7:35 CH
Thứ Hai
18
Tháng Mười
2021

CHUYỆN TÌNH BUỒN - Kiều Oanh Trịnh

29 Tháng Ba 20156:21 SA(Xem: 6738)

“Gửi Người Em Gái”

Chuyện Tình Buồn

 GUINGUOI

Cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân nồng

Rừng đào phong kín cánh mong manh hé hoa lòng

Hà Nội chờ đón Tết, hoa chen người đi, liễu rũ mà chi

Đêm tân xuân, hồ Gươm như say mê

Chuông reo ngân, Ngọc Sơn sao uy nghi

Đường phố vắng bóng đèn

Chạnh lòng tôi nhớ tới người em

 

Đó là lời của bài hát “Gửi Người Em Gái Miền Nam”--Một bài hát trữ tình của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn, diễn tả cảm xúc của tác giả, nói về chuyện tình ly tan giữa đôi tình nhân trong thời chia đôi đất nước (1954), vì hoàn cảnh mà phải phân tán, người con gái lưu lạc về Miền Nam để lại nỗi nhớ xót xa cho người yêu còn ở lại Hà Nội. Ca sĩ đầu tiên thực hiện bài hát nguyên thủy này là ca sĩ Ngọc Bảo, nhưng qua thời gian biến chuyển, bài hát đã bị cắt xén sửa chữa lại. Khi vào đến miền Nam thì được giới thiệu với tựa đề là “Gửi Người Em Gái”. Tác giả mô tả một chuyện tình rất đẹp nhưng cũng đớn đau khi nghĩ đến người yêu bé nhỏ phải đón Xuân nơi xứ xa, chung quanh không người thân thuộc, mà lòng thì sầu nhớ người yêu còn kẹt lại Hà Thành.

 

Xuân năm nay, đường đêm Catinat

Hoa mai rơi, rủ nhau nơi phương xa

Dần trắng xóa mặt đường

Một người em gái nhớ người thương

 

Vì hoàn cảnh chia đôi đất nước, nhiều gia đình bị phân tán, kẻ ở, người đi, một lần di tản là một lần mất mát. Tác giả mất người yêu cũng trong cuộc phân kỳ này, nên đã khởi động tâm tình và ông sáng tác bài hát này vào năm 1956 khi hai miền Nam Bắc bị chia cắt (1954). Tình yêu tách rời. Ông buồn thương, ngậm ngùi bày tỏ:

 

Nhưng... một sớm mùa thu, giữa chân trời xanh ngắt

Nàng đi... gót hài xanh. Người đi trong dạ sao đành

Đường quên lối cũ ân tình... nghĩa xưa

Rồi từ ngày ấy nước sông ngăn cách đôi lòng

Thuyền tình vỡ lỡ bến cô đơn không ai ngờ

Tình nghèo xa cách mãi, em tôi đành ôm mối sầu mà đi

 

Cuộc chia ly nào cũng đau khổ và tiếc nuối. Ra đi là hết, biết đến bao giờ trở lại. 1954 Cầu Hiền Lương đã chia đôi đất nước. Người người kiếm đường di tản, bỏ làng quê vào miền Nam tìm Tự Do. Kẻ ở, người đi mang theo nhiều cay đắng, xót xa. Tác giã đau đớn nhìn người yêu ra đi mà ôm mối sầu thâm sâu tận đáy lòng...

 

Em tôi đi, màu son lên đôi môi

Khăn san bay, lả lơi trên hai vai

Nhìn xác pháo bên thềm

Gợi lòng tôi nhớ tới người em

 

21 năm sau ngày Hiệp Định Genève (1954)--thì miền Nam bị thảm cảnh Tháng Tư Đen (30-4-1975). Cộng Sản lại tràn vào xâm chiếm miền Nam Việt Nam, và một lần nữa dân chúng bôn ba trốn chạy. Người người bằng đủ mọi cách đành bỏ lại tất cả của cải để đi tìm Tự Do trong thập phần nguy hiểm, người may mắn thoát nạn đến được bến bờ tự do, một số kém may mắn thì bỏ mình dưới lòng biển sâu trong những chuyến tàu vượt biển, hay vùi thân ở những miền hoang dã, rừng thiêng nước độc, và hẳn nhiên, trong những cuộc di tản này đã có những gia đình tan tác, nhiều cuộc tình đổ vỡ, chia lìa.

Ngậm ngùi ngồi nhớ lại lần theo ba mẹ di cư vào Nam, tuy còn bé mà tôi cũng đã biết sụt sùi nhớ về Hà Nội xưa yêu dấu của tôi mà buồn. Hình ảnh một Hà Nội cổ kính của một thời tôi được sống yên lành bên ba mẹ, chị em, cùng bà con họ hàng, một Hà Nội thanh bình, an lạc với Hồ Gươm trữ tình, những phố phường nho nhỏ, tuy không đồ sộ, nhưng không xa hoa, náo nhiệt, ồn ào như bây giờ. Một Hà Nội mà trong trí óc non nớt của tôi ngày đó chỉ còn ghi lại một vài ký ức mong manh nhưng êm đềm và thanh thoát lắm. Hà Nội trước 1954 giờ còn đâu nữa?

Và rồi ngày vào Nam, với một Biên Hòa hiền lành, dòng Đồng Nai trong mát. Chiều chiều hay được Ba tôi chở ra Cầu Mát hứng gió sông êm đềm mát mẻ, đứng trên nhà thủy tạ nhìn dòng nước lăn tăn, sóng vỗ nhè nhẹ đưa đám hoa lục bình màu tim tím xuôi mãi về xa.

