11:37 CH
Thứ Năm
17
Tháng Mười
2019

MỘT THOÁNG HƯƠNG XƯA - KIỀU OANH TRỊNH

18 Tháng Mười Hai 201312:00 SA(Xem: 4880)

huongxua-large-content

Một Thoáng Hương Xưa

Tiếp nối chuyện ngắn "Lời chưa Ngỏ" của Châu Mỹ Quế

Sáng nay tôi thức dậy sớm hơn thường lệ, mở to đôi cánh cửa sổ để hít thở cái không khí trong lành buổi sáng đầu Xuân. Mùa Xuân sắp trở lại rồi đấy, mau quá. Trái đất quay vòng, mới đây mà đã xong một chu kỳ 12 tháng, chúng ta lại lo sửa soạn đón thêm mùa Xuân mới, chào đón ánh Xuân tươi, với chim hót hoa cười, oanh yến hân hoan bay lượn khắp bầu trời xanh biếc, những tia nắng ấm áp, lung linh trải dài lên lối có mềm, một buổi binh mình tươi mát, vạn vật như bừng sức sống sau những ngày mùa Đông giá lạnh.

Khoác vội chiếc áo ấm mỏng, tôi ra thăm khu vườn nhỏ, thấy vài nụ hoa mai đang chớm nở, cây hoa đào trước cửa cũng loáng thoáng ít lá non, điểm vài nụ hoa nhu nhú mầm, chỉ chờ thêm một vài ngày nắng ấm nữa là sẽ nở hoa… Lòng chợt vui khi nghĩ đến một lát nữa đây, tôi sẽ gặp lại người bạn gái của hơn 40 năm xa, người bạn cùng thời Trung Học ngày xưa mà hai đứa đi đâu cũng có nhau--Hồng Thủy.

Vợ chồng Hồng Thủy từ Việt Nam sẽ sang ăn Tết với chúng tôi trước khi bay xuống Florida đoàn tụ với gia đình con gái. Lòng tôi rộn ràng niềm vui, nôn nao vô cùng, cứ tưởng tượng đến hình ảnh HT và tôi ngày xưa mà nhớ sao là nhớ! Tôi bồn chồn nhìn đồng hồ mãi. Hôm được tin HT bảo là sẽ sang ăn Tết, tôi bắt đầu lo sửa soạn nhà cửa, sắm sửa thứ này, dọn dẹp thứ kia, tôi viết ra từng món sợ quên, lo sẵn cả một thực đơn ngày 3 bữa thức ăn hàng ngày. Tôi cứ tính tới, tính lui, bấn loạn cả lên, đến nỗi nhà tôi phải gắt khẽ…

− Em làm gì mà cuống quýt vậy? Bạn bè thân thiết, chứ có phải khách khứa gì đâu mà em cứ rối tung cả lên.

− Thì bao nhiêu năm không gặp nhau, em phải lo thế nào để tiếp đón bạn mình chu đáo chứ. Anh không biết đâu, ngày xưa em và HT như bóng với hình.

− Hình bóng gì cũng vậy. Các bà thì nhiêu khê chứ đàn ông chúng tôi giản dị lắm, gặp nhau tay bắt mặt mừng xong ngồi tán chuyện, vài chai beer, ít đồ nhắm là xong.

− Nói chuyện các ông thì chán chết, các ông đã có các bà lo bếp núc, nấu nướng rồi, các ông chỉ ngồi uống mí nhau thôi thì có gì mà lo với lắng chứ…

Như không muốn cãi với tôi, sợ lại to chuyện khi nhà sắp có khách nên anh bỏ ra sân ngắm cảnh, tôi nói với theo. 

− Anh ơi! Anh chăm dùm em vài giò thuỷ tiên và hoàng lan nha anh, em chỉ sợ mình không xem kỹ thì hoa không nở kịp vào ngày Tết.

Tôi lại nhìn đồng hồ, mới có 8:00 sáng, còn những 4 tiếng nữa chúng tôi mới ra phi trường đón bạn.

o 0 o

Vừa đến cổng phi trường thì đã thấy vợ chồng HT khệ nệ 4 cái va ly nặng chình chịch. Nhìn thấy tôi, HT vội bỏ va ly xuống đất chạy ào lại phía tôi…hai đứa ôm nhau nước mắt tuôn dài, trong khi hai người đàn ông bắt tay nhau thân mật.

