3:17 SA
Thứ Sáu
14
Tháng Tám
2020

ĐÀ NẴNG CUỐI THÁNG 3-75 - CHU MAI

31 Tháng Ba 20209:35 SA(Xem: 658)
                                 ĐÀ NẴNG CUỐI THÁNG 3-75 - CHU MAI
Nhờ trực thăng di tản trung tâm văn hoá Mỷ tại Huế,Tôi và Thu Hình Viên Nguyễn Văn Đông vào Đà Nẳng an toàn.
Việc đầu tiên,Tôi liên lạc với người em trai là quân nhân phục vụ truyền tin KQ tổng đài Khánh Vân Đà Nẳng. Nhờ đó,Tôi biết tổng đài Minh Châu Huế mất liên lạc.
Đồng thời,nói chuyện với Quý Hương ở nhà Trung Uý bác sỉ Đồng Sỉ Nam ngay trung tâm thành phố Đà Nẳng.
Mặt khác,khi liên lạc về đài THVN9 Sài Gòn,Tôi được lịnh ở lại đón và tháp tùng hướng dẫn phái đoàn cao cấp phủ Dân Vận đem tiền ra ủy lạo gia đình Thông Tin vùng 1, bởi Tôi quen biết nhiều và xốc vát xoay trở nhanh nhẹn.
Còn THV Nguyễn Văn Đông được phép về SG ngày mai bằng Air VN. Sau khi quay xong phim phóng sự miền Trung di tản bằng tàu thủy ở bến tàu Đà Nẳng.
Thế là Tôi sắp xếp Quý Hương và bà chị có con mới sinh nhờ Đông áp tãi vào SG trước với Đông.
Và,Tôi ở lại đón phái đoàn là những khuôn mặt quen thuộc như anh Nguyễn Tiến Thịnh,phụ tá hệ thống trưởng THVN9 đặc trách hành chánh tài chánh,anh Cao Đắc Tuyên,trưởng khối kỹ thuật truyền thanh và truyền hình,trần sum,trưởng đài truyền hình Huế và trưởng phòng thời sự tin tức và vài chuyên viên kỷ thuật điện tử như Thái Hạnh,Nguyễn Quang Minh, Quản Hùng...
Khi gặp phái đoàn Tôi mới vỡ lẽ có hai nhiệm vụ phải làm:
1-Vận động văn phòng tư lịnh vùng 1 cung cấp trực thăng ra phá đài truyền hình Huế,vì Từ Tôn Sa Trưởng Đài và tất cả nhân viên theo dòng người bỏ chạy tị nạn cs...
2-Trao tiền ủy lạo cứu trợ gia đình dân vận vùng 1.
Tôi liên lạc và hướng dẩn phái đoàn đến thẳng văn phòng TT Tư Lịnh,Ngô Quang Trưởng.
Đại Tá Đáng đại diện Tư Lịnh ra tiếp với những cái bắt tay từng người một cách vội vả!
Đồng thời,vị sỉ quan này xin lỗi phái đoàn,TT Tư Lịnh bận họp hành quân và có chỉ thị chuyển tiếp "rất buồn không thể giúp phương tiện để phái đoàn trung ương thực hiện mục tiêu vô hiệu hoá đài truyền hình Huế để vc không sử dụng được. Chính chúng tôi không có trực thăng chuyển vận lính hành quân làm sao hổ trợ yêu cầu của quý vị được". Mấy tách trà nóng vừa rót ra mời xả giao phái đoàn,nhưng chẳng có ai chịu ngồi uống,trong khi ĐT Đáng đưa thêm lời khuyên:
"Tình hình quân sự nặng nề lắm. Tôi khuyên quý vị về ngay báo cáo cho trung ương biết. E sợ không đủ thì giờ"!
Tôi đứng cạnh Huỳnh Quy,trưởng đài phát thanh Đà Nẳng rão mắt nhìn mặt phái đoàn biến sắc.
Cuộc gặp mặt nhanh chóng kết thúc liền tù tì chưa quá 10 phút.
Sau đó, phái đoàn theo Huỳnh Quy về đài bên Sơn Chà ngủ lại qua đêm.
Tôi đưa số phone nơi Tôi ở để có gì liên lạc trong đêm. Rồi Tôi chạy lo sắp xếp phương tiện cho phái đoàn về lại Sài Gòn. Vì thế, một vài anh em xì xào "điệu này Chu Mai chém vè bỏ rơi tụi mình rồi."
