mệnh.
 
Thư Tuyệt Mệnh
 
 Anh Hưởng, Chị Ngọc, Mẫn Chí. Em không thể chịu đựng cái nhân sinh dị kỳ nầy lâu hơn nữa! Cuộc đời em là một cấu trúc thất bại - huỷ diệt cho xong. An táng em một đơn giản nhất! Tha thứ cho em. Vĩnh biệt anh chị và hai cháu. Tôn Thất Tiến.
 
 T.B: Em tự sát vì ý thức giờ đây đã vỡ bùng! Em tự sát vì em không muốn sống nữa! Có một nguyên nhân sâu xa dẫn tới hành vi tự huỷ diệt ngày hôm nay; nhưng thôi nói làm chi, có nói ra chắc Anh Chị cũng không thông cảm được với em đâu, bởi vì mỗi người một vũ trụ xa xăm đầy cách biệt! Và làm gì có sự giao với nhau qua một sự cảm thông! ...
 
 Thôi nghe, nếu thế giới bên kia có còn tồn tại một linh hồn, thì em sẽ phò hộ cho Anh Chị và hai cháu! Chị cắt hình em đang song ca với Thắng, cắt theo nét bút nguyên tử mà em đã vạch sẵn, sang lớn lên để thờ! Nhớ là làm đúng những gì em dặn!
 
 Mẫn và Chí, hai cháu con phải gắng học cho nên người, làm bậc Thầy thiên hạ!
 
 Minh còn giữ em 100 phong pháo, hứa bán giùm, lời khoảng 200, hay 300 gì đó. Em còn nợ nó 30, nợ quán cafe khoảng hai mấy ba chục đồng, chị nói Minh lấy khoảng đó trả giùm em. Trước khi qua đời em muốn sòng phẳng hết mọi điều, dù là nhỏ nhặt không đáng nói!
 
 Gửi lời chào biệt Anh Hùng! Mong Anh đừng ý kiến gì về hành vi này của em: “chữ Ngộ, chữ Đạt” mênh mông muôn trùng, không gói ghém nhỏ hẹp trong cuộc nhân sinh này đâu!
 Em từ Vũ Trụ mênh mông mà đến, cái chết của em là “trở về mái nhà xưa”.
 
 Vĩnh Biệt Hiền Triết Tôn Thất Hùng!
 
 Life is the moment at a certain place. When the dream is gone…, It’s lonely to place...I kiss the morning and goobye. ....
 
 Nào, cu Chí hãy cùng hát: Woman In Love với cậu Tiến đi!
 Đây là dòng thư sau chót: “Nét chữ nguệch ngoạc, viết khi đã uống thuốc!”
 (Hãy lấy Ngày Giỗ em là Đêm Noel)
  
 Anh Chị Hưởng Ngọc thương yêu, hai cháu thương yêu.
 Em vừa tự sát xong bằng 72 viên choroquine 250mg. Anh Chị hãy để em theo Ba được êm thắm, đừng đưa đi bệnh viện mất công lắm! Di chúc em để trong túi áo em đang mặc! Nhớ đọc kỹ Di Chúc của em.
 Vĩnh Biệt!
 
 Em đang nghe bình thản lạ kỳ, như cảm giác của Socrates ngày xưa ngồi ung dung nâng chén thuốc độc.
 TÔN THẤT TIẾN
 
Và sau đây là mấy chữ trên một tờ giấy nhỏ, Tiến viết vội cho người yêu Đ.T.LC, học sau Tiến một lớp, lúc Tiến có giấy gọi đi nghĩa vụ quân sự:
 “Giờ đời anh vào Lính là không có tương lai, em có thể làm gì cho tương lai em!”; thế là, LC đã cố tìm cách vượt biên và hiện đang định cư tại Canada.
 Và trên một tờ giấy khác, Tiến đã viết:
 “LC ơi! Anh khẳng định với em lần cuối cùng rằng cho mãi đến bây giờ anh vẫn còn yêu em với mối tình nồng cháy nhất - Hãy tha thứ cho Anh tất cả! Vĩnh Biệt! Tôn Thất Tiến”
 