Trên đường về, tôi và Thủy cứ luyên thuyên, ríu rít, nói hoài, nói mãi, lung tung không biết chán. Bạn nhìn tôi nói:

− Trông Hiền vẫn như xưa, không thay đổi mấy, có hơi đẫy đà hơn một tí, nhưng mi nhon, quyến rũ lắm, bồ thấy mình ra sao? Chắc chắn là già và xí gái lắm phải không?

− Con khỉ? Xí gái mà được ông tướng nầy đem về làm “áp trại phu nhân” à? 

Quay qua chồng Thủy tôi nói.

− Anh Hùng làm sao mà court được nhỏ bạn khó tính của tôi vậy? Hồi đó, nó nổi tiếng là “Bà Chằng” đấy nhé.

Thủy lườm tôi một cái thật dài

− Nhờ ta Bà Chằng đó, nếu không thì mi tha hồ bị bọn con trai chọc cho mà sướt mướt.

Xe về đến nhà lúc nào không hay. Mặc kệ cho hai ông xã xệ lo khiêng vác hành lý, hai đứa chúng tôi lôi nhau vào nhà, tôi dắt Thủy đi loanh quanh và chỉ phòng cho vợ chồng Thủy, lòng vòng một hồi vậy mà đã 5:00 rồi, tôi lật đật lo sửa soạn bữa cơm chiều.

Hôm này là một ngày vui, các con tôi cũng ở gần, nghe nhà có khách rủ nhau lại quây quần ăn uống. HT thật chu đáo, cô mua quà khắp lượt cho cả nhà tôi, từ những đứa cháu nội, ngoại đến các con và vợ chồng tôi nữa, làm tôi cảm động muốn khóc, mặc dù tôi viết thư dặn HT là đừng mang xách gì cả, bên này có đầy đủ, mọi thứ, vậy mà nó cũng tỉ mỉ, mua sắm, thật tội.

Bữa cơm chiều thân mật, không ngờ hôm nay tôi trổ tài nấu món nào cũng vừa miệng, chẳng bù cho những hôm ở nhà chỉ có tôi và nhà tôi, có hôm tôi lục đục cả ngày, mà đến lúc dọn lên mâm, chàng hỏi:

− Thấy em lục đục mấy tiếng đồng hồ, mà chả thấy món gì ra món gì, chỉ rau luộc và trứng tráng thôi à ….

Vì sợ vợ chồng HT không vừa miệng, tôi đã tỉ mỉ lo sắp xếp nấu nướng cả mấy tuần nay rồi. Bữa ăn qua thật nhanh, khi các con cháu ra về, hai ông xã ngồi trò chuyện trong phòng khách, tôi lo dọn dẹp, nấu thêm tí chè sen để một lát cùng ăn khuya…

Thủy tắm xong, chạy ra phụ tôi một tay rồi kéo tôi vào phòng mở va ly lấy ra một cái hộp vuông nho nhỏ trao cho tôi. Tôi ngạc nhiên, vì hồi chiều đã nhận được quà của Thủy rồi mà:

− Cái gì đây, lại quà nữa à?

− Không, cái này của anh Tuấn nhờ mình đưa cho Thủy

− Anh Tuấn? A, cái ông anh họ của Thủy phải không? Anh ấy lúc này ra sao? Ngày xưa anh Tuấn cứ theo canh gác Thủy hoài, vì sợ các cậu học trò thò lò mũi xanh đá lông nheo cô em họ.

− Không phải vậy đâu bà ơi! Ông anh họ của ta dựa hơi ta đó, mi không biết thiệt sao?

Tôi không hiểu Thủy nói gì, đang ngẩn ngơ, Thủy tiếp

− Thì cứ mở cái hộp ra xem anh Tuấn tặng Hiền món gì vậy?

Tôi mở chiếc hộp sắt xinh xắn mà Thủy mới đưa thì thấy: một tấm thiệp chúc Xuân cũ, một quyển sách ép toàn hoa panse, một bức ảnh của tôi chụp chung với HT ngày còn đi học và bài hát “Ai Có Về Bên Bến Sông Tương” của nhạc sĩ Thông Đạt.

HT… nó vội nói

− Để thủng thẳng mình kể chuyện anh Tuấn cho bồ nghe… Bây giờ phải ra ngoài sân tiếp chuyện với hai ông xã, kẻo hai ông đi kiếm mình bây giờ

− Ờ, để mình múc chè cho mọi người ăn luôn thể. Tụi mình ra cái lan can ngồi ngắm trăng luôn, trời cũng mát mẻ.