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi,không ai biết về hướng nào. Nhìn chung Tôi nghỉ vc nằm vùng lẩn lộn trong làn sóng người quá xôi đậu,thật là nguy hiểm...
Tối đó,Tôi tạm trú nhà BS Đồng Sỉ Nam. Vào lối nửa khuya có điện thoại của Anh Thịnh gọi cho biết:
"vc mang súng ống ngang qua cổng đài đang tấn công đài radars hải quân Sơn Chà. Không liên lạc được Sài Gòn. Em lo vé máy bay anh em về ngày mai. Hẹn gặp ở phi trường nhà ga dân sự Đà Nẳng.Nếu mai không gặp coi như chào vĩnh biệt"!
Tôi gọi ngay Tổng cuộc trưởng TTTH đưa đề nghị đánh công điện đặc biệt cho air VN trưng dụng ghế máy bay ưu tiên dành cho phái đoàn về lại trung ương. Đồng thời,Tôi gọi văn phòng điều hợp không vận bộ tổng tham mưu để xin giữ 10 chỗ trên máy bay quân sự C130 để phái đoàn có thể "xử dụng in case".
Trước khi phục vụ THVN9,anh Cao Đắc Tuyên từng làm việc cho hàng không VN cho nên quen biết với Ông Mân,trưởng trạm hàng không Đà Nẳng nên được gữi gắm bay về SG chuyến sáng,mà không cần vé lên tàu. Còn tất cả anh em về chuyến air VN 3 giờ chiều.
Tôi chạy qua trạm hàng không quân sự thăm dò tin tức được biết Tổng Tham Mưu có dành 10 chỗ cho phái đoàn dân vận! Nhờ đó,Tôi đưa gia đình QH điền thế bay vô Tân Sơn Nhứt. Số còn lại bay bằng Air VN với Tôi.
Chiều 28-3-75,lúc 3pm hai Air VN đáp. Một chiếc bị chận ngoài đường bay trưng dụng bởi TT Tư Lịnh QĐ1.
Chiếc Boeing 727 vào trạm hàng không Đà Nẳng chỉ có một hành khách duy nhứt đi xuống là TT CSQG Liên Thành.
Một chuyện bất ngờ xảy ra liên quan đến trần sum,khi y bước qua "metal detector" bị lòi ra có mang khẩu k54 trong nách.
trần sum gặp Tôi mếu máo báo không được lên máy bay vì có súng. Tôi đề nghị bỏ súng lại để về SG báo mất súng k54 của vc. Hoặc là ở lại làm giấy tờ giữ súng về sau vào ngày mai. ts bỏ súng và được phép lên tàu.
Lúc đó,Tôi chợt hiểu trần sum nằm vùng hoạt động cho vc được cài vào hệ thống THVN9.Nhưng chẳng nói suy nghỉ này với ai hết.
Chuyến bay này phút chốc trở thành hổn loạn vì thiên hạ chen lấn tràn qua cổng,đạp lên nhau xen lấn lên tàu. May mà có "bùa hộ mạng" là công điện ưu tiên cho nên cả phái đoàn công tác lên đầu tiên. Và,Tôi lợi dụng cơ hội sát nhập vài người của gia đình Quý Hương cùng chung lên tàu phía cửa trước. Cửa sau đuôi loạn đã xà ngầu la hét dữ tợn!
Khi cửa tàu đóng thấy có một số người còn đứng không còn ghế ngồi. Như vậy, máy bay "overload", mà pilot cũng đành lái ra đường bay vội vàng cất cánh.
Thông thường chuyến bay Đà Nẳng Sài Gòn mất lối 1 giờ rưỡi. Nhưng chuyến bay này mất hơn hai tiếng vì bay dọc theo bờ biển với tốc độ chậm ở cao độ thấp hơn qui định.
Cuối cùng,sau khi đặt chân xuống Tân Sơn Nhứt lúc 6 giờ tối,cả phái đoàn dân vận trung ương mới biết
"hú hồn thoát chết"!
42 năm sau. Chỉ trừ Thái Hạnh còn bị kẹt ở VN và trần sum ra mặt vc thứ thiệt nằm vùng. Còn anh Tuyên,anh Thịnh,Quản Hùng,Nguyễn Quang Minh và Tôi đều may mắn thoát cộng,sống đời tự do ta vui ca vang...😘
Nhân 42 năm ngày mất Đà Nẳng viết lại sự kiện này để nhớ.