 Nỗi đời nhiều u ẩn, mà người đau thương nhất vẫn là người chị duy nhất của Tôn Tất Tiến, đó là Tôn Nữ Mỹ Ngọc. Sau cái chết của Tiến ở tuổi 25, 14 năm sau, Mỹ Ngọc lại chịu thêm một nỗi đau không bút mực nào tả siết. Chí! Đứa con út của Mỹ Ngọc tự tử, chết theo cậu Tiến vào ngày mồng 8 Tết Bính Tý, 1996, với tuổi xuân xanh vừa tròn 21 tuổi.
 Hiện tại, Mỹ Ngọc vẫn vất vả nuôi đứa con trai lớn tên Mẫn, đang bị bịnh tâm thần vì ám ảnh bởi hai vụ tự tử của người cậu và người em.
 Người viết rất cảm thông hoàn cảnh vô vàn đau thương của Tôn Nữ Mỹ Ngọc. Mong rằng thời gian giúp cho Mỹ Ngọc vơi bớt niềm đau.
 Trở lại tựa bài viết “Định Mệnh Quyện Tâm Tình Của Đôi Bạn Tri Âm Tri Kỷ”, tôi nhận thấy Nguyễn Hoàng Hải tức thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên và Tôn Thất Tiến quả là một đôi bạn tri âm tri kỷ, họ có nhiều điểm giống nhau: giàu chất nghệ sĩ, say mê thơ nhạc, tính tình lãng mạn, nhất là điểm thích cỡi xe đạp trong mưa để tìm “thú đau thương”; mặc kệ, người đời ai muốn nghĩ sao cũng được.
 Tâm tình của hai nghệ sĩ nầy đã quyện vào nhau và cả hai người đều chọn cái chết nghiệt ngã …chẳng ai ngờ. 
 Sau khi hay tin Tôn Thất Tiến qua đời, bằng hữu đến thăm viếng khá đông, một số bạn đồng môn hay tin muộn, cũng tìm gặp chị của Tiến để chia buồn và một số người khác âm thầm đến nghĩa trang, thăm nơi an nghỉ cuối cùng của Tiến.
 Người ta ghi nhận trên ngôi mộ của Tiến có nhiều mảnh giấy viết lời vĩnh biệt và nguyện cầu, trong số có một bài thơ của người bạn học cùng lớp với Tiến, tên Lê Thị Hồng Liên (Khi Tiến đi lính về, có gặp Liên và trò chuyện vài lần! Tôn Thất Tiến có nói: “Hồng Liên hãy đọc truyện Ruồi Trâu, thì sẽ hiểu Tiến hơn”. Hồng Liên đã làm bài thơ VỌNG CỐ NHÂN và đem dán trên mộ của Tiến).
 
VỌNG CỐ NHÂN
(Tưởng nhớ Bạn tôi, Tôn Thất Tiến)
 
Đọc được “Ruồi Trâu” ta tiếc quá!
Bởi bạn đà yên giấc nghìn thu
Đêm khuya sương lạnh thâm u
Ngồi đây nhớ bạn luyến lưu chút tình....
 
Người về với đất lâu rồi
Mà sao ta vẫn chơi vơi cõi lòng
Mà sao vẫn xót xa trông
Gặp người năm cũ bên dòng sông quê.
 
Người đi êm ả một đời
Mình ta ở lại một trời quạnh hiu…
 
Nơ tím ngày xưa
Lớp 9/12 N.K 1973-1974
 
 Ngoài bài thơ trên đây, còn một số bài thơ khác cũng dán trên mộ của Tôn Thất Tiến, nhưng rất tiếc các dòng chữ đã bị mưa nắng nhạt nhoà.
 Người viết bài nầy rất cảm mến cho đôi tri kỷ tri âm nầy, chung số phận tài hoa bạc mệnh….nên ghi vội mấy lời thương tiếc sau đây.
 