Chúng tôi nhắc ghế ra sân, bốn người trò chuyện như pháo rang, nói hoài không biết chán, thấy đã khuya, vả lại vợ chồng Thủy cũng cần dưỡng sức sau một chuyến bay dài, nên chúng tôi chia tay đi ngủ.

Vào giường, tôi trằn trọc mãi, không tài nào chợp mắt được. Tôi cứ băn khoăn về cái hộp HT trao cho tôi. Lăn qua, trở lại mãi, bên cạnh, ông chồng tôi thì đang ngáy o o... Anh chàng này thật là vô tư, đặt mình xuống là “kéo gỗ rừng khuya” ngay… Tôi nhẹ ngồi dậy, xách cái hộp ra phòng sách, bật đèn xem lại từng món. Cầm tấm thiệp chúc Xuân lên, tôi nhận ra đây là tấm thiệp của tôi tặng anh Tuấn, một mùa Xuân năm nào, tấm thiệp có cành hoa panse ép màu tím viền vàng dán trên miếng vải lụa màu trắng, bên trong có hình cô gái mặc áo dài màu thiên thanh đội nón lá, rất xinh, và hàng chữ mực xanh: "Thân chúc anh Tuấn và gia đình một mùa Xuân yên vui, hạnh phúc". Bé Hiền”, thế thôi. Tôi không ngờ anh vẫn còn giữ kỹ, tấm thiệp nay cũng đã ngả màu vàng.

Lật sang quyển sách nho nhỏ, mỗi trang là một đóa hoa panse ép mỏng, mỗi hoa một màu, rất đẹp, trang cuối cùng là một đóa panse hồng nhạt viền tim tím ở ngoài cạnh, Dưới cùng là hàng chữ. “Biết em thích panse, tôi đã nhặt và ép hoa này làm thành một tập để dành tặng em…”. Nhìn sang bức ảnh tôi chụp chung với HT, mùa Hè năm Đệ Tam, có hàng chữ của tôi viết “Kỷ Niệm đẹp của Hồng Thủy và mình, ngày hai đứa cùng vui đùa trên sân trường đầy hoa phượng”. Làm sao mà Tuấn có được bức ảnh này chứ? Chắc chắn là nhỏ HT cho Tuấn chứ không sai vào đâu được. Ngày mai tôi sẽ hỏi tội nó. Lật sang bài hát, tôi thấy có hàng chữ Tuấn viết :

Tặng em, tâm sự của tôi--của một thời học trò đã xa để thay cho những lời yêu chưa kịp ngỏ.--Tuấn

Ai có về bên bến sông Tương, nhắn người duyên dáng tôi thương, bao ngày ôm mối tơ vương.

Tháng với ngày mờ, nhuốm đau thương, tâm hồn mơ bóng em luôn, mong vài lời em ngập hương

Thu nay về vương áng thê lương, vắng người duyên dáng tôi thương, mối tình tôi vẫn cô đơn.

Xa muôn trùng lưu luyến nhớ em, mơ hoài hình bóng không quên, hương tình mộng say dịu êm

Bao ngày qua, Thu lại về mang sầu tới…

Nàng say tình mới hồn tôi tơi bời, nhìn hoa cười đón mừng vui duyên nàng: tình thơ ngây từ đây nát tan

Hoa ơi ! Thôi ngưng cười đùa lả lơi .

Cùng tôi buồn đắm đừng vui chi tình, đầy bao ngày thắm: dày xéo tâm hồn này lệ sầu hoen ý thu…

Ai có về bên bến sông Tương, nhắn người duyên dáng tôi thương, sao đành nỡ dứt tơ vương.

Ôi duyên hờ từ nay bơ vơ.

Đây tình tôi nắn cung tơ, rút lòng sầu trách người mơ…

 

Tôi bàng hoàng, xúc động, bất ngờ quá, cố nhớ lại những ngày xưa cũ, lúc đó tôi thật vô tư, có biết gì đâu? Cứ thấy mỗi lần HT đi đâu cũng đều có Tuấn, tôi lại tưởng Ba Mẹ HT dặn anh đi theo để canh chừng, sợ nó ham chơi bỏ học, chứ có ngờ đâu là vì tôi… Tại sao tôi lại không để ý nhỉ? Nhưng nếu tôi biết được lòng thầm kín của anh thì sẽ ra sao? Tôi có đáp lại lòng qúy mến của anh không? Thật ra, ngày còn đi học, tôi rất nhát và không bao giờ dám nghĩ đến chuyện có bạn trai vì Mẹ tôi luôn luôn răn đe là phải lo học hành, sợ Mẹ buồn nên tôi chẳng dám ham chơi, tôi chỉ xem các anh của bạn cũng như anh của mình, nào ngờ? Thôi, khuya rồi, tôi phải đi ngủ, ngày mai sẽ hỏi HT cho ra lẽ...

