11:15 SA
Thứ Năm
2
Tháng Bảy
2020

NO MORE MONEY FOR ME - CHU MAI

08 Tháng Ba 20189:59 CH(Xem: 48340)
“No more money for Me”
   Tặng QH và 2 Con Trai

Sau phần hậu sự “tiễn biệt lần cuối” ông gia Tôi là Cựu Trung Tá Nguyễn Phước Bảo Định tại nghĩa trang Green Wood “vườn Vỉnh Cửu” San Diego California.

Tôi cùng gia đình hai con trai lặng lẽ bước và có thể nghe rõ âm thanh vọng lại từ mỗi đôi chân uể oải của chính mình chậm chạp di động trên đường đi ra chỗ đậu xe.

Chẳng ai nói năng gì. 

Chung quanh không gian hình như nặng trĩu đầy ấp tan vỡ mất mát. 

Buồn ơi là buồn! 

Bà xả Tôi, Quý-Hương trong bộ đồ đen tang chế,đang cố kềm hãm nuốt trững tiếng khóc nghẹn ở cổ họng, ngậm ngùi đi không muốn vững giữa vòng tay bọc hậu của Tôi và đứa con trai trưởng.

Hai đứa cháu nội,con của đứa em qua mặt anh lấy vợ trước,dù chưa quá 8 tuổi,hình như cũng cảm nhận sự mất mát “sinh ly tử biệt”Ông Cố, qua băng tang chế màu vàng dành cho Chắt cột trên đầu đã biết thân thủ phận hoà đồng im lặng, khác hẳn bản tính năng động vui đùa ưa ồn ào của chúng.

Hai đứa nắm tay nhau đi. 

Mặt nhìn nhau xầm xì nói nhỏ gì đó, chỉ vừa đủ cho nhau nghe. 

Tôi thấy môi chúng lay động. 

Đứa em phát giác Tôi nhìn, lẹ làng dùng “body language” đưa một ngón tay chận đầu mũi chắn ngang miệng ra dấu cho Chị nó biết “stop talking” ngay lập tức!

Khi tới xe Tôi mở cửa sau, dìu hai đứa cháu lên xe. 

Trong khi hai đứa con trai ôm chặt mẹ chúng,cùng gục thấp đầu như chụm vào nhau tìm một sự đoàn kết nương tựa chia xẽ tạm thời,trong giờ phút quá đau lòng “Vĩnh Biệt Ông Ngoại”.

Hai cô dâu lặng thinh biểu lộ đồng tình qua mắt nhìn xa xôi,buồn dịu vợi,không nói một lời nào.

Với những diễn biến chung quanh, riêng tư của đơn vị gia đình,Tôi nhận ra rằng thời khắc lúc này như chùng hẳn lại.

Kim đồng hồ cơ hồ không chuyển dịch.

Trái đất hình như ngừng quay.

Và,vợ con Tôi có lẽ muốn níu kéo nhau,lội ngược về miền quá khứ khi còn Ông Ngoại,hơn là chấp nhận

tiến tới với thế giới đầy sinh động hiện hữu từ nay vĩnh viển mất Ông Ngoại.

Tự dưng, Tôi xé phăng hoàn cảnh nặng nề im lắng ngột ngạt,bằng cách nói một câu bâng quơ vô duyên thừa thãi,không hề có hậu ý, với hai đứa cháu nội đang điều chỉnh thế ngồi với seatbelt an toàn trên ghế đặc biệt đặt trong xe dành riêng cho trẻ em: 

-Olivia and Owen!

Ông Cố gone.No more Ông Cố!

Olivia là tên con chị. Ngây thơ hiền lành như cây cỏ,lúc nào cũng phản ứng chậm nhưng đầy ý nghĩa nghệ thuật sáng tạo bằng tranh vẽ,hay sản phẩm thủ công,mà trường học biến thành những tạo phẩm thương mại “post online raises funds make money for school”.

Owen là tên thằng em nhỏ hơn chị hai tuổi. Mới đi trường,học lớp đầu tiên.(kindergarten)

Nhưng luôn luôn lanh miệng nhanh mồm hoạt náo hài hước (humor) hơn hẳn chị!

Tôi mới vừa dứt lời. 

Owen tức thì phản ứng biểu lộ bằng cách xoè hai bàn tay đưa cao khỏi đầu và nói rõ ràng to giọng bày tỏ một chút bất mãn do ảnh hưởng mất mát trực tiếp,rất gọn ghẽ đầy tính chất quá thực tế của xả hội Mỷ:

-“Its mean No More Money for Me”

Có tang buồn,lòng nặng trĩu.