Định Mệnh Quyện Tâm Tình
 
Tặng cố nhân, đôi bạn tri âm
Nguyễn Hoàng Hải và Tôn Thất Tiến
 
Lắng nghe lạnh mấy cung sầu
Tâm tình tri kỷ trải màu thê lương
Tiếng đàn “Thất Tiến” trầm vang
Lời thơ “Hoàng Hải” chiều nghiêng chợ tàn
 
Dòng thơ bi thảm …ngỡ ngàng
Điệu đàn nức nở mang mang chuỗi sầu
Sông Đồng - từng bước qua cầu
Đau thương- tìm thú gởi sầu trong mưa
 
Lời thơ tiếng nhạc giao mùa
Nỗi buồn vạn cổ từ xưa… não nề
Cuộc đời – ôi! lắm tái tê
Một thiên định mệnh nẻo về hư không
 
Hai người ý cảm sầu chung
Câu thơ nốt nhạc chập chùng chia ly
Giữa khuya thanh vắng ơ hờ
Cung đàn bặt tiếng… dòng thơ rã rời
 
Người theo cánh nhạc chơi vơi
Bỏ trần gian...vốn nỗi đời quạnh hiu
Một người nương ánh sao khuya
Lịm dần …bỏ lại chiều mưa nắng buồn.
 
(TN)


  Bài thơ nầy thay nén hương lòng, xin kính dâng hồn thiêng Nguyễn Hoàng Hải, nhà thơ nổi tiếng xứ Bưởi với bút hiệu Nguyễn Tất Nhiên và Tôn Thất Tiến, một nghệ sĩ tài hoa, một thời nổi tiếng về ngón đàn và tiếng hát; cùng nguyện cầu đôi tri kỷ nầy mãi thanh thản cõi trời mây Nước Nhược Non Bồng.
 