Hôm sau, tôi rủ HT đi chợ để có dịp hỏi chuyện về Tuấn. Được biết, vợ Tuấn đã mất, anh hiện đang sống chung với gia đình người con trai. Anh còn người con gái có chồng hiện đang ở California, đã làm giấy bảo lãnh cho anh sang Mỹ, nhưng anh chưa chịu đi, anh ngại xứ lạ, quê người với tuổi già thì chắc là cô đơn lắm. Hôm bạn bè làm tiệc tiễn đưa vợ chồng HT lên đường anh có đến dự tiệc và gửi HT đem quà cho tôi…

Ba ngày Tết trôi qua thật nhanh. Vợ chồng HT đã bay sang Florida, nhà tôi trở lại nhiệm sở. Mình tôi trong căn nhà vắng. Tôi lấy hộp thư của Tuấn ra xem lại rồi cầm bút viết.

Anh Tuấn kính thương,

Đầu thư em xin kính chúc anh luôn luôn được dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý… Hôm nay vợ chồng HT đi Florida thăm con gái, mấy ngày Tết vừa trôi qua, chúng em đã có những ngày vui bên nhau, đón Xuân lạnh nơi xứ người, nhưng lòng rất ấm vì có bạn tâm giao.

Em đã nhận được hộp quà kỷ niệm của anh, thật bất ngờ, và vô cùng xúc động. Em cám ơn anh đã gửi cho em những vật kỷ niệm nho nhỏ mà rất dễ thương. Mân mê từng món mà em thấy như hương xưa đang hiện về trong óc. Nhớ những ngày cùng bạn bè vui chơi, em vô tư và vô tình vì không biết là trong những cuộc vui như thế mà anh Tuấn đã để ý đến em? Tuổi học trò khù khờ q anh nhỉ?. Em cũng nào ngờ con bé Hiền xấu xí, ngu ngơ, tối ngày như con mọt sách mà cũng làm tim anh rung động được, có nhiều lúc chúng ta đi chơi chung cả nhóm, mà em có nghe anh tỏ bày hay nói gì với em đâu? A! Em nhớ có một lần anh định nói gì với em trong vườn nhà bạn, nhưng vì lúc đó em thấy cây chùm ruột nặng chĩu trái ngon, mê q, em chạy theo hái nên bỏ anh đứng đó một mình, tại sao lúc đó anh không chịu chạy theo em?

Sau khi anh rời trường vài năm thì em cũng đi xa. Em ra trường, kết hôn và lập nghiệp nơi xứ người, thời gian cứ dần trôi, anh theo vận nước nơi quê nhà, em tròn bổn phận gia đình. Đời sống vật chất nơi xứ người làm em bận rộn, bon chen với "cơm áo, gạo tiền", nên em đã quên đi mất những ngày ấu thơ, mãi đến hôm nay, món quà kỷ niệm của anh đã làm em nhớ rất nhiều.

Em cứ nghĩ anh chỉ xem em như HT thôi. Đến khi nhận được những kỷ niệm nho nhỏ này và được HT kể cho em nghe về chuyện ngày xưa và cuộc sống hiện tại của anh, em biên vội vài hàng thăm anh và cũng mong anh hiểu, ngày xưa của chúng mình là một kỷ niệm đẹp. Tình học trò bao giờ cũng dễ thương và quý phải không anh Tuấn? Anh hãy xem em như một cô em gái nha anh…

Em hằng ao ước có dịp được trở lại quê nhà, ghé lại trường cũ, thăm chốn xưa để ôn lại những dư hương ngày cũ. Và nhất là được gặp anh Tuấn để anh em mình có dịp trò chuyện, nhắc lại ngày xưa.