Ha...Ha...Vì sợ một ngày nào đó rồi sẽ quên.
Image may contain: 1 person
No photo description available.
No photo description available.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Bảy 2011(Xem: 15144)
Sống chung với một ông bố chồng già yếu, bướng bỉnh là chuyện không dễ. Ông hay than phiền, hỏi những câu không đúng lúc và từ chối các món ăn cần thiết. Ông hãnh diện về thời trai trẻ, cứ kể đi kể lại các câu chuyện của thời vàng son. Hồi đó, là chỉ huy trong quân đội...ông luôn đặt lý trí lên trên tình cảm
19 Tháng Sáu 2011(Xem: 15604)
“ Đời buồn như chiếc lá, lặng rơi bên hiên nhà. Mưa vô tình ngập lối Cuốn trôi mảnh hồn ta! “
15 Tháng Sáu 2011(Xem: 15175)
Tôi không thích khoe khoang về ông “Bố” của nhà đâu, vì chả lẽ lại “mèo khen mèo dài đuôi”, những điều tầm thường trong cuộc sống gia đình chắc nhà nào cũng giống nhau. Ngày lễ Cha ai cũng nhắc đến công ơn sinh thành dưỡng dục của Bố,
14 Tháng Sáu 2011(Xem: 14415)
Đã bốn mươi lăm năm trôi qua, tiếng gọi thân thương “Bố ơi!” đã vĩnh viễn lìa xa chị em tôi khi tôi vừa qua mười sáu tuổi. Mãi đến bây giờ mỗi lần nhớ về Người lòng tôi vẫn luôn mang tâm trạng bồi hồi thương kính.
01 Tháng Sáu 2011(Xem: 15249)
Ông may mắn nhiều lần thoát chết và cuối cùng đến được bến bờ tự do qua con đường vượt biên bằng đường biển. Ông định cư tại Hoa Kỳ cùng với gia đình. Hồi ký “ Cuộc đời đổi thay” được tác giả ghi lại hành trình của một đời người thăng trầm suốt hơn 50 năm theo vận nước .
27 Tháng Năm 2011(Xem: 14138)
Tôi bốc ra những sợi tóc bạc ngày xưa của má để lên bàn tay. Tôi đưa bàn tay với nhúm tóc lên mủi. Tôi nhấm nghiền đôi mắt. Mùi hương thoảng nhẹ mơ hồ trong ảo giác. Tôi khóc òa lên như một đứa trẻ trong căn nhà cũ quạnh vắng buồn hiu!
26 Tháng Năm 2011(Xem: 14673)
Ngày hôm nay viết những dòng này tôi muốn nói với các bạn rằng trong bao chia ly cuộc đời có gì hạnh phúc hơn những hạnh ngộ bằng hữu. Làm bạn với anh Tô hòa Dương ngày nọ là một trong những hạnh ngộ bằng hữu ấy
18 Tháng Năm 2011(Xem: 15880)
Tôi ở đội kỹ luật một năm rưởi được đưa ra đội nông nghiệp và được thả về nhà, tôi dùng chữ thả rất đúng nghĩa của nó, chúng ta không thể ngộ nhận chữ thả và chữ tha được vì chúng ta có tội với ai đâu mà được tha
10 Tháng Năm 2011(Xem: 14717)
em là một người mẹ chồng tuyệt vời chưa đủ, mà là một phụ nữ miền Nam tuyệt với nữa đấy, vì lúc nào cũng nhân hậu, hào phóng, dễ tính và dễ thương vô cùng.
04 Tháng Năm 2011(Xem: 14922)
Cám ơn mẹ đã cho ba con, đã cho con một ngọn lửa tình yêu không bao giờ tắt, một dòng đại dương tình yêu không bao giờ khô cằn, một bầu trời tình yêu luôn chói lòa rực sáng, ngát hương ...