Nguyễn Kim Lộc
Viết theo lời kể và hình ảnh của chị Tôn Nữ Mỹ Ngọc
 
Ý kiến bạn đọc
14 Tháng Sáu 20237:49 CH
Khách
Hom nay 15.6.2023 , Chi Ngoc nhìn thấy hình của em trong Bài Viết cua Lê Thi Kim Anh ( Cuu HS khoa 12 NQ )
Chi nhớ lai cach đay 49 năm , Chi Ngoc ( Dang co thai cháu Tran Kim Mẫn ) Chi Ngoc d9uoc han hanh đi dư Lễ Phát Thương của em , Lop 9/12 Ngo Quyền , Em Ton That Tien duoc Phan Thuong Danh Dự Nien Khóa 73 -74..... BS Vuong Tú Toàn ( Chồng Cô Pham Nha Ý mới Từ Tran ngay 7.6.23 Huong Thuong Tho 95 tuoi ) Em ạ.... A Di Đà Phat ....
11 Tháng Mười Một 202110:23 CH
Khách
Hom nay 12/11/2021 , Ky Niem sinh nhưt lan thu 63 cua em trai Ton That Tien , Em xa the gioi này 39 năm....
Cau nguyen em an vui o Coi Vinh Hằng ..... Chi Ton Nu My NGoc.
30 Tháng Chín 202111:46 CH
Khách
Hom nay , 1/10 /21 ( SG go bo gian cach xa hoi ) Bien Hoa Đong nai van chua co lenh ! ? Đoc lai bai này chi vẫn nhớ em trai Ton That Tiến vô vàn ...... 27/9 la sinh Nhưt Chau Mẫn " 29/9 la Sinh Nhưt Chau Kim Chí ..... ( 2 Chau sinh cach nhau 2 nam 74 và 76 )..... Bay gio 2 chau Tran Kim Man va Tran Kim Chí đa gặp Cậu Tôn That Tiến o Coi Vinh hằng ! Rat nhớ thuong em du em Trai đa ra đ 39 Nam.......Chi Ton Nu My Ngoc.
26 Tháng Bảy 202111:22 CH
Khách
Hom nay , Ngày 27/7/2021 , TP Saigon va cac tinh Miền Nam , Miên Đông Saigon đang " Gồng mình chống lai Dich Covid 19
Rat hung hãn , Tan công lần thu 4 "....Em Ton That Tiến đa ra di 39 năm , Chi NGoc vân nhớ em trai duy nhứt vô vàn !
Chi vừa kết nối trên FB với Đổ Hương , Ngay xưa choi chung Ban Văn nghe truong NGô Quyen với em đó ( Em NGa Luu
" Nhà ơ đường Công Lý BH " cung nhắc ' ngay xưa Nguyễn Tất Nhiên có dẫn em đến chơi ơ đây vài ba lần "....) Nhắc cuoc tình " That đẹp của em và Đo Lan Chi ! " Cau Ngfuyen Em Trai chi Thanh thản ở cõi Vĩnh Hằng ! .... Chi Ton Nu My Ngoc.
22 Tháng Mười Hai 20199:15 SA
Khách
Noel 2019 , Là Ngày Giỗ lần thứ 37 của em trai duy nhất của chi Mỹ NGoc là Tôn Thất Tiến , Cuu HS NGô Quyền Biên hòa khóa 15.... Cầu Nguyện Em trai Tôn Thất Tiến An Vui o Coi Vinh Hằng ! Em Tiến đã găp d9uoc 2 cháu Trần Kim Chí và Trần Kim Mẫn o Thế gioi Bên Kia !....... Chi Ton Nu MY NGoc , Biên Hòa ....
03 Tháng Sáu 20196:50 SA
Khách
Em Tôn thất Tiến đã xa thế gioi này gần 37 năm ! Nhớ em vô vàn ! Mong em Thanh thản o Cõi Cực lạc An vui ! Chi Mỹ Ngọc Tôn nữ.
23 Tháng Năm 20189:39 CH
Khách
Hôm nay buồn , Nhớ em trai , Tôi lại xem Bài viết này !....Đã 36 năm em Tôn Thất Tiến rời xa Thế giới này !....em ơi !....
14 Tháng Chín 20167:56 SA
Khách
Hôm nay buồn và mở trang này xem lại ! Đã 34 năm mà sao chị Mỹ Ngọc vẫn khóc khi đọc lại Thu Tuyệt Mệnh của em trai duy nhứt !?....Em ơi ! Năm xưa lúc em thân với Nguyễn Tất Nhiên ( Nguyễn Tất Nhiên lớn hơn em 5 tuổi ) Hai đứa thường đạp xe đi trong mưa để tìm " Thú Cô Đơn "....Chị biết cái tư tưởng Tự sát là do Tất Nhiên hay đầu độc cho em !?....Thế rồi em hành động Noel 82 , và 10 năm sau năm 1992 Tất Nhiên cũng kết liễu cuộc đời truoc 1 cái Chùa ở Mỹ !.,..Đau buồn quá , Tôi chỉ viết vài giòng lên cho vơi bớt Nỗi Lòng của Người chị duy nhứt của em Tôn Thất Tiến !.....