Nhưng Tôi đã phịt cười thành tiếng,

sau câu nói quá đúng của thằng cháu nội.

Trong khi Bà Nội nghe được,ngẩng đầu buột miệng chữi “Cha Mi”!

Bởi mỗi lần cả gia đình Tôi đi chung đến thăm,Ông Cố luôn luôn để sẵn tiền trong túi rút ra cho hai chắt,sau khi chúng ôm hun bên má. 

Xảy ra lần đầu tiên,cha chúng phải xen vô nhắc nhỡ,bằng cách ra lịnh vòng tay cúi đầu nói “cám ơn Ông Cố”.

Tiếp diễn những lần sau.

Hai chắt hành động như robot thuộc tuồng thuần thục. 

Hun xong,nhận tiền Ông Cố cho,vòng tay cám ơn,rồi lui ra phòng khác chơi game IPad,để cha chúng cặp mạch tim,nghe nhịp thở đoán coi phổi Ông Cố trong tình trạng xấu tốt thế nào. 

Dù rằng Ông Gia Tôi có family doctor do chính phủ chỉ định tới tận nhà “checkups”,nhưng lúc nào cũng thích cháu ngoại “double check” đóng góp ý kiến sức khỏe mới yên tâm cười nói tiếp tục trò chuyện với con cháu đến thăm có mặt.

Riết rồi thành như thông lệ. 

Mỗi tháng,dù bận bịu với nghề nghiệp sinh sống hằng ngày ở ER bịnh viện,ít nhứt cũng phải đôi ba lần đưa con thăm viếng Ông Cố. 

Nếu không,Ông nhắn qua Mom “nhớ hai Chắt quá. Muốn gặp.”

Con Tôi có vẽ không hài lòng việc Ông Cố cho tiền hai Chắt. 

Vì nghỉ rằng Ông Ngoại không dư giả giàu có nhiều tiền. 

Nó đã lên tiếng yêu cầu stop nhiều lần nhưng kết cục “vũ như cẩn”!

Bác Hai là đứa con trai lớn của Tôi buông Mẹ nó ra phì cười nói với Owen:

-You right Owen! Ông Cố gone. No more free moneys for You!

Trong khi đứa con thứ,cha Owen nhẹ nhàng cười,kèm sau cái lắc đầu biểu lộ “speechless” hết biết,hết ý với lời phát biểu đột ngột của con trai vừa tròn 5 tuổi của mình.

Tôi lợi dụng cơ hội,tiếp lời,nói với Owen:

-Hey, Ông Nội going replace Ông Cố continues gift You moneys,when ever You and Olivia visit my house. Ok! Owen 

Không thể đọc ý nghỉ trong đầu, nhưng qua nụ cười và ánh mắt đầy thiện cảm thân yêu, Tôi biết hai đứa cháu nội vui vẻ hài lòng chấp nhận đề nghị hấp dẫn,hữu lý do Tôi đưa ra, mà theo “Owen term:its make sense to believe” mỗi khi có điều gì đòi hỏi phải được công khai giãi thích tường tận,cặn kẻ do cha mẹ chúng cho thật rõ vấn đề.

Bà xả Tôi lúc nào cũng thẳng thừng kết buộc không cần biện hộ,phán quyết như một bản án “Owen exactly You””Không sợ mất thừa kế” “Con gà Tôi lội sông-Congratulations”

Biết trả lười sao!

Cười tào lao.

Thao!(Theo giọng QN)