04 Tháng Năm 2011(Xem: 15229)
Tôi sinh ra ở miền Bắc VN sống và trưởng thành tại Sài Gòn. 1970 gia đình rời về Biên Hòa là lúc tôi lên đường nhập ngũ làm tròn bổn phận người trai thời binh lửa.sau 1975 khi đất nước rơi vào tay CS tất cả những hoài bão tương lai của tôi biến theo thời gian
27 Tháng Tư 2011(Xem: 15395)
Em Sài Gòn diễm ảo của anh xưa Mình mất nhau mười hai mùa nắng mưa Anh cứ ngỡ đã mười hai thế kỷ…
26 Tháng Tư 2011(Xem: 14792)
Độ 7 giờ, tiếng xích của chiếc PT76 nghiến mặt đường từ từ tiến lên từ hướng chợ, khi đến gần cổng của BCH/CSQG/Quận Long-Thành dừng lại vì lựu đạn và M79 bắn xối xả của anh em phòng thủ, tôi đang ở trong bunker, nằm ngay góc Chi-khu và văn phòng ban ANQĐ/Quận, xuyên qua lỗ châu mai nhìn thấy những bóng đen lốp ngốp phía trên mui xe
24 Tháng Tư 2011(Xem: 14576)
Chất xám đã chảy rakhỏi nước rất nhiều từ cuộc di tản vĩ đại của tháng 4 năm 75, chất xám bị thui chột trong các "trại cải tạo", rồi tiếp tục rò rỉ theo những chiếc ghe vượt biên nhỏ nhoi, đầy tội nghiệp. Chưa dừng ở đó, chất xám Việt Nam tiếp tục thất thoát cho tới bây giờ,
16 Tháng Tư 2011(Xem: 15437)
Vâng, tôi sẽ im lặng cho đến chết, để xa chàng mà vẫn mang theo đời mình trọn vẹn hình ảnh người yêu đầu đời năm xưa, để con tôi vẫn giữ nguyên trong lòng sự ngưỡng mộ suốt đời nó, khi luôn luôn nghĩ rằng có một người cha đã anh dũng hy sinh vì Tổ Quốc.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 15644)
Không biết mọi người ra sao, riêng tôi càng lớn tuổi càng thích lục lọi tìm những tấm ảnh cũ, mà mỗi tấm ảnh dù đẹp hay xấu, đã ố vàng với thời gian đều chất chứa ít nhiều kỷ niệm và nơi chốn.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 15077)
Hôm nay, ngồi đọc và viết bài “Hương Vị Ngày Xưa”, món ăn hai miền của quê Mẹ mà lòng tôi bùi ngùi không tả. Đã mấy chục năm rồi, nơi đất nước phồn hoa này, đầy đủ các món ngon vật lạ.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 15304)
Tôi nhớ giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Mẹ, lom khom chụm lửa cho nồi bánh, dù Trời đang se lạnh. Tôi thương cái dịu dàng nhẫn nại của chị, ngồi nắn nót từng hũ dưa hành, dưa kiệu ngọt dịu trắng tinh
12 Tháng Ba 2011(Xem: 16087)
Vì vậy, sáng nay khi bà Tâm gọi sang để nhắc Duyên lát trưa qua chở bà đi chợ Việt Nam mua thức ăn, tiện thể xin quyển lịch “Tam Tông Miếu” (loại lịch bóc từng tờ) để bà coi ngày giờ, kiêng cữ cho cả năm, Duyên đã cười vang trong phone và nói với mẹ rằng: ”Má ơi, cái duyên “Tam Hạp”
08 Tháng Ba 2011(Xem: 14981)
Bố mẹ tôi người Bắc, di cư vào Nam lại sống trong khu xóm toàn người Bắc, nên tôi vẫn nguyên vẹn là con gái Bắc cả từ ăn nói đến cách sống ở đời.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 14511)
Mùng Hai Tết năm đó, cô Hai Lựa dẫn thằng Cu Tí về quê ăn Tết. Bất ngờ hay tin ông Cả Mẹo vừa mới qua đời. Tin như sét đánh ngang mày, mẹ con cô vội vàng chạy u về nhà ông Cả. Vừa bước chân vào nhà thì nắp quan tài cũng vừa đóng đinh khóa chặt lại
03 Tháng Ba 2011(Xem: 15658)
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất mà các nhà địa lý Tàu cho là có long mạch, mà long huyệt nằm ngay tại cái dốc cao vút ngay tại núi Châu Thới, vì vậy nhà triệu phú người Tàu tên Hỏa chôn nơi đây, cái tên dốc chú Hỏa có từ lúc đó
03 Tháng Ba 2011(Xem: 15434)
tôi rất vinh dự đã từng là cựu học sinh trường Tiểu Học NGUYỄN DU, Biên Hòa, có truyền thống tốt đẹp lâu đời và là một trong những ngôi trường đầu tiên của quê hương chúng ta, có lịch sử gắn bó với trường Trung Học NGÔ QUYỀN.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 14702)
Bao nhiêu năm trôi qua, không còn được ăn Tết Việt Nam đúng nghĩa, mỗi độ Tết Nguyên đán , tôi vẫn ăn Tết bằng ký ức. Trong một khoảnh khắc sống bằng trí tưởng, ngày Tết vẫn còn nguyên vị ngọt ngào của bánh mứt, vẻ êm đềm của thời thơ dại.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 14475)
Búp ơi! Em biết không chỉ cần ba mươi giây thôi vị Nguyên thủ Quốc gia tuyên bố đầu hàng đã làm thay đổi vận mệnh của một đất nước, chôn vùi cả một dân tộc trong đau thương tủi nhục, huống hồ chi từ đây cho đến giờ xổ số, em còn cả bốn năm tiếng đồng hồ thì sự hy vọng thay đổi cuộc đời em đâu phải là không thể xảy ra phải không Búp?!