13 Tháng Hai 20138:00 SA
Khách
Thật là xúc động khi đọc bài viết " Định mệnh Quyện Tâm tình Đôi bạn Tất NHiên& Thất Tiến." dưới ngòi búc của anh Nguyển kim Lộc ! Cả 2 người Tất Nhiên& Thất Tiến ngay khi mới sinh ra đã phủ nhận cái " Cõi Tạm " đầy phi lý của Kiếp Nhân Sinh này !
Nguyện cầu Anh linh của Đôi Bạn được Tiêu diêu cõi Cực Lạc an vui !
02 Tháng Hai 20138:00 SA
Khách
Bài viết thật hay và đầy xúc cám ! Tôi đọc kỹ , nước mắt tôi rơi hồi nào mà không hay !....
Nguyện cầu cho anh linh Nguyễn tất Nhiên & Tôn Thất Tiến an lạc bên Thế giới bên kia !....
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 13817)
Tôi trầm ngâm hồi lâu trước bóng đen dày đặt mà bùi ngùi khi mường tượng chúng tôi như những con chim ướt cánh, xụi bại, ngơ ngác nhìn vào khoảng không tối mịt mà không biết làm sao bay lên, làm sao thoát ra
27 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 16737)
Tuy nhiên sự kiện quan trọng nhất trong hành trình nầy là cuộc họp mặt với bạn hữu tứ Hai, họp mặt với học trò Công Thanh và những ưu ái mà học trò cũ đã dành cho tôi và Lynh dù là đã xa cánh gần 40 năm
18 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 14358)
Trong suốt hành trình dài của mỗi đời người, với những bể dâu gập ghềnh trong cuộc sống, mà mình vẫn còn giữ được chai dầu gió xanh để làm bạn đồng hành thì âu đó cũng là niềm vui và hạnh phúc vậy.
15 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 15340)
Nhân Mùa Giáng Sinh 2012, gia đình Kiều Oanh xin kính chúc quý vị, quý đồng hương một đêm Noel, bình an, hạnh phúc, cùng một năm mới an khang thịnh vượng
15 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 23310)
Tôi thầm nghĩ có một dịp về thăm quê nhà sẽ ghé qua Biên Hòa, đứng trên Cầu Mát hít thở không khí trong lành của sông, của gió đồng nội Đồng Nai.
14 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 18204)
Chị có muốn về thắp nhang nơi mả ngoại với em không? Đừng nói với em là chị còn trên biển lạnh. Có người sẽ lại khóc tiếp một mùa Xuân...
13 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 17930)
Bây giờ Thầy trò chúng ta khó mà có cơ hội gặp gỡ, nhưng em mong rằng trái đất tròn còn sống là Thầy trò vẫn còn có dịp mừng vui đoàn tụ
12 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 13787)
Thái Thụy Vy không chỉ khóc cho mình mà còn thương cho những thân phận cô đơn đọa đầy khác trong chuyện phim "Children of a Lesser God" và "The Last Emperor" cho cô bán hàng sách, và cho cả những người tị nạn HO
12 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 14094)
Cái lãng mạn dễ thương chấp nhận được giữa đời thường, tâm sự có chắt lọc của một cây bút viết bằng máu hoa niên và mặc dầu sáng tạo là một điều hiển nhiên, song ở đôi chỗ, chúng ta cũng còn bắt gặp "chất tiền chiến" bàng bạc trong một số đoạn thơ.