Feb-2018

CHU-MAI-NQ7

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Mười 2014(Xem: 4799)
Chuyện của em là một câu chuyện não lòng. Tôi không thể nói tên em ra vì đó là niềm riêng sâu kín.
11 Tháng Mười 2014(Xem: 6837)
Cổng trường Ngô Quyền cơ hồ vắng lặng, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào. Thầy và trò cùng khóc…
04 Tháng Mười 2014(Xem: 5528)
Nhưng ít nhất nó cũng có một thời gian tỏa hương thơm và làm đẹp cho đời.
23 Tháng Chín 2014(Xem: 5680)
Giờ này thầy đã không còn gì ngoài mớ tro tàn. Câu hỏi 'Tại sao ta đến chốn này?"
23 Tháng Chín 2014(Xem: 6169)
nương áng mây trời gửi đến ''Người đi trên mây'' những lời chưa nói hết thay cho lòng tri ân và thương tiếc vô vàn.
21 Tháng Chín 2014(Xem: 5500)
Thương em thắt cả ruột gan Nhưng thôi nhẹ gánh thiên đàng em đi.
21 Tháng Chín 2014(Xem: 4887)
để Bùi Phương cùng tôi hiên ngang ca lại khúc hát quân hành.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 4644)
Là một nhà giáo suốt mười bốn năm từ Trung học Ngô Quyền sang Trung học Pétrus Ký, chấm không biết bao nhiêu bài, anh biết phần kết luận là quan trọng nhất.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 4484)
Nguyện hương linh Thầy được phiêu diêu về nơi thanh tịnh.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 4984)
Ước gì tôi có thể bơi ngược dòng thời gian để trở về một bến bờ tĩnh lặng, không còn thương cảm trước cảnh đời chia lìa bất tận
17 Tháng Chín 2014(Xem: 4512)
Sự yêu thích làm việc, tiếng gọi của tờ báo khiến bạn không thấy sự hành hạ thể xác của bệnh
14 Tháng Chín 2014(Xem: 5128)
Tôi không muốn gọi Nguyễn Xuân Hoàng là nhà văn lớn. Nhưng tôi tin một số truyện của anh, đặc biệt là truyện ngắn, sẽ còn được đọc và đọc lại. Lâu dài.
31 Tháng Tám 2014(Xem: 8281)
Nhưng chồng tui quả thật cho tui cái mùi mà mỗi khi nhớ, chỉ có cái áo lính của chồng,
30 Tháng Tám 2014(Xem: 6183)
Theo lời các anh chị kể lại, thì mấy các tiệc “ Hậu – Tiền ” này mới thực sự “ ngộ ” thiệt ngộ!...
30 Tháng Tám 2014(Xem: 5144)
Tôi nhớ lắm, nhớ những anh em tôi vừa được gặp lại hôm qua và những anh em tôi chưa gặp
29 Tháng Tám 2014(Xem: 6561)
rong ngày cưới , không rõ lệ nhoà trên má tôi là giọt lệ của hạnh phúc hay đau khổ..
29 Tháng Tám 2014(Xem: 5864)
Tôi ngưỡng mộ gia đình bên chồng có một người cha, người ông như Ôn Viên Ngạc.
25 Tháng Tám 2014(Xem: 6919)
Biên Hòa đất và người, đã để lại trong tôi một ấn tượng đẹp. Biên Hòa có những thâm tình để tim tôi phải liêu xiêu. Một lần nữa, tôi nợ Biên Hoà lời cám ơn
23 Tháng Tám 2014(Xem: 5515)
Nỗi vui mừng không hẵn chỉ dành cho các thành viên tham dự, nhưng chắc chắn sẽ là niềm vui và hãnh diện của trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa
23 Tháng Tám 2014(Xem: 7008)
nhưng tôi vẫn tiếp tục may mắn, vì có thêm những “ ngày vui không hẹn trước” ở miền Nam Cali…
21 Tháng Tám 2014(Xem: 5575)
Nguyện thế giới hòa bình, chúng sinh an lạc và nguyện cho cha mẹ nhiều đời nhiều kiếp của tôi được mọi phước lành.
21 Tháng Tám 2014(Xem: 4955)
Ngày đầu tiên của một người đi trên mây trong căn nhà quyền thế sao mà thừa mứa thời gian và trống rỗng đầu óc đến thế!
17 Tháng Tám 2014(Xem: 8285)
bia thì quá tuyệt vời. Còn cá nhân tôi thì vui vì việc làm thành công và kết quả tốt.
16 Tháng Tám 2014(Xem: 9965)
Mỗi lần ai hát bài “ Những đồi hoa sim” Tôi lại nhớ đến cái lều bé nhỏ cột vào nhánh sim rừng
16 Tháng Tám 2014(Xem: 5017)