Một Biên Hòa đã nuôi tôi lớn trong vòng tay cha mẹ, hạnh phúc bên chị em, cùng bạn bè quý mến, mài đũng quần trên ghế nhà trường (Nguyễn Du & Ngô Quyền). Nơi đây Ba mẹ tôi đã lập nghiệp để nuôi dạy chị em tôi lớn lên thật êm ả, vô tư… Ôi! Biết bao nhiêu kỷ niệm đẹp của tình quê hương và gia đình ... Ngày đó thanh bình biết bao!

Cũng tại biến cố Tháng Tư Đen. Đau thương lại tràn về miền Nam thân yêu, thế là lại thêm những cuộc di tản, đổ vỡ, chia lìa. Người đi, kẻ ở, tiếc nuối ngóng chờ … xót xa như cuộc tình của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn và người yêu thuở trước.

Thảm cảnh chiến tranh không làm sao quên được … mời quý vị cùng thưởng thức sáng tác “Gửi Người em Gái” của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn qua tiếng hát trầm ấm của ca sĩ Anh Dũng như một lời gửi gấm đau thương trong hoàn cảnh nhiễu nhương khi quê hương xưa đã không còn như cũ nữa…

 

Kiều Oanh, Virginia

03/27/2015


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Tư 2020(Xem: 3011)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 2562)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 2580)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 3004)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 2967)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 2596)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 2857)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 2851)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 3071)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 3204)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 3820)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 3241)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 4331)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 3959)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 3625)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 4090)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 3536)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 4730)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 2426)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 3609)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 3663)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 3934)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 7118)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 3676)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 3736)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 3537)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 3894)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ
05 Tháng Năm 2019(Xem: 3566)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 6614)
Tướng Lê Văn Hưng và Tướng Nguyễn Khoa Nam đều đã không còn. Nhưng linh hồn họ, chí khí bất khuất của họ bất tử. Tôi không bao giờ quên hai ông
28 Tháng Tư 2019(Xem: 3627)
Càng thương nhiều cho tuổi trẻ Việt Nam bây giờ, họ sống mà không có ngày mai, chỉ lo hưởng thụ
28 Tháng Tư 2019(Xem: 3387)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được
17 Tháng Tư 2019(Xem: 4182)
những trang Quân Sữ lẫy lừng cho Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa mà chính Ông, Ông Đã chinh phục được lòng ngưởng mộ của các tướng lãnh đương thời trong khối Tự Do.
17 Tháng Tư 2019(Xem: 3514)
Nguyên nhân,trong thầm nghĩ nhỏ bé của tôi, tôi nghĩ có thể có nhiều người biết chuyên. Biết mà không nói thì biết cũng như không.
10 Tháng Ba 2019(Xem: 3641)
Như vậy hồn thiêng lịch sử đứng về phía bạn. Tại những nơi này trái tim Việt Nam nghìn đời nhập vào trái tim bạn để hòa cùng với muôn triệu trái tim Việt Nam
05 Tháng Ba 2019(Xem: 5466)
Hội ái hữu Biên Hòa luôn sát cánh với người Việt trong và ngoài nươc, cùng cất lên tiếng kêu trầm thống cho quê hương đất nước
02 Tháng Ba 2019(Xem: 3817)
lâm vào cái cảnh giữ cháu giữ luôn mấy cái cây rau ngoài vườn. Đã vậy còn phải giữ ...Thằng Chả nửa chớ!
02 Tháng Ba 2019(Xem: 4382)
Nhưng thật vô cùng quý báu của một tấm lòng. Tội nghiệp chị, con tàu đang chở chị lao vào màn đêm, xé tan bóng tối và lạnh lẽo.
16 Tháng Hai 2019(Xem: 3651)
Sau đó nó ở lại trong "hậu trường" chờ đợt bán hàng tiếp theo để lại làm nhiệm vụ thu tiền
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 4406)
Người Lính làm thơ còn viết cho người Thầy đáng kính Đại Tá Lê Đạt Công về người đàn em quý mến Chuẩn úy Đỗ Cao Thông
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 4033)
Cụ Phó Bảng cho họ được tá túc trong lăng của Cụ, như ngày nào Cụ đã được những tấm lòng người miền Nam cho tá túc, trên bước đường lưu lạc của Cụ
06 Tháng Giêng 2019(Xem: 3980)
Mà thôi! Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Tui cũng lại đang đeo … Khẩu trang! Có ai thấy cái mặt sượng sùng quê mấy cục đâu.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 48912)
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!
27 Tháng Tám 2018(Xem: 50447)
Nhạc khúc “Trở về mái nhà xưa” của Phạm Duy đã đem minh triết Đông Phương hòa quyện vào tính lãng mạn trữ tình của Tây Phương.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 5086)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
16 Tháng Bảy 2018(Xem: 4190)
Những mơ ước mà Mbappé đã thực hiện và mang đến những kết quả và hình ảnh đẹp đó là một gương sáng cho các người trẻ tuổi và trẻ em ở các khu banlieux
28 Tháng Năm 2018(Xem: 5524)
Cúi đầu tạ với quê hương. Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”
13 Tháng Năm 2018(Xem: 5353)
Nguyện trên chư Phật luôn gia hộ Má được phước lành kiếp tái sanh.
13 Tháng Năm 2018(Xem: 4442)
Trời Cali hôm nay dường như đầy u ám như muốn ôm cả nỗi buồn người mẹ trong ngày Mother Day
21 Tháng Ba 2018(Xem: 50850)
Mùa xuân chỉ vừa mới nhón bước chân đi thôi mà, mùa hạ còn mãi tít xa kia ngóng vương mộng ảo