05 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 14588)
Sao khuya lấp lánh khắp nơi Đèn hoa sáng tỏa, ánh ngời hào quang Giáng Sinh vừa xuống trần gian Thánh ca năm cũ miên man thật buồn?
02 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 15517)
Đêm Tri Ân thầy cô giáo của nhóm CHS.NQBH, đã thành công ngoài sự mong đợi. Một chút thiếu sót nếu có, sẽ khiến mọi người mong mong nhớ nhớ để luyến tiếc hẹn gặp lần sau…
22 Tháng Mười Một 2012(Xem: 19889)
Em nhớ những bối rối không kịp dấu che, khi anh bắt gặp ánh nhìn trộm của em gắn trên đốm lửa nhỏ nhoi ở đầu điếu thuốc, ngậm hờ hững trên môi anh
20 Tháng Mười Một 2012(Xem: 15496)
Cám ơn nghề cầm phấn, Cho tôi bước vào đời Cám ơn học trò tôi, Cho tôi nhiều kỹ niệm.
13 Tháng Mười Một 2012(Xem: 14843)
Nhân dịp Lễ Tạ Ơn, tôi muốn mượn những dòng chữ này để cảm ơn tất cả mọi người, đã trôi qua dòng đời mà tôi như chiếc thuyền con bập bềnh trên dòng sông uốn khúc.
05 Tháng Mười Một 2012(Xem: 16636)
sự thay đổi của Tuấn cũng chỉ vì số phận, nhiều khi Tuấn thấy mình mang mặc cảm tội lỗi với vợ, nhưng Tuấn không đủ can đảm nói rõ hoàn cảnh của mình hiện giờ, hầu để bù đắp lại khoảng trống đó
03 Tháng Mười Một 2012(Xem: 18498)
chị không biết được tin tức của đồng hương Biên Hòa. Và hôm nay, hội ái hữu Biên Hòa California và chị Võ Thị Tuyết đã là cầu nối giúp chị gặp lại người quen biết cũ.
31 Tháng Mười 2012(Xem: 15923)
Tôi vẫn là tôi và em vẫn là em. Một người vợ mà tôi mang ơn sâu thẳm. Nếu không có em thì có lẽ đời tôi không biết đi đâu, chẳng biết lối về và không biết đường ra. Sẽ không ai biết , sẽ chẳng ai hay. Với tánh của tôi, em còn khổ mãi!
28 Tháng Mười 2012(Xem: 21608)
Ước gì tui có được phần nào cái " ngu " của ông Bill Gate , ông ta đã thấy rất xa qua " Cửa sổ
25 Tháng Mười 2012(Xem: 17823)
Trong chiến tranh chẳng còn gì ngoài những hư hao mất mát. Bao nhiêu nhân tài nằm xuống cho những chủ nghĩa ngoại lai vong bản
25 Tháng Mười 2012(Xem: 16708)
không biết có phải những người đàn bà tuổi Dần đều có cùng số phận như dì Dần của tôi: cao số, cứng cỏi, khó khăn và suốt đời đơn độc?
25 Tháng Mười 2012(Xem: 16305)
Tất cả những ước mơ thầm kín tận đáy tim nàng, nàng chỉ thấy lại trong những giấc mơ nàng hay mơ. Những giấc mơ nàng thấy, mình được trở về quê hương thanh bình nơi nào đó còn có mẹ cha như ngày nào cũ...
24 Tháng Mười 2012(Xem: 16533)
Huy nhìn con, lòng đau như xé. Còn không ổn gì nữa! Rõ ràng đã không ổn kể từ ngày thằng bé bắt đầu bỏ ăn. Nhưng biết làm sao đây? Đem đi đâu bây giờ?
21 Tháng Mười 2012(Xem: 25508)
hãy cùng nhau đấu tranh dành một nền Tự Do cho đất nước khỏi ách cộng sản và cùng chung vai xây dựng đất Việt phú cường. Chỉ có thếgiấc mơ Tự Do và Dân Chủ của nước mình mới trở thành sự thật được
20 Tháng Mười 2012(Xem: 23115)