Trên đường trở về Bắc Cali, trong lòng không thể không có những bâng khuâng, những ngậm ngùi về cuộc đời của con người
15 Tháng Tám 2014(Xem: 4824)
Ông Phan đã cho tôi rõ tất cả những gì mà lâu nay tôi không biết, mà tôi cũng không thể tưởng tượng nổi.
15 Tháng Tám 2014(Xem: 4651)
“Khi cha mẹ cho con cái thứ gì đó, con cái cười. Khi con cái cho cha mẹ thứ gì đó, cha mẹ khóc!”
15 Tháng Tám 2014(Xem: 4793)
Đó là buổi sáng của một mùa Hè được kéo dài do cơn lốc thời sự gây nên. Suốt đêm qua tôi khó ngủ
15 Tháng Tám 2014(Xem: 5564)
nhưng thôi con không dám hóng thèm nhiều đâu, chỉ xin một ánh nhìn ấm áp ... hay má cầm tay con đi má
15 Tháng Tám 2014(Xem: 5665)
Bùi ngùi, nhớ đến những mùa Hè nơi quê hương. Mùa Hè của những năm tôi còn mài đũng quần trên ghế nhà trường
13 Tháng Tám 2014(Xem: 8987)
"Mẹ mày có khỏe không?' Ông ơi! câu hỏi ngọt ngào này của ông làm tôi vui biết mấy. Tôi khỏe lắm ông à! Tôi sẽ nắm tay ông, cùng ông đi cho hết đoạn đường trần gian
10 Tháng Tám 2014(Xem: 9072)
Nếu ta không về được Thì con chúng ta sẽ về
09 Tháng Tám 2014(Xem: 4773)
Nếu có người nào đáng để yêu thương nhất trên đời, thì đó chính là cha mẹ!
07 Tháng Tám 2014(Xem: 8750)
hơn bao giờ hết ban chấp hành hội ái hữu Biên Hòa California cũng mong đón nhận những tấm lòng… để chúng tôi vững lòng tiếp bước “đường còn dài nhưng chân cứng đá mềm”
06 Tháng Tám 2014(Xem: 5828)
Nguyện cho tất cả các anh thương phế binh được giảm mọi sự đau đớn, bệnh tật và có một cuộc sống an vui, hạnh phúc.
05 Tháng Tám 2014(Xem: 5507)
Ai trên đời này mà không cần có một bà mẹ. Những người không còn mẹ nữa lại càng cần hơn ai hết, phải không?
05 Tháng Tám 2014(Xem: 5073)
Con nhớ mùi thơm của má. Mùi mồ hôi muối mặn nồng và nụ cười móm xọm của má.
02 Tháng Tám 2014(Xem: 10718)
Chúc mừng gia đình quân lực VHCH có một hậu duệ tài ba. Chúc Việt luôn thăng tiến trên con đường binh nghiệp và xin chia vui cùng gia đình.
31 Tháng Bảy 2014(Xem: 7150)
Tiếng hát đã bay cao, người hát đã về cát bụi để lại bao ngậm ngùi tiếc thương cho người ở lại.
20 Tháng Bảy 2014(Xem: 6670)
Thế mà ta vẫn vượt qua, anh và em và tình yêu của chúng mình.
20 Tháng Bảy 2014(Xem: 6022)
Bây giờ nhớ đến anh, đến 3 Đạo, đến Tống Ngọc Yến, đến Bùi thị Tròn và cả những người bạn đã nằm xuống, Ốc vẫn nghĩ: Cám ơn đời ...
18 Tháng Bảy 2014(Xem: 5676)
"Phải chi, phải chi nước mình bây giờ có một người lãnh tụ tài ba dám đối mặt với sự bất công phi lý của chế độ Cộng Sản như vậy thì đở biết bao.
13 Tháng Bảy 2014(Xem: 7319)
Thế nhưng, có đi chuyến hội ngộ này tôi mới biết Ngô Quyền là một gia đình thật sự. Không có gì phải e dè.
13 Tháng Bảy 2014(Xem: 5625)
Những bâng khuâng nầy khắc khoải không như những bâng khuâng nhẹ nhàng khi tôi đọc lại "Nửa Chừng Xuân"
13 Tháng Bảy 2014(Xem: 5746)
Cám ơn Ngô Quyền, tình nghĩa thật đầy. Hẹn lần khác có duyên gặp lại.
21 Tháng Sáu 2014(Xem: 5695)
nhớ nao lòng cái im lặng đến lạ lùng của cánh cổng trường khép lại khi mùa hạ về, mặc cho lũ ve kia vẫn vui chơi rền vang hát gọi...
20 Tháng Sáu 2014(Xem: 6562)
Ba ngày sau, con gái sinh em bé, con trai cũng báo tin đã có việc làm. Niềm vui của mẹ nhân đôi.
20 Tháng Sáu 2014(Xem: 6470)
Xin gửi đến các bạn là những người lính VNCH. Các bạn cũng là những người tù Cộng Sản đã trở về sau bao nhiêu năm gian khổ nhục nhằn
20 Tháng Sáu 2014(Xem: 4722)
Với tôi, Nguyễn Xuân Hoàng tượng trưng cho sự hiền hòa, thân thiện và can đảm
17 Tháng Sáu 2014(Xem: 4369)
Thực ra không ai có thể chọn lựa một căn bệnh để được chết theo ý mình