Lại thêm một mùa Xuân nơi đất khách, mấy chục năm xa quê, nhìn lại tấm thiệp Xuân cũ, em cảm động và nhớ sao là nhớ …

Thôi nhé, vài hàng viết vội thăm anh, kính chúc anh an khang, vạn phúc, mong anh giữ gìn sức khỏe, em nghe HT nói là gia đình con gái của anh đang ở California, khi nào anh có dịp sang thăm cháu, anh nhớ tin cho vợ chồng em biết, chúng em sẽ bay sang thăm nhé. Hẹn gặp anh..

Bé Hiền

 Viết xong lá thư cho anh, tôi thấy lòng thật nhẹ nhõm, dù sao, đó cũng là một kỷ niệm đáng yêu của thời học sinh… dù tôi không có chút tình gì với anh, nhưng cũng có cảm giác lạ kỳ, vui vui. Tôi không ngờ, anh của những ngày xưa, một người chững chạc, đạo mạo, dáng cao cao, mái tóc bồng bềnh nhìn vừa như thư sinh, vừa như nghệ sĩ, người mà tôi hay nói đùa với HT là: “Ông anh họ của HT sao trông mặt khó đăm đăm như thế, chả hiểu anh ấy có biết Yêu không nhỉ?” Tôi thấy hối hận, vì ngày xưa tôi đã đánh giá sai về anh. Trong anh có cả một nội tâm sâu kín mà khó ai biết được…

 Ngoài kia nắng vương nhẹ lên khóm hồng, trên cây, đào, mai đang nở rộ đầy hoa, nhìn sang khu vườn nho nhỏ mà ông xã tôi vừa trồng cho tôi một loạt hoa panse đủ màu sắc, những cánh panse vàng tím, hồng, xanh, đỏ, v.v. đang rung rinh dưới nắng ấm mùa Xuân làm thành một khu vườn chan chứa sắc màu tuyệt đẹp.

Nhớ về anh, lòng bùi ngùi. Tôi thầm mong nơi quê xa anh đang vui cùng gia đình và con cháu vui hưởng một mùa Xuân trọn vẹn hạnh phúc…