Mái tóc ngắn mà cô chủ tiệm và vài người khách chiều nay mới khen mình trông trẻ ra, sao mình thấy nó vô duyên quá! Giả bộ cười với mình trong gương, nhưng lòng đau giống như một nhát kéo cắt ngang mái tóc.
20 Tháng Mười 2012(Xem: 16924)
Những tràng cười thoải mái, những câu chọc tiếu lâm gà nhà cho thấy sự gần gũi ấm áp. Cô chủ quán lăng xăng tiếp tân và phục vụ. Những thức ăn chay, mặn ngon lành khiến mọi người thích thú. Những câu xưng hô, con, cậu, đã cho tôi biết đây như là một gia đình.
18 Tháng Mười 2012(Xem: 16849)
Hèn chi hồi xưa có một vị vua, bị ông Trạng Quỳnh chơi khăm bỏ đói cả ngày trời. Lúc bụng đói meo, Trạng Quỳnh mời ổng ăn cơm với tương chao, vậy mà ông ta thấy ngon hơn sơn hào hải vị trong Cung đình
18 Tháng Mười 2012(Xem: 21403)
Đong đưa ngày tháng như ông kể ra cũng quá lý tưởng. Nhưng trong ông vẫn vương vấn nỗi buồn. Vẫn mơ một ngày được trở lại quê xưa, sống lại thời trai trẻ, được “tự do” phát biểu tư tưởng chẳng chút ngại ngần, được thấy mọi người đều bình đẳng với nhau
17 Tháng Mười 2012(Xem: 20992)
Tôi không bao giờ quên cảnh tượng ba tôi châm lửa đốt từng trang giấy nhạc xé ra vội vàng, nét mặt ông đau đớn tận cùng, nước mắt nhòe nhạt rơi xuống từng dòng. Đó là lần đầu tiên tôi thấy ba tôi khóc
12 Tháng Mười 2012(Xem: 22427)
ngày về đất cũ thằng anh moi ra lá thư không bao giờ được gởi đi mà lại ngủ say trong cái nón xếp hai mươi mấy năm dài đời quả phụ. Nó nghiến răng chửi thề mắt đỏ hoe
09 Tháng Mười 2012(Xem: 17597)
Đó, tiếng nước tôi là đấy. Là tình tự, là quê hương, là nỗi niềm của những kẻ tha phương. Là “bốn nghìn năm thành tiếng lòng tôi”. Xin hãy nhớ lấy và xin hãy trân trọng giữ gìn .
07 Tháng Mười 2012(Xem: 17665)
Thế là ta đã tìm lại nhau, nhưng trong hoàn cảnh mới, không gian mới... Thời gian khắc nghiệt đủ cho hai mái tóc xanh đã muối tiêu cả rồi... Ôi mối tình đầu của ta...!
06 Tháng Mười 2012(Xem: 18663)
Còn ngoài đời có nhiều người quyền cao chức trọng, làm hư việc ảnh hưởng đến biết bao nhiêu con người khác nhưng không hề biết… từ chức là gì!!
06 Tháng Mười 2012(Xem: 19416)
Tôi kể vài kỷ niệm xưa để bạn nghe cho vui. Bạn nói rất đúng, có lẽ khi càng lớn tuổi người ta thường nhớ và nhắc đến những chuyện xa lắc xa lơ như nuối tiếc một thời đã mất!
05 Tháng Mười 2012(Xem: 19142)
Xin chuộc lỗi Người, với lời thề son sắc. Xin nguyện Một Đời với Đất Mẹ cưu mang Xin được làm Đất Vàng, Nước Bạc, Bón cho cây, cho trái nở Hoa Tình./.
04 Tháng Mười 2012(Xem: 24315)
Ước mong hàng thức giả trong, ngoài nước dõng mãnh đứng lên vì Đại Nghĩa Dân Tộc dẫn dắt toàn dân tiến bước, dứt trừ hoạn họa cộng sản tham tàn
03 Tháng Mười 2012(Xem: 18704)
30 tháng 4 năm 1975. Đây là ngày mà không ai có thể quên được đến khi nhắm mắt lìa cõi trần gian đầy mồ hôi, nước mắt và xương máu, nhứt là với những chiến binh của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.
03 Tháng Mười 2012(Xem: 18504)