10 Tháng Hai 2011(Xem: 13843)
Anh cố tìm giấc ngủ, mấy đêm trước anh còn đi vào giấc ngủ với bao nhiêu là hình ảnh vui tươi, tuyệt vời của ngày Tết Việt Nam. Vậy mà đêm nay những hình ảnh đẹp đẽ ấy biến đi đâu hết? Anh mong sao sáng mai thức dậy, đọc báo thấy tin chính quyền Việt Nam vừa… ra lệnh cấm không cho Việt Kiều về quê ăn Tết nữa. Chắc lòng anh sẽ…vui như Tết. Khỏi phải đi đâu cả.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 14445)
Tôi đã xa Tổ Quốc nhiều năm. Thời gian không dài nhưng cũng đủ để nhớ, quên nhưng không thể xóa mùi hương có được từ những năm tháng cũ. Làm sao quên được mùi sữa Mẹ tinh khôi những ngày chưa lớn, mùi bùn trong đầm sen cuối làng thân thiết, mùi hương hoa cỏ lẫn trong sương sớm vào mùa Hạ ấm nồng
30 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15844)
"Cô ấy đã cho tôi sự sống, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành cuối đời tôi để chăm sóc cô ấy" Anh dắt tay chị đi, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười toại nguyện, một mối tình đẹp như những áng mây chiều êm ả trôi lờ lững ở cuối lưng trời…
29 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15088)
Sau một đêm khó ngủ, tôi nghĩ đến lời hứa con cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng,sẽ kể về câu chuyện có thật này. Một bí ẩn cuả Tâm Linh, đối với tôi thật vô cùng khó giải thích. Trân trọng mời quý vị cùng xem. Và gọi là chút tình với hương linh người tử sĩ.
08 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 14181)
Khi gió muà Đông Bắc phả hơi giá lạnh lùng vào mảnh vườn hiu hắt, đầu tháng Mười Hai của mỗi năm, là tôi lại chạnh nhớ đến những mùa Giáng Sinh ngày thơ ấu. Lạ một điều là trong đáy lòng tôi bỗng ấm lại,
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15035)
Một câu chuyện gần gũi với đời sống hiện tại, dù biết phải “ an cư mới lạc nghiệp”, nhưng vẫn phải “liệu cơm gắp mắm” mới khỏi cảnh dở khóc dở cười khi mua một cái nhà vượt quá tầm tay.
11 Tháng Mười 2010(Xem: 14197)
Chị rất đau khổ, lặng lẽ trở về nhà. Chị nhất định không kể câu chuyện cho mẹ chồng biết, cũng như bất cứ ai.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 13575)
Tôi không có đập đìa gì hết. Tôi chỉ là một người trở về từ trại tù cải tạo với tài sản duy nhất và quý giá nhất là một cô vợ chung thủy và ba đứa con ngoan. Tôi gốc gác Biên Hòa, ngày xưa làm việc ở chi khu Long Toàn này, bị một cô nữ sinh tên là Bé Năm, nhà ở gần đó, trói cổ nên đã nhận nơi nầy làm quê hương!
04 Tháng Mười 2010(Xem: 14047)
Cái nhớ của tôi lập lại nhiều lần vào những thời điểm khác nhau. Nhớ Biên Hòa là điều có thật, hay nói cách khác là không giả dối chút nào.Không biết đêm nay tôi còn thao thức và trăn trở với nỗi nhớ Biên Hòa hay không?