Kiều Oanh Trịnh Virginia

huongxua1-large-content


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 109298)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
04 Tháng Mười 2019(Xem: 88)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 55)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 273)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 539)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 631)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
06 Tháng Tám 2019(Xem: 503)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 606)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 825)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 1496)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 619)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 609)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 511)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 706)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ
05 Tháng Năm 2019(Xem: 672)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 998)
Tướng Lê Văn Hưng và Tướng Nguyễn Khoa Nam đều đã không còn. Nhưng linh hồn họ, chí khí bất khuất của họ bất tử. Tôi không bao giờ quên hai ông
28 Tháng Tư 2019(Xem: 697)
Càng thương nhiều cho tuổi trẻ Việt Nam bây giờ, họ sống mà không có ngày mai, chỉ lo hưởng thụ
28 Tháng Tư 2019(Xem: 566)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được
17 Tháng Tư 2019(Xem: 801)
những trang Quân Sữ lẫy lừng cho Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa mà chính Ông, Ông Đã chinh phục được lòng ngưởng mộ của các tướng lãnh đương thời trong khối Tự Do.
17 Tháng Tư 2019(Xem: 544)
Nguyên nhân,trong thầm nghĩ nhỏ bé của tôi, tôi nghĩ có thể có nhiều người biết chuyên. Biết mà không nói thì biết cũng như không.
10 Tháng Ba 2019(Xem: 628)
Như vậy hồn thiêng lịch sử đứng về phía bạn. Tại những nơi này trái tim Việt Nam nghìn đời nhập vào trái tim bạn để hòa cùng với muôn triệu trái tim Việt Nam
05 Tháng Ba 2019(Xem: 1089)
Hội ái hữu Biên Hòa luôn sát cánh với người Việt trong và ngoài nươc, cùng cất lên tiếng kêu trầm thống cho quê hương đất nước
02 Tháng Ba 2019(Xem: 775)
lâm vào cái cảnh giữ cháu giữ luôn mấy cái cây rau ngoài vườn. Đã vậy còn phải giữ ...Thằng Chả nửa chớ!
02 Tháng Ba 2019(Xem: 917)
Nhưng thật vô cùng quý báu của một tấm lòng. Tội nghiệp chị, con tàu đang chở chị lao vào màn đêm, xé tan bóng tối và lạnh lẽo.
16 Tháng Hai 2019(Xem: 726)
Sau đó nó ở lại trong "hậu trường" chờ đợt bán hàng tiếp theo để lại làm nhiệm vụ thu tiền
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 943)
Người Lính làm thơ còn viết cho người Thầy đáng kính Đại Tá Lê Đạt Công về người đàn em quý mến Chuẩn úy Đỗ Cao Thông
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 939)
Cụ Phó Bảng cho họ được tá túc trong lăng của Cụ, như ngày nào Cụ đã được những tấm lòng người miền Nam cho tá túc, trên bước đường lưu lạc của Cụ
06 Tháng Giêng 2019(Xem: 1037)
Mà thôi! Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Tui cũng lại đang đeo … Khẩu trang! Có ai thấy cái mặt sượng sùng quê mấy cục đâu.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 45921)
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!
27 Tháng Tám 2018(Xem: 47168)
Nhạc khúc “Trở về mái nhà xưa” của Phạm Duy đã đem minh triết Đông Phương hòa quyện vào tính lãng mạn trữ tình của Tây Phương.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 1940)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
16 Tháng Bảy 2018(Xem: 1497)
Những mơ ước mà Mbappé đã thực hiện và mang đến những kết quả và hình ảnh đẹp đó là một gương sáng cho các người trẻ tuổi và trẻ em ở các khu banlieux
28 Tháng Năm 2018(Xem: 2385)
Cúi đầu tạ với quê hương. Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”
13 Tháng Năm 2018(Xem: 2308)
Nguyện trên chư Phật luôn gia hộ Má được phước lành kiếp tái sanh.
13 Tháng Năm 2018(Xem: 1928)
Trời Cali hôm nay dường như đầy u ám như muốn ôm cả nỗi buồn người mẹ trong ngày Mother Day
21 Tháng Ba 2018(Xem: 47723)
Mùa xuân chỉ vừa mới nhón bước chân đi thôi mà, mùa hạ còn mãi tít xa kia ngóng vương mộng ảo
08 Tháng Ba 2018(Xem: 47568)
Bởi mỗi lần cả gia đình Tôi đi chung đến thăm,Ông Cố luôn luôn để sẵn tiền trong túi rút ra cho hai chắt,sau khi chúng ôm hun bên má.
03 Tháng Hai 2018(Xem: 47232)
Mẹ mong sao con mình thành nhân, phải sống cho có nghĩa, cho dù phải đánh đổi cái giá quá đắt cho đời mình
30 Tháng Giêng 2018(Xem: 1921)
Đứa cháu ở nhà ra xua đuổi cũng không kết quả, nó chán nản bỏ vào trong nhà... . Cuộc chiến đấu càng lúc càng khốc liệt...
06 Tháng Giêng 2018(Xem: 2065)
Dòng sông mây chở lá vàng mơ đã chìm hẳn vào bầu trời đêm rộng lớn, tôi thấy lòng mình bùi ngùi muốn khóc, tôi mơ
03 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1867)
Và đâu phải chỉ tháng 12 không biết đến đợi chờ ... Có giã từ nhau cũng phải gửi lại chút lời
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1850)
tôi cũng xin cám ơn một nửa thương yêu của tôi đã cùng tôi vượt qua những đoạn đường chông gai thử thách, chia ngọt, sẻ bùi
20 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1843)
Tự do hạnh phúc với cơm no áo ấm là điều mà chúng ta có thể san sẻ cùng nhau.
17 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1905)
Con đường chúng ta đi còn rất dài. Em không mong chúng ta sẽ tránh được những lần chớp tắt. Em chỉ mong rằng chúng ta đủ TIN YÊU
09 Tháng Mười Một 2017(Xem: 2038)
nhưng thấm đậm tình của người miền Nam, của các anh lính Việt Nam Cộng Hoà. Thử lắng đọng lòng mình, nghe và cảm nhận các bạn nhé.
28 Tháng Mười 2017(Xem: 1830)
cứ tiếp tục đi, không có con đường nào bằng phẳng, cũng không có lối mòn để đi ra
01 Tháng Mười 2017(Xem: 2263)
Một thoáng chốc buồng tim chợt đau nhói, khi nhớ về những con đường với những thân quen của Biên Hòa xưa cũ.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 2138)
Tôn chỉ của dân VNCH, của QLVNCH, của chính phủ VNCH là TÔN TRỌNG CON NGƯỜI, cách hành sự chứa đầy tình người.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 2117)
Hãy gắng lên ông xã. Moi việc rồi sẽ qua. Như cháu mình đã viết. "Người lính" không dễ dàng bị khuất phục.