Ai dè, đúng 4 tháng, vâng, đúng 4 tháng thôi, bà vợ đã có một ông chồng khác trong nhà. Làm sao mà hay như vậy thì không ai biết! Tôi xót xa nghĩ đến những gì đã nói với bà Mỹ về người Việt Nam hôm nọ.
03 Tháng Mười 2012(Xem: 17921)
Bây giờ cậy vào đồng tiền và quyền thế đã là “mốt” thời thượng rồi cháu ạ! Mọi chuẩn mực giờ đây là dựa vào:” có bao nhiêu tiền và có ai đỡ đầu không “.
29 Tháng Chín 2012(Xem: 23349)
Cho dù anh chỉ còn hơi thở cuối cùng. Anh hãy cố vươn lên mà sống! Vì xung quanh anh còn có bạn bè. Sau lưng anh còn tình đồng nghĩa đội
28 Tháng Chín 2012(Xem: 24669)
Cái thằng hàng xóm im lặng đứng chờ trước ngạch cửa chỉ để nhìn con bạn gái thôi, không hiễu là bao nhiêu ngày tháng năm của tuổi dại khờ.
27 Tháng Chín 2012(Xem: 22391)
Vậy đó, nên nhỏ bạn mới rầy tôi, “có gì đâu, mà mày cứ cầm chi lâu nỗi nhớ?”, thế mà nó đâu biết, nó lại là người vừa nắm lấy bàn tay tôi, mở ra, đặt thêm vào đấy một vùng kỷ niệm ngọt ngào.
26 Tháng Chín 2012(Xem: 19091)
Tôi ngượng ngùng kéo vạt áo chùi vội vàng hai dòng nước mắt! ''Đã bảo đừng khóc mà bây giờ như thế này, tệ thật đó !''. Nước mắt vừa chùi đi thì hai dòng khác lại trào ra khóe mắt rồi, biết làm sao bây giờ? Thời gian có chờ đợi ai đâu?
26 Tháng Chín 2012(Xem: 24067)
Mùa Thu luôn đầy ắp kỷ niệm vì nó là mùa tựu trường để bạn bè vui mừng gặp lại nhau sau ba tháng Hè rong chơi. Mùa Thu cũng mang đến nhiều kỷ niệm vì nó thường bắt đầu cho một chuyện tình
23 Tháng Chín 2012(Xem: 19695)
Em thẫn thờ đặt bàn tay lên ngực trái, nơi tim em đang lạc một nhịp rồi. Anh ơi ''DÙ CHO MƯA, XIN ANH ĐƯA EM, ĐẾN CUỐI CUỘC ĐỜi'', niệm khúc cuối cùng em gởi cho anh đó, người thơ, tình thơ của em…
21 Tháng Chín 2012(Xem: 21720)
Trong nỗi bàng hoàng sửng sốt của toàn thể người dân Hoa Kỳ, trong sự xúc động của cả nhân loại vào cái ngày đại hoa ấy, còn có những nỗi đau âm thầm riêng lẻ mà đôi khi người ta đã bỏ quên
19 Tháng Chín 2012(Xem: 21877)
Nỗi dịu dàng của mùa thu dễ làm người ta da diết. Bỗng dưng tôi thèm được nhắm mắt, thiếp đi trong những bàng hoàng nhớ nhung bủa vây không duyên cớ này.
19 Tháng Chín 2012(Xem: 28475)
Càng đọc tôi càng tin chắc đây là thông tin mình muốn tìm. Xúc động oà vỡ. Run rẩy. Tôi không dám tin đây là sự thật. Tôi định thần đọc đi đọc lại bài báo để biết chắc mình không nằm mơ.
18 Tháng Chín 2012(Xem: 21179)
Mọi sự đau khổ đều bắt nguồn từ vô minh. Vì vô minh, không thấy được thực tại, không thấy được tính chất vô thường của sự vật nên chúng ta tự tạo đau khổ cho mình và người
15 Tháng Chín 2012(Xem: 21848)
Khoảnh đất tuổi thơ tôi nhỏ bé nhưng hết sức diệu kỳ. Tôi muốn được dang tay ôm lại nhiều lần, ôm thật chặt… Bởi tôi sợ mai đây, tôi sẽ tiếc ngậm ngùi! Tôi phải bước ra rồi… nhưng cửa ngõ thiên đường tôi không đóng… tôi chỉ khẽ tay khép cửa thiên đường …
15 Tháng Chín 2012(Xem: 30846)
Mà tại sao phải mặc cảm chứ, khi anh Nguyễn Ngọc Ánh đã bền bĩ vượt qua khốn khó, và tự mưu sinh bằng sức lực chân chính của